Bài thuộc thể loại: Phỏng vấn
Nguyễn Thị Minh Ngọc là một nhà văn, nhà soạn kịch, nhà làm phim, và nhà giáo. Cô tốt nghiệp đạo diễn sân khấu, đào tạo diễn viên tại trường Sân Khấu & Điện Ảnh Thành Phố Hồ Chí Minh và Nhà Hát Trần Hữu Trang, dạy Biên Kịch, Lý Luận Kịch và Lịch Sử Sân Khấu Việt Nam tại một số trường Cao Đẳng và Đại Học.
Đời sống còn quá nhiều điều phải nói ra. Tôi thà hy sinh cách nói cho cái điều được nói. Văn vẻ mà làm gì, phá cách mà làm gì khi không nói nên được điều cần nói.
Một ký hiệu đặc biệt trên chiếc vương miện của văn chương
-ẩn ức XXX
Được biết lịch sử văn học của địa danh Phương Bối Am – Bảo Lộc gắn liền với người an trú trong quá khứ, thiền sư – nghệ sĩ Thích Nhất Hạnh và người an trú trong hiện tại, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn. Vì ngày nay có nhiều kẻ hậu bối chưa từng biết qua, xin ông kể lại mối nhân duyên ấy cũng như mối liên hệ lúc này giữa ông và Sư Ông Làng Mai.
Chiến tranh làm xáo trộn nếp suy nghĩ thời trẻ; nhưng biến cố 30 tháng tư và chính hoà bình mới làm đảo lộn mọi giá trị Bố Mẹ, các thầy cô và chính tôi khổ công gầy dựng cho chính mình từ thuở nhỏ. Tôi tìm ra một loạt những định nghĩa mới; ví dụ: “lương thiện là làm cho người ta tin rằng mình lương thiện.” Đời sống đầy ắp bọn giả hình.
Họ say mê cùng một đặc tính: sự sáng tạo. Họ dị ứng chung một giác quan: cảm xúc giả trá. Họ cùng mang một căn bệnh tương tự: chứng hoảng sợ sự cô đơn. Họ đang cùng tìm kiếm một lối trị liệu: phương pháp lấp đầy khoảng trống.
phỏng vấn của Da Màu
Các tác giả tham gia kỳ này: Nguyễn Viện, Đỗ Kh. & Nguyễn Xuân Hoàng
- Có sự khác biệt giữa dâm thư (pornography) và văn chương gợi cảm (erotica) không?
- Những yếu tố gì đã phân biệt hai thể loại này?
- Ở thông điệp nội dung hay ở khía cạnh nghệ thuật? Ở tài nghệ (hoặc sự vụng về) của người viết?
chúng ta cố phớt lờ đi những mối nguy hiểm náu mình trong những kinh nghiệm hàng ngày; chúng ta cố né tránh chúng và đi qua chúng. Nhưng đồng thời chúng ta, tất cả, đều bị mê hoặc bởi những gì “không nhìn thấy được” và sự mê hoặc này trở thành lực thúc đẩy trong tác phẩm của tôi. Thông qua một quá trình mà chúng ta gọi là “tiểu thuyết”, những thứ mà bình thường không thể nhìn thấy được bắt đầu có một hình thức…
Sau 190 câu hỏi [một số chưa phổ biến], 21 tác giả, và vô số những lần kinh ngạc và kính phục, ldv chỉ nghiệm ra được 1 điều xưa hơn trái đất: không có một tác giả nào giống tác giả nào. Sao lại như thế? Rõ ràng họ cùng một loại giống như nhau: loài người. Họ cùng có một tên gọi giống nhau: tác giả. Họ thích làm những điều y hệt nhau: ăn, ngủ, viết và làm tình. Họ nghiện cùng một thú đau thương: chữ nghĩa. Họ say mê cùng một đặc tính: sự sáng tạo. Họ dị ứng chung một giác quan: cảm xúc giả trá. Họ cùng mang một căn bệnh tương tự: chứng hoảng sợ sự cô đơn. Họ đang cùng tìm kiếm một lối trị liệu: phương pháp lấp đầy khoảng trống.
Phẩm chất luôn quan trọng hơn số lượng. Ðiều này đúng cho mọi thứ. Ngay cả nếu bạn viết chỉ một dòng trong đời, nếu nó nằm trong đầu người nào vĩnh viễn, thì cũng thỏa mãn rồi.
Gibbo là một phát họa gần giống một người bạn của tôi, mang dòng máu Scottish-Australian, nhưng lại rất muốn được làm người Hoa và thường xuyên đến chơi nhà tôi vào thời tôi đang trưởng thành. Tính nhút nhát và ngượng nghịu, lạc lõng giữa xã hội của anh đã để lại ấn tượng trong tôi vì lúc còn bé tôi cũng là một đứa trẻ rất nhút nhát và ít nói, nhất là trong phạm vi nhà trường.
Âm nhạc chữa khỏi căn bệnh gì của thế gian?
- Bệnh điếc trước cuộc sống. Thế gian đang mắc bệnh này.
Giá trị của cuộc sống có thể được định mức bằng…
- bao nhiêu lần khóc.
Có một chi tiết cần thưa lại với chị: Tôi chỉ là cháu của Thạch Lam, mẹ tôi là chị của nhà văn này. Thạch Lam chết sớm vì bệnh lao, để lại ba con. Người con đầu là gái tên Dung sau lấy trung tướng Ngô Quang Trưởng, người con trai thứ nhất là Nguyễn Tường Đằng học Luật sau trở thành chuyên viên hành chánh tài chánh, người em trai út là nhà thơ bác sĩ Nguyễn Tường Giang (cả hai anh em đã gia nhập nhóm văn hoá Thái Độ do Thế Uyên chủ biên ở Sài gòn cuối thập niên 60).
Xét kỹ quá khứ ông ta – từng làm ký giả, cầm bút, Hemon di cư qua Mỹ năm 1991 – cái thế giới bất-khả-tiên-đoán này nghĩ không có gì lạ. Cũng không gì ngạc nhiên về việc khám phá văn nghiệp của ông, như vật liệu cho phim ảnh. Thử tưởng tượng (ống kính quay gần): một người viết di cư lặn lội học Anh ngữ trong căn gác không-nước-nóng ở Chicago, với xe lửa “L”1 chạy rầm rầm phía trên.
Gặp Gỡ Nỗi Buồn Bã Tuyệt Vời
Trong Văn Chương Của Ngô Nguyên Dũng
Hồ Trường An (HTA): Xin anh tóm tắt đường lối văn chương, đề tài trong hai tập truyện ‘‘Mười hai hoa cúc’’ …
Nhà văn sẽ làm gì trước giờ tận thế?
Ngủ
Một lời tiên tri cho tương lai của nhân loại
Trên rốn là thần linh, dưới rốn là súc vật, giữa rốn là hàm răng
Một lời tiên tri cho tương lai của nhân loại
- Trên rốn là thần linh, dưới rốn là súc vật, giữa rốn là hàm răng
Tôi muốn mình là một chiếc cầu với cảm giác là chiếc cầu không thuộc về một lục địa nào hết, không thuộc về một nền văn minh nào hết và chiếc cầu lại có cơ hội độc đáo là được nhìn thấy cả hai nền văn minh và đồng thời lại nằm ngoài chúng. Thật là một đặc ân kỳ diệu!
Thú vị biết bao khi tôi được mạo nhận những nhân vật của mình. Tôi thích khám phá tiếng nói của một nhà tiểu họa Ottoman, một người mẹ của hai đứa trẻ đang tìm kiếm người chồng, giọng nói của hai đứa trẻ, âm thanh ma quái của một kẻ sát nhân…
Nên đốt bao nhiêu ngọn nến trong ngày sinh nhật của nhà thơ?
một ngọn nến, như thói quen, mừng trái đất hoàn tất một vòng quay an lành
Thường Quán
Đỗ Lê Anh Đào
Nguyễn Xuân Hoàng
Đỗ Kh.
Hoàng Chính
Năm năm đầu sau khi nhập cư, tôi thấy rất khổ sở. Tôi nhớ nước Nga một cách khủng khiếp và không thể nào thấy thích ứng được với nền văn hoá Mỹ. Tôi cảm thấy ở đất nước này, tôi không tìm được chỗ nào dành cho mình.
Như tôi đã có lần trả lời Y Sa trong chương trình Văn Học Nghệ Thuật của Radio VNCR cách đây không lâu, rằng tác phẩm ưng ý nhất của bất cứ nghệ sĩ nào, mãi mãi sẽ là bức tranh (hay bản văn, ca khúc…) sẽ ra đời trong tương lai.
Thúy Kiều, sau mười mấy năm giang hồ vẫn nghĩ mình còn trinh. Và đa số người đọc mủi lòng và tin điều đó. Tôi cũng cảm động lắm nhưng không tin. Người Việt hay nói dối và láu cá đã đành, nhưng xem ra còn rất dễ bị lừa về mấy vụ trinh tiết.
Trong phát biểu mang đậm tính loại trừ dòng văn chương di dân của người Việt hải ngoại của mình như câu hỏi đã trích dẫn, nhà thơ Nguyễn Duy đã cho thấy rõ ông đứng về hàng ngũ những người cộng sản Việt Nam bảo thủ…
