Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Biên Khảo

Trần Hoài Thư – người lính & nỗi buồn chiến tranh- nhân đọc lại “Truyện từ Bách khoa” 17.12.2014 | Chuyên Đề, Đọc và Đọc lại, Nhận Định, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận

Môt số truyện ngắn của THT cũng nằm trong trường hợp này, tôi hiểu và không lấy làm lạ ngay trong truyện ngắn đầu tay của anh đăng trên BK ‘đã bị kiểm duyệt bỏ trắng nhiều đoạn’ ngoài ý muốn của tác giả và chủ biên tòa soạn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, các nhà văn nhà báo họ có một giác quan thứ sáu rất bén nhạy, họ biết chỗ nào sẽ bị cắt và họ vẫn né tránh được lưỡi hái làm hại chữ nghĩa

THANH TÂM TUYỀN, NHÀ THƠ TIÊN PHONG 15.12.2014 | Hội thảo Văn Học Miền Nam (2014 - USA), Tham luận, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 2 bình luận

Trong thời kỳ cực thịnh của văn học Việt Nam, Thanh Tâm Tuyền vượt lên như một trong những đỉnh cao nhất. Có thể nói rằng Thanh Tâm Tuyền là một trong một số ít nhà thơ lớn nhất không phải chỉ riêng đối với Miền Nam mà cho cả nước

Hai Mươi Năm Văn Học Miền Nam (1954 – 1975): Phẩm Tính và Ý Nghĩa (*) 12.12.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Hội thảo Văn Học Miền Nam (2014 - USA), Tiểu luận, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 16 bình luận Hai Mươi Năm Văn Học Miền Nam (1954 – 1975): Phẩm Tính và Ý Nghĩa (*)

người ta có thể nhìn ra bốn tính chất căn bản của nền văn học này. Có thể xem đó là bốn phẩm tính cốt lõi của văn học miền Nam 1954-1975. Những phẩm tính đó có thể được kể: một, đó là một nền văn học phát triển và mang tính liên tục (bắt nguồn từ văn học tiền chiến); hai, đó là một nền văn học hiện đại, tiếp cận và liên thông với văn học thế giới; ba, đó là một nền văn học mang đậm tính nhân bản và nhân văn; và bốn, đó là một nền văn học khai phóng, đa sắc, và đa dạng.

40 Năm Văn Học Miền Nam Thất Thủ: Thế hệ Hậu Chiến khước từ Thân phận mồ côi 9.12.2014 | Chuyên Đề, Hội thảo Văn Học Miền Nam (2014 - USA), Tham luận, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 5 bình luận

Thế hệ chúng tôi sinh ra mồ côi, vì cha thì đi cải tạo, mẹ thì đi kinh tế mới, văn học thì bị chôn sống. Nhưng sau bốn thập niên, chúng tôi đã đoàn tụ với cha mẹ, đã truy ra được những manh mối để đòi lại di sản văn học mà chúng tôi bị tịch thu. Chúng tôi khước từ làm kẻ mồ côi trong gia đình chữ nghĩa của Việt Nam và của thế giới.

phỏng vấn Lưu Thủy Hương 8.12.2014 | Phỏng vấn | 0 bình luận

Truyện thành công, khi ở đó, người đọc nhìn ra được vị thế đứng của họ, trong hay ngoài câu truyện. Xa hơn nữa, to tát hơn nữa, cái mà nhiều nhà văn lớn đã thành công, truyện làm cho một thế hệ hay nhiều thế hệ nhìn ra được thân phận của mình.

Công án thiền và hội họa 5.12.2014 | Biên Khảo, Câu chuyện Nghệ thuật, Hội Họa, Nghệ Thuật | 1 bình luận Công án thiền và hội họa

Đối họa là cách các họa sĩ dùng hành động vẽ để thăm dò nhau, thử thách nhau, chỉ bảo nhau, giác ngộ nhau. Đối họa không những đòi hỏi các họa sĩ phải chú tâm khi vẽ mà còn chú trọng tới sự thăng hoa, bừng ngộ khi tương tác vẽ, cũng giống như các công án đối thoại giữa các thiền sư.

Một cuộc cách mạng cho Việt Nam 2.12.2014 | Bàn Tròn: Chính trị, Nhận Định | 0 bình luận Một cuộc cách mạng cho Việt Nam

Cuộc cách mạng này không thể thất bại, vì nó chẳng những là ước vọng của 10 triệu dân Hongkong mà còn là nguồn hi vọng của hơn 1 tỷ rưỡi người dân Hoa lục. Đặc biệt nó cũng là nguồn hi vọng của gần 100 triệu người dân Việt Nam.

Phỏng vấn Ban Mai: Vết chân dã tràng của người viết tùy bút 1.12.2014 | Biên Khảo, Phỏng vấn | 0 bình luận Phỏng vấn Ban Mai: Vết chân dã tràng của người viết tùy bút

Tôi nhớ có lần đọc ở đâu đó, hình như Buznik, thi sĩ Nga, ông đề cập đến việc một nhà thơ khi sáng tác không thể tách rời ngôn ngữ mẹ đẻ. “Thi nhân thuộc về thứ tiếng nào thì nên dùng và cũng chỉ có thể dùng ngôn ngữ ấy để sáng tác”, ông dẫn chứng Puskin từng dùng tiếng Pháp để làm thơ và thất bại.

Cái “Vô” trong tranh thủy mặc 21.11.2014 | Câu chuyện Nghệ thuật, Hội Họa, Nghệ Thuật, Tạo hình | 6 bình luận Cái “Vô” trong tranh thủy mặc

Trong tranh thủy mặc, yếu tố vô hình (hay những khoảng trống trong tranh) có ý nghĩa rất đặc biệt, mang ý nghĩa như kiểu yếu tố “vô” của vũ trụ, là nơi ẩn chứa một điều lớn lao mà mắt thường không thể thấy. Nhìn những bức tranh phong cảnh cổ điển của các họa sĩ phương Đông, chúng ta thường bắt gặp những chỗ mây mù lẩn khuất bằng cách để trắng giấy

đọc bèo giạt của Ngọc Cường 11.11.2014 | Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận

Thời gian qua đã quá lâu, 57 năm kể từ ngày tôi đọc được bài viết ngắn, mô tả một con muỗi bay lạc vào màn của một cậu bé có óc quan sát vi tế, có trí tưởng tượng phong phú, ký tên Tường Cường. Bây giờ, tôi không còn nhớ rõ văn phong và nội dung nhưng có một cái gì trong bài viết rất cô đọng đó đã in sâu vào ký ức tôi và cứ ở đấy mãi, long lanh như một viên kim cương nhỏ.

MỘT THỜI TUỔI TRẺ DẤN THÂN CHO QUÊ HƯƠNG 5.11.2014 | Bàn Tròn: Chính trị, Nhận Định | 1 bình luận MỘT THỜI TUỔI TRẺ DẤN THÂN CHO QUÊ HƯƠNG

Nhà nước Việt Nam trả tự do cho Điếu Cày, nhưng lại trục xuất anh ra khỏi quê hương, trong khi đất nước và hàng ngũ những người đấu tranh đang cần có anh ở quê nhà tiếp tay với họ. Đây là âm mưu thâm độc của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Văn nghệ cuối tuần (SBS Radio – Australia): Nói chuyện với nhà văn Phùng Nguyễn về Thu Tứ và "Trường hợp Võ Phiến" 3.11.2014 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Đó Đây, Phỏng vấn, Sinh Hoạt | 1 bình luận Văn nghệ cuối tuần (SBS Radio – Australia): Nói chuyện với nhà văn Phùng Nguyễn về Thu Tứ và "Trường hợp Võ Phiến"

Chuyện Thu Tứ, con trai nhà văn Võ Phiến, viết bài hài tội cha ông sai lầm khi chống chế độ Cộng sản, để biện minh cho việc Thu Tứ kiểm duyệt, cắt bỏ nhiều …

Một khía cạnh khác trong “Phong Trào Dù” ở Hồng Kông: ngôn ngữ 3.11.2014 | Bàn tròn, Bàn Tròn: Chính trị, Biên Khảo, Nhận Định | 1 bình luận Một khía cạnh khác trong “Phong Trào Dù” ở Hồng Kông: ngôn ngữ

Trong tình hình này, “Phong Trào Dù” hay “Cách Mạng Dù” trở thành cuộc đối đầu sinh tử giữa một Hồng Kông trẻ khát khao dân chủ và một Bắc Kinh già gắn chặt với độc tài. Thắng hay bại trong cuộc đối dầu này sẽ có ảnh hưởng lâu dài không những đối với nhân dân Hồng Kông và Trung Quốc mà còn đối với cao trào dân chủ trên toàn thế giới.

Nhân "Trường hợp Võ Phiến" nhìn lại sự kiện "Luận văn Nhã Thuyên" 31.10.2014 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Biên Khảo, Nhận Định, Quan Điểm | 0 bình luận

Nhà cầm quyền trong nước không mong muốn gì hơn là sự kiện “Luận văn Nhã Thuyên” sẽ nhanh chóng “chìm xuồng,” và cũng chìm theo là tiếng kêu cứu của những nạn nhân, nhiều hơn người ta có thể tưởng tượng. Hy vọng những người quan tâm đến “Luận văn Nhã Thuyên” sẽ không cho phép sự kiện này trôi tuột vào quên lãng.

Những bức tranh gây tranh cãi nhiều nhất trong lịch sử hội hoạ 29.10.2014 | Biên Khảo, Câu chuyện Nghệ thuật | 2 bình luận Những bức tranh gây tranh cãi nhiều nhất trong lịch sử hội hoạ

Trong lịch sử hội hoạ có những hoạ phẩm tạo nên nhiều dư luận. Tại sao và điều gì khiến người thưởng ngoạn phải tranh cãi sôi nổi như vậy? Tại vì chúng đã chạm đến các vấn đề nhạy cảm. tôn giáo, đạo đức, chính trị, lề thói, quy tắc, thành kiến xã hội…

GÓP Ý VỚI NHÀ VĂN PHẠM THỊ HOÀI VỀ NHỮNG TỪ “ĐẤU TỐ”, “BẤT HIẾU”…. 24.10.2014 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Biên Khảo, Nhận Định, Phê Bình | 2 bình luận

Chuyện con cầm dao giết cha mẹ trong lịch sử Việt Nam, lịch sử nhân loại cũng có, nhưng không nhiều. Cầm bút đâm cha như Thu Tứ, thời Nhân Văn Giai Phẩm, suốt những tháng ngày cực thịnh của đấu tố loại này, hình như cũng không có. Chỉ thấy các văn hữu thân thương múa bút đâm chém nhau kịch liệt để Bác Đảng vui lòng. Không nhớ có thằng con nào xông ra gánh vác giùm công tác ấy.

Thể Thơ Mở Rộng 22.10.2014 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Phê Bình | 2 bình luận Thể Thơ Mở Rộng

Không có sự tự do nào vô hạn cả, kể luôn sau khi chết. Bản thân của Tự Do bị giới hạn ở chữ Tự, ” “, nghĩa là tự mình. Mỗi tác giả đã tự có giới hạn. Mỗi phóng túng đã tự có giới hạn. Mỗi bài thơ đã tự có giới hạn. Do đó, thể thơ mở rộng là đi từ giới hạn nhỏ ra giới hạn lớn. Như nhìn qua khung cửa sổ rồi nhìn qua cửa lớn, cho dù ra khỏi nhà, giới hạn sẽ là tầm mắt.

Những ngày cuối cùng ở Việt Nam và phép lạ bị lãng quên 21.10.2014 | Bàn Tròn: Chiến Tranh Việt nam, Biên Khảo, Điện Ảnh, Nhận Định | 3 bình luận Những ngày cuối cùng ở Việt Nam và phép lạ bị lãng quên

Đại sứ Martin vĩnh biệt nhiệm sở lúc 4:58 phút sáng ngày 30 tháng Tư, 1975. Ông Martin đã tự biến mình thành con tin, để Bạch Ốc không thể ngừng sớm cuộc di tản. Tuy nhiên, ông đã không thành công hoàn toàn; số người dân miền Nam kẹt lại trong khuôn viên Toà Đại Sứ khoảng trên dưới 400.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)