Bài thuộc thể loại: Nhận Định
Vì thân thể yếu đuối hơn, vì tâm hồn nhu mì hơn, phụ nữ đã bị người ta coi khinh. Tôn giáo nào cũng đều có tiếng vang của sự khinh rẻ ấy… Nói tóm lại, trước người đàn bà, đạo Khổng cũng như tôn giáo khác, bị hai tính tình nó đàn áp: lòng khinh bỉ và lòng sợ hãi. Hai tính tình không thể có, nếu cụ Khổng biết nhận rõ rằng đàn bà cũng như đàn ông, cũng là người, cũng có đủ quyền sống của một người.
Vào năm 2000, John Balaban xuất bản Hương Vị Mùa Xuân: Thơ Hồ Xuân Hương (Spring Essence: The Poetry of Hồ Xuân Hương). Bìa sách in hình một thân người đàn bà hở hết vú, chắc là Đông Phương, dấu mặt sau một cái chiêng hay cái chảo. Chỉ còn thiếu mấy miếng chả giò và hình xâm con rồng trên da.
Hugo Nguyễn sinh năm 1952 tại Huế và học Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế từ năm 1970 đến năm 1972. Tuy dở dang, nhưng với tấm lòng say mê nghệ thuật, Hugo Nguyễn luôn luôn tự tìm hiểu, nghiên cứu, khá sâu trong lĩnh vực hội họa.
Nhưng quả nhiên là thơ đang bị đe dọa, giống như trái đất này đang bị đe dọa. Nó bị đe dọa vì những triết thuyết dấy sinh từ lòng tham. Chủ nghĩa duy vật, thuyết thuần lý, chủ nghĩa duy hành vi là đối nghịch của cả thơ ca lẫn sự tồn tại của địa cầu.
Thông báo dự định của DaMau.org về vấn đề nữ quyền khiến tôi nhớ ra là chưa đọc thấy tác-gia Nhật Bản nào thật sự có tiếng nói mạnh bạo rõ ràng đặt vấn đề nữ quyền đến mức như các nhà văn nữ Việt Nam hiện nay, trong số không-bao-nhiêu những tác-gia Nhật Bản mà tôi được biết.
Nếu truyện dài và truyện ngắn chứa đựng rất nhiều phần thừa, thì truyện chớp lại chứa đựng rất nhiều phần thiếu. Cái thừa thì dễ nhìn thấy, dễ tìm hay ít nhất ta cũng dễ cảm nhận được, vậy cái thiếu nằm ở đâu? Thiếu bao nhiêu thì gọi là đủ? Nên thiếu cái nào và không nên thiếu cái nào? Tìm cách trả lời những câu hỏi đó, chính là nghệ thuật viết truyện chớp. Nói một cách khác, phải tìm cách chừa những khoảng trống, phải để ngõ, phải mở. Do đó, phần thiếu đâm ra vô định. Mặt khác…
Bà người Mỹ gốc Phi Châu, vắn tắt hơn là người da đen, nhũ danh Chloe Anthony Wofford. Qua hình chụp và những đoạn phim tài liệu chiếu trên Ti-Vi, bà có dáng dấp điển hình của một bà tây đen già không có thói quen làm dáng và chẳng chịu kiêng khem chuyện ẩm thực. Bà to lớn như một ôm nhân sự thật đen và thật vĩ đại.
Nhà văn Phạm thị Hoài đồng lứa với Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp… nghĩa là những người lớn lên trong chủ nghĩa xã hội tại miền Bắc và đã có tác phẩm trước khi có Đổi Mới, nhưng chỉ có thể viết thẳng theo ý mình trong mấy năm đầu của Đổi Mới.
Do hoàn cảnh lịch sử, sau 1975 đã có hàng triệu người Việt rời bỏ quê hương. Họ định cư phần lớn ở Úc, Pháp, Mỹ, tạo nên một cộng đồng có bản sắc văn hóa riêng biệt đồng thời với những cố gắng hội nhập vào đời sống địa phương cư trú. Trong những từ chỉ về tình trạng sống của họ, tôi đã tìm thấy chữ “tạm dung” được sử dụng khá phổ biến. “Tạm dung”, nó cho tôi biết những người Việt hải ngoại không hề muốn mất quê hương. Nó cũng bày tỏ một tâm thức quay về cố quốc. Chính vì thế mà văn học nghệ thuật Việt vẫn tồn tại và phát triển…
Sáng tạo truyện hoang tưởng và khoa học giả tưởng có vẻ là một việc lắt léo. Có quá nhiều chỗ để trí tưởng tượng có thể đi tới cho nên khó mà kiểm soát được nó và tạo ra, một cách thuyết phục, cả một thế giới khác hay một tập hợp những tình huống dựa trên suy đoán. Tôi ngày càng cảm thấy những cảnh xúc động nhất trong truyện hoang tưởng và khoa học giả tưởng là những cảnh gần nhất với những gì tôi biết về thế giới hiện tại.
Soyinka và Conrad cùng đề cập về sự sợ hãi, kinh hoàng, và đàn áp ở Châu Phi trong thời kỳ thống trị của thực dân Âu châu. Vào đầu thế kỷ 20, chủ nghĩa thuộc địa tại châu Phi đã đạt đến đỉnh điểm, và cùng lúc phơi bày nhận thức mới về tương lai đen tối cùng sự vô vọng tột cùng của nó
Trong số những nhà văn đương đại lớn nhất châu Phi có Wole Soyinka. Ông cũng là một trong những nhà cổ xúy văn hóa bản địa giàu tưởng tượng nhất của lục địa này cùng cái trật tự xã hội nhân văn tiêu biểu của nó. Ra đời ở Tây Nigeria năm 1934, Soyinka lớn lên trong khu truyền giáo Anglican ở Aké. Là một học sinh sớm có tư chất, Soyinka lúc đầu theo học trường tiểu học của nhà dòng nơi bố anh làm hiệu trưởng, sau đó chuyển sang trường trung học ở Abeokuta nơi hiệu trưởng lại là một ông chú.
Người Nigeria đã nuôi dưỡng hầu như tất cả các thể loại văn chương như tiểu thuyết, thơ, kịch, du ký, tiểu sử, và tự truyện. Tuy nhiên, ở đây chỉ nhấn mạnh đến truyện hư cấu, thơ và kịch, tức những thể loại mà họ đã đạt được những thành tựu rất đáng kể. Văn chương tiếng Anh của Nigeria cũng chứng kiến một sự nở rộ trong một thập niên rưỡi qua. Việc Wole Soyinka, người có thể được xem như nghệ sĩ văn chương quan trọng nhất của Châu Phi Da Ðen, được trao giải Nobel Văn Chương vào năm 1986 khẳng định chiều cao của nền văn chương nước này. Gần đây, Ben Okri và Niyi Osundare đã giúp củng cố vị thế này.
Cộng Hòa Nam Phi (Republic of South Africa), quốc gia giàu nhất và văn minh nhất ở Phi Châu, là nước đầu tiên của lục địa đen sẽ đứng ra tổ chức Giải Túc Cầu Thế Giới vào năm 2010. Về phương diện văn chương, Nam Phi có hai nhà văn đoạt giải Nobel Văn Chương, đó là Nadine Gordimer (1991) và John Maxwell Coetzee (2003).
Từ khi xuất hiện TRUYỆN CHỚP, qua 3 số báo, cùng với định nghĩa của Damau.org, các tác giả cũng đã góp những định nghĩa của riêng mình, làm cho định nghĩa về truyện chớp càng phong phú. Một cách thật chung chung nhìn về hơn 40 truyện chớp này thì có khá nhiều những truyện hay, có những truyện đủ cả hai tiêu chuẩn truyện và chớp.
Đọc xong những bài phỏng dịch, chuyển ngữ, kiểm kê thì chỉ thấy có một Đỗ Lê Anh Đào, một người nữ mới [là] chết [người chứ!], là bạo gan bạo phổi nhất, dám dùng cả hai chữ đéo và đụ trong bài của cô.
Rải rác trên các tạp chí văn học dưới đất cũng như trên liên mạng, người đọc đã có dịp được đọc nhiều bài viết về thơ Tô Thùy Yên như Bùi Vĩnh Phúc, Nguyễn Hưng Quốc, Lê Thị Huệ, Ngô Nhân Dụng, Phạm Phú Minh, Phan Nhật Nam, Phương Triều. Đặc biệt tác giả Trần Hữu Thục đã dành ra 34 trang sách…
Ngay từ khi nhập cuộc, tôi đã phát hiện mình phấn khích, xúc động muốn oà khóc khi bất ngờ được sống trong không khí sôi sục tranh đấu, khi tự dưng thực hiện được quyền tự do căn bản của con người trong bối cảnh đất nước chưa thật sự có tự do…
Nhắm mắt lại mà thính ngoạn thì giọng hát tuy không phải Chế Linh, Duy Khánh nhưng cũng chẳng kém Trường Vũ, Mạnh Đình. Nhất là nếu vào chiều ngày 30.04.05 ở Tượng Đài Chiến …
Thổ dân và di dân, màu da và ngôn ngữ, đất đai và sinh tồn, định cư và du mục, nghệ thuật va nghi lễ, nguyên chất và pha lai, bảo tồn và đồng hóa, …
… khi nhận xét về nhà văn/ nhà thơ Ha Jin, đều ca ngợi ông là người mở ra một chương mới trong tiểu thuyết viết bằng Anh ngữ dành cho độc giả phương Tây.
