Bài thuộc thể loại: Nhận Định
Nói ông đừng buồn, ngoài sự ông tây đến mức tôi tưởng ông là Việt kiều yêu nước dùng, sự khác tôi thấy ông cũ xì y như các cụ ngày xưa vậy. Cái lối xưng danh đầu tác phẩm của ông chẳng mang tính diễn xướng rất chi là folklore đó sao. Cứ như là xem một vở chèo ….
Bùi Ngọc Tấn viết chuyện tù rất sống. “Người Chăn Kiến” là câu chuyện của ông giám đốc xí nghiệp chẳng may bị tù oan và còn là nạn nhân bị các tay anh chị trong tù tuyển chọn làm “nữ thần tự do,” phải ở truồng trùng trục, tay giữ một vật tượng trưng cây đuốc và đứng bất động trên cao ….
Mẹ là thân nữ nhận hưởng mà thật sự chỉ là nhận chịu những vui thỏa của người nam để hoài thai và thoát sinh con cuộc đời cùng số phận … chỉ cầu mong đời sau lên khỏi đời trước- cái mặt phẳng tưởng là bệ phóng mà kỳ thực chỉ là nền địa ngục nối truyền không dứt … nếu không chuyển niệm được chân tính của mẹ.
Nhưng tấm lưới lại có một kẽ hở không ngờ: ĐỨA CON. Đứa con chính là kẽ hở của tình mẹ … nó chính là … đòi hỏi sống động không ngừng về tình mẹ. Tấm lưới mẹ có quăng ra cùng khắp bầu trời, khả năng “con xa mẹ” đã tiềm ẩn nơi đôi chân vừa thành hình trong lòng mẹ.
Có những tác phẩm ngay lần ra mắt đầu tiên đã được tập thể văn giới chấp nhận không hề cò kè và những tác phẩm khác, trái lại, được quần chúng đón tiếp niềm nở nhưng lại bị phe cầm bút dửng dưng, [xếp vào thành phần "sách sến."] Trường hợp Pancol là một.
Sắc đẹp là vũ khí, và như một vũ khí sắc bén ….[khi có] một vụ trao đổi tình dục không có sự thỏa thuận của người phụ nữ, người đàn ông, dù hiểu lầm hay cố ý, có thể dùng sự mập mờ ấy bào chữa cho hành động của mình. Đàn ông, vẫn tin là tất cả phụ nữ mang sắc đẹp làm mồi nhử họ ….
Bề ngoài ngôn ngữ mang đầy chất phồn thực, lớp lớp những khoái cảm của tính dục là “những khắc khoải, thao thức về thân phận, khát vọng làm người của một con người” như Âu thị Phục An đã từng tâm sự.
Hồn-nhiên-như- trẻ-con có cái tế nhị của nó. [Sự hồn nhiên này] đụng đến những vấn nạn quan trọng nhưng với vẻ ngây thơ không ần ý. “Tôi muốn hỏi tại sao cô hôn tôi?” Nàng chẳng biết trả lời sao.
Một người say mê nghệ thuật điện ảnh như “Lãnh tụ kính yêu” Kim Jong-il của Bắc Triều Tiên, nếu được sống thêm ít năm nữa, nếu có cơ hội được xem phim The Artist, biết đâu ông chả sớm tỉnh ngộ, đưa dân tộc ông từ tình trạng phim câm sang phim nói.
Thi sĩ là người gửi ra vé mời, thông thường không biết địa chỉ, không biết người nào sẽ nhận lời mời. Một hành động có mục đích nhưng không có mục tiêu. Là người tổ chức cuộc du ngoạn, thi sĩ đã đi với phương pháp bất định.
Bước vào thế kỷ 21, các quốc gia Mekong, trong đó có Việt Nam tuy được coi là những quốc gia đang phát triển, nhưng theo những bước không bền vững / non-sustainable development. Và cái giá cao nhất mà thế hệ hôm nay và cả tương lai phải trả là mất nguồn tài nguyên phong phú, đưa tới viễn ảnh nghèo khó và làm nguy hại sức khỏe của người dân.
Trước năm 1975, những từ “bài viết”, “bài nói” hầu như không thấy sử dụng ở miền Nam (chỉ có “bài”, “bài văn”, “bài nói chuyện”) …. Cách gọi chung chung “bài viết” như thế chỉ có làm nghèo đi chứ khó mà gọi là “làm giàu thêm kho tàng tiếng Việt”.
“Sự xấu xí” của Đinh Linh đồng nghĩa với “tự do”, vì “sự xấu xí” luôn luôn “sáng tạo, bồn chồn, mạo hiểm, phóng đãng.” “Sự xấu xí” nằm bên ngoài khuôn phép, nhưng nó cần được mọi người chứng nhận, như bề trái của sự hiện hữu.
Không phải chỉ là “dán” lại chính mình, người ta còn có thể “dán” lại cuộc đời, “dán” đêm này vào đêm khác, “dán” ngày này vào ngày kia. Dán lại, để hy vọng tìm lại được một chút âm hao cũ, một chút tuổi trẻ ngày xưa. Hay để tìm lại bóng dáng của một nụ cười. A shadow of your smile ….
Như con khỉ của Trang Tử đã ăn hết phần chuối dành cho nó, ta còn chờ đợi gì trong cuộc sống: René Michel đã ngốn ngấu những quả chuối … của đời bà hơi vội vã nhưng hãy còn may mắn hơn chán vạn phần số khác.
Theo tự điển, chữ rồng cái (dragon lady) có hai nghĩa: (1) Một phụ nữ mạnh mẽ, hống hách, ngang ngược; (2) Một phụ nữ nguy hiểm và quyến rũ (“femme fatale”). Theo ngôn ngữ thông dụng, “dragon lady” là những phụ nữ Á Đông có cá tính mạnh, dựa vào chồng con để tham gia quốc sự.
Không phải Đặng Thân muốn lập dị, mặc dù hiện nay dị là một phẩm chất, không phải Đặng Thân lai căng, mặc dù hiện nay lai ghép là con đường phát triển của văn học các nước đi sau do có tiền sử thuộc địa, mà là sự vận động nội tại của chính tư duy văn học Việt Nam và của chính Đặng Thân với tư cách người viết.
Người dân Trung Quốc không được truy cập những chữ “nhân quyền”, “tự do, dân chủ”… trên Internet, nhưng cơ xưởng Trung Quốc được tạc pho tượng khổng lồ của Mục Sư King để kiếm tiền.
Về phần hoạt hình, Những Cuộc Phiêu Lưu của Tintin đã bước một bước khá dài về phần kỹ thuật. Khuôn mặt các nhân vật có thần hơn, không còn khiến người xem cảm thấy rờn rợn khi nhìn khuôn mặt rất giống người nhưng rõ ràng không phải là người.
Có cách nào khác hơn là phải luồn lách và chấp nhận những trầy trụa phẩm cách trong quá trình “thông qua” hệ thống kiểm duyệt để đứa con tinh thần của mình có thể đến với bạn đọc trong nước (và một cách lý tưởng, với diện mạo trung thực của nó)?
Đối với dân Bắc Triều Tiên, khóc thương Lãnh tụ vĩ đại Kim Il-Sung năm 1994, hay Lãnh tụ kính yêu Kim Jong-Il bây giờ có khác gì việc trưng khẩu hiệu trong cửa hàng [như trong ngụ ngôn của Havel]. Họ làm như người khác, để hy vọng được yên thân sống như mọi người.
Một Ngô Bảo Châu được tung hô, được nhà cầm quyền và báo chí VN ôm vào mình như là công sức của VN sau khi giành được giải thưởng toán học Fields danh giá, [cũng] chẳng che giấu được bản chất của vấn đề [là cách chính quyền lãng phí những tài năng trẻ] mà ai cũng thấy.
Trong một bài phỏng vấn của báo Thanh niên, phóng viên hỏi tại sao năm nay tỉ lệ tốt nghiệp cao, thì một Thứ Trưởng Bộ Giáo dục VN giải thích rằng “vì thời tiết hôm thi mát mẻ nên các em đã làm bài tốt hơn”, và cũng thêm rằng “Cũng có thể các em phấn đấu lập thành tích chào mừng 1000 năm Đại lễ Thăng Long” (!?)
Khái niệm dịch rộng, do đó, là một quyết định, chủ tâm, và khuynh hướng sống của tôi …. Tôi đề cao sự sáng tạo của dịch thuật, chứ không hô hào, khích lệ sự vô trách nhiệm của người dịch. Sự sáng tạo của dịch thuật đã bao gồm chữ Tín: Nhã là Tín, như một cách nói theo nhà thơ John Keats trong bài thơ Vịnh Bình Cổ Hy lạp.
Người dịch … chung qui vẫn phải tôn trọng nguyên tắc TÍN như chính Nguyễn Hiến Lê đã lựa chọn. Trong công việc dịch, chủ thể dịch vẫn là nô dịch chuyển tải, ấy vậy mà tai ách “diệt” vẫn khôn lường.
Trong bài viết này, tôi muốn tập trung về tác động của xã hội lên thân thể nữ và một kinh nghiệm riêng biệt của phụ nữ trong cuộc đối thoại về giới tính: cách xã hội quy định phụ nữ là phái đẹp. Hai chữ này mang những tác động gì lên thân thể nữ và kinh nghiệm nữ?
