Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Nghiên Cứu

Văn Học Miền Nam Tự-Do 1954-1975 (Phần II) 25.02.2015 | Hội thảo Văn Học Miền Nam (2014 - USA), Nghiên Cứu, Nhận Định, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận

Giới lãnh đạo cộng-sản trong nước thay đổi diễn văn nhiều lần và cả nhìn nhận một số sai lầm trong số có sai trái về “biệt kích văn-nghệ”, đàn áp văn nghệ sĩ và trí thức của miền Nam, nhưng căn bản chế độ toàn trị và đảng trị vẫn vậy! Chúng tôi thử ghi lại những thăng trầm về văn-hóa văn-học tự do đã xảy ra trong bốn thập niên và từ đó thử nhìn về tương lai!

Văn Học Miền Nam Tự-Do 1954-1975 (phần I) 24.02.2015 | Hội thảo Văn Học Miền Nam (2014 - USA), Nghiên Cứu, Nhận Định, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 5 bình luận

Chúng tôi phân chia văn học miền Nam thành hai thời kỳ chính 1954-1963 và 1964-1975. Vào giai đoạn đầu 1954-1963, một nền văn nghệ tự do sinh hoạt trong một không khí văn hóa, tin tưởng, thì đến giai đoạn sau 1964-1975, văn nghệ đa dạng hơn nhưng cũng đa tạp hơn với những người làm văn nghệ phân hóa, cả bạo động, trong một xã hội thời chiến giá trị phong hóa mất dần.

20 năm Văn học miền Nam, 1954-1975 6.02.2015 | Hội thảo Văn Học Miền Nam (2014 - USA), Nghiên Cứu, Quan Điểm, Tư Liệu | 0 bình luận 20 năm Văn học miền Nam, 1954-1975

Người lính, trong đó có những nhà văn nhà thơ của miền Nam, đã sống và viết trong hoàn cảnh thật oan nghiệt. Bên cạnh một Nguyên Vũ, Phan Nhật Nam, Ngô Thế Vinh là một Doãn Dân, Y Uyên, Kinh Dương Vương, Trần Hoài Thư, Hồ Minh Dũng, Nguyễn Bắc Sơn, Phạm Ngọc Lư…

Việt Nam: Nỗ lực giữ quyền kiểm soát quá khứ 5.02.2015 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Nghiên Cứu, Nhận Định | 4 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Việt Nam: Nỗ lực giữ quyền kiểm soát quá khứ

Chế độ kiểm duyệt liên quan đến việc kiểm soát chính trị và khẳng định quyền lực, nhưng trong trường hợp này, nó đồng thời liên quan đến việc kiểm soát bộ nhớ, lịch sử, và ngôn ngữ [của một dân tộc].

Thể Thơ Mở Rộng 22.10.2014 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Phê Bình | 2 bình luận Thể Thơ Mở Rộng

Không có sự tự do nào vô hạn cả, kể luôn sau khi chết. Bản thân của Tự Do bị giới hạn ở chữ Tự, ” “, nghĩa là tự mình. Mỗi tác giả đã tự có giới hạn. Mỗi phóng túng đã tự có giới hạn. Mỗi bài thơ đã tự có giới hạn. Do đó, thể thơ mở rộng là đi từ giới hạn nhỏ ra giới hạn lớn. Như nhìn qua khung cửa sổ rồi nhìn qua cửa lớn, cho dù ra khỏi nhà, giới hạn sẽ là tầm mắt.

HAI CỰC CỦA SỰ HUỶ HOẠI 22.09.2014 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Tư Liệu | 0 bình luận HAI CỰC CỦA SỰ HUỶ HOẠI

Cho dù động lực phát triển kinh tế và đáp ứng cơn khát về năng lượng là những nhu cầu chính đáng, nhưng để đi tới mục tiêu ấy, vội vã xây những con đập mà không kể gì tới hậu quả về môi trường cùng với những tác dụng tiêu cực về kinh tế xã hội như an toàn lương thực, phẩm chất môi trường thì đó là những lâu dài xây trên cát lún.

Nghệ thuật sửa thơ của Linda Pastan 5.09.2014 | Biên Khảo, Nghiên Cứu | 0 bình luận

Sửa chữa bài thơ là nghệ thuật “tự làm chủ bút”. Sửa chữa được gọi là nghệ thuật vì nó có thể làm cho bài thơ hay hơn hoặc dở hơn, sáng hơn hoặc tối hơn, giá trị hơn hoặc giảm sút. Tự giám định bài thơ của mình là chuyện làm khó khăn, nhưng có hai yếu tố…

Vài tương đồng chính trong Văn học Việt Nam qua hai cuộc lánh nạn Cộng sản – Nhà văn Miền Nam và Mặc Đỗ trong Văn học Miền Nam Biển ngoài 9.07.2014 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Quan Điểm, Tư Liệu, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận Vài tương đồng chính trong Văn học Việt Nam qua hai cuộc lánh nạn Cộng sản – Nhà văn Miền Nam và Mặc Đỗ trong Văn học Miền Nam Biển ngoài

[H]ẳn sẽ thiếu sót lắm nếu người phê bình … chỉ biết đến Thanh Tâm Tuyền hiện sinh, “Tôi gào tên tôi cho nguôi giận/ Thanh Tâm Tuyền…” chứ không biết tới Thanh Tâm Tuyền “Như bú dù gánh hát Sơn Đông” mà hình dạng trở lại thời tiền sử.

Trăm năm Mặc Đỗ- Mặc Đỗ và Văn học Miền Nam 27.06.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Nghiên Cứu, Phê Bình | 0 bình luận Trăm năm Mặc Đỗ- Mặc Đỗ và Văn học Miền Nam

Nhưng cũng chính từ sự bế tắc rất phi lý đó mà Camus đề nghị một giải pháp thực tiễn:

-”[...]Phải bấu víu vào đâu để tìm thấy ý nghĩa cuộc đời?[...]Một khi đã ý thức được sự day dứt giữa nỗi thắc mắc của con người và tư bề lặng lẽ ở chung quanh, thái độ xứng đáng nhất là phải lao mình vào, dù biết rằng tuyệt vọng. Phải chọn một cuộc sống với một ý thức sáng suốt nhất,

II-Mặc Đỗ trăm năm: VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975 13.06.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Nghiên Cứu, Phê Bình | 0 bình luận

Từ nay trở đi, một mặt trận văn hóa đã mở ra ngay sau khi cuộc chiến kết thúc mà mở ra tại Biển-ngoài, nơi các nhà văn Miền Nam di tản có đủ tự do để chống đỡ. Sự chống đỡ ấy tới nay lần lần đã có kết quả: khi các học giả Hoa Kỳ, thuộc cả giới truyền thông hay quân sự nữa, bắt đầu xét lại về cuộc chiến Việt Nam, người Hoa Kỳ đã có những thí dụ cụ thể để xét lại không những về nền văn học Miền Bắc mà còn về Văn học Miền Nam và hy vọng sau này, về người Miền Nam di tản và Văn học Việt Nam Biển-ngoài.

Trăm năm Mặc Đỗ: Những "con người hào hoa" của Cõi tự do 6.06.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Lý Luận, Mặc Đỗ, Nghiên Cứu | 0 bình luận Trăm năm Mặc Đỗ: Những "con người hào hoa" của Cõi tự do

Những tên tuổi này (Mary McCarthy, Germaine Greer và Peter Weiss…) tuy thế mà còn thua những “tay tổ” như Bertrand Russell (Anh), Jean Paul Sartre (Pháp) và Noam Chomsky (Hoa Kỳ) . Họ đại diện phần nào cho văn minh và văn học Tây phương và tuy không hề biết đến Văn học Miền Nam nhưng đã lập một “thế giới đại đồng” để vô tình tiêu diệt nó bằng cách kêu gọi chấm dứt cuộc chiến với những tin tức một chiều rất bất lợi cho Miền Nam. Không chịu khoanh tay bất lực trước làn sóng đổ ập cả từ bên trong lẫn bên ngoài ấy, người cầm bút Miền Nam biểu dương thái độ không chỉ bằng sáng tác mà thậm chí còn bằng cả những bài tiểu luận nhận định hay phản bác về thái độ “đứng giữa” hoặc “phản chiến” cho dù các thái độ ấy có xuất xứ từ đâu, trong Nam ngoài Bắc hay vượt khỏi mũi Cà mau.

Lê Quýnh (phần 5) 11.04.2014 | Biên Khảo, Học Thuật, Lịch Sử, Nghiên Cứu | 0 bình luận Lê Quýnh (phần 5)

Riêng với Lê Quýnh, thái độ chính trị của ông đúng hay sai còn tùy vào nhận định và quan điểm của từng người. Tuy nhiên, dù ở phía nào, đã là người Việt Nam chúng ta không thể không cảm phục ông về sự bất khuất nhất định không chịu cắt tóc, đổi áo theo người Thanh…

Lê Quýnh – phần 4 4.04.2014 | Biên Khảo, Học Thuật, Lịch Sử, Nghiên Cứu | 2 bình luận Lê Quýnh – phần 4

Ðến năm Giáp Tí (Gia Long thứ 3, 1804) khi nhà Tây Sơn đã diệt vong, được sự đồng ý của nhà Nguyễn, Thanh triều mới cho các vong thần mang quan tài vua Lê, thái hậu và nguyên tử (con trai vua Lê chết ở bên Tàu) trở về nước. Quốc Sử Di Biên chép rằng:

… Tháng Tám [năm Giáp Tí] Trường Phái Hầu của nhà Lê cũ Doãn Hựu [黎允佑][2] đem hài cốt vua Lê từ nước Thanh trở về. Khi trước, vua tôi họ Lê ở bên nước Thanh từ năm Tân Hợi [1791] thì đã thất tán chỉ còn vài chục người.

Lê Quýnh (phần 3) 28.03.2014 | Biên Khảo, Học Thuật, Lịch Sử, Nghiên Cứu | 1 bình luận Lê Quýnh (phần 3)

Thấy việc chia họ ra để dụ dỗ không đi đến đâu nên nhà Thanh lại sai giam ở ngục phía bắc, bốn người ở chung một nơi. Xét theo tình hình, thời điểm này lễ Bát Tuần Khánh Thọ đã hoàn tất, phái đoàn Quang Trung đã rời khỏi kinh đô và một số người trong nhóm tòng vong tình nguyện trở về…

Lê Quýnh (Phần 2) 20.03.2014 | Biên Khảo, Học Thuật, Lịch Sử, Nghiên Cứu | 0 bình luận Lê Quýnh (Phần 2)

Thực tế, những biến chuyển trong cách giải thích chính sách của nhà Thanh mới chính là nguyên nhân khiến nhóm nhà Lê bị tống giam hay đày đi Tân Cương, Nhiệt Hà. Bám víu sau cùng của họ là gặp vua Lê để cùng nhau mưu đồ khôi phục thì cũng tan ra mây khói…

Lê Quýnh 14.03.2014 | Biên Khảo, Học Thuật, Lịch Sử, Nghiên Cứu | 1 bình luận Lê Quýnh

Trong số người lưu lạc nơi đất khách, có những người tuy không tự nguyện lưu vong nhưng ở trong thế không quay trở về được, cũng có những người bị người Thanh đánh lừa vời qua rồi cưỡng bách bắt ở lại, tiêu biểu là bọn Lê Quýnh.

Hồn Chữ: Thơ Trừu Tượng – Abstract Poetry 31.01.2014 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Nhận Định, Thơ | 9 bình luận Hồn Chữ: Thơ Trừu Tượng – Abstract Poetry

Người lớn đút cơm cho con nít ăn là một ví dụ. Khi đưa muỗng cơm vào gần miệng đứa bé, đa số người lớn hả miệng trước. Phản ứng tự nhiên của tâm tình, vắng mặt lý trí, khi chú tâm cho con ăn, cũng như nghệ thuật thơ trừu tượng, là phản ứng tự nhiên về một đối tượng có sức thu hút làn đam mê của tác giả, như người đút cơm.

SỬ VIỆT THỜI THỔ TẢ (IV): CHUYỆN GIA PHẢ, TÔNG PHẢ HỌ HÀNG NHÀ TA 8.01.2014 | Biên Khảo, Học Thuật, Lịch Sử, Nghiên Cứu, Tư Liệu | 0 bình luận

Các “chuyên gia” viết gia phả phồn tạp đến mức có lúc thấy loáng thoáng ở những quảng cáo trên báo chí, sau đó lại lẳng lặng biến mất cùng nhịp với phong trào viết lịch sử Ðảng bộ Cộng sản xuống tận cấp xã phường, rầm rộ đến những năm 1990, chứng tỏ có sự liên hệ, tuy là không đồng đẳng, giữa hai phong trào. Các tay thợ viết gia phả đôi khi chỉ là những “sử gia” của phường xã,

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)