Bài thuộc thể loại: Giới thiệu tác phẩm
Tôi xem phim Sleeping Beauty (2011), của nữ đạo diễn Úc Julia Leigh, thấy 4 lão già, từng gã một, vày vò em. Có kẻ nhìn như một giáo sư đại học, có kẻ nhìn như một nghệ sĩ lớn tóc búi, có ông như đại gia bắp thịt chắc, một gã như một cán bộ trung ương da nhão.
Tôi không biết đọc một quyển sách nhi đồng / Có ai tin rằng tôi đã đọc Nhất Linh? / Nhưng rồi ai đây biết ông là ai?
Ở tuổi bảy mươi bảy, nếu còn chút dương lực, [Philip Roth] cũng không còn coi tình dục là quan trọng. Chỉ còn có tình yêu. Và không chỉ là tình yêu nam nữ. Có niềm say mê lớn hơn nhiều : sáng tạo…. Bao giờ ta còn gây ngạc nhiên và gây tức tối cho đối thủ trước mặt là ta còn …sống được.
Thơ, đối với ông, như một đóa Thạch Hoa. Thi sĩ, đối với ông, như một Thuật Sĩ luyện kim, hứng trọn Lộc Khổ Đau ở chốn trần gian nầy, trầm mình trong hồn cốt của Chữ, âm vang và sắc màu, để thấy, nghe, cảm ứng với cái Đẹp trầm thống, bi thiết và u uẩn của kiếp người.
Mir Hossein Mousavi – cựu Thủ Tướng của Iran và lãnh đạo đối lập hiện trong thời gian bị quản thúc tại gia – nói rằng tác phẩm non fiction của Gabriel García Marquez mô tả vụ bắt cóc ở Colombia phản ảnh chính xác cuộc sống quản thúc tại gia của ông.
Một cuốn tiểu sử, bởi chính bản chất của nó, cũng nên là một thiên tiểu thuyết – tốt nhất là một thiên tiểu thuyết không bị kiểm duyệt. Sự thẳng thắn tàn nhẫn là một thiết bị cốt yếu của văn chương.
Mario Vargas Llosa đã dùng những con chó làm hình tượng nhân vật thay cho giới thanh niên đương thời …. Trong chừng mực nào đó, K.Đ. cũng tiếp cận theo lối thể hiện này, ông tả nhân vật khi chào đời đã bị thả trôi sông, được một người đàn bà lam lũ không chồng con nhặt về, nuôi dưỡng bằng sữa của con chó mới đẻ, từ đó xóm làng gán cho cái tên ‘thằng chó đẻ’.
Thơ của [Nguyễn Lương Vỵ] là tiếng hót của loài chim tiền kiếp đang cư ngụ trong chiếc lồng nhỏ bé giữa căn phận thi sĩ, nó hót đến khi nào máu trổ bông, nó hót đến khi nào nhật nguyệt im hơi và… khi nào mặt đất trở nên im lìm, chiếc lồng kia vỡ tung.
Nhờ có thơ mà thi sĩ nhận ra nhau, đọc lên những câu thơ của nhau như gọi tên những linh hồn, mỗi giây mỗi phút đời ta trôi qua nghĩa là đã chết, nhưng khi có thơ, chúng ta lại phục sinh …
…nếu không muốn nói là anh chưa tìm được người đồng điệu, tri âm, tri kỷ, ít nữa là đồng điệu trong cách suy nghĩ, trong cách diễn đạt, và cả trong cách giải trí giản dị nhất mỗi ngày là anh muốn làm cho thơ mình khác với cái cũ
