Bài thuộc thể loại: Giới thiệu tác phẩm
Hồn-nhiên-như- trẻ-con có cái tế nhị của nó. [Sự hồn nhiên này] đụng đến những vấn nạn quan trọng nhưng với vẻ ngây thơ không ần ý. “Tôi muốn hỏi tại sao cô hôn tôi?” Nàng chẳng biết trả lời sao.
Trong vai trò vừa là người sáng tạo vừa là người dịch thuật, tôi có nhiều lợi điểm. Tôi hiểu rõ những gì tôi viết. Tôi không nhất thiết bám sát văn bản gốc. Tôi tự cho mình cái quyền sinh sát, mà không ngại ai trách cứ. Ví như người thợ may sửa lại tấm áo cho những đứa con tinh thần ra đời nơi đất khách…
Không phải chỉ là “dán” lại chính mình, người ta còn có thể “dán” lại cuộc đời, “dán” đêm này vào đêm khác, “dán” ngày này vào ngày kia. Dán lại, để hy vọng tìm lại được một chút âm hao cũ, một chút tuổi trẻ ngày xưa. Hay để tìm lại bóng dáng của một nụ cười. A shadow of your smile ….
Như con khỉ của Trang Tử đã ăn hết phần chuối dành cho nó, ta còn chờ đợi gì trong cuộc sống: René Michel đã ngốn ngấu những quả chuối … của đời bà hơi vội vã nhưng hãy còn may mắn hơn chán vạn phần số khác.
Khái niệm rộng, hẹp, xa, gần, hàm chứa trong tựa đề Oku của Basho cũng có thể áp dụng cho hành trình dịch thuật. Các đôc giả thấm nhuần văn chương Đông Phương có lẽ sẽ cảm thấy gần gũi khi đọc thơ Basho. Ngược lại, các độc giả … như người dịch, vì lớn lên ở ngoài nước – sẽ ngạc nhiên và thích thú khi tìm thấy trong Basho nét sáng tạo rất hiện đại.
Trong vòng hai năm trời, nhà thơ Nguyễn Đức Tùng phỏng vấn 24 đồng nghiệp của mình về nguyên ủy của Thơ. Công trình của anh được phổ biến trước hết trên diễn đàn talawas.org từ năm 2006 cho đến đầu năm 2008.
Loạt bài Thơ Đến Từ Đâu khởi đăng trên Talawas từ tháng 6 năm 2006, kéo dài hai năm, đã để lại ít nhiều dư âm trong lòng bạn đọc. Hôm nay nhìn lại, tôi …
Tôi đọc bản Truyện Kiều song ngữ với phần dịch thuật của Huỳnh Sanh Thông. Tôi đã run vì xúc động với cái đẹp trong thơ Nguyễn Du. Khi đọc đến dòng “Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ,” tôi gần té ngã vì rung động.
Nhân vật chính là Salagnon sang Đông Dương đánh trận, rồi sau đó thì đến Algérie. Xuyên qua ba cuộc chiến, anh đại úy có cầm súng có bắn súng nhưng hêt sức miễn cưỡng, nhằm tự vệ nhiều hơn.
Các nhà phê bình liệt tôi vào loại tác giả “hội nhập”. Như nhà văn Nguyễn Mộng Giác … đã nhận xét: “ [Đ]iều … độc đáo nhất … là nhân vật chính người Việt của Song Thao không còn là tù nhân của bất cứ thứ ghetto nào …. Ra khỏi cái ghetto quá khứ Việt Nam, nhân vật truyện Song Thao mới ý thức được rằng nỗi đau Việt Nam không phải là nỗi đau … chỉ có dân tộc chúng ta phải gánh chịu.
