Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Biên Khảo

Bính Thân nói chuyện Mậu Thân ở Sài Gòn (phần I) 8.02.2016 | Biên Khảo, Nhận Định, Tư Liệu, Xuân Bính Thân: Đối Thoại | 0 bình luận Bính Thân nói chuyện Mậu Thân ở Sài Gòn (phần I)

Hugh Lunn tới Sài Gòn năm 26 tuổi, chẳng biết gì nhiều về Việt Nam. Ra đón anh tại phi trường là Phạm Ngọc Đình, một người Việt Nam, còn trẻ, hoạt bát, luôn nói cười, nhưng tiếng Anh của anh rất khó hiểu; chẳng những sai giọng, mà cách dùng chữ và đặt câu không giống ai.

Từ Những Chùm Hoa đến Phục Sinh của Những Mùa Đời 8.02.2016 | Biên Khảo, Xuân Bính Thân: Đối Thoại | 0 bình luận Từ Những Chùm Hoa đến Phục Sinh của Những Mùa Đời

Tôi muốn đôi mắt mình còn giữ lại được những vòng bay của một con bọ có đôi cánh đẹp, đập theo những tiết tấu kỳ lạ của trái tim nó. Một trái tim còn rất mới, cho dù đã phát xuất từ một cái trứng bọ cũ kỹ, lâu đời, vốn vùi sâu trong dát gỗ ….

MỘT VẤN ĐỀ KHÓ XỬ? 3.02.2016 | Biên Khảo, Nhận Định | 0 bình luận MỘT VẤN ĐỀ KHÓ XỬ?

Để xác định vị trí nào thích ứng nhất ở giữa hai thái cực nói đến ở trên của Angela Merkel và của Donald Trump, trước hết chúng ta có thể nhìn lại lịch sử thu nhận người tị nạn. Đây là để thử xem có những lỗi lầm nào cần sửa đổi hay không và tránh không tái diễn những thất bại đó nữa.

Đặng Thơ Thơ, không có biên độ giũa thực và hư 28.01.2016 | Bàn Tròn: Văn Học Nghệ Thuật, Phỏng vấn | 1 bình luận

lịch sử nhìn từ âm bản là một thách thức với lịch sử trên bề nổi hay lịch sử dương tính (…) âm bản của một tấm phim là một hiện thực dưới dạng chưa khai triển, nó chưa hình thành nhưng sẽ, nó còn là một tiến trình phía trước, của tương lai, của những thế hệ di dân ngoài nước. Nó còn giữ trong chính nó nhiều bí ẩn của phòng tối. Nó chống lại việc đóng hồ sơ, việc khóa sổ một lịch sử riêng chung

bất tận cuối- an infinite ending/ bạt cho từ thở của Nhã Thuyên 27.01.2016 | Dịch Thuật, Giới thiệu tác phẩm, Song ngữ, Tùy Luận | 0 bình luận

nhưng một bản dịch chính xác là thế nào?

và những từ ngữ đang hóa bê tông trong mực của những trang giấy cuối cùng phải mang hình hài của nó?

“tôi biết những điều không trở lại nhưng không biết điều sẽ đến”

(dấu vết của khoảng trống)

Phá Sản 27.01.2016 | Bàn Tròn: Chính trị, Biên Khảo, Nghiên Cứu, Nhận Định | 0 bình luận Phá Sản

Phá sản kinh tế tài chánh là một thảm cảnh không ai muốn mình lâm phải.

Có một loại phá sản khác, cũng là thảm cảnh nhưng ở tầm vóc to lớn hơn nhiều. Đó là phá sản chủng tộc.

Nguyễn Tôn Nhan: Chính vì mê thi ca, tôi học chữ Hán 26.01.2016 | Phỏng vấn | 0 bình luận Nguyễn Tôn Nhan: Chính vì mê thi ca, tôi học chữ Hán

Tôi tinh thâm chữ Hán ư? (cười) Trời ơi nghe trầm trọng quá. Thật ra tôi chỉ là kẻ học đòi vậy thôi. Sau cái ngày gọi là “giải phóng” tôi đói quá. Chợt nghĩ ra một ý sao mình không đem chút chữ Hán lỡ học được trước đây ra chui vào cái hang động “văn học cổ điển Trung quốc” để kiếm tiền sống chơi?

Notes rời trong ngày tuyết đầu mùa. 25.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Notes rời trong ngày tuyết đầu mùa.

Như cô Nhã Ca đã nhắn – “đưa Bố về Xứ Phật.” Trong quan tài, chúng tôi bỏ vào một gói nhỏ, màu vàng, từ chính Dalai Lama, cô Nhã tặng. Về xứ Phật. Một xứ nào xa xăm mà tôi thì quá trần gian để hiểu.

Về loạt tác phẩm “Giành lại Độc lập của Việt Nam” 25.01.2016 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Câu chuyện Nghệ thuật, Tạo hình | 0 bình luận Về loạt tác phẩm “Giành lại Độc lập của Việt Nam”

Phá tung các bài hát nổi tiếng, câu trích dẫn và các bài phát biểu chính trị thành các âm tiết không viết hoa, tôi muốn bóc khỏi các văn kiện này những sức mạnh xưa nay của nó, nhằm tạo ra một kiểu trò chơi xếp chữ, trong đó mỗi âm tiết mang quyền lực như nhau.

Cánh Chim Lạ Đinh Cường Đã Bay Cao 23.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Cánh Chim Lạ Đinh Cường Đã Bay Cao

Anh biết không, dạo sau này khi không ở Việt Nam bỗng xuất hiện những tên gọi …. đại loại kiểu tàu lạ, máy bay lạ, người lạ .… Vậy mà hình ảnh đọng lại của anh trong tôi bỗng lạ lùng quí hiếm đến độ tôi muốn gọi anh là Cánh Chim Lạ, hay nói đúng hơn chính những đường bay nghệ thuật của Đinh Cường là Cánh Chim Lạ đã soải dài đến tuyệt đỉnh trong suốt hơn nửa thế kỷ ….

đinh cường, thơ và tranh cho đến hơi thở cuối cùng 22.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận đinh cường, thơ và tranh cho đến hơi thở cuối cùng

Đinh Cường như một thỏi nam châm có sức hút rất mạnh [hay] như một chất keo có thể kết nối nhiều người lại với nhau. Ông như một vị bồ tát, một thiền sư đạo hạnh, sống an nhiên tự tại trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Ann Phong, biển, mãi gọi tên 22.01.2016 | Câu chuyện Nghệ thuật, Hội Họa, Nghệ Thuật, Nhận Định | 1 bình luận Ann Phong, biển, mãi gọi tên

Biển đã giúp Ann Phong vượt thoát, nhưng cũng chính biển cày sâu vào tâm thức chị. Khi trốn chạy, Ann Phong mong đi qua biển thật nhanh, qua được rồi, nhiều năm sau nước biển vẫn còn “thấm trên da thịt” (chữ của Ann Phong).

Đinh Cường, nghệ thuật là cứu rỗi, kỷ niệm là đam mê 19.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 1 bình luận Đinh Cường, nghệ thuật là cứu rỗi, kỷ niệm là đam mê

Con người của thất tình, lục dục có đủ, Đinh Cường gom lại trong các sắc màu. Sau khi toạ thiền tìm được thân an, tâm không loạn và chánh niệm, thì trong phút an bình ấy cả hai nhân vật nam và nữ nhập làm một ….

Biến Động ở Cologne 19.01.2016 | Bàn Tròn: Chính trị, Biên Khảo, Nghiên Cứu | 0 bình luận Biến Động ở Cologne

 

Chú Thích:  Bài nầy có thể được xem là phần “bổ túc” của bài Văn Hóa Cưỡng Hiếp vừa đăng ở Da Màu.

 

Cologne là một thành phố cổ nằm bên bờ sông Rhine của Tây …

BÀI TIỄN BIỆT ĐINH CƯỜNG 18.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận BÀI TIỄN BIỆT ĐINH CƯỜNG

Nhớ lần sinh nhật Trịnh Công Sơn trên căn gác đường Nguyễn Trường Tộ Huế, sau 1975 vài năm, chúng tôi ngồi uống rượu đế, ăn mì sợi làm từ hạt bo bo. Đinh Cường đến sau, cầm trên tay mấy cành hoa dại tặng sinh nhật bạn, Trịnh Công Sơn rất vui và chúng tôi cũng thế, ngắm những cành hoa không tên, đẹp đẽ ấy.

Văn Hóa Cưỡng Hiếp 15.01.2016 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Tôn Giáo, Văn hóa | 0 bình luận Văn Hóa Cưỡng Hiếp

Trong thế giới Tây Phương, cưỡng hiếp là một trọng tội về xâm phạm nhân phẩm và an ninh của một con người. Trong văn hóa Hồi Giáo, cưỡng hiếp là một tội hoặc về “xâm phạm tài sản của người (đàn ông) khác”, hoặc về “gây xáo trộn trật tự công cộng”.

Đinh Cường- Màu Xanh Miên Viễn 14.01.2016 | Hội Họa, Nghệ Thuật, Nhận Định, Phê Bình, Tạo hình, Tưởng niệm Đinh Cường | 1 bình luận Đinh Cường- Màu Xanh Miên Viễn

Đa số tranh chân dung ông đều vẽ theo trí nhớ, ông không lấy sự giống về hình thức mà cố gắng lột tả cái thần của người được vẽ làm mục đích cho tác phẩm của mình. Mỗi tranh chân dung ông vẽ đều là một tác phẩm. Nhân vật trong tranh qua những vệt sơn hào phóng

ĐỌC MỘT BÀI THƠ NHƯ THẾ NÀO 13.01.2016 | Biên Khảo, Tiểu luận | 0 bình luận

Thật ra, thơ có thể là nhiều thứ khác nhau, có thể là bài hát, sự xúc cảm, một triết lý. Có thể lãng mạn, có thể hài hước, châm biếm, có thể là bản tường trình về lịch sử. Tuy nhiên tất cả liệt kê vừa rồi, trong khi đúng với thơ, cũng đúng với nghệ thuật khác

TIỄN BIỆT HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG 12.01.2016 | Giới thiệu tác phẩm, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận TIỄN BIỆT HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG

Khi thần chết đã hẹn gặp anh vào một ngày rất gần, mà anh còn e-mail bảo tôi nên in tập thơ Dran của tôi, anh lo hết tổn phí in ấn. Tôi đã đưa bản thảo tập thơ Dran để nhà thơ Bùi Chát – nhà xuất bản Giấy Vụn – dàn trang và trình bày, kèm theo bốn họa phẩm tuyệt đẹp của Đinh Cường mà anh đã gửi khi tôi đề nghị để làm phụ bản.

Trong hội họa, Đinh Cường là thi sĩ của hoài niệm 11.01.2016 | Hội Họa, , Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Trong hội họa, Đinh Cường là thi sĩ của hoài niệm

Trong những đêm mùa đông, băng qua khu vườn rộng ẩm ướt mưa ở Bao Vinh, trước khi gặp Cường bao giờ tôi cũng phải “diện kiến” với một con mắt đỏ lập lòe của ngọn đèn dầu trên am thờ. Đó chính là cái point riche (điểm tráng lệ) của đêm đen mà về sau này tôi vẫn thường bắt gặp trên tranh của Cường.

Rừng Câm 11.01.2016 | Hội Họa, Nghệ Thuật, Phê Bình, Tạo hình | 1 bình luận Rừng Câm

Chính cái tựa của tác phẩm đã tạo nên một khái niệm, một khuynh hướng hội hoạ hiện nay; nghệ thuật tạo hình từ ý niệm (conceptual art). Một điều rất trái ngược; các hoạ sĩ thuộc trường phái hội hoạ ý niệm, thường làm rất ít và nói thật nhiều, trong khi đó tác phẩm “Rừng câm” của hoạ sĩ Đinh Cường thì làm quá nhiều, để rồi không còn gì để nói

THƠ CA – CƠN THỊNH NỘ THẦN THÁNH ĐÓ (phần 2) 11.01.2016 | Biên Khảo, Tiểu luận | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

mỗi người đều có quyền đem vào một đoản thi tất cả những gì mình muốn. Nhưng có một giai thoại do chính Henri Morier kể lại, đượm màu huấn dụ: “Verlaine, khi được Adré Gide hỏi ý về bài đoản thi Những Nguyên Âm đã đáp lại bằng một giọng gay gắt, khi nhắc tới Rimbaud :”Nhà thơ, họ đã nhìn thấy những thứ đó như thế đó, chỉ có vậy thôi.”

Đinh Cường, Thi Sĩ Của Mầu Sắc Và, Đường Nét. 9.01.2016 | Biên Khảo, Giới thiệu tác giả, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận

Với hội hoạ, ông được giải thoát, được tự do vượt trên mọi câu thúc xã hội. Mọi hàng rào tín ngưỡng, đạo lý. Nó giải thoát ông khỏi những giới hạn tâm lý bẩm sinh như, rụt rè! Khép kín!

thơ ca- cơn thịnh nộ thần thánh đó (phần 1) 7.01.2016 | Biên Khảo, Tiểu luận | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Niềm cảm hứng chẳng hề xa lạ với các nhà thơ, chính nhà thơ làm chủ nó, như R. Caillois từng nói: “ Niềm cảm hứng là do nhà thơ tạo ra, chứ không phải nhà thơ được tạo ra do niềm cảm hứng”.

Phùng Nguyễn, bên ngoài lưới trần gian 5.01.2016 | Nhận Định, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 5 bình luận Phùng Nguyễn, bên ngoài lưới trần gian

Aleph là điểm ở đó ta có thể nhìn thấy được tất cả mọi sự, mọi điều, mọi diễn biến trong vũ trụ này. Nếu thế thì chúng ta vẫn còn có dịp gặp lại. Tạm thời, tôi muốn nói với Phùng là anh phải “bảo trọng”, và cho tôi gửi lời hỏi thăm Borges và cái aleph của ông ấy.

Ba câu hỏi cho Hoàng Hưng 1.01.2016 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Phỏng vấn | 0 bình luận Ba câu hỏi cho Hoàng Hưng

Một nền văn học Tự do, Nhân bản đòi hỏi các tác giả phải sẵn sàng lên tiếng bảo vệ Tự do của bản thân và đồng nghiệp, Tự do của người đọc, Tự do của tất cả mọi người, phản kháng mọi hành vi phản nhân văn của bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào. Đó chính là “thái độ chính trị” mà không nhà văn đích thực nào có thể né tránh dưới chiêu bài “nhà văn không làm chính trị”.

Đọc NỬA VẦNG TRĂNG KÝ ỨC của Lê Lạc Giao 31.12.2015 | Biên Khảo, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định | 0 bình luận Đọc NỬA VẦNG TRĂNG KÝ ỨC của Lê Lạc Giao

Ký ức không hẵn chỉ để hoài niệm quá khứ trong hiện tại, mà có khi, để kiểm nghiệm lại một cuộc đổi đời, một cơn đau của lịch sử dân tộc đã kinh qua, trong đó có tác giả, vừa là nạn nhân, vừa là chứng nhân. Vì vậy, ký ức cũng là cách bày tỏ tâm sự, tự hỏi và tự trả lời của nhà văn?!

ISIS – Mối tương quan với Hồi Giáo 29.12.2015 | Bàn tròn, Biên Khảo, Nhận Định, Quan Điểm, Tôn Giáo | 4 bình luận ISIS – Mối tương quan với Hồi Giáo

Vô số tín đồ trong khối Hồi Giáo thật ra đều ghê sợ và oán ghét ISIS. Chính họ là nạn nhân lớn nhất và bị xem là một trong các kẻ thù hàng đầu của ISIS. Ngay cả một số quốc gia và giáo hội Hồi Giáo ở Trung Đông cũng lên án ISIS vì chúng cũng tuyên chiến với họ.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)