Bài thuộc thể loại: Bàn tròn
Buộc ở vào một tình thế vô cùng khó khăn (thực hiện điều bất khả), dịch giả cần thiết phải lựa chọn “kiểu” hoặc “phong cách” dịch mà kết quả sẽ hoặc là một phiên bản gần gũi nhất của nguyên bản [mà dịch giả có thể đạt đến] về phương diện ngôn ngữ hoặc là một văn bản trong đó phần chuyên chở cảm nhận của người dịch về nguyên bản là mục tiêu trước và trên hết.
Bút pháp Phạm Thị Hoài sắc bén, gọn, chính xác và đầy trí tuệ. Người dịch văn cô không dễ dàng gì chuyển tải những đặc thù đó. TTQD đã làm một công việc vất vả và khó khăn, rất đáng khen và tưởng thưởng, nhưng theo tôi, một độc giả người Mỹ gốc Việt (người Bắc), bản dịch hãy còn nhiều bất cập. Vấn đề là sự khác biệt về cách hiểu tiếng Việt và tiếng Anh và sự trải nghiệm văn hóa nền tảng của hai ngôn ngữ đó.
I am tempted to quote the Hanoi-based translator Duong Tuong and say that a good translation should have a hundred percent of the author and a hundred percent of the translator. But this observation doesn’t quite capture the sense of close engagement between the translator, the author and the original text. Perhaps I should quote the critic Nguyen Hung Quoc [who says] that a good translation is the ‘love child of a three-way relationship’ between the translator, the author and the original text.
George Steiner dạo nào đã tuyên bố, “Người dịch xâm chiếm, thu lọc, và làm sáng tỏ.” Sau khi làm sáng tỏ ngôn ngữ của người khác, người dịch phải biết cách gia nhập ngôn ngữ này vào bối cảnh mới. Nhưng làm sao để gia nhập ngôn ngữ của Tiệm May Sàigòn vào tiếng Anh hiện đại của người Úc? Tôi có đủ kiến thức để chửi thề kiểu Úc, nhưng tôi không chắc nó nghiêng ngửa với cách diễn tả trong truyện của chị Hoài.
Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ
Đây là dấu hiệu chắc chắn của một bản dịch tồi, không đáng đọc. Một bản dịch thành công phải nghe hơi lạ tai, kỳ quặc, không phải vì nó vụng về hay không để ý đến những tiềm lực hay bản chất của ngôn ngữ thứ hai, mà vì nó diễn tả điều gì mới trong đó.
Có lẽ ít có vị Tổng thống Hoa Kỳ nào mà chưa chính thức nhậm chức (vào ngày 20/1/2009) và cũng chưa trải qua thời kỳ “trăng mật” (thường được tính là khoảng ba tháng hay một trăm ngày sau khi nhậm chức) lại phải bắt đầu nặng óc suy tính các chính sách và các biện pháp thích hợp để đối phó với tình hình khẩn cấp giống như Tổng thống dân cử Barack Obama.
Trần Viết Minh-Thanh chuyển ngữ
chúng ta lê chân như đang bị xiềng vào với nhau, /
chúng ta di động như chúng ta đang /
bước ra những bước phức tạp của điệu vũ hàng một mới
Không ngờ nhà báo lão thành Bùi Tín (BT) lại quá hăng say và hùng biện như vậy khi ca tụng Tổng thống-tân cử Barack Obama trong bài viết “Biểu tượng của thời đại” ngày 9 tháng 11 vừa qua. Trước hết, thắng lợi của ông Obama không phải là “long trời lở đất”.
Thông điệp Obama dành cho nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam là: Hãy mở mắt ra! Quý vị lạc hậu quá xa rồi. Khi Đảng bắt đầu cầm quyền, người da mầu tại Mỹ không được đi bầu …. Nay, người da mầu, nhờ bầu cử đã làm chủ Nhà Trắng, mà quý vị vẫn không hề thay đổi. Vẫn xài khẩu hiệu cũ: “Không có gì quý bằng độc lập, tự do.” Trên 60 năm, khẩu hiệu vẫn chỉ là khẩu hiệu.
Ở Việt Nam, nơi tuổi tác và kinh nghiệm được kính trọng, nơi những cuộc chiến in hằn trong ký ức dân tộc, hôm nay chúng ta được thấy rằng những anh hùng lão thành không phải lúc nào cũng thắng trận.
Với tài cán và phẩm cách của Obama mà có khả năng kích động hàng triệu người, nhất là giới trẻ, lâu nay coi thường lá phiếu của mình để đứng lên làm lịch sử, Obama rõ ràng đã huy động được sức mạnh quần chúng Hoa Kỳ và sẽ tiếp tục được sự yểm trợ nếu vẫn giữ được niềm tin của họ.
Mỗi công dân của thế giới, trong đó có người Việt nam, náo nức góp phần tham gia vào cuộc đổi mới của nền chính trị thế giới, để cuộc sống trên hành tinh bớt tối tăm, thêm tự do và sáng tạo, mọi người ở mọi nước tận hưởng ấm no và hạnh phúc, xứng đáng với danh nghĩa Con Người.
