<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Bàn Tròn: Nghệ Thuật &amp; Chính Trị</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/category/bantron/nghethuatchinhtri/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 24 May 2012 07:01:00 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>The Artist, Oscars v&#224; Cộng sản</title>
		<link>http://damau.org/archives/23690</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23690#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 20 Mar 2012 07:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đinh Từ Thức</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị]]></category>
		<category><![CDATA[Biên Khảo]]></category>
		<category><![CDATA[Nhận Định]]></category>
		<category><![CDATA[Điện Ảnh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=23690</guid>
		<description><![CDATA[Một người say mê nghệ thuật điện ảnh như “Lãnh tụ kính yêu” Kim Jong-il của Bắc Triều Tiên, nếu được sống thêm ít năm nữa, nếu có cơ hội được xem phim The Artist, biết đâu ông chả sớm tỉnh ngộ, đưa dân tộc ông từ tình trạng phim câm sang phim nói.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Trước khi đoạt năm giải Oscars vào tối Chủ Nhật 26 tháng 2, 2012, tại Hollywood, gồm toàn các giải hàng đầu như phim hay nhất, đạo diễn giỏi nhất, nam tài tử xuất sắc nhất, cuốn phim của Pháp <em>The Artist</em> đã đoạt tới hai chục giải thưởng tại các đại hội điện ảnh khác, từ Pháp đến Anh, và Hoa Kỳ.</p>
<p>Ra mắt tại Cannes Film Festival năm ngoái,<em> The Artist</em> đoạt hai giải, một cho nam diễn viên chính Jean Dujardin<em>,</em> và giải Palm Dog cho con chó Uggie. Vẫn tại Pháp, phim này được 6 giải César (tương đương với Oscar của Mỹ); cũng toàn những giải giá trị như phim hay, đạo diễn (Michel Hazanavicius), và nữ diễn viên xuất sắc nhất (Bérénice Bejo). Tại Anh, <em>The Artist</em> được 7 giải BAFTA (British Academy of Film and Television Arts). Tại Mỹ, trước khi được Oscars là 3 giải Trái Cầu Vàng (Golden Globes của Hội Báo chí Ngoại quốc ở Hollywood), giải của Nghiệp đoàn các nhà sản xuất (Producers Guild Awards) ở Los Angeles, và giải Independent Spirit tặng cho nhà sản xuất độc lập (Thomas Langmann). <em>The Artist</em> là cuốn phim Pháp được đề cử nhiều nhất, và đoạt nhiều giải thưởng nhất trong lịch sử.</p>
<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/TheArtistTeam.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="TheArtistTeam" border="0" alt="TheArtistTeam" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/TheArtistTeam_thumb.jpg" width="344" height="257" /></a></p>
<p align="center"><em>Chú chó Uggie cùng những người làm phim The Artist,     <br />nhà sản xuất Thomas Langmann (trái),      <br />diễn viên Jean Dujardin (giữa), đạo diễn Michel Hazanavicius (phải),       <br />tại giải Quả Cầu Vàng, Los Angeles, 15/01/2012.       <br />Ảnh của REUTERS/Lucy Nicholson</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Một cuốn phim “câm” đen trắng, dài 100 phút, được nhiều giải cao quý “xuyên đại dương” như vậy, là chuyện hiếm, và ắt phải có giá trị nghệ thuật cao. Nhiều phần chắc là người viết truyện kiêm đạo diễn Hazanavicius, cũng như nhà sản xuất Langmann không có dụng ý gì liên hệ tới cộng sản. Người châu Âu hiện nay coi Cộng sản như chuyện đã hoàn toàn thuộc về quá khứ, chẳng còn gì phải bận tậm. Sau khi nhận giải Oscar, đạo diễn Hazanavicius đã cho biết ông yêu mến phim câm như thế nào: “Tiếng nói hữu dụng, nhưng chỉ hữu dụng thôi. Tuy nhiên nó cũng làm giảm giá trị của truyền thông. Khi một đứa trẻ không biết nói, cười với bạn, làm bạn xúc động khác với cái cười của người lớn. Ngay cả với những người bạn yêu, không phải lúc nào bạn cũng dùng lời nói để biểu lộ những việc quan trọng. Tôi nghĩ khi bạn không cần phải nói, đó mới thực sự là sức mạnh”. Như vậy, ý của người làm phim đã khá rõ ràng. Đối với ông, “im lặng là vàng”. Nhưng người thưởng ngoạn phim, cũng như xem tranh, nhiều khi được tác phẩm cho những cảm hứng riêng, chẳng ăn nhập gì tới ý của tác giả. Với người viết bài này, câu truyện giả tưởng qua <em>The Artist</em> lại phản ảnh diễn tiến thật, đầy thú vị của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới.</p>
<p>Về thể loại, <em>The Artist</em> được coi là một phim lãng mạn bi hài (romantic comedy drama). Sự xuất hiện, bành trướng và sụp đổ của chế độ cộng sản cũng là một bi hài kịch lãng mạn của nhân loại vào thế kỷ 20. Khởi đầu, nhiều người theo cộng sản vì lãng mạn. Khi chế độ cộng sản gây ra chết chóc cho hàng trăm triệu người, lãng mạn thành bi kịch, rồi sụp đổ một cách khôi hài bởi bàn tay của người anh hùng bí tỉ như Yeltsin.</p>
<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/Peppy.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="Peppy" border="0" alt="Peppy" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/Peppy_thumb.jpg" width="450" height="291" /></a></p>
<p align="center"><em>Peppy Miller (Bérénice Bejo) đang đọc tin về chính mình, trong phim The Artist</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Thời gian câu truyện<em> The Artist</em> diễn ra trong vòng 5 năm, tại Hollywood, từ 1927 đến 1932, là thời kỳ nghệ thuật thứ Bảy tiến từ giai đoạn phim câm sang phim nói, như một đứa trẻ từ bỏ quãng đời chỉ biết diễn tả bằng nụ cười và những cử chỉ khuơ chân múa tay, gật hay lắc đầu, sang giai đoạn có thể diễn đạt bằng lời nói. Mở đầu bằng cảnh chiếu ra mắt cuốn phim mới nhất của tài tử lớn George Valentin (Jean Dujardin), “Một điệp vụ Nga” <em>(A Russian Affair)</em>, trong đó vai chính bị tra khảo bằng điện, bắt phải nói, nhưng nhất định không nói (cảnh mà người dẫn chương trình Billy Crystal đã bắt chước khi mở đầu buổi phát giải Oscars). Khi buổi chiếu ra mắt chấm dứt, khán giả trong rạp đứng dậy nhiệt liệt hoan hô, tài tử chính George Valentin phải nhiều lần ra vào cám ơn khán giả ngưỡng mộ. Ngoài cửa rạp, phóng viên ảnh đổ xô tới chụp hình tài tử chính. Giữa cảnh đông đảo chen chúc, Peppy Miller (Bérénice Bejo), một cô gái trẻ tuổi mới tới Hollywood, ôm mộng trở thành diễn viên, chẳng may (hay may mắn) đụng vào tài tử lớn Valentin, người mà cô hằng ngưỡng mộ. Chàng thoáng ngạc nhiên lúc đầu, nhưng trước công chúng, vội vàng cười, tỏ cử chỉ khả ái. Trước sự khuyến khích của đám đông và các phóng viên chụp hình, nàng đáp lại bằng nụ hôn cảm ơn. Trên trang nhất báo chí hôm sau đăng hình lớn của chàng và nàng, với câu hỏi “cô đó là ai?” Nhờ sự đụng chạm bất ngờ này, sau đó, cô đã kiếm được một vai vũ công trong cuốn phim kế tiếp “Một điệp vụ tại Đức” (<em>A German Affair</em>).</p>
<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/DujardinAsValentin.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="DujardinAsValentin" border="0" alt="DujardinAsValentin" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/DujardinAsValentin_thumb.jpg" width="360" height="242" /></a></p>
<p align="center"><em>Đại tài tử phim câm George Valentin (Jean Dujardin):      <br />“Tôi thành công, nhờ khán giả tới xem tôi diễn xuất,      <br />đâu phải để nghe tôi nói. Âm thanh là chuyện vớ vẩn…”</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Năm 1929, là năm xẩy ra vụ khủng hoảng kinh tế lớn nhất trong lịch sử. Để đối phó với tình hình khó khăn, giới làm phim cũng phải có quyết định khó khăn: đột phá hay là chết. Chủ hãng phim Kinograph Studios là Al Zimmer (John Goodman) quyết định thôi làm phim câm, chuyển sang phim nói. Tài tử lớn George Valentin vẫn giữ vững lập trường, coi phim câm là đỉnh cao của nghệ thuật, không thể thay thế. Để chứng tỏ mình đúng, Valentin tự bỏ vốn và tự sản xuất một phim mới. Trong khi ấy, Peppy Miller được hãng Kinograph cho đóng trong phim nói. Kết quả là khán giả xếp hàng dài cả dẫy phố đợi mua vé xem phim do Peppy Miller đóng, còn rạp chiếu phim của đại tài tử Valentin vắng như chùa bà đanh; hình Valentin in sẵn để phát cho giới ái mộ rơi rớt trên vỉa hè, dưới gót giầy của kẻ qua người lại, chẳng ai thèm nhặt.</p>
<p>Thất bại trong nghề nghiệp, cộng với thất bại về tài chính, Valentin trong tình trạng rất đáng thương. Vợ cũng bỏ đi. Gia tài bị bán đấu giá. Chỉ còn hai kẻ thân thiết là con chó Uggie và ông tài xế già Clifton (James Cromwell). Cuối cùng phải cho ông tài xế đi nốt, vì cả năm không có tiền trả lương.</p>
<p>Về phần Miller, phim nói giúp cô thành công rực rỡ, cả về danh vọng lẫn tiền tài. Cô là người có tình, vẫn ái mộ Valentin, cố thuyết phục chủ hãng Kinograph cho anh một vai. Nhưng khi nhận được truyện phim, anh vẫn tỏ vẻ khinh bỉ, coi phim nói như một thứ rác rưởi. Trong tình trạng thất vọng cùng cực, anh trở thành say sưa, gần như điên dại. Đến nỗi, đem tất cả những cuốn phim nổi tiếng mình đã đóng (chỉ giữ lại cuốn phim đầu có Miller), châm lửa đốt, làm cháy nhà, may nhờ con Uggie cứu, thoát chết. Trong khi anh còn mê man tại bệnh viện, Peppy Miller xin đem anh về dinh thự của mình để tĩnh dưỡng. Sau khi đã bình phục, một hôm Valentin khám phá chính Peppy đã kín đáo cho mua qua đấu giá những sản phẩm nghệ thuật, kể cả bức chân dung lớn của mình, đem về che đậy, cất giữ tại một căn phòng lớn. Thất vọng cùng cực cộng với xấu hổ, anh đã trở lại nhà mình, tìm khẩu súng lục, đút nòng súng vào mồm…. Miller từ phim trường về nhà, thấy những tấm vải che kỷ vật nghệ thuật của anh bị lật tung, mà không thấy anh. Nhậy cảm của nữ giới biết ngay anh đang ở đâu, nàng vội nhảy lên xe, phóng tới nhà anh. Cùng lúc, trong nhà, anh ở tư thế sẵn sàng lẩy cò súng, ngoài đường, xe nàng phóng như bay, có thể gây tai nạn bất cứ lúc nào. Một chữ “BANG!” trên màn ảnh, đưa sự căng thẳng đến tột độ. Anh chết, nàng chết, cả hai cùng chết, hay cả hai cùng sống, xin miễn nói ở đây, để bảo vệ quyền lợi của những người chưa xem <em>The Artist</em>.</p>
<p>Sự chuyển hóa của thế giới điện ảnh từ phim câm sang phim nói diễn ra vào cuối thập niên 20, đầu thập niên 30 của thế kỷ trước. Đối với thế giới cộng sản, sự thể này diễn ra chậm hơn khoảng 60 năm sau. Phim câm là biểu tượng của xã hội cộng sản không có tự do ngôn luận. Trong một xã hội mà mọi người không được nói thật, hiểu nhau qua cử chỉ, ánh mắt, những nét méo mó vụng trộm trên khuôn mặt, và an ủi nhau bằng những giọt nước mắt lén lút vội chùi, ngôn ngữ thành vô nghĩa, nói cũng như không. Cuối thập niên 80, đầu 90 thế kỷ trước, thế giới cộng sản bắt buộc phải đi từ chỗ phủ nhận sang chấp nhận tự do ngôn luận, như điện ảnh đi từ phim câm sang phim nói. Khi Tổng bí thư Gorbachev từ chức và ông Yeltsin cấm đảng cộng sản hoạt động, chính là lúc Liên Xô làm theo quyết định của chủ hãng Kinograph không còn làm phim câm nữa.</p>
<p>Nhưng cũng như thế giới điện ảnh, trong thế giới cộng sản cũng có những “tài tử” bảo thủ cứng đầu như George Valentin, nhất định sống chết với những giá trị cũ đã lỗi thời. Đó là “Tứ nhân bang”: Tầu, Bắc Triều Tiên, Cuba, và Việt Nam. Thành công vẻ vang của nàng Peppy Miller, chính là hình ảnh của bà Angela Merkel vươn lên từ xã hội câm vốn được gọi là Đông Đức, cùng với những tài tử thức thời khác như Ba Lan, Tiệp… Trong khi ấy, những đại tài tử vẫn trung kiên với chủ trương phim câm, như Bắc Triều Tiên và Cuba, thân tàn ma dại chẳng khác gì chàng George Valentin thuở nào. Vợ Lalentin bỏ chồng, chính là cảnh những đảng viên kỳ cựu vượt biên ra đi, hay “chẳng đặng đừng” dứt áo bỏ Đảng.</p>
<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/NguyenPhuTrong.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="NguyenPhuTrong" border="0" alt="NguyenPhuTrong" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/NguyenPhuTrong_thumb.jpg" width="240" height="240" /></a></p>
<p align="center"><em>Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng:     <br />“Sự lãnh đạo của Đảng… Trước kia đã như vậy, hiện nay      <br />đang như vậy, và sau này cũng sẽ vẫn như vậy.”</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Lỗi tại ai? Valentin không đổ lỗi cho ai đã xô đẩy mình tới tình trạng thảm thương, khuynh gia bại sản, đến nỗi phải chọn quyết định tự sát. Mà còn đổ cho ai? Khi quyết định đi ngược với trào lưu tiến hóa, khi nhân loại đã bước sang giai đoạn nói, mà mình vẫn cố bám lấy thời đại câm, đó chính là thái độ tự sát, chẳng cần ai đưa đẩy. Nhưng đám “Tứ nhân bang” thì nhất định vẫn còn đổ tội cho “bọn xấu”, và “các thế lực thù địch” đã không ngừng mưu hại mình.</p>
<p>Đáng tiếc! Một người say mê nghệ thuật điện ảnh cách riêng như “Lãnh tụ kính yêu” Kim Jong-il của Bắc Triều Tiên, nếu được sống thêm ít năm nữa, nếu có cơ hội được xem phim <em>The Artist</em>, biết đâu ông chả sớm tỉnh ngộ, đưa dân tộc ông từ tình trạng phim câm sang phim nói. Với các tài tử còn sống trong đám Tứ nhân bang, hy vọng họ cũng có dịp xem phim, và sớm nhận ra thông điệp trong <em>The Artist</em>, để dân họ được nhờ. Riêng với cánh Hồi giáo cực đoan, xem phim là tội lỗi.<em> The Artist</em> không có hy vọng tới mắt họ. Ông Obama đành phải gửi thông điệp cho họ bằng máy bay không người lái, và những toán Navy Seal.</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23690/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mất T&#237;ch Theo Lệnh: Nghệ Thuật Ph&#225; Bi&#234;n Giới của Ngải Vị Vị</title>
		<link>http://damau.org/archives/23225</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23225#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 30 Jan 2012 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Diane Solway</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bàn tròn]]></category>
		<category><![CDATA[Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị]]></category>
		<category><![CDATA[Ký]]></category>
		<category><![CDATA[Nghệ Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Nhiếp Ảnh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/23225</guid>
		<description><![CDATA[“[Kinh nghiệm đạo diễn loạt ảnh] chắc đã làm Da Vinci và Andy Warhol ganh với tôi,” Ngải Vị Vị nói. "Nó làm tôi nhớ tới một bài thơ của bố tôi trước khi tường Bá Linh bị sụp. Bố nói, ‘Chẳng cần biết bức tường này cao, dài, hay dầy bao nhiêu, nó không thể nào ngăn được gió, không khí, hoặc niềm khao khát tự do của con người.’"]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>(Dịch từ nguyên bản Anh ngữ “</em><a href="http://www.wmagazine.com/artdesign/2011/11/ai-weiwei-chinese-artist-collaborates-with-w" target="_blank"><em>Enforced Disappearance</em></a><em>” trên tạp chí thời trang W (chuyên đề Nghệ Thuật, tháng 11 năm 2011)</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>Với tác phẩm đầu tay từ khi được chính quyền Trung hoa trả tự do, nghệ sĩ Ngải Vị Vị cộng tác với tạp chí thời trang W trong loạt ảnh đầy ấn tượng—từ bên kia địa cầu …</strong></p>
<p><strong>&#160;</strong></p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/arss-ai-weiwei-600.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="arss-ai-weiwei-600" border="0" alt="arss-ai-weiwei-600" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/arss-ai-weiwei-600_thumb.jpg" width="524" height="354" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-family: &#39;Times New Roman&#39;; font-size: x-small"><em>Bìa Tạp Chí Thời Trang W (tháng 11 năm 2011, nhiếp ảnh: Max Vadukul, đạo diễn: Ngải Vị Vị)</em></span></p>
<p>&#160;</p>
<p>Một buổi tối tháng 8 vừa qua, có nhóm công an hình sự rảo quanh trung tâm James A. Thomas, vài người đứng cạnh một cái thùng sắt lớn có biển dán: “Trang bị và hoán trả mọi vũ khí ở đây.” Trong xà lim số 2, một vòi nước hoa sen đang chảy. Buổi tối hôm đó có thể là bất cứ buổi tối mùa hè nào trên côn đảo Rikers &#8211; địa thế nhà tù khét tiếng của thành phố Nữu Ước &#8211; nếu không có sự hiện diện của người mẫu Trung Hoa dưới vòi nước hoa sen, nhiếp ảnh gia đang chụp hình cô, các phụ tá viên đang nhìn vào những khuôn máy vi tính, và nghệ sĩ đối lập Ngải Vị Vị.</p>
<p>Tuy Ngải không đích thân hiện diện tại Rikers, ông đang theo dõi buổi chụp ảnh qua Skype và đích thân đạo diễn buổi chụp ảnh từ phòng làm việc cách đó 13 múi giờ, tại Bắc Kinh. Bị chính quyền Trung Hoa giam giữ vào tháng Tư năm 2011, chuyện ông biến mất trong 81 ngày ở một nhà tù tại Bắc Kinh đã tác động sự phản kháng mãnh liệt từ cộng đồng quốc tế. Được trả tự do vào tháng 6 năm ngoái, Ngải, một nghệ sĩ hiện đại nổi tiếng và nhiều ảnh hưởng nhất của Trung hoa, đã bị cấm không được phát biểu ở các diễn đàn công cộng, trò chuyện với báo chí hoặc rời Bắc kinh—và phải xin giấy phép bất cứ lúc nào cần lưu thông ra ngoài tư gia và phòng làm việc của ông &#8211; nơi ông sống với vợ. Nhưng ông đã nhận lời tạp chí W mời ông sáng tạo một tác phẩm mới cho số nghệ thuật năm thứ sáu của báo. Trong thời gian sửa soạn, Ngải đề nghị năm “phông” ảnh nhằm khai phá cái ông gọi là “sự xung đột giữa cá nhân và chính quyền—bất kể trong lãnh vực kinh tế, văn hóa, chính trị, hoặc tôn giáo.” Qua email, Ngải Vị Vị gửi chúng tôi đề nghị làm một tác phẩm nghệ thuật trình diễn qua nhiếp ảnh; hiện chúng tôi chịu trách nhiệm thi hành những ý tưởng của ông.</p>
<p>“Chào mọi người!” ông nói vui vẻ, cùng lúc khuôn mặt tròn, tươi tắn của ông, với làn râu thưa, hiện trên màn ảnh của cái <em>laptop</em> chúng tôi để cạnh phòng tắm có vòi nước hoa sen. “Chúng ta đang ở đâu vậy?” Đảo Rikers, tôi đáp. Ngải nhìn quanh phòng tắm, cô người mẫu, và hai nhân viên đứng bên cạnh cô. Thoát ra từ màn ảnh là những âm thanh từ “phòng làm việc” của ông: khoảng 20 con mèo kêu meo meo, ba con chim hót ồn ào, và mấy con chó đang sủa um. Chăm chú nhìn những chỗ cáu bẩn ở đường gạch men xám ngoét trong xà lim, ông nói với phó nhòm Max Vadukul là những vệt cáu này không nên xuất hiện rõ nét quá trên những hình ảnh. “Ngoài ra, ngoại cảnh trông tốt lắm. Nó có không khí thời sự của một bức ảnh chụp nhanh,” ông nói, giơ máy iPhone lên màn ảnh máy vi tính để chụp khung cảnh xà lim.</p>
<p>Vadukul điều chỉnh một vài chi tiết cần thiết và cho Ngải xem những mẫu ảnh anh vừa chụp trên một màn ảnh của máy vi tính gần chỗ anh đứng. Rồi anh cũng gửi những tấm hình này qua email cho Ngải. Trong lúc đợi hình ảnh <em>download</em> ở Bắc Kinh, chúng tôi cho Ngải đi “dạo” một vòng nhà tù, bằng cách đẩy máy <em>laptop</em> đi qua các khu giam giữ, làm các nhân viên canh gác bối rối không ít. Chúng tôi nói với Ngải rằng chúng tôi đang ở trong tòa nhà chính xây theo kiến trúc <em>Art Deco</em> của côn đảo, hoàn thành năm 1933 và là địa điểm cho các lớp huấn luyện trong tù, cũng là nơi quay phim và thỉnh thoảng làm <em>show</em> cho đài truyền hình Mỹ.</p>
<p>Ngải biết đảo Rikers, vì ông đã sống ở khu East Village, thành phố Nữu Ước, trong khoảng thời gian từ năm 1982 đến năm 1993. Lúc đó là thời ông ghi danh học một vài lớp tại trường thiết kế Parsons và Art Students League (Hiệp Hội Các Học Sinh Nghệ Thuật). Để kiếm tiền, ông đã làm những việc vặt, như vẽ chân dung vỉa hè, làm diễn viên vai câm cho nhà hát Metropolitan, và trông coi trẻ em. (Ông cũng là một tay đánh <em>blackjack </em>thiện nghệ, thường xuyên đáp xe buýt đi thăm các sòng bạc ở Atlantic City). Tuy Ngải đã học điện ảnh tại Hàn Lâm Viện Điện Ảnh Bắc Kinh, ông chỉ bắt đầu thử nghiệm với nhiếp ảnh trong lúc sinh sống ở Nữu Ước, từ đó khai triển sự nhận thức về vai trò của nghệ thuật trong những sinh hoạt xã hội chính trị. Chính vậy, những hình ảnh thời sự mà Ngải đã chụp trong cuộc <a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Tompkins_Square_Park_Riot_%281988%29" target="_blank">bạo loạn ở Tompkins Square Park</a> vào năm 1988 giữa cảnh sát Nữu Ước, thành phần mua bán ma túy, nhóm người vô gia cư và phần tử <em>skinhead </em>cực đoan —cùng những cuộc bắt bớ mà ông đã chứng kiến—tạo nền cho loạt ảnh nghệ thuật cho tạp chí W.</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/AiWeiwei_Outside_Tompkins-Square-Park.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="AiWeiwei_Outside_Tompkins-Square-Park" border="0" alt="AiWeiwei_Outside_Tompkins-Square-Park" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/AiWeiwei_Outside_Tompkins-Square-Park_thumb.jpg" width="460" height="318" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-family: &#39;Times New Roman&#39;; font-size: x-small"><em>Chân dung nghệ sĩ lúc còn là chàng trai trẻ, Ngải Vị Vị trước Tompkins Square Park, Nữu Ước, 1986</em></span></p>
<p>&#160;</p>
<p>“Tôi chụp loạt ảnh các vụ xô xát có các cảnh sát chìm bắt người dân tải đi, và khoảnh khắc [chứng kiến cảnh bắt bớ] rất căng thẳng, khó quên,” ông gợi lại biến cố bạo loạn mấy ngày trước đêm dàn cảnh ở Rikers. “Những người đứng chung quanh tôi hỏi, ‘Chuyện gì xảy ra vậy? Họ bị bắt vì tội gì vậy?’ và ‘Kết quả ra sao?’ Đó là khoảnh khắc tạo rất nhiều câu hỏi.” Kinh nghiệm thời đó, ông nói, “đã cho tôi cơ hội nhận diện một tình cảnh tàn nhẫn: rằng chính quyền thường lạm quyền. Nếu chúng ta coi cuộc đời như một cuốn phim dài một tiếng đồng hồ, thì kinh nghiệm Nữu Ước của tôi là nửa tiếng đầu. Nó ảnh hưởng những diễn biến tiếp nối.”</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/ins-protest.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="ins-protest" border="0" alt="ins-protest" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/ins-protest_thumb.jpg" width="460" height="324" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-family: &#39;Times New Roman&#39;; font-size: x-small"><em>Xung đột giữa thường dân và quân cảnh ở Tompkins Square Park, 1988 (ảnh: Ngải Vị Vị)</em></span></p>
<p>&#160;</p>
<p>Điều cá nhân từ lâu đã trở thành điều chính trị trong cuộc đời và sự nghiệp của Ngải Vị Vị. Con trai của Ngải Thanh, một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất của Trung Hoa hiện đại, Ngải Vị Vị lớn lên ở một vùng quê hẻo lánh, nơi ông và gia đình bị chính quyền đầy ải cho đến hết thời Cách Mạng Văn Hóa. Vào năm 2008 Ngải Vị Vị đã trở thành một trong những sứ giả văn hóa của Trung Hoa, được hoàn cầu biết đến qua sự cộng tác của ông với tổ hợp Herzog &amp; de Meuron thiết kế sân vận động Tổ Chim cho Thế Vận Hội Bắc Kinh. Trong vai trò đa diện là nghệ sĩ, chuyên gia thành phố, nhà thiết kế, và kiến trúc sư, Ngải thường nêu lên các vấn đề tác động bởi sự xung đột giữa nền nếp cổ truyền với cuộc chạy đua không phanh đến cái mới. Trong một loạt ảnh ấn tượng sáng tạo vào năm 1995, Ngải đập vỡ tan tành một bình sứ triều nhà Hán; trong một tác phẩm khác vào năm 1997, Ngải sơn thương hiệu Coke trên một bình cổ khác.</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/ai-weiwei-1995.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="ai-weiwei-1995" border="0" alt="ai-weiwei-1995" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/ai-weiwei-1995_thumb.jpg" width="510" height="188" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-family: &#39;Times New Roman&#39;; font-size: x-small"><em>Ngải Vị Vị đập tan bình sứ triều nhà Hán, 1995</em></span></p>
<p>&#160;</p>
<p>Càng ngày, kỹ thuật và các phương tiện truyền thông đã trở thành phương tiện cũng như dụng cụ cho Ngải, một môi trường trình diễn nghệ thuật mà tất cả chúng ta đều là diễn viên. Ngải có hơn 100,000 người “theo” ông trên Twitter—và con số này vẫn gia tăng, cho dù ông đã bị “im hơi” gần đây. “Tôi nghĩ những giới hạn chính ra lại là yếu tố cần thiết trong cuộc tranh đấu cho quyền tự do phát biểu,” ông nhận xét với tôi trong một email, “[Mọi giới hạn] cũng là nguồn cho bất kể mọi sáng tạo. Kỹ thuật giải phóng chúng ta thành những cá nhân. Tôi cảm thấy vui khi nghĩ rằng kỹ thuật cũng đã trở thành một phần của tôi.”</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/ai-weiwei-coca-cola-vase.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="ai-weiwei-coca-cola-vase" border="0" alt="ai-weiwei-coca-cola-vase" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/ai-weiwei-coca-cola-vase_thumb.jpg" width="354" height="339" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-family: &#39;Times New Roman&#39;; font-size: x-small"><em>Ngải Vị Vị, Bình cổ trang trí với thương hiệu Coca Cola, 1997. (Bình cổ thời Đồ Đá Mới (5000 – 3000 BCE) , 11 7/8″ x&#160; chu vi 13″) </em></span></p>
<p>&#160;</p>
<p>Sau vụ động đất vào năm 2008 ở Tứ Xuyên giết hại hàng ngàn trẻ em (theo các tin tức thì trường tiểu học của các em đã bị xây cất bởi những vật liệu dưới tiêu chuẩn do sự tham nhũng của chính quyền địa phương). Ngải dùng blog cá nhân của mình để huy động các nhà tranh đấu trong công cuộc thu thập danh sách tên người chết sau khi chính quyền từ chối không thông báo danh sách này. Tác phẩm cài đặt—kết quả của quá trình huy động—có tên là Ghi Nhớ (Remembering), phủ kín mặt tiền Haus der Kunst (Viện Nghệ Thuật) tại Munich với gần 9,000 ba-lô đựng sách vở của trẻ em, kết thành câu: “<em>cháu sống hạnh phúc trên thế gian này đúng bảy năm</em>”—câu nói từ người mẹ của một trong những trẻ em xấu số. Khi tôi hỏi vai trò nào ở địa vị nghệ sĩ ông đã giúp người khác nhận thức biến cố thời đại, ông đáp, “Tôi tận dụng hầu hết mọi khả năng của mình để giải phóng chính tôi ra khỏi vai nghệ sĩ hầu trở thành một con người thật sự.”</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/REMEMBERING-project.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="REMEMBERING-project" border="0" alt="REMEMBERING-project" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/REMEMBERING-project_thumb.jpg" width="724" height="312" /></a></p>
<p align="center"><em><span style="font-family: &#39;Times New Roman&#39;; font-size: x-small">Tác phẩm (cài đặt từ hơn 9,000 ba lô đựng sách vở) phủ kín mặt tiền Haus der Kunst với giòng chữ:“cháu sống hạnh phúc trên thế gian này đúng bảy năm,” 2009</span></em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Đã gần nửa đêm ở Nữu Ước khi chúng tôi gọi Ngải và cho ông biết chúng tôi đã di chuyển ngoại cảnh và hiện đang ở trong một khu phố. “Có phải chúng ta đang ở khu Bowery?” ông hỏi, quan sát cả một rừng cửa hàng và các ký hiệu đầy màu sắc qua khung <em>laptop</em> của chúng tôi. “Chúng ta đang ở Phố Tàu, khu Flushing, quận Queens.” Tôi đáp. Trong lúc người trong phố bắt đầu tụ lại chỗ chúng tôi, thu hút bởi máy hình chụp <em>flash</em> lia lịa của Vadukul và cô người mẫu diện từ đầu tới chân trong y phục thiết kế bởi Alexander Wang, chúng tôi mau mắn trùm <em>laptop</em> trong tấm vải đen để tránh chuyện Ngải bị nhận diện. Vadukul chụp vài mẫu ảnh của khu phố, những hình ảnh, theo Ngải, có thể miêu tả cảnh “bất cứ ai đó ở bất cứ một thành phố nào đó trên thế giới, như Luân Đôn, Bắc Kinh, một quốc gia Ả rập,” bị chính quyền bắt giam. “Người này có thể bị [chính thức] buộc tội, hoặc không bị buộc tội—không có một lý do chính đáng nào cả.”</p>
<p>Trên <em>laptop </em>của anh, Vadukul “mở” những hình ảnh anh vừa chụp, rồi để <em>laptop</em> của anh sát cạnh <em>laptop</em> với màn ảnh có hình Ngải đang ngồi trong phòng làm việc của ông ở Bắc Kinh. Làm như vậy để Ngải có thể nhìn thấy quang cảnh được chụp—cho dù hiện giờ trời đã tối mịt—và cho chúng tôi ý kiến. Sau đó chúng tôi cũng gửi những hình này qua email cho Ngải và nhìn Ngải qua màn ảnh <em>laptop</em> xem lần lượt những tấm ảnh mà chúng tôi vừa chụp—những hình ảnh mà chúng tôi hy vọng sẽ gây ấn tượng mạnh. Ngải cho chúng tôi biết tấm nào ông thích, rồi chúng tôi tiếp tục làm việc. “Rất hữu ích được nghe thấy tiếng nói của Ngải trong đầu tôi.” Vadukul kể lại trong ngày sau buổi chụp ảnh. “Nhịp chảy của những trải nghiệm sâu kín nhất của ông bắt đầu ngấm xuyên qua những tấm ảnh của tôi; [quá trình hợp tác] này rất linh động, mau chóng.”</p>
<p>Các nghệ sĩ từ lâu đã hợp tác với các phụ tá viên, và Ngải thường thực hiện những dự án của ông với một nhóm chuyên gia trong môi trường nghệ thuật không khác gì một xưởng máy. “Hiện tôi không tốn nhiều công sức tự tay sản xuất một tác phẩm,” ông nói với Chris Dercon, người đảm trách chương trình nghệ thuật của Ngải Vị Vị ở Haus der Kunst và hiện là giám đốc viện bảo tàng nghệ thuật Tate Modern ở Luân Đôn. “Việc người khác thực hành tác phẩm của tôi luôn mang đến sự bất ngờ, cũng như một nhận thức sâu xa trên phương diện tập thể.” Dù sao, có thể nói rằng chưa có một nghệ sĩ nào đã hợp tác tương đắc và gần gũi với ê-kíp của ông từ một không gian thật xa cách như Ngải Vị Vị đã làm với dự án cho W. “Những cảm xúc thì thật gần gũi, nhưng [phương tiện nghệ thuật] thì ở thật xa,” ông nói với tôi sau này. “Quá trình hợp tác trở thành một phần của tác phẩm. Nghệ thuật luôn là cách vượt qua những trở ngại giữa tình cảnh nội tại và kỹ năng phát biểu.”</p>
<p>Gần 5 giờ sáng ở Nữu Ước chúng tôi mới chụp xong loạt ảnh. Sự hòa hợp siêu thực giữa nghệ thuật, kỹ thuật, thời trang, văn hóa, và, không ít, sự hiện diện của Ngải Vị Vị, đã nâng cao tinh thần toàn thể ê kíp suốt đêm. Tôi gọi Ngải và cho ông biết chúng tôi đã xong. “Một kinh nghiệm khá thú vị phải không?” Ông cười lớn. Hai tuần sau ông vẫn thích thú suy niệm về dự án này. “Tôi nghĩ kinh nghiệm này đã làm cả hai Leonardo da Vinci và Andy Warhol ganh với tôi,” ông nói. “Tôi cứ ngồi cười khì mà nghĩ như vậy. Nó làm tôi nhớ tới một bài thơ bố tôi làm trước khi tường Bá Linh sụp đổ. Bố nói, ‘Chẳng cần biết bức tường này cao, dài, hay dầy bao nhiêu, nó không thể nào ngăn được gió, không khí, hoặc niềm khao khát tự do của con người.’ Niềm khao khát tự do của chúng ta còn mạnh hơn cả gió.”</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23225/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Run sợ trước một hạt hướng dương: Tại sao Trung Quốc chẳng phải cường quốc g&#236; sất</title>
		<link>http://damau.org/archives/19441</link>
		<comments>http://damau.org/archives/19441#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 12 Apr 2011 08:00:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>David Rothkopf</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị]]></category>
		<category><![CDATA[Biên Khảo]]></category>
		<category><![CDATA[Dịch Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Nhận Định]]></category>
		<category><![CDATA[Sang Việt ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Tạo hình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/19441</guid>
		<description><![CDATA[Bọn họ sợ Ngải bởi vì biết rằng họ bé nhỏ hơn những ý tưởng của ông, nhỏ hơn tất cả những hạt hướng dương đó, tất cả dường như nhỏ bé, tất cả đầy tiềm năng, căng lên trong vỏ và chờ ngày đâm chồi nảy lộc.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><strong>(<em>Nguồn</em></strong><em>: Nguyên bản Anh ngữ, “</em><a href="http://rothkopf.foreignpolicy.com/posts/2011/04/07/cowering_before_a_sunflower_seed_why_china_is_not_a_great_power" target="_blank"><em>Cowering before a Sunflower Seed: Why China is not a Great Power</em></a><em>,” Tạp chí Foreign Policy, David Rothkopf’s Blog, Thứ Năm, Ngày 7 tháng 4 năm 2011</em>)</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><iframe title="YouTube video player" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/m7UcuYiaDJ0" frameborder="0" width="640" allowfullscreen="allowfullscreen"></iframe></p>
<div align="center">
<div style="width: 448px; clear: both; font-size: 0.8em">Những Hạt Hướng Dương của Họa sĩ Tạo hình Ngải Vị Vị được chế tạo bằng sứ từ Cảnh Đức Trấn, hiện được trưng bày (cho đến mùng 2 tháng 5 năm 2011) ở bảo tàng nghệ thuật đương đại Tate Modern, Luân Đôn, Anh Quốc</div>
</p></div>
<p>&#160;</p>
<p>Có nhiều thước đo để đánh giá quyền lực một quốc gia. Hầu hết đều thiếu sót. Nhóm nghiên cứu của Bộ Thương Mại Hoa Kỳ khi lần đầu tiên đặt ra khái niệm tổng sản lượng quốc nội (GDP) đã cảnh báo rằng khái niệm này không nên được dùng làm thước đo sức mạnh kinh tế thực sự của một quốc gia bởi vì nó quá giới hạn và bỏ qua quá nhiều nhân tố khác. Chi phí quốc phòng chỉ cho thấy phần nào khả năng quân sự của một quốc gia bởi vì những nhân tố khác – như sự quyết tâm dùng vũ lực của chính quyền khi cần thiết – là quan trọng. Tài nguyên có thì cũng tốt nhưng có thể là một đe dọa nếu một quốc gia trở nên quá hài lòng về những mặt khác của quá trình phát triển. Dân số đông có thể là nguồn sức mạnh vĩ đại nếu dân chúng có học thức cao, công việc tốt và sát cánh với những mục tiêu của quốc gia, nhưng như chúng ta thấy, thường thì không như vậy.</p>
<p>Nhưng để đo sức mạnh thực sự của một quốc gia, một tiêu chuẩn không bao giờ sai là bản chất những kẻ thù hay đối thủ mà nó lo sợ. Những cường quốc thực sự không hề sợ những đe dọa nhỏ, còn nếu những cường quốc này tỏ vẻ sợ hãi, chúng sẽ tự làm mình bé đi và nghiễm nhiên quan trọng hóa những đe dọa nhỏ. Hoa Kỳ đã minh họa điều này rất rõ khi quốc gia này cải tổ toàn bộ hệ thống an ninh quốc gia để đối phó với hàng trăm hay có lẽ hàng ngàn kẻ khủng bố phần lớn thiếu tổ chức với những khả năng hạn chế, với quan điểm cực đoan, và ít ảnh hưởng trên mặt địa chính trị.</p>
<p>Nhưng dù cho Hoa Kỳ chống trả mối đe dọa khủng bố có quá mức thế nào đi nữa, và dù cho quốc gia này có lúc đã đi ngược lại những nguyện vọng dân chủ của chúng ta và hạ thấp vị thế trên trường quốc tế của chúng ta thế nào đi nữa, Hoa Kỳ vẫn theo lý lẽ một cách tích cực và thậm chí còn cao thượng hơn nhiều so với mức độ run sợ của Trung Quốc trước các <strong>bô lão</strong>, <strong>nghệ sĩ</strong>, <strong>tổ chức tôn giáo</strong>, hay thậm chí <strong>ngôn từ</strong>. Về mặt này, Trung Quốc gia nhập hàng ngũ những nước “có vẻ cường quốc” từ Đức Quốc Xã cho đến Liên Xô, nhưng lại biểu lộ sự yếu kém cơ bản của mình ngay lúc chúng tăng cường quân đội và lên mặt trên sân khấu thế giới. Các cường quốc và các vĩ nhân không hề lo sợ một con người bé nhỏ đến độ cố biêu xấu cá nhân này thành quỷ dữ, cấm đoán anh ta phát biểu tư tưởng, hoặc tống cổ anh ta vào lao tù.</p>
<p>Thế nhưng đó chính là những gì xảy ra ở Trung Quốc khi hương hoa nhài từ Trung Đông bay thoảng qua xã hội của nó. Chính quyền Trung Quốc sợ hãi những từ như “biểu tình” và “phản kháng” và thậm chí cả từ “hoa nhài” đến độ họ theo dõi và kiểm duyệt chúng trên mạng. Họ huy động cảnh sát ngay khi vừa có dấu hiệu bất an. Và họ bắt giữ những nhà bất đồng chính kiến.</p>
<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/04/tate-modern-london-ai-weiwei-sunflower-seeds-03.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="tate-modern-london-ai-weiwei-sunflower-seeds-03" border="0" alt="tate-modern-london-ai-weiwei-sunflower-seeds-03" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/04/tate-modern-london-ai-weiwei-sunflower-seeds-03_thumb.jpg" width="262" height="396" /></a></p>
<p align="center"><em>Họa sĩ Ngải Vị Vị đang “dâng hiến” những hạt hướng dương của ông</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong số những người bị bắt giờ đây có nhà nghệ sĩ tiền vệ Ngải Vị Vị. Rõ ràng là chính quyền của quốc gia đông dân nhất thế giới, của nền kinh tế thứ nhì thế giới, của quốc gia chi tiêu cho quốc phòng nhiều chỉ thua có một quốc gia khác, lại sợ hãi một con người có lẽ được biết tiếng nhất qua chương trình nghệ thuật sắp đặt ở Bảo tàng Tate tại London bao gồm <strong>hàng triệu hạt hướng dương bằng sứ sơn màu bằng tay</strong>. Ông là một nghệ sĩ sung mãn về mặt sáng tạo và truyền thông, và cũng là cái gai trong con mắt nhà cầm quyền Trung Quốc ngay từ khi ông là một trong những nhà thiết kế cho sân vận đông “tổ chim” nổi tiếng, biểu tượng quốc gia trong kỳ Thế Vận Hội ở Bắc Kinh. Nhưng trên hết Ngải Vị Vị chỉ là một người, một nghệ sĩ. Hệt như người được giải Nobel Lưu Hiểu Ba đang bị tù cũng chỉ là một người.</p>
<p>Jon Huntsman, viên đại sứ của Mỹ ở Trung Quốc đang mãn nhiệm kỳ và có khả năng là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa, đã vinh danh hai vị này trong một bài diễn văn ở Bắc Kinh vào thứ Tư [ngày 6 tháng 4 năm 2011] rằng [Ngải Vị Vị và Lưu Hiểu Ba] “thách thức chính quyền Trung Quốc phải phục vụ nhân dân trong mọi trường hợp và trong mọi lúc.” Đó chính là kiểu thách thức mà bất kỳ chính quyền nào đáng lẽ ra cũng phải yêu thích. Đó chính là lý do tại sao chính quyền tồn tại. Và khi những lãnh đạo ở Bắc Kinh co vòi rút cổ lại trước hiện diện của hai cá nhân này và những ý tưởng của họ, thì chính quyền đã gởi đi một thông điệp rất rõ.</p>
<p>Bắc Kinh đang sợ hãi. Họ rõ ràng thừa nhận một điều mà giới quan sát quốc tế bỏ qua. Trong khi Nhật Bản đang bị đe dọa bởi đường nứt dưới đảo quốc của họ, thì Trung Quốc đang ở trên núi lửa. Bất ổn xã hội sôi sục ngấm ngầm với hàng trăm triệu người thất nghiệp, trả lương bèo, hoặc bị tước đoạt quyền lợi – nhiều người có học thức rất cao và thừa cơ hội thăng tiến ở những nơi khác trên thế giới – là một đe dọa thường trực cho chính quyền hiện thời đã từng là cách mạng, giờ đây chỉ là một <em>ancien régime</em> cố bám lấy quyền lực.</p>
<p>Bọn họ lo sợ Ngải bởi vì biết rằng<a name="_GoBack"></a> họ bé nhỏ hơn những ý tưởng của ông, nhỏ hơn tất cả những hạt hướng dương đó, tất cả dường như nhỏ bé, tất cả đầy tiềm năng, căng lên trong vỏ và chờ ngày đâm chồi nảy lộc. Đất nước Trung Hoa rộng lớn và là khởi nguồn của một nền văn hóa vĩ đại. Nhưng qua nỗi sợ hãi của nó và những người nó sợ, nó vẫn còn phải trải qua một con đường rất dài trước khi đạt tới cái đích được coi là của một cường quốc.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/19441/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nh&#224; văn v&#224; Nh&#224; x&#237;</title>
		<link>http://damau.org/archives/15239</link>
		<comments>http://damau.org/archives/15239#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 16 Aug 2010 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Sức Mấy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bàn tròn]]></category>
		<category><![CDATA[Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị]]></category>
		<category><![CDATA[Biên Khảo]]></category>
		<category><![CDATA[Nhận Định]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/15239</guid>
		<description><![CDATA[Giá trị thưởng ngoạn của văn chương bị giới hạn trong phạm vi ngôn ngữ và trình độ văn hóa. Nhưng nhà xí, cũng như nụ cười, có tính thưởng ngoạn phổ cập hoàn vũ .... Trong tứ khoái, người ta có thể nhịn được ba món đầu, nhưng không ai, dù hiền nhân quân tử, phàm tục hay thánh nhân, có thể nhịn được cái khoản chót.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Đại hội kỳ VIII của Hội nhà văn Việt Nam đã kết thúc, với nhiều phê phán, eo xèo. Nhờ thời đại Internet, thông tin về Đại hội đã đi nhanh, và đa dạng. Nhưng vì đa dạng, nên cần có cái nhìn bao quát từ nhiều nguồn khác nhau, để có một ý niệm đại cương về Đại hội. Từ đó, có thể biết rõ hơn về Hội nhà văn, và các nhà văn Việt Nam hiện nay. Sau một tuần, những phê phán và eo xèo tức thời đã tạm lắng xuống, nhờ đó, cái nhìn tổng quan về Đại hội 8 có thể gần sự thật hơn.</p>
<p>Trước hết, về thời gian và địa điểm Đại Hội. Có người nói Đại hội diễn ra trong ba ngày, từ 4 đến 6 tháng 8, 2010. Thật ra, Đại hội chỉ diễn ra trong hai ngày 5 và 6 tháng 8. Ngày 4 dành cho thủ tục và họp nhà văn đảng viên.</p>
<p>Lúc đầu, có tin họp ở Cung Văn hoá Hữu nghị, nhưng Đại hội đã thực sự diễn ra tại Học viện Chính trị &#8211; Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, Hà Nội. Có dư luận đã thắc mắc, tại sao đại hội của nhà văn, những người làm nghề tự do, lại họp ở một cơ sở quan trọng chuyên đào tạo cán bộ chính trị và hành chính cho Đảng cai trị.</p>
<p>Thật ra, Hồ Chí Minh cũng là một nhà văn nhớn, bút hiệu Trần Dân Tiên, đã để lại tác phẩm nổi danh ca tụng cuộc đời của … Hồ Chủ Tịch, tức là cuộc đời của chính mình. Họp Đại hội nhà văn tại cơ sở mang danh một nhà văn “tự sướng” đầu đàn, là điều dễ hiểu. Hơn nữa, đối với Đảng, nhà văn cũng cần được đào tạo, sinh hoạt, và theo kỷ luật như cán bộ đảng viên. Theo Điều lệ, <em>“Hội Nhà văn Việt Nam đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; Hội hoạt động theo đường lối văn hoá văn nghệ của Đảng”</em></p>
<p>Hai hôm trước Đại hội, ngày 3 tháng 8, một “KIẾN NGHỊ TRÌNH ĐẠI HỘI VIII HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM” đã được phổ biến, nguyên văn:</p>
<blockquote><p>Để bớt đi một gánh nặng chi phí lớn cho Nhà nước (lấy từ tiền dân đóng thuế), chúng tôi, các nhà văn hội viên Hội Nhà văn Việt Nam ký tên dưới đây khẩn thiết kiến nghị Đại hội VIII của Hội quyết định dứt khoát rời bỏ cơ chế bao cấp, chuyển từ hội xin tiền Nhà nước lâu nay thành hội tự nuôi tự quản.</p>
</blockquote>
<p><em></em></p>
<p>Kiến nghị có 19 người ký tên, hôm sau thêm mấy người nữa. Tất nhiên không đi đến đâu. Một hội từ trước tới nay sống nhờ tiền ăn xin, nếu hết khoản tiền này thì nó chết. Dù kiến nghị có khẩn thiết đến đâu, người nhận kiến nghị cũng không thể thỏa mãn yêu cầu bằng cách tự kết liễu đời mình. Cách tốt hơn, khỏi cần kiến nghị, là nếu quý vị còn chút liêm sỉ, tự cảm thấy xấu hổ, thì cứ việc rút tên ra khỏi cái hội ăn xin này, rồi lập một hội khác tự nuôi tự quản, hoặc chẳng cần hội hè gì hết, chỉ hành sử cho đứng chức năng của nhà văn. Nếu nhiều người cùng làm như vậy, vừa đỡ tốn công quỹ, mà dân cũng được nhờ.</p>
<p>Nhân Kiến nghị đặt ra vấn đề tốn công quỹ, cũng nên xét xem tiền thuế do dân đóng góp đã bị dùng cho Hội nhà văn như thế nào. Báo chí trong nước cho biết, nhiệm kỳ vừa qua, từ 2005 đến 2010, ngân sách quốc gia đã chi cho Hội nhà văn trên 86 tỷ đồng. Theo Vietnam Net, chỉ riêng khoản tiền “đầu tư” vào việc hỗ trợ sáng tác trong thời gian này đã lên tới 15 tỷ. Tờ báo điện tử “lề phải” này viết:</p>
<blockquote><p>Chúng tôi cũng từng nghe dư luận, có những nhà văn đã nhận đầu tư mà không làm gì cả. Tiền đầu tư được coi như một thứ “lộc văn” mà người ta có thể biến báo bằng một đề cương sáng tác rồi nó dần chìm vào quên lãng.</p>
<p>Lại cũng có dư luận rằng, một số người nhận được đầu tư nhờ sự quen biết hoặc “ban phát” nào đó… Nếu có, thì đây là sự lãng phí rất nên xem xét một cách thận trọng và khiêm khắc.</p>
</blockquote>
<p><em></em></p>
<p>Trong tình trạng xã hội trẻ em không đủ trường tử tế để học, không đủ thầy có khả năng để dậy… và hàng chục triệu dân vẫn không có đủ nhà xí hợp vệ sinh, mà ngân quỹ quốc gia phung phí hàng chục tỷ đồng cho Hội nhà văn, xin mọi người hãy trả lời câu hỏi: Giữa nhà xí hợp vệ sinh và nhà văn không hợp vệ sinh, nhà nào đáng được nhà nước chi tiền hơn?<em> </em></p>
<p>Xong chuyện tiền, đến chuyện người. Theo những con số được công bố, Hội nhà văn VN có 923 hội viên, 736 đại biểu tham dự Đại hội 8, trong số này 623 là nhà văn đảng viên đảng cộng sản.</p>
<p>Nói tới đảng viên, là phải nói tới trên dưới, và kỷ luật. Không phải các nhà văn hội viên cứ khơi khơi đi họp Đại hội. Trước khi đi, phải họp nhau nghe huấn thị của Bí thư Đảng ở địa phương. Ví dụ, theo báo SGGP, <em>“Chiều 22-7, đồng chí Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy TPHCM đã có cuộc gặp các nhà văn TP đi dự đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 8 tại Hà Nội”. </em>Tại cuộc gặp gỡ này, trước 150 nhà văn đại biểu, “<em>Đồng chí Nguyễn Văn Đua đã nhấn mạnh sự quan tâm của Thành ủy đối với văn nghệ sĩ TP và cả nước, mong muốn các văn nghệ sĩ sẽ có những tác phẩm hay, hấp dẫn đáp ứng nhu cầu thưởng thức của người dân hiện nay.”</em></p>
<p><em></em></p>
<p>Nhả văn cần Đảng vỗ về nới có tác phẩm hay, có còn là nhà văn?</p>
<p><em></em></p>
<p>Báo Đồng Nai ghi chi tiết hơn: <em>“Ngày 28-7, đồng chí Huỳnh Văn Tới, Ủy viên Ban TVTU, Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy đã có buổi gặp gỡ 8 nhà văn ở Đồng Nai đi dự Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII”.</em> Bài báo này cho biết: “<em>Mỗi hội viên nhà văn tại ĐN được hỗ trợ cặp vé máy bay giá rẻ (khoảng 2,5 triệu, muốn đi phương tiện nào thì tùy, lời ăn lỗ chịu!). Tỉnh ủy &quot;tặng&quot; 2 triệu để ra Hà Nội &quot;giao lưu&quot; với các hội viên đồng nghiệp!”</em></p>
<p><em></em></p>
<p>Được Đảng bộ địa phương cho huấn thị và tặng tiền trước khi lên đường, đến Hà Nội, mỗi đoàn lại được “tặng phong bì để phục vụ anh em”, trong khi tiền ăn ở khách sạn đều miễn phí. Di chuyển từ khách sạn tới nơi họp cũng miễn phí, đi bằng xe của hội nhà văn có cảnh sát dẫn đầu với còi hụ ưu tiên vượt đèn đỏ. Giống như đoàn xe đám ma! Những ai sợ xui, không muốn bị so sánh với người chết, cứ coi như nhà văn đã được ưu đãi ngang tầm với Việt kiều yêu nước về họp hội nghị. Nhưng Việt kiều yêu nước vốn bị coi là có nguồn gốc bồi bếp đĩ điếm cặn bã xã hội, chẳng lẽ nhà văn cũng thuộc loại này?</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image002.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="clip_image002" border="0" hspace="12" alt="clip_image002" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image002_thumb.jpg" width="384" height="263" /></a>Theo website chính thức của Hội nhà văn Việt Nam: “Sáng ngày 4/8/2010, trước khi chính thức bước vào khai mạc Đại hội Nhà văn khóa VIII, Ban tổ chức Đại hội gồm Hầu hết BCH Khóa VII: các nhà nhà thơ nhà văn Hữu Thỉnh, Nguyễn Tri Huân, Lê Văn Thảo, Trần Đăng Khoa&#8230; đã vào viếng Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh”.</p>
<p>Xin nhắc lại, Chủ tịch HCM cũng là nhà văn Trần Dân Tiên. Các nhà văn hậu thế viếng xác người để xin phù hộ cho địa vị và quyền lợi được vững vàng. Cũng là phải đạo!</p>
<p>Sau màn viếng xác, là “Hội nghị các nhà văn đảng viên tham dự Đại hội nhà văn Việt Nam lần thứ VIII”. Tại hội nghị này, cũng diễn ra ở Học viện Chính trị &#8211; Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, nhưng chỉ có hơn 600 nhà văn đảng viên tham dự. Dịp này, theo Việt Nam Net, “Ông Phùng Hữu Phú, Phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương đã phát biểu chỉ đạo đại hội.Theo ông Phùng Hữu Phú thì đại hội nhà văn lần thứ VIII được lãnh đạo Đảng và Nhà nước hết sức quan tâm. Đã có một Ban chỉ đạo đại hội được thành lập, Ban này không can thiệp vào công việc nội bộ của đại hội mà hỗ trợ, tạo điều kiện thuận lợi nhất để đại hội thành công nhất”.</p>
<p>Tuy nói “không can thiệp vào công việc nội bộ của đại hội”, nhưng ngay sau đó, vẫn theo tường thuật của báo lề phải VnNet, Hội nghị các nhà văn đảng viên đã thảo luận và biểu quyết về các vấn đề then chốt sẽ diễn ra tại Đại hội 8 vào hôm sau, như bầu bao nhiêu người trong BCH mới, bầu như thế nào…</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image004.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="clip_image004" border="0" hspace="12" alt="clip_image004" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image004_thumb.jpg" width="364" height="251" /></a>Nhìn tấm ảnh bên trái ghi lại cảnh sân khấu Đại hội chính thức vào ngày 5 tháng 8, có thể đọc được hàng chữ ở băng rôn phía trên: “ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH MUÔN NĂM”. Cũng nhìn thấy rõ ở phía trái sân khấu là tượng bán thân HCM với cờ đỏ sao vàng, sau bàn chủ tọa. Chỉ còn thiếu cờ búa liềm, là thành quang cảnh Đại hội Đảng. Đúng là, trong thời chiến, mỗi nhà văn là một chiến sĩ; trong thời bình, mỗi nhà văn là một đảng viên.</p>
<p>Nói đến đại hội, là nói đến thành tích trong nhiệm kỳ trước. Theo VietnamNet,</p>
<blockquote><p>Trong thời gian 5 năm, giới nhà văn xảy ra khá nhiều vụ việc. Một số vụ từng làm tốn không ít giấy mực của báo giới như vụ kiện bản quyền tác giả giữa nhà văn Đào Thái Tôn và ông Nguyễn Quảng Tuân; vụ nhà văn Đào Thái Tôn kiện nhà văn Mai Quốc Liên về Trung tâm Quốc học; vụ tranh chấp giữa ông Nguyễn Thanh và nhà văn Lê Phương xung quanh tác quyền phim Biệt động Sài Gòn; vụ nhà văn Trần Thanh Giao kiện về bản quyền tác phẩm với ông Đoàn Minh Tuấn; vụ một nhà văn &quot;tung chưởng&quot; với một nhà văn trên xe ô tô sau khi kết thúc Hội nghị lý luận phê bình văn học ở Đồ Sơn; vụ bà Đào Kim Hoa dịch thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh và nhà thơ Lò Ngân Sủn sang tiếng Anh, nhưng trong sách kỷ yếu ở Festival thơ quốc tế Đài Bắc lại đề tên bà là tác giả, v.v… và v.v…</p>
</blockquote>
<p>Vẫn theo VietnamNet:</p>
<blockquote><p>Qua tìm hiểu của chúng tôi, nhiệm kỳ BCH vừa rồi có khoảng gần 70 vụ việc lớn nhỏ liên quan đến hội viên (chỉ tính những đơn thư chính thức của hội viên gửi về Hội, hoặc gửi lên cấp trên rồi cấp trên chuyển về Hội giải quyết), trong đó không ít vụ phải giải quyết ở tòa án. Lại có vụ việc liên quan tới số tiền không lớn (khoảng vài chục triệu đồng) ở một cơ quan Hội, nhưng một số hội viên đã gửi đơn thư tố cáo lên Ủy ban chống tham nhũng quốc gia!</p>
</blockquote>
<p>Đó là chuyện trong nhiệm kỳ vừa qua. Còn chuyện tương lai, được gói ghém trong tham luận của các nhà văn. Chủ tịch Hữu Thỉnh báo cáo tại Hội nghị các nhà văn đảng viên rằng đã có hơn 100 nhà văn gửi tham luận, nhiều nhất từ trước tới nay. Được biết, ông mời cả tác giả Trần Mạnh Hảo, người vốn nổi tiếng “ăn to nói xấc” viết tham luận. Nếu cả hơn trăm tham luận đều được đọc, không hiểu Đại hội kéo dài đến bao giờ? Nếu không tính cho đọc, tại sao mời nhiều thế? Bí mật quốc gia!</p>
<p>Xem ra, phần quan trọng nhất của Đại hội là bầu BCH mới. Có nhiều ý kiến về thủ tục bầu cử, nhưng không được chấp nhận. Thủ tục quy định tại Hội nghị nhà văn đảng viên hôm trước gần như đã được thi hành trọn vẹn. Chỉ chấp nhận cho 30 người trong danh sách ứng và đề cử, để bầu 15 người trong số này. Sau khi có 12 người rút lui, các đại biểu chỉ còn quyền chọn 15 trong số 18 người ứng cử. Tuy Đại hội đã quyết định sửa điều lệ, quy định một người chỉ được làm chủ tịch tối đa hai nhiệm kỳ, nhưng ông Hữu Thỉnh vẫn đắc cử nhiệm kỳ thứ ba.</p>
<p>Tại Việt Nam, hầu như công an có mặt khắp nơi. Tại bàn chủ tọa, có cả một ông Tướng công an. Nhà thơ Bùi Minh Quốc muốn phát biểu về chủ quyền quốc gia, Hoàng Sa, Trường Sa… nhưng gặp nhiều khó khăn. Không phải lỗi ông Hữu Thỉnh, hay ông Tướng công an Hữu Ước, nhưng vì “Trên” không cho phép. Theo ông Nguyễn Hoàng Văn viết trên Talawas, tại “Đại hội Hội Nhà văn khu vực miền Đông Nam Bộ và đồng bằng sông Cửu Long” khai mạc sáng 16.06.2010 ở Bến Tre, ông Hữu Thỉnh đã cho Bùi Minh Quốc biết rằng: “Về việc lên tiếng về Hoàng Sa Trường Sa, tôi đã nghe anh Quốc nói nhiều lần, tôi cũng đã báo cáo cấp trên nhưng cấp trên bảo Hội Nhà văn không được lên tiếng”. Ông Quốc đã biết Trên không ưng, mà còn làm khó nhau, cố nói, nên bị ông nhà văn Tướng công an buộc tội là phá như Lý Tống.</p>
<p>Chủ đề của đại hội là “<em>Vì sự cường thịnh của đất nước, vì phẩm giá con người”. </em>Thật là một chủ đề đầy mỉa mai. Nhà văn không được nói về Hoàng Sa Trường Sa về chủ quyền quốc gia, làm sao đất nước cường thịnh? Và nhà văn bị trói buộc trong tình huống ấy, phẩm giá con người có còn không?</p>
<p>Dư luận đã nói nhiều về trường hợp ông Trần Mạnh Hảo bị “bịt miệng”. Theo ông Hảo, ông đã được mời viết tham luận, đã viết một bài dài về sự quan trọng của việc nói thật, đã phổ biến rộng rãi trên mạng trước ngày Đại hội khai mạc, và chỉ muốn nói vài câu tại Đại hội, nhưng giơ tay mãi mà không được nói. Bạn bè ông đã “giành” được micro di động đưa cho ông, nhưng mới nói được vài lời, micro đã mất tiếng. Ông tiến lên bục dùng micro tại diễn đàn, cũng chỉ nói được mấy câu thì micro mất tiếng. Khi ông Hảo trở xuống, micro lai có tiếng ngay. Chủ tịch Hữu Thỉnh và Tướng công an Hữu Ước nói rằng micro mất tiếng vì lý do kỹ thuật, không phải chủ ý của ban tổ chức. Có ai tin được không?</p>
<p>Tin hay không, không thành vấn đề. Chẳng ai thắc mắc. Ai cũng biết chuyện gì đã thực sự sẩy ra. Vậy còn thắc mắc làm gì. Ông Hảo gọi là micro đểu. Nhà văn nhà thơ dùng chữ như thế là sai. Chỉ có người đểu, micro không thể đểu. Ông Hảo còn đáng chê ở chỗ, người ta mời viết tham luận là để đọc tại Đại hội. Nếu không cho đọc, sau đó sẽ phổ biến, cũng chưa muộn. Đàng này, khi cho tham luận của mình phổ biến vung vít trước Đại hội, là cũng có ý “đểu” trong đó.</p>
<p>Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài RFA ngày 8 tháng 8, nhà văn Vũ Hạnh khẳng định Hội nhà văn VN “là tổ chức của đảng, phải theo sự chỉ đạo của đảng và Ban Tuyên Giáo Trung Ương như các hội khác thuộc về tổ chức của đảng của nhà nước”. Dịp này, ông Vũ Hạnh gọi việc “giành” micro của ông Hảo là “cướp” micro. Ông nhà văn đảng viên này cũng dùng chữ sai. “Giành” là sự giằng co giữa hai lực tương đương. “Cướp” là hành vi của kẻ có ưu thế nhờ cường lực để tước đoạt. Đảng, Hội nhà văn của đảng, hay công an có thể cướp cả mạng ông Hảo. Ông Hảo không thể cướp, dù là một cái lông của đảng hay các cơ sở phụ thuộc.</p>
<p>Ngoài ra, theo ông Vũ Hạnh, “cướp” micro như ông Trần Mạnh Hảo là việc làm “bị người ta đánh giá là côn đồ”. Công an từng ném cứt, ném mắm tôm vào nhà các nhà văn đối kháng và nhà vận động dân chủ, việc làm này cũng bị đánh giá là côn đồ. Sống dưới chế độ côn đồ, nếu phải đối phó bằng hành vi côn đồ, cũng đúng thôi!</p>
<p>Chỉ có 18 trong số hơn 100 bài tham luận được đọc tại Đại hội. Kéo dài cỡ 3 tiếng, mà nhiều người đã chán ngấy. Trừ vài người, tất cả mọi người khác đều bị vỗ tay. Thực sự là “bị”, vì vỗ tay không để biểu lộ hoan nghênh, mà thay cho những lời la ó đuổi xuống. Có người bị vỗ tới 4 lần. Có người vừa bước lên bục đã nói trước: “Nếu quý vị vỗ tay, tôi xuống ngay!”</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image005.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="clip_image005" border="0" hspace="12" alt="clip_image005" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image005_thumb.jpg" width="355" height="210" /></a></p>
<p>Những người trong tấm hình của VnN đi kèm là các nhà văn đã tự ý ra sân ngồi tán gẫu, để khỏi phải nghe và vỗ tay trong phòng họp. Một là quý vị đừng đi họp. Hai là đã đi, thì phải họp cho đến nơi đến chốn. Đừng phí phạm tiền thuế của dân. Theo điều 25 Điều lệ Hội: Nguồn tài chính đầu tiên của Hội là “Tiền cấp từ ngân sách Nhà nước”</p>
<p>Ngày họp thứ ba (6-8), là ngày chính thức khai mạc và bế mạc, có quan lớn của Đảng tới dự. Theo Website của Hội nhà văn, “Lễ khai mạc đã diễn ra trọng thể. Đồng chí Trương Tấn Sang, Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư đã đến dự trong sự đón tiếp nồng nhiệt của các nhà văn”.</p>
<p>Đó là cách nhà văn đối với quan chức cao cấp của Đảng, còn giữa hội viên nhà văn với nhau, đại biểu Phạm Viết Đào đã viết trên blog của ông trong khi tham dự Đại hội rằng<em>: “Tám chín trăm hội viên ai người lớn? Sáu bảy chục tuổi đầu vẫn trẻ con!”</em> Sau đây là mấy nhận xét của “nhà văn trong cuộc” Phạm Viết Đào:</p>
<p><em></em></p>
<blockquote><p>Theo dõi không khí đại hội và những chuyện xảy ra tại không gian đại hội thấy Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam diễn ra gần giống như một “xới vật” làng; một cái làng có nhiều đám trẻ choai choai, ít công ăn việc làm, cứ đụng đến chuyện gì, trái ý nhau một tí, chưa hiểu nhau, thế là chẳng ai chịu ai, chẳng ai nhường nhịn ai lao vào vật nhau…</p>
<p>Người này cướp micro của người kia, người kia mắng người nọ sao lại dám tranh phát biểu trước mình; có đại biểu phát biểu giống như sắp lăn ra chực vạ: Tôi là phụ nữ, tôi là nhà văn thuộc hội trẻ, tại sao các anh là nhà văn cậy thế đàn ông, ăn hiếp tôi không cho tôi nói. Có ông trên tầng hai xin phát biểu, chủ tịch đoàn ngồi xa không nhìn thấy không đưa micro cho ông thế là ông dậm chân, to tiếng với chủ tịch Đoàn là phân biệt đối xử…</p>
<p>Trong khi cả hội trường đang nhao nhao xin tham gia ý kiến về thể thức bầu cử, “ông trẻ” Trần Mạnh Hảo giành được micro không cần Chủ tịch Đoàn cho phép, cứ thế oang oang. Ông phát biểu đại ý ông đã đi nhầm chỗ, ông đi họp là để bàn chuyện văn chương nhưng lại sa vào chuyện bầu bán ỏm tỏi. Lập tức micro của Trần Mạnh Hảo mất tiếng; Trần Mạnh Hảo hầm hầm xông lên bục, ở đây micro mất điện nốt, Trần Mạnh Hảo cáu sườn quay sang quát: Hữu Ước là thằng trẻ con?&#8230;</p>
<p>Nghe nhiều ông nhà văn lên bục phát biểu cử tọa có cảm giác những ông này do cao tuổi, quanh năm ở nhà bị vợ quản thúc, không cho ra khỏi nhà, lại không cho nói nên được dịp ra trước đám đông thì như hổ sổ chuồng. Người lên đọc cứ cố đọc, nói lấy điều mình muốn nói, kệ người nghe có muốn nghe, có chịu nghe mình không. Cái hệ thống âm thanh của hội trường quá tốt, quá chuẩn thành ra sự hung hãn trong khẩu khí của các văn nhân nghe như búa, vồ, bổ vào tai…</p>
<p>Nghe khẩu khí của một số nhà văn trên diễn đàn rất nhiều nhà văn thở dài: văn nhân nước mình sao mà tụt hậu với thời thế, ngây ngô trước thời cuộc như vậy thì viết văn làm sao hay được…</p>
</blockquote>
<p><em></em></p>
<p>Riêng đồng chí Trương Tấn Sang được nhà văn Phạm Viết Đào khen nức nở:</p>
<p><em></em></p>
<blockquote><p>Ông Trương Tấn Sang đã lưu ý đến vai trò quan trọng của văn học trong sự nghiệp bồi dưỡng tình cảm, tâm hồn và khí phách của nhân dân. Qua ý kiến phát biểu của ông Trương Tấn Sang cho thấy: Cơ quan cao nhất của Đảng và Nhà nước đã nâng tầm của văn học, nhà văn bình đẳng và dân chủ với các lực lượng chính trị khác trước trách nhiệm và sứ mệnh hướng về một mẫu số chung: xây dựng và bồi dưỡng Chủ nghĩa yêu nước; Tinh thần dân chủ; Trách nhiệm đối với nhân dân và đất nước…</p>
<p>Nhờ Đảng nâng tầm mà nhà văn và Đại hội như vậy. Nếu tha cho việc nâng tầm, biết đâu sẽ khá hơn.</p>
</blockquote>
<p><em></em></p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image006.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="clip_image006" border="0" hspace="12" alt="clip_image006" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NhvnvNhx_3914/clip_image006_thumb.jpg" width="364" height="251" /></a>Riêng đại biểu Nguyễn Đắc Xuân đã phàn nàn<em>: </em></p>
<blockquote><p>Hội Nhà văn chưa thực hiện nghị quyết 36 của Đảng, nhiều người viết ở nước ngoài vẫn hoạt động cho chúng ta nhưng bị bỏ quên, điều lệ cần mở ra để kết nạp người viết đang sống ở nước ngoài.</p>
</blockquote>
<p><em></em></p>
<p>Nhìn những vòng hoa trên sân khấu vào lễ khai mạc chính thức, lại thấy giống như hoa viếng xác. “Sinh dữ tử lành”, chẳng nên buồn mà nên vui. Mong cho sự lành sớm thành sự thật.</p>
<p>Ngay sau Đại hội, nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã loan báo quyết định ra khỏi Hội nhà văn VN, và nói cảm giác của ông về Đại hội vừa qua với BBC rằng:</p>
<blockquote><p>Rất chán, rất buồn và tiếc là mình đã tham gia, mất thời gian vì trình độ văn hóa của Đại hội quá thấp.</p>
<p>Nó không phải là đại hội của những nhà văn, những người có văn hóa, đại diện cho trí tuệ và tâm hồn dân tộc&#8230; mà như một đám rác rưởi, tôi xin lỗi phải nói thật là như thế.</p>
<p>Đảng Cộng sản lập ra hội, thì hội viên phải viết theo đúng định hướng và chỉ thị của Đảng. Đảng nói sao anh viết vậy, đó là mục đích của hội.</p>
</blockquote>
<p><em></em></p>
<p>Blog Talawas đã có loạt bài viết và phỏng vấn trong thời gian diễn ra Đại hội nhà văn, phản ánh nhận xét của một số nhà văn về tổ chức này. Qua bài “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay”, nhà văn Tạ Duy Anh nói ông <em>“không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Đại hội. Dở hơi mà kỳ vọng vào cái thứ hão huyền. Chúng ta cứ hay long trọng hoá cả những trò vốn chỉ sinh ra để mua vui, (cho vài kẻ cầm trò cực kỳ xỏ lá nhưng giấu mặt) nên mới cứ căng thẳng một cách xa xỉ như vậy”.</em></p>
<p><em></em></p>
<p>Trong khi ấy, nhà văn Nguyễn Quỳnh nói: <em>“tôi xin fép được nói rõ hơn: “Đại-hội là một trò bịp-bợm của Đảng.”</em> Theo nhà thơ Đỗ Trung Quân: <em>“</em><em>Hội Nhà văn Việt Nam và báo Văn Nghệ đã thành cái ao làng lâu rồi. Tôi ước: Lấp đi cái ao làng. Cái ao làng phải thật sự bị lấp để thách thức chính những kẻ quen sống trong ao”.</em></p>
<p>Tóm lại, một cái Hội như vậy, có đáng để chi tiêu vài chục tỷ mỗi năm của ngân sách quốc gia không?</p>
<p>*</p>
<p>Vì mới đây, Thượng Tướng công an Nguyễn Văn Hưởng đã cả quyết Việt Nam hay Á châu nói chung không giống với Tây phương, khiến người viết đã không tìm câu trả lời từ phương Tây, mà tìm ngay từ láng giềng của Việt Nam. Đó là Singapore, một đảo quốc cựu thuộc địa như Việt Nam, và độc lập sau Việt Nam tới 20 năm. Singapore cũng có hội dành cho người viết văn, như Singapore Association of Writers, nhưng không giống như Hội nhà văn VN. Nó không phải là công cụ của đảng cầm quyền và không sống bằng tiền chu cấp từ công quỹ quốc gia.</p>
<p>Thay vì chi tiền để chi phối nhà văn như Việt Nam, Singapore đã đặc biệt chú trọng đến nhà xí. Trong diễn văn quan trọng nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngày Quốc khánh vào tháng 8 năm 2005, Thủ tướng Lý Hiển Long không tâng bốc nhà văn, nhưng ca tụng công việc lau chùi nhà xí là việc làm đáng hãnh diện. Trước đó 4 năm, Jack Jim là một tư nhân Singapore thành công về tài chính đã lập ra Tổ chức Nhà xí Thế giới (World Toilet Organization &#8211; WTO). Từ Tổ chức này, Singapore đã mở trường đại học đầu tiên trên thế giới về nhà xí “World Toilet College &#8211; WTC” vào năm 2005. Cũng từ năm 2001, WTO đã tổ chức hàng năm Hội nghị Thượng đỉnh Nhà xí Thế giới (World Toilet Summit). Hội nghị này đã diễn ra đều đặn tại thủ đô các nước như Singapore (2001-2009), Hán Thành (2002), Đài Bắc (2003), Bắc Kinh (2004), New Delhi (2007)…</p>
<p>Ngày 19 tháng 11 năm 2005, WTC đã ký thỏa hiệp hợp tác với Đại học Kỹ thuật danh tiếng của Singapore (Singapore Polytechnic) để mở các lớp học liên hệ tới nhà xí. Khóa học đầu tiên gồm 50 người, sau khi tốt nghiệp đã được nâng cấp chức vụ từ người chùi cầu tiêu (toilet cleaner) thành “chuyên viên nhà xí” (restroom specialist). Lương từ 750 lên 950 đô la Singapore một tháng (cao hơn mức lương cao nhất Việt Nam có thể trả cho giáo sư thần đồng toán học Ngô Bảo Châu). Tổng số người đang sinh sống ở Singapore hiện nay chưa tới 5 triệu, kể cả người nước ngoài. Tổng số chuyên viên đại học nhà xí Singapore đào tạo là 5 ngàn người, tính đổ đồng 1% cư dân. Đây chỉ là số chuyên viên phục vụ các nhà xí công cộng. Tỷ lệ này tương đương với gần 90 ngàn người, nếu áp dụng cho Việt Nam.</p>
<p>Tại sao Singapore chú trọng đến nhà xí hơn nhà văn? Giá trị thưởng ngoạn của văn chương bị giới hạn trong phạm vi ngôn ngữ và trình độ văn hóa. Nhưng nhà xí, cũng như nụ cười, có tính thưởng ngoạn phổ cập hoàn vũ. Người ta không cần “dịch” nụ cười Việt sang nụ cười ngoại quốc, để người ngoại quốc có hể hiểu. Cũng vậy, người từ khắp nơi trên thế giới, bất kể mầu da, phong tục, tập quán, tôn giáo, tuổi tác, ngôn ngữ, nam nữ,… tới Singapore là có thể tức thời thưởng thức ngay được cái tác phẩm nhà xí tuyệt vời ở đây. Ngoài ra, trong tứ khoái, người ta có thể nhịn được ba món đầu, nhưng không ai, dù hiền nhân quân tử, phàm tục hay thánh nhân, có thể nhịn được cái khoản chót. Tại Singapore, người ta không thể tìm được tượng “Sư Tổng” (Mentor Minister) Lý Quang Diệu, nhưng nhà xí hạng nhất thì thấy khắp nơi.</p>
<p>Việt Nam chẳng những có thể làm được, mà còn có thể vượt Singapore. Hiện nay thì chưa, nhưng không khó. Miễn là có ý chí tiến lên. Sau đây là đại cương kế hoạch: Trước hết về ngân sách. Nếu VN có khả năng vay nước ngoài hàng chục tỷ Mỹ kim cho dự án đường sắt cao tốc, thì cũng có thể vay để xây đủ nhà xí cho dân dùng. Đây là việc làm chính đáng và quan trọng hàng đầu, vì tất cả mọi người, dù IQ cao hay thấp, cũng phải dùng nhà xí. Ngoài ra, số tiền mấy chục tỷ mỗi năm chi cho Hội nhà văn, có thể chuyển sang cho nhà xí.</p>
<p><strong>Về nhân sự:</strong> Như đã trình bầy, cứ theo tỷ lệ của Singapore, Việt Nam cần tới hàng trăm ngàn chuyên viên nhà xí có bằng cấp. Khi Hội nhà văn không còn trợ cấp, mấy trăm hội viên ngoài đảng nhờ quen tự lập, có thể vẫn sống được. Hơn 600 nhà văn đảng viên, có thể gặp khó khăn, vì không quen tự lập. Họ sẽ được ưu tiên chuyển ngành, được huấn luyện để nhà văn đảng viên thành chuyên viên nhà xí. Thêm vào đó, những nhân viên công an từ trước tới nay chuyên ném phân vào nhà các thành phần đối kháng, cũng được ưu tiên tuyển dụng. Vì họ nhiều kinh nghiệm trong việc vận dụng tài tình đồ phế thải cho mục tiêu bảo vệ Đảng và chế độ. Riêng thành phần công an thường phục chuyên canh gác và theo dõi các nhà vận động dân chủ nhân quyền, sẽ được trao cho nhiệm vụ theo dõi những ai phóng uế ngoài vòng pháp luật.</p>
<p><strong>Cơ sở</strong>: Để huấn luyện hàng trăm ngàn chuyên viên, không thể học ké ở một đại học khác như Singapore, mà cần có cơ sở riêng. Nơi Hội nhà văn mới họp     <br />Đại hội là chỗ lý tưởng. Học viện Chính trị &#8211; Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, Hà Nội, sẽ được đổi thành “Học viện Nhà xí Quốc gia Hồ Chí Minh”. Nơi đây sẽ đào tạo các chuyên viên nhà xí. Để vượt Singapore, sẽ không gọi những người tốt nghiệp là “chuyên viên” (specialist), mà cấp cho họ văn bằng tiến sĩ nhà xí “Restroom Doctor”.</p>
<p>Ngoài ra, để chắc chắn qua mặt Singapore, cũng như chắc chắn đạt được sự kính phục của thế giới, cần thực thi di chúc Hồ Chí Minh. Hãy làm theo đúng di chúc của “Bác” từ 41 năm trước, là đốt xác để chia tro cho ba phần đất nước làm kỷ niệm. Lăng Bác sẽ biến thành Nhà xí Quốc gia. Nhưng kiến trúc này quá hoành tráng cho một một nhà xí thường, phải tìm một tên mới thích hợp. Nên gọi là “Điện xí Quốc gia Hồ Chí Minh” (Ho Chi Minh National Palace Restroom), giống như Bắc Kinh và Đài Loan gọi viện bảo tàng chính của họ là Palace Museum, và National Palace Museum. Điện xí Hồ Chí Minh sẽ là tác phẩm hiện đại nhất, hoành tráng nhất, là niềm hãnh diện cho Việt Nam, khiến cả thế giới khâm phục. Biết đâu chả nhận được giải Nobel Hòa Bình. Vào đấy rồi, còn ai nghĩ đến chiến tranh?</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/15239/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>CHẠM MẶT TỬ THẦN</title>
		<link>http://damau.org/archives/11480</link>
		<comments>http://damau.org/archives/11480#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 09 Apr 2010 07:06:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng Xuân Sơn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị]]></category>
		<category><![CDATA[Ký]]></category>
		<category><![CDATA[Tư Liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/11480</guid>
		<description><![CDATA[Sau khi Toại ngã đạn, Trịnh Công Sơn đã sáng tác ca khúc <em>Nhân Danh Ai</em>, dành riêng cho Ngô Vương Toại. Bài ca lên án những ai dùng bạo lực để cố cướp lấy tính mạng của đồng loại. Mặc dù hồi đó thuộc nằm lòng ca khúc này... giờ này tôi cũng chỉ nhớ lõm bõm được một câu: Nhân danh ai anh đến đây bắn vào người...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trích phóng bút <em>CŨNG CẦN CÓ NHAU<br />
</em>NHỮNG KINH NGHIỆM HÃI HÙNG</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/CHMMTTTHN_1CE0/TCSandKLatQuanVan1967.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" title="TCS and KL at Quan Van 1967" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/CHMMTTTHN_1CE0/TCSandKLatQuanVan1967_thumb.jpg" border="0" alt="TCS and KL at Quan Van 1967" width="349" height="355" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-size: xx-small">Khánh Ly và Trịnh Công Sơn ở Quán Văn (1967)</span></p>
<p>Ở đời, không có kinh nghiệm nào mà không phải trả giá. Nhưng kinh nghiệm mà phải trả bằng ngần tính mạng của mình thì quả là đắt giá. Và hãi hùng: Kinh nghiệm Ngô Vương Toại và viên đạn thù phía bên kia.</p>
<p>Cuối hè, đầu thu 1967, nối tiếp sự thành công rực rỡ từ Quán Văn; Trịnh Công Sơn/Khánh Ly (TCS/KL) tái xuất hiện. Địa điểm lần này là Đại học Văn khoa Saigon (trường mới, ở đường Cường Để). Bằng vào sự thiết trí hệ thống âm thanh cực kỳ to lớn của những người bạn văn nghệ Đan Mạch, Đêm TCS/KL tại Đại học Văn khoa hứa hẹn nhiều pha hấp dẫn và sôi nổi. Sôi nổi là vì đêm sinh hoạt này nhằm hỗ trợ cho mùa tranh cử Ban Đại Diện Sinh Viên Văn Khoa niên học mới. Bạn Ngô Vương Toại nhà ta ứng cử vào chức vụ Phó Chủ Tịch Nội Vụ của một liên danh có nhiều khuôn mặt quen thuộc ở Văn khoa như Phạm Tài Tấn, Phạm Đông Bách, v.v. Toại kiêm luôn phát ngôn viên và người điều khiển chương trình tối hôm đó. Không khí thật là nhộn nhịp người lui kẻ tới, pha lẫn chút gì căng thẳng. Khán thính giả ngồi kín Giảng đường 1 (lớn nhất ở trường mới), đông ken lan cả ra ngoài hành lang chung quanh. Thậm chí tràn cả dưới sân, nhấp nhô đầu người, tiếng nói cười lao xao. Bầu không khí yên lặng trở lại khi các bạn người Đan Mạch đồng ca một bài hát bằng tiếng nước mình. Nghe cũng kỳ thú. Và rồi TCS/KL tiếp nối. Lại say sưa hát, say sưa thưởng ngoạn. Lại những tràng pháo tay nổ ran. Và đêm trường, một lần nữa chứng kiến sự hòa nhập cao đỉnh của tuổi trẻ và triệu con tim mang cùng nhịp điệu.</p>
<p>Sau một chuỗi ca khúc TCS/KL lóng lánh sáng, trước giờ nghỉ giải lao, anh TCS mời Ngô Vương Toại, Hoàng Xuân Giang và tôi lên sân khấu cùng hát bài <em>Đi Tìm Quê Hương</em>. Dù đã xuất hiện trước đám đông nhiều lần, lần này tôi vẫn cảm thấy run en như thường trước một lượng khán thính giả quá đông đảo. Tất cả ánh sáng đều được giảm xuống độ mờ tối đa. Chỉ còn những hình nhân nến, lung linh, chao đảo theo từng lời ca.</p>
<blockquote><p><em>Người nô lệ da vàng ngủ quên, ngủ quên trong căn nhà </em><em>nhỏ,</em><em> đèn thắp thì mờ<br />
</em><em>Ngủ quên, quên đã bao năm<br />
</em><em>Ngủ quên, không thấy quê hương<br />
</em><em>Bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích nô lệ trói buộc hờn căm</em></p>
<p><em>&#8230;. </em></p>
<p><em>Người nô lệ bước đi, đi tìm giòng sông<br />
</em><em>Người nô lệ bước đi, đi về đồi non</em></p>
<p><em>&#8230;.</em></p>
<p><em>Đi cho thấy quê hương ….</em></p></blockquote>
<p>Hát. Nhắm mắt lại. Ngủ quên. Bước đi cơn đau dài du mộng. Thức dậy. Và đêm. Rồi cũng qua đi.</p>
<p>Mở bừng mắt. Quê hương vẫn đấy – người vẫn đây. Mà hồn chìm khuất tận cõi mơ hồ nào. Linh cảm một điều gì không hay sẽ đến? Người nô lệ – những giọt máu tuôn trên da vàng?</p>
<p>Khánh Ly hát. Trịnh Công Sơn hát. Hát mãi. Như những mũi tên lao vút. Cho đến khi đèn bật sáng. Đã hết chưa cuộc bể dâu? Chưa hết đâu. Chỉ là trần gian nửa cuộc về. (Giây phút hãi hùng ấy sẽ đến. Sẽ đến? Sẽ đi về đâu? – “Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời – chợt hãi hùng hoàng hôn trờ tới” – Trầm Tử Thiêng).</p>
<p>Giờ giải lao, xuất hiện một đôi nam nữ ăn bận khá lịch sự từ từ tiến lên diễn đàn. Nam: quần màu sậm, sơ mi trắng, tay thọc túi quần. Nữ: áo dài xanh lá mạ, đeo kính gọng xếch mắt mèo, tay ôm một chiếc cặp lớn, căng phồng. Ngô Vương Toại đang ở trên sân khấu nói qua về công việc bầu bán ban đại diện sinh viên văn khoa sắp tới.</p>
<p>Nam ngỏ ý xin được góp lời. Nữ đứng sát bên kéo khóa mở cặp. Và rồi trờ tới. Trờ tới nguyên văn: “Xin tất cả anh chị em yên chí. Chúng tôi đã bố trí chung quanh cả rồi – Hôm nay, nhân ngày kỷ niện 7 năm thành lập Mặt trận Giải phóng Miền Nam . . .” Cái gì mặt trận!? Nam nói chưa dứt câu, Toại phản ứng lẹ như chớp; nhanh tay giật lại micro: “Ẩu nà, câm mồm! . . . ” Quát: “Đứng im!” Và đoàng doàng, hai phát súng nổ liên tiếp. Tôi hoa mắt thấy thân hình Toại văng bật vào tường dưới bảng đen. Nhiều phát súng nổ liên tiếp sau đó. Nguyễn Văn Tấn tự Tấn Mốc cầm chiếc ghế nhào lên cứu bạn. Và rồi cũng ăn đạn vào chân té qụy xuống bục sau đó.</p>
<p>Một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy trong đời! Những thân người chen lấn. Đẩy xô núp đạn hòa trong tiếng la hét, khóc lóc rợn người. Đôi nam, nữ bình thản bước xuống bục sân khấu, rẽ đám đông. Và đi mất hút.</p>
<p>Thoát được ra ngoài. Run như cầy sấy! Giang đâu rồi? Toại ơi! Chết? Chắc chết! Làm sao chịu thấu hai cú đìa-rếch vào người. Không dám nhìn. Chỉ còn nghe tiếng còi hụ xe cứu thương chở bạn mình đi khuất.</p>
<p>Trật tự tạm vãn hồi. Những kẻ chạy thoát ra ngoài, nhốn nháo nhìn vào bên trong giảng đường. Chao ôi là la liệt giày dép, nón áo, giấy tờ, sách báo. Ngổn ngang gò đống hệt một bãi chiến trường. Những người bạn Đan Mạch thu dọn đồ đạc, tháo gỡ hệ thống âm thanh, mặt mày ngơ ngác như vừa được xem xong một vở bi kịch lớn. Một vở kịch với nhiều diễn viên sống động . . .</p>
<p>Leo lên yên sau xe gắn máy của một bạn nào không nhớ. Đèo nhau về trạm Quán Văn bình yên. Đã thấy Trần Hiếu Lai đứng thở hổn hển. Hóa ra cu cậu chạy bộ từ Văn khoa về nhà. Cái sợ đã làm động cơ thúc đẩy một kẻ bình thường trở thành lực sĩ vô địch điền kinh chạy việt dã!</p>
<p>Khuya tối hôm đó, TCS phải đi lánh nạn nơi khác. Bọn tôi nằm chờ sáng trong nỗi thấp thỏm, lo âu. Cái gì sẽ xảy ra tiếp? Nhưng ngày mai rồi thấy lại mặt trời. <em>Mặt trời mặt trời đã lên – Còn nhìn còn nhìn thấy</em> <em>con người</em>. Xế trưa, tin lành cũng đưa đến: Ngô Vương Toại không việc gì nguy hiểm tới tính mạng. Dù viên đạn quái ác đã xuyên qua năm bảy tầng tạng phủ. Đúng là mạng quá lớn bạn ơi. Bạn còn phải nằm viện điều trị lâu dài.</p>
<p>Để kiểm chứng một khúc rẽ quan trọng. Và để rà soát lại trí nhớ tồi tệ của mình, tôi đã liên lạc với bạn Toại để cả hai cùng quay lại khúc phim thời sự gay cấn hãi hùng ấy.</p>
<p>Khi tôi viết những dòng chữ này, Ngô Vương Toại vừa mới hồi phục sau một cơn tai biến mạch máu não. Bạn ta còn phải tịnh dưỡng, tập tành nhiều để trở lại tình trạng sức khoẻ bình thường như trước. Cầu xin mọi điều an lành đến với bạn mình, người đã gánh chịu muôn ngàn khó khăn mà vẫn luôn luôn yêu đời, yêu người.</p>
<p>Trong một thư riêng, chữ viết của Toại có hơi run rẩy, nhưng trí nhớ vẫn còn tốt. Sau đây là trích đoạn về nguyên nhân đưa đến cái giây phút hãi hùng để đời ấy của nạn nhân trực tiếp:</p>
<blockquote><p><em>&#8230; “Sau khi bị ba lần stroke cuối năm ngoái, trí nhớ mình rất tồi, cái được cái quên, lẫn lộn và mấy ngón tay phải vẫn còn tê nên viết khó khăn, chữ xấu. Sẽ tập viết lại.</em></p>
<p><em>Sơn nhớ không, năm 1967 phe sinh viên thân Cộng tìm cơ hội phát triển hoạt động mạnh trong môi trường đại học để có thể sử dụng các cơ chế đại học mở mặt trận gây xáo trộn trong thành phố sau khi đã thành công trong việc bao vây nông thôn. Mình hợp tác với anh em sinh viên quốc gia tại Đại học Văn khoa, Luật, QGHC, Sư phạm . . . để chận sự bành trướng đó. Cách hay nhất ngăn làn sóng đỏ là giữ các ban chấp hành sinh viên.</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Một liên danh gồm các sinh viên quốc gia được thành lập và để tạo cảm tình với sinh viên văn khoa, mình mời TCS và KL hát. Có hai lý do, vào thời kỳ này TCS và KL là hai nghệ sĩ được yêu mến nhất và mình muốn cho thiên hạ thấy rõ Miền Nam tự do nếu có phải can dự trong chiến tranh là vì tự vệ chứ không phải là</em><em> phía cổ súy chiến tranh và có lý do để không ngại một loại nhạc chống chiến tranh.</em><em>” ….</em></p></blockquote>
<p>Sau khi Toại ngã đạn, Trịnh Công Sơn đã sáng tác ca khúc <em>Nhân Danh Ai</em>, dành riêng cho Ngô Vương Toại. Bài ca lên án những ai dùng bạo lực để cố cướp lấy tính mạng của đồng loại. Mặc dù hồi đó thuộc nằm lòng ca khúc này, đã cùng với Khánh Ly và các bạn Giang, Tuấn, Tự đứng ca trước đầu giường bệnh của Toại đêm Giáng sinh 1967, giờ này tôi cũng chỉ nhớ lõm bõm được một câu: <em>Nhân danh ai anh đến đây</em> <em>bắn vào người – cho máu em cho máu anh tuôn trên da thịt này . . .</em></p>
<p>Hỏi Toại thì Toại cũng chỉ nhớ ngần này:</p>
<blockquote><p><em>Nhân danh ai anh đến đây bắn vào người<br />
</em><em>Lũ dơi trời đêm nay vùng biết nói<br />
</em><em>Nhân danh ai? anh đến đây bắn vào người<br />
</em><em>Trong mắt anh, trong mắt em, hãi hùng đầy</em></p>
<p><em>Xin nhân loại một ngày, nhủ lòng thương mến nhau</em><em> t</em><em>hôi<br />
</em><em>Nhân danh ai, anh đến đây bắn vào người</em></p>
<p><em>….</em></p>
<p><em>Trong tim anh, mẹ Việt nằm<br />
</em><em>Trên nôi chung một màu vàng<br />
</em><em>Một niềm tin, một giận hờn&#8230;</em></p></blockquote>
<p>Ca khúc này cũng không thấy ghi trong danh mục sưu tập nhạc Trịnh Công Sơn sau khi anh qua đời. Toại cũng đồng ý với tôi họa chăng chỉ có Khánh Ly may ra nhớ được toàn bài. Cũng rất cần, để ghi lại làm chứng liệu. (Nữ Hoàng Sân Cỏ ở đâu đó ới giùm cho một tiếng!)</p>
<p>Bài <em>Nhân Danh Ai</em> chứng tỏ TCS không hề là người của một phe phái nào. Anh lên án sự xiển dương cho bạo lực dù hành động bắn giết hành hạ đồng loại đến từ bất cứ phía nào.</p>
<p>Toại còn nằm viện dài dài cho đến lúc bình phục hẳn (cũng kéo dài khoảng vài tháng). Hễ rảnh rỗi là bọn tôi đại Cái Bang Mai/Giang (Nhuệ Giang và Hoàng Xuân Giang)/Tuấn/Tự/Sơn/Lai/Tấn . . . vào Bệnh Viện Bình dân thăm viếng ủy lạo bạn ta, dìu chàng đi làm công tác vệ sinh, thay áo quần, đổ bô . . . và hát cho chàng nghe như buổi nào chúng mình vẫn ca hát với nhau. Ôi tình bạn thắm thiết dưòng bao!</p>
<p>Tưởng cũng nên nhắc lại, người điền khuyết chức vụ tranh cử trong liên danh của Ngô Vương Toại không ai xa lạ, chính là Nguyễn Ngọc Ngạn, một tên tuổi văn nghệ quen thuộc về sau tại hải ngoại.</p>
<p>Kể từ khi Ngô Vương Toại bị lãnh kẹo đồng của phía bên kia, tình hình chính trị trong các khuôn viên đại học có mòi căng thẳng, trầm trọng hơn. Chiến tranh nóng, lạnh giữa sinh viên quốc gia và VC nằm vùng đã thò hẵn bộ mặt hung tợn ra bên ngoài: Những vụ bắn giết, thanh toán nhau như cơm bữa đã lần lượt lên khuôn nóng các bản tin thời sự. Những sự việc cụ thể giữa chiến tranh Quốc/Cộng sẽ được thuật lại chi tiết hồi sau.</p>
<p><strong><span style="text-decoration: underline;">Viết thêm</span></strong>: Sau khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời (1939-2001), rất nhiều cơ quan truyền thông báo chí trong và ngoài Việt Nam đã loan tin, đăng tải những lời chia buồn bày tỏ lòng thương tiếc vô hạn người viết thơ ca tài hoa đoản mệnh này. Nhiều tuyển tập bài viết tưởng niệm TCS cũng đã được ấn hành. Tình cờ, một người bạn cho tôi mượn cuốn sách gồm nhiều người viết mang tựa đề <em>TRỊNH CÔNG SƠN-Rơi Lệ Ru</em> Người do nhà xuất bản Phụ Nữ thực hiện tại Hà Nội-Việt Nam. Trong tuyển tập này có một bài báo viết dưới tiêu đề: <em>Trịnh Công Sơn &#8211; Người Hát Rong Trên Cõi Tạm, </em>tác giả:<em> Nguyễn Hồng Lam</em> (từ trang 102 đến 124) trong đó có đoạn viết về cùng một khung cảnh, sự kiện xảy ra buổi trình diễn đặc biệt của TCS/Khánh Ly cùng thân hữu mà tôi đã lược thuật bên trên, nhưng ngòi viết này đã hoàn toàn được bẻ quặt tới một chỗ bịa đặt hoàn toàn vô căn cứ.</p>
<p>Đọc bài báo, thoạt đầu tôi rất phẫn nộ vì tất cả sự thật đều bị bóp méo. Nhưng sau đó lại cảm thấy buồn cười và thương hại cho lối viết ngụy tạo sự kiện một cách trắng trợn, tuyên truyền rẻ tiền, thậm chí ngô nghê, ấu trĩ của một loại chuyên viên bồi bút nào đó. Xin quý bạn đọc vui lòng duyệt lại trích đoạn của tác giả Nguyễn Hồng Lam dưới đây để có thể so sánh và dưa đến một thẩm định đúng đắn:</p>
<p>. . . . . <em>“Sau Sơn, có rất nhiều người hát nhạc của anh. Các ca sĩ Giao Ánh(?!), Thanh Thúy, Thanh Tuyền . . .</em> <em>đều thích hát nhạc Trịnh nhưng thành công hạn chế. Cuối năm 1967, qua bạn bè giới thiệu, Trịnh Công Sơn đã lên Đà Lạt và tìm được Khánh Ly, một ca sĩ phòng trà của xứ sương mù. Với Khánh Ly, nhạc Trịnh nhanh chóng đạt đến đỉnh cao của sự lay động, làm sôi sục lên một tâm trạng căm hờn chán ghét chiến tranh. Để đối phó với phong trào sinh viên phản chiến và tranh đấu, Nguyễn Cao Kỳ đã tung tay chân vào các giảng đường để chỉ điểm bắt bớ và phá hoại. Tại Đại học Văn khoa, tên Ngô Vương Toại đã được Nguyễn Cao Kỳ chỉ định làm trưởng một nhóm “thanh niên trừ gian”, thực chất là một tập hợp những tên chỉ điểm mặc áo sinh viên. Toại đã tự đứng ra lập một “Quán văn” tại Đại học Văn khoa(?!)(*), chuyên hát nhạc Trịnh để lôi kéo sinh viên, nhưng chỉ biểu diễn các tình khúc khá ủy mị và đầy nỗi đau thân phận Trịnh viết trước khi vào Sài Gòn tham gia tranh đấu. Để tẩy chay, Trịnh đã dứt khoát không một lần bước lên sân khấu của “Quán văn”, dù Toại nhiều lần cố công nài nỉ.</em> <em>Đêm 20-12-1967, Toại lại tổ chức một đêm ca khúc Trịnh Công Sơn tại “Quán</em><em> Văn”do Khánh Ly hát. Bất đắc dĩ, Trịnh Công Sơn cũng đến dự đêm biễu diễn này (vì Khánh Ly nài nỉ)</em> <em>. Bất ngờ khi Ngô Vương Toại vừa giới thiệu xong, một nữ sinh viên đã tiến lên cướp diễn đàn. Trước micrô chị dõng dạc: “Thưa toàn thể anh chị em sinh viên, hôm nay là 20-12-1967, kỷ niệm 7 năm ngày ra đời của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam . . .”</em> <em> Khán thính giả ồ lên, reo hò đã khiến mặt nạ “trừ gian” của Ngô Vương Toại rơi xuống. Y lộ nguyên hình là một tên Việt gian phản động, xách một chiếc ghế gỗ nhảy lên sân khấu quật xuống đầu chị nữ sinh. Nhưng anh sinh viên áo trắng đứng sau chị đã nhanh hơn đá văng chiếc ghế trên tay Toại.</em> <em>Điên tiết Ngô Vương Toại hụp xuống vén ống quần, định rút súng. Nhưng, hai phát đạn từ khẩu súng mới xuất hiện trong tay anh thanh niên đã găm thẳng vào bụng y, hất Toại ngã lăn ra sàn sân khấu. Sau này, mọi người mới biết, chị sinh viên kia tên là Út Thanh, đã cùng một đội viên khác của Lực lượng vũ trang Thành Đoàn tiến hành phá âm mưu của những tên chỉ điểm. Ngô Vương Toại may mắn thoát chết, nhưng âm mưu lôi kéo sinh viên xa rời tranh đấu của y và quan thầy thì vỡ tan tành.” . . . </em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em> </em></p>
<p>  Đa tạ,</p>
<p>Hoàng Xuân Sơn</p>
<p><em>(*) Về sự hình thành của Quán Văn Sài Gòn, nếu quý bạn đọc có nhã hứng theo dõi tiếp, và Da Màu cho phép, tôi sẽ trình bày trong một kỳ tới, trích đoạn phóng bút khác có liên quan đến sự việc này.</em></p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/11480/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>14</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

