Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
có lần thuyền ghé tạt ngang
chở theo tiếng nước rộn ràng bến tôi
cuối ngày nắng đổi tên rồi
lúc xuyên chạng vạng, lúc trôi ráng chiều
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
Xương rồng vốn đầy gai
Nở hoa xinh cho người bớt ngại
Khéo! Coi chừng đứt tay
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
Cây khô gãi da trời
Vảy mây rớt ra từng mảnh rời
Đã ngứa được tới tối
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
thời gian: những trống không bỏ lại
đàn kiến: một đường thẳng gạch rời
gặp nhau nơi lá khô mục nát:
dấu tích – giáp vòng một cuộc chơi
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
Ếch ngồi đáy giếng sâu
Nhìn lên cao có thấy gì đâu
Tưởng trời là cái đấu
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
Xanh tươi bỏ sau lưng
Chỉ còn cành khô héo ở lại
Trước mặt còn chưa thấy?
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
vói tay
bẻ sợi nắng dài
bóng tôi ngã quỵ
giữa bầy cỏ khô
đám kiến lửa bò lô nhô
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
Không hiểu tại sao vết nhăn trên mặt đất lại để trong đầu tôi một lằn nứt
mặc dầu nụ cười của em không kéo ngang ra mà vẫn là hình chữ o
mặc dầu buổi chiều vẫn đỏ ở phía cuối đường Warner
nơi bầy hải âu đẻ trứng trên khoảnh đất nhỏ giữa wetland
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
Nghe bài hát thiên nhiên
Chim kẻ nốt nhạc lên dây điện
Hót đệm thêm vài tiếng
Bài đã ấn hành của Trần Thụ Ân
chiếc lá khô uốn mình bay lên không
theo con trốt nhỏ bay vòng vòng
đã mấy tuần loay hoay tìm kiếm
thấy ngọn cây nhà mà về không xong
