Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
Khi anh ta đến nơi, tôi chỉ thấy một cái bóng đen, vì đêm đang xuống. Bóng đen đứng trước mặt, nhìn tôi bằng đôi mắt đen, tôi tưởng tượng ra thế.
Tôi tưởng là tôi bước tới một bước, tay đưa ra, nhưng không, tôi chỉ nhích một bàn chân. Tay vẫn để trong túi quần.
Tao tưởng mày đã đi luôn rồi.
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
tôi cố gắng hát
khi chỉ còn một mắt
tiếng hát yếu mệt, giọng hát andrea bocelli
trong sở thú
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
vừa mở mắt ra tôi đã nghe mình nói
tôi nói không ai nghe
tôi có nói đâu
tôi lắng nghe mình nói dối
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
tôi khỏe mạnh đi qua những hàng rào sắt cao
để đi vào white house khi mưa mùa đang tới
tổng thống obama đang cởi trần chơi bóng rổ
với vài thiếu phụ mặc yếm luộm thuộm
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
Tôi cố gắng đi ngược lại kim đồng hồ, làm như vậy, tôi đã vẽ lên mặt đường một cái bóng. Tôi trố mắt nhìn nó khi đang bước. Đi kiểu này rất là mỏi mệt vì đầu phải quay lại phía sau mà chân bước đi tới trước. Tôi suy nghĩ xem hình ảnh này giống hình ảnh nào. Nó chẳng giống một hình ảnh nào hết, chẳng có cái gì quái gở và tội nghiệp hơn một người đi nhầm lẫn vào thời gian.
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
một cơn mưa nhiệt đới nóng ẩm
như đôi môi của người vũ công ấn độ
nhảy múa trong những đám tang
đám tang của tôi
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
trở lại, nghe mưa rơi và nhìn bầy tranh vẽ
trong ngọn hải đăng cuối cùng còn sót
giữa những miền thôn dã
chelmbury, wickaedroth
hoặc cũng có thể tuyết đang rơi trên đỉnh kilimanjaro
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
khi america thức dậy
vẫn không mặc quần áo, như mọi khi
ngày hun hút sâu thẳm
vài con ruồi bay trong đời
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
Trông rất quyến rũ. Rất muốn giết cho chết ngay. Giọng cười làm tôi liên tưởng đến một người đàn ông đầy bản lãnh hơn là một người đàn bà. Hình như tôi đã quên vẽ sự phân biệt cần thiết ấy. Tôi lạnh ở gáy.
Em là ai. Tôi run run hỏi.
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
Tôi được dạy trong chủng viện rằng những bài giảng đòi hỏi phương pháp, kỹ thuật, cấu trúc, tính hợp lý, và tôi hay làm thế khi soạn bài và giảng. Nhưng khi viết truyện hay làm thơ, tôi lại quên rằng tôi cần phải làm thế. Như thế lại hóa hay khi mình có thể… quân bình.
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
thấy mình sợ hãi như khi đột ngột tắt thở
up side down
nhìn sài gòn lăn lộn trong quả cầu thủy tinh
vài góc phố từng chết
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
đôi khi tôi thấy cuộc đời
như một bức vẽ chung của van gogh và chóe
mạnh ai nấy vẽ
một bài thơ làm chung
bởi verlaine và rimbaud
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
nhìn lại thấy đạn bắn theo bay trong không gian
con sóc bị thương thế cho tôi
chạy một chân trên đồi
con chim hát bài ca hộ tống
đuổi theo giấc mơ ba mươi lăm năm
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
bầu trời vẫn đổ bóng mầu tím
xuống cuộc đời một cách kỳ dị
trông có vẻ hoang tưởng
đâu đó những con bò khát nước vùi
mặt vào những vũng lầy
của chúng ta
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
tôi cương quyết phải trở lại nơi mà tôi đã thất lạc
sau cuộc tìm kiếm hàng chục năm
sau cuộc chiến đấu có nhiều lúc kiệt sức
tôi đã khóc mênh mang trong hoàng hôn
tay ôm những vết thương lớn nhỏ
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
từ trong cái bồn tắm bước ra
thấy mình thật dễ hiểu
lại dễ bị nhìn thấy, lại dễ tổn thương, dễ chết
khi dùng một vài ngôn ngữ không đúng thời tiết
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
Đoàn kịch có ba người, có một kịch sĩ hài, mặt lúc nào cũng buồn. Thật ra trước đây không phải như vậy. Mặt anh ta bình thường, khi cần diễn vai gì thì nét mặt thay đổi theo tính cách của vai ấy, như con cắc kè lúc ở trong một đám lá xanh hay trên một tảng đá đỏ. Một người lúc nào cũng buồn lại cố gắng làm cho mọi người vui.
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
con kiến nhỏ nhẹ nói như vậy
trước khi nó bị một bàn chân vô tình đạp lên
và chà nát
như khi người ta dí một tàn thuốc lá
dưới giày
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
chẳng hạn như người ta không nói gì với mình cả
giữ một khoảng cách có ý nghĩa
hãy biến mất vào tấm gương soi
không thể phản chiếu trở lại
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
qua bên nhà chơi, nhà vắng
đêm vắng
thỉnh thoảng người ở đâu đến
làm cho trái tim đồng lõa với
tội lỗi
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
ướt đẫm những ngày đi bộ trên con đường một chiều
dột nước nhà trọ vắng vẻ
người chủ nhà trọ nhìn khách bằng đôi mắt nhạt nhẽo
như cơn gió thổi vẹt những khung cửa
đôi mắt lóe lên một vệt màu tơi tả
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
chợt kinh hãi nhận ra
rằng mình không còn đam mê để
làm một công việc cần
nhiều đam mê
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
có những lúc tôi mệt như gió bay
hoài không thể ngơi nghỉ
muốn dừng lại một quán trọ nào
đó mà không thể dừng
chân vẫn phải bước như
con lạc đà phải bước
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
Không có ai cả. Tôi nghe tiếng nói rất quen thuộc. Tiếng nói của một người y tá thường xuyên chăm sóc sức khỏe cho tôi mỗi ngày trong bệnh viện.
Vậy thì ai đã toan tính giết tôi, ai đã vật lộn với tôi, trong rừng thông, bên cạnh biển. Giữa tiếng sấm và tiếng sóng. Trong chập choạng ngày tàn.
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
tôi rời khỏi đền thờ và khóa cửa lại
bị gió xô vào cuộc nội chiến bi thảm Hoa Kỳ
những người da đen cố gắng hát thánh ca trong khi bị ném đá
và những người da trắng cầm hoa chạy về phía nghĩa trang
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
Hình ảnh thằng bé mặt mũi trong sáng như một thiên thần, háo hức ngước nhìn trời, nhìn bầy chim bay lên, bay xuống, tay cầm ổ bánh mì, phố nhỏ buồn tẻ, những căn nhà buồn tẻ, mà anh thì thú vị hơn que kem em vẫn ăn mỗi ngày khi băng qua đường vào nhà, backpack sau lưng, em trông lem luốc, như con bọ hung ….
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
trước khi các đài khí tượng dành giật bản quyền bản tin sốt dẻo ấy
một thi sĩ đã mở toang hết tất cả cửa sổ
đứng nhìn tuyết rơi với ly cà phê còn một nửa
Bài đã ấn hành của Trần Nguyên Đán
tôi rõ ràng thấy nó và ngạc nhiên vì sao nó biết nắng đến
những nóc nhà trùm mền ngủ say sưa từ hôm qua đến giờ
giật mình thức dậy
cũng ngạc nhiên giống tôi
