<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Trần Mộng Tú</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/tranmongtu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 24 May 2012 07:01:00 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Du lịch</title>
		<link>http://damau.org/archives/23146</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23146#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 20 Jan 2012 08:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Mộng Tú</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/23146</guid>
		<description><![CDATA[Tôi bắt đầu đi 
đi ra từ cái buồng nhỏ xíu 
cái buồng mẹ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Tôi bắt đầu đi    <br />đi ra từ cái buồng nhỏ xíu     <br />cái buồng mẹ     <br />tôi quơ tay     <br />quơ chân     <br />đẩy cánh cửa mẹ     <br />bước ra     <br />tôi cất tiếng đầu tiên</p>
<p>khóc</p>
<p>Tôi tiếp tục đi    <br />qua những căn nhà lạ     <br />qua những con đường không quen     <br />qua những thành phố lần đầu biết đến     <br />tôi chạm tay vào đá trải đường     <br />tôi quơ nắng phương nam     <br />tôi nhốt gió phương tây</p>
<p>tôi đi qua những quốc gia    <br />qua lục địa     <br />qua biển     <br />qua núi     <br />qua rừng</p>
<p>mỗi nơi tôi đi qua    <br />có những điều rất lạ     <br />mỗi ngày một lạ     <br />tôi mở mắt to     <br />nhìn ngang nhìn dọc     <br />vạn vật mở ra     <br />như những trang sách     <br />tha hồ đọc</p>
<p>tôi bán tiếng khóc    <br />tôi mua nụ cười</p>
<p>tôi nhặt lên    <br />tôi vứt xuống     <br />những phẩm vật     <br />và rác     <br />ở mỗi khúc quành</p>
<p>cứ thế tôi đi về phía trước    <br />thời gian lùi về phía sau</p>
<p>tôi tiếp tục đi    <br />tóc tôi giờ như mây     <br />bay về vô định     <br />hồn tôi nửa khôn ngoan     <br />nửa dại khờ</p>
<p>tôi đi    <br />tôi đi     <br />đôi bàn chân mỏi     <br />hai bàn tay rã rời     <br />tôi không quay lại được</p>
<p>bụng mẹ xa xăm rồi    <br />căn buồng xưa ấy     <br />cửa đóng chặt     <br />cả ngôi nhà mẹ     <br />đã chôn xuống đất</p>
<p>úp tay vào mặt    <br />tôi buồn riêng tôi</p>
<p>&#160; <br /><em>Những ngày cuối năm Tân Mão      <br />1/13/2012 </em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23146/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lăn theo tr&#225;i cam</title>
		<link>http://damau.org/archives/22736</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22736#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 27 Dec 2011 08:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Mộng Tú</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22736</guid>
		<description><![CDATA[Năm mười tám tuổi 
em đứng trên một ngọn đồi 
ngước nhìn trời mơ mộng 
khi mặt trời rụng 
như một trái cam]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Năm mười tám tuổi    <br />em đứng trên một ngọn đồi     <br />ngước nhìn trời mơ mộng     <br />khi mặt trời rụng     <br />như một trái cam     <br />lăn xuống con dốc</p>
<p>em cũng thả tuổi mười tám của mình lăn theo</p>
<p>trái cam mầu đỏ    <br />trái cam lăn xa lăn xa     <br />em lăn theo trái cam     <br />trái cam lăn ra biển     <br />em lăn ra biển     <br />trái cam chìm     <br />em lăn xuống đáy biển     <br />trái cam hòa vào nước     <br />em lên bờ     <br />trái cam đã trèo lên đỉnh núi</p>
<p>cứ thế em lăn theo trái cam</p>
<p>bao nhiêu ngày bỏ đi xa    <br />bao nhiêu tháng mất hút     <br />bao nhiêu năm trôi qua     <br />đến bây giờ em vẫn không biết     <br />trái cam mang tuổi mười tám của mình đi đâu</p>
<p>&#160;</p>
<p>quả cam mầu đỏ    <br />vẫn mỗi ngày     <br />từ đỉnh núi rơi xuống đồi     <br />từ đồi lăn ra biển     <br />mang theo tuổi mười tám của em</p>
<p>em lăn em lăn theo</p>
<p>Em bây giờ mây trắng trong tóc    <br />mong manh trái tim gầy     <br />đứng ở dưới con dốc     <br />mơ mộng nhìn lên bầu trời</p>
<p>em không biết mình bao nhiêu tuổi    <br />trái cam lăn quá xa rồi.</p>
<p>&#160; <br /><em>Dec.19/2011</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22736/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đời như giấy mỏng</title>
		<link>http://damau.org/archives/22537</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22537#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Dec 2011 08:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Mộng Tú</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22537</guid>
		<description><![CDATA[cũng có thể cái chết là một bài thơ 
thi sĩ phải viết trước khi ra khỏi cuộc đời 
để hoàn tất nghiệp thi ca]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p><em>&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; “Death is very likely the single best invention of life.”     <br />&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; –Steve Jobs</em></p>
<p>&#160; <br />Steve Jobs nói cái chết là phát minh riêng của đời sống</p>
<p>Em nghĩ cái chết là đoạn cuối của bài thơ    <br />để đời người chấm hết</p>
<p>cái chết cũng có thể là bài thơ cuối của một tập thơ    <br />để trang đời khép lại</p>
<p>cũng có thể cái chết là một bài thơ    <br />thi sĩ phải viết trước khi ra khỏi cuộc đời     <br />để hoàn tất nghiệp thi ca</p>
<p>một đời người khác chi tờ giấy mỏng    <br />không bao giờ giữ được nguyên thủy thủa là cây     <br />bài thơ được viết ra&#160; <br />đời như giòng mực ứa</p>
<p>giống như muốn cho cánh diều bay tít vào bầu trời    <br />người ta phải buông lỏng sợi dây     <br />cho diều gặp gió     <br />và rất nhẹ     <br />rất nhẹ     <br />thả bàn tay ra     <br />cho thôi ràng buộc</p>
<p>giống như chiếc thuyền giấy    <br />thả vào rãnh nước mưa     <br />rồi đứng nhìn tuổi thơ     <br />lao chao trôi về phía trước</p>
<p>Này em như giấy mỏng    <br />anh hãy gấp thành diều     <br />này em như giấy mỏng     <br />anh hãy thả vào mưa     <br />này em là câu thơ     <br />anh viết lên giấy mỏng</p>
<p>Rồi có một ngày không hẹn trước</p>
<p>cánh diều bay mất hút vào bầu trời</p>
<p>chiếc thuyền giấy chìm trong nước</p>
<p>thơ lã chã rơi.</p>
<p>&#160; <br /><em>(10/2011)</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22537/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>giấc mơ trong m&#249;a đ&#244;ng</title>
		<link>http://damau.org/archives/22530</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22530#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 14 Dec 2011 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Mộng Tú</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22530</guid>
		<description><![CDATA[Nàng lách mình đi qua chiếc cổng gỗ để lại sau lưng nàng những tiếng động của cả một khu trang trại nuôi gia cầm. Nàng bước vào khu vườn nhỏ; trời đang xuân, cỏ xanh biếc như ngọc dưới chân nàng, nàng đi chân không, hai bàn chân nàng hồng lên như hai chiếc lá bàng chớm thu...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Người đàn bà choàng thức dậy, bà vừa ra khỏi một giấc mơ. Giấc mơ làm bà bàng hoàng xúc động chen lẫn một chút lo âu, một chút buồn buồn. Bà chưa ra khỏi giường ngay, bà kéo chiếc chăn mỏng lên đến cổ nằm yên lặng vài phút. Bà cố nhớ lại, chắp từng mảnh trong đầu giấc mơ vừa đánh thức bà dậy.</p>
<p>Nàng lách mình đi qua chiếc cổng gỗ để lại sau lưng nàng những tiếng động của cả một khu trang trại nuôi gia cầm. Nàng bước vào khu vườn nhỏ; trời đang xuân, cỏ xanh biếc như ngọc dưới chân nàng, nàng đi chân không, hai bàn chân nàng hồng lên như hai chiếc lá bàng chớm thu, những móng chân như những cánh hoa đào. Nàng mặc một chiếc áo dài trắng muốt không tì vết, hai vạt áo tung ra như cặp cánh của một thiên thần theo mỗi bước nàng đi. Nàng bước chậm chậm, chiếc cổ cao, thanh thoát đang ngửng lên nhìn bầu trời xanh trong với từng đám mây bềnh bồng như những mảng bông trắng nõn.</p>
<p>Cả khu vườn này nàng coi như vườn địa đàng của mình, mỗi khi nàng lách được qua cánh cửa gỗ ngăn đôi giữa nhà của chủ với trang trại. Nàng sẽ được gặp những đứa con của mình. Mấy đứa con được cô tiểu chủ của nhà này đem sang đây nuôi ở dẫy nhà ngang gần bếp, cô coi chúng như những món đồ chơi của cô. Thỉnh thoảng nàng hay lén sang với chúng bằng cách lách mình qua cái cổng gỗ. Trên bãi cỏ này, mấy đứa nhỏ tha hồ chạy chơi, chúng đâu có thích gì khi thỉnh thoảng bị cô chủ mang lên nhà trên, nhốt vào những gian phòng xếp đầy đồ đạc và người lớn cứ chạy theo sau, đuổi chúng vì sợ chúng làm dơ bẩn những tấm thảm.</p>
<p>Mấy đứa nhỏ vừa thấy bóng mẹ chạy ào tới, tíu tít hỏi những câu không rõ nghĩa, nàng chỉ biết dang tay ra ôm cả ba đứa vào lòng. Bỗng dưng nước mắt nàng ứa ra. Mấy đứa con làm sao hiểu được, ngày mai người ta sẽ mang nàng đi đến một chỗ xa lắm, mẹ con nàng sẽ xa nhau không biết có dịp nào gặp lại hay không? Chắc là không rồi. Trước kia người ta đã mang cha rồi đến mẹ của nàng đi, cả cha và mẹ cùng không bao giờ quay về nữa. Họ hàng và bạn hữu của nàng, tất cả ai sống trong trang trại bên cạnh ngôi nhà này đều lần lượt ra đi, không trở lại. Nàng chơi với con cho đến khi trời xâm xẩm tối, nàng ôm hôn từng đứa một rồi lại lách mình qua chiếc cổng gỗ về bên trại. Người ta sắp đếm kiểm điểm từng đầu, nàng không trốn được. Họ sẽ thắp đèn đi quanh trang trại tìm cho ra, nếu thiếu một con số. Ngày mai một cái xe bít kín sẽ đến, mang nàng và gần hết những bạn hữu của nàng đi. Đi đâu? Nàng không biết, nhưng chắc chắn không bao giờ trở lại.</p>
<p>Khi được mang tới đây. Nàng cũng bị đứng xếp vào trong hàng. Bao nhiêu anh chị phía trước nàng, đông lắm, nàng không đếm được. Một số rất lạ, nàng chưa biết mặt bao giờ, và họ cùng mặc quần áo trắng như nhóm của mình. Có lẽ cũng từ một trại khác đến đây.</p>
<p>Trước cửa một ngôi nhà máy, mái tôn khổng lồ, có một lối đi rất hẹp, chỉ đủ cho một thân mình đứng khít khao, hai bên là hai bức chắn bằng những thanh sắt nằm ngang, tất cả cứ nối đuôi nhau mà đi vào nên không nhìn được phía trước và phía sau mình. Nàng ngước mắt lên tìm bầu trời, nhưng mắt nàng bị che mờ bởi đám hơi nước nóng phun ra từ cánh cửa nhà máy. Những anh chị đứng phía trước nàng, đang từng người một được đưa vào cái nhà đó. Nàng không biết họ sẽ bị làm gì, chỉ biết là không thấy họ đi ra. Nàng cố ngước cái cổ cao của mình lên, nhưng chẳng làm gì được cả, sắp đến phiên mình rồi. Nàng bỗng rùng mình sợ hãi, nàng chỉ muốn chạy đi chỗ khác, thật xa chỗ này. Nàng nhìn trước nhìn sau, tìm chỗ chạy, nhưng cả hai phía đều chật cứng và các anh chị phía dưới vẫn tiếp tục bị dồn lên. Bỗng nàng thấy ngay phía dưới chân nàng, hình như có một chỗ đất lũm xuống, đủ cho cái thân bé nhỏ của mình co xuống. Nàng vội vàng chui vào đó, rồi trườn mình tách ra khỏi hàng. Nàng chạy thật nhanh về phía sau cái nhà máy đang bốc hơi. Nàng nghe thấy tiếng người hô đuổi bắt, tiếng chân của những đôi giầy ủng chạy dẫm trên bùn. Nàng cắm đầu chạy vòng ra được phía sau nhà, thấy ở đó có một cái bụi cây, nàng chui ngay vào. Nàng nhìn ra, nín thở, hồi hộp. Cửa sau nhà máy còn bận rộn hơn phía trước, rất nhiều người đi lại, họ đang làm việc với mấy cái thùng. Nàng thấy một cái thùng thật to và cao, ở đó họ đã lột những cái áo trắng của các anh, các chị, vứt vào đó, những vạt áo trắng muốt vứt chồng lên nhau đã đầy ứ, có vạt còn vắt ra ngoài thành thùng trông buồn và đẹp như một mảng tuyết trên trời rơi xuống; ở một cái thùng khác thì… Chúa ơi đó là thùng đựng thi thể của các anh chị, trên người trần trụi, mầu da tái mét, họ đã bị lột hết quần áo. Họ nằm chồng chất lên nhau; co người, đầu nghẹo qua một bên, cái cổ dài quý phái có cái bị gẫy ngang một vệt, có cái đã gần rơi ra khỏi đầu, hai cánh tay dài của họ thì càng thảm thương hơn nữa, cánh tay như co và ngắn hẳn lại, có cánh tay không nhìn thấy bàn tay. Hai bàn chân thì đã bị chặt vứt đi ở đâu rồi. Nàng không dám nhìn nữa, nàng hét lên một tiếng và ngất đi. Trong hôn mê, nàng thấy có một bàn tay hung dữ của con người nắm lấy chiếc cổ dài của nàng lôi ra khỏi bụi cây.</p>
<p>Tiếng kêu thất thanh của một con ngỗng, đánh thức người đàn bà. Hình như nó bị người ta vứt vào một thùng nước thật nóng và những chiếc lông trên thân thể nó rơi xuống như tuyết rụng. Bà mơ hồ như thấy cái cổ dài quý phái của nó cố ngoi lên giữa vùng hơi nước mù mịt.</p>
<p>Bà tung chiếc chăn lông ngỗng trên mình xuống đất, bước ra khỏi giấc mơ.</p>
<p>Chiếc chăn hôm qua cô con gái vừa mang ở tiệm về cho bà, Cô giũ tung chiếc chăn ra trước mặt mẹ nói:</p>
<p>- Mẹ già rồi nên đắp chăn lông ngỗng, vừa ấm và nhẹ. Bà đưa tay chạm vào chiếc chăn, thấy mềm mại và nhẹ thật. Bà ngập ngừng hỏi con:</p>
<p>- Phải cần giết bao nhiêu con ngỗng mới làm được chiếc chăn này?</p>
<p>Cô con bà cười cười đáp:</p>
<p>- Mẹ thắc mắc làm gì, ngỗng họ nuôi để bán thịt, lông thì làm áo, làm chăn.</p>
<p>Chắc lông này phải cung cấp từ những trại nuôi ngan ngỗng, gà vịt nào đó. Con biết ở phía nam của San Francisco có một trại gia cầm khá lớn. Nhưng phần nhiều nó còn đến từ tận Trung Quốc đấy.</p>
<p>Bà nhận chiếc chăn của con cho mà cứ bần thần nguyên ngày khi nghĩ đến cả mấy chục con ngỗng phải chết để bà có được cái chăn này. Buổi tối cô con bà vào buồng, chạm tay vào chiếc chăn bà đắp với ánh mắt hài lòng. Đúng là nhẹ như lông ngỗng.</p>
<p>Bà cố nhớ lại giấc mơ đêm qua, chập những mảnh nhớ, mảnh quên vào với nhau, thấy như chính mình là con ngỗng thét lên cái tiếng bi thương đó. Bất giác, bà đưa tay vuốt lên cái cổ cao và gầy của mình, nói thầm trong cuống họng: “Tên mình là Nga mà.”</p>
<p>Bà cúi xuống nhặt chiếc chăn lên. Chiếc chăn bỗng ướt sũng và nặng chịch trong tay bà.</p>
<p>&#160;</p>
<p><em>Mùa Đông 2011</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22530/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>N&#224;ng t&#234;n l&#224; Đ&#224;n B&#224;</title>
		<link>http://damau.org/archives/22413</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22413#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 01 Dec 2011 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Mộng Tú</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Phụ Nữ & Giới Tính]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22413</guid>
		<description><![CDATA[Nàng thật sự có “Nữ quyền” hay không? Những quyền hành do học vấn, trí tuệ, tạo nên có mạnh hơn quyền hành của thể xác được Thượng Đế ban phát cho trên từng mảnh hình hài của nàng?
Nàng có suối tóc như những sợi tơ trời...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p>Nàng thật sự có <em>“Nữ quyền”</em> hay không? Những quyền hành do học vấn, trí tuệ, tạo nên có mạnh hơn quyền hành của thể xác được Thượng Đế ban phát cho trên từng mảnh hình hài của nàng?</p>
<p>Nàng có suối tóc như những sợi tơ trời bay tung trong gió, nàng dùng những sợi tơ đó để trói người đàn ông, hắn ngoan ngoãn ngồi xuống cái ghế nàng chọn sẵn, những sợi tơ trở thành những mắt xích.</p>
<p>Nàng có cặp mắt dịu dàng trong suốt như hai vì sao trên bầu trời ban phát ánh sáng chỉ đường cho những người đàn ông mù lòa vì ái tình.</p>
<p>Nàng có cặp nhũ hoa như đôi chim câu trắng, đôi chim đậu ở mái hiên nào cả ngôi nhà đó ngọt ngào hạnh phúc. Đàn ông và trẻ thơ đều ngủ bình an dưới cặp cánh trắng này.</p>
<p>Nàng có đôi tay như thông xanh trên núi, nhựa tràn ra mười đầu ngón tay, nàng nhỏ xuống, mang sức mạnh đến cho những người đàn ông yếu đuối.</p>
<p>Nàng có dáng dấp ngơ ngác của con nai khi nàng yêu, nhưng khi gặp những gã thợ săn vào rừng trái mùa nàng chuyển mình thành con báo gấm.</p>
<p>Tiếng nói của nàng tẩm mật ong và đàn ông giống như những con gấu đã ngã lăn ra vì không biết lượng sức mình.</p>
<p>Nàng có đôi chân thật dài, nàng đi xa không mỏi, nàng đi từ thiên đường xuống trần thế. Nàng dùng tất cả những cái nàng có để nhân danh người đàn bà.</p>
<p>Nàng đã sinh ra những bậc hiền triết và cả những tên bạo chúa, những thi sĩ và tướng cướp. Nàng hạnh phúc trên những sản phẩm của Thượng Đế ban tặng cho nàng.</p>
<p>Nhưng nàng cũng đau khổ và là nạn nhân của chính mình. Vì những sợi tóc như tơ trời kia, đã bị gọt trọc từ Cựu Ước, khi nàng trót yêu thêm một người đàn ông nữa. Trong một bộ tộc nào đó, nhũ hoa của nàng bị bà mẹ mài đi không cho phát triển từ thủa bé thơ; đôi tay của nàng cũng bị ngâm cả ngày trong bùn đất hay trong hóa chất ở một chốn khác trên trái đất này. Nó không còn là nhánh hoa cho đàn ông nâng niu, mà chỉ còn là một công cụ thô nhám.</p>
<p>Nàng ngơ ngác như nai nên bị bẫy để làm thịt, hay bán đi; đẹp và hiếm như báo gấm nên bị săn lùng có triển vọng bị đổi giống thành tuyệt chủng.</p>
<p>Tiếng nói của nàng ngọt như mật nhưng quá yếu ớt để vang lên đến tai Thượng Đế, nên những bất công vẫn tới với phụ nữ.</p>
<p>Nàng có chân dài và ai đó đã nghĩ ra chiếc váy ngắn để thu lợi nhuận trên chính thân thể của nàng,họ cắt chiếc váy càng ngày càng ngắn cho những ống kính có chỗ len vào và đôi chân đó trở thành một khí cụ cho những xung đột quyền lực.</p>
<p>Ở một phần đất nào đó trên trái đất, nàng đã bị cắt một phần của âm vật để <em>tẩy trần</em> nàng hầu vinh danh cho tôn giáo và những động cơ xã hội khác nên nàng không còn biết hưởng thụ niềm vui thể xác. Và vì tất cả những cái nàng có, bằng cách này hay cách khác nàng triền miên bị cưỡng hiếp. Không những bị cưỡng hiếp hay bị cắt âm vật, người phụ nữ còn bị điều khiển bởi chính các nhu cầu thời trang, son phấn, và các đòi hỏi khác do xã hội phụ hệ tạo nên trên cơ thể họ.</p>
<p>Nàng luôn luôn đòi hỏi “<em>Nữ quyền”</em> nhưng chính những báu vật nàng mang trên người đã tước mất cái quyền đó. Nàng bị khống chế vì nhan sắc của chính mình bị mang ra sử dụng như hàng hóa.</p>
<p>Người ta gọi nàng là <em>“Đàn Bà”</em> và trút vào nàng bao nhiêu là tội.</p>
<p>&#160; <br /><em>11/2011</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22413/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

