Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Vì sao em lại hát?
Giữa đời ta đói khát nhiệm mầu
Ăn dư vị của ngày xanh
Những chuyện kể hiền lành ít muối
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Em mở chốt nách em
Thịnh soạn dọn đường chở rượu qua thành phố
Cái miền đất này có cánh đã lâu
Con mắt sau song chuồng bỏ thân thịt ra đi
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Đó vàm sông lạnh ruột hoàng hôn
Tuổi mười sáu bồn chồn đúng hẹn
Vì đúng hẹn mai sau ứ nghẹn
Cắn răng tứa tuỷ vị tanh rình
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Trời mưa kinh khủng lòng
Tôi bóp một con sông
Trong vạn điều như ý
Có một triệu hàm oan
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Thắp ngọn đèn thờ
Kêu hồn Đồng Tháp
Ven đường, ma cây
Ôi, mũi kim say!
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Lượm được cái lưỡi của ai bị rơi rớt ngoài đường
Gói tặng em làm quà sanh nhựt
Đừng có mừng reo như trẻ thơ
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Một đàn bò mệt mỏi
Soạn lòng cúng cho ai?
Cánh chim mùi sắt vụn
Cong cớn cổ hình hài
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
nếu, nếu, nếu, . . .
những dòng nước được uốn cong bằng một lỗ đen kì thị
nếu, nếu, nếu, . . .
một tôn giáo bày bán lòng trắc ẩn để giải khát cho đám kiến lửa của cung điện đại mạc cỡ bự
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Cô gái đẹp miền quê
Giấu nguyện thề trong mắt
Ngọn lau đội nón cỏ
Ngó bò đi không về
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Bé đã chết thật rồi. Bầu trời chỉ vẻn vẹn một ngàn ba trăm mười bốn ngôi sao, dù tôi có sống thêm mười bảy vạn năm, cũng không kể được nhiều hơn. Ngày bé chết, tôi bỏ đi như một khúc củi sổng chuồng. Con đường trước ngôi nhà cũ kĩ ánh lên những sắc vàng nhõng nhẽo.
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Một thùng máu rẻ tiền
Một bãi kim cương biết hót
Còn em, đeo khắp mình những ngón chân đoàn tụ
Của tổ tiên tôi
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Bao nhiêu đêm qua, cơ thể nàng thuộc về ngôi nhà ấy như một cánh tay, một bầu vú thoi thóp trong bóng tối. Nàng thường nhìn ra khung cửa sổ vuông như một con mắt với cử chỉ lơ láo sẵn sàng bội bạc tất cả những cảm thức thơ mộng tuy chỉ là…
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Của tổ tiên mất đầu tụng kinh bằng tay trong vẻ khoan dung của miếu thờ
Như nhiệt tâm của mụ đàn bà có mười hai cặp chân ếch
Thừa sức phục vụ cho bầy nòng nọc cảm hứng của niềm tin sét đánh
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Con ếch rất thơm
Mưa chưa giăng tơ
Con đường đã chua
Phà khuya ú ớ
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Cười ngậm miệng là em thành khẩn nọ
Tóc chen đan trong điệu vũ trăng tàn
Ta cầm mãi một bơ vơ thoảng gió
Cố tìm gì sao núi tuyết da nhăn?
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Sông sâu chừ quạnh quẽ
Vịt khẽ mỏ đằng lưng
Đập một vài tiếng oẹ
Nhẽo tình vô không trung
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
như những con đường bị giật mạnh từ phía sau
vì tiếng gọi của ngôi nhà
hình hộp mở sẵn
vừa đủ cho một người, một đêm, một tia sáng
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Sơn nước bóng lộn lên, mặt trời lộn xuống
Sau ót mịn màng của em
của em
của em
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Cô bé nói: – Anh chỉ nên tới Huế một lần thôi. Lúc đó là tháng Bốn, hoặc tôi vừa nhớ sai. Mưa đã bầm mặt đường. Tôi ở bên em. Em hơi tiều tụy, trong lúc ánh đèn trên cao đang gắn rất nhiều cành nhánh vu vơ vào thân thể con người. Em ngậm miệng. Em mở miệng, thả khói.
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Lỡ nhọn móng tay rách phổi đá xanh
Nhờ em vá lại bằng máu phượng
Tối ám tháng Tư mưa vò chuột rút
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Cái cơ queng hèng chếnh tối cao của mềnh nó bẹi chúng gió
B-(
Lên nó nhức nên xôm xốp nghều ngào
Trắng hếu cái gì gì… thể thức bứt tóc nạy răng lúc mợ đương ăn
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Muốn biết chuyện của thằng N, phải đi hỏi con S, mà muốn gặp con S, phải hỏi con P, muốn gặp con P, phải hỏi thằng Z… cứ như vậy đó. Đó là cách để cư dân trong thành phố X hợp thức hóa việc họ chẳng bao giờ định hỏi gì nhau. Tất cả chỉ vì muốn biết chuyện của thằng N.
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Mấy bữa nay em buồng như cái xác chết
Trời ơi! Những cái chữ NHỮNG dư thừa
Khong biếc lồm reng bỏ bớc
Trong lá thư gửi cho con chóa cỏa Hà Tây
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
khi bị xô về giấc chiêm bao đồng cốt kín kẽ
những vách sọ mỏng dần
bắt đầu đồng cảm được với nỗi khốn khó lột da
tôi nhìn thật kĩ vào gương mặt được vẽ bởi những ngón tay quyết đoán
và gọi cho nghiêm túc quê nhà của nó
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
Tôi mưa trong trí nhớ
Và đêm tối trong lòng
Nó như mặt trăng vỡ
Trôi trần truồng trên không
Bài đã ấn hành của Trần Khiêm
bầy ngựa cụt giò đêm nay không
đi khắp ruộng có nhiều hột mùa
màng rơi vãi theo hình chiếc nón
vàng dãy núi biết xoay biết sở như
đứa con rơi của ánh nắng chiều
