Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Một ngày chúi nhủi sống bình thản nguội lạnh
Thiếp ngủ trong căn phòng lạc quan mênh mông.
Thấy mình thất lạc niềm kiêu hãnh, khát vọng
Còn chăng điều kỳ diệu đánh thức tâm hồn?
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Bạn có thể làm nhiều trò ảo thuật chính trị
Nhưng bỏ mặc cô gái chìm ngập trong tuyệt vọng
Bạn lớn giọng bảo lịch sử đầy dẫy tiếng thét phẫn nộ
Và nhủ thầm cuộc đời là trò lừa đảo kỳ diệu!
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Ở thiền viện Sokcho xứ Hàn
Tuyết / lá / gương mặt ban mai
Tỏa ngời sự im lặng
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Tôi ngồi trên mái nhà thấp
Chơi đùa với chùm chuông gió reo vui
Mùa đông mơ hồ vẽ lên mặt kiếng cửa sổ
Bức tranh lập-thể-nước nhòe nhoẹt sương giá
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Mở nút chai rượu đế tu một hơi,
buông câu chửi thề thoải mái. Tám mươi năm trước,
ông cố tôi chết trên ghe chài
khi đang kéo lưới. Và ngón đàn kìm tài hoa
lặng lờ chìm vào lòng sông mất hút.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Có lần em nói đường chỉ tay mình dẫn đến ngã ba con đường: nổi tiếng trong văn học, tù tội vì máu nổi loạn chính trị hay giàu có với nghề kinh doanh thời trang.
Và anh thấy âm điệu bài thơ văn xuôi ngoằn ngoèo dẫn vào tuyệt lộ khi bàn tay xương xương giơ lên đánh nhịp.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Sau này, bên mép rìa ký ức sâu hun hút, tôi thấy em tự tan vỡ ra thành từng mảnh trong ráng chiều hoang dại. Lắm khi tôi thấy em hóa thân vào đám mây trắng lang thang trên đồi cao. Một lần duy nhất em hiển hiện mờ ảo qua cơn mưa lất phất. Đó là lý do giải thích nụ hôn em luôn ngọt ngào, đầy khiêu khích.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Bình yên và lặng lẽ. Khu vườn trái cây sai oằn trái chín
Trăng rằm chiếu rọi giấc mơ đìu hiu
Thong thả chuông chùa buông bên sông
Gương mặt ông nội bình thản đón tôi về từ giã
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Tiếng nói lương tâm khuya khoắt vọng về, khiến chúng ta run rẩy, lên cơn tởm lợm. Có lẽ Nguyễn Đình Chiểu không rõ lúc nầy người nông dân đánh mất hi vọng trên mảnh ruộng cày. Chiến tranh đi qua quá lâu…
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Luôn có thứ cần được tân trang trở lại
Sắc đẹp, bộ dao nĩa và cả những học thuyết cao siêu
Khu vườn hoa nở rộ, dãy hành lang uốn khúc
Mùa thu thanh khiết đượm nồng mùi trẻ thơ.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Thành phố vây kín / mấm mồ lớn
Ở đấy hắn từng yêu thương, căm phẫn
Ở đấy hắn lớn lên và tàn rụi
Những mặt hồ—những mặt gương phản diện
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Thành phố mù sương, hoa cà phê nở trắng khắp nơi, thác Dray Sáp
đẹp sững sờ, giọng người dân tộc, người kinh léo nhéo khản đặc,
phố hẹp chênh vênh
Tiếng vọng nấc nghẹn—
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Không tán đồng với bầy ong vo ve, châm chích
Đàn tôm hùm lộng lẫy hân hoan đàn hát, nhảy hip hop
Các chị vịt Bắc kinh béo phệ ngồi trên dĩa, phễnh phờ tay quạt
Mặc bọn chem chép, nghêu, sò huyết than van, cáu kỉnh.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Ánh trăng xuyên thấu em trong suốt
Lỡ cuộc hành trình chuyến tàu vũ trụ lướt qua
Như những bông sen đầm lầy
Chúng ta mắc cạn tận đáy cuộc sống
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Nhà văn Y cố thôi miên người mẫu sàn diễn
xuyên qua màn ảnh ti vi.
Chẳng có gì bí mật. Bầy tuần lộc kéo xe chở đầy kẻ cướp,
bay vun vút, lướt qua những vì sao dục vọng sáng rực.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Tập Thơ Nguyễn Trung Bình gồm 30 bài thơ, trình bày Ngô Thanh Tùng, bìa Nhật Khang, ảnh bìa MPK, in 1000 cuốn, khổ 12X20 cm, tập hợp những sáng tác gần đây nhất, thời kỳ tác giả biết mình mang trọng bệnh xơ gan, xuất huyết bao tử…
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Với con dao và giấc mơ, dấu kín vào ngăn tối ký ức/
Thủ sẵn hộ khẩu và cơn đói lắt lay,/
hắn ý thức nhập cuộc vào đời sống/
(chông chênh bập bênh lên xuống của trò chơi trẻ con).
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Ngày rạng ngời
trên gương mặt nhăn nheo ông nội già nua
tôi đọc điều ghi chú
của đường cày thời gian hằn sâu
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Bây giờ nhà thơ Nguyễn Phan Thịnh đi xa, độc hành lặng lẽ, bỏ cả xứ sở nắng ấm chứa chan miền Nam, lẫn những cánh rừng phong lá đỏ xa xôi với những kỷ niệm tình yêu trong sáng, bao nhiêu dự tính dở dang trong đời. Đâu đó câu thơ anh nhắc nhớ : “Em mong sinh con ra đời / Như bài thơ anh ao ước viết xong /Sau những ngày đêm chúng mình cưu mang trăn trở / Có ngọn đèn của Prô-mê-tê soi cho chúng ta sống làm người” (Ngọn lửa Prô-mê-tê, 1982).
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Được biết lịch sử văn học của địa danh Phương Bối Am – Bảo Lộc gắn liền với người an trú trong quá khứ, thiền sư – nghệ sĩ Thích Nhất Hạnh và người an trú trong hiện tại, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn. Vì ngày nay có nhiều kẻ hậu bối chưa từng biết qua, xin ông kể lại mối nhân duyên ấy cũng như mối liên hệ lúc này giữa ông và Sư Ông Làng Mai.
