Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Ánh sáng chạm khắc chiếc cầu vồng,
khiến mọi người nhảy múa, hoan ca
Nó là bức tranh
Nó là lưỡi gươm tách đôi bóng tối
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Nhiều lần anh tự hỏi
Về Melbourne, một thế giới mờ
Nơi em thức dậy mỗi sáng
Bên đồi hoa vàng lạnh lẽo sương giá
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Lạc vào sân chim Đồng Tháp Mười, bạn ngồi chồm hổm trên xuồng ba lá. Tư thế cân bằng bấp bênh. Xóa đi bao buồn phiền, tham vọng, rối loạn kinh tế. Nghiêng mình vốc nước rửa mặt. Một đàn cò trắng bay la đà, con diệc xám vục mỏ bắt cá.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Đêm đậm đặc, những vì sao trắc trở, em trong chiếc mền cuốn tròn nỗi cô đơn. Đôi lúc con nước nổi điên, nhận chìm mọi thứ.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Mặt trời bơm máu cho thành phố hụt hơi dân chủ. Tháng Mười, dọc các bến cảng, những con tàu run rẩy dạt vào bờ tránh bão.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Không có ai bị đem bắn vào buổi chiều u ám nầy
Không có tượng đài thần tượng mới dựng lên
Bạn cứ yên tâm nốc bia Đức sóng sánh
Và tán tỉnh cô tiếp viên quê Bến Tre mới vào làm
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Tôi đang sống trong thời đại điên khùng nào?
Henry Miller bảo là thời của những kẻ giết người
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Nước ngập tràn đồng
Giật mình bông điên điển
Tròn xoe mắt nhìn.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Cứ đánh thức lương tri dân tộc thức tỉnh
Quá nhiều bão loạn, máu chảy dưới chân cầu
Chiến tranh không phải là vết thẹo
Sao cái xấu làm bạn và tôi đau buốt
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Cấm biểu tình, cấm làm tình
Cấm tung hô, phỉ báng, diễu nhại
Cấm đọc kinh, đái bậy, chửi thề
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Và đám cháy tiếp tục lan tỏa
Mỗi ngày lớn lên với bao hi vọng điên cuồng
Mọi sai lầm được sửa chữa nhanh chóng
Nhưng không
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Ai giả danh lãnh tụ trên bệ thờ
Ăn hết nụ cười xong nhả ra thuốc độc
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
– Hương bay về từ Cali tặng chai Golden Margarita
Thấm đẫm mùi cam, chanh pha lẫn vị mưa sụt sùi
Của cơn bão Nock Ten rơi vào thành phố
Thật tuyệt, tôi nhâm nhi/tận hưởng một ngày tốt lành!
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Biển cồn cào, gào thét, ta quên mất
Biển ôm choàng, hôn bờ cát, ta quên mất
Biển ì oạp mạn thuyền chài, ru hời giấc ngủ, ta quên mất
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Sài Gòn nóng điên người,
tôi nằm trên ghế xếp mơ về biển xanh tung bọt sóng
Bên ngoài bầu trời nắng đang truyền cơn dịch sốt
Nơi hành lang treo chiếc chuông gió đứng yên
và lồng tre nhốt con nhồng đang tập nói
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Những tia nắng chọc thủng biển sương mù,
cánh tay cây mốc meo da loài thú vẫy chào
Còn đây giấc mơ
đầy chất lân tinh cháy bỏng
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Nhạc Trịnh Công Sơn là thứ rượu mỗi người tự pha chế
Rượu đế / Vang đỏ / Vodka và Chivas
Giải mã cơn hứng tình với tâm thế cao đạo
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Tôi gặp em nhiều lần ở công viên
Thanh thản đi lướt qua như kẻ mộng du
Một linh hồn chết đẹp rực rỡ.
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Một đám ma đẹp diễu ngang qua phố
Ò í e – khúc đàn kìm nẫu ruột
Guantanamera – giọng kèn Tây giậm giựt
Đen – trắng – đỏ – vàng , màu sắc đối chọi chói gắt
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Mở cửa đúng 12 giờ đêm
Pháo hoa nổ tung thành phố
Cô ca sĩ trên ti vi vặn vẹo chúc mừng năm mới
Ngoài hành lang hoa mai giật mình
Bung cánh vàng rực rỡ
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Ngoại tôi hình dung đồng bằng miền Tây
Dẹp lép như cái nia tròng trành
Nhiều lần rủ đi biển, lên núi, cao nguyên
Bà lắc đầu…
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Một ngày chúi nhủi sống bình thản nguội lạnh
Thiếp ngủ trong căn phòng lạc quan mênh mông.
Thấy mình thất lạc niềm kiêu hãnh, khát vọng
Còn chăng điều kỳ diệu đánh thức tâm hồn?
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Bạn có thể làm nhiều trò ảo thuật chính trị
Nhưng bỏ mặc cô gái chìm ngập trong tuyệt vọng
Bạn lớn giọng bảo lịch sử đầy dẫy tiếng thét phẫn nộ
Và nhủ thầm cuộc đời là trò lừa đảo kỳ diệu!
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Ở thiền viện Sokcho xứ Hàn
Tuyết / lá / gương mặt ban mai
Tỏa ngời sự im lặng
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Tôi ngồi trên mái nhà thấp
Chơi đùa với chùm chuông gió reo vui
Mùa đông mơ hồ vẽ lên mặt kiếng cửa sổ
Bức tranh lập-thể-nước nhòe nhoẹt sương giá
Bài đã ấn hành của Trần Hữu Dũng
Mở nút chai rượu đế tu một hơi,
buông câu chửi thề thoải mái. Tám mươi năm trước,
ông cố tôi chết trên ghe chài
khi đang kéo lưới. Và ngón đàn kìm tài hoa
lặng lờ chìm vào lòng sông mất hút.

