Bài đã ấn hành của Tô Thẩm Huy
Thủa năm tháng cựa mình trong trứng nước,
Lúc gọt hình, nặn tượng mống con người.
Lấy thời gian trộn sống với khóc cười,
Đem buồn tủi nhào tươi cùng day dẳng,
Bài đã ấn hành của Tô Thẩm Huy
Nhưng cái chuyện nói cho vui ấy lại làm sáng tỏ một điều, rằng cốt tuỷ của việc dịch thơ không nằm ở chỗ chuyển đổi từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ kia, mà ở chỗ, bằng những ngôn từ khác, tái tạo ra cái mầu xanh ban sơ bất tuyệt của truông đèo nghìn năm dạt dào sương khói, trong một cung bậc khác, một cách nói khác.
Bài đã ấn hành của Tô Thẩm Huy
Anh hỏi có phải “cái ‘nhân cách’ dù là ‘nhân cách nhà quê’ đi chăng nữa, cũng là điều đáng trân trọng trong mỗi con người…?” Xin thưa, trong cái đầu nghiêng lệch của tôi, nó là điều duy nhất có thể cứu rỗi được trần gian này, chứ không riêng gì một nước Việt.
