Amrita Pritam (1919-2005) được coi là nhà thơ, nhà tiểu thuyết, và nhà tiểu luận nữ xuất chúng đầu tiên của Ấn Độ, và nhà thơ hàng đầu của ngôn ngữ Punjab trong thế kỷ 20. Với một đời viết dài sáu thập niên, bà được yêu mến ở cả hai bên biên giới Ấn Độ – Pakistan. Trứ tác của bà gồm hơn 100 cuốn sách gồm thơ, truyện, tiểu sử nhân vật, tiểu luận, và tự truyện.
Khi Ấn Độ thuộc Anh được chia thành hai quốc gia độc lập Ấn Độ và Pakistan năm 1947, Pritam di cư sang Ấn Độ, tuy suốt đời bà vẫn được độc giả Pakistan mến mộ.
Cùng với Mohan Singh, Amrita Pritam được nhìn nhận rộng rãi là đã đưa thi ca Punjab ra khỏi trạng thái lãng mạn huyền bí và vào một không khí hiện đại nơi tình dục, chính trị, tính đô thị, và sự dấn thân là những chủ đề có sức sống.
Pritam từng nhận những giải thưởng cao quý nhất của văn chương Ấn Độ và Punjab, trong đó có giải thưởng cho thành tích trọn đời do Học Viện Văn Học Ấn Độ trao tặng vào năm 2004.
[tiểu sử theo Wikipedia và ghi chú của D.H. Tracy
trong tạp chí Poetry, tháng Sáu 2011]
.
bài đã đăng của Amrita Pritam
- Tôi ♦ Một bức thư ♦ Khoảng trống - 14.06.2011
