<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Phạm Vũ Thịnh</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/phamvuthinh/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Kiếm ph&#225;p Ph&#249; du của người đi&#234;n</title>
		<link>http://damau.org/archives/7872</link>
		<comments>http://damau.org/archives/7872#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Jul 2009 07:03:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Fujisawa Shuhei</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dịch Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Sang Việt ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=7872</guid>
		<description><![CDATA[Truyện ngắn “Yokyoken – kagero” của Fujisawa Shuhei, đăng lần đầu trên tạp chí văn học O-ru Yomimono tháng 3 năm 1979, được dịch từ nguyên tác là truyện thứ 4 trong tập truyện “Kakushiken Shufusho” (Truyện Bí kiếm – Kiếm ẩn trong gió thu), bản bỏ túi, do nhà Bunshun Bunko tái bản lần thứ 12 tháng 12 năm 2006.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong> </strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong><em> </em></strong></p>
<p><strong><em>Ghi chú của người dịch:</em></strong></p>
<blockquote><p><em>Truyện ngắn &#8220;Yokyoken &#8211; kagero&#8221; của Fujisawa Shuhei, đăng lần đầu trên tạp chí văn học O-ru Yomimono tháng 3 năm 1979, được dịch từ nguyên tác là truyện thứ 4 trong tập truyện &#8220;Kakushiken Shufusho&#8221; (Truyện Bí kiếm &#8211; Kiếm ẩn trong gió thu), bản bỏ túi, do nhà Bunshun Bunko tái bản lần thứ 12 tháng 12 năm 2006.</em></p></blockquote>
<p><strong> </strong></p>
<p style="text-align: center"><strong><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/KimphpPhducangiin_12A3F/kiemphap.gif"><img class="aligncenter" style="border-right-width: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" title="kiemphap" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/KimphpPhducangiin_12A3F/kiemphap_thumb.gif" border="0" alt="kiemphap" width="178" height="157" /></a> </strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p style="text-align: center"><strong>1</strong></p>
<p>Khi nghe người đưa tin bảo ra chỗ hẹn không phải là võ đường mà là quán trà Miyoshi, Sahashi Hannojo đã không khỏi nghi ngại. Ðến nơi, nghe Miyake Tozaemon nói, thì quả thật, nội dung câu chuyện không nên để lọt vào tai người nào khác.</p>
<p>&#8220;Có chuyện khó xử rồi đây!&#8221; Ðón Hannojo vào căn phòng nhỏ trong góc quán xong, Tozaemon vừa đưa cho anh chén uống rượu vừa nói ngay. Có vẻ Tozaemon đã uống trước một mình, mặt ông ửng đỏ. &#8220;Trên bảo là hãy nạp Otoe vào nội cung đấy&#8221;.</p>
<p>Hannojo đặt chén rượu vừa nhận được ấy xuống, nhìn lại Tozaemon không chớp. Bất giác, mặt anh đanh lại.</p>
<p>Tozaemon là kiếm sĩ chủ võ đường Miyake dạy kiếm pháp phái Seigo ở xóm gần thành, và là sư phụ của Hannojo. Otoe mà Tozaemon vừa nói đến là thứ nữ của ông, đã hứa hôn với Hannojo, định đến mùa thu năm nay sẽ làm đám cưới.</p>
<p>&#8220;Thưa, thế nghĩa là thế nào? Chỉ là chuyện vào nội cung để hầu cận ngài chính thê của Lãnh Chúa, hay lại thành hầu thiếp của Lãnh Chúa?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Không, nếu nhận lời thì làm hầu thiếp của Thế tử kia&#8221;.</p>
<p>Tozaemon nói đến đó thì cô hầu bàn mang thêm rượu đến nên câu chuyện tạm ngưng. Giữa phòng có để lò than, nhưng cửa kéo hướng ra vườn mở một nửa. Từ ngoài vườn, ánh nắng sau bốn giờ chiều chiếu vào phòng, tuy còn thấy tuyết đọng lại trong vườn nhưng không thấy lạnh.</p>
<p>Hannojo nhìn đăm đăm lớp tuyết phủ nửa mặt mấy tảng đá trong vườn đang lấp lánh ánh nắng chiều. Anh cảm thấy như vừa bị một đòn nặng đánh mạnh vào ngực. Lúc bất ngờ phải nghe một thông báo xấu tệ như thế này thì cảnh sắc kia có phần tươi sáng thái quá mà lạc lõng nữa.</p>
<p>&#8220;Mà uống rượu đi đã chứ!&#8221;. Cô hầu bàn vừa ra khỏi, Tozaemon cầm bầu rượu lên, thúc giục Hannojo cầm chén để ông rót rượu. &#8220;Tối hôm qua, có ngài Kikumura là người hầu cận Lãnh Chúa đến thăm, ta không biết là có chuyện gì, hoá ra là đến cho biết ý trên đòi như thế đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thưa, đấy là mệnh lệnh từ trên xuống, hay chỉ là dò hỏi ý kiến như thế nào mà thôi?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Tất nhiên, hình thức thì là muốn biết ý kiến như thế nào, bởi ta đâu có lãnh lương bổng gì từ phiên trấn đâu&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế thầy đã thưa với ngài ấy chuyện cô Otoe đã hứa hôn với tôi rồi chứ?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Tất nhiên rồi. Ngài ấy có vẻ không vui, bảo là không nghe ai nói gì về chuyện ấy cả, nhưng chẳng phải vì thế mà bỏ ý định đó được&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế, thầy định thế nào?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nói thực thì ta cũng phân vân lắm. Otoe đã hứa hôn với anh rồi, ta chẳng muốn nghe thêm chuyện gì khác. Nhưng nói thế chứ đâu phải là chuyện có thể khước từ thẳng thừng được! Họ là gia đình Lãnh Chúa đấy. Tuy ta không lãnh lương bổng gì nhưng cũng là kẻ dựa vào thành để mưu sinh, thì vẫn phải chịu thế yếu thôi&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Bởi vậy, ta gọi anh đến đây để hỏi trước xem ý anh như thế nào. Anh có ý sáng nào không?&#8221;.</p>
<p>Hannojo im lặng uống cạn chén rượu. Làm sao mà có ý sáng gì được chứ? Chuyện đã nói ra như thế thì coi như duyên phận của anh với cô Otoe đã chấm dứt rồi.</p>
<p>Hannojo đường đường là một võ sĩ làm việc trong thành thuộc tổ Kỵ binh cận vệ, lãnh lương 100 hộc <sup>[1]</sup>. Cho dù giả thử Tozaemon từ khước chuyện nạp con gái vào nội cung đi nữa, một cô gái đã làm mất mặt Thế tử thì anh cũng không thể rước về làm vợ được.</p>
<p>Thế tử Sangoro Shigeaki năm nay 32 tuổi. Năm làm lễ thành nhân đã lên Edo bái yết Chúa Tokugawa, rồi năm 20 tuổi đã được phong tước Notonokami. Từ vài năm trước đã có lời đồn là Lãnh Chúa Ukyo Dayu quy ẩn, để Sangoro Shigeaki lên thay, nhưng chuyện đó vẫn chưa xảy ra. Dù sao vẫn là người sớm muộn gì cũng sẽ lên ngôi vị Lãnh Chúa đó thôi. Nhân vật này sinh trưởng trong dinh Lãnh Chúa trên Edo, nên Hannojo ít biết đến, chỉ nghe truyền tụng nhiều về một đặc điểm. Ðó là tính háo sắc của ngài. Nghe đâu là ngoài vợ chính còn có ba người thiếp, ai cũng đã có con với ngài rồi.</p>
<p>Thế mà Otoe lại bị một kẻ như thế tuyển chọn, Hannojo cảm thấy rượu ngậm trong miệng cay đắng không gì bằng.</p>
<p>&#8220;Tôi nghĩ có lẽ khó mà từ khước được&#8221;. Hannojo nói, mặt vẫn cúi gầm xuống. &#8220;Mà cho dù có từ khước được đi nữa, sau đó tôi cũng khó mà rước cô Otoe về làm vợ được&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thì ta cũng đã nghĩ như thế&#8221;. Tozaemon nói. &#8220;Chỗ khổ tâm trong chuyện này là thật ra, không có cách gì để từ khước cho êm xuôi được&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thưa, thầy đã nói chuyện này với cô Otoe rồi ạ?&#8221;</p>
<p>&#8220;Chưa, nó vẫn tin chắc là sẽ làm vợ anh. Nói chuyện này với nó thì phải cẩn thận lắm mới được&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nếu chấp thuận thì thầy sẽ đưa cô Otoe lên Edo <sup>[2]</sup> đấy ạ?&#8221;</p>
<p>&#8220;Ðúng đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế ước chừng vào khoảng nào?&#8221;</p>
<p>&#8220;Khoảng giữa tháng tư. Ngài Kikumura có bảo là chậm lắm thì cũng đến cuối tháng ba phải cho biết quyết định đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Vì thế, chẳng phải là ta muốn anh phải trả lời ngay bây giờ tại đây đâu. Anh suy nghĩ một thời gian, nếu nghĩ ra được cách nào hay thì cho ta biết cũng được&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thưa thầy, chuyện đó thì khỏi cần&#8221;. Hannojo nói thẳng. &#8220;Tôi sẽ không mong gì chuyện hôn nhân với cô Otoe nữa đâu&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế à?&#8221;. Tozaemon nhìn Hannojo có vẻ ái ngại, nhưng có thêm chút gì như đã nhẹ nhõm được. Ðiều đó, Hannojo cảm nhận được ngay. &#8220;Bất ngờ mà lại xảy ra chuyện như thế. Chà, phải nói làm sao với Otoe đây?&#8221;.</p>
<p>Hannojo cười nhạt. &#8220;Vâng. Hay là thầy cứ nói là Sahashi Hannojo đã thình lình nổi cơn điên khùng rồi. Có lẽ đó là cách nhanh chóng nhất để cô ấy dứt bỏ được tôi&#8221;. Anh định nói chơi như thế để tự diễu mình, nhưng bất giác, Hannojo lại thấy chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra được lắm chứ.</p>
<p>Tozaemon có hai cô con gái, cả hai đều xinh đẹp. Mãi cho đến gần đây, người ta vẫn đồn đại rằng võ đường Miyake sở dĩ đông môn sinh cũng là nhờ có hai cô con gái sắc nước hương trời ấy. Cô chị Naho thì năm trước đã có sư huynh của Hannojo, bây giờ thành thầy dạy kiếm ở võ đường là Masuko Shinjuro vào làm rể nối dõi rồi. Masuko là con trai thứ của quan Chưởng quản Ðịa phương Masuko Jizaemon, lại hiểu biết và sử dụng kiếm rất giỏi, là kiếm sĩ được nể trọng nhất ở võ đường Miyake. Tính tình lại ôn hoà, tận tình chỉ dạy các môn sinh mới vào học, nên người có thể thừa kế nghiệp nhà mà giữ võ đường Miyake thì không còn ai thích hợp hơn Shinjuro.</p>
<p>Còn lại cô Út Otoe đã trở thành mục tiêu của một cuộc tranh giành thầm kín nhưng kịch liệt giữa các môn sinh, cuối cùng người đã chiếm được quả tim của Otoe chính là Sahashi Hannojo. Hannojo vào học sau Masuko Shinjuro vài năm, nhanh chóng tiến đến mức được xem là nhân tài kiệt xuất nhất từ ngày võ đường Miyake được lập nên đến giờ. Phẩm cách kiếm thuật tuy chưa đạt đến mức của sư huynh Shinjuro, nhưng độ bén nhọn trong cách sử dụng kiếm của Hannojo lắm khi còn vượt qua Shinjuro nữa, nhất là từ ngày anh đánh thắng sư huynh Shinjuro trong cuộc thi đấu tế lễ vào mùa đông hai năm trước thì cả bên ngoài võ đường cũng truyền tụng về Sahashi Hannojo ở võ đường Miyake. Trong võ đường Miyake chuyên về đấu pháp nhu thắng cương, Hannojo lại sở trường lối đánh dũng mãnh, dữ dội khác biệt, nhưng thầy chủ võ đường Tozaemon vẫn chấp thuận chuyện hứa hôn của anh và Otoe, chứng tỏ rằng Tozaemon đặt kỳ vọng lớn vào tương lai của Hannojo. Sự tình như thế, những ai từng nghe tiếng hai chị em kiều diễm của võ đường Miyake đều biết cả. Trong đám võ sĩ thuộc hạ của Lãnh Chúa, Hannojo có được tài năng thiên bẩm về kiếm thuật, rồi lại may mắn được hứa hôn với người đẹp tuyệt thế nữa, nên anh được nhìn với mắt thèm thuồng pha lẫn ganh tỵ. Bây giờ nếu biết rằng Hannojo ấy lại bị Thế tử chiếm đoạt mất người đã hứa hôn mà không làm gì được cả, thì hẳn là thiên hạ tha hồ cười thoả thích, dù họ có nói ra miệng hay không. Hẳn là họ sẽ thương hại cho một gã trai xưa nay được ngưỡng mộ, đặt trên trời cao, mà đùng một cái, đã rơi bịch xuống đất đen.</p>
<p>Chỉ còn cách giả điên mới mong chịu đựng nổi. Hannojo chợt nghĩ như thế. Chi bằng giả điên giả dại mà nhìn Otoe ra đi, rồi xa lánh thế gian này một thời gian.</p>
<p>&#8220;Thưa thầy, cách ấy là hay nhất&#8221;. Hannojo nói tiếp. &#8220;Ðể tôi tạm thời làm trò điên khùng. Làm như thế, cô Otoe sẽ không còn lưu luyến gì nữa mà dứt khoát lên Edo được, và người chung quanh dù có biết chuyện, cũng sẽ không còn hào hứng gì mà chế diễu về chuyện nhân duyên vỡ lỡ như thế này. Có gì lạ đâu, thỉnh thoảng tôi vẫn làm trò điên khùng đấy mà&#8221;.</p>
<p>Ðột ngột, Hannojo vươn tay qua mâm của Tozaemon, chộp lấy khúc cá nướng, đưa lên miệng nhai nhồm nhoàm.</p>
<p>Anh ngước mắt nhìn lên, thấy Tozaemon mặt có vẻ kinh sợ, nhìn anh đăm đăm. Anh vội vàng trấn an: &#8220;Thưa thầy, mới rồi chỉ là giả vờ đó thôi. Xin đừng lo ngại. Trí óc tôi còn tỉnh táo lắm mà&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ðùa giỡn chuyện điên khùng thì không nên đâu&#8221;. Tozaemon nói, có vẻ ngượng. &#8220;Tuy cũng chẳng phải là ta không hiểu được rằng anh không làm thế thì không chịu đựng nổi&#8221;.</p>
<p>&#8220;Xin thầy đừng lo gì cho tôi cả&#8221;.</p>
<p>&#8220;Vậy thì ta sẽ khuyên bảo Otoe, và báo tin nhận lời với ngài Kikumura cũng được đấy chứ?&#8221;</p>
<p>&#8220;Vâng, xin tùy ý thầy&#8221;. Hannojo nghĩ Tozaemon bảo là muốn hỏi ý anh ra sao, chứ thật ra là muốn hướng anh đến việc chấp nhận chuyện ấy. Anh đang nghĩ thế thì Tozaemon đặt chén rượu xuống, sửa thế ngồi ngay ngắn lại mà nói: &#8220;Chuyện Otoe thì đến đây là được rồi. Ta còn chuyện này muốn nói với anh đây&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Ta muốn truyền thụ cho anh kiếm pháp Phù du. Bởi khi đưa Otoe lên Edo thì ta cũng phải đi theo lên đó làm việc. Sẽ phải giao tất cả chuyện võ đường cho Shinjuro một thời gian. Trước đó, ta muốn truyền thụ kiếm pháp bí truyền ấy cho xong&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Tạm thời, mỗi đêm, anh hãy đến võ đường lúc 10 giờ tối cho ta. Mà chuyện này không được nói cho ai biết cả đấy&#8221;.</p>
<p>Hannojo im lặng thi lễ tạ ơn, rồi đưa mắt nhìn ra vườn.</p>
<p>Kiếm pháp Phù du là kiếm pháp bí truyền do cha của Tozaemon là kiếm sĩ lang bạt giang hồ Miyake Heishiro sáng tạo ra. Heishiro đã lưu lạc đến phía nam thành này, sống mười năm trong một ngôi chùa bỏ hoang ở chân núi Karakami, nghiền ngẫm sáng tạo ra kiếm pháp Phù du ấy xong, mới hạ sơn xuống xóm gần thành mà mở võ đường phái Seigo. Kiếm pháp này dùng thế dương để kích phá, dùng thế âm để kiềm chế, nghe đâu đến thầy dạy kiếm ở võ đường Miyake hiện nay là Shinjuro cũng chưa được học. Do đó, người được chọn để được truyền thụ thì hẳn phải mừng rỡ cảm kích lắm mới đúng. Vậy mà Hannojo chẳng hiểu sao mình dửng dưng khi nghe thầy Tozaemon nói thế. Anh cảm thấy trong lời thầy có âm hưởng của một sự đổi chác, rằng hãy quên đi chuyện hôn nhân với Otoe, bù lại, thầy sẽ dạy cho anh kiếm pháp bí truyền ấy của võ đường Miyake.</p>
<p>Hannojo đăm đăm nhìn qua cửa kéo mở một nửa, màng tuyết mỏng màu xanh mờ đã bắt đầu bao phủ những tảng đá trong vườn ngoài. Rồi mắt anh như xoay vòng lại nhìn sâu vào lòng mình. Anh thấy một phần đã chết phủ màu tro xám.</p>
<p>Chắc chắn là đã có kẻ nào đấy mách đến tai Thế tử về cô Otoe, vốn chẳng phải là con cái nhà võ sĩ thuộc hạ của Lãnh Chúa. Bất giác, anh thắc mắc kẻ đó là ai?</p>
<p style="text-align: center"><strong>2</strong></p>
<p>Tiếng đồn rằng Sahashi Hannojo có những hành trạng quái gở bắt đầu loan truyền rộng rãi từ khi tuyết tan, những cây anh đào ven hào thành bắt đầu nẩy chồi non bụ bẫm. Nghe đâu anh ta vào thành làm việc mà suốt ngày cứ lơ mơ ngủ gật, hay đem theo đến hai khối cơm nắm to bằng đầu đứa con nít, chưa đến trưa mà đã ngang nhiên giở ra ăn nhồm nhoàm. Có hôm trên đường vào thành, thấy dưới chân cầu Yoroibashi có người ăn mày, anh ta đến trước mặt người ta, cứ đứng khoanh tay nhìn suốt cả nửa ngày như thế. Hoặc một đêm khuya, người đi tuần trong thành đến nơi làm việc của tổ Kỵ binh thì phát hiện ra Hannojo đang ngồi Thiền im lìm trong bóng tối.</p>
<p>Phía thượng nguồn sông Gomagawa có một đồng cỏ chưa khai khẩn, khoảng giữa đồng cỏ ấy có con sông nhỏ, dòng nước nông chảy vào dòng chính Gomagawa, hai bên bờ đã bắt đầu phủ cỏ tươi xanh. Lẫn trong đám cỏ non, đây đó điểm vài hoa cỏ tươi nở.</p>
<p>&#8220;Những lời đồn đại ấy đều là bịa đặt cả, phải không anh?&#8221;. Cô Otoe hỏi. Không nghe tiếng trả lời, cô quay lại thì thấy Hannojo nằm dang tay dang chân trên cỏ. &#8220;Anh có nghe em vừa nói gì đấy không?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Hả? Em vừa nói gì thế?&#8221;</p>
<p>&#8220;Lời người ta đồn đại rằng anh Hannojo làm những chuyện quái gở trong thành đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Có làm chuyện quái gở gì đâu!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Chứ người trong võ đường cũng bảo là sắp đến mùa cây cối đâm chồi thì đầu óc Hannojo xem chừng điên loạn lên đấy thôi!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ha ha ha! Chẳng làm sao mà đóng cửa miệng thiên hạ được. Cứ để cho họ nói&#8221;.</p>
<p>Otoe từ bờ sông khoan thai bước trở lại chỗ Hannojo. Cô mới 16 tuổi. Thân hình thon nhỏ, lời nói cũng còn nét ngây thơ của một thiếu nữ. Dù vậy, khoảng ngực và hông đã nẩy nở tự nhiên nét yêu kiều của người con gái xuân thì, như nụ hoa sắp bừng nở. Vẻ quyến rũ e ấp ấy ép nghẹn con tim Hannojo.</p>
<p>Otoe đến, khép nép quỳ gối xuống bên Hannojo. &#8220;Em không muốn lên Edo đâu!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nhưng mà, mệnh lệnh của phiên trấn đấy. Không thể làm khác được đâu&#8221;.</p>
<p>Otoe im lặng. Cô đã nghe lời Hannojo bảo cùng ra đồng cỏ này chơi mà nói chuyện, nên đã ra đây.</p>
<p>Hannojo nhỏm dậy, ngồi ôm đầu gối. Ðây đó có dáng người bứt cỏ chơi. Không thấy có cặp trai gái trẻ nào như bọn anh, nhưng đám các cô đi chung hoặc phụ nữ dắt trẻ con theo thì nhiều. Ðằng xa có dáng người đàn ông lẻ loi, chỉ đeo thanh kiếm ngắn, có vẻ là một cụ già đang đi tìm vần thơ, lững thững tản bộ bên sông. Nắng ấm chan hoà trên mọi người, mặt nước của dòng sông nhỏ lấp lánh phản chiếu ánh nắng chói lọi.</p>
<p>&#8220;Chỉ cần nói không thể làm khác được là xong chuyện sao anh?&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Ðến cha em cũng bắt đầu bảo là Sahashi đầu óc loạn lên rồi. Cả hai người, xin hãy dẹp những lời nói dối không lừa gạt được ai ấy đi nào!&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Ðể em phải chán nản mà bỏ đi, anh cùng cha em bí mật bàn nhau chuyện giả bộ điên khùng đấy chứ gì! Em không bị lừa đâu nhé&#8221;.</p>
<p>&#8220;Em đừng nói chuyện vô ích thế&#8221;. Hannojo cảm thấy lòng mình đau đớn khôn xiết. Cho dù Otoe có gắng sức đến đâu đi nữa, con đường đưa đến việc hai người thành vợ chồng với nhau thì đã bị đóng chặt lại mất rồi. Otoe không hiểu như thế, vẫn hy vọng còn lối thoát nào đấy khỏi số phận này, khiến anh càng khó chịu đựng nổi.</p>
<p>&#8220;Anh lại có thể bình thản mà nói như thế được nhỉ?&#8221;. Otoe nói, có chút mai mỉa. &#8220;Thế anh có biết là cha em sẽ được cấp 200 hộc, trở thành võ sĩ thuộc hạ của Lãnh Chúa đấy không?&#8221;. Hannojo bất giác quay nhìn Otoe đăm đăm. &#8220;Tất nhiên là nếu chấp thuận đưa em lên Edo ấy. Cha em mờ mắt vì chuyện này đấy&#8221;.</p>
<p>Hannojo nhìn lảng ra đồng cỏ phía xa. Lần đầu tiên anh nghe đến điều này sau lưng câu chuyện ép duyên ấy. Anh có chút cảm giác bực bội sao Tozaemon hoàn toàn chẳng đả động gì về điều ấy với anh cả. Nhưng cũng chẳng phải Tozaemon đã nhắm đến món bổng lộc 200 hộc ấy mà bán con gái cho nhà Lãnh Chúa. Anh hiểu là có kẻ nào khác đã sàm tấu ngăn chận đường nhân duyên của anh với Otoe.</p>
<p>&#8220;Em đừng nói thế về cha em chứ!&#8221;. Hannojo khuyên Otoe, rồi hỏi: &#8220;Trước khi em hứa hôn với anh, đã có nhiều kẻ làm ồn ào lên rồi đấy. Về chuyện ấy, anh nghe nói là đã có người trao thư cho em, hoặc thổ lộ với em gì đấy. Em cho anh biết những người đó là ai, được không?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ðến nước này rồi, anh còn hỏi những chuyện ấy để làm gì nào?&#8221;. Otoe phụng phịu nói.</p>
<p>&#8220;Cũng chẳng để làm gì, nhưng có điều làm anh bận tâm&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ngài Hata có trao thư cho em. Thư đầy những lời tán tụng đến tận trời xanh, đọc mà xấu hổ quá&#8221;.</p>
<p>Hata à? Có lẽ chẳng phải là hắn. Hannojo nghĩ thầm. Hata Tatsunoshin là kẻ thường lui tới các xóm chơi bời, con trai thứ ba của một nhà võ sĩ hạng thường lãnh lương 80 hộc, chẳng phải là kẻ có thể mon men tới các ghế cao trong giới quyền chức trong thành, cho dù có gắng móc nối cách mấy đi nữa. Cho dù hắn có căm hận bị rẻ rúng mà muốn trả thù bằng cách mách lên Thế tử đi nữa, cũng chẳng có đường dây nào để làm chuyện đó cả.</p>
<p>&#8220;Ngoài ra, còn ai nữa không?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ngài Tsumura có lần đã đón đường em trước cổng nhà. Và ngài Noge đã hai lần nắm tay em đấy. Người đâu mà vô lễ quá!&#8221;.</p>
<p>Noge Yujiro! Một tên có bộ mặt ngơ ngáo mà tay thì nhặm lẹ lắm! Còn Tsumura Shichizo, kiếm thuật bết bát mà cũng bày đặt lắm trò! Hắn có người bác làm trưởng tổ, nên có lẽ cũng cần điều tra xem có đúng là hắn không.</p>
<p>&#8220;Ngoài ra, không còn ai nữa sao?&#8221;</p>
<p>&#8220;Còn nhiều người nữa, nhưng không có gì đặc biệt đáng để nhắc lại cả&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế sau khi hứa hôn với anh rồi, có tên nào nói ra nói vào gì không?&#8221;</p>
<p>&#8220;Tại sao anh cứ phải hỏi mãi chuyện như thế mà thôi?&#8221;</p>
<p>&#8220;Bởi có kẻ đã phá nát quan hệ của chúng ta. Anh muốn vạch mặt hắn ra mà cho một trận để đời&#8221;.</p>
<p>&#8220;Chuyện anh có thể làm cho em, chỉ có thế thôi sao?&#8221;. Otoe nói, giọng nhỏ nhẹ. &#8220;Có nghĩa là, anh đã đành cam chịu như thế rồi chứ gì?&#8221;.</p>
<p>Hannojo im lặng đứng lên. Lời nói của Otoe đâm xuyên qua tim anh, không sao ngồi yên được. Anh nghĩ Otoe cuối cùng đã hiểu ra là không còn cách nào khác hơn là chia tay nhau.</p>
<p>Bước ra đến bờ sông, Hannojo nhìn quanh. Ánh nắng sáng đến chói mắt chiếu khắp cánh đồng cỏ, những người lúc nãy cúi nhặt cỏ đã dời ra xa từ lúc nào rồi, chỉ còn thấy những chiếc bóng nhỏ di động. Vậy mà lòng anh cảm thấy có một màu xám áo não trùm phủ lên khắp khung cảnh ấy, như thể mặt trời đột nhiên bị che khuất. Otoe lên Edo rồi thì mỗi ngày sống của anh sẽ như thế này đây. Hannojo đứng sững, nhìn đăm đăm phong cảnh một màu ảm đạm trải rộng trước mắt. Mất Otoe trở thành nỗi đau xót không sao chịu đựng nổi.</p>
<p>Bây giờ có lẽ cũng chưa muộn chăng? Bất giác, anh nghĩ thế. Chỉ cần quay lại chỗ đã ngồi lúc nãy, ôm chặt lấy tấm thân mảnh dẻ của Otoe mà bảo: anh sẽ không rời xa em, là được. Otoe sẽ mừng rỡ mà nói sẽ theo anh đến góc biển chân trời. Còn chuyện sau này ra sao, chỉ có Trời biết. Nỗi kinh hoàng của ông Miyake Tozaemon, cơn tức giận của Lãnh Chúa,&#8230; chắc sẽ kinh khủng lắm.</p>
<p>Hannojo định quay lại nhìn Otoe. Nhưng thân thể anh cứng đờ, không động đậy gì được. Như có kẻ nào ghì chặt anh lại, không cho quay đầu về phía sau. Hannojo hoang mang, tâm thần phiêu lạc mất. Chợt cảm thấy như có ai đẩy lưng anh tới trước thật mạnh đến nỗi anh phải nhảy chồm tới. Cú nhảy khinh khoái dễ dàng. Nghe &#8220;<em>ùm</em>&#8221; một tiếng nước tung toé, Hannojo đã đứng trong dòng sông. Phong cảnh chung quanh anh đã có lại vẻ tươi sáng cũ.</p>
<p>&#8220;Anh sao thế?&#8221;. Otoe hốt hoảng chạy đến, thấy Hannojo đang đứng giữa sông, nước ngập đến đầu gối. Cô hỏi, có phần ngao ngán.</p>
<p>Hannojo ngẩng mặt xanh xám nhìn lên cô. &#8220;Vì sao thì anh cũng chẳng hiểu&#8221;.</p>
<p>&#8220;Anh thấy có con cá lớn nào đấy chứ gì?&#8221;. Vừa dang tay ra, Otoe vừa nói, điềm nhiên: &#8220;Có lẽ anh định chứng tỏ cho em thấy là anh điên khùng như người ta đồn đại đấy, nhưng chỉ vô ích thôi. Em không tin đâu. Nào, bước lên đi anh&#8221;.</p>
<p>Hannojo định cãi: không phải thế đâu, nhưng rồi ngậm miệng lại. Anh cảm thấy hơi hoảng sợ. Giả điên một hồi thì không chừng hoá thành điên thật mất. Ðã 2, 3 lần rồi, Hannojo đã thoáng thấy chỉ một chút xíu nữa là anh vượt qua bên kia biên giới giữa sự giả điên và sự điên loạn thật sự. Tất nhiên anh đã lập tức gượng lại được để không vượt qua bên kia. Nhưng anh hiểu, đã một lần nhìn thấy thế giới bên kia mất rồi thì lần sau, tiến lại gần đấy, lòng anh sẽ bị thu hút vào đấy, không cưỡng lại được nữa. Lúc nhìn thấy như thế, thân người anh nẩy ngược, lùi lại, hay ghì chân đứng khựng lại một hồi, lòng anh rúng động vì đã đùa giỡn với nguy hiểm trong chuyện giả bộ làm người điên, chỉ còn cách thế giới điên loạn thật sự một khoảng chỉ chừng một tờ giấy mỏng. Thế nhưng, mới lúc nãy đây thì khác. Chỉ trong một thoáng thôi, cảm giác vượt qua hàng rào, chân bị kéo tuột qua phía thế giới bên kia, còn lưu lại kinh hoàng trong lòng anh. Anh nhớ lại lời Tozaemon bảo &#8220;<em>đùa giỡn chuyện điên khùng thì không nên</em>&#8220;. Phải đề phòng mới được! Anh tự dặn mình. Nhưng đã đến nước này rồi thì cũng không thể ngừng chuyện giả điên được nữa. Vừa nghĩ thế, Hannojo vừa nương cánh tay của Otoe mà bước lên bờ nước.</p>
<p style="text-align: center"><strong>3</strong></p>
<p>Hannojo nhìn vào tấm gương, trong phòng gia đình đã đóng kín các cửa sổ chống mưa. Ðó là di vật của mẹ anh. Trong gương tối hiện lên mờ mờ khuôn mặt của người đàn ông trẻ tuổi. Trên làn da trắng xanh, thưa thớt những cọng râu, gò má nổi còm cõi như người vừa khỏi bệnh. Cặp mắt không hồn nhìn ngược lại anh, nhưng khi má anh dãn ra thì hình dáng người đàn ông trong gương cũng mỉm cười trả lại.</p>
<p>&#8220;Dù gì đi nữa, như thế này là song suốt rồi&#8221;. Hannojo ném tấm gương lên bàn, nằm vật ngửa xuống sàn chiếu. Chẳng có ai nhìn, vậy mà anh cũng làm bộ như cây trụ đổ xuống mà nằm vật ra chiếu như thế, là vì hành trạng giả dạng người điên đã nhập vào người anh mất rồi.</p>
<p>Ngoài sân, có tiếng lộp cộp như đẽo đá. Có lẽ người lão bộc đến làm việc là Jihei đang chữa lại cái chậu nhà bếp bị rò rĩ gì đấy. Vừa nghe tiếng lộp cộp ấy, Hannojo vừa liên tưởng đến chiếc kiệu đưa Otoe giờ này có lẽ sắp qua đèo rồi.</p>
<p>Từ Edo đã có người về đón và đưa kiệu lên đấy nữa. Chuyện Otoe lên làm vợ lẻ của Thế tử đã loan truyền đi khắp các ngõ ngách trong thành rồi. Hannojo nghĩ hẳn là chẳng còn ai buồn nhắc đến anh mà chế diễu nữa.</p>
<p>Khoảng một tháng trước, Hannojo đã qua trưởng tổ xin với phiên trấn cho anh nghỉ việc trong thành một thời gian, để ở nhà dưỡng bệnh. Khi được phiên trấn chấp thuận, anh đã hủy bỏ hôn ước với Otoe. Dù có kẻ cười mai mỉa chuyện Sahashi đã ăn mặc tề chỉnh, quần áo lễ đủ bộ, mang tất trắng mà đi hủy bỏ hôn ước, chẳng ai nghi ngờ chuyện anh trở thành người điên cả. Bởi những cử chỉ, lời nói điên khùng của Hannojo đã được mọi người trong thành biết cả rồi.</p>
<p>Hôm nay, lòng anh cũng đã nôn nao muốn đi đưa Otoe lên đường, nhưng rồi đành thôi mà bảo cô tớ gái Aki đi thế. Anh đã muốn đi đưa cô Otoe không phải vì luyến tiếc Otoe trong ngày ly biệt. Từ Edo đã có người về đón, từ phiên trấn đã có người đưa đi, rồi thêm người cha là Tozaemon đi theo, kể cả phu mang hành lý nữa, là một đoàn đến 8 người. Ðến đưa đoàn người ấy đi, chắc chắn là có mọi người trong võ đường, và đông đảo những người khác nữa.</p>
<p>Anh đã chợt nghĩ hay là mình đến chỗ đông người đó, mà diễn trò điên một hồi huyên náo vui nhộn xem sao. Làm thế thì tiếng đồn Hannojo nổi điên chắc chắn là được đóng dấu son chứng nhận thật to, hết ai còn nghi ngờ gì được nữa.</p>
<p>Nhưng nghĩ lại, có lẽ làm thế thì có hơi thái quá. Và có thể bị kẻ tọc mạch nối kết chuyện Hannojo nổi điên với chuyện Otoe lên Edo làm thiếp. Chẳng nên tạo thêm chuyện để họ tọc mạch về liên hệ ấy. Vả lại, đối với Otoe đi lên Edo ngày hôm nay thì anh có diễn trò điên khùng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Otoe không tin là anh điên dại thật, lại càng đau lòng mà thôi. Lúc này, Hannojo nghĩ anh không đi là phải rồi.</p>
<p>&#8220;Chỉ nửa năm nữa thôi!&#8221;. Hannojo nói thật lớn, một mình. Có vẻ tiếng nói vang ra tận trước nhà nên tiếng lộp cộp đẽo đá chợt ngưng lại, rồi tiếp tục vang vọng.</p>
<p>Cha mẹ Hannojo bị bệnh, mất sớm, người chị duy nhất đã đi làm dâu nhà bà con của người hàng xóm, nên nhà Sahashi bây giờ chỉ còn một mình Hannojo. Chẳng có ai nghe anh nói một mình mà phàn nàn cả. Chỉ nửa năm nữa thôi, anh sẽ đưa đơn lên phiên trấn bảo là đã chữa khỏi bệnh, trở lại thành người bình thường rồi. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian đó, thế nào cũng phải tìm cho ra kẻ đã phá nát cuộc hôn nhân của anh với Otoe, để thanh toán cho xong sự việc.</p>
<p>Tiếng động phía trước nhà đã ngừng lại, rồi có tiếng người nói. Có vẻ cô Aki đã về. Không lâu sau, có tiếng chân bước vào nhà, tiến đến gần phòng gia đình Hannojo đang ngồi bên trong, rồi cửa kéo mở ra.</p>
<p>&#8220;Trời ơi! cậu sao thế?&#8221;. Cô Aki kinh ngạc kêu lên. Bởi thấy anh ngồi trong căn phòng tối om, cửa sổ đóng kín mít. &#8220;Sáng nay, tôi đã mở cửa chống mưa ra rồi kia mà!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ta đóng lại đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Vì sao thế cậu? Bên ngoài trời nắng đẹp lắm kia mà!&#8221;. Aki nói như phàn nàn rồi định kéo cửa chống mưa ra.</p>
<p>Cô Aki đến từ tiệm giày dép nhỏ ở xóm Kitsune, là con của bà vú nuôi Hannojo ngày xưa. Cô to xương nhưng tính tình hiền hậu, năm nay 28 tuổi tức là lớn hơn Hannojo 5 tuổi, lấy chồng một lần rồi và đã sinh một đứa con.</p>
<p>&#8220;Cứ để mặc thế!&#8221;. Hannojo nói, giọng có vẻ gắt gỏng nên Aki im lặng từ bên cửa sổ trở lại ngồi xuống trước mặt anh. &#8220;Phòng tối thì sợ à?&#8221;. Hannojo hỏi.</p>
<p>&#8220;Thưa không&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế nhà Miyake ra sao nào?&#8221;</p>
<p>&#8220;Vâng, đoàn người đi rầm rộ lắm kia. Tôi đã gặp được cả cô Otoe nữa, và đã thưa với cô là thay mặt cậu đến đưa cô đi, đàng hoàng rồi đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế thì cảm ơn lắm. Cô Otoe khoẻ mạnh chứ?&#8221;</p>
<p>&#8220;Xà&#8230;&#8221;. Aki cúi mặt xuống. &#8220;Cô nói chuyện cũng vẫn lanh lợi thế, nhưng sắc mặt có vẻ không được hồng hào mấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Cô có gửi lời lại cho cậu đây&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Xin lặp lại đúng lời cô nói, cậu đừng giận nhé. Cô nói là: trò giả điên ấy không cần thiết nữa, xin ngừng lại đi&#8221;.</p>
<p>Hannojo cười nhẹ, nhìn Aki.</p>
<p>&#8220;Cô ấy đã nhìn thấu được sự thật rồi. Nghe cô nói như thế, tôi cũng an lòng rằng chẳng phải chỉ một mình tôi tin chắc như thế.&#8221;</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Ðúng như cô Otoe nói đấy. Xin cậu ngừng chuyện diễn trò ghê gớm ấy đi nhé&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nếu không phải là trò giả vờ thì sao nào?&#8221;. Hannojo nói. Vẫn còn thoảng nụ cười nhẹ trên môi anh. &#8220;Có thể ta điên thật không chừng. Thiên hạ ai cũng nói thế cả mà&#8221;.</p>
<p>&#8220;Chuyện đó thì tôi không tin đâu!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ðừng nói dối!&#8221;. Hannojo đột ngột xích lại gần, nắm chặt hai cánh tay Aki. &#8220;Chứ chẳng phải lâu nay cô khiếp sợ ta đấy sao. Ta biết chứ!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Không! Không!&#8221;. Cô Aki lắc đầu, xanh mặt.</p>
<p>Hannojo chợt nghĩ: người đàn bà này đầy đặn thế kia à! Từ hai cánh tay Aki truyền đến cảm giác ấm áp, dễ chịu. Anh cảm thấy như cảm giác nồng ấm ấy dịu nhẹ sưởi tan nỗi niềm băng giá kết tụ bao lâu nay trong lòng anh. Hannojo nhìn không chớp mắt lồng ngực phập phồng mạnh của người đàn bà.</p>
<p>&#8220;Cậu chủ buông tôi ra đi&#8221;. Aki thảng thốt.</p>
<p>&#8220;Cô sợ ta thật đấy chứ gì?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Không!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ta phải đi đây&#8221;. Hannojo nói, buông hai cánh tay Aki ra, rồi đứng lên. &#8220;Ðêm nay, ta sẽ về mà lẻn vào phòng cô đấy. Nếu khiếp sợ ta, thì hãy gom góp đồ đạc mà rời đi là được. Tiền công thì ta sẽ gửi đến nhà cô sau&#8221;.</p>
<p>Hannojo đeo kiếm vào rồi bước ra khỏi phòng. Quay lại thấy cô Aki vẫn còn ngồi yên, đôi vai co lại, chiếc lưng lớn hoàn toàn không động đậy.</p>
<p style="text-align: center"><strong>4</strong></p>
<p>Quán Kashima là quán bán rượu, nhưng cũng có thùng rượu làm ghế cho khách ngồi uống rượu và cả khách đứng uống nữa. Phần lớn là lớp công thương trong phố chợ, nhưng cũng có lẫn vài người có vẻ là võ sĩ. Phía sau quán có kho làm rượu, rượu nhà làm nổi tiếng là ngon nên nhiều khách đến. Tuy chẳng phải là quán có loại khách võ sĩ quyền thế, mà chỉ có các võ sĩ mạt hạng, hay con trai thứ hai, thứ ba trở đi của các nhà võ sĩ có túi tiền khiêm tốn ghé đến uống vài ly.</p>
<p>Nhìn Noge Yujiro thân cao đang đứng uống rượu nói chuyện với người bên cạnh có vẻ là một người thợ, Hannojo kiên nhẫn chờ ở trước quán. Mấy người đi ngang qua, thấy Hannojo đứng bên cạnh đám gàu trử nước thì nhìn theo tia mắt anh mà dòm vào quán, rồi tiếp tục bước đi. Nếu là ngày xưa, có lẽ anh không sao gượng đứng lại đấy được, nhưng bây giờ, đã trót mang tấm bảng là người điên rồi, nên anh chẳng còn sá gì mắt nhìn của thiên hạ nữa. Anh đứng như cây cột nhà, chờ Noge Yujiro bước ra.</p>
<p>Mãi đến lúc mặt trời xế bóng, các hiên nhà thẫm màu, Yujiro mới bước ra khỏi quán. Có vẻ đã uống nhiều rồi, đến đỏ ké cả cần cổ. Hắn chẳng thèm liếc mắt nhìn Hannojo, cứ thế mà bước về phía nam. Xuyên qua xóm Yanagi nhiều nhà buôn bán huyên náo, qua khỏi xóm Himono nhiều nhà thợ làm đồ gỗ thông thì đến một xóm yên tĩnh có chùa và nhà võ sĩ nối tiếp nhau, rồi hai người ra đến bờ sông Gomagawa. Lúc đó, Noge Yujiro mới dừng bước, quay lại hỏi: &#8220;Có chuyện gì với ta à?&#8221;</p>
<p>&#8220;Ðúng đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ta cũng nghĩ thế, nên đưa anh ra đến đây đấy&#8221;. Yujiro nói, rồi ợ một tiếng nhỏ. Hắn là con trai thứ tư của một thanh tra cảnh sát; dung mạo, phong thái và tính tình có vẻ trai trẻ. &#8220;Khoẻ chứ?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Cũng thường&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế bệnh đã bớt rồi đấy à?&#8221; Yujiro hỏi.</p>
<p>&#8220;Chẳng có bệnh gì cả&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế à?&#8221;. Yujiro cười lớn, ngón tay chỉ vào đầu mình, nói thẳng thừng: &#8220;Ðúng là người nào bị bệnh ở đây cũng nói thế cả nhỉ. Mà thôi, cứ gắng dưỡng bệnh mà sống cho đàng hoàng. Chứ tay kiếm sĩ giỏi nhất võ đường Miyake mà điên loạn mất thì khó coi lắm!&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Cô Otoe đã lên Edo hôm nay rồi đấy. Ðể cho cô ấy còn trinh nguyên thế kia mà dâng lên cho Thế tử thì thật là uổng. Hay là, chẳng lẽ anh đã ngủ với cô ấy ít nhất một lần rồi?&#8221;</p>
<p>&#8220;Cũng vì chuyện cô ấy mà có điều muốn hỏi đây&#8221;.</p>
<p>&#8220;Chuyện cô Otoe à? Ðừng hiểu lầm mà phiền cho ta lắm. Ta có làm gì đâu nào&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Ấy, đừng nhìn với mắt như thế chứ! Ừ thì, thú thật là cũng đã nắm tay cô ấy rồi đấy. Chứ người đẹp đến thế kia mà! Cũng phải đánh liều xem có cơ may nào không chứ! Thế nhưng, đấy là chuyện đã xảy ra trước khi cô ấy hứa hôn với anh kia&#8221;.</p>
<p>&#8220;Chẳng phải ta nói chuyện đó&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ủa, không phải à?&#8221;</p>
<p>&#8220;Có kẻ đã tâu lên các quan trên về cô Otoe đấy. Anh có nghĩ ra là kẻ nào không?&#8221;</p>
<p>&#8220;Ha ha ha! Chuyện đó à!&#8221;. Yujiro nói, khoanh tay lại rồi lắc đầu: &#8220;Phải rồi. Nếu không có kẻ nào tâu lên thì đâu đến nỗi xảy ra chuyện như thế này. Nhưng mà này Sahashi, kẻ đó là ai thì khó mà dò xét ra được lắm&#8221;.</p>
<p>&#8220;Tại sao?&#8221;</p>
<p>&#8220;Có vẻ anh chỉ nghĩ là có kẻ đã do ác ý mà chia cắt hai người, thế nhưng cũng có trường hợp do hảo ý mà họ tiến cử cô Otoe chứ. Vẫn có thể là họ không biết chuyện cô ấy đã hứa hôn với anh rồi&#8221;.</p>
<p>Hannojo nghĩ: không, không phải là họ không biết, họ biết mà không nói ra đó thôi.</p>
<p>Yujiro nói tiếp: &#8220;Nhìn tất cả ra thành ác ý, đó là bệnh của anh đấy. Không giữ lòng rộng rãi thì bệnh không khỏi được đâu nhé&#8221;.</p>
<p>&#8220;Thế những đứa khác thì sao nào? Hata, Tsumura chẳng hạn, cũng đã theo đuổi cô Otoe đấy, đám ấy không căm hận tôi sao?&#8221;</p>
<p>&#8220;Sahashi này, không phải đâu&#8221;. Yujiro xua bàn tay to lớn trước mặt. &#8220;Nghi ngờ bọn trong võ đường thì không đúng đâu. Hata đúng là kẻ háo sắc thật đấy, có thể hắn đã quấy rầy cô Otoe không chừng. Nhưng người theo đuổi cô Otoe thì cũng chẳng cứ gì Hata, Tsumura mà thôi. Chính ta đây cũng thế, đã có một thời, cả đám môn sinh trẻ ai cũng nghĩ là mình cũng có thể gặp may&#8230;&#8221;.</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Thế nhưng, sau khi cô ấy đã hứa hôn với anh rồi, thì chắc chắn là cả bọn đều đã dứt khoát không theo đuổi nữa. Tất cả đều bằng lòng là cô ấy chọn được kẻ không đến nỗi tệ. Sự thật thì ta với Hata đã đi uống rượu giải sầu sau đó, Hata cũng đã nói là cô ấy chọn Sahashi thì không làm sao hơn được, thành thật mà nói thì thế là tốt nhất. Anh đã được bọn ta chúc phúc đấy chứ&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Nếu có ý nghi ngờ như thế thì anh nên nhắm hướng khác mà dò tìm. Có thể có kẻ thù hận anh ở đâu đó không chừng. Tuy nhiên, hãy ngừng chuyện theo rình ta đi. Nghi ngờ ta hay đám môn sinh trong võ đường thì sai lầm rồi&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Nhưng mà này&#8230;&#8221;. Noge Yujiro lùi lại 1, 2 bước, nhìn Hannojo nói: &#8220;Tìm kiếm kẻ ấy thì cũng được thôi, nhưng tốt nhất vẫn là gắng quên hẳn chuyện cô Otoe đi. Cô Otoe quả là người đẹp đáng yêu quý thật đấy, nhưng phụ nữ thì chẳng phải chỉ có mỗi một cô ấy thôi. Ðàn bà thì ở đâu cũng có vô số&#8221;.</p>
<p>Nói xong, Yujiro quay lưng lại, bước nhanh. Tấm lưng dài của hắn xa dần trên con đường ven sông đã bắt đầu nhạt nhoà bóng tối, chợt hắn dừng chân, quay đầu lại nói: &#8220;Thu mình trong chùa mà toạ thiền một thời gian thì sao nào? Làm thế có khi hết được mắt nhìn người ta với tia sáng xanh lè nghi hoặc thế kia&#8221;. Chỉ nói thế rồi Noge Yujiro vội vã rảo bước đi mất. Có vẻ hắn đã tỉnh rượu mà chợt thấy sợ hãi chuyện chỉ có hắn với Hannojo trên con đường tăm tối này.</p>
<p>Hannojo cười khổ sở, đứng nhìn theo dáng lưng Yujiro khom xuống bước đi xa dần.</p>
<p style="text-align: center">*</p>
<p>Lúc anh về đến nhà, cô Aki đang làm cơm tối, như đã chẳng có chuyện gì xảy ra. Hai người qua buổi tối như thường lệ. Nhưng khuya ấy, Hannojo rời phòng gia đình, đến phòng cô Aki. Aki còn thức, khi Hannojo chui người vào chăn nệm, cô im lặng dâng hiến. Thân thể Aki dàn trải như biển rộng trong bóng tối. Hoàn toàn nhu thuận, mềm mại tiếp nhận Hannojo mà bao bọc. Thân thể cô thật nồng ấm. Xoa bầu vú ấy, Hannojo như nhớ lại khung ngực trắng ngần của bà vú mà bàn tay nhỏ bé của anh ngày xưa thỉnh thoảng vẫn sờ sẫm.</p>
<p>&#8220;Nói thật thì, ta chẳng điên loạn gì cả đâu&#8221;. Hannojo nói, vẫn rúc đầu vào ngực Aki. &#8220;Chỉ làm bộ giả điên thế thôi&#8221;.</p>
<p>&#8220;Tôi hiểu lắm, cậu chủ ạ&#8221;. Aki nói, vòng tay lớn ôm siết Hannojo. &#8220;Vì thế, mới đón nhận cậu chủ như thế này đấy chứ&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ðược lắm&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nhưng mà, cứ tiếp tục như thế này thì không nên. Xin chỉ một đêm nay thôi nhé cậu!&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nhưng làm thế này thì thư thái lắm&#8221;.</p>
<p>&#8220;Rủi có con thì làm sao? Ðàn bà phải sinh con đấy cậu ạ&#8221;.</p>
<p>Trong bóng tối, Hannojo ngẩng mặt lên. Lời Aki như xé toạc bóng đêm, khiến Hannojo nhớ lại một chuyện.</p>
<p>Trước khi Aki đến làm việc, nhà đã có một tớ gái. Cô tên là Hatsu. Ðột nhiên không biết từ lúc nào, bụng cô to lên, thiên hạ đồn là bởi Hannojo đấy. Lão bộc Jihei chỉ đến làm việc ban ngày thôi, ban đêm nhà chỉ có Hannojo và cô tớ gái ấy, nên người chung quanh có nghi như thế cũng chỉ là chuyện đương nhiên. Hannojo thì nghe lời đồn rồi mới bắt đầu để ý đến sự khác lạ ở cô Hatsu. Anh kinh ngạc vặn hỏi Hatsu. Cô vừa khóc vừa thú thật kẻ kia là Kanematsu Tokunosuke làm cùng tổ Kỵ binh cận vệ, thường lui tới chơi với anh. Kanematsu là kẻ phóng túng về chuyện trai gái.</p>
<p>Lúc từ thành về, Hannojo dụ Tokunosuke đến chỗ xa xóm người ở, trách mắng hắn về chuyện cô Hatsu. Tuy nhiên, anh định bụng là nếu Tokunosuke nhận tội và hứa sẽ giải quyết thoả đáng thì anh cũng dung tha cho hắn. Thế nhưng, Tokunosuke từ đầu đến cuối cứ phủ nhận quan hệ với Hatsu. Lời nói của hắn thật trâng tráo, không có chút thành ý nào.</p>
<p>Hannojo nổi giận, đập hắn một trận. Anh đấm đá hắn cho đến lúc hắn không còn đứng dậy được. Chuyện đã bốn năm trước rồi. Lúc đó, Hannojo còn trẻ quá. Lo liệu cho Hatsu xong, không bao lâu, anh đã quên chuyện ấy. Sau đó, anh từ tổ Kỵ binh đổi sang tổ Cận vệ.</p>
<p>Thế nhưng, anh biết chắc chắn Tokunosuke là bà con của quan Kikumura Shozaemon hầu cận Lãnh Chúa. Vợ của Kikumura là bà con ruột thịt của mẹ Tokunosuke.</p>
<p>Thằng đó à? Hannojo nhớ lại vẻ mặt trắng trẻo, có vẻ thật là khinh bạc của Kanematsu Tokunosuke. Hẳn là hắn thâm thù việc bị anh đánh đập do vụ cô Hatsu, mà báo thù anh đấy rồi. Hoá ra chuyện chỉ đơn giản thế đấy!</p>
<p>&#8220;Cậu sao thế?&#8221;. Aki hỏi, dịu dàng vòng tay choàng cổ anh. Nhưng Hannojo thô bạo hất vòng tay ấy đi. Nhớ lại bụng phồng to dị hợm của cô Hatsu ngày trước, Hannojo chợt thấy bực bội đối với thân thể nồng ấm của người đàn bà.</p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong>5</strong></p>
<p>&#8220;Ðã đi xa quá nhỉ!&#8221;. Kanematsu Tokunosuke nói. Hannojo đưa Tokunosuke đến thượng lưu sông Gomagawa, nơi anh đã đến với Otoe. Nhằm ngày nghỉ của Tokunosuke.</p>
<p>&#8220;Khoảng này là được rồi&#8221;. Hannojo nói, dừng chân nhìn về phía đồng cỏ. So với lúc cùng Otoe đến chơi, đồng cỏ đã thay đổi khác hẳn. Cỏ mọc đầy và mạnh mẽ, phủ xanh khắp cả. Mây trĩu nặng bao bọc tứ phía báo hiệu sắp đến mùa mưa dầm, sườn núi xa cũng bị mây che khuất hết nửa. Chẳng có bóng người nào khác, góc trời phía tây bắc có khe hở giữa mây, tia nắng gần hoàng hôn chiếu thẳng xuống đồng cỏ thẫm tối. Phong cảnh ấy, không hiểu sao, lại rất hợp với tâm tình của Hannojo ngay lúc này.</p>
<p>&#8220;Về chuyện cô Otoe đây&#8230;&#8221;. Hannojo nói, quay lại nhìn Tokunosuke. &#8220;Nói như thế, hẳn anh đã hiểu tại sao ta đưa anh đến đây rồi chứ?&#8221;</p>
<p>&#8220;Xà&#8230;&#8221;. Tokunosuke nói, mắt nhìn Hannojo đăm đăm. &#8220;Chỉ nghe thế thì ta chẳng hiểu được là chuyện gì&#8221;.</p>
<p>&#8220;Có giả tảng không hiểu cũng vô ích thôi, Kanematsu!&#8221;. Hannojo lạnh lùng nói. Với giọng trầm trầm, anh nêu ra tất cả những điều anh đã suy đoán, rồi nói: &#8220;Mưu tính chuyện đó thì ngoài anh ra chẳng còn ai khác. Kết luận của ta là như thế đấy&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nghe thú vị lắm&#8221;. Tokunosuke cười lớn, khoe hàm răng trắng. &#8220;Người ta đồn là đầu óc anh đã ra thế nào rồi, thế mà nghĩ ra được chuyện hay ho quá chứ&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Nhưng mà chẳng có bằng chứng gì cả nhỉ&#8221;. Tokunosuke nói như diễu cợt rồi cười nhạt.</p>
<p>&#8220;Bằng chứng thì có ngay đây&#8221;. Hannojo nói, vẫn nhìn Tokunosuke không chớp mắt. &#8220;Ngài Kikumura Shozaemon không bao lâu sẽ tháp tùng Lãnh Chúa về xứ. Lúc đó chỉ cần ngài xác nhận một lời, là mọi chuyện rõ ràng ra ngay&#8221;.</p>
<p>&#8220;Nếu thế thì hãy chờ đến lúc đó mà xác nhận. Hôm nay thì chỉ có thế thôi à? Hoá ra chẳng bõ công đến đây&#8221;. Tokunosuke nói như đó là lời cuối. &#8220;Hết chuyện rồi chứ gì?&#8221;</p>
<p>&#8220;Khoan đã&#8221;. Hannojo ngăn lại. Trong đầu anh, vô số những vật màu trắng bật nẩy lên tán loạn. Bất giác anh nắm chặt thanh kiếm. &#8220;Kanematsu, không thú thật ra thì không về được đâu&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ðịnh uy hiếp ta đấy à?&#8221;. Tokunosuke nói, lại cười lộ hàm răng trắng. &#8220;Không như ngày xưa được đâu đấy, Sahashi. Dạo gần đây, tay kiếm của ta đã tiến bộ lắm đấy&#8221;.</p>
<p>Ngang hàng với võ đường Miyake còn có võ đường Higuchi dạy kiếm phái Itto, chia đôi danh tiếng trong các xóm quanh thành. Tokunosuke là một trong những môn sinh cao cấp nhất của võ đường Higuchi.</p>
<p>&#8220;Không thể như ngày xưa được!&#8221;. Ðột nhiên, mặt Tokunosuke đanh lại, lộ rõ vẻ thù hận. &#8220;Ừ đấy, chính ta đã làm đấy. Ta là người bị hạ nhục thì không bao giờ quên. Chuyện con gái nhà Miyake thì ta chỉ định làm anh hoảng lên chút chơi thôi, không ngờ lại thành công đến mức như thế.&#8221;</p>
<p>&#8220;&#8230;&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Vậy thì, thanh toán ở đây cho xong. Ðã thuận theo anh đến đây thì ta cũng đã quyết tâm rồi đấy&#8221;.</p>
<p>Hannojo vẹt cỏ, lùi lại. Tay anh nhanh nhẹn rút kiếm ra.</p>
<p>Tokunosuke tấn công trước. Ðường kiếm bén nhọn không thể xem thường được. Hannojo đỡ bật đường kiếm ấy và lùi lại. Nhưng Tokunosuke không ngừng nghỉ, đã chém tới nhát kiếm thứ hai. Hannojo né tránh, chân anh vướng cỏ quấn quanh nên chống một tay xuống. Nhưng có vẻ Tokunosuke cũng bị vướng gốc cỏ, như sắp ngã ra trước, nên hắn hốt hoảng gượng lại. Lưỡi kiếm của Hannojo bay đến vai đang loạng choạng của Tokunosuke, nhưng hắn kịp đưa kiếm lên đỡ. Chung quanh hai người xoay chuyển mạnh bạo, đám cỏ cao đến đầu gối không ngừng vang tiếng sột soạt.</p>
<p>Như rủ nhau, hai người chuyển dần ra bên bờ sông nhỏ. Ở đó, cỏ chỉ phủ một lớp ngắn vì đã có nhiều người đi qua đạp xuống. Cả hai người tấn kiếm theo thế Thanh nhãn <sup>[3]</sup>, đối diện nhìn nhau trừng trừng, hơi thở gấp gáp. Rồi chân Hannojo nhích tới trước. Kiếm từ thế Thanh nhãn chuyển sang giương thẳng lên cao. Tokunosuke cũng tiến bước.</p>
<p>Lúc còn cách khoảng ba tầm kiếm, toàn thân Hannojo như cơn lốc ào đến phía đối thủ. Kiếm anh chém xuống như thác đổ. Tokunosuke nhìn thấy lằn sáng trắng ụp xuống, bèn giương khuỷu tay lên vung kiếm chống đỡ. Nhưng tức khắc, thân người của Hannojo sà xuống mặt đất, trườn ngang qua, thanh kiếm từ phía dưới chém lên, cắt đứt khuỷu tay của Tokunosuke. Ðường kiếm hư thực ấy hàm chứa kiếm pháp Phù du xảo diệu chết người.</p>
<p>&#8220;Á!&#8221;. Tokunosuke ôm khuỷu tay bị chém quay người lại đúng lúc thanh kiếm của Hannojo trở ngược chém sả vào vai hắn.</p>
<p>Hannojo nhanh chân rời đồng cỏ. Trên đồng cỏ hoang vắng vang vọng tiếng sấm rền từ xa.</p>
<p style="text-align: center">*</p>
<p>Cuộc truy tầm kẻ nào chém chết Kanematsu Tokunosuke đã đình chỉ mà chẳng ra manh mối gì. Có người báo cáo là trước hôm phát hiện ra xác Tokunosuke, có thấy Tokunosuke và Sahashi Hannojo đi với nhau, nên quan Kiểm sát gọi Hannojo đến tư dinh mà thẩm vấn. Nhưng lời khai của Hannojo nghe lạng quạng, không đầu không đuôi, nên quan Kiểm sát chẳng hiểu ra được gì, đành cho anh về. Cũng bởi chẳng ai nghĩ là có chuyện gì giữa Tokunosuke và Hannojo cả.</p>
<p>Mùa thu năm ấy, Sahashi Hannojo đệ đơn xin trở lại làm việc vì đã trị bệnh xong, nhưng bị từ khước, chỉ có chỉ thị bảo cần tĩnh dưỡng thêm mà thôi. Ðến mùa đông, Hannojo lại đệ đơn lần nữa, nhưng cũng bị từ khước.</p>
<p style="text-align: center"><strong>6</strong></p>
<p>Biến cố trong thành xảy ra vào tháng 6 năm sau đó. Vào một ngày nóng bức, sắp đến ngày Lãnh Chúa Ukyo Dayu phải lên Edo làm việc. Ðây đó trong thành chộn rộn những thuộc hạ đi gom góp đồ đạc cho chuyến đi của Lãnh Chúa. Chính bọn này đã thấy Sahashi Hannojo tuốt kiếm trần bước đi trong thành. Nghe báo tin, người ta kéo nhau đến xem, thấy hình dáng của Hannojo mà kinh hoàng. Tóc bù rối phủ mặt, từ sau tóc, đôi mắt phóng tia xanh lè nhìn trừng trừng vào đám người tụ tập đến xem. Xương sườn anh nhô cao ló ra khỏi ngực áo phanh rộng thô lỗ. Dây lưng buộc lỏng lẻo quần võ sinh thùng thình kéo lết phía sau.</p>
<p>Chợt Hannojo toác miệng ra hét lớn: &#8220;Tôi muốn kêu với trên một chuyện&#8221;.</p>
<p>Hannojo hét lớn như thế nhưng tai mọi người chỉ nghe như tiếng la hét của người điên, chẳng ai hiểu là gì cả. Hannojo lại hét tiếp: &#8220;Hãy trả lại con gái nhà Miyake cho tôi&#8221;.</p>
<p>Năm trước đây, Hannojo đã nghe tin cô Otoe chết. Otoe lên Edo, đã mang thai con của Thế tử, nhưng khoảng hai tháng trước, đã bị sẩy thai rồi nằm liệt giường. Ðến tháng 6 thì đột nhiên trở bệnh nặng mà chấm dứt cuộc đời người con gái mới 17 tuổi trong nội cung trên Edo.</p>
<p>Hannojo nhìn quanh đám người đứng xem, quát lên uy hiếp: &#8220;Trả lại Otoe cho ta!&#8221;</p>
<p>Hannojo bước tới, đi sâu vào trong. Có kẻ vòng ra trước mặt anh, định cản lại. Thanh kiếm của Hannojo vung lên. Kẻ đó ngã xuống.</p>
<p>&#8220;Chận lại! Ðừng để hắn vào trong!&#8221;. Có ai đó như sực tỉnh, hét lớn. Rồi có tiếng quát bảo: chém chết cũng được. Nghe thế, người ta nhất tề tuốt kiếm ra, khiến trong thành náo động cả lên. Có kẻ liều mạng xông tới chém, nhưng Hannojo chỉ vung kiếm lên là kẻ ấy ngã xuống ngay. Ðường kiếm thật linh diệu.</p>
<p>Ta sẽ nói một lời uất hận lên Lãnh Chúa. Hannojo vừa nghĩ như thế vừa từ từ tiến bước. Trước mắt có kiếm quang loé lên là anh vung kiếm chém sả, như trong vô thức. Anh dần dần hụt hơi, toàn thân đau như dần. Có vẻ anh đã đâm chém nhiều lắm rồi. Nhưng, cố gắng chút xíu nữa thôi. Ðã thấy được hành lang dẫn đến phòng làm việc của Lãnh Chúa Ukyo Dayu rồi.</p>
<p>Tránh đường kiếm chém tới từ phía bên phải xong, Hannojo nhảy khỏi căn phòng nhỏ, ra hành lang. Trong vùng tối mông lung trước mắt, anh thấy có bóng người đen thẫm đứng chận.</p>
<p>&#8220;Tránh ra!&#8221;. Hannojo quát lớn.</p>
<p>Bóng người ấy ôn tồn nói: &#8220;Nhận ra ta không? Shinjuro đây&#8221;.</p>
<p>Hannojo mở mắt lớn, tay quẹt mắt bị máu me che khuất.</p>
<p>&#8220;Buông kiếm xuống đi, Hannojo&#8221;.</p>
<p>Hannojo lắc đầu. Anh đứng tấn sẵn sàng, kiếm giương cao.</p>
<p>&#8220;Thế à! Vậy thì xem đây!&#8221;. Bóng đen của Shinjuro như chợt lướt ra xa. Hannojo nhích chân tới trước. Ðột nhiên, bóng đen như vỗ cánh ào tới. Hannojo nhắm bóng ấy chém sả xuống, rồi vặn người, chém ngược từ dưới lên.</p>
<p>&#8220;Á!&#8221;. Anh nghĩ: chỉ trễ một nhịp thở thôi. À không, kiếm của Shinjuro nhanh hơn rồi. Anh cảm thấy ngực bị đập mạnh, trước mắt tối sầm lại.</p>
<p>Trên hành lang buổi chiều, ánh nắng mùa hè chói chang chiếu chan hoà. Thi thể bị bằm chém như miếng giẻ rách của Hannojo nằm sóng sượt dưới nắng.</p>
<p style="text-align: center">*</p>
<p>Khoảng một tháng sau, nhà Sahashi Hannojo bị phiên trấn tịch thu. Bọn người được phiên trấn sai phái đến lấy đồ đạc trong nhà mang đi, những thứ vụn vặt thì đem ra vườn đốt. Ðến chiều tối, ngọn lửa toả sáng nhuộm đỏ bốn bề, soi chiếu đám người đứng quanh đấy. Trước cổng nhà có người đàn bà đứng nhìn ngọn lửa ấy suốt một thời gian thật lâu, cho đến khi chung quanh đã trùm phủ trong bóng đêm mới âm thầm quay lưng rời cổng nhà Sahashi ra đi. Ðó là cô Aki, chứng kiến cho tới cùng cảnh nhà Sahashi bị triệt phế. Dáng lưng rộng của Aki rời xa dần trông buồn thảm đến nỗi những người được sai phái đến đã đứng lặng bên cổng nhìn đưa theo cô một hồi lâu.</p>
<p><strong>Phạm Vũ Thịnh </strong><em>dịch</em><br />
<em>Sydney 11/07-07/09</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><strong><em>Chú thích:</em></strong><em> </em></p>
<p><sup>[1]</sup> Hộc : <em>Koku</em>, đơn vị đo lường, khi dùng để tính bổng lộc của võ sĩ thì khoảng 150 kí gạo. <em></em></p>
<p><sup>[2]</sup> Edo : trung tâm cai trị của Phủ Chúa Tokugawa, bây giờ là Tokyo.</p>
<p><sup>[3]</sup> Thanh nhãn : <em>Seigan</em>, thế tấn giương thẳng kiếm, chĩa mũi kiếm vào mắt đối thủ.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/7872/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Giới thiệu Murakami Ryu</title>
		<link>http://damau.org/archives/14751</link>
		<comments>http://damau.org/archives/14751#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 27 Jan 2007 12:11:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phạm Vũ Thịnh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Biên Khảo]]></category>
		<category><![CDATA[Các số Da Màu định kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Da Màu số 23]]></category>
		<category><![CDATA[Giới thiệu tác giả]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=14751</guid>
		<description><![CDATA[Murakami Ryu giúp người ngoại quốc thấy được mặt trái của Nhật Bản, đất nước của trà đạo, thư pháp, kimono, kabuki, hoa anh đào… còn đầy cả tham nhũng, dâm thư, những hình thái trụy lạc đến phi nhân, nơi mà ai cũng có thể mua được từ máy bán hàng tự động những lon nước ngọt, thức ăn nóng, lạnh, 37 loại lon cà-phê đủ mùi vị… và cả thuốc lá, dâm thư, và quần lót dùng rồi của nữ sinh.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p> </p>
<p>Tạp chí <em>Time</em> năm 1997 viết rằng Murakami Ryu là &#8220;một trong 11 người sẽ cách-mạng-hoá Nhật Bản.&#8221;</p>
<p>Murakami Ryu sinh năm 1952. Con trai duy nhất của một gia đình song thân làm nghề dạy học, cho đến năm 18 tuổi, ông sống ở Sasebo, Nagasaki, thành phố cảng có căn cứ Hải quân Mỹ, chịu ảnh hưởng văn hoá Âu Mỹ. Thời trung học cấp ba, ông đã là một học sinh ưu tú, tay trống trong ban nhạc Rock, và chủ bút tờ báo trường. Nhằm vào cao trào sinh viên học sinh phản thể chế, phản đế, phản chiến Việt Nam, sự kiện lực lượng Zengakuren &#8211; Liên hiệp Sinh viên Học sinh Toàn quốc đến thành phố nầy ngăn chận không cho Hàng không Mẫu hạm nguyên tử của Mỹ vào hải cảng đã tác động mạnh đến ông; năm sau đó, ông cùng bạn bè lập hàng rào phong toả trên sân thượng trường học, chống căn cứ Mỹ ở Sasebo, do vậy mà bị cấm đến trường một thời gian.<br />
Năm 1970, ông lên Tokyo học ở Đại học Nghệ thuật Musashino, ở trọ gần căn cứ quân sự Mỹ Yokota trong hai năm. Ông khởi đầu văn nghiệp với truyện dài <em>Kagirinaku Tômei Ni Chikai Buru- (Almost Transparent Blue, Màu Xanh Không Ngừng Trong Suốt)</em> năm 1976, mô tả đời sống của lớp người trẻ trong khu vực gần căn cứ quân sự Mỹ, đắm đuối trong văn hoá tính dục, ma túy và nhạc Rock. Tác phẩm đầu tay nầy đoạt ngay giải Tác Giả Mới &#8211; Gunzô, và liền sau đó giải Akutagawa, giải văn học cao quý nhất Nhật Bản, và cho đến nay đã bán đuợc trên 2 triệu cuốn. Ông bỏ đại-học, chuyên chú việc sáng tác. Rồi làm việc cho một nhà xuất bản, đảm trách chương trình phát thanh về âm nhạc và phỏng vấn nghệ sĩ, đảm đương chương trình TV, đạo diễn phim ảnh, chứng tỏ tài năng trong nhiều lãnh vực truyền thông.<br />
Ông viết và nói về nhiều đề tài đa dạng: kinh tế, chính trị, giáo dục, sinh học, tính dục… đến được gọi là &#8220;enfant terrible&#8221; (&#8220;đứa con quậy phá khủng khiếp&#8221;), là &#8220;đứa con không ai dự đoán được của văn học Nhật Bản&#8221;. Tập tiểu luận <em>Ano Kane De Nani Ga Kaeta Ka? (What Such Money Could Have Bought?, Đáng Lẽ Đã Làm Được Gì Với Số Tiền Như Thế?)</em> của ông đã gây dư luận sôi nổi do những ý kiến độc đáo, thực dụng hay hài hước, về chuyện số tiền 74 tỉ Mỹ kim chính phủ Nhật đã bỏ ra để cứu một số ngân hàng khỏi phá sản khi kinh tế bọt vỡ tung, mà đáng lẽ nên dùng vào những việc khác có ích cho dân chúng hơn. Cuốn sách nêu vấn đề chính trị gia quyết định những ngân sách khổng lồ người dân không tưởng tượng được, mà lại không bị kiểm soát hay đàn hặc gì cả.<br />
Ngoài <em>Màu Xanh Không Ngừng Trong Suốt,</em> tác phẩm của ông được dịch ra tiếng nước ngoài còn có <em>Coin Locker Babies</em>, <em>In The Miso Soup</em>, <em>69,</em> v.v.<br />
<em>Koinrokka-beibi-zu (Coin Locker Babies, Bé Con Trong Ngăn Tủ Khoá Bằng Đồng Xu)</em>, xuất bản năm 1980, được giải thưởng <em>Tác Giả Mới &#8211; Noma</em> năm 1981, kể chuyện hai đứa bé bị bỏ rơi trong ngăn tủ khoá ở nhà ga, được nuôi trong trại mồ côi, lớn lên tìm cách trả thù những người đã đối xử tàn tệ với mình, trong bối cảnh xã hội lãnh đạm, tàn nhẫn.<br />
<em>In Za Miso Su-pu (In The Miso Soup, Trong Chén Xúp Tương)</em>, xuất bản năm 1997, đúng vào thời kỳ tệ nạn nữ sinh mại dâm dưới danh nghĩa &#8220;enjô kôsai&#8221; (compensating dating, giao tế có viện trợ) lên đến mức khủng hoảng ở Nhật, kể chuyện một thanh niên Nhật được một du khách Mỹ thuê hướng dẫn đi xem những chốn ăn chơi đồi trụy, rồi xảy ra vụ một nữ sinh mại dâm bị thảm sát, xác cắt rời bị vất bỏ trong bao rác trong khu vực &#8220;đèn đỏ&#8221; Kabukicho ở Shinjuku, khiến anh ta nghi ngờ người Mỹ nầy là thủ phạm, từ hình dung và hành trạng kỳ dị của ông ta.<br />
<em>69</em> xuất bản năm 1987, là truyện dài có tính cách tự thuật kể lại thời trung học cấp ba của nhân vật chính, một cậu trai sống ở thành phố cảng có căn cứ quân sự Mỹ, trong năm 1969, thời kỳ sinh viên học sinh phản thể chế, phản đế, phản chiến; ham thích nhạc Rock, phim ảnh Âu Mỹ, bị ảnh hưởng bởi các xu hướng chính trị đang sôi sục, đồng thời quan tâm đến người khác phái và chuyện tình dục. Truyện nầy đã được quay thành phim với đạo diễn Lee Sang Il, tài tử Tsumabuki Sotoshi và Ando Masanobu.<br />
Tập truyện ngắn nổi tiếng nhất của Murakami Ryu là <em>Topa-zu (Topaz, Hoàng Ngọc)</em> xuất bản năm 1988, thu tập các truyện ngắn phần lớn viết về giới gái mại dâm, ngập ngụa trong vũng lầy dục vọng biến thái của khách đàn ông, nhưng cho thấy những ước vọng nhân tính, khắc khoải hướng thượng. Tập truyện nầy làm nền tảng cho cuốn phim <em>Tokyo</em><em> Decadence (Đông Kinh Trụy Lạc)</em> do Murakami Ryu đạo diễn, đã gây sôi nổi ở Đại Hội Ðiện Ảnh Ý năm 1992. Cho đến nay, 5 cuốn phim do ông đạo diễn với cước bản dựa trên các tiểu thuyết của ông, đều làm xôn xao dư luận vì những mô tả thẳng thắn đến sống sượng về những chuyện cấm kỵ của xã hội hiện đại. Đặc biệt, xã hội ấy không những dung nhận mà còn tưởng thưởng những tác phẩm nặng tính tả thực của ông.<br />
Tiểu thuyết và phim ảnh của Murakami Ryu tạo sốc. Lối diễn đạt ngổ ngáo có khi trắng trợn của ông không khiêu khích nhưng vẫn chênh vênh ở bờ vực phong hoá, làm những nhà đạo đức phải nhăn mặt.<br />
Tác phẩm của Murakami Ryu giúp người ngoại quốc thấy được mặt trái của Nhật Bản, đất nước của trà đạo, thư pháp, kimono, kabuki, hoa anh đào… còn đầy cả tham nhũng, dâm thư, những hình thái trụy lạc đến phi nhân, nơi mà ai cũng có thể mua được từ máy bán hàng tự động những lon nước ngọt, thức ăn nóng, lạnh, 37 loại lon cà-phê đủ mùi vị… và cả thuốc lá, dâm thư, và quần lót dùng rồi của nữ sinh.<br />
Nhân vật của ông là giới trẻ hiện đại, không tin tưởng vào sự đồng thuận với tập thể để đổi lấy sự an toàn và thăng tiến theo thứ tự, như xã hội truyền thống Nhật Bản hứa hẹn và đòi hỏi. Hiện tượng &#8220;hikikomori&#8221; (socially withdrawn) thu mình lại, tránh tiếp xúc với xã hội, trong giới trẻ đã trở thành phổ biến, như một hệ quả của những biến đổi xã hội trầm trọng do kinh tế Nhật phát triễn mạnh cuối thế kỷ 20. Giới trẻ không thể nào &#8220;thu mình lại&#8221; kiểu ấy được nếu cha mẹ không đủ giàu để có thể cung cấp sẵn chỗ ở, thức ăn và cả những tiện nghi xa xỉ như máy móc âm hưởng, video, máy tính, điện thoại di động… Kỹ thuật mới, được xã hội tưởng lệ, như Internet, DVD… lại tạo nên không gian cá nhân biệt lập, không-gian-ảo mà người ta sống được gần như hoàn toàn trong đó, làm được cả chuyện mua bán, đổi chác, vay trả mà không cần ra khỏi nhà để giáp mặt người khác. Xã hội hậu-hiện-đại Nhật bản đã tạo những sức ép nghẹt thở lên giới trẻ, như &#8220;địa ngục luyện thi đại học&#8221;, các lớp-học-thêm đua tranh ráo riết ngay từ tiểu học… Đã có những vụ thiếu niên 14 tuổi thủ dao đến trường đâm chết bạn, hay thiếu niên thiếu nữ qua internet rủ nhau tự sát tập thể… là những biểu hiện cực đoan của sự phản kháng đối với xã hội hiện đại, của giới trẻ, mà phản ứng thường nhật, ở cấp độ nhẹ nhàng hơn, là ngôn hành thô tạp, và lối sống theo kiểu hư vô chủ nghĩa.<br />
Ông cho rằng sự gia tăng của số thiếu niên phạm pháp là hiện tượng chung của các nước tiên tiến, không riêng gì Nhật. Quả thật, hiện tượng &#8220;văn hoá trẻ&#8221; Nhật Bản, nhất là truyện tranh &#8220;manga&#8221;, phim ảnh hoạt hoạ Nhật: <em>Astro Boy, Pokemon, Yu-Gi-Oh</em> phổ biến và được yêu chuộng nồng nhiệt ở cả phương Tây lẫn phương Đông, cho thấy rằng những vấn đề của giới trẻ Nhật Bản hiện nay có thể cũng sẽ phát hiện ở các nước khác, nhất là những nước đồng-văn ở Đông Á.<br />
Sự suy yếu gần như khủng hoảng kinh tế ở Nhật trong những năm gần đây, theo Murakami Ryu, lại có thể là hoàn cảnh tốt cho người Nhật quan tâm khẩn thiết hơn về tương lai mà cố gắng cải thiện xã hội. Bởi kỷ nguyên hiện-đại-hoá khởi từ thời Minh Trị phục hưng đã chấm dứt 20, 30 năm trước rồi; chế độ làm việc chung thân cho một hãng, sự bảo hộ của hãng sở, khu phố, chính phủ, không còn thực chất nữa. Do đấy, cần cổ xướng lối suy nghĩ và hoạt động cá nhân, không phải theo nghĩa chống lại đoàn thể hay xã hội, mà phải là tìm hiểu vai trò của cá nhân để đóng góp hữu hiệu, hay giữ quan hệ thích hợp trong tập thể. Nhất là giới trẻ, không thể cứ chỉ nhắm mắt làm theo lệnh cấp trên hay các bậc trưởng thượng, trong ảo giác an toàn xã hội, mà phải suy nghĩ trong chiều hướng độc đáo cá nhân.<br />
Murakami Ryu cho rằng Nhật bản đang đối đầu với một khúc ngoặt quan trọng, không chỉ về kinh tế mà còn về văn hoá nữa, do đòi hỏi toàn-cầu-hoá về kinh tế và tài chính; như là &#8220;lần mở cửa thứ hai&#8221; sau lần Minh Trị Duy Tân.</p>
<p style="padding-left: 30px;">Phạm Vũ Thịnh</p>
<p> </p>
<p style="padding-left: 60px;"><strong>Tham khảo:</strong><strong><br />
</strong><br />
[1] John Paul Catton: &#8220;Big In Japan: Murakami Ryu&#8221;, trang mạng <a href="http://metropolis.japantoday.com/biginjapanarchive299/290/biginjapaninc.htm"></p>
<p>http://metropolis.japantoday.com/biginjapanarchive299/290/biginjapaninc.htm</a></p>
<p>[2] Sayuri Saito: &#8220;Ryu Murakami: Enfant terrible of literature&#8221;, trang mạng <a href="http://www.yomiuri.co.jp/intview/0223dy17.htm"></p>
<p>http://www.yomiuri.co.jp/intview/0223dy17.htm</a></p>
<p>[3] Jonathan Sprague &amp; Murakami Mutsuko: &#8220;Internal Exodus &#8211; Novelist Murakami Ryu sees a dim future&#8221;, trang mạng <a href="http://www.asiaweek.com/asiaweek/magazine/2000/1020/sr.japan_ryu.html"></p>
<p>http://www.asiaweek.com/asiaweek/magazine/2000/1020/sr.japan_ryu.html</a></p>
<p>[4] Murakami Ryu: &#8220;69&#8243;, bản bỏ túi do nhà Shueisha tái bản lần thứ 40, tháng 8 năm 200.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/14751/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lady Jane</title>
		<link>http://damau.org/archives/14736</link>
		<comments>http://damau.org/archives/14736#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 27 Jan 2007 10:29:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Murakami Ryu </dc:creator>
				<category><![CDATA[Các số Da Màu định kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Da Màu số 23]]></category>
		<category><![CDATA[Dịch Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Sang Việt ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=14736</guid>
		<description><![CDATA[Tôi bị phạt đứng ở phòng giáo chức suốt một giờ đồng hồ. Lúc bị bắt đứng đấy, tôi ghét nhất là thầy cô giáo đi ngang qua lại hỏi: Trò làm gì mà bị phạt thế? Mỗi lúc bị hỏi lại phải giải thích. Rồi thầy hướng dẫn lớp và thầy đảm đương ban báo chí lại phải tạ lỗi với Yoshioka, Kawasaki và Aihara. Ra cái điều hai thầy đã vì tôi mà chịu nhục.
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p> </p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>Lời người dịch:</em><em></em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>Chương thứ 3 trong truyện dài theo thể tự thuật &#8220;69&#8243; xuất bản năm 1987, được dịch từ nguyên tác tiếng Nhật &#8220;RediJe-n&#8221;trong bản bỏ túi do nhà Shueisha tái bản lần thứ 40, tháng 8 năm 2004.</em><em></em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Thời bấy giờ, làm phim là hoạt động rất thịnh hành. Từ khi học sinh trung học cấp ba ở Tokyo đè bẹp tất cả các nhà làm phim tiền vệ độc lập mà đoạt giải Grand Prix ưu tú nhất ở Đại hội Phim ảnh Nghiệp dư, việc chế tác phim ảnh bắt đầu thịnh hành khắp nơi. Ai cũng nghĩ làm phim là dễ dàng mà lại là phương cách biểu hiện mũi nhọn nữa. Chuyện kỳ lạ thế nhưng có thật đấy. Cả tôi lẫn Iwase lẫn Adama và cả mọi đứa khác, mặc dù chưa hề xem một phim nào thuộc loại phim-dưới-hầm do bọn người không chuyên nghiệp chế tác, thế mà cả bọn đều ngưỡng mộ và mơ ước làm loại phim ấy. Không khác gì dân Pháp dọc bờ biển Đại Tây Dương đã ngưỡng mộ và mơ ước quân đội Mỹ mà họ chưa hề nhìn thấy bao giờ.</em></p>
<p><em>&#8220;Được rồi, tụi mình nên làm thế nầy. Dẹp kiểu Godard [1] làm phim tùy hứng đột xuất đi, mà hãy viết cước bản đàng hoàng, nói thế nào nhỉ … phải làm cho rầm rộ như kiểu Kenneth Anger [2] ấy, rồi thu hình thì làm theo kiểu Jonas Mekas [3] …&#8221;</em></p>
<p><em>Nghe tôi nói thế, cả Adama lẫn Iwase đều gật gù &#8220;Ừm, ừm&#8221; tán thành; nhưng muốn làm phim gì thì chẳng đứa nào hiểu cả. Giống như con gái, biết thế nào cũng phải yêu mới được, bọn tôi biết thế nào cũng phải làm phim mới được, thế thôi.</em></p>
<p><em><br />
Một buổi chiều tươi đẹp hạ tuần tháng Tư, tôi cùng với Iwase và Adama, lồng ngực phập phồng khấp khởi, đến tham quan buổi diễn tập của Ban Diễn kịch Anh ngữ. Nhắm đến giải vô địch Đại hội Diễn kịch toàn đảo Kyushu, các thiếu nữ xinh đẹp nhất, niềm tự hào của trường Bắc Cao [4] đang đánh vật với kịch thơ Shakespeare.</em></p>
<p><em><br />
Gần cửa vào giảng đường đã đông nghẹt bọn nam sinh. Phần lớn là tụi &#8220;phái Mềm&#8221; [5], ngay chính giữa là tay thủ lĩnh Shirogushi Yuji, cổ áo đã tháo miếng độn cứng, chơi quần loe và giày da rắn. Từ hồi năm thứ nhất, Shirogushi Yuji đã mê mệt Matsui Kazuko, biệt danh &#8220;Lady Jane&#8221;[6]. Thật chẳng hiểu vì sao mà tất cả mấy thằng học trò du côn băng đảng lại đều mê say các em thiếu nữ xinh đẹp con nhà lành. Thế nhưng tất nhiên là Matsui Kazuko thì hoàn toàn chẳng đoái hoài gì đến tên trùm du đãng ấy cả.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ê, cu Ken, đến đây làm gì đấy mầy?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Shirogushi vẫy tay gọi khi nhìn thấy tụi tôi.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;À, tớ nghĩ hay là ghé vào học hỏi thêm ba chữ tiếng Anh đây mà&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Tôi bịa chuyện cho qua, nhưng Shirogushi làm mặt nghiêm.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Mầy xạo đấy phỏng?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Sao mà mấy thằng du côn nầy lại giỏi lật tẩy xạo của người hiền lương thế nầy không biết. Hắn tiếp :</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Đến xem ai đấy mầy? Yumi? Masako? Mieko? hay Sakiko? Hử?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Vâng, Ban Diễn kịch Anh ngữ có nhiều người đẹp nổi tiếng thế đấy. Tôi, Iwase và Adama đưa mắt nhìn nhau. Shirogushi đã nhìn thấu tim đen của tụi tôi rồi.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ê, không phải mầy nhắm vào cô bé cưng Kazuko đấy chứ? Chẳng lẽ, mầy đến đây để ngấm nghé Kazuko sao chứ?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Đâu có, có phải thế đâu …&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Tôi chưa kịp dứt lời, Shirogushi đã rút dao trong túi ra, đâm phập vào đùi tôi… là nói dóc, thật ra hắn chỉ chộp lấy cổ áo tôi.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Chạm đến Kazuko thì ngay cả cu Ken, ta cũng không tha đâu&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Shirogushi gằn giọng doạ nạt. Nhưng khi nghe Adama can thiệp, &#8220;Yuji, đừng làm thế&#8221; thì hắn buông cổ áo tôi ra ngay và cười giả lả.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Đùa đấy, đùa đấy mà&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Adama giải thích.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Yuji, không phải thế đâu. Ken định làm phim đấy. Hôm trước mới cuỗm máy quay phim 8 ly từ nam sinh năm thứ hai Masugaki đấy thôi, Ken dùng máy ấy để làm phim đấy mà&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Làm phim à? Rồi sao? Có dính dáng gì đến Kazuko chứ?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thì bởi tôi muốn mời Matsui Kazuko đóng vai nữ chính đấy mà&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Tôi đột nhiên trịnh trọng nói bằng giọng chuẩn.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Yuji nầy, học sinh Bắc Cao mà làm phim thì đây là lần đầu tiên từ khi trường được thành lập cho đến nay, mà dịp nầy có ai khác đóng vai nữ chính được chăng? Hử? Ngoài Matsui Kazuko ra, thử hỏi còn có ai xứng đáng với vai chính ấy không?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Adama giải thích khéo léo như thế. Mặt mày Shirogushi Yuji bừng sáng. Thế à? À ra thế. Ừm, ừm, có ai khác đâu, tớ cũng nghĩ thế, ngoài Matsui Kazuko ra, chẳng có ai khác đuợc, …</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Phải thế không nào? Cho nên, Ken phải đến đây xem Matsui Kazuko cho kỹ càng, chứ nếu không thì ấn tượng không làm sao mà có được …&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Nghe Adama nói thế, Shirogushi gật đầu lia lịa, rồi nắm lấy tay tôi mà nói.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Tớ hiểu ra rồi. Cậu phải thu hình Kazuko sao cho đẹp còn hơn Asaoka Ruriko [7] nữa mới được&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Rồi hắn đá đít mấy thằng đang đứng ở hàng trước nhất ngang cửa vào giảng đường, cho dạt cả ra, để chừa chỗ tốt nhất cho tụi tôi. Nghe nói Matsui Kazuko đóng vai chính, Shirogushi Yujiđột nhiên phấn khích hẳn lên, to giọng gợi ý nào là nhạc chủ đề thì Ishihara Yujiro [8] hát là được nhất, Matsui Kazuko đóng vai cô hướng dẫn du lịch xe buýt, xuất thân trẻ mồ côi là tốt nhất, nào là chính hắn cũng muốn đóng một vai, chẳng hạn một tên giết mướn, …… làm cho Adama đâm lo, ghé tai tôi thì thầm : &#8220;Thế nầy thì không xong rồi&#8221;. Trước hết, Matsui Kazuko mà thấy đám nầy ồn ào thế nầy thì sẽ chẳng làm sao mà nhận lời đóng phim được. Bởi hễ nghe la lối rằng mình sẽ đóng phim đóng phim đóng phim với Shirogushi Yuji … thì Matsui Kazuko sẽ ghét lắm. Matsui Kazuko vốn chẳng ưa Shirogushi Yuji. Adama là đứa nhanh trí nên nghĩ ra thế. </em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ken, cậu vào một mình đi. Matsui Kazuko hẳn là còn đang chuẩn bị trong phòng đấy&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Đến nói gì được chứ, ở cái chỗ toàn con gái ấy?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ken vẫn còn trong ban báo chí đấy chứ?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ừ&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thế thì cứ bảo là đi quan sát để viết báo là được chứ gì.&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Thế là tôi một thân một mình dấn bước về phía trong cùng của giảng đường, nơi đất thánh của những thiếu nữ xinh đẹp nhất, nơi có phòng của Ban Diễn kịch Anh ngữ Bắc Cao. Quay đầu nhìn lại, thấy tất cả các nam sinh đang vẫy tay tiễn tôi. Gắng lên. Có đứa còn vẫy cả mũ học sinh. Adama đang vỗ về Shirogushi Yuji đòi đi theo tôi mà không được.</em></p>
<p><em><br />
Trong phòng thoảng hương hoa. Tôi chợt muốn hát lên bài ca &#8220;Chiếc vòng cổ bằng hoa&#8221; [9] của ban Tigers. Bởi các thiếu nữ tươi đẹp như hoa đang ríu rít tập luyện tiếng Anh bên đồng hoa tươi nở. Làm tôi thật khó mà cất tiếng chào hỏi. Dạ thưa, chào các cô, xin chào, xin lỗi, …, những ngôn từ như thế ngay từ đầu đã thất bại rồi. Tôi cố tìm lời nói nào cho điệu nghệ, nhưng chẳng nghĩ ra được lời nào. Hay là nói thử bằng tiếng Anh? … Đang suy nghĩ như thế thì thầy Yoshioka, hướng dẫn Ban Diễn kịch Anh ngữ bước đến. Một gã đàn ông đáng ghét, tự phụ là lúc nào cũng ăn mặc vét-tông Anh quốc, trung niên, đầu bết mỡ chải tóc.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Cậu là thứ gì mà đến đây?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Yoshioka nói, nghe như là: cái thứ mầy thì có chuyện gì mà đi lạc vào vùng đất thánh nầy!</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Dạ, em là người của Ban báo chí&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Yazaki, phải không? Ta biết tên cậu mà, bởi ta dạy văn phạm cho lớp cậu chứ đâu&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thưa vâng&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thưa vâng cái gì! cứ trốn giờ học, có thấy ở lớp đâu nào&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Chịu thua. Đâu có ngờ lại có thầy giáo kiểu nầy xuất hiện mắng nhiếc cho như thế nầy đâu. Thật bất lợi. Một gã đàn ông đáng ghét thật đấy, nhưng có phần ôn hoà, không đánh đập học trò, nên hầu hết các giờ của Yoshioka thì tôi trốn. Lần thi kiểm cuối học kỳ mới, tôi cũng đã bị điểm kém, tô đỏ rồi. Từ sâu bên trong mắt kính vành đen, đôi mắt đăm đăm nhìn tôi.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Rồi sao? Đến đây làm gì? Cậu xin nhập vào Ban Diễn kịch Anh ngữ thì không được đâu nhé&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Nghe có những tiếng cười rộn lên từ trong phòng. Các cô thiếu nữ xinh đẹp ấy đang quan sát chúng tôi ứng đáp với nhau. Thế nầy thì không thể nào chịu thua cho được.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Em đến xem để viết bài báo đây mà&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Bài báo về chuyện gì?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Về chiến tranh Việt Nam.&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ta chẳng nghe nói gì cả. Cậu cũng biết chứ? Trước hết phải thưa với thầy hướng dẫn ban báo chí để xin phép, rồi thầy ấy nói chuyện với ta, ta có cho phép mới được chứ, tự ý mà làm thì không được đâu&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Ở Tokyo hay ở Kyushu cũng thế, ban báo chí là ổ tụ tập những phần tử phản kháng. Nhà trường đã gắng cắt đứt các dây liên kết hàng ngang giữa các ban, bởi trường ghét nhất là việc học trò tổ chức chặt chẽ. Chuyện kết tập ban nầy hội kia gây phiền nhiễu. Ban đại diện học sinh trong trường cũng đã chịu phép rồi. Nhà trường đã lợi dụng thứ ban đại diện theo đuôi lúc nào cũng ngoan ngoãn nghe lời ấy để làm ra vẻ chính học trò đã tự chủ mà quyết định tùng phục theo nguyên tắc như thế. Cứ như là nhà tù. Cứ như là thuộc địa thực dân do quân đội quản thúc. Tức thật.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Nếu thế thì không vì chuyện viết bài báo gì cả&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Không thế thì là vì chuyện gì?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thưa, chỉ đến nói chuyện chơi thôi&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Nhìn xem, ai cũng bận rộn công việc cả, không ai rảnh để nói chuyện chơi&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Trong phòng, các cô đang viết cước bản kịch tiếng Anh lên giấy sáp để in. Nghe tiếng cạo giấy sột soạt. Một nửa tảng lờ, nửa kia đang nhìn tôi và Yoshioka đối đáp. Matsui Kazuko đang tựa bút vào má, nhìn chúng tôi. Đôi mắt đẹp như mắt chú nai tơ Bambi. Đôi mắt gây sóng gió chiến tranh nơi phái nam.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Chuyện bá láp!&#8221;. Tôi chậc lưỡi, rồi nói lớn. </em></p>
<p><em><br />
Yoshioka sửng sốt.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Gì đấy? Dám nói là chuyện bá láp hả?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Chứ Shakespeare là cái thứ gì? Bá láp cả! Ở Việt nam mỗi ngày người ta đang chết cả ngàn đấy thầy ạ!&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Cậu nói gì?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Nhìn ra ngoài cửa sổ kia mà xem! Chiến hạm của Mỹ đi giết người mỗi ngày đấy, không thấy sao?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Yoshioka lộ vẻ bối rối. Giáo viên tỉnh lẻ không quen đối ứng với thứ học sinh phản kháng. Nếu chỉ là học trò du đãng thì chỉ cần đập chúng một trận là xong, còn với học trò phản kháng có lý luận thì không dễ thế được.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ta sẽ báo cáo cậu lên thầy hướng dẫn ban báo chí&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thế thầy thích chiến tranh à?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Đừng có nói bậy!&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Yoshioka thuộc lớp người đã sống qua Thế chiến thứ hai. Hẳn là đã trải qua nhiều khổ ải, nên mặt mày đổi sắc. Chiến tranh thật tiện lợi. Dùng rất tốt trong việc cãi cọ với thầy giáo. Thầy nào nghĩ rằng chiến tranh là không nên, thì lập trường yếu. Bởi vậy, thế nào cũng cố tránh đả động đến.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Yazaki, về đi! Ban nầy đang bận rộn lắm&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thế thầy ghét chiến tranh hay sao?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Yoshioka là người yêu thích nghệ thuật. Thân thể cũng không to lớn. Có vào quân đội không nhỉ? Nếu có thì hẳn đã là thứ lính bị hiếp đáp rồi.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Nếu thầy ghét chiến tranh, mà không phản đối, thì hèn nhát&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Có dính dáng gì đến ta chứ?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Có đấy. Quân đội Mỹ sử dụng hải cảng nầy để đi giết người đấy&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Chẳng phải là chuyện học trò các cậu phải suy nghĩ đến&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thế ai phải suy nghĩ?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Yazaki, chuyện ấy thì đến lúc trò lên được đại học, ra đời, làm việc, lấy vợ, sinh con, thành người lớn rồi hẵng nói&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Cứ làm tàng! Người lớn cái quái gì chứ!</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Không là người lớn thì không phản đối chiến tranh được sao? Thế, chiến tranh không giết chết trẻ em à? Không giết chết học trò trung học cấp ba sao?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Mặt mày Yoshioka đỏ ké. Đúng lúc ấy, thầy giáo thể dục Kawasaki, chủ nhiệm điền kinh đi ngang qua. Cùng đi lại có cả thầy Aihara của ban nhu đạo nữa. Vậy mà tôi chẳng để ý, đang thao thao những là không làm gì cả tức là tán đồng đấy, tán thành chiến tranh đấy, nhà giáo dục mà tán thành chuyện giết người được hay sao, … nói với Yoshioka như thế thì bị Aihara nắm tóc, tát tai ba cái rồi vật ngã xuống sàn. Aihara hét: Yazaki-i-i-i. Aihara-nhu-đạo là kẻ đần độn, ra trường đại học hệ sắc tộc đấy, nhưng đã từng vô địch nhu đạo toàn quốc hạng trung nên rất đáng sợ, có thể tát nát tai như chơi. Aihara lại hét lớn: Đứng dậy! Vật người ta ngã lăn kềnh xuống sàn rồi lại bảo người ta đứng dậy là thế nào? Tôi tức lắm, nhưng tai và mũi cảm thấy như bị đập nát ra rồi nên đành lảo đảo gượng dậy. Lại nghe hét: Mầy dám nói hỗn với thầy giáo thế hả-ả-ả, rồi lại bị tát tai. Bàn tay dày mà cứng ngắc ấy tát cái nào đau điếng cái ấy. Thằng Yazaki nầy, chỉ có cái miệng dẻo quẹo thế thôi, chứ chạy đua thì chả bao giờ xong cho hết một cuốc, thế mà cứ lắm mồm nói dóc …… Bài bản của Kawasaki đấy. Tại sao ngay lúc nầy lại mang chuyện chạy đua ra nói chẳng hiểu nữa. Tôi thật tức tối, nước mắt cứ ứa tràn lên phía trong mắt. Hễ khóc là tiêu tùng mất. Matsui Kazuko đang nhìn đấy. Chớ khóc. Aihara cười tủm tỉm. Aihara vốn mang mặc cảm xuất thân từ trường đại học chẳng ra gì nên muốn xả mặc cảm ấy bằng cách đánh đập học trò như tôi một cách tận tình vui thú như thế. Bọn học trò du côn như đám Shirogushi Yuji cũng thường bị tay Aihara nầy hành hạ. Trong giờ nhu đạo, cứ hay bị vật ngã rồi chẹt cổ, bị chận ép đến gần dập dái, bị quật tung vào tường, bị nắm tai rồi quét chân cho ngã nhào xuống, …… Nói gì đi nữa, thầy giáo mà có sức trâu thế thì mạnh hơn tôi là cái chắc. Tôi bị nắm tóc lôi lên phòng giáo chức. Bọn Shirogushi Yuji, Adama, Iwase, … nhìn sững. Không lẽ … không lẽ … Shirogushi Yuji lầm bầm. Không lẽ Kazuko … Kazuko bị cưỡng hiếp rồi sao …</em></p>
<p><em><br />
Tôi bị phạt đứng ở phòng giáo chức suốt một giờ đồng hồ. Lúc bị bắt đứng đấy, tôi ghét nhất là thầy cô giáo đi ngang qua lại hỏi: Trò làm gì mà bị phạt thế? Mỗi lúc bị hỏi lại phải giải thích. Rồi thầy hướng dẫn lớp và thầy đảm đương ban báo chí lại phải tạ lỗi với Yoshioka, Kawasaki và Aihara. Ra cái điều hai thầy đã vì tôi mà chịu nhục.</em></p>
<p><em><br />
Dù thế nào đi nữa, kết cuộc, tôi đã chẳng nói gì được với Matsui Kazuko cả.</em></p>
<p><em><br />
*</em></p>
<p><em><br />
Cậu học trò năm thứ hai bị Adama &#8220;mượn đỡ&#8221; máy quay phim 8 ly đã đến gặp tụi tôi. Tên cậu ta là Masugaki Tatsuo. Tôi và Adama chế giễu tên gì mà lại Masugaki, nghe dâm tục quá [10] nhưng cậu ta thì nghiêm chỉnh lắm. Masugaki gia nhập nhóm Chính trị do Narushima và Otaki lãnh đạo, nên đến bảo tụi tôi là nếu không dùng máy quay phim vào chuyện có chủ đề đấu tranh thì hắn không cho mượn đâu. Adama phải ôn tồn phủ dụ hắn rằng không cứ gì phải trương chủ đề đấu tranh lộ liễu, mà trình bày biểu tượng tư tưởng đấu tranh như kiểu Godardcũng được chứ gì. Masugaki đành dặn tụi tôi đến gặp mà giải thích cho Narushima và Otaki hiểu, rồi bỏ đi.</em></p>
<p><em><br />
*</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Chào anh&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Giọng nói mát dịu ấy vọng đến tai tôi. Buổi sáng, đang trên đường đi học ở dốc lên ngay trước cổng trường. Tôi quay đầu nhìn lại thì ngay trước mắt là nàng nai tơ Bambi! Matsui Kazuko đấy. Tôi run lên.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;À, chào em&#8221;. Tôi nói, vừa cười tươi, và khoác tay lên vai Matsui Kazuko, vuốt nhẹ mái tóc nàng… là nói xạo, chứ thật ra, chẳng thốt ra được lời nào cả.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Anh Yazaki đi xe buýt à?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
Chỉ là chuyện đi học bằng phương tiện gì đấy thôi.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Không, tôi đi bộ. Còn Matsui thì sao?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Em đi xe buýt&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Xe buýt đông lắm phải không?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ừm, cũng thường thôi&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Nầy, biệt hiệu Lady Jane là do ai đặt thế?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Các chị học lớp trên đấy&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Từ bản nhạc của Rolling Stones, phải không?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ừm, đúng thế. Bởi em thích bản nhạc ấy&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Bản ấy thì hay thật. Thích Stones lắm à?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Không, Stones thì không biết nhiều đâu. Thích Dylan, Beatles hơn, mà thích nhất vẫn là Simon and Garfunkel [11] &#8220;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thế à. Tôi cũng thích lắm&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Anh Yazaki có đĩa nhạc của ban ấy không?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ừ, có các đĩa như Sáng Thứ Tư Lúc 3 Giờ; Parsley, Sage, Rosemary and Thyme, hay là Tôi Muốn Sớm Trở Về Nhà.&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thế có đĩa Bookends không?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Có chứ&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ồ, cho mượn được không?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Được chứ&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ồ, thế thì thích quá. Trong đĩa ấy, em thích nhất bản Trong Vườn Thú, lời ca cũng tuyệt vời nhất rồi&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ừ, tuyệt vời nhất thật chứ&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Tôi nói, vừa nghĩ phải làm cách nào để có được đĩa Bookends ấy. Góp nhặt tiền nong lại, rồi bắt cả Adama lẫn Iwase góp thêm vào, nếu được thì ngay hôm nay phải mua đĩa Bookends. Chẳng làm sao hơn, một khi nữ tài tử chính đã muốn đến như thế.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Anh Yazaki lúc nào cũng suy nghĩ như thế à?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Gì kia?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Hôm trước anh đã nói với thầy Yoshioka thế đấy mà&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;À, chuyện Việt Nam ấy à?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Vâng&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Dù chẳng suy nghĩ đi nữa, cũng đập vào mắt mình đấy. Như tin tức báo chí chẳng hạn&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Anh thường đọc sách nữa?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Ừm, đọc chứ&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Có cuốn nào hay, cho mượn đi&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Tôi thầm mong con đường dốc lên trường nầy kéo dài đến vô tận. Để tôi được chuyện trò với Matsui Kazuko như thế nầy mãi mãi. Lần đầu tiên tôi biết được, chỉ cần bước song đôi với thiếu nữ xinh đẹp yêu kiều, tim mình nhảy những nhịp nhanh vui đến thế nào.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;TV hay gì khác, thường cho thấy những cảnh học sinh xuống đường biểu tình, hay phong toả trường học đấy, phải không? Mình cũng là học sinh mà sao cứ thấy như là thế giới nào hoàn toàn xa lạ. Mà có lẽ cũng hiểu được vì sao&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;À?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Anh Yazaki đã nói Shakespeare gì gì đấy là chuyện bá láp cả đấy chứ gì? Em cũng nghĩ thế&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Thế à?&#8221;</em></p>
<p><em><br />
&#8220;Simon and Garfunkel chẳng hạn, họ đi sát với thời đại chúng mình. Shakespeare thì chẳng thế được&#8221;.</em></p>
<p><em><br />
Vậy mà, rồi cũng đến trường mất. Hai đứa nói &#8220;bye, bye&#8221; chia tay sau khi hứa hẹn về đĩa nhạc Bookends. Nàng đi rồi mà tôi vẫn còn cảm giác mình đang đứng giữa cánh đồng đầy hoa.</em></p>
<p><em><br />
*</em></p>
<p><em><br />
Đột nhiên, tôi nói &#8220;Tụi mình dựng rào phong toả trường học đi!&#8221; làm Adama sửng sốt. Tôi có cảm tưởng là Matsui Kazuko đã nói gì như em thích con trai dám xuống đường biểu tình hay phong toả trường học.</em></p>
<p><em><br />
Adama bàn &#8220;Masugaki cũng đã nhắn nhủ đấy, vậy thì ta đến căn cứ của tụi Narushima và Otaki một lần xem sao&#8221;.</p>
<p></em></p>
<p><em>Phạm Vũ Thịnh chuyển ngữ</em></p>
<p><em> </em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><strong><em>Cước chú:</em></strong><em></em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[1] Godard : Jean-Luc Godard (1930- ), nhà đạo diễn Pháp nổi tiếng, là ngọn cờ đầu của phim ảnh Đợt Sóng Mới &#8211; Nouvelle Vague, với những tác phẩm phê phán thời đại. Xin xem thêm :</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em><a href="http://www.sensesofcinema.com/contents/directors/03/godard.html">http://www.sensesofcinema.com/contents/directors/03/godard.html</a><a href="http://www.sensesofcinema.com/contents/directors/03/godard.html">http://www.sensesofcinema.com/contents/directors/03/godard.html</a></em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[2] Kenneth Anger (1927-) : nhà làm phim tiền vệ Mỹ nổi tiếng với các phim-dưới-hầm (underground), phim thử nghiệm (experimental) như &#8220;A midsummer night&#8217;s dream&#8221; (1935), &#8220;Fireworks&#8221; (1947), &#8220;Scorpio Rising&#8221; (1963), …</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[3] Jonas Mekas (1922-) : nhà làm phim tiền vệ Mỹ gốc Đức, một trong những người chủ xướng phong trào New American Cinema (1959), nổi tiếng với phim &#8220;Guns of the Trees&#8221; (1962), và mới đây, &#8220;Letter from Greenpoint&#8221; (2004). </em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[4] Cao: trường trung học cấp ba ở Nhật được gọi là Cao đẳng Học hiệu &#8211; Kôtô Gakkô. Bắc Cao, là trường nổi tiếng nhất thành phố Sasebo nhờ tỉ suất đậu vào đại học cao vượt bực trong toàn tỉnh.</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[5] Phái Mềm : chuyên chú chuyện uống rượu, tán gái, hút thuốc, đôi khi đánh lộn, cờ bạc, và có liên hệ với băng đảng bạo lực.</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[6] Lady Jane : là nhan đề của một bản Rock nổi tiếng của ban Rolling Stones, nhạc và lời của Keith Richards và Michael Phillip Jagger, trong tập nhạc &#8220;Rotary Connection&#8221; phát hành năm 1967. Trong lịch sử Anh quốc có Lady Jane Grey (1537-1554), người đẹp não nùng với số phận bi thảm, lên ngôi nữ hoàng Anh được 9 ngày thì bị giam, và sau nầy bị xử tử, nạn nhân của việc tranh giành quyền lực sau khi vua Edward VI bệnh mất. </em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[7] Asaoka Ruriko (1940-) : nữ tài tử có vẻ đẹp quý phái, tài tử chính của hãng phim Nikkatsu.</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[8] Ishihara Yujiro (1934-1987) : nam tài tử có vẻ đẹp đàn ông, tài tử chính của hãng phim Nikkatsu, nổi tiếng với các phim về tuổi trẻ và người hùng, được xem là Elvis Presley của Nhật, em ruột của tác gia/chính trị gia Ishihara Shintaro.</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[9] Hana no kubikazari : bản nhạc thanh xuân của ban Tigers thịnh hành vào thập niên 1960 ở Nhật. </em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[10] Masugaki: nghe như masu (masturbation &#8211; thủ dâm) kaki (gãi).</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>[11] Simon and Garfunkel: Ban nhạc/song ca Paul Simon và Arthur Garfunkel của Mỹ, nổi tiếng thế giới thập niên 1960 với các bản &#8220;The Sounds of Silence&#8221;, &#8220;Mrs Robinson&#8221;, &#8220;Bridge Over Troubled Water&#8221;, &#8220;Scarborough Fair&#8221;, …, đã nhiều lần đoạt được giải thưởng ca nhạc Grammy và được đưa vào điện- đường kỷ niệm các ban nhạc Rock bất hủ &#8211; Rock and Roll Hall of Fame. </em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>1969</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"> </p>
<p style="padding-left: 30px;"> </p>
<p style="padding-left: 30px;"> </p>
<p style="padding-left: 30px;"> </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/14736/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tản mạn về vấn đề nữ quyền ở các nhà văn Nhật Bản</title>
		<link>http://damau.org/archives/14322</link>
		<comments>http://damau.org/archives/14322#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 06 Jan 2007 15:56:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phạm Vũ Thịnh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Biên Khảo]]></category>
		<category><![CDATA[Các số Da Màu định kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Da Màu số 20]]></category>
		<category><![CDATA[Nhận Định]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=14322</guid>
		<description><![CDATA[Thông báo dự định của DaMau.org về vấn đề nữ quyền khiến tôi nhớ ra là chưa đọc thấy tác-gia Nhật Bản nào thật sự có tiếng nói mạnh bạo rõ ràng đặt vấn đề nữ quyền đến mức như các nhà văn nữ Việt Nam hiện nay, trong số không-bao-nhiêu những tác-gia Nhật Bản mà tôi được biết.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<p>Thông báo dự định của damau.org về vấn đề nữ quyền khiến tôi nhớ ra là chưa đọc thấy tác-gia Nhật Bản nào thật sự có tiếng nói mạnh bạo rõ ràng đặt vấn đề nữ quyền đến mức như các nhà văn nữ Việt Nam hiện nay, trong số không-bao-nhiêu những tác-gia Nhật Bản mà tôi được biết.</p>
</div>
<div>Có thể vấn đề nữ quyền đã là &#8220;chuyện nhỏ&#8221; bị lơ là bỏ sót trong cuộc cách mạng vĩ đại về chính trị, kinh tế, xã hội Nhật Bản là Minh Trị Duy Tân, và tiếp tục bị lơ là bỏ sót trong cuộc cách mạng không kém vĩ đại về chính trị, kinh tế, kỹ thuật là quá trình xây dựng thần tốc của nước Nhật sau Thế chiến thứ hai. Nước Nhật đã trở thành cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới, nhưng tương đối, vị trí của người phụ nữ trong xã hội Nhật Bản vẫn chưa được cải thiện bao nhiêu.</div>
<div>Người phụ nữ Nhật Bản vẫn còn được tiếng nhất thế giới về đức tính tùng-thuận, mà người Việt Nam vẫn trầm trồ ao ước &#8220;ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật&#8221;. Người phụ nữ Nhật Bản chiều chuộng và nhường nhịn phái nam, do bản năng, tình cảm, truyền thống và thông niệm xã hội. Người vợ Nhật đón chồng đi làm về bằng câu: &#8220;<em>Anh muốn ăn tối ngay hay đi tắm trước?</em>&#8221; Ra đường thì người vợ đức hạnh đi sau chồng ít nhất là một bước. Người phụ nữ Nhật Bản dùng một thứ ngôn ngữ riêng, đa-phần là những kính-ngữ, những từ ngữ đặc biệt nhu thuận, mềm mỏng, hạ mình xuống, và nâng đối tượng lên. Tư tưởng Nho giáo ở Nhật không có ảnh hưởng mạnh trong tập tục xã hội như ở Trung quốc và Việt Nam, vậy mà người phụ nữ Nhật Bản lại có vẻ hành xử đúng điệu tam tòng (phụ, phu, tử), tứ đức (công dung ngôn hạnh) hơn ai hết.</div>
<div>Trong bối cảnh như thế, khó mà tìm được những tác-gia Nhật Bản có tiếng nói mạnh bạo rõ ràng đặt vấn đề nữ quyền, mà thường chỉ thấy có những lời ta-thán hay mạnh lắm thì cũng chỉ là phản kháng đối với xã hội hiện đại.</div>
<div>Theo Nguyễn Nam Trân, nhà nghiên cứu và dịch giả văn học Nhật Bản, trong bản thảo biên khảo &#8220;Tổng quan Lịch sử Văn học Nhật Bản&#8221;, chương &#8220;Khi văn học Nhật Bản nhìn ra thế giới&#8221; thì: &#8220;<em>Từ năm Shôwa 50 (1975) trở đi, trong bầu không khí của phong trào tìm cách nới rộng quyền sống phụ nữ, các nhà văn phái nữ đã có những hoạt động đáng kể. Đó là dòng văn học tranh đấu cho nữ quyền (women rights), hay mạnh mẽ hơn nữa, thiên trọng phụ nữ (feminism).</em>&#8221; Ðiển hình là các nhà văn như Kôno Taeko: &#8220;<em>từ chối mẫu tính</em>&#8220;, đào sâu chủ đề &#8220;<em>thế giới của những dục vọng thầm kín và lệch lạc của con người</em>&#8220;, hay Tsushima Yuuko: &#8220;<em>hình ảnh người đàn bà đơn độc nuôi con</em>&#8220;,&#8230;</div>
<div>Tuy vậy, có vẻ những tiếng nói ấy cũng chỉ là những ta-thán về thân phận người phụ nữ, &#8220;<em>đau đớn thay phận đàn bà, lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung</em>&#8220;, hay táo tợn lắm cũng chỉ là những lời phản kháng đối với xã hội còn dung dưỡng duy trì những bất công về phái tính, tạo ra những bi kịch, thảm kịch của phụ nữ. Những ta-thán, phản kháng như thế vẫn tiếp tục xuất hiện bàng bạc, không nhiều thì ít, trong tác phẩm của các nhà văn phái nữ Nhật Bản thời nay.</div>
<div>Trong những lời phản kháng đó của phái nữ Nhật Bản, tương đối ấn tượng nhất, bạo dạn nhất có lẽ là các tác phẩm của Yoshimoto Banana và Yamada Eimi, hai tác-gia vừa được giới thiệu trên trang mạng DaMau.org.</div>
<div>Yoshimoto Banana đưa ra những thân phận hẩm hiu trong xã hội hiện đại, nạn nhân của những thông niệm, quy luật không thành văn vốn quá tiện nghi cho phái nam, tiếp nối truyền thống &#8220;trọng nam khinh nữ&#8221;. Yoshimoto Banana chấp nhận mọi phản ứng của người phụ nữ đối với &#8220;thân phận&#8221; đó, kể cả những hành vi mà xã hội Nhật Bản lên án hay dè bĩu, như ngoại tình, đồng tính luyến ái,&#8230; Cô tỏ lòng thương và cảm thông với những &#8220;thân phận&#8221; đó vốn là sản phẩm của xã hội thiếu công bằng, vũ phu, nhưng kiên cố, đầy quyền lực; nên nạn nhân của nó chỉ có thể có những lời phản kháng, những phản ứng cá nhân yếu ớt, tiêu cực. Nhân vật của cô phản kháng bằng cách trốn vào &#8220;<em>nhà bếp</em>&#8220;, hoặc những chỗ vắng vẻ, như bên cạnh bãi biển&#8230; Phản ứng kiểu Yoshimoto Banana tiếp nối những lời ta thán, phản kháng dịu nhẹ điển hình của người đàn bà Nhật Bản.</div>
<div>Tính dục có vẻ là mặt trận duy nhất mà phái nam có mòi chịu thua phái nữ. Thành trì bảo vệ cho phái nam còn một góc hớ hênh là tính dục. Do đó không có gì lạ khi phái nữ cần nói lên tiếng nói phản kháng hay nữ quyền thì họ dùng ngay lợi khí tính dục. Các nhà văn nữ quyền Nhật Bản từ trước đến nay giống nhau ở chỗ, bằng những cách thức, biểu hiện hay chừng mực khác nhau, đều muốn chứng minh rằng:</div>
<div>- Tính dục không phải là độc quyền của đàn ông,</div>
<div>- Không phải chỉ phụ nữ mới là đối tượng tính dục,</div>
<div>- Phái nữ có lợi thế tất thắng trong tính dục.</div>
<div>Nhưng trong khi Yoshimoto Banana kín đáo bao bọc lợi khí ấy trong những tư duy trí tuệ, thì Yamada Eimi viết thật sỗ sàng đến trâng tráo về chuyện tính dục, cho nhân vật làm tình cả trong phòng vệ sinh, trên sàn nhầy nhụa sơn vẽ tranh, ca ngợi lạc thú xác thịt, làm tình với cả Mỹ đen, khiêu khích xã hội Nhật Bản vốn coi đó là những cấm kỵ ghê rợn nhất. Nhiều nhân vật của Yamada Eimi là những phụ nữ Nhật Bản đeo đuổi tình nhân da đen của họ như một cách vượt qua biên giới tính dục và chủng tộc để khám phá ra chính mình, trong một xã hội mà họ liên tục bị áp bức và bất mãn.</div>
<div>Nhân vật nữ của Yamada Eimi không vị nể đàn ông như lệ thường ở người đàn bà Nhật Bản. Nhân vật nữ của cô bao giờ cũng muốn &#8220;xỏ mũi&#8221; phái nam mà dắt đi, &#8220;chơi trội&#8221; hơn phái nam, có bản lãnh hơn, có tư tưởng hơn, và ít chịu bó mình trong khuôn khổ luân lý đạo đức &#8220;lạc hậu&#8221; của xã hội như phái nam. Như cô gái đi uống trong quán rượu đã rủ anh chàng làm-nghề-pha-rượu qua đêm với mình ở khách sạn rồi trả tiền cho anh ta như một thứ đĩ đực. Như người mẹ học sinh tự-chuyên đổi &#8220;hộ&#8221; cuốn sách mà thầy giáo của con mình định mua (vì chắc chắn là hay hơn!) rồi rủ thầy giáo ấy đi uống rượu để tranh luận thẳng thắn về chuyện giáo dục con trẻ: &#8220;<em>Tôi muốn nuôi dạy con tôi thành người đàn ông tốt đẹp. Xin thưa từ lập trường của một người đàn bà trưởng thành rằng những người đàn ông bẻ cong giá-trị-quan của chính mình chỉ vì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ đi lạc ra ngoài khuôn khổ của xã hội thì chẳng có chút gì hấp dẫn cả&#8230; Tôi muốn con trai tôi thành người thẳng thắn chấp nhận phần giống cũng như phần khác với người khác</em>&#8220;.</div>
<div>Nói gì đi nữa, trường học cũng là cơ sở, công cụ hữu hiệu nhất cho ý-đồ nhồi sọ trẻ con để bảo vệ xã hội truyền thống. Ðây là thành lũy cần công phá đầu tiên đối với bất cứ cuộc cách mạng nữ quyền nào. Yamada Eimi có nhiều tác phẩm viết về sinh hoạt học đường, trong đó nhân vật chính-diện được cổ vũ nồng nhiệt của cô là loại học trò bị trường học liệt vào hạng bất lương vì ngôn hành bạo tạp, chủ trương tự do luyến ái, khinh thị quyền lực, khi-dễ giáo chức, chuyên &#8220;<em>đọc tiểu thuyết trong giờ học và hết giờ thì vọt ngay khỏi lớp đi chơi với bạn trai&#8221;</em>&#8230;, tóm lại là những kẻ nổi loạn, thách đố quyền lực nhà trường.</div>
<div>Yamada Eimi không tuyên ngôn là người tranh đấu cho nữ quyền. Thực chất, cô là tiếng nói phản kháng với trật tự, nền nếp xã hội hiện đại. Nhưng so với Yoshimoto Banana hay các nhà văn phái nữ khác của Nhật Bản, Yamada Eimi lên tiếng thẳng thừng, khiêu khích trực tiếp những thành trì xã hội trọng nam khinh nữ, nhất là trường học. Vì thế, Yamada Eimi có thể được xem là một tiếng nói hiếm hoi của nữ quyền trong xã hội Nhật Bản vốn trọng luân-thường truyền-thống, người đàn bà quen lấy sự tùng-thuận làm đạo-đức, thấy sự nhường nhịn nam-giới là vẻ đẹp nữ-tính, đàn bà luôn luôn bước sau đàn ông, và bộ áo kimono không cho phép họ bước dài hay mạnh bạo.</div>
<div>Tuy nhiên, dù sao đi nữa, các nhà văn nữ Nhật Bản có vẻ vẫn còn thương tưởng phái nam, như tâm tình của nhân vật Sinh trong tác phẩm &#8220;Không có vua&#8221; của Nguyễn Huy Thiệp: &#8220;<em>nhục quá mà thương quá</em>&#8220;, chưa đến nỗi lôi đàn ông ra mà hỏi tội, hay đem lên máy chém! Có lẽ trong cuộc đấu tranh cho nữ quyền thì hiện nay, các nhà văn nữ Nhật Bản chỉ mới tiến được đến mức phản kháng của các nhà văn nữ Việt Nam thời trước 75 như Nguyễn thị Hoàng, Túy Hồng, Trùng Dương, Nguyễn thị Thụy Vũ; chứ chưa tiến kịp tiếng nói nữ quyền, mức đặt vấn đề nữ quyền của Phạm thị Hoài, Lê thị Huệ, Ðỗ Hoàng Diệu, Lê thị Thấm Vân qua các chất-vấn về trí thức, về nhân quyền, dân quyền, &#8220;<em>quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách</em>&#8220;, về lịch sử,&#8230; tất nhiên là vẫn không thiếu vắng yếu tố tính dục.</div>
<div>Hiện đại còn chờ đợi sự xuất hiện của một Simone de Beauvoir, một Germaine Greer Việt Nam hay Nhật Bản, Trung quốc, Hàn quốc, để vùng Ðông Á tiến gần đến những tư tưởng nữ quyền, dân chủ Tây phương, hay lý tưởng cho toàn nhân loại.</div>
<div>Gần đây, Angela Merkel đắc cử vào chức vụ Thủ tướng (Chancellor) nước Ðức, Nancy Pelosi thăng cấp thành Phát-ngôn-viên của Quốc hội (Speaker of the House) nhân vật chính trị quan trọng thứ 3 ở Mỹ, Segolene Royal có thể là ứng cử viên sáng giá nhất trong cuộc bầu cử Tổng thống ở Pháp, Hilary Clinton có hy vọng trở thành Nữ Tổng thống đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ,&#8230;, những thăng tiến của phái nữ ngay tại các cường quốc giàu mạnh bậc nhất thế giới nầy là những tín hiệu đáng phấn khởi cho cuộc đấu tranh nữ quyền.</div>
<div>Mặt khác, ngay ở Úc là đất nước đã sản sinh ra một ngọn cờ đầu của đấu tranh nữ quyền là Germaine Greer, thống kê mới nhất cho thấy mức lương của phụ nữ, sau khi tiến lên đến 85% của phái nam khoảng năm 2003, hiện nay lại có khuynh hướng tụt hậu trở lại mức 80% so với nam giới. Tình trạng cùng làm một việc mà phụ nữ phải lãnh lương thấp hơn, hay hiện tượng &#8220;glass ceiling&#8221; &#8220;<em>trần nhà trong suốt</em>&#8221; ngăn chận bước tiến chức nghiệp của phái nữ, sau một thời gian được cải thiện, đã lại thoái bộ âm thầm.</div>
<div>
<p>Cuộc đấu tranh cho nữ quyền còn lắm chông gai.</p>
</div>
<div>
<div>
<div style="padding-left: 30px;">Phạm Vũ Thịnh</div>
<div style="padding-left: 30px;"><em>Sydney, 02-2007</em></div>
<div><em><br />
</em></div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/14322/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>TIỂU THUYẾT GIA HIỆN ĐẠI NHẬT BẢN</title>
		<link>http://damau.org/archives/13573</link>
		<comments>http://damau.org/archives/13573#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 03 Dec 2006 01:58:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phạm Vũ Thịnh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Biên Khảo]]></category>
		<category><![CDATA[Các số Da Màu định kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Da Màu số 15]]></category>
		<category><![CDATA[Giới thiệu tác giả]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=13573</guid>
		<description><![CDATA[Yoshimoto Banana tên thật là Yoshimoto Mahoko, sinh năm 1964, con của một triết gia, bình luận gia nổi tiếng, và chị của cô là một tác giả thành danh về truyện bằng tranh. Cô trưởng thành trong một gia đình có khuynh hướng cấp tiến, và sớm sống tự lập. Sau khi tốt nghiệp khoa Văn ở Đại học Nihon, cô bắt đầu chuyên chú vào việc viết tiểu thuyết.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #800000;"><strong><em>Phạm Vũ Thịnh giới thiệu</em></strong> </span><br />
<strong><strong><strong><br />
</strong></strong></strong><strong><strong><strong> </strong></strong></strong><strong> </strong></p>
<div><strong> </strong></div>
<div>
<div>
<div>Yoshimoto Banana tên thật là Yoshimoto Mahoko, sinh năm 1964, con của một triết gia, bình luận gia nổi tiếng, và chị của cô là một tác giả thành danh về truyện bằng tranh. Cô trưởng thành trong một gia đình có khuynh hướng cấp tiến, và sớm sống tự lập. Sau khi tốt nghiệp khoa Văn ở Đại học Nihon, cô bắt đầu chuyên chú vào việc viết tiểu thuyết.</div>
<div>Ở Hội nghị Thượng đỉnh G7 của 7 cường quốc kinh tế năm 1993, Bộ trưởng Ngoại giao Nhật đã tặng cuốn &#8220;Kitchen&#8221; của Yoshimoto Banana cho các vị nguyên thủ tham gia Hội nghị.</p>
<div>Yoshimoto Banana tên thật là Yoshimoto Mahoko, sinh năm 1964, con của một triết gia, bình luận gia nổi tiếng, và chị của cô là một tác giả thành danh về truyện bằng tranh. Cô trưởng thành trong một gia đình có khuynh hướng cấp tiến, và sớm sống tự lập. Sau khi tốt nghiệp khoa Văn ở Đại học Nihon, cô bắt đầu chuyên chú vào việc viết tiểu thuyết. Tác phẩm đầu tay của cô là &#8220;<em>Bóng từ Ánh Trăng</em> &#8211; Muunraito Shadô &#8211; Moonlight Shadow&#8221; đoạt giải Izumi Kyoka năm 1986, và cô trở thành hiện tượng văn học trong năm sau đó với tác phẩm &#8220;<em>Nhà Bếp</em> &#8211; Kitchin &#8211; Kitchen&#8221;. Cô đã viết những tác phẩm nầy trong giờ nghỉ khi làm hầu bàn trong một quán ăn ở Tokyo. &#8220;<em>Nhà Bếp</em>&#8221; được giải &#8220;Tác giả Mới &#8211; KaiEn&#8221; sau đó được quay thành phim, một phim ở Nhật cho TV, và một phim ở Hongkong phổ biến rộng rãi hơn.</p>
</div>
<div>Nhân vật chính trong &#8220;<em>Nhà Bếp</em>&#8221; là một cô gái mới đến tuổi thành nhân, cô độc vì vừa mất tổ mẫu, người thân cuối cùng đã nuôi cô lớn lên, cô thích nhà bếp là nơi cho cô sự an ủi và cảm giác an toàn, đến nỗi dùng luôn nhà bếp làm chỗ ngủ. Nhà quá rộng sau khi bà cô mất đi, nên cô đến trọ nhà một người bạn phái nam mồ côi cha, thật ra là sau khi người mẹ mất, người cha vốn có khuynh hướng đồng tính luyến ái đã sinh hoạt: ăn mặc, cư xử, hành động, như người mẹ nuôi con. Rồi người &#8220;mẹ&#8221; nầy, làm việc ở một quán rượu cho người đồng tính luyến ái, lại bị giết. Truyện tập trung vào tâm tình cô quạnh âm thầm một-mình-trong-bóng-đêm-cuộc-đời của cô và người bạn ấy, những người còn quá trẻ để biết cách ứng xử với định mệnh khắc nghiệt phủ xuống đời mình.</p>
</div>
<div>Nhân vật chính trong &#8220;<em>Bóng từ Ánh Trăng</em>&#8221; cũng là một thiếu nữ, mất người yêu vì tai nạn xe hơi. Toàn truyện giống như một hồi ức mờ ảo mà êm đẹp về những kỷ niệm với người yêu quý đã mất đi từ lâu lắm rồi, nhưng nguời con gái vẫn cố bám víu trong tuyệt vọng lòng mong ước được gặp lại người yêu.</p>
</div>
<div>Các tác phẩm tiếp theo của Yoshimoto Banana cũng đặt trọng tâm ở tính bi ai của đời sống hiện đại, sự mất mát trong đời sống, nhất là cái chết của người thân, người yêu, đặc biệt đối với phái nữ còn trẻ, những khổ đau định mệnh chồng chất lên những thân phận vốn đã bị ngược đãi trong xã hội hiện tại. Dù vậy, trong khoảng tối ám có khi đến cùng cực ấy, vẫn le lói tia sáng hy vọng dựa trên lòng tin của tác giả vào nhân tính &#8220;<em>humanity</em>&#8220;, để con người tự hồi phục hay được chữa lành. Tác phẩm của cô dung nhận đồng tính luyến ái, ngoại tình, phái nam mặc y trang của phái nữ,… như phản ứng đối với số phận.</p>
</div>
<div>Cô ngưỡng mộ và chịu ảnh hưởng văn phong của Stephen King và Truman Capote. Tiểu thuyết gia (truyện kinh dị, theo lối phân loại phổ biến) Stephen King là khuôn mẫu mà cô muốn đạt tới. Cô xem Stephen King là &#8220;<em>niềm hy vọng mà tôi ôm ấp về văn học</em>&#8220;, &#8220;<em>một trong những lý do tại sao tôi viết tiểu thuyết</em>&#8220;, với &#8220;<em>năng lượng</em>&#8221; siêu việt, &#8220;<em>đà viết</em>&#8221; như bão táp, &#8220;<em>người như thế mà không trở thành tiểu thuyết gia thì hẳn là đã nổi điên lên vì tài năng chất chứa mà không thoát ra được</em>&#8220;. Cô ngưỡng mộ sự nhất quán gìn giữ nhân tính trong các tác phẩm của Stephen King, trong mọi nghịch cảnh dù khắc nghiệt đến đâu, vẫn tha thiết bảo vệ &#8220;<em>sự tôn nghiêm của nhân phẩm</em>&#8220;.</p>
</div>
<div>Cũng như Murakami Haruki, cô chịu ảnh hưởng của âm nhạc và văn học Âu Mỹ, thường dẫn dụng những chi tiết ngoại lai ấy trong tác phẩm của cô. Tác phẩm &#8220;Moonlight Shadow&#8221; đã dựa trên bản nhạc cùng tên trong tập nhạc &#8220;Crises&#8221; của Mike Oldfield, tác phẩm &#8220;N.P&#8221; cũng dựa trên &#8220;North Point&#8221;, một bản nhạc khác của Oldfield. Cô đề tặng tập truyện &#8220;<em>Thằn Lằn</em>&#8221; (Tokage &#8211; Lizard) cho Kurt Cobain (1967-1994), ca-nhạc-sĩ Mỹ, lãnh đạo ban nhạc Rock nổi tiếng Nirvana: &#8220;<em>nếu không có nhạc của anh thì tôi chẳng bao giờ viết được những truyện nầy. Anh đã ra đi, nhưng nhạc của anh còn mãi với chúng tôi</em>&#8220;.</p>
</div>
<div>Vài nhà phê bình Nhật Bản phê phán việc cô không ngừng dùng những nhân vật chịu ảnh hưởng ngoại lai, mê say âm nhạc Anh Mỹ và trang trí nội thất theo kiểu Mỹ, như thế là &#8220;<em>quá hời hợt, nông cạn, kỳ quái, không đúng với thực tế Nhật Bản</em>&#8220;; nhưng thật ra, nhân vật và tình tiết trong tác phẩm của cô phản ánh đúng nhiều mặt sinh hoạt của giới trẻ Nhật Bản hiện đại. Còn bị phê phán là khả nghi về đạo đức từ quan niệm có phần dễ dãi về những vấn đề tính dục, thật ra, cô thiên về sự cảm thông và lòng trắc ẩn đối với những cảnh ngộ khắc nghiệt mà con người phải chịu đựng trong xã hội tranh sống hiện đại.</p>
</div>
<div>Bên trong bề ngoài có vẻ thời trang, tác phẩm của cô vẫn bắt nguồn từ những tâm-cảm bén nhạy truyền thống, nhất là quan niệm về những vẻ đẹp nhất thời, ngắn ngủi của đời người, những nỗi bi-ai hàm chứa sẵn trong niềm vui, những ân hận tiềm tàng trong hạnh phúc. Tiêu biểu trong cảm tưởng của Kazami, nhân vật nữ chính trong &#8220;N.P&#8221;, lúc đang trò chuyện rất hạnh phúc với người bạn thân trong một ngày nắng ấm: &#8220;<em>Quãng đời nầy của tôi thật là êm đẹp, tuyệt vời. Nhưng có giới hạn và không thể kéo dài mãi được</em>&#8220;.</p>
</div>
<div>Đến nay, tác phẩm của Yoshimoto Banana đã bán hết hơn 6 triệu cuốn ở Nhật và hơn 1 triệu cuốn ở ngoại quốc, đã được dịch ra trên 20 thứ tiếng, xuất bản ở Mỹ, Anh, Pháp, Spain, Hoà Lan, Denmark, Hy Lạp, Ý, Finland, Croatia, Nga, Brasil, China, Taiwan, HongKong, Việt Nam, Thái, Turkey, Israel, … Tác phẩm của cô có lần đã được kể vào hàng sách bán chạy nhất ở Ý, và cô được nhiều giải thưởng văn học của Ý những năm 1993, 1996 và 1999.</p>
</div>
<div>Ngoài tiểu thuyết, cô đã xuất bản nhiều tập truyện ngắn, và tiểu luận. Những tác phẩm tiêu biểu là &#8220;<em>Nhà Bếp</em>&#8220;, &#8220;<em>Tsugumi</em>&#8221; (giải Văn Học Yamamoto Shugoro 1989, được Ichikawa Jun quay thành phim năm 1990), &#8220;<em>N.P.</em>&#8220;, &#8220;<em>Thằn Lằn</em>&#8221; (&#8220;Tokage &#8211; Lizard&#8221;, tập truyện ngắn), &#8220;<em>Amurita</em>&#8221; (giải MurasakiShikibu 1995), &#8220;<em>Trăng Mật</em>&#8221; (&#8220;Honey Moon&#8221;).</p>
</div>
<div>Mặc dù đã nổi tiếng như thế, cô vẫn tỏ ra là người thực tế, có hơi bí ẩn. Thường ăn mặc giản dị, ít trang điểm. Ngày nay cô đã có được sự an toàn nhờ đã nổi tiếng, sách cô bán chạy không bị ảnh hưởng bởi phê bình. Cô viết mỗi ngày ít nhất 30 phút trên máy tính.</div>
<div>Cô giải thích rằng đã lấy bút hiệu là Banana vì thích hoa chuối.</p>
</div>
<div style="text-align: right;"><em>Sydney 03-2004, 09-2006</em></div>
<div><strong> </strong></div>
<div><em></p>
<div>
<div style="padding-left: 60px;"><em>Tham khảo :</em></div>
<div style="padding-left: 60px;">[1] Matt Wilce: &#8220;BIG IN JAPAN &#8211; Banana Yoshimoto&#8221;</div>
<div style="padding-left: 60px;">Trang mạng: <a href="http://metropolis.japantoday.com/biginjapanarchive299/271/biginjapaninc.htm">http://metropolis.japantoday.com/biginjapanarchive299/271/biginjapaninc.htm</a></div>
<div style="padding-left: 60px;">[2] Trang mạng chính thức của Yoshimoto Banana: <a href="http://www.yoshimotobanana.com/">www.yoshimotobanana.com/</a></div>
<div style="padding-left: 60px;">[3] Yoshimoto Banana : &#8220;Painappurin &#8211; Pineappling&#8221;, tập tiểu luận, Kadogawa Shoten xuất bản 1989</div>
</div>
<p></em></div>
</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/13573/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

