Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Tôi yêu người đàn ông lớn tuổi ấy bằng một tình yêu thành thật.
Jack cũng thích ông ta.
Jack là một con chó cái giống Afghan Hound có gương mặt già nua với những đường …
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Kiên thấy đôi chân mình cứ muốn trượt đi mãi theo những triền đất. Những thân cây nâu xì, vữa nhựa trắng thâm lại như màu gỉ sắt. Cao su bạt ngàn hát khúc hát trĩu nặng trách nhiệm: 30 năm mới hết một đời cây. Tiếng đại ngàn gầm gào, tiếc nuối: mới được nửa đời…
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Ở đời ai có thể điều chỉnh được số phận người khác, ngay cả đó là sự giáo dục chính đáng nhất thì cũng phải tôn trọng bản chất người. Lời kết luận xanh rờn đó của lũ con trai cùng phòng kí túc xá của tôi đã biến tôi trở thành nạn nhân của chế độ giáo dục giáo điều cần được khai sáng.
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Khi cái chết đến từ dưới chân, người ta vẫn có thể mỉm cười. Khi cái chết đến từ đỉnh đầu, người ta sẽ khiếp sợ. Cái chết đang bổ xuống đầu Thanh Điểu. Nó cứa vào trái tim Tâm. Trước mặt cô bây giờ là một miệng vực, nhìn xuống dưới chỉ toàn một màu đen thăm thẳm…
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Con người có nhiều kiếp. Kiếp trước của tôi có lẽ đã không làm người mà làm một chiếc lá. Chiếc lá tôi trôi trên sông Hồng ra biển rồi lại theo dòng hải lưu về với sông Cửu Long, bơi ngược lên thượng nguồn tìm về với những gốc gác cũ kĩ, cổ xưa nhất.
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Con tàu xanh mốc như cánh cung dẻo dai đang uốn lượn – một con rắn già cỗi và thảm sầu. Vạt trời màu khói, ửng đỏ. Con tàu như muốn tiến tới mà lại như rụt rè. Phía trước nó, những căn nhà hình khối, vững chắc như một định kiến.
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Chỉ là vương vãi những gì còn sót lại. Mùi của cơn bão đem đến sự lo âu trong mắt người nhưng nó khanh khách tiếng cười của đám trẻ con vô tư. Gió cuốn về phía sau, những cơn lốc mini. Người lớn vội vã trốn chạy vào nhà. Trước cơn bão, tất cả như đang thu vén lại.
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Những câu chuyện có đầu có cuối, có diễn biến hay quá tròn trịa làm tôi thấy rối, thiếu định hướng. Tôi thích những điều như là cuộc sống vẫn vậy. Để tôi – người viết, có thể đối thoại với bạn như một cuộc nói chuyện bình thường.
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Làng ấy, dần không chứa nổi thân hình gầy guộc, 40 kg của cô giáo Mỹ. Tôi biết vậy, bởi thời gian này, mỗi lần đi qua nhìn vào ngôi trường lại có cảm giác nó bé đi một chút. Hay tại học sinh lớn quá nhanh?
Bài đã ấn hành của Phạm Phương
Tôi bước vào con ngõ ấy, với tất cả sự si mê của tự do đem lại. Lần đầu tiên rời khỏi tổ của mẹ để bước vào một thế giới khác mà theo tôi là rộng mở hơn, ước định hơn và sâu xa hơn.
Chào Mào nói rằng, Bồ Câu à, cậu đến ngõ Trầu Cau đi. Ở đó có rất nhiều tình yêu.
