Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
cái bóng đắng nghét đi dính vào tường
tự rút ngắn tôi trần tục chính tôi
ra khỏi âm thanh cát vô vọng
bằng thế kỷ này tắt lặng
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
mỗi lúc tôi tan chảy thật nhanh
trong bóng vũng đom đóm
cây sớm mai
trong cách biệt lau rửa
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
để nhảy múa được tôi bắt chước một bồ tát
bên tây tạng
tự trói tay chân lại
soi mình đá cao rớt hột
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
mạng nhện thời tiết trắng tích trữ
âm bản con còng nằm gõ trong hang
sủi sâu hoắm mạch biển mảnh trăng nhợt
mặt phẳng bầu trời ướt sũng
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
tôi và em đi dưới ngày trăng đẻ non
như mê đắm đáy mùa nhịp vàng
không biết phải làm gì lớp sỏi vụn trong môi
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
cách tự tử hoang dại còn lại từ thế kỷ trước
xả xuôi chín ngắt những con lộ xương cá
tôi là tên đàn ông đánh bóng vào cái lỗ rú giật
bên trong cây thập giá
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
ta leo lên đĩa bùn nếm
cơn điên thò lưỡi
nhuộm lại màu da đơn giản
trong lò tẩm linh hồn
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
ta đang trượt xuống mưa xưa cũ
ta dưới lớp mặt nạ ướt
người và hơi thở người
tràn qua đêm xanh ngút
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
bên nhau chút nắng xanh cứng lạnh
tràn qua da thịt
cát trong lồng ngực em
lấp lánh
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
ta chui vào tấm gương
ngọn lửa sình chướng
cuối cùng
nhắm mắt
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
một khởi động không chắc chắn
tay vuốt giọt tro tàn
chọc cho thân thể màu ngước lên
thế giới đang kéo ra
đuổi bắt lỗ thủng vô tận
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
tôi để khuôn mặt mình rơi xuống
khi em vụt qua bóng chạng vạng đậm đặc
cầu vồng rất xa cũng rất gần
màu xuyên thấu da thịt
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
đi đi
đứng đứng
bất ngờ cái thân báo ứng
đàn bà đẻ
đàn ông khỏe
bụng dạ trần gian nôn oẹ
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
chống lại bốn bức tường gương phẳng
chống lại sự vận động lướt tới
bản sao âm hồn ướt
tôi cố trườn ra cõi sống rữa đã chết
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
Trang chính » Tác giảBài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
vết loãng
như cơn mưa
cuối ngày
đường tối om
giãy giụa
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
tưới trong mạch ngầm
điểm chết
hóa thân
đậy kín
mật ngữ
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
đường cong bị tổn thương
cơ thể ban ngày cơ thể ban đêm
thành phố
tiếng chim kêu đặc lại
chất dẻo cấy trong đầu
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
ảo ảnh những con mèo ngủ đông
quay tròn cánh tay dài tẩy sạch
khí hậu hoa hồng mùi em
đùng đục trong căn phòng tróc vỡ
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
ngày khởi đi
miệng em thơm mùi cỏ
còn mỗi âm thanh bên dưới
rách ra trong kết thúc
màu đen
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
ký ức lạnh
một chân dung chập chờn
đặc trưng thứ căn cước giấu mặt
xóa sạch sẽ giống cái
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
hết thảy khuôn mặt tôi chơi khăm
từng chút từng chút
bụi thả xuống
cái đầu lộn ngược của phật lạnh buốt
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
cơn sốt lịch sử
trôi trên thân thể
người đàn bà cạn máu
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
tôi mở miệng
trò chơi khoét ngực mộ
chuyển động những cặp mắt
chôn kín
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
nằm dài xuống đất tôi ăn đất
ba năm ba mươi năm no cành hông
nước xanh tự bịt miệng
con quạ bơi trong tiềm thức
chặt đứt ngôn ngữ của lửa
Bài đã ấn hành của Phạm Mạnh Hiên
.
tôi đã làm gì và làm gì hơn khi tuyệt vọng
gãi ngứa bóng đêm trượt lên da thịt trương nở
nhưng thường là người đàn bà rỗng bốn mặt vây hãm
.
em là thứ ánh sáng kỳ lạ mà tôi ăn
một ngày vụt lên vắt kiệt trơ xương
mặt trăng lửa có thể chạy lang thang im lặng
