Bài đã ấn hành của NNguong
gù cái lưng khòm xuống đời
nhược tiểu
trong lòng mỏ thân phận
tối đen. nơi ánh mắt người dân bản xứ
Bài đã ấn hành của NNguong
tưởng đâu còn hè
mỏ gõ kiến đùm đụp thêm vài tiếng
trưa không rớt xuống vỏ cây vụn
chỉ vài tiếng lào xào ươn nắng
Bài đã ấn hành của NNguong
vòi nước biến động(?!)
lúc nóng, lạnh
cảm giác rùng mình
khi nghe có người nói tôi đang cầm trong tay một loại tiền giả (tiền giấy)
Bài đã ấn hành của NNguong
không như cái chết của chủ tịch hay tổng thống, của cả 2 phe
bọn họ tự liệm chôn không rềnh rang tang ma phúng điếu
và bọn người đưa, tiễn cũng không hề nhân danh một lý tưởng hay chủ nghĩa nào cả
lặng lẽ, vô danh tiểu tốt
Bài đã ấn hành của NNguong
câu, em hỏi
khiến tôi phanh xe kịp lúc
trước hố tử thần
để biết tôi cần gì
Bài đã ấn hành của NNguong
phải chăng nỗi khốn khó bần cùng
đang keo sơn con người với khoảng vệ hè có được
hơn là sông núi
Bài đã ấn hành của NNguong
chúng ta phải dựng lên nghĩa trang
bằng đá
để khi có dịp trở lại
những mộ bia sẽ vẫn còn đó
trong ánh mắt tưởng niệm
Bài đã ấn hành của NNguong
tôi mang em lụa
để chận lại những hớ hênh của tình yêu
mà khi ta lơ đãng, hôn nhau
chúng sẽ chạy lại với thiên nhiên
Bài đã ấn hành của NNguong
bẩm sinh vừa ngu vừa ngang
tôi biết không có khác biệt gì giữa
bướcraxuốngđường và ngồilạitrongnhà
nên từ đó tôi tự nhốt mình bên trong và xa cách với bên ngoài
Bài đã ấn hành của NNguong
khán giả được thưởng ngoạn tường tận
khá nhiều, những màn trình diễn trên đường phố
mà đạo diễn không ai khác hơn là bạo lực
các diễn viên tự phát không cần bằng cấp, chỉ cần lì lợm
Bài đã ấn hành của NNguong
nếu có
chỉ là lòng cao thượng
cho những cái xác không hồn
im thin thít
Bài đã ấn hành của NNguong
ngày càng xuất hiện nhiều ngôi mộ
những ngôi mộ cho biểu tình
những ngôi mộ cho kiến nghị
không lâu
thành phố sẽ biến thành nghĩa trang
Bài đã ấn hành của NNguong
đêm tôi ngủ trong nắng
từng đêm chói chang quen thuộc
nắng cháy phố Hoàng Diệu Hà Nội
nắng khét Nguyễn Thị Minh Khai Saigon
Bài đã ấn hành của NNguong
chiếc hòm mri
ồn ào của máy móc
vài ba tiếng đồng hồ giả chết
cứ như thiền trong hơi thở định thần
Bài đã ấn hành của NNguong
như một đàn kiến thảng thốt tán loạn ra mọi phía tránh cái tàn thuốc quẳng xuống đường từ một tên móc túi mặt chuột
như một cái tát vào mặt khi em bỏ lớp, xuống đường
Bài đã ấn hành của NNguong
ánhmắttựtinquảcảm của em bé, và
cái cúinhìnmặccảmvôsản của chú công an
cho nhân loại thấy, rất rõ, càng thêm rõ
sự hèn nhược của sắc phục
Bài đã ấn hành của NNguong
chiều tối thứ bảy, xứ người
ngồi đây chờ từng giây phút
của sáng chủ nhật việt nam
của rào cản, rình rập, chộp bắt . . .
tức là có biểu tình
Bài đã ấn hành của NNguong
một chủ nhật hay nhiều chủ nhật
một nắm tay bất khuất hay nhiều cánh tay tranh đấu
một băng vải xuống đường hay nhiều biểu ngữ đứng dậy
một ngón tay phản kháng hay nhiều mỏ neo bất mãn
Bài đã ấn hành của NNguong
thôi, cũng đành thêm một kiếp nữa
làm người
gù lưng thồ, qua cho hết khúc nhân sinh
rồi đầu thai làm gì, nhể!
không biết
Bài đã ấn hành của NNguong
làm gì có nốt nhạc cuối
khi khắp bầu trời đều nghe
lá xanh chúi nghiêng sợi mây trắng
em chao vạt nắng tắm trần truồng thị trấn
đám dân chài kéo nặng “gợi nhớ” suốt vòng lưới lưu đày
Bài đã ấn hành của NNguong
ngoài bóng mát ban ngày
gió hú đêm
không có lấy một thay đổi nào trong ý nghĩ của họ
xỉa xói của cụm tre già gai góc
Bài đã ấn hành của NNguong
cố khoác lên chiếc áo thi sĩ
chỉ bộc lộ cái can đảm trơ trẽn của bia rượu
cạn cùng bốc lên điều hôi thúi
xác chết của con chuột cống lạc đường nhăn răng
Bài đã ấn hành của NNguong
đêm cửa tôi mở ngỏ
cho những oan khiên nhiệt đới
lỡ độ đường, và bạn bè mất tích
chỉ thấy những chai bia chết bầm
Bài đã ấn hành của NNguong
lu bu
tôi đặt ký ức vào góc nhà
quên bẵng đi để đâm sầm vào cuộc sống
vài năm sau phải dọn nhà, tôi mới nhớ đến
lúc bấy giờ Nó lớn như thổi
Bài đã ấn hành của NNguong
từ những hơi thở xa xôi
tôi ngoi ngóp từng nhịp bất trắc cho số phận
của những vỏ bánh xe đang lăn ngoài luồng
Bài đã ấn hành của NNguong
mở miệng không để than vãn bạc nhược
mở miệng không để năn nỉ van xin
mở miệng chỉ để thở
hầu như chúng tôi đang bị siết cổ
