<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Nguyễn Viện</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/nguyenvien/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 24 May 2012 07:01:00 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>những bản thế v&#236; khai sinh bị x&#233; r&#225;ch (2)</title>
		<link>http://damau.org/archives/21687</link>
		<comments>http://damau.org/archives/21687#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 13 Oct 2011 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Viện</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ & Thời Đại]]></category>
		<category><![CDATA[Trích đoạn tiểu thuyết]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/21687</guid>
		<description><![CDATA[Viên sĩ quan nói, mày là cái đuôi của bọn phản động nước ngoài.

<em>Một nhà nước pháp quyền không bao giờ tồn tại trong một thể chế độc tài.</em>

Một viên công an nói, nếu mày tiếp tục viết theo kiểu những bài trên Talawas, bọn tao sẽ củng cố hồ sơ bắt mày. May quá, Talawas đã chết.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/10/eye_thumb1.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; margin: 8px 10px 7px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="eye_thumb" border="0" alt="eye_thumb" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/10/eye_thumb_thumb.jpg" width="218" height="240" /></a></p>
<p>&#160;</p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em>Thế giới không ngừng thở.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong một xã hội đạo đức giả và man trá về chính trị, để sống được cho tử tế thì chỉ có một cách đáp trả bằng sự thô lỗ của ngôn từ. Tôi nghĩ điều ấy là đủ cho tất cả mọi giải thích về cái gọi là sự dơ dáy hay tục tĩu, rác rưởi mà bọn nô tài của chế độ gán cho văn chương nghệ thuật ngoài lề. Thô lỗ là sự thật của mọi sự thật. Khi sự thô lỗ có mặt, nó làm cho những cái đẹp giả tạo, những khuôn phép tù túng nhân danh thuần phong mỹ tục và sự ổn định chính trị trở thành đồ dỏm trơ trẽn.</p>
<p><em>Còn hắn không kịp thở.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Cần phải biến khỏi thế giới này. Hắn nghĩ thế. Nhưng biến đi đâu? Ý nghĩ của hắn được hiểu sang một nghĩa khác, thời sự chống Tàu. Chui vào một cái lỗ được không? Một người mới quen hắn ngập ngừng hỏi. Hắn nói, ông nói mông lung quá. Người kia bảo gợi ý thì không nên cụ thể. Hắn nghĩ, trong số dăm bảy đường lỗ của nhân sinh chỉ có cái lỗ của cô ấy có giá trị. Người kia nói tiếp, theo kinh nghiệm của tôi, ông nên kiếm một cái khách sạn, chui vào đó trước một đêm. Coi như ông mất dấu. Sáng hôm sau, ông có thể xuất hiện ở chỗ ông muốn và bọn công an không thể ngăn chặn. Hắn nói, tôi đi biểu tình chống Tàu xâm lăng, chứ không phải hoạt động bí mật. Tôi không muốn bị nhìn như kẻ có hành tung bí hiểm của các thế lực thù địch. Càng bí hiểm càng dễ chết.</p>
<p>Hắn đi tìm một cô gái.</p>
<p><em>Những cuộc xuống đường không vô vọng.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Những người biểu tình chống Trung Quốc bành trướng đột nhiên xuất hiện vào cuối năm 2007 đã khởi đầu cho một bước ngoặt trong suốt chiều dài lịch sử của chế độ toàn trị. Lần đầu tiên, người dân biết từ chối sự lãnh đạo của Đảng và nhà nước để bày tỏ thái độ chính trị của mình. Từ đấy, cũng lần đầu tiên, khái niệm nhà báo công dân được hình thành để nói tiếng nói của mình, độc lập và khác biệt với truyền thông nhà nước. Diễn biến này được tiếp tục thổi bùng nên trong mùa hè 2011 với những cuộc biểu tình chống Trung Quốc rầm rộ và lâu dài hơn. Cùng với những tranh chấp giữa giáo hội Công giáo và nhà nước về vấn đề đất đai, cũng như vụ xử một công dân mang tên Cù Huy Hà Vũ vì những chính kiến bất đồng, đã đẩy cuộc sống đến gần hơn với khái niệm xã hội dân sự.</p>
<p><em>Giữa khái niệm và hiện thực là khoảng cách của khủng bố và nhà tù.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Hòa bình và bất bạo động đang trở thành vũ khí đấu tranh cho tự do và dân chủ ở khắp nơi trên thế giới. Nhưng số phận dành cho những kẻ lót đường lịch sử bao giờ cũng là khủng bố, nhà tù và cái chết.</p>
<p>Trong quán cà phê, một sĩ quan an ninh hỏi hắn, liệu chủ nghĩa hậu hiện đại có xóa sổ chủ nghĩa cộng sản không? Hắn nói, trong bối cảnh của xã hội Việt Nam đương đại với một chủ nghĩa cộng sản trên lý thuyết và một chủ nghĩa tư bản man dã hiện thực kết hợp với hậu quả của cuộc nội chiến lâu dài đã tạo ra một hiện tượng xã hội hậu hiện đại vô cùng sống động từ trong bề sâu đến bề mặt của cuộc sống. Vì thế, chủ nghĩa hậu hiện đại không xóa sổ chủ nghĩa cộng sản trên thực tế mà chủ nghĩa cộng sản trở thành một nhân tố của cái hậu hiện đại hổ lốn. Trong khi đó, chủ nghĩa cộng sản đã bị lột mặt nạ trên phạm vi toàn cầu, các tư tưởng vá víu mà các ông dùng để làm kim chỉ nam cho đường lối cai trị đang trở thành phương tiện giễu nhại cho cái chủ nghĩa hậu hiện đại khốn kiếp vô luân vô thường. Và dù muốn hay không chủ nghĩa hậu hiện đại đã trở thành hiện thực trong cuộc sống và nó biến sự độc tôn của chủ nghĩa cộng sản thành trò hề.</p>
<p>Viên sĩ quan nói, mày là cái đuôi của bọn phản động nước ngoài.</p>
<p><em>Một nhà nước pháp quyền không bao giờ tồn tại trong một thể chế độc tài. </em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Một viên công an nói, nếu mày tiếp tục viết theo kiểu những bài trên Talawas, bọn tao sẽ củng cố hồ sơ bắt mày. May quá, Talawas đã chết. Nhưng vẫn còn cái để hăm he. Công an nói, mày không được viết cho BBC và RFA.</p>
<p>&#160;</p>
<p><em>Tôi đi tìm một cái lỗ. </em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Có vẻ như đó là cách an toàn nhất để đi hết cuộc đời này. Tôi nói, tôi có một cái lỗ mồm. Cô ấy bảo, em có một cái lỗ thoát. Cái lỗ mồm thường là đầu mối của mọi tai họa. Trong khi cái lỗ thoát dường như lại là chỗ để giải oan. Các nhà nữ quyền bảo tôi là kẻ khinh thường phụ nữ khi giản lược họ vào một cái lỗ. Họ quên rằng với tôi, cái lỗ là tối thượng khi nó vừa giải oan vừa là chỗ cuối cùng cho một đời người như lỗ huyệt. Quả thực, cảm thức về sự chết khi tôi thu gọn mình trong một cái lỗ chính là sự bình an tuyệt đối, trút bỏ toàn bộ mọi vướng mắc triền phược và bước vào cảnh giới vô vi.</p>
<p>Tôi nói với cô ấy, hãy đi với anh, khi cô ấy bảo em biết “26 lần tờ bờ lờ” (*) của anh là gì.</p>
<p>Đến nơi vô sở trú và vô vi với nhau. Tôi nghĩ cô ấy hiểu được điều này. Tôi trở nên không trọng lực. Một trạng thái vật lý hoàn toàn. Và cái lỗ thoát đã hút lấy tôi giống như lỗ đen vũ trụ. Trong lúc bay vào cái lỗ đó, tôi nhủ thầm phải trút bỏ ý thức, trút bỏ thực tại để thực tại trở thành vĩnh cửu. Và giống như một giấc mơ, tôi biến thành chiếc lá. Thời gian có ý nghĩa nhất chính là khoảnh khắc chiếc lá đã rời cành và lơ lửng trước khi nó rơi xuống đất. Tuy nhiên, khi tôi biến thành chiếc lá, nó đã không bao giờ rơi xuống đất mà vĩnh viễn lơ lửng trên miệng hố thẳm.</p>
<p>Cô ấy biết cổ là hố thẳm của tôi.</p>
<p>Vì thế, bất cứ khi nào tôi muốn chết, cô ấy cũng ở bên tôi.</p>
<p>Cô ấy nói, độc thần giáo chỉ là bản thế vì của một tình yêu tuyệt đối. Nhưng em chưa bao giờ yêu anh vì thế cuộc đời anh chỉ là một bản án treo trước cửa thiên đàng. Hãy nhớ điều này và ăn năn sám hối. Em có một lỗ thoát, nhưng anh sẽ không bao giờ thoát.</p>
<p>Tôi gào lên. Thoát. Thoát.</p>
<p><em>Tờ bờ lờ lần thứ 27.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Đã 26 lần tờ bờ lờ thì có thể có đến hàng ngàn lần tờ bờ lờ. Nhưng cũng giống như độc thần giáo, tờ bờ lờ trước hết là một nghi thức hiến tế toàn thiêu. Tôi tự hủy và nâng mình lên thành nước và nước hòa với nước thành một thứ nước thánh. Lần thứ 27 tờ bờ lờ cô ấy lặng đi trên một đám mây quái vật rực rỡ ánh sáng. Sau đó, nước từ đám mây tan ra và biến thành một cơn mưa bất chợt.</p>
<p>Chúng tôi đi dưới mưa để bôi xóa quá khứ. Bôi xóa mọi thứ đã từng hiện hữu và bước đến độ không của thực tại.</p>
<p>&#160;</p>
<p><em>Tôi gọi cô ấy là lờ hờ tờ.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Tiếng cười của cô ấy trong veo. Từ tối hôm trước cho đến ngày hôm sau, tôi vẫn còn nghe tiếng cười ấy như thể cô ấy vẫn còn thích thú với việc 26 lần tờ bờ lờ. Cô ấy nói em muốn đọc. Tôi bảo đó là một cái bẫy. Cô ấy nói nhẩy qua một cái bẫy không hẳn là không vui.</p>
<p>Đến lúc tôi cho rằng không có biên giới nào giữa các thể loại văn học cũng giống như việc tôi coi 26 lần tờ bờ lờ là một tiểu thuyết khi thực ra nó chỉ là 26 truyện ngắn được viết trong cùng một tâm thức, một bút pháp. Và điều ấy cũng tương tự như tờ bờ lờ và lờ hờ tờ được ghép nối với nhau thành tờ bờ lờ hờ tờ. Một văn bản tự bản chất bao giờ cũng là một liên văn bản.</p>
<p>Da của cô ấy rất trắng. Như trong suốt.</p>
<p>Và ánh sáng đã đến thế gian xua đi tăm tối, cho dù tăm tối không nhận biết được ánh sáng.</p>
<p><em>Cô ấy cảnh báo tôi, em rất điên.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Tôi không cảm thấy có điều gì phải nghi ngại. Bởi vì tôi luôn sẵn sàng cho một cuộc tự hủy toàn diện. Chỉ có những cơn điên mới giải thoát chúng ta khỏi thế giới này.</p>
<p><em>Nhưng hắn vẫn chìm đắm trong vô thức của cuộc sống thực vật.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong lúc lau rửa cho hắn, đôi khi cô mân mê cục thịt gieo giống của hắn. Nó vẫn có khả năng dựng đứng của sự phục sinh tiềm ẩn. Cô nói, để em giải quyết cho anh, với một lòng thương xót vô hạn. Và cục thịt vô hồn vẫn phun trào sự sống bầy nhầy và tanh tưởi. Cô nói, em không biết như thế có tốt hơn cho anh không, nhưng em tin rằng một đời sống cho dù thế nào vẫn cần được ứng đáp từ sâu thẳm nhất, khi còn có thể được.</p>
<p>Nó có thể là hồi quang trong tăm tối cái động lực tồn tại mơ hồ của hắn.</p>
<p>Tuy nhiên, với cô dường như có sự chồng lấn giữa hai người đàn ông là tôi và hắn khi cô làm tình. Nhưng đó không phải là điều cô bận tâm.</p>
<p>Đôi khi tôi cảm thấy mình chỉ là một phương tiện.</p>
<p><em>Cô ấy cười nói như tiếng thủy tinh vỡ.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Tôi tháo chiếc khăn quàng ra khỏi cổ và kéo áo trượt xuống khỏi vai cô. Nhìn ngắm đôi vai trần thon thả của cô, tôi nói cảm giác về sự sa ngã lúc nào cũng lạ, mặc dù nó mang tính tông truyền. Dường như với mỗi người đàn ông, sự sa ngã nào cũng là lần đầu. Cô ấy cười bảo, anh xạo quá. Đàn ông lúc nào cũng màu mè và giả dối. Em không tin anh. Em thích sự hung bạo chân thật. Thi sĩ là bọn dỏm nhất trần đời. Trí thức là bọn đáng khinh bỉ không có đối tượng để so sánh.</p>
<p><em>Chẳng có điều gì quan trọng.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Anh là đồ heo nọc. Em là đồ đĩ ngựa. Anh là đồ chó má. Em là con điếm non. Trên đám mây hoàng hôn, viền ánh sáng rạng ngời. Hắn đã trồi lên khỏi mặt nước và nhìn ngắm đám mây xa lạ. Khoảng trống trên đầu hắn vỡ ra từng mảng loang lổ, hắn quơ tay vào khoảng trống và đụng vào những miếng thủy tinh vỡ. Cô nói, hiếp em đi.</p>
<p><em>Ngay cả những giấc mơ cũng biến khỏi hắn.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong đầu hắn chỉ còn những tấm màn buông rủ của một sân khấu đã đóng cửa. Và từng chỗ trong đầu hắn bắt đầu lên men. Sự thầm lặng ủ ê cùng bóng tối làm mờ dần cả ký ức, hắn đang bị xóa nhòa và đó là một quá trình có vẻ như tất yếu. Hắn không còn một chút ý thức nào để kháng cự. Nhưng chắc chắn là hắn không chết, hắn vẫn hiện hữu nhưng không sống. Sự lên men làm biến đổi hắn thành một thực tại khác.</p>
<p>Thật sự thì cô đang hiếp hắn. Cô ngồi trên người hắn và dấn sâu vào khoảng không giữa háng một hoang tưởng dâm loạn với cả thế giới. Cũng có một sự thật khác là cô vẫn giải quyết chuyện đó một mình trong phòng tắm với mọi thứ chai lọ mà cô có. Cô nói, cũng không khác những người đàn ông đi ngang đời cô.</p>
<p><em>Hắn nghĩ đã tìm thấy người đàn bà của mình.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Cô khẳng định rằng có hắn hay không có hắn cũng không có gì quan trọng. Bởi vì có hắn cũng không vui gì hơn, mà không có hắn thì cô ngủ với người khác hoặc những thứ chai lọ linh tinh. Có một cô gái đâm bổ vào đời cô và tuyên xưng trên blog của mình rằng cô chính là chồng của cô ta. Cô thấy cũng hay hay và không hề cải chính. Làm chồng một cô gái chính là một thứ nữ quyền khả dĩ cho phép cô bình đẳng tuyệt đối trong quan hệ xã hội. Nhưng thật ra cô không quan tâm đến chuyện nữ quyền, với cô chỉ là “cái gì tôi thích thì tôi làm”. Nó mặc định một thái độ tự tin và tự do. Vấn đề không phải là tranh đấu để giành lấy một điều gì, mà sự hành xử là quyền tất yếu tự ở bản thân mỗi người. Điều này làm cho cô thoải mái. Cho nên, làm chồng một cô gái khác chỉ là một trải nghiệm về cảm giác, “cũng vui thôi” như cô nói. Cô không cảm thấy có liên can gì đến việc có luân lý đạo đức hay không.</p>
<p><em>Một cô gái khác cũng là một cô gái.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong cuộc sống của cô ấy có những điểm nối giống như những điểm toán học không gian. Khi cô nối từ điểm này đến điểm khác, thì điều ấy không có nghĩa là cuộc đời cô phải chạy theo như đến với một người đàn ông hay đàn bà và nằm trong vòng tay của họ. Cuộc sống của cô chỉ là những ý niệm. Vì thế, khi cô nối một người này với một người kia, hay chính cô nối với từng người hay tất cả trong số họ, thì điếu ấy chỉ diễn ra trong ý nghĩ của cô và cô thể hiện nó bằng những kết nối trên không gian ảo. Hay nói một cách khác, cuộc sống chỉ là các hóa thân trên không gian ảo. Một thế giới tưởng như rộng mở, nhưng thật ra quá nhỏ bé và mơ hồ. Vì rốt cuộc chỉ có cô đụng chạm vào chính cô, như cách cô làm tình với cô gái mà cô nhận làm chồng.</p>
<p><em>Suy tưởng như một avatar và sống như một avatar là một cảm thức bên lề. </em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Nhà cầm quyền độc tài phản động nào cũng nhân danh sự ổn định và đẩy kẻ chính nghĩa tiến bộ về phía phản động. Vì thế hắn trở thành kẻ đi bên lề trái trong ý nghĩa đối kháng với hệ thống luật lệ. Cô ấy không phải độc tài hay phản động, nhưng cách của cô sống cũng đã đẩy hắn ra phía lề trái của sự bất chính. Và đến lượt hắn, cũng như cô, không bận tâm đến sự phù phiếm của thế giới. Hắn chỉ sống với những ý nghĩ của hắn vượt qua mọi thứ luân thường đạo lý. Bởi vì xét cho cùng, luân thường đạo lý nào cũng chỉ là những qui ước, mà hắn là kẻ đứng bên lề.</p>
<p>Sự thế vì của hắn đối với cuộc sống, vì thế luôn có nguy cơ bị lật mặt nạ. Sự tổn thương mà hắn thường trực cảm nhận đôi khi lại là cơ hội để hắn và cô gần nhau. Khi ấy, cô và hắn sống trong một trạng thái còn hơn cả sự loạn luân.</p>
<p><em>Thật ra, cô ấy rất chính chuyên.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Ba phần tư nhân loại ở xứ sở cô vẫn cho rằng cô là một kẻ lăng nhăng bại hoại khi đi lại với một nhân vật quyền thế. Kẻ quyền thế thì ai cũng biết, vì thế người ta biết cô. Nhưng chẳng mấy ai biết cô thật sự chỉ sống trung thành với một người đàn ông vô danh. Một gã đàn ông vô danh trong thời đại thông tin toàn cầu băng thông rộng tất nhiên đáng bị coi là không có. Vì thế cô vẫn là người lăng nhăng bại hoại. Cô có một avatar và cái avatar này quyết định nhân cách của cô về mặt công luận. Và đấy là trò chơi của cô, người buôn chuyện. Người buôn chuyện này đẻ ra người buôn chuyện kia và tạo thành một cộng đồng những kẻ buôn chuyện. Cô không có ý định đóng vai trò tuyên giáo, vì thế cái dư luận mà cô muốn tạo ra là sự vô nghĩa và tầm phào của chính cái dư luận ấy. Rỡn mặt với công luận hẳn nhiên phải dũng cảm hoặc có lòng khinh bỉ tột cùng với thế giới.</p>
<p>Mặc dù, chồng cô vô danh, nhưng may mắn vì thế không có một avatar. Hắn chỉ sống với chính hắn và mụ vợ thật của hắn.</p>
<p><em>Một người không có avatar là một người công chính.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong một xã hội hỗn loạn về giá trị và hệ thống, tất nẩy sinh một hiện tượng hậu hiện đại bất kể quá trình lịch sử của nó như thế nào. Từ bối cảnh chung đến từng con người, không ai thoát khỏi sự phân mảnh và sự giải thể nhân cách xét như sự nhất quán về tính cách cá nhân. Cô không chỉ có một avatar mà thậm chí nhiều avatar. Cô trở thành người đa nhân cách. Những nhân cách được lai ghép và giễu nhại lẫn nhau biến cô thành một siêu nhân cách, vô thể loại.</p>
<p>Dẫu sao, sự khác biệt mà cô thể hiện quả là một đặc trưng của thời đại.</p>
<p><em>Và cô được lắng nghe.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Không riêng gì cô, ai cũng muốn được đi lại với những người quyền thế. Vấn đề chỉ là có cơ hội hay không. Bởi vì ai cũng sẵn sàng mất chút ít cái vô hình là nhân cách để nhận lại rất nhiều cái lợi thiết thực. Và người quyền thế chấp nhận cái tương quan trịch thượng ấy như một biểu tượng của quyền lực và sự giải trí dễ dãi. Ai cũng có cái để được. Quyền lực xét cho cùng cũng chỉ là quyền được sống trên lưng và phẩm cách người khác.</p>
<p>Trong xã hội Việt Nam đương đại, dường như người ta vẫn sống với một tâm thức hiện đại nhưng lại có biểu hiện của một hội chứng hậu hiện đại. Có thể đó là kết quả của sự phối ngẫu nghịch lý giữa một lý tưởng xã hội xã hội chủ nghĩa giáo điều với nền kinh tế thị trường vô nhân tính.</p>
<p>Cô trở thành một người giàu có và sự giàu có mang đến cho cô những thứ quyền lực khác.</p>
<p><em>Cô ấy muốn sở hữu những bức tranh của tôi.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Tôi có một số tranh do bạn bè tặng. Những bức tôi thích có thể kể là của Đào Minh Tri, vẽ mấy con cá ngựa với những đường nét xuất thần. Một bức sơn mài của Thành Chương vẽ một cô gái vàng với một biểu tượng hình tam giác nhọn cực mạnh trên khuôn mặt. Một bức của Lê Thánh Thư với rừng mía ngọt ngào, nồng ấm trăng mật. Một bức trừu tượng của cải lương chi bảo Bạch Tuyết như một tiếng hát vỡ ngực. Một bức chân dung tôi hồn nhiên vô tội của Đinh Quân. Cô ấy bảo giao mấy bức tranh đó cho cổ, tôi muốn gì cũng được. Tôi cười bảo, dễ thôi, em cứ đổi em cho anh là xong.</p>
<p><em>Nhưng cố ấy không thuộc về ai. </em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Cô ấy nói, em quí trọng và biết ơn những gì anh dành cho em, nhưng em không thể là của anh. Bởi vì em không còn gì cho anh.</p>
<p>Chúa xóa tội trần gian. Một cảm giác cạn kiệt đã bám lấy tôi suốt thời gian qua khi cô ấy từ khước tôi, dã man đến độ phủ nhận sự có mặt của tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn chờ đợi sự cạn kiệt của hai linh hồn trống rỗng đến lúc tìm thấy một chỗ liên thông.</p>
<p><em>Cơn điên của cô ấy không có dấu hiệu chấm dứt.</em></p>
<p>Cô ấy phỉ báng tôi như một thằng lừa lọc khốn kiếp. Và tôi là kẻ bất xứng. Khi cô ấy thông báo, em sẽ ở lại Hội An hết mùa hè, dạ dày tôi nôn nao, khó thở, sau đó máu hộc ra từ miệng. Tôi không nghĩ cái phản ứng thuần sinh lý kia lại ghê gớm đến thế. Tôi biết cô ấy ở lại Hội An vì một người đàn ông khác. Cô ấy luôn luôn vì một cái gì khác không phải tôi. Cho dù tôi tin rằng không có ai yêu cô ấy bằng tôi.</p>
<p>Tình yêu không được định nghĩa bằng sự trung thành. Cả cô ấy và tôi đều biết thế, nhưng cô ấy vẫn đòi hỏi tôi một sự trinh bạch.</p>
<p>Những ngày vắng cô ấy rất buồn. Tôi đã hôn những chiếc lá, những đám mây, những làn da nám. Tôi cần phải bám vào bất cứ cái gì để cảm thấy mình không mất tích. Nhưng tôi cũng không giữ được tôi để khỏi trôi đi. Tôi trở thành kẻ lang chạ. Và cô ấy đã trừng phạt tôi bằng cách tôi phải biến đi không tăm tích.</p>
<p><em>Và tôi đã là người không tăm tích.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Sáng chủ nhật, gã an ninh vẫn theo tôi hỏi, ông có nhà không? Tôi nói có thì sao? Gã bảo, đi uống cà phê thôi.</p>
<p>Thay vì bám theo canh giữ, tôi bị kiểm soát trực tiếp và hoàn toàn theo một kiểu khác.</p>
<p>Đây là một tình huống rất trớ trêu. Có một kẻ nào đó rỗi hơi trông thấy tôi ngồi với công an sẽ rêu rao ngay rằng, tôi là công an hoặc làm việc cho công an. Tôi cũng không biết đây có phải là một trong những cách của công an để mọi người nghi kỵ lẫn nhau hay không, nhưng rõ ràng đã có một số nạn nhân trở thành đối tượng bị bạn bè nghi ngại. Trong một xã hội mà ai cũng có thể là công an hoặc bị nghi là công an, quả thật khốn nạn. Khi sự phản trắc và sợ hãi trở thành tất yếu trong cuộc sống thì cuộc sống đó đã bị hủy diệt. Mọi chế độ độc tài đều nhằm hủy diệt cuộc sống.</p>
<p>Cho dù chỉ là đi uống cà phê, thì cà phê đó cũng đã là thuốc độc.</p>
<p>Cho dù nói chuyện thân thiện, thì sự thân thiện đó cũng không thoát được cái mục đích kiềm tỏa.</p>
<p>Cho dù chỉ mất một chút thời gian, thì thời gian đó cũng là giam hãm.</p>
<p>Có một gã an ninh kè kè bên cạnh, dù thế nào cũng là khủng bố.</p>
<p><em>Thằng Click bảo dân tộc mày vừa gian vừa dâm.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Hắn bảo ừ. Không chối vào đâu được. Cái thế đu dây hai hàng thế thời phải thế. Lươn lẹo vốn là một nghệ thuật đỉnh cao trí tuệ của dân tộc tao. Từ chiến tranh cho đến hòa bình, từ nô lệ đến quyền lực, từ nhân dân đến chính quyền, dân tộc tao chỉ có mỗi một chiêu bách chiến bách thắng là đánh du kích. Binh pháp thượng thừa gọi là hạ sách hay hạ cấp, người bình dân gọi là đánh dưới lưng quần. Các tuyên bố ngoại giao ở Bắc Kinh hay Washington đều chỉ là vuốt ve theo kiểu vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề của cặp đôi Nguyễn Du &#8211; Vương Thúy Kiều lầu xanh một thuở. Cho nên dân tộc tao được gọi là dân tộc “Kinh”.</p>
<p><em>Cho dù là kinh nguyệt hay kinh hãi cũng đều là kinh.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Hắn bảo máu kinh là thiêng liêng vì máu kinh là máu dân tộc máu của sự sống và truyền lưu giống nòi. Kinh cũng là to lớn, vì thế máu kinh mang màu sắc chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Chỉ những kẻ yêu nhau tận cùng mới lắng nghe và thấu hiểu được máu kinh dậm dật như thế nào. Hắn bảo, hãy đánh dấu máu kinh vào mỗi cửa nhà và trên trán con người để được chứng nhận là con của rồng và biểu thị tính nhân văn và thời đại.</p>
<p><em>Máu kinh còn, dân tộc còn. Dân tộc còn, tổ quốc còn.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Cô ấy bảo, hắn không nói bậy không sống được. Nhưng hắn phát biểu, diễn ngôn của tôi thuộc về chân lý và cho chân lý. Còn gã an ninh chỉ lầm bầm, địt mẹ mày.</p>
<p><em>Ai xúi mày?</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong hệ thống, không một cá nhân nào có thể có những hành động và suy nghĩ độc lập. Như tất cả mọi công dân trong hệ thống, hắn không được nhìn nhận có khả năng và biểu thị chính kiến của mình, mà nhất thiết phải do một thế lực thù địch nào đó xúi giục. Bởi tất cả mọi công dân hợp pháp đều được bao cấp về tư tưởng, chỉ nghĩ và hành động theo chỉ đạo của hệ thống. Không có khái niệm con người trong hệ thống, mọi khác biệt đều bị khinh miệt và nghi ngờ. <em></em></p>
<p>Sự vận hành trong hệ thống là mối quan hệ loại trừ. Hoặc bầy đàn, hoặc phải chết. Không có chỗ cho con người tự do.</p>
<p><em>Tôi cũng chỉ muốn văng tục.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Trong khí quyển của cuộc sống này, hoặc thánh hay đồ con heo mới không văng tục. Văng tục là chân lý và sự cứu rỗi. Văng tục là hạo nhiên chính khí của AQ và Chí Phèo.</p>
<p><em>“Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”.</em></p>
<p>Trong lúc cởi đồ, cô nói, anh nói tục cho em nghe đi. Và hắn nói.</p>
<p>Trên tấm ván của thân xác, linh hồn cô bị ghim chặt bởi những mũi dao do hắn phóng ra. Và hắn chà đạp cô như cách người ta bóc một hột điều. Nhục hình của ngôn ngữ làm cho cô hưng phấn. Càng lúc cô càng nứng và chỗi dậy từ sâu thẳm một trạng thái phi phàm, không phải thần thánh hay ma quỉ, mà viên mãn cực độ. Nó giải phóng toàn bộ mọi bóng tối che khuất cô và đưa cô ra giữa ánh sáng huy hoàng của cái nguồn cội sự sống vĩnh cửu.</p>
<p>Nhưng cô nói, giết chết em đi.</p>
<p>Và cô nói, đập nát em đi.</p>
<p><em>Thế giới không tồn tại như lẽ ra nó phải thế.</em></p>
<p>Cô bỏ trốn. Không phải vì cô đã bị lột trần ra trước mặt nhân gian. Mà bởi sự kinh tởm của cô đối với cách người ta chiếm hữu một người khác.</p>
<p>Tôi nhặt các mảnh vỡ cô bỏ lại. Những nụ hôn còn vương vãi khắp thân thể. Và tôi sẽ lưu giữ ít nước bọt của cô trong miệng cho đến lúc tôi qua đời.</p>
<p><em>Những biến thể của ngôn ngữ và những hành trạng thú vật.</em></p>
<p>Một nhà biên kịch đề nghị viết lại câu chuyện của tôi với cô ấy thành phim. Tuy nhiên, anh ta không muốn có tên tôi trong tư cách đồng tác giả kịch bản, vì tên tôi đã bị loại trừ và sẽ gây khó khăn trong việc xin phép sản xuất. Tôi bảo cứ trả tiền tôi là được. Tôi không có ý định nổi tiếng như những danh nhân điện ảnh nước nhà. Hắn OK. Tôi bảo cứ thế mà làm.</p>
<p>Nhìn thấy cách người ta nhìn mình cũng vui.</p>
<p>Ba tháng sau, hắn đưa tôi xem kịch bản. Tôi bảo, ông viết sao cũng được, điện ảnh không phải là việc của tôi. Tuy nhiên, tôi cũng đọc qua và nói ý kiến của mình. “Cô ấy bỏ đi vì cô ấy muốn thế. Cô tự chọn cho mình một cách sống và không dành cho một ai. Việc ông cho cô ấy quay về để hòa giải với tôi, hoặc chính cô ấy như cách <em>mình vì mọi người, mọi người vì mình</em> theo kiểu xã hội chủ nghĩa đạo đức giả ấy, sẽ mâu thuẫn với toàn bộ tính cách của cô ấy. Đó là cách ông giết nhân vật của chính mình”.</p>
<p>Hắn bảo, “vì tôi không muốn bị hội đồng duyệt phim giết”.</p>
<p>Tôi nói, “tùy ông thôi, như tôi đã nói, điện ảnh không phải là việc của tôi”.</p>
<p>Tuy thận trọng đến như thế, nhà đầu tư cũng đã buộc hắn phải làm nhẹ bớt tính cách của nhân vật cho nó không có vẻ khác thường.</p>
<p>Không một nhà đầu tư nào muốn tự gây khó cho mình, bởi vậy họ có một nguyên tắc là không làm cái gì quá sự thông thường của những đầu óc tư duy mẫu mực.</p>
<p>Sáu tháng sau, bộ phim hoàn thành.</p>
<p>Cho dù tất cả những thành viên của hội đồng duyệt phim đều được chi tiền, họ vẫn yêu cầu phải sửa một số đoạn, “vì nó làm ảnh hưởng đến hình ảnh của một xã hội tốt đẹp như xã hội ta”.</p>
<p><em>Hắn thích đi lộn đầu xuống đất.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Hắn nói, nghệ sĩ và trí thức các ông ngây thơ bỏ mẹ. Cái ác và cái vô cảm ở đất nước này nó vượt quá trí tưởng tượng sáng tạo của các ông, cho nên các ông không tin mình đã bị bán đứng, đất nước bị bán đứng, tất cả bị bán đứng chỉ đơn giản vì quyền lợi của một thiểu số người. Cái việc mà mấy ông cho rằng các ông đang làm vì chính nghĩa, vì sự mất còn của tổ quốc cũng chỉ là chiêu thức của họ. Tất cả các ông đều là con rối. Tất cả các ông đều đang cúc cung phục vụ cho họ mà cứ tưởng mình sáng suốt, anh hùng các loại. Các ông chỉ là một chi tiết trong kịch bản của họ. Và họ có thể xóa sổ các ông bất cứ lúc nào.</p>
<p><em>Vì đó là lộ trình đến thiên đàng.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Hắn nói, một phim về hậu hiện đại nhé. Ừ, tưởng khó mà dễ. Ông cứ lôi hết những gì tai nghe mắt thấy vào phim, ông sẽ thấy cái mà người ta vẫn nói về hậu hiện đại thực sự khủng khiếp và hiện thực đến như thế nào.</p>
<p>Nhưng một tác phẩm chỉ có thể là hậu hiện đại khi nó là một diễn ngôn có ý thức. Nó khác với sự hổ lốn, lắp ghép… cho dù đó là một mô phỏng thực trạng có thật.</p>
<p>Hắn nói, tôi đã thấy hiện tượng trước khi tôi nghĩ về một tác phẩm hậu hiện đại phải được trình bày như thế nào. Đó là một tình trạng hỗn loạn, nhố nhăng, nát bét không còn bất cứ thứ chuẩn nào định vị văn hóa hay giá trị và nó đan quyện vào nhau thành một khối gọi là thời thượng, vừa cố níu kéo nhân danh truyền thống vừa thóa mạ văn minh. Trâng tráo và phù phiếm. Nó là hội chứng thặng dư giá trị hay năng lượng thừa của một xã hội chạy theo cái giả tạo. Đó cũng là hiện tượng biểu kiến của một xã hội mất nền tảng.</p>
<p><em>Một tôi khác.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Ngày ra mắt phim, hắn mời tôi đi xem. Tôi phân vân. Tôi không muốn nhìn thấy mình như một thằng đĩ bợm nửa mùa. Cái thứ nghệ sĩ được mô tả trên mọi loại sách báo, phim ảnh, hay mọi cuộc trình diễn khác… không bao giờ là tôi. Cái thứ con người của đám đông, của mọi kiểu hình mẫu… cũng không bao giờ là tôi.</p>
<p>Tôi là thứ không thể mô tả, trình diễn. Nhưng tôi cũng muốn nhìn thấy một tôi khác. Tôi nói với hắn, tôi sẽ đến. Hắn bảo, chúng tôi sẽ có một cuộc giao lưu, nếu ông muốn. Tôi nói, tha cho tôi. Tôi không chịu nổi những câu hỏi ấm ớ.</p>
<p>Cuối cùng tôi đã không đến. Tôi rủ cô ấy vào khách sạn tự đóng một bộ phim khác.</p>
<p><em>Hắn tởm lợm.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Hắn đã từng nhận lời mời của Hội đồng Anh để nói chuyện về văn chương với độc giả. Nhưng việc đó đã không thể thực hiện được do sự ngăn cản của nhà nước vào phút chót.</p>
<p>Không thể nói những gì mình muốn ở nơi công cộng.</p>
<p>Hội thảo do một nhóm trí thức Công giáo tổ chức nhằm minh chứng chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo ở Biển Đông đã không thành vì sức ép của chính quyền. Chỉ với tư cách khách mời, hắn cũng đã bị công an mời làm việc.</p>
<p>Không thể nghe những gì mình muốn ở nơi công cộng.</p>
<p>Hắn bảo, mọi thứ hội hè, giao lưu trên đất nước này chỉ là những trò mèo tởm lợm.</p>
<p>Gã an ninh bảo, không phải chúng mày muốn là được.</p>
<p><em>Đồ khốn nạn.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Bản thân cô ấy cũng không muốn đi xem phim. Vì em không muốn nhìn thấy chúng ta là những kẻ rẻ tiền hay sang trọng một cách kệch cỡm, cô ấy nói. Tôi bảo, chắc cũng không đến nỗi vậy. Bọn điện ảnh hay bọn làm nghệ thuật nói chung đều sa đọa trong tư duy về nghệ thuật, cô nói, bọn chúng ăn phải bả “cái đẹp cứu rỗi thế giới”, mà cái đẹp là cái gì cơ chứ? Thế giới có cần cứu rỗi không?</p>
<p>Cô nói tiếp, cả thế giới này đều là những con vẹt.</p>
<p>Bọn chúng trùm mền bú đít lẫn nhau và tuyên xưng nghệ thuật vì con người.</p>
<p><em>Cô ấy nói, em ghét anh.</em></p>
<p>Điều đó không bình thường. Tôi không vui vì có cảm giác miễn cưỡng trong cách cô ấy chiều chuộng tôi. Có một khoảng cách đang lớn dần lên giữa hai chúng tôi. Đã đến lúc phải xa nhau rồi, tôi nghĩ. Cô ấy hỏi, không còn em, anh chịu đựng được chứ? Tôi nói, không đến nỗi chết. Nhưng chắc chắn anh sẽ buồn lâu.</p>
<p>Đến bây giờ, tôi vẫn còn buồn và không khỏi không nhớ đến cô ấy, từng giây.</p>
<p><em>Chuồn chuồn, châu chấu vẫn bay.</em></p>
<p>Bất động và im lặng tuyệt cùng, hắn chìm sâu ở dưới ấy. Nhưng thi thoảng nhờ em gái giúp trong lúc tắm rửa, sự sống lóe sáng từ những cơn phóng tinh dật dờ biểu tượng của hắn.</p>
<p><em>Tôi cũng chìm sâu dưới ấy.</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Hai bàn chân tôi đạp thoi thóp. Rong rêu bám vào chân tôi. Tôi nghĩ, cần phải thoát ra khỏi chỗ này. Nhưng khi chồi lên khỏi mặt nước, một khoảng trống khác mênh mông hơn làm tôi chới với. Tôi lại nghĩ, đây là cái chết của mình. Một cơn gió bay ngang hút hết hơi thở của tôi. Bây giờ, cả bên trong linh hồn tôi cũng trống rỗng. Tôi nghĩ, mình không còn gì nữa. Và tôi muốn nói với cô ấy, anh không còn gì nữa. Nhưng tôi không nói ra lời. Tôi đã là một cái xác im lặng.</p>
<p><em>Người ta gọi tôi là ma. </em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Suốt 49 ngày, tôi được cúng cơm. Đến ngày thứ 50, trở thành con ma đói, tôi lang thang và đi xuyên qua thế giới này như âm vọng. Và tôi va đập với thế giới một cách mù quáng.</p>
<p>Cả cái chết cũng chỉ là một sự thật biểu kiến của vĩnh hằng.</p>
<p>&#160;</p>
<p><em>(*) Tên một tiểu thuyết của Nguyễn Viện. </em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/21687/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>những bản thế v&#236; khai sinh bị x&#233; r&#225;ch (1)</title>
		<link>http://damau.org/archives/21696</link>
		<comments>http://damau.org/archives/21696#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Oct 2011 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Viện</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ & Thời Đại]]></category>
		<category><![CDATA[Trích đoạn tiểu thuyết]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/21696</guid>
		<description><![CDATA[Cô ấy bảo lẽ ra cái lưỡi không nên trơn tuột như thế. Tôi nói nếu như không liếm láp ngày này tháng nọ thì đâu đến nỗi.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/10/eye.jpg"><img style="background-image: none; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; margin-right: auto; padding-top: 0px; border-width: 0px;" title="eye" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/10/eye_thumb.jpg" alt="eye" width="284" height="313" border="0" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p align="center"><em><strong>“Làm thơ là một cách để trả lời nhanh với những đòi hỏi bất chợt xảy ra ở dưới huyệt đan điền. Và cũng là cách để mở huệ nhãn hay thiên linh cái gì đó với mọi thứ trên đời từ hình nhi thượng đến hình nhi hạ, bao hàm một thái độ chịu chơi tới bến. Nói cách khác, văn chương hay thi ca chỉ có thể là nó khi tham dự vào cuộc sống với tất cả mọi hệ lụy bằng tự do và sự thật. Văn chương không có chỗ cho sự vô cảm với cuộc đời hôm nay, sự giả dối với chính người sáng tạo, bởi bản chất văn chương là dấn thân. </strong></em></p>
<p align="center"><em><strong>Tuy nhiên, tôi không làm thơ như một chiến sĩ hay liệt sĩ. Nhưng tôi chỉ có thể là thi sĩ khi thơ của tôi làm cho người chết sống lại và những người đang sống cần phải biết chết đi. </strong></em></p>
<p align="center"><em><strong>Thơ là một thứ bùa chú cho những cuộc lên/xuống đường của con người. Nhưng thơ trước hết và sau hết vẫn là nghệ thuật của ngôn từ, nó vượt qua mọi thứ tuyên ngôn, vì thế nó cũng từ chối với mọi thứ toan tính. Nó không phải là thứ muốn mà được. </strong></em></p>
<p align="center"><em><strong>Cho nên tôi không có ”ý định” gì với thơ. Và tôi vẫn viết như một kẻ lạc đường.” – NV</strong></em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>PHẦN 1.</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Khi bầu trời còn là nước.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cô ấy bảo, anh ngang như cua. Tôi vẫn nghĩ những gì tôi nói có chiều thẳng đứng. Giống như một cây lao, tôi đã trồi lên mặt nước. Dưới chân tôi là những đám mây. Có một khoảng trống trên đầu tôi. Khi tôi nói, khoảng trống đó đổi màu và những đám mây dưới chân tôi di chuyển.</p>
<p>Cô ấy bảo tôi điên sao đó. Tôi vẫn nghĩ những ý nghĩ của tôi nằm hàng ngang không có trước sau. Khi tôi nói, tất cả ý nghĩ đồng loạt bắn lên khoảng trống trên đầu. Và khoảng trống đó bị thủng thành những khoảng trống khác. Cùng lúc dưới chân tôi, những đám mây cuộn vào nhau như rong rêu. Tôi nói với cô ấy, mỗi lần tôi nói là mỗi lần tôi bị thương. Những vết thương đó không bao giờ lành.</p>
<p>Cô ấy bảo, anh ngu bỏ mẹ. Biết là bị thương sao không câm họng lại.</p>
<p>Tôi vẫn tập câm họng bằng cách nhét một cuốn sách vào mồm. Nhưng sách chỉ là giấy. Giấy tan trong miệng tôi và nó biến thành những tiếng kêu khò khè, đôi khi ư ử. Cô ấy bảo không biết tôi tự sướng hay đau đớn. Sau nhiều năm, trong miệng tôi nổi những cục u, trừ cái lưỡi.</p>
<p>Cô ấy bảo lẽ ra cái lưỡi không nên trơn tuột như thế. Tôi nói nếu như không liếm láp ngày này tháng nọ thì đâu đến nỗi.</p>
<p>Cô ấy bảo, anh thật đáng ghét. Thay vì lấy dao tự cắt lưỡi mình, mỗi ngày tôi tập cho lưỡi dài ra bằng cách cố liếm lên mũi mình.</p>
<p>Cô ấy bảo, tóm lại anh chỉ là thằng thủ dâm chính mình. Thế giới của tôi chỉ có tôi và cô ấy, cô ấy nói sao thì tôi là vậy.</p>
<p><em>Và mặt đất đầy lửa.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cô ấy có một thằng anh sáng say chiều xỉn. Hắn bảo không uống rượu thì còn biết làm gì cho xong cuộc đời này. Cũng như tôi, không làm thơ thì còn biết làm gì cho hết thời gian trên mặt đất.</p>
<p>Cô ấy bảo, một lũ thất chí vô tích sự.</p>
<p>Hắn nói, chân lý đã chết.</p>
<p>Tôi nói, cuộc đời đã chết.</p>
<p>Cô ấy bảo, thế thì các anh bám vào em làm gì.</p>
<p>Cả tôi và hắn đều nhất trí, không bám vào cô ấy thì còn biết bám vào đâu.</p>
<p>Cô ấy nói bọn đàn ông làm cổ mất niềm tin.</p>
<p>Một ngày không như mọi ngày, hắn lái xe tông vào thành cầu ngã lăn giữa đường, rượu thịt từ trong bụng văng ra, một chiếc xe khác bồi thêm cho hắn một bánh gãy cả hai chân. Bị liệt toàn thân bất động, hắn chỉ còn mỗi cái miệng và con cu để ngọ nguậy.</p>
<p>Khi lửa cháy tràn lan trên mặt đất ngày này qua tháng nọ, cả linh hồn và thể xác rậm rựt đòi bứt phá, hắn cầu khẩn em gái: “Cho tau đụ một cái”. Em gái hắn vừa khóc vừa tát hắn điên dại.</p>
<p>Mỗi lần hắn lên cơn như vậy, cô ấy thường tránh gặp mặt tôi.</p>
<p>Tôi nói, chuyện đó để tôi giải quyết cho. Nhưng cha mẹ cô không đồng ý.</p>
<p><em>Khi triều cường, nước ngập hết mọi con đường.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thơ tôi hôi thối, nhưng bọn chính chuyên bảo thơ tôi vi phạm thuần phong mỹ tục, chống chính quyền. À ra thế, tôi muốn vi phạm và chống lại tất cả. Tôi hoài thai một thế giới khác. Bất cần bất cứ một sự nhìn nhận nào.</p>
<p>Tôi bảo những ngày tháng này nước ngập.</p>
<p>Làm thế nào cũng dơ chân, cho dù có đi ủng.</p>
<p>Trong dòng nước bì bõm, thơ tôi không phải là con thuyền. Bởi thế, tôi xắn quần đi chân không. Không có thần hứng hay khải huyền, lời tôi chỉ là nỗi oan khiên của những con người bé mọn, tỉ như “địt mẹ chúng mày” của thằng say rượu. Mà thằng say rượu đã liệt từ lâu, giờ đây nó chỉ còn biết nhìn em gái nói “cho tau đụ một cái”.</p>
<p>Nỗi niềm công dân hay sứ mạng văn nghệ đã bị xóa sổ. Bởi thế, sự bông phèng vốn từ phương tiện đã biến thành cứu cánh cho sự vô vọng.</p>
<p><em>Người ta có thể chết vì một cái ổ gà giữa đường.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Không những hắn nói “cho tau đụ một cái” mỗi khi em gái lau người cho hắn, mà hắn còn thổ lộ hết tận tâm can mọi nỗi thèm khát bú liếm cái thuộc về giống cái trong tấm thân bị liệt . Mỗi lần hắn lên tiếng, cả nhà phải bỏ ra ngoài, vì hắn vi phạm thuần phong mỹ tục. Bố hắn chỉ biết thở dài, mẹ hắn cũng chỉ biết khóc. Nhưng không ai giải quyết cho hắn cái phần bình thường bản năng ấy.</p>
<p>Ngày này qua tháng nọ, cuộc vật lộn của những thèm khát lặn sâu dần vào trong ý nghĩ, lặn sâu xuống ký ức, lặn mất tăm vào tiềm thức.</p>
<p>Và đến lúc hắn chỉ còn là một cái bị thịt. Im lặng.</p>
<p><em>Khủng bố là một hiện tượng toàn cầu.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Gã an ninh nói, “cho đến thời điểm này, tụi tao vẫn chơi đẹp với mày, đúng không”?</p>
<p>Đúng, tôi chưa bị đụng xe, tôi chưa bị tung hàng lên mạng, tôi chưa bị bắt quả tang với 4 bao cao su đã qua sử dụng.</p>
<p>Hắn cười, bảo “mày có tự tin quá không khi cho rằng mày phải cần đến 4 bao cao su làm bằng chứng phạm tội”?</p>
<p>Tôi nói, có thể đấy chỉ là cách PR bản thân.</p>
<p>Hắn lại cười, mấy thằng văn nghệ với mấy thằng làm chính trị đều giống nhau ở chỗ thích làm PR.</p>
<p>Tôi bảo, không ai muốn nổi tiếng bằng cách để bị bắt hay bị khủng bố. Chính các ông đã tạo ra các nhân vật bất đồng chính kiến và những người phản kháng bằng sự độc tài và sự khủng bố man rợ của mình.</p>
<p>Hắn nói, bọn tao không bắt người bất đồng chính kiến cũng như khủng bố nhân dân, bọn tao chỉ ngăn ngừa.</p>
<p>Tất cả mọi tranh luận với các nhân viên an ninh hay tòa án đều vô ích, thậm chí vớ vẩn. Vì thế, cứ để hắn nói trong phạm vi những gì hắn được giao. Tôi tiếp tục nghĩ về thái độ của mình. Phủ định tất cả hay chống lại tất cả.</p>
<p>Viết, trước hết là một thái độ. Tôi cho rằng sự phủ định mọi lề thói hay truyền thống được hiểu như những tự sự là một thái độ văn học tuyệt đối. Cũng có nghĩa là một thái độ sáng tạo. Sự phủ định, như thế, không mang tính kế thừa. Nó là một lát cắt về phương diện lịch sử và không thể so sánh với cái trước hoặc sau nó. Nó hóa giải mọi so sánh đồng thời xác lập sự đồng đẳng phi lịch sử.</p>
<p>Mặt khác, chống lại những lề thói hay tự sự đó cũng trở thành một thái độ chính trị, một thái độ lịch sử và cách mạng.</p>
<p>Viết, sau cùng là một phương pháp. Với người sáng tạo, chẳng có phương pháp nào là mẫu mực.</p>
<p>Tất cả mọi tác phẩm, mọi chủ nghĩa đều chết ngay sau khi nó hình thành.</p>
<p>Bước đi trên những xác chết là con đường dẫn đến sự sống.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Bọn điên và bọn cừu vẫn tụng niệm những xác chết.</em></p>
<p>Trong số những người thỉnh thoảng uống cà-phê sáng với tôi có một nhà nghiên cứu văn học. Ông luôn cho rằng Nguyễn Du và Lê Quí Đôn chẳng có gì đáng kể. Ông cũng phán quyết tác phẩm văn học mà không được viết trong sự tự do cũng chỉ đáng vứt vào sọt rác, vì thế ông nói, xã hội chủ nghĩa không có văn học.</p>
<p>Cho dù ông đúng hay không đúng, tôi quí trọng thái độ quyết liệt không chấp hành niềm tin của đám đông như ông. Tôi cũng thích thái độ ông coi thường sự hiểu biết tầm chương trích cú của những người tự nhận là trí thức. Ông là người chỉ tin vào chính mình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Cuộc sống trở nên lập lờ đến độ tẻ nhạt. </em></p>
<p>Cô ấy không còn biết thằng anh bại liệt của mình bây giờ nghĩ gì, muốn gì. Đôi khi vẫn phải lau chùi tắm rửa cho thằng anh, cô hỏi “anh còn muốn em nữa không”? Hắn nhắm mắt lại không trả lời. Cô tự nhủ, trên thân thể anh mình, chỗ nào cũng là cục thịt. Không nên phân biệt chỗ thịt này khác chỗ thịt kia. Không tạo ra tạp niệm về sắc dục hay luân lý. Và cô thấy cái cục thịt duy nhất của thằng anh còn có thể ngọ nguậy đã không ngọ nguậy nữa. Đấy không phải là sự giác ngộ hay cách mạng bản thân mà là sự tàn lụi. Điều này còn khủng khiếp hơn cái mồm miệng dâm đãng của thằng anh. Cô thấy thương thằng anh tội nghiệp của mình. Đôi khi cô lại hỏi “anh còn muốn em nữa không”? Và thằng anh cô khi nào cũng nhắm mắt im lặng.</p>
<p><em>Chúng ta là những cái bị thịt.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bên trong cái vẻ thanh mảnh của cô, tôi cảm nhận được một quặng mỏ kỳ bí và giàu trữ lượng. Cô không tìm cách khai thác cũng không muốn che giấu. Và sự tự nhiên này của cô khiến cô trở nên hấp dẫn. Cô nói, văn chương chỉ là bản khai sinh thế vì cho sự tồn tại. Nó không phải là yếu tính cho ý nghĩa tồn sinh. Vì thế, văn chương cần được từ chối như những kẻ không mời mà đến. Văn chương cũng cần được phá hủy như một sản phẩm phi văn hóa.</p>
<p>Tuy nói thế, cô vẫn là người đọc sách và nhất là đọc những gì tôi viết. Bởi những gì tôi viết vẫn luôn là hồi quang của cô giữa các bị thịt.</p>
<p><em>Thế giới liên văn bản.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một trong những trải nghiệm kinh hoàng nhất trong cuộc sống của tôi không phải là nhà tù hay sự nghèo đói mà là sự đối diện với bản khai lý lịch. Không phải vì có những mờ ám trong đời đến nỗi phải khai man hay ngại ngùng về tiểu sử của mình, bản khai lý lịch là một cuộc tra tấn tinh thần dã man nhất khi chúng ta phải bộc bạch bản thân mình trần trụi như một đồ vật. Chính cái suồng sã giản lược trong các chi tiết về cuộc đời mình đã tước bỏ khỏi chúng ta cái làm nên một con người là văn hóa. Nó cũng móc ra khỏi con người chúng ta mọi tâm tư và linh hồn. Nó vứt lại cho chúng ta một văn bản xác nhận sự tồn tại mà thật ra không tồn tại gì cả. Nhưng đồng thời nó cũng nối kết chúng ta vào một thế giới liên văn bản của những bản khai sinh, hôn thú, chứng minh nhân dân, hộ chiếu, thẻ bảo hiểm, văn bằng và các loại sách giáo khoa này nọ…</p>
<p><em>Đó là thế giới của các hồ sơ.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có những giai đoạn, hắn liên tục bị bắt khai lý lịch và làm cam kết. Cũng như kinh nghiệm của những nạn nhân đã từng sống trong chế độ toàn trị, cách tốt nhất để tỏ ra trung thực trong sự tra khảo này là học thuộc lòng mọi chi tiết và mọi lời cam kết. Nếu như bản khai lý lịch là sự giết bỏ một con người thì bản cam kết là sự sỉ nhục toàn diện nhất tư cách một con người. Nó xóa bỏ quyền lựa chọn, sự phân vân và mọi cảm xúc khác trong cuộc sống. Nó đẩy con người đến chân tường của số phận và hố thẳm của ý nghĩa.</p>
<p><em>Chúng ta bị vét đến giọt máu cuối cùng.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trái nghịch với cảm giác trần trụi, khô khốc của mùa hạn hán lại là một cảm thức dập dềnh, trôi nổi không thể bám víu vào đâu và cũng không biết đi đến đâu trong mùa nước lũ. Hoàn toàn mất khả năng tự chủ và định hướng, hắn thả mình vào đám đông cùng với rượu và những câu chuyện tầm phào.</p>
<p>Trong lúc đó, tôi cũng tự tìm cho mình một sinh lộ bằng cách sống một cuộc sống bình dị nhất của người nông dân. Tôi khám phá ra một điều rằng khi con người tuyệt vọng nhất, thì đất, chính là nơi người ta có thể nằm xuống để chết hoặc để phục sinh.</p>
<p>Làm đất, ăn đất và ngủ đất. Tôi như một con giun mà máu chỉ là đất.</p>
<p>Cũng như những con ốc sên, bọn ếch nhái, những con sâu và bao thứ côn trùng khác đã hồi sinh khi cơn mưa trút xuống trong vườn nhà, tôi tìm thấy hơi thở của mình trong ngôn ngữ ruột ngựa. Ngôn ngữ của cát đá và sóng biển.</p>
<p><em>Nhưng bọn cai tù lại bảo tôi xúc phạm chúng.</em></p>
<p>Tôi lấy đất đắp cho mình một nấm mộ. Mỗi ngày tôi đều nằm xuống bên nấm mộ đó để chết.</p>
<p>Trong lúc đó, hắn lê từ bàn nhậu này đến bàn nhậu khác. Hắn tưởng thế là sống.</p>
<p>Tôi với hắn không tranh luận. Chẳng có cách sống nào hơn cách sống nào.</p>
<p>Cô ấy bảo, dù sao tất cả chúng ta cũng có một cái chung là sự chết.</p>
<p>Hôm rằm tháng 7, cô ấy hẹn tôi buổi tối đến đường Hoàng Sa bên kênh Nhiêu Lộc. Cô bảo, hôm nay là ngày để chúng ta gặp nhau, tất cả mọi người. Cô hồn sống và cô hồn chết. Tôi thấy hắn ở đó cùng với một số người khác không quen biết. Một lễ cúng cho các vong hồn đã hy sinh trên Biển Đông. Một bài văn tế do một cô gái đọc kể về những cái chết của các chiến sĩ đã hy sinh ở Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988, những cái chết tức tưởi của ngư dân…Nến hoa đăng và tên của các tử sĩ được thả xuống lòng kênh đen. Một cuộc tụ tập biểu hiện lòng tri ân với những người đã hy sinh vì tổ quốc diễn ra nhanh chóng và không phổ biến rộng để tránh sự theo dõi của công an.</p>
<p>Hắn đưa tôi ly rượu nói, “tôi biết anh không uống rượu, nhưng đây là dịp để tôi với anh cùng chia sẻ niềm cay đắng với những linh hồn giá lạnh ngoài biển”. Tôi cụng ly, uống 50%, phần còn lại đổ xuống kênh nước đen.</p>
<p>Tôi đưa cô ấy về. Cô ấy bảo để em chở cho. Đây là cách để em xóa tội cho anh.</p>
<p><em>Dưới đáy của nấm mộ gió.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hắn nhìn thấy thế giới bên kia. Trên một con đường mà hắn nghĩ rằng hắn quen thuộc lại là những cảnh tượng hoàn toàn khác. Những ngôi nhà khác, những khu vườn khác, những nhà thờ khác. Cũ kỹ nhưng sạch đẹp như trong một bảo tàng. Hắn bước vào một mái lá tròn như một chiếc dù rộng lớn, lơ lửng trên không và được nâng đỡ bởi lưng các cô gái nằm áp mái. Cái mái lá di chuyển theo bước chân của hắn. Rồi hắn thấy những cô gái khác cầm gậy đẩy cho nắng ra ngoài khỏi vườn dưa. Họ nói, những hạt dưa mới được gieo. Hắn hoàn toàn ý thức được sự khác thường này và hắn hỏi họ, “đây là đâu”? Họ bảo xứ Cấm. Hắn hỏi lại, “hãy cho tôi biết, đây thuộc tỉnh Bình Dương, Phan Rang hay Phan Thiết”? Họ lập lại, “đây là xứ Cấm”. Hắn hỏi tiếp, “làm sao tôi lại ở đây”? Họ nói, “chuyện đó là của anh, không phải của chúng tôi”. Có một anh thanh niên đến đưa cho hắn tờ rơi quảng cáo du lịch. Hắn hỏi, “tôi có thể đi đâu”? Anh thanh niên nói, “ở bất cứ nơi nào anh có thể nghĩ đến”. Hắn hỏi, “tôi có thể tìm anh ở đâu”? Anh thanh niên chỉ hắn cái địa chỉ trên tờ giấy. Hắn đọc thấy địa chỉ ngôi nhà của hắn.</p>
<p><em>Hắn sẽ phải tiếp tục đi mãi trong cái mộ gió.</em></p>
<p>Thay vì về nhà, cô ấy chở tôi đến một workshop của một số bạn họa sĩ trẻ mang tên “Rút Hầm Cầu”. Một lễ cúng cho thập loại chúng sinh và cũng chính là một buổi trình diễn. Cô đưa cho tôi một bài văn tế bảo, anh sẽ đọc nó. Tôi nói, anh là khách mà. Cô bảo ở đây không có ai là chủ, mọi người muốn anh đọc vì anh là người lớn tuổi nhất có mặt. Ok. Bắt đầu nhé. Tắt điện. Có hai cô gái được phong là đồng trinh đứng bên tôi soi nến. Họ cười ha ha… Tôi bảo dù thế nào, với anh, hai em vẫn đồng trinh. Tôi đốt một nén nhang vái cô hồn các đẳng. Nam mô A Di Đà Phật, tôi xướng và mọi người lập lại Nam Mô A Di Đà Phật. Ba lần. Hãy mở cửa âm ty và đến với chúng tôi. Cơm gạo, rượu thịt, hoa quả và quần áo đã sẵn sàng. Xin mời. Hãy mang theo những gì có thể mang theo. Giờ khắc của âm dương giao hòa và hóa kiếp. Hãy niệm một như lai. Hãy tụng một vô ngại. Và giải thoát.</p>
<p>Người chết không cần cơm áo gạo tiền nhưng vẫn phải chiến đấu. Hắn đã đứng đấy tự bao giờ. Trên tay cầm miếng vải đỏ, hắn hú hét và làm điệu bộ của một đấu sĩ. Tất cả chúng mày đều là bò. Một lũ bò. Tao chiến đấu với tất cả chúng mày. Hắn dứ dứ tấm vải đỏ trước mặt từng người. Hãy xông lên nào. Mày có phải là bò không?</p>
<p>Chúng tao là Phật.</p>
<p>Hắn cầm miếng vải đỏ phất lên trời. Tao thắng, mày thua. Những vong hồn bỏ đi. Hắn đặt miếng vải đỏ xuống đất và ngồi xổm vào giữa theo tư thế đi ỉa. Đến bấy giờ mọi người mới lên tiếng: “Cởi quần ra”, nhưng có một người đáp lại: “Cởi quần hay không là lựa chọn của mỗi người”. Hắn không cởi quần mà bọc tấm vải lên người, tự buộc kín mình từ bên trong.</p>
<p>Vỗ tay.</p>
<p>Một người hỏi, tuần tới có ai đăng ký trình diễn không? Cô ấy giơ tay và nói chủ đề sẽ báo sau.</p>
<p>Trên đường về, cô ấy nói tên gọi “Rút Hầm Cầu” do cổ đặt. Tôi hiểu giữa những khẩu hiệu to rỗng và đồng loạt trên mọi bình diện của thông tin tuyên truyền thì xem ra “rút hầm cầu” vốn là một quảng cáo cạnh tranh khốc liệt trên đường phố với truyền thông chính thống là một nỗ lực nghệ thuật cho sự sạch sẽ và ý thức phản tỉnh đáng kính trọng.</p>
<p><em>Đó là một bài thơ thực hiện.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sự tàn phá các thể loại văn học và nghệ thuật, hay tìm tòi các hình thức biểu hiện mới cho nghệ thuật được các văn nghệ sĩ vỉa hè (lề trái, ngoài luồng) cổ vũ và phát động đã tạo ra một trào lưu thực hành nghệ thuật với một sức sống đáng ngạc nhiên. Có vẻ như càng bị lực lượng bảo thủ trấn áp và dè bỉu thì sức mạnh của ý thức tự do và cách tân càng trở nên mạnh mẽ. Tính tiền vệ trong văn học và nghệ thuật dù bị qui chụp một cách thô thiển như những thứ rác rưởi vẫn có những tác động biến chuyển không thể cưỡng đối với dòng văn học và nghệ thuật đương đại. Văn nghệ vỉa hè trở thành chủ lưu và nó đẩy cái gọi là văn nghệ chính thống trở thành thủ cựu và a tòng với sự phản động của thế lực cầm quyền.</p>
<p>Một cách nào đấy, có thể gọi những văn nghệ sĩ ngoài luồng là những người xuống đường biểu dương một hệ mỹ học mới. Và cũng trong một chừng mực nào đấy, văn nghệ sĩ lề trái cũng là những kẻ chống đối hay phản kháng lại toàn bộ cái hệ thống xã hội họ đang sống. Cái xã hội tự bịt mắt bịt mồm nhưng lại ngạo mạn với tính bầy đàn của mình.</p>
<p><em>Một ví dụ khuôn mẫu có thể làm cho người ta bị tháo chảy.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vào những tháng giữa năm 2011, trong lúc các cuộc biểu tình của một số ít trí thức, văn nghệ sĩ và những công dân tỉnh táo trước hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc diễn ra ở Sài Gòn và Hà Nội như một thái độ phản kháng đầy bất ngờ và vô tiền khoáng hậu trong bối cảnh độc tài toàn trị của chế độ, thì dường như toàn bộ đám văn nô còn lại tranh dành kiện tụng nhau về những danh hiệu và giải thưởng nhà nước cho sự nghiệp nghệ thuật bưng bô của họ. Đám nhà văn trẻ cũng một giuộc nô tài khiếu nại đòi được theo voi ăn bã mía làm đại biểu hội nghị này nọ. Cô ấy bảo bá láp đến tận cùng của bi hài, trĩ và mạch lươn.</p>
<p>Tôi chỉ cười, bọn bất tài hợm hĩnh không bám vào danh hiệu thì bám vào đâu.</p>
<p><em>Vì thế, đây là buổi trình diễn của cô ấy.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cố ấy đút một ống nhựa vào miệng, một ống nhựa vào hậu môn. Thật ra, cô không định mô tả đầu vào và đầu ra cho một ý tưởng nào đó về cuộc sống con người ở đây, bây giờ. Mà cô chỉ muốn nói rằng, chính cô, cô cần phải rửa ruột. Đã có một sự nhiễm độc trong cuộc sống của mỗi con người. Tương tự như ý tưởng “rút hầm cầu”, cần có sự tẩy rửa tự mỗi cá nhân. Người thiết kế cho cô đã thành công trong việc ai cũng nhìn thấy nước chảy vào miệng và thoát ra ở hậu môn cô, như một trò ảo thuật. Nếu hiểu như một trò ảo thuật, cuộc biểu diễn của cô có thêm một tầng ý nghĩa khác. Những biến hóa của cuộc sống chập chùng giữa ảo và thật. Một thông điệp hay tuyên ngôn nào cũng thành ngớ ngẩn.</p>
<p><em>Vì thế, đừng hỏi tôi mục đích viết của anh là gì?</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một con gà được sinh ra chắc hẳn là nó không muốn nói tôi được sinh ra cho quí ngài xơi, mặc dù nó vẫn được dùng để xơi. Nhưng mấy ông đại diện cho hệ thống an ninh tư tưởng văn hóa nói với tôi rằng văn dĩ tải đạo. Mà đạo thì chỉ có một. Tôi đành là kẻ vô đạo.</p>
<p><em>Bọn vô đạo nhảy múa trong hẻm.</em></p>
<p>Chúng nó bảo đừng tuyên ngôn. Đứa nào tuyên ngôn sẽ bị tụt quần ra khám xem có bình thường không. Một thằng bảo có dám không? Hai con hĩm đè nó ra. Cho mày quyền tuyên bố. Nhưng chim của thằng nhỏ không đủ tư cách để tuyên bố điều gì. Một thằng hỏi, chúng mày có muốn tham gia đảng Vịt Giời không? Đảng của con Mẹ Mìn hả? Ừ, nó mới lập đảng và tự xưng là đảng trưởng, có nội qui đàng hoàng. Một đứa khác nói, nó sẽ đi vào lịch sử với vai trò tiên phong trong vấn đề đa nguyên dân chủ. Một đứa bảo, cạnh tranh với đảng Cộng Sản tốt nhất là lập đảng Không Cộng Sản. Một con bảo, tao chỉ muốn lập đảng Triệt Sản. Đứa nào muốn triệt sản theo tao. Chủ nghĩa vô sinh sáng ngời và sướng tới bến. Một đứa nổi hứng hô: Đảng Triệt Sản muôn năm. Muôn năm. Một đứa nói, hình như có thằng rình ngoài cổng. Kệ mẹ nó. Thôi, vô. Bọn nó đổ bia vào cái trống không.</p>
<p><em>Đêm hôm đó, quân nổi dậy ở Libya đã tràn vào thủ đô Tripoli, thành trì của nhà độc tài Gaddafi. </em></p>
<p>Hắn thường xuyên đến điểm hẹn Rút Hầm Cầu vào mỗi tối thứ bảy. Thật ra, ở đó không chỉ có bia rượu và tán nhảm mà còn có các nghị trình cho các buổi trình diễn nghệ thuật. Hắn tin rằng lộ trình cho dân chủ của một đất nước cần phải được bắt đầu từ ý thức tự do của mỗi công dân và từ công việc nhỏ nhặt của từng người. Đó cũng là lý do hắn đến sinh hoạt ở Rút Hầm Cầu cùng với những người khác để làm những việc họ thích mà không phải ngán ngại một sự kiểm soát nào. Có thể bị coi là nhảm nhí hoặc thậm chí bậy bạ, nhưng trình diễn nghệ thuật ở đây không nhất thiết phải bày tỏ một điều gì có ý nghĩa. Điều quan trọng là nó tuyên dương một thái độ tự do, từ cả hai phía, thưởng thức và sáng tạo. Đối với hắn, một thái độ chống đối của khán giả xem ra còn có ích hơn một sự đồng tình dễ dãi và a dua. Bởi thế, hắn đã từng làm một tiết mục đấu tố khi tự đóng vai nhà độc tài. Hắn đấu tố mọi người có mặt bằng cách lật trái vấn đề trong các mối quan hệ xã hội, thẩm mỹ và chính trị. Mọi người chửi lại hắn. Và đó là một cuộc chửi nhau thật sự. Một cảnh tượng vô văn hóa tận cùng. Và ngay ở điểm tận cùng ấy, có một cái gì đấy có thể gọi là chân lý bộc lộ. Tuy nhiên, trên bề mặt của câu chuyện đã không tránh khỏi một cách nhìn khác của những người làm công tác an ninh. Ngày hôm sau, hắn và một vài người chủ chốt của nhóm Rút Hầm Cầu bị công an mời làm việc.</p>
<p><em>Đài truyền hình nhà nước Việt </em><em>Nam</em><em>, tức VTV đã đưa ra các bình luận dự báo không mấy hay ho về thời kỳ hậu Gaddafi.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tôi vẫn có cảm giác về một vài nhà phê bình cũng như những giám tuyển trong các phong trào hoạt động độc lập về nghệ thuật chỉ là chân gỗ của bọn an ninh. Họ tỏ ra tiến bộ và qui tụ những người ngoài lề vào vùng ảnh hưởng của mình. Đó là sự phản kháng được cho phép hay trong vòng kiểm soát. Điều ấy tỏ ra dễ hiểu khi họ có ưu thế trong các quan hệ công cộng và quyền lợi đáng mơ ước với đám đông. Dù sao, một số hoạt động của họ cũng mang đến một sinh khí mang tính xì hơi cho một áp lực mỗi ngày một căng của toàn cầu hóa và phi tâm hóa. Đặc biệt, với sự tham dự của các quỹ văn hóa của các tổ chức nước ngoài, thì một bộ mặt mang tính trình diễn cho sự cởi mở lại cần được thỏa hiệp hơn bao giờ hết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>(còn tiếp)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/21696/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>đạp ch&#226;n v&#224;o bầu trời</title>
		<link>http://damau.org/archives/21500</link>
		<comments>http://damau.org/archives/21500#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 05 Oct 2011 07:05:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Viện</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/21500</guid>
		<description><![CDATA[Tôi luôn có cảm giác bị dốc ngược bởi một ai đó. Những cơn nhộn nhạo của phèo phổi lục phủ ngũ tạng nôn nao trút xuống và tuột ra khỏi người tôi. Như thể có một sự khác biệt giữa tôi và cái tôi chứa đựng.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong></strong></p>
<p><strong></strong></p>
<p><strong></strong></p>
<p><strong></strong></p>
<p><strong></strong></p>
<p><strong>1.12.2010.</strong> Tôi luôn có cảm giác bị dốc ngược bởi một ai đó. Những cơn nhộn nhạo của phèo phổi lục phủ ngũ tạng nôn nao trút xuống và tuột ra khỏi người tôi. Như thể có một sự khác biệt giữa tôi và cái tôi chứa đựng. Như thể bị truy bức. Như thể tôi buộc phải phủ nhận giữa một trong hai cái không phải tôi và cái tôi. Như thể có một sự thật và một sự giả dối.</p>
<p>Tôi không biết kẻ hành hạ mình đó là ai, hay một thế lực nào. Nhưng tôi luôn cảm nhận được ở xung quanh một bầu khí nghi kị và hủy diệt, ngay cả khi cô Hai hỏi tôi “anh không yêu em thật đâu, phải không?” thì đó cũng là cách nắm hai chân tôi dốc ngược. Hoặc một “bạn” nào đó đùa cợt “cứ để cho đồng chí KK nắm quyền tuyệt đối một ngày, đâu sẽ vào đấy”, thì cái “đâu vào đấy” có phải lý tưởng không?</p>
<p>Nếu mọi sự “đâu vào đấy”, thế giới này ra làm sao?</p>
<p>Nhưng “đâu vào đấy” là cái gì?</p>
<p>Điều tưởng chừng vớ vẩn này cũng dốc ngược tôi.</p>
<p>Khi bị dốc ngược, tôi còn thấy gì ngoài tôi?</p>
<p>Đầu tôi có thể chạm đất, có thể lửng lơ đâu đó trên mặt bàn hay trên mái nhà. Tôi nghĩ, cả Chúa cũng chẳng biết sự thể ra làm sao. Khi chân của bạn không đạp lên một chỗ nào và đầu của bạn không chạm vào đâu, đó không phải cảm giác sống trong một thế giới không trọng lực. Đó không phải cảnh tượng của một phạm nhân bị tra tấn trong tù. Cũng không phải cảnh tượng của người bị treo cổ. Không bị cưỡng bức cũng không tự nguyện.</p>
<p><strong>Một lúc khác trong ngày 1.12.2010. </strong>Cô Hai nói “em không thể tiếp tục sống trong tình trạng này”. Một cảm giác vừa có vừa không có. Tôi nói “anh không muốn nhìn thấy em trở nên xoàng xĩnh giữa đám ruồi muỗi xung quanh”. Cô Hai bảo “không một ai xứng đáng với em, kể cả anh”. Tất nhiên, đấy là lý do tôi ra đi. Và tôi đã đi bằng một cái đầu lộn ngược. Không xăm soi.</p>
<p><strong>27.11.2010. </strong>Cô Hai nói “cái đầu của anh lúc nào cũng để ở đâu đấy”. Cô không biết cái đầu tôi lúc nào cũng lộn ngược. Tôi nghe những điều cô nói không phải bằng tai, mà bằng đôi mắt nhìn ngược. Bởi vậy, tôi luôn hiểu những điều cô nói theo một cách khác. Điều đó giúp tôi nhìn thấy những điều cô không nói ra. Tôi không chắc những điều tôi nhìn thấy đó là bản chất của cô hay chỉ là cái cô hướng tới. Đó cũng chính là lý do khiến cô thường bảo tôi “anh nói gì đi KK”. Quả thật rất khó để nói về cái trong suốt. Tôi luôn nhìn thấy cô Hai trong suốt. Ở bên cô, tôi không muốn nói bất cứ chuyện gì, ngoài chuyện giữa cô và tôi. Và thế, tôi thường im lặng. Cô Hai không biết tôi quá đầy cũng như cô, nhưng tôi đã biết kìm nén nó lại thay vì để tràn ra như cô, mặc dù, với một cái đầu lộn ngược rất dễ bị ói.</p>
<p>Ói là một cách phản ứng tích cực nhất với cuộc sống này. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ ói được. Sự tích tụ các thứ gây dị ứng trong tôi biến thành sự khinh bỉ. Bằng sự im lặng, tôi vừa giống như kẻ chầu rìa cuộc sống, vừa phủ nhận nó một cách triệt để nhất. Bởi sự thể đơn giản là tôi không thể đi ra khỏi cuộc đời này. Tôi trở thành kẻ luôn luôn muốn ói. Và nuốt lại nó vào trong linh hồn mình. Cô Hai nói “em yêu anh nhất trần đời”.</p>
<p><strong>25.11.2010. </strong>Không có cô Hai, tôi không thể sống được. Cô Hai biết điều đó nên cô Hai chưa bỏ tôi. Cô thường hỏi tôi “em có xinh không?” Tôi bảo “em là kẻ giết người”. Chắc chắn sẽ đến lúc tôi bị giết. Vinh quang của cái chết là gì? Tôi sẽ không bảo đó là sự tái tạo. Mà tôi sẽ nói đó là cách xác nhận sự vô nghĩa. Nhưng nếu em giết tôi sẽ là giết sự vô nghĩa. Tôi thích sự vô nghĩa, bởi chỉ có sự vô nghĩa mới làm cho cuộc sống này đáng sống. Cô bảo “có phải anh muốn em hôn anh không?”</p>
<p>Cái đầu tôi lộn ngược.</p>
<p><strong>20.10.2011.</strong> Tôi không đến dự lễ tốt nghiệp đại học của cô Hai, bởi tôi không còn được xem là có bất kỳ mối quan hệ nào với cô. Mặc dù thế, tôi vẫn coi những sự kiện của cuộc đời cô cũng là những sự kiện của cuộc đời mình. Tôi được biết ngay sau đó cô đã đi làm copywriter cho một công ty quảng cáo và tổ chức sự kiện. Và chỉ 3 năm sau, cô mở một công ty riêng dưới sự bảo trợ tài chính của một người đàn ông yêu cô. Sau một năm, công ty Neo M. do cô làm tổng giám đốc đã bắt đầu có lãi. Rất nhiều người tò mò hỏi cô, “M” nghĩa là gì trong chữ “Neo M.”. Cô chỉ cười, bảo “hiểu sao cũng được”. Tôi thích gán cho “M” một trong hai nghĩa, “money” hoặc “em”. Nhưng thật ra, tôi rất muốn nói với cô Hai rằng “em là tiền”. Tôi cũng biết chắc chắn cô Hai sẽ trả lời “em không quan tâm”.</p>
<p><strong>20.10.2014. </strong>Tình trạng mưa bão liên miên đã làm cho các tỉnh miền trung bị ngập lụt nghiêm trọng. Số người bị chết lên tới hàng trăm và số tài sản bị thiệt hại lên tới hàng tỉ đô la. Công ty Neo M. tổ chức một chương trình văn nghệ để gây quỹ cứu trợ. Cô thu được 5 tỉ đồng, trong khi chi phí chưa tới 1 tỉ. Tôi không biết số tiền được gởi tới cho các nạn nhân bão lụt là bao nhiêu. Tuy nhiên, có thể coi đó là một thành công đầu tiên của cô, về cả hai phương diện quảng bá thương hiệu công ty và tài chính. Điều quan trọng nhất, cô đã mở rộng được các mối quan hệ thiết yếu cho công việc làm ăn cũng như uy tín của cô.</p>
<p>Tôi vẫn là người đứng ngoài cuộc đời cô.</p>
<p><strong>Tháng 2.2015. </strong>Cô Hai mở một chi nhánh tại Đà Nẵng. Cô nhờ tôi giới thiệu vài nhân vật mà cô cần. Tôi đã liên lạc giúp cô. Đó cũng là thời gian tôi rơi vào một cơn khủng hoảng kỳ dị nhất. Tôi cũng không thật sự biết có phải do hệ quả của tình trạng luôn bị dốc ngược không. Tôi mất khái niệm về thời gian. Mặc dù, ngay từ thời điểm năm 2004, tôi đã thường viết những truyện mà thời gian bị xáo trộn tính tuần tự của nó, như câu chuyện tôi đang viết đây, vào năm 2010. Nhưng đến năm 2015, nghĩa là thời tương lai tôi, thời gian đã trở thành một nỗi ám ảnh, một cơn bệnh khắc khoải, nó xé tôi ra từng mảnh và vất vào cái vô định của nó. Hay tất cả thời gian chỉ là một, không quá khứ, không hiện tại, không tương lai. Tôi không còn khái niệm tuyến tính. Nhưng nó cũng không thể là đồng hiện, vì nó không thực sự đồng hiện như một thực tại, hay như một ý tưởng. Nó là một thể tính hơn là một khả tính. Bởi thế, đây thật sự là một khủng hoảng. Và tôi biết không một giải pháp nào, một ơn cứu rỗi nào có thể giúp được tôi thoát khỏi sự dồn nén và bằm nát kia ngoài cách đi Đà Nẵng và gặp cho bằng được cô Hai. Vì tôi biết với tôi, cô Hai là khởi nguồn và kết thúc cho mọi việc trong đời tôi. Chính cô Hai cũng từng nói “em được sinh ra để phục vụ tất cả mọi nhu cầu của anh và để hoàn tất anh”.</p>
<p>Tôi đi Đà Nẵng trên một chuyến xe có giường nằm.</p>
<p>Đã 5 năm tôi không gặp cô Hai. Bây giờ cô đã thật sự là một người trưởng thành hay chưa, tôi không hề biết, ngoài những thành công của cô trong công việc. Trong suốt những ngày qua, tôi luôn bị thúc đẩy bởi nỗi khao khát muốn gặp cô, được ôm cô vào lòng. Chỉ có như thế, tôi mới hy vọng tìm được sự bình an.</p>
<p>Tôi gọi điện cho cô báo tôi đang ở Đà Nẵng. Cô nói sẽ đến đón tôi vào lúc 6 giờ chiều để đi ăn cơm.</p>
<p>Tôi ngồi chờ cô ở sảnh. Và tôi đã nhìn thấy cô từ ngoài cửa bước vào. Khuôn mặt cô đã dày dạn hơn, nhưng nụ cười vẫn hóm hỉnh như xưa. Chúng tôi ôm nhau. Cô nói bên tai tôi “anh vẫn là một thực tại duy nhất không quá khứ, không tương lai”, như thể lúc nào cô cũng nhìn thấy thấu suốt tôi. Tôi xiết nhẹ lưng cô và cảm nhận được thân thể và linh hồn cô như tôi vẫn lưu giữ.</p>
<p>Cô bảo ở đây có một resort rất vắng, chúng ta sẽ đến đó. Anh sẽ kịp nhìn thấy sự hoang dã của nó trước khi trời tối.</p>
<p>Chúng tôi ngồi nhìn ra biển. Có một cô gái ngồi một mình buông thả hai chân trên đầu cầu chỗ người ta câu cá. Tôi nói “một hình ảnh của em năm nào”. Cô bảo, “không, đấy vẫn là em hôm nay. Em cô độc”. Thân thể tôi lại bị dốc ngược. Tôi vội nắm lấy cánh tay cô như thể tôi sẽ ngã. Cô bảo “anh vẫn yếu đuối như xưa”. Tôi nói, “không, đấy là một trạng huống vật lý không phải tinh thần”. Cô bảo, “em cũng hy vọng vậy. Em nhìn thấy anh không khỏe”. Tôi đã không thành thật khi nói rằng mình mạnh mẽ. Tôi nói “có lẽ thế”. Và thêm “anh chỉ là thực tại khi có em bên cạnh”. Cô nói, “không có em, anh vẫn sống”. Tôi bảo, “thật ra, cái anh sống đến nay không có thật. Nó chỉ là hồi quang của một thế giới khác”. Cô bảo, “anh chỉ là anh khi đi ra khỏi thế giới này”. Tôi chưa bao giờ nói cho cô biết tôi luôn bị dốc ngược. Có thể cô đã nhìn thấy cách tôi đi ra khỏi thế giới này là tự dốc ngược mình. Tôi nói “ở nơi nào có em, nơi ấy là thế giới nhưng nó lại bị từ chối bởi chính em”. Cô bảo “anh cũng biết đó chỉ là cách em bảo toàn mình”. Tôi cười, “anh thấy vui khi em không có gì thay đổi”. Cô bổ sung, “cái cần thay đổi là thế giới”. Tôi luôn cảm nhận được khi bên nhau, chúng tôi trở thành một thực tại riêng biệt. Và nó xóa bỏ tất cả những gì còn lại của thế giới, cho dù chúng tôi ở hai tư thế khác nhau.</p>
<p>Tôi không hỏi cô Hai về người đàn ông của cô, bởi vì tôi biết không có bất cứ người đàn ông nào trong cô. Cô có một số nhu cầu nào đó và đàn ông chỉ là một phương tiện để cô giải quyết những nhu cầu đó. Bởi thế, cũng không có cái gọi là tình yêu trong cô. Mối quan hệ giữa tôi và cô, vì vậy, nó chỉ là phần nổi của cái thế giới mà cô quyết tâm từ bỏ. Và sự từ bỏ chính nó lại trở thành một yếu tố căn bản của thực thể cô. Nó quyết định toàn bộ cách cô hiện diện và ứng xử với thế giới. Tôi là một nhân chứng của cô. Đó cũng là cách cô dốc ngược tôi và buộc tôi trở nên trần trụi cùng với cô.</p>
<p>Chúng tôi ăn đơn giản, hai con mắt cá ngừ đại dương hấp cách thủy và một cái lẩu cá khoai. Cô hỏi, “anh muốn buổi tối chúng ta sẽ làm gì?” Tôi nói, “anh muốn nghe tiếng sóng”. Cô cười, “vẫn là cái thú mất phương hướng vô sở trụ của anh”. Chúng tôi tìm hai chiếc ghế bố của một quán cà phê gần đó. Tôi nằm nhắm mắt nghe tiếng sóng lẫn trong tiếng cô thỉnh thoảng nói một điều gì đó. Một cuộc đối thoại không dành cho người nghe. Nhưng cô biết tôi đang bị quay vòng trong một âm vực rộng và sức ly tâm của nó làm cho tôi có cảm giác vừa bị níu kéo vừa mất tông tích. Đã có lần tôi nói đó là một cảm thức về mối quan hệ không thể xác định giữa tôi và cô.</p>
<p>Tuy nhiên, đêm đó cô đã về khách sạn ngủ chung với tôi.</p>
<p>Buổi sáng, trong lúc tôi còn nằm trên giường, cô đã rời phòng. “Em phải đi công việc”, cô nói. Cô không hôn tôi.</p>
<p><strong>31.1.2010. </strong>Quán cà phê vắng khách. Cô ngồi một mình với 21 ngọn nến lung linh cắm vòng quanh chiếc bàn tròn. Khi bản nhạc chúc mừng sinh nhật được hai tay nhạc công piano và violon tấu lên cũng là lúc cô thổi tắt 21 ngọn nến đó. Đồng thời, tất cả các ngọn đèn trong quán cũng được tắt theo. Trong vòng vài phút, cái khoảnh khắc hân hoan để chào đón một con người được sinh ra cũng là khoảnh khắc tưởng niệm cho cái chết của chính con người đó.</p>
<p>Tôi không thể nào cưỡng chống được ý muốn ngồi với cô. Tôi bước đến bàn cô khi đèn trong quán đã bật sáng lại. “Cho phép tôi ngồi chung bàn nhé. Nếu cô không thích nói chuyện, tôi sẽ im lặng”, tôi nói. Cô chỉ nhìn tôi không nói gì. Tôi ngồi xuống và tôi nghĩ không phải cô lập dị, mà đơn giản là cô muốn chết. Tôi nói, “xin chúc mừng sinh nhật. Và tôi hi vọng được tiếp tục chúc mừng sinh nhật cô trong những năm tới”. Cô nói, “không có lần thứ hai cho ông đâu”. Tôi bảo, “thật không may cho tôi”. Cô nói, “không liên quan gì đến ông”. Tôi bảo, “không có một con người đang sống nào lại không liên quan đến người khác”. Cô nói, “ông muốn giảng đạo à?”. Tôi bảo, “không, chỉ vì tôi nghĩ cô sẽ còn những ngày mừng sinh nhật khác, trong rất nhiều năm tới”. Cô nói, “tôi đã bảo ông không có cơ hội đó. Tôi không sống đến ngày mai”. Tôi bảo, “cô còn quá trẻ”. Cô nói, “vấn đề không phải già hay trẻ, mà điều quan trọng là tôi cảm thấy như thế là đủ”. Tôi bảo, “thật tuyệt. Tôi lại chưa bao giờ cảm thấy đủ trong bất cứ chuyện gì, hay toàn bộ cuộc đời tôi”. Cô nói, “thế thì ông nên chết đi”. Tôi cười, “biết đủ cũng chết, không biết đủ cũng nên chết, cô cho tôi chết chung nhé”. Đến lượt cô bật cười, “ông thật vớ vẩn”. Tôi nói, “theo tôi, vớ vẩn là một trong những điều cốt lõi nhất của con người. Cô có thể chỉ cho tôi một người không vớ vẩn không?” Cô hỏi, “ông nghĩ tôi cũng vớ vẩn?” Tôi bảo, “tôi không định nói thế, tôi chỉ biện minh cho tôi và biện minh cho cuộc sống này”. Tôi nói tiếp, “sinh nhật của cô thật ấn tượng”. Cô bảo, “tôi tưởng ông nghĩ tôi vừa làm một chuyện vớ vẩn”. Tôi nói, “việc này thì không. Tôi cho rằng, thật hiếm người nghĩ được mình đủ như cô. Tại sao cô lại muốn từ chối những điều mà cuộc sống vẫn còn có thể mang đến cho cô?”. Cô bảo, “tôi không cảm thấy cần thiết. Thêm hay bớt đi điều gì với tôi thật không quan trọng”. Tôi hỏi, “điều gì mới quan trọng với cô?” Cô bảo, “chẳng có điều gì quan trọng”. Tôi nói, “có thể vừa có một biến cố gì đến với cô”. Cô bảo, “ông nhìn vấn đề một cách bình dân quá. Tôi tưởng ông phải khá hơn thế”. Tôi cười, “tại cô đánh giá tôi hơi cao. Tôi chỉ đủ tầm để nói rằng, nếu không có bất kỳ một biến cố nào, hiểu như một cú sốc với cô, thì tôi muốn được gọi cô là sư phụ”. Cô nói, “ông biết bọn con nít học cùng lớp với tôi chúng hiểu chữ “sư phụ” như thế nào không?” Tôi cười, “tôi không hiểu theo cách của bọn ấy. Tôi dùng từ theo đúng tự điển”. Cô lại cười, “hóa ra ông cũng là người có học”. Tôi cũng cười, “vừa đủ để biết đọc”. Cô hỏi, “ông thường đọc gì?” Tôi nói, “tôi đọc trên những khuôn mặt lướt qua tôi mỗi ngày và tôi thấy rằng con người là một sinh vật vớ vẩn nhất mà tạo hóa có thể đã tạo ra”. Cô nói, “ông bị cái vớ vẩn nó ám rồi”. Tôi tỏ ra hớn hở, “bây giờ tôi lại thấy mình may mắn”. Cô hỏi, “chuyện gì?” Tôi cười, “được giống như cô, chẳng có gì đáng quan trọng, phải không?” Cô ngập ngừng, “có thể”.</p>
<p>Cô bất ngờ kêu tính tiền và ra về, như chưa hề có sự hiện diện của tôi.</p>
<p><strong>29.2.2010. </strong>Tôi đã đến quán cà phê đó mỗi tối để hy vọng gặp lại cô. Đúng ngày cuối tháng mới thấy cô xuất hiện trở lại. Tôi đã đứng lên để đón cô. Cô bình thản ngồi xuống chung bàn với tôi. Cô hỏi, “không phải là tình cờ phải không?” Tôi đáp, “ừ, ngày nào tôi cũng đến đây chờ cô, sau lần gặp trước”. Cô nói, “ông hơi xa xỉ”. Tôi cười, “tôi đã nói với cô là tôi chưa bao giờ cảm thấy đủ trong bất cứ chuyện gì”. Cô nói, “ông lì lợm”. Tôi cười, “dẫu sao tôi cũng đã được đền đáp”. Cô nói, “ông đừng vội mừng”. Tôi bảo, “dù thế nào, gặp lại cô là vui rồi”. Cô nói, “ông coi mọi thứ là vớ vẩn cơ mà?” Tôi bảo, “đúng vậy và cô đã làm tôi thay đổi. Một tháng liền ngồi ở đây, tôi khám phá ra rằng sự vớ vẩn của mình thật có ý nghĩa”. Cô không nói gì. Tôi tiếp, “đó là sự thử thách của lòng kiên nhẫn”. Cô nói một cách lạnh băng, “ông hơi bị rảnh”. Tôi cười, “quả là tôi có rảnh, nhưng tôi thấy nó không uổng phí, kể cả nếu không bao giờ tôi gặp lại cô. Ít ra, tôi cũng biết mình đang làm gì”. Cô nói, “hình như ông chỉ có mỗi việc đi tán gái”. Tôi nói, “thật ra, còn một việc nữa. Đó là biến cái tầm phào thành quan trọng. Và biến cái quan trọng thành vớ vẩn”. Cô nói, “tôi không muốn là trò đùa của ông”. Tôi nói, “tôi chẳng muốn đùa tí nào khi ngồi ở đây một tháng”. Cô hỏi, “ông kể công với tôi làm gì?” Tôi nói, “chỉ muốn để cô biết rằng đôi khi sự vớ vẩn lại rất quan trọng”. Cô nói, “ông quen tôi sẽ mệt đấy”. Tôi nói, “tôi sẽ coi điều ấy là vinh dự”. Cô nói, “ông thật cải lương”. Tôi nói, “chúng ta đang đánh mất cái cao quí nhất trong tâm hồn khi phỉ báng sự chân thật”. Cô nói, “câu này đã nâng tầm ông lên đẳng cấp quốc tế của tính bình dân”. Tôi cười, “cô quá khen”. Cô có vẻ bực bội. Tôi nói, “tôi nghĩ rằng cô đang muốn nói cô muốn ói. Tôi thích nghe điều ấy hơn”. Cô hỏi, “đây là cái trò gì vậy?” Tôi nhìn cô, “cô không thấy rằng tôi cũng đang muốn chết như cô à?” Cô hỏi, “tại sao ông muốn chết?” Tôi đáp, “vì tôi không làm được cho cô cười”. Cô nói, “ông là đồ khỉ gió”.</p>
<p>Tôi không nói gì nữa. Cô không biết rằng, tôi muốn chết thật sự. Tất nhiên không phải lý do như tôi nói với cô. Cô cũng không biết rằng, tôi đang làm chuyện vớ vẩn để chống lại sự vớ vẩn. Có điều gì đó không bình thường nơi cô, tôi muốn lao vào. Và cũng như cô, tôi nghĩ, có thể cô cũng cảm thấy một điều gì đó không bình thường nơi tôi. Đó không phải là một cơn điên.</p>
<p>Một cơn cám dỗ tự hủy.</p>
<p>Cô hỏi, “sao ông không nói gì nữa? Mích lòng à?” Tôi nói, “không, cô làm tôi vui. Cô không giống những người khác”. Cô nói, “tôi không quan tâm mình có giống hay khác người khác không”. Tôi nói, “điều đó làm cô thật hấp dẫn. Và tôi đã không thể cưỡng lại ước muốn được làm quen với cô”. Cô nói, “tôi cho phép”.</p>
<p><strong>Tháng 2.2015. </strong>Những ngày ở Đà Nẵng, tôi một mình ra biển nằm nghe sóng và để tự cho mình đánh mất nhận thức về nơi chốn như thể đang ở giữa trùng khơi không tăm tích. Tôi thích cảm giác của một vật không bám vào chỗ nào. Một mình với chính mình và không gì cả. Cho dù tôi vẫn chờ đợi cô Hai quay lại khách sạn vào buổi tối. Tôi giữ lại cảm giác chỉ còn một mình khi bên cô. Tôi muốn dành cho cô một tôi không quá khứ không hiện tại không tương lai. Một tôi không gì cả và một tôi vô biên. Và tôi cũng muốn thụ hưởng cô như thế.</p>
<p>Những ngày ấy thật ngắn ngủi.</p>
<p><strong>Một ngày đẹp trời 2014. </strong>Hắn nói với cô Hai, “em bỏ chỗ làm đó đi. Anh bỏ vốn cho em làm công ty riêng”. Hắn vốn là giám đốc của một công ty đối tác với công ty cô Hai đang làm. Hắn biết rõ khả năng của cô và hắn cũng biết rõ tình cảm của mình dành cho cô sẽ đi đến đâu, bởi hắn là nhà đầu tư. Cô Hai trở thành tổng giám đốc của công ty Neo M. Khách hàng đầu tiên và bền vững nhất của Neo M. chính là công ty của hắn. Cũng hắn, đã giúp cô có thêm nhiều đối tác làm ăn khác. Và những mối quan hệ xã hội của hắn cũng là của cô khi cô luôn xuất hiện bên hắn trong các cuộc gặp gỡ trên bàn nhậu hay tại các cuộc giao tế, lễ nghi khác.</p>
<p>Hắn là chủ tịch hội đồng quản trị công ty của cô. Nói một cách khác, cô là của hắn. Cho dù cô tự cho rằng cô có khả năng xỏ mũi hắn.</p>
<p><strong>Những ngày xấu trời khác 2014. </strong>Tôi rũ bỏ từng người bạn. Những người tôi vốn tin ở sự đàng hoàng và tử tế. Khi sự đàng hoàng và tử tế teo tóp lại thành sự tầm phào và a dua thì tình bạn không còn chỗ đứng. Tôi đến quán cà phê mỗi sáng với ruồi nhặng và những hình nhân. Những hình nhân thì câm nín. Ruồi nhặng thì vo ve, chúng bám trên miệng ly nước và thách thức. Làm gì nhau. Không thể làm gì. Muốn cũng không thể. Không muốn cũng không được. Không thể từ chối đám đông cho dù anh không thuộc về đám đông. Cũng không thể tự co rút như một con ốc. Đám đông là một bầu khí nhiễm độc và nó bao phủ tòan bộ cuốc sống. Nó giết người nhân danh những đức hạnh. Bạn bè là một thứ đám đông được cô đặc. Nồng độ giết người của nó làm ta ngạt thở.</p>
<p>Tôi lộn ngược đầu đi trong đám đông và bụi. Tôi nhìn thấy những bàn chân đầy máu.</p>
<p><strong>Tháng 2.2015. </strong>Ngày cuối cùng ở Đà Nẵng, cô Hai mời tôi đi ăn tối chung với hắn. Bắt tay hắn xong, tôi nói: “Tôi muốn giết ông”. Hắn tỉnh queo: “Nếu anh giết được cứ giết”. Hắn nói tiếp: “Tôi tưởng anh đã chết”. Tôi nói, “đúng vậy, tôi không thể bóp cổ ông khi tôi chỉ là một con ma hư ảo”. Cô Hai xen vào, “cả hai anh đều là những con ma, chính em mới là người bị giết bởi sự hư ảo của các anh. Một cách nào đó em cũng đã là ma. Chúng ta nên chào mừng sự kiện đặc biệt này”. Nhưng tôi không thể “dzô” 100% được. Cô Hai là một quả đắng. Hắn là đồ chết tiệt. Tôi nói, “tôi chào nhưng không mừng”. Hắn cười, “vậy thì 50%”. Tôi dằn 50% xuống bụng. Cô Hai nói, “OK, chẳng có gì tuyệt đối”.</p>
<p>Con mắt cá ngừ nằm trong chén. Nó nhìn đại dương và nhìn tôi. Nó nhìn miếng nước trong chén đặc quẹo. Nó nhìn chính nó. Tôi bỗng dưng muốn móc mắt nó. Thì nó đã bị móc nằm trong chén. Tôi muốn bịt kín cái nhìn. Thì nó đã nhìn vào trong. Tôi muốn xóa bỏ mọi thực tại. Thì cứ nhai nó đi. Tôi muốn tống khứ nó. Thì hãy đổ cho mèo.</p>
<p>Cô Hai nói, “anh ăn ngon miệng nhé”. Hãy dốc ngược tôi đi. Tôi đọc được lời thì thầm trên bàn tay cô Hai, “không thể vừa ăn vừa ói. Anh vừa phải thôi”. Tôi cần phải biết điều à? Tại sao. “Chẳng có lý do gì cả. Anh phải chấp nhận như em là thế”. Tôi nhìn bàn tay cô Hai đặt trên bàn. Thế giới đang toàn cầu hóa. Sẽ không có biên giới cho bất cứ vấn đề gì. Anh phải sống như anh viết, một thứ liên văn bản. Tôi bảo toàn cầu hóa không phải là dị dạng. Em không dị dạng, em là em hơn bao giờ hết. Vậy thì chúng ta có thể bay lên không? Bay thế quái nào được khi chúng ta đang đi bằng bốn chân. Tôi bắt đầu nhai và tôi tự nhủ, không thể vừa ăn vừa ói.</p>
<p><strong>Tháng 6.2010. </strong>Bầu trời phủ một lớp sữa trắng. Cô Hai nói, “sao đàn ông nào cũng chỉ thích ngủ với em”. Tôi cười, “tại em làm cho người ta muốn ngủ”. Cô Hai nói, “thật ra em luôn luôn buồn ngủ, sự buồn ngủ cũng có thể gây ngộ nhận. Nó là một sự hấp dẫn khác chăng?”. Tôi nói, “em đâu phải là người ơ hờ, em muốn chứng tỏ cái quyền lực đàn bà của em. Và đó là điều đàn ông chờ đợi. Họ sẵn sàng chịu khuất phục. Sự tùng phục của đàn ông đối với đàn bà là một vinh quang. Đó là kiểu chiến thắng của họ”. Cô Hai nói, “em chỉ làm những gì em muốn, em khinh bỉ đàn ông”. Tôi nói, “chẳng sao, được ngủ với em là họ vui rồi”.</p>
<p><strong>Tháng 7.2010.</strong> Cô Hai nhắn tin cho tôi, “em cắt điện thoại. Không muốn gặp ai”. Tôi cũng không gọi thử cho cô để xem cô có cắt điện thoại thật hay không. Suốt thời gian một tháng, tôi chỉ đọc được một cuốn sách. Cảm giác bị bỏ rơi hoang mang như một đứa bé đi lạc. Tôi không muốn mình bị thất lạc trong những cám dỗ khác nên đóng cửa nằm lì trong nhà. Nhưng tôi cũng không muốn tự hành hạ mình bằng sự khổ hạnh và cô độc, tôi tập đi ngược đầu bằng cách chống hai tay xuống đất. Cũng không khó lắm để làm chuyện đó. Và tôi đã đi bằng tay trong ngôi nhà của mình suốt một tháng, cho đến khi cô nhắn tin lại cho tôi: “Anh không nhớ em”.</p>
<p>Tôi biết trong khoảng thời gian vắng lặng đó, cô ngủ với một người đàn ông khác.</p>
<p><strong>Tháng 3.2013. </strong>Hắn hỏi cô Hai, “tại sao em cắt điện thoại?” Cô nói, “đơn giản vì em không muốn gặp ai”. Hắn hỏi, “kể cả anh?”. Cô đáp, “dạ”. Hắn nói, “anh không tin em không muốn gặp ai”. Cô nói, “tùy anh”. Hắn hỏi, “em có yêu anh không?”. Cô nói, “có, nhưng điều đó không có nghĩa anh có quyền kiểm soát em”. Hắn hỏi, “em làm gì trong thời gian qua?”. Cô nói, “em đi làm, đi chơi và ngủ”. Hắn hỏi, “có một người đàn ông khác?” Cô đáp, “có”. Hắn nói, “chúng ta chia tay”. Cô bảo, “tùy anh”.</p>
<p>Tuy thế, hắn vẫn nằm ôm cô.</p>
<p><strong>Tháng 12.2010. </strong>Viết là một hành trình đi tìm cái không có. Đó là lý do tại sao tôi cứ phải viết. Cô Hai ngồi trước ly cà phê sữa và múc những cục nước đá nhỏ bỏ vào miệng, cô biết tôi đang nghĩ về cô. Cô nói, “anh không thể truy tìm được em”. Tôi nói, “vấn đề không phải ở chỗ kết quả như thế nào, mà chính là việc đi tìm”. Cô nói, “anh sẽ không tìm thấy em vì em không phải là cái tối hậu của anh, em chỉ là phương tiện. Đó cũng là một lý do em xa anh”.</p>
<p><strong>Tháng 3.2013. </strong>Cô Hai nói với hắn, “kể chuyện gì cho em nghe đi”. Hắn nói, “anh vào Đảng từ năm 2010. Có lẽ đó là giai đoạn khó khăn nhất đối với anh. Chắc em cũng biết, đến lúc đó chẳng còn ai tin vào lý tưởng của Đảng. Chẳng những thế, Đảng đã trở thành một thứ chuyện khôi hài. Thế mà, anh vẫn quyết định vào Đảng. Một chọn lựa quyền lực. Cũng là một chọn lựa vô đạo đức nhất mà anh đã từng làm”. Cô cười, “anh đừng nói vì thế mà việc gì anh cũng có thể làm”. Hắn nói, “cũng gần như vậy, anh có thể chấp nhận mọi thứ để có cái anh muốn, như em”. Cô khó chịu, “không so sánh chuyện đó với em”. Hắn nói, “anh không so sánh em với bất cứ cái gì, nhưng anh sẽ không bao giờ để mất em”. Cô hỏi, “còn việc anh trở nên giàu có?” Hắn nói, “cũng đơn giản. Anh đi theo những người có quyền và giàu có hơn. Một kiểu theo voi ăn bã mía”. Cô Hai bình, “bã mía cũng thơm nhỉ”. Hắn nói, “ừ, đôi khi choáng”.</p>
<p><strong>Tháng 4.2014. </strong>Hắn nói, “em đi Mỹ với anh nhé”. Cô hỏi, “đi bao lâu?” Hắn nói, “một tuần cho công việc, một tuần đi chơi”. Cô nói, “em phải đi làm”. Hắn nói, “chuyện đó để anh giải quyết”. Cô hỏi, “như thế nào?” Hắn nói, “em có thể bỏ việc về làm cho anh, nếu không muốn anh mở công ty riêng cho em”. Cô nói, “chuyện đó tính sau, để em xin nghỉ phép”.</p>
<p>Cô đi Mỹ với hắn. Trong một lần ghé thăm đại học Harvard, cô nói: “Em muốn học thêm quá”. Hắn nói, “chuyện nhỏ”. Tuy thế, khi trở về, cô quyết định làm giàu.</p>
<p><strong>Tháng 5.2014.</strong> Công ty Neo M. không phải đầu tư bao nhiêu, chủ yếu làm dịch vụ, nhưng vốn điều lệ được đăng ký để cô Hai đủ tiêu chuẩn làm tổng giám đốc. Công ty chỉ có ba cổ đông, gồm hắn, một sếp lớn hơn của hắn và cô. Hắn tặng cô 20% giá trị vốn đóng góp. Công việc không mấy khó khăn với cô. Cái khó khăn nhất là khách hàng thì đã có hắn lo. Hắn bảo, “em cứ tưởng tượng một ví dụ, nhà nước này một năm xài bao nhiêu giấy, và in bao nhiêu chữ trên những thứ giấy đó. Một việc rất nhỏ, nhưng tiền thì không nhỏ. Vấn đề là biết chỗ nào có thể chen chân vào được và bằng cách nào”. Việc điều hành và sự khôn khéo của cô đã giúp cho công ty nhanh chóng phát triển. Cô hoàn toàn nhận thức được một cách đúng nhất sức mạnh của mình.</p>
<p><strong>Tháng 12.2010. </strong>Đã có một buổi chiều im lặng ở bên cô. Cô nói, “em không chịu nổi sự im lặng của anh”. Tôi nói, “cái cảm giác mất em đã làm anh trở nên trống rỗng”. Cô bảo, “ở nhà, em đã phải đối diện với sự cô độc. Gặp anh, em còn cảm thấy cô độc hơn”. Tôi nói, “chúng ta đang sống ở hai thế giới khác nhau”. Rồi tiếp tục im lặng.</p>
<p>Đột nhiên cô nói, “em muốn ăn bắp”. Tôi nói, “anh không biết chắc có chỗ nào bán. Mình đi lòng vòng may ra gặp”.</p>
<p>Chúng tôi rời khỏi quán cà phê.</p>
<p>Có vài người bán bắp nướng trên xe đạp chung quanh hồ Con Rùa. Tôi mua hai trái. Cô nói “đừng bỏ mỡ hành”. Cầm hai trái bắp, tôi chở cô chạy tiếp. Chiều đang xuống. Trời cuối năm đổ sương mù. Khi ra đến bờ sông, tôi hỏi: “Em có muốn đứng lại đây ăn bắp không, hay mang về nhà?” Cô nói, “sao cũng được”. Tôi tiếp tục lái xe. Gần hết bờ sông, cô nói, “mình đứng lại đi”. Chúng tôi ăn bắp trên một bờ đá.</p>
<p>Tôi nói, “có lẽ tốt nhất là một cuộc chia tay không tuyên bố. Khi nào cảm thấy chịu không nổi thì gọi”. Cô nói, “dạ. Em không muốn anh buồn”. Tôi nói, “cũng khó để mà không buồn, nhưng anh sẽ cố gắng chịu đựng”. Cô nói, “rồi anh sẽ quen một người khác”. Tôi nói, “anh không cảm thấy cần thiết nữa”.</p>
<p>Tôi đưa cô về nhà trước lúc cô muốn.</p>
<p><strong>Tháng 12.2011. </strong>Tôi vẫn theo dõi cuộc sống hàng ngày của cô trên blog. Tôi không thể tách khỏi cô như một thế giới khác. Thế là đã một năm không gặp cô. Cô đã ra trường và đi làm, một công việc như tôi đã từng làm. Tôi đọc những bài cô viết. Không có tôi trong đó. Không có những kỷ niệm. Không có bất cứ điều gì liên quan đến tôi. Và cô vẫn là cái tôi không bao giờ tìm thấy.</p>
<p><strong>Tháng 3.2010. </strong>Ngày sinh nhật tôi, cô Hai đã đến và mừng tặng bằng chính thân xác cô. Một món quà có ý nghĩa, nhưng tôi không thể khẳng định đó là tình yêu. Cô nói, “em đã là đàn bà. Anh không sợ phải trách nhiệm”. Tôi nói, “anh có trách nhiệm của anh và anh không quan tâm ai là người trước hay sau anh”. Cô nói, “đời em, để em trách nhiệm, không cần bất cứ ai trách nhiệm thay em”. Cô cho tôi một khái niệm về cuộc sống, “em chỉ làm những điều em thích, cho chính em”. Đừng bận tâm về cô hay bất cứ thứ gì thuộc về cô. Bởi những gì cô làm, không dành cho một ai. Nhưng đôi khi, tôi nhận ra những điều cô làm cho cô cũng là cho tôi, mặc dù sau đó cô luôn phủ nhận. Cô không muốn mình trở nên yếu đuối, kể cả trong sự hủy diệt.</p>
<p><strong>Tháng 7.2010. </strong>Suốt bốn tháng, ngày nào cũng làm tình.<strong> </strong>Cô nói, “em cần phải cắt đứt khỏi thành phố này và xa anh một thời gian. Em không muốn anh trở thành thói quen của em”. Cô đi xuyên Việt và yêu cầu tôi không liên lạc. Cô đã dừng ở Huế một tuần, cô viết trên blog: “Huế không phải là nơi để khám phá mà để chết. Nhưng tôi không muốn chết ở đây với những con người cũ kỹ và sự ngừng đọng của thời gian. Người con trai Huế nói với tôi, anh ta đã vượt qua thời gian để yêu tôi. Tôi hỏi “vượt bằng cách nào?”, anh ta nói bằng cách trở thành hậu hiện đại. Tôi cười bằng lỗ đít và đạp anh ta ra khỏi phòng”.</p>
<p>Những ngày ở Hà Nội cô viết: “Một cái lẩu thập cẩm đương đại nhưng lại có mùi thắng cố đồng hành với món gà rán KFC, rượu vang và nhạc rock. Đó là người đàn ông làm thơ và hỏi tôi có thích đọc thơ không. Tôi nói tôi không thích đọc thơ, tôi chỉ thích đếm tiền, tuy nhiên tôi biết tên anh. Dường như điều đó đủ làm anh ta hài lòng. Ít ra, tôi cũng đã có những ngày khá thoải mái ở Hà Nội với anh ta và bạn của anh ta, những đêm ăn nhậu không bến bờ. Nhưng tôi chẳng thể nào ngủ được với bọn thiên tài rỗng tuếch ấy. Tôi thà thủ dâm trong khách sạn với cái vòi nước”.</p>
<p>Cô lại trở thành chính cô, khi ở Sapa. “Em muốn viết những dòng này cho anh, vì em biết anh sẽ đọc. Không hiểu sao em thích nó đến thế. Có thể vì nó đã làm cho sự cô đơn của em trở nên toàn vẹn hơn. Sâu thẳm hơn. Khủng khiếp hơn. Khi đối diện với sự hoang dã của núi rừng của những con người bản địa của thú vật và mùi phân của nó, em cảm thấy mình bị đồng hóa, đồng thời bao trùm lên chúng, như thể em đã là không khí ở nơi này, mà cái ý thức về bản thân lại quá minh bạch như một lưỡi dao cứa vào cổ. Anh không thể tưởng tượng được em đã muốn cứa cổ như thế nào. Em muốn máu mình chảy ra và tuôn xuống như thác. Em muốn dốc ngược mình xuống. Chính điều này đã làm em nhớ anh. Người đàn ông đã biết dốc ngược mình để sống cạn láng cái hiện sinh ngờ vực và nông nổi này. Em ước gì có anh bây giờ. Nhưng anh đừng gọi cho em. Cũng đừng tìm cách gặp em. Em dốc ngược em để cho chính em được tuột ra và hiện thân tinh khiết cùng với đất trời này, mùi cây cỏ này, sương mù này… Đây là thứ sạch sẽ không phải như anh vẫn nói với em, một thứ sạch sẽ được gột rửa, mà là sự sạch sẽ nguyên thủy với một mùi vị riêng biệt của nó. Nó làm cho em đậm đặc và rộng lớn hơn bao giờ hết. Nó cũng làm cho em nhỏ bé và đớn đau hơn bao giờ hết. Một cái miết tay của anh cũng có thể làm cho em chết. Em thật sự muốn chết. Anh chưa bao giờ biết đến cái đớn đau của em trong thế giới này, vì anh chưa bao giờ với tới em. Sự ngưỡng vọng mà anh dành cho em không đủ. Anh không biết đến cái ước muốn hủy diệt của em. Mà anh cũng không có khả năng hủy diệt em. Nỗi cô đơn của em chỉ có thể giải quyết trên tấm ván phóng dao. Nhưng tấm ván phóng dao của em chỉ còn là chiếc giường trong phòng khách sạn. Và kẻ phóng dao đã mất tích. Giờ đây, nỗi cô đơn của em trở nên trần trụi và trơ trẽn. Em càng muốn chết. Nó nằm ngoài anh, vì thế em không muốn anh liên lạc”.</p>
<p><strong>Tháng 31.1.2013. </strong>Mừng sinh nhật cô Hai, hắn nói: “Em có thể chọn bất cứ nhà hàng nào em muốn, một chỗ cao nhất hoặc một chỗ sâu nhất trong thành phố này”. Cô nói, “em chỉ muốn đến một nơi bằng phẳng nhất”. Hắn nói, “Ok. Chúng ta sẽ ngồi trên sông. Em có thể mời thêm bất cứ ai em muốn”. Cô bảo, “em không mời ai cả”.</p>
<p>Hắn thuê nguyên một chiếc du thuyền, một đầu bếp nhà hàng và một nhóm nhạc tứ tấu đàn dây. Sự trọng thị bất ngờ mà hắn dành cho cô thật quá cảm động. Khi cô bước lên thuyền, âm nhạc đã tụng ca cô cùng với hoa dưới chân và ánh sáng của các ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Hắn nói, “chúng ta có thể say và ở suốt đêm trên chiếc thuyền này”. Cô cười thật tươi, “cám ơn anh”.</p>
<p>Đêm đó, cô đã uống rất nhiều. Cô nói, “đã có lần em muốn chết trong đêm sinh nhật”. Hắn bảo, “anh sẽ không bao giờ để em muốn chết nữa”. Cô cười, “em không chết vì những điều như anh nghĩ đâu”. Hắn nói, “dù bất cứ lý do gì, chết không phải là giải pháp hay nhất”. Cô nói, “chết với em không phải là một giải pháp. Anh sẽ không hiểu được điều đó khi anh coi sự thành công là mục đích của cuộc sống”.</p>
<p>Và cô đã say. Khi tỉnh dậy, cô thấy trời vẫn còn mờ tối. Ban nhạc vẫn còn đó với những âm thanh như từ một thế giới khác. Hắn ngồi trên ghế bố hút thuốc. Cô hỏi, “em ngủ có lâu không?” Hắn nói, “khỏang 3 tiếng”. Cô nói, “em muốn uống nữa”. Hắn hỏi, “đây là cách chết của em à?” Cô nói, “không. Em đang sống”.</p>
<p>Cô nghĩ đến lúc phải làm tình và cô không muốn làm tình với hắn trong sự tỉnh táo của ý thức. Hắn không phải là sự lựa chọn của cô trong những trường hợp như thế này. Tuy nhiên, một kẻ săn mồi thừa kinh nghiệm như hắn biết lúc nào nên ăn thịt con mồi là tốt nhất. Và đó cũng là cách hắn không để cô muốn chết.</p>
<p><strong>3.2.2013. </strong>Sinh nhật hắn. Cô được mời đến một trong những căn nhà của hắn để ăn một bữa cơm đạm bạc như thường ngày. Không nến. Không bánh. Không nhạc. Không rượu. Không bạn bè. Hắn nói, “hôm nay là ngày anh được sinh ra bởi cha mẹ anh. Và anh muốn được ghi dấu một lần nữa như sự tái sinh, bởi em”. Cô đã ở lại với hắn trọn một ngày và đêm. Và cô đã phục vụ hắn như phải thế.</p>
<p>Một cách nào đó, cô chính thức thuộc về hắn, như hắn nghĩ. Như những người xung quanh hắn nghĩ.</p>
<p><strong>Tháng 8.2015. </strong>Hắn bị bắt trong một nhóm bị cho là thao túng thị trường chứng khoán và địa ốc được thông tin trên tất cả các báo. Cô Hai cũng bị triệu tập với cáo buộc nghi ngờ là cơ sở rửa tiền của hắn. Tuy nhiên, cô Hai đã chứng minh được công ty của cô chỉ làm dịch vụ ăn công và không có bất kỳ chứng cớ nào buộc tội cô đã lợi dụng sự quen biết hay hối lộ quan chức chính quyền để thực hiện các dịch vụ của mình. Cũng chỉ chưa đến một tháng, hắn đã ra khỏi trại tạm giam. Người ta không thể xác định được giữa các mối quan hệ và các nguồn thông tin như thế nào là bất hợp pháp hay không. Và hắn cũng như cô tiếp tục làm giàu.</p>
<p><strong>31.1.2016. </strong>Một năm cô có rất nhiều sinh nhật.<strong> </strong>Nhưng hôm nay là ngày sinh nhật mà cô dành cho riêng tôi tại căn hộ mới mua của cô. Cô nói, “lâu rồi, không gặp anh. Nhưng em chưa bao giờ cảm thấy mất anh”. Tôi cười, “đây là điều an ủi chăng?” Cô nói, “không, em không bao giờ an ủi ai. Với anh, lại càng không. Anh biết điều đó mà”. Tôi nói, “ừ, em chỉ thích sự vùi dập”. Cô bảo, “và anh sẽ được nếm mùi vùi dập của em lần nữa”. Tôi cười nâng ly rượu, “em cứ tự nhiên”. Cô nói, “cả đời anh không uống rượu, phải không? Hôm nay, em cũng không bắt anh phải uống, nhưng anh phải say bằng bất cứ kiểu gì tuỳ anh. Em muốn anh trở nên hoang dại. Đừng ra vẻ trọng thị với em”. Tôi nói, “em lại giết người”, rồi tôi cầm con dao cứa vào cổ tay. Khi máu bắt đầu chảy, cô cầm tay tôi đưa vào miệng mút. Cũng chính cô, bịt máu tôi lại bằng miệng cô. Sau đó, cô hôn khắp người tôi.</p>
<p><strong>Tháng 12.2010. </strong>Tôi vẫn nghĩ tình yêu của cô Hai và tôi đã không còn từ những ngày chán nản này. Càng nói chuyện, chúng tôi càng cảm thấy xa nhau. Cô luôn đào sâu vào những điều cô gán ghép cho tôi, chẳng hạn tôi không có tình yêu mà chỉ có tình dục, hoặc tôi không chia sẻ gì được với nỗi đau ung mủ dưới làn da của cô. Tôi nói, tình dục của tôi chỉ là cách đi ra khỏi thế giới này, vì thế tình dục vừa như một phương tiện vừa như tối thượng. Cô nói tôi khinh thường đàn bà. Nhưng tôi nghĩ chẳng ai yêu và kính trọng đàn bà hơn tôi, vì đàn bà chính là dưỡng chất trần gian và sự vinh quang của tôi. Cô giản lược con người tôi thành nhu cầu và biểu kiến cho một hình tượng độc đoán.</p>
<p><strong>31.1.2016. </strong>Khi hôn lại cô, tôi biết đó không phải là dư vị của những ngày cuồng nhiệt cũ. Tôi đọc ra được một cơn hối hả mới trên da thịt dường như cũng tinh khôi của cô. Như một miền đất chưa được khám phá, tôi nhìn thấy chính tôi rạn vỡ dưới bước chân cô. Nhưng nó không phải một cuộc phiêu lưu hay khám phá mới, mà là một tầng sâu khác của cảm xúc và ý thức được khai quật. Nó làm cho chúng tôi trở nên phong phú và mãnh liệt hơn. Càng đi sâu xuống, chúng tôi càng đến gần hơn cái bản thể duy nhất của sự sống. Và tôi nghĩ, không còn gì có thể chia lìa chúng tôi được nữa. Khi cảm xúc chạm đáy, cô bật thốt, “anh là ông chủ của con”.</p>
<p><strong>31.12.2010. </strong>Cô Hai nói, “nếu anh không chổng ngược và tự trút bỏ mình, anh sẽ không biết thế giới thật sự như thế nào”. Đấy là câu nói cuối cùng khi chúng tôi xa nhau vì cô đã không hề biết tôi lúc nào cũng bị dốc ngược. Và thế giới tôi nhìn thấy hẳn không bao giờ giống cô.</p>
<p>19.12.2010</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/21500/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>NGỒI B&#202;N LỀ RẤT TR&#193;I &#8211; Truyện &amp; Kịch Nguyễn Viện</title>
		<link>http://damau.org/archives/21138</link>
		<comments>http://damau.org/archives/21138#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 31 Aug 2011 15:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Viện</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sách Mới]]></category>
		<category><![CDATA[Sinh Hoạt]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/21138</guid>
		<description><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p></p>
<p>&#160;</p>
<p align="center">Tác phẩm thứ 12 của Nguyễn Viện. Sách gồm 3 phần:</p>
<p align="center">&#160;</p>
<p align="center">-Phần một: Chủ đề “Ngắn cũng đủ” với 14 truyện cực ngắn liên hoàn.</p>
<p align="center">-Phần hai: Chủ đề “Chai – Lọ &#38; ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/08/Nguyen_Vien_ngoi_ben_le_rat_trai.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto; padding-top: 0px" title="Nguyen_Vien_ngoi_ben_le_rat_trai" border="0" alt="Nguyen_Vien_ngoi_ben_le_rat_trai" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/08/Nguyen_Vien_ngoi_ben_le_rat_trai_thumb.jpg" width="231" height="334" /></a></p>
<p>&#160;</p>
<p align="center">Tác phẩm thứ 12 của Nguyễn Viện. Sách gồm 3 phần:</p>
<p align="center">&#160;</p>
<p align="center">-Phần một: Chủ đề “Ngắn cũng đủ” với 14 truyện cực ngắn liên hoàn.</p>
<p align="center">-Phần hai: Chủ đề “Chai – Lọ &amp; đầu đất” với 13 truyện ngắn.</p>
<p align="center">-Phần ba: Chủ đề “Đất thánh ở trần gian” với 6 kịch bản.</p>
<p align="center">&#160;</p>
<p align="center">Không khốc liệt theo kiểu trên đe dưới búa trong lò rèn, nhưng “vẫn cuồn cuộn và mạnh mẽ” (Tuấn Khanh) để ngồi bên lề rất trái của lịch sử, chính trị và xã hội đương thời. </p>
<p align="center">&#160;</p>
<p align="center">Sách dày 232 trang do NXB Cửa ấn hành tại Sài Gòn, Việt Nam tháng 8.2011.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/21138/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyện kh&#244;i h&#224;i ở phố Bolsa</title>
		<link>http://damau.org/archives/3889</link>
		<comments>http://damau.org/archives/3889#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 07 Feb 2009 08:13:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Viện</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/3889</guid>
		<description><![CDATA[Mặc dù tôi không có ý định tranh luận với bất cứ ai về việc đúng sai, phải trái của sự kiện FOB II đang tiếp diễn trên Da Màu, mặc dù tôi vẫn tôn trọng sự khác biệt; nhưng nhờ thu lượm được những tư liệu của hai anh Đỗ Kh. và Đặng Phú Phong, tôi bèn có hứng viết tiếp bài này, một cảm nhận như tôi thấy,]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Mặc dù tôi không có ý định tranh luận với bất cứ ai về việc đúng sai, phải trái của sự kiện FOB II đang tiếp diễn trên Da Màu, mặc dù tôi vẫn tôn trọng sự khác biệt; nhưng nhờ thu lượm được những tư liệu của hai anh Đỗ Kh. và Đặng Phú Phong, tôi bèn có hứng viết tiếp bài này, một cảm nhận như tôi thấy, sau bài Ngủ đã xuất hiện trên Tiền Vệ. Đây cũng vẫn là thể loại văn học có tính thể nghiệm mà tôi gọi là “lưỡng tính” hoặc “đa hệ”, vừa là thơ, vừa là truyện.</em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p></p>
<p> Tôi thấy đôi khi anh hùng cũng trẻ con như việc làm của ngài Lý Tống đem chiếc quần lót phụ nữ chụp lên đầu tượng Hồ Chí Minh. (*)   <br />Tôi thấy Steven Toly và Brian Đoàn chỉ là những kẻ chơi dại khi giải thích ý nghĩa tác phẩm của mình. (**)   <br />Tôi thấy ban tổ chức FOB II cũng ngớ ngẩn như những người phản chiến và thành phần thứ ba ở Sài Gòn trước 1975.   <br />Bài tập về đa nguyên ở nước Mỹ xem ra cũng không đơn giản.   <br />Và tôi tin chắc rằng ở Hà Nội người ta đang cười vào mũi những kẻ chống độc tài và tội nghiệp cho những thực tập sinh dân chủ.   <br />Toàn bộ câu chuyện về FOB II rốt cuộc, chỉ là chuyện khôi hài ở phố Bolsa với tựa đề “Đầu voi đuôi chuột” đã được kể lại hôm nay ở vỉa hè Sài Gòn.   <br />Trong số những người nghe chuyện bật cười bảo: “Vui thật”.   <br />Nhưng cũng có người không cười nổi, hắn nói: “Chỉ có bọn cộng sản là sướng”.   <br />Người già nhất trong đám lại có vẻ nghiêm trọng: “Sau cái ý muốn đối thoại giữa những khác biệt trong cộng đồng của ban tổ chức bằng những tác phẩm bất xứng về nghệ thuật thì thất bại lớn nhất của FOB II là vô tình giúp kẻ thù đặt một chân vào trung tâm cộng đồng”.   <br />Cũng như những buổi cà phê nhàn rỗi khác, những câu chuyện thời sự như thế ở vỉa hè Sài Gòn thường không có đoạn kết và làm giảm thời gian chết.   <br />29.1.2009   <br /> 
</p>
<p>(*) Xem: <a href="http://damau.org/archives/3511">http://damau.org/archives/3511</a>     <br />(**)     <br />-Bức Vô Đề (Untitle) của Steven Toly. Bức tranh có nền vàng ba sợi thép gai màu đỏ nằm vắt ngang ở giữa gợi lên hình ảnh của lá cờ VNCH. Steven Toly giải thích bức họa như sau: “ Lá cờ tượng trưng cho dân tộc, những sợi kẽm gai tượng trưng cho sự giam hãm và trấn áp ở Việt Nam hiện thời …”     <br />-Bức hình “Thủ Đức, Việt Nam 2008” của Brian Đoàn chụp cô gái mặc áo thun cờ đỏ sao vàng tựa vào tường, mắt mơ màng nhìn vào một vùng ánh sáng, bên cạnh là một tượng bán thân của Hồ Chí Minh để trên mặt bàn kính.. Tác giả của nó giải thích: “Hình cô gái trong bức ảnh, là một phần đời của tôi lúc còn nhỏ, lớn lên trong chế độ cộng sản. Tượng lãnh tụ, sách đỏ, lá cờ, là tuổi thơ của tôi, lớn lên trong văn hóa đó, thể chế đó. Quay trở về Việt Nam trong những năm sau này, đợt vừa rồi, với tính cách là chuyên gia nghiên cứu cho một cuốn sách mới, tôi có dịp tiếp xúc với thế hệ trẻ hơn, sinh sau 1975. Họ có những suy nghĩ khác. Bức ảnh cô gái này, tôi dựng lại quá khứ của tôi. Một trò chơi, một sự đùa giỡn, đó là tượng của lãnh tụ thường được để trên cao, không có ai để trên bàn ăn cơm. Cũng như lá cờ để treo chứ không phải để mặc. Bây giờ, tượng của lãnh tụ và lá cờ đã dùng cho mục đích thương mại nhiều hơn…”     <br />(Nguồn: <a href="http://damau.org/archives/3606)">http://damau.org/archives/3606)</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/3889/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

