Bài đã ấn hành của Nguyễn Phước Nguyên
đêm bạch lạp lên nỗi buồn lịch lãm
giọt nến thời gian lộng lẫy niềm riêng
bóng-tối-mùa-đau phản chiếu lửa úa màu ký vãng
bập bùng em ma quái sảng mê tôi
Bài đã ấn hành của Nguyễn Phước Nguyên
đêm thắt lệ cầu vồng giữa nụ buồn tháng hai và trái đau tháng chạp. trên mặt tuyết cô-đơn-em, dấu tích nhớ nhung bày ra những vết chân thỏ êm ái nhịp nhàng.
ngồi xuống nhìn từng đảo-băng-kỷ-niệm lặng lẻ trôi trên biển-lạnh-ký-ức,
đo lường thể tích yêu thương, phần chìm bên dưới mặt nước miên tuởng mình.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Phước Nguyên
1.
là hiến dâng?
hiến dâng nào trọn vẹn, nếu không lần tin trao?
2.
là đón nhận?
đón nhận nào tận tuyệt, khi san sẻ chưa từng?
Bài đã ấn hành của Nguyễn Phước Nguyên
tôi khát khao tình yêu
tôi căng bừng nhục cảm
tôi muốn làm một người đàn bà ngoại lệ
tự do sống
tự do nói
Bài đã ấn hành của Nguyễn Phước Nguyên
mùa của khuyết
trăng của môi
trầm tỉnh nhìn màu đêm bạo hành lên đường rơi của tuyết
đưa lưỡi nếm vị hoàng hôn tê nhạt, rớt
từ hạt mưa
từng giọt… câm.
địa chấn một góc chiều.
hoang, rất tươi.
và im, rất vang
