<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Nguyễn Hữu Hồng Minh</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/nguyenhuuhongminh/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>B&#224;i n&#226;u hay đất đai suy nghĩ</title>
		<link>http://damau.org/archives/10294</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10294#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Dec 2009 07:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Hữu Hồng Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=10294</guid>
		<description><![CDATA[Một đời Nâu như xích lô Sài gòn quẩn quanh
 Thỉnh thoảng nói to và chưởi to khi say
 Hầm hồ ba bứa
 Điên hiền]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Nâu   <br />Tai tái    <br />Chất Quảng    <br />Một đời nâu</p>
<p>Một đời Nâu như xích lô Sài gòn quẩn quanh   <br />Thỉnh thoảng nói to và chưởi to khi say    <br />Hầm hồ ba bứa    <br />Điên hiền    <br />Thương quá mà chưởi thôi    <br />Ngoài chưởi đếch biết làm gì!    <br />Để kẻ khác khỏi quên mình    <br />Ghét cũng là đối cách để nhớ    <br />Ghét đi để thành cái dằm, cái kim nhói vào tim</p>
<p>Nâu ơi là Nâu!   <br />Lúc nào cũng gầm ghè gây gổ    <br />Muốn nói một câu gì đó và quên bớt một điều gì đó    <br />Lúc nào cũng bấn loạn    <br />Xe bẩn, rong cuộc đời đi quanh    <br />Hết xích lô mơ về rượu gạo    <br />Thị thành rửa không sạch chất bần nông    <br />Nâu như đất, hoa mọc lên từ đất    <br />Sông Thu một dòng chảy, ta hề nhớ    <br />Sông Thơ một đời không ra biển, ta hề say    <br />Thành lạch, thành đầm, thành bồi,    <br />Thành bãi, thành bùn    <br />Thành vết thương lòng ta    <br />Ta đau, ta say    <br />Ai hay ai biết?    <br />Thôi ta mơ trở về    <br />Rong hồn trên mây trắng sông Thu&#8230;</p>
<p>Chữ nghĩa vây khốn   <br />Thơ ca là cục cứt    <br />Rứa mà vẫn thơ    <br />Ngoài thơ đếch biết làm gì!    <br />Không thơ cõi thế này còn đáng sống?    <br />Tanh bành trăm thứ hường bà lằng    <br />Rối mù    <br />Nâu ơi là Nâu!    <br />Đất đai suy nghĩ    <br />Hồn một nơi, xác một phương    <br />Xe tang quy hồi qua bao vạn lý!    <br />Tiễn Nâu khói vẽ trăm vòng, bụi tung trăm lớp    <br />Đường xa cầu đò    <br />Giấy vàng giấy đỏ    <br />Thôi Nâu về đi!    <br />Quyến luyến chi Sài gòn khốn nạn này?    <br />Anh em vẫn thế!    <br />Thi ca chợ trời    <br />Bươn bả làm ăn    <br />Văn chương là cỏ rác    <br />Bia bọt là sông quên    <br />Nhúng hồn vào đó, cắt rễ trí nhớ    <br />Chết là xong, là quên!    <br />Đời vui thôi, vui thôi!    <br />Nhớ Nâu uống giùm Nâu thêm chai bia    <br />Đất trời cuồng quay ngả ngớn</p>
<p>Sài gòn ơi Sài gòn!   <br />Mi là cái chi?    <br />Là tất cả mà không thuộc về ai!    <br />Bụi bặm &#8211; tàn khốc    <br />Quyến rũ &#8211; dã man    <br />Nhà thơ &#8211; du đãng    <br />Cộng hòa &#8211; cộng sản    <br />Cá phệt &#8211; mặt rô    <br />Đêm qua đọc thơ    <br />Sáng mai chó điếm</p>
<p>Đại lộ bát ngát   <br />Thơ rác vỉa hè    <br />Chết không đất chôn    <br />Thác loạn sàn nhảy    <br />Ho phọt máu tươi    <br />Vui thâu đêm suốt sáng    <br />Buồn khép cửa đợi bình minh (**)    <br />Đi hoang túi rỗng    <br />Suối oan gọi hồn    <br />Xe tang tìm ngõ    <br />Tháng ngày đất thó…</p>
<p>Sài gòn vui như sống!   <br />Nâu ơi! (***)</p>
<p> <em>
<p>Sài gòn, 13.12.2009</p>
<p>&#160; </p>
<p> </em>
<p>(*) Nguyễn Trung Bình kể với Nguyễn Hữu Hồng Minh, có viết tiếp kịch bản phần 2, nhan đề “Rượu Gạo” lấy cảm hứng từ phim <em>Xích-lô</em> của đạo diễn Trần Anh Hùng. Không rõ trước lúc mất, bản thảo có kịp hoàn thành không?    <br />(**) Ý thơ Nguyễn Trung Bình.    <br />(***) Nâu là ý tưởng chủ đạo, đúc kết từ “Bài của trẻ dáng nâu” của nhà thơ Nguyễn Trung Bình.</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10294/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lời h&#225;t &#9830; C&#225;t</title>
		<link>http://damau.org/archives/10254</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10254#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 08 Dec 2009 08:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Hữu Hồng Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10254</guid>
		<description><![CDATA[Một ngày em có anh 
Ngày cõng nhau cười cù vào cát 
Sóng cường cương cứng thanh xuân 
Mũi tên tình yêu bắn qua muôn dặm]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160; </p>
<h2>Lời hát</h2>
<p><strong>&#160;</strong></p>
<p><strong>1.</strong>&#160; </p>
<p>Nửa đêm ngủ quờ tay tìm em    <br />Em đâu? Em đâu?     <br />Xung quanh sóng     <br />Sao vục vây mình anh?     <br />Sóng của mùa qua về biển     <br />Ta gặp lại mình voan trắng, nệm trắng, khung cửa trắng     <br />Biển cuồng dưới chân, thét gào man dại không xa lạ     <br />Anh nghe một lời hát vang vọng rất mềm và rất xa </p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>2.</strong>&#160; </p>
<p>Một ngày sóng biếc xanh    <br />Một ngày em có anh     <br />Ngày cõng nhau cười cù vào cát     <br />Sóng cường cương cứng thanh xuân     <br />Mũi tên tình yêu bắn qua muôn dặm     <br />Em hãy nhìn ngọn hải đăng xa     <br />Tình nào chớp từ khe núi lạnh?     <br />Ta sống nhiều ngày sao chỉ nhớ một ngày đó?     <br />Ngày đổ rượu vào linh hồn và muối cho cuộc sống đượm chất hơn </p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>3.&#160; </strong></p>
<p>Anh yêu nhiều người sao chỉ sống với người đó    <br />Là em,     <br />&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; ngàn năm âm vực điên cuồng     <br />Con sóng thét gào quạnh quẽ     <br />Chớp nghìn cái vỗ</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<h2>Cát</h2>
<p><strong>&#160;</strong></p>
<p>Khi những con hải âu chớp cánh chìm vào sóng trắng    <br />Ước mơ vỡ vụn như bọt đánh mìn vào lòng biển     <br />Anh và em trở về     <br />Trên ngôi nhà hoang dựng một lâu đài cát</p>
<p>Những ước mơ nghìn nghịt cát khô    <br />Vẫn còn chỗ nào trong cát cho chúng ta     <br />Kẻ đắm tàu không tín hiệu S.O.S     <br />Không ngừng ước mơ, hi vọng</p>
<p>Những ngăn tình yêu đầy cát không dễ dàng kéo ra được    <br />Những trần kí ức sụp lở như chưa từng sống qua     <br />Những đoạn đời ngẫu hứng, biến tấu như nhạc jazz     <br />Ngập trong cát, lở trong cát, chìm trong cát     <br />Cát chất đầy những toa đời sống </p>
<p>Chúng ta tìm lại những tấm phim thời gian    <br />trầy sướt không rõ mặt tương lai     <br />Không sắc màu quá khứ     <br />Chưa bao giờ nói rõ điều muốn     <br />Miệng chúng ta đầy cát </p>
<p>Trước biển, sóng hải âu    <br />Sức mạnh hiển nhiên     <br />Làm sao hát khi giọng anh đầy cát?     <br />Làm sao nói khi ngực anh toàn cát? </p>
<p>Em ơi, hãy bới cát tìm cuống họng cho anh    <br />Để anh tập đánh vần lại chữ A     <br />A! A! A!     <br />Trước một đời sống cát     <br />&#160;</p>
<p><em>Mũi Né, cuối tháng 6.2005</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p align="right"><em>.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10254/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>ĂN CHỮ</title>
		<link>http://damau.org/archives/10212</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10212#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Dec 2009 08:05:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Hữu Hồng Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10212</guid>
		<description><![CDATA[Những bài thơ do con ma viết tuy vẫn mang tên của nhà thơ bắt đầu có một phong cách khác hẳn. Có một cái gì đó cuộn trào bên trong. Con ma viết về một thế giới xa xưa. Những triều đại một thời huy hoàng của nó. Nó ca ngợi xác chết và những nền văn minh cổ.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><em></em></p>
<p><em><b></b></em></p>
<p><em></em></p>
<p align="right"><em>*Tặng Trần Tiễn Cao Đăng</em></p>
<p>Một nhà thơ mơ ước cả đời mình làm sao phải viết được một tuyệt tác nên ông rao thông báo sẵn sàng đánh đổi tất cả, kể cả mạng sống mình cho việc đó. Một hôm từ quán rượu trở về ông ngạc nhiên khi thấy nhà mở toang cửa. Rõ ràng là trước khi đi ông đã khóa lại rồi. Không hiểu kẻ nào đã mở ra như vậy.</p>
<p>Khi bước vào thì ông mới biết có một con ma ngồi thù lù giữa nhà ông.</p>
<p>- Tôi đã đọc thông báo của ông và bây giờ tôi đến đây &#8211; Con ma bảo: &#8211; Tôi có thể làm cho ông nổi tiếng bằng cách viết giúp cho ông một tuyệt tác. Có điều ông phải chịu chấp nhận một điều kiện của tôi…</p>
<p>- Điều kiện gì tôi cũng đồng ý, kể cả cái chết, nếu có thơ hay! &#8211; Nhà thơ hăm hở.</p>
<p>- Tôi muốn đúng điều như ông vừa nói! &#8211; Con ma chậm rãi. &#8211; Tôi sẽ đánh tráo linh hồn tôi vào thể xác ông. Còn ông hãy tạm thời rút ra khỏi căn nhà xương thịt thân quen của mình…</p>
<p>- Hồn tôi sẽ tạm rời khỏi thân xác của tôi ư? &#8211; Nhà thơ bắt đầu lưỡng lự. Bởi ông chưa biết khi buộc rời khỏi chốn quen thuộc, linh hồn ông sẽ lang thang bay đi đâu. &#8211; Tôi phải thực hiện hợp đồng này trong bao lâu?</p>
<p>- Lúc nào chính ông đồng ý là mình đã có một bài thơ hay! &#8211; Con ma nói: &#8211; Ông yên tâm đi! Điều này cũng nhanh thôi! Khi nào ông chính thức là chúng ta sẽ bắt đầu…</p>
<p>Nhà thơ thấy thật phiêu lưu nhưng cám dỗ của sự nổi tiếng và vinh quang làm ông đồng ý. Với một phép thuật nhỏ sau một giấc ngủ linh hồn nhà thơ đã bị đánh tráo. Mọi thứ như đâu vào đó không một mảy may thay đổi. Chỉ có linh hồn nhà thơ bây giờ là một con ma.</p>
<p>Vì mang linh hồn của người đã chết nên con ma rất lười biếng. Nó chỉ ngồi một chỗ đọc và đọc sách. Nó nghiện chữ và chỉ ăn chữ. Còn linh hồn nhà thơ thì tự biến thành người dẫn đường. Suốt ngày đào xới ở thư viện đem về những cuốn sách dày cộp theo yêu cầu của nó.</p>
<p>Và đúng như hợp đồng thỏa thuận. Những bài thơ do con ma viết tuy vẫn mang tên của nhà thơ bắt đầu có một phong cách khác hẳn. Có một cái gì đó cuộn trào bên trong. Con ma viết về một thế giới xa xưa. Những triều đại một thời huy hoàng của nó. Nó ca ngợi xác chết và những nền văn minh cổ. Khác với những gì trước đây chính nhà thơ viết là ca ngợi cái hiện thực, hiện thời. Có lẽ vì sống lâu ở cõi âm nên không gian những bài thơ thường mô tả những chuyện từ cõi âm. Mọi người trầm trồ vì những tác phẩm thơ cho thấy cái lớn lao và vĩ đại của những điều vô hình hay những cái vắng mặt. Tên tuổi của nhà thơ đang chết trôi bỗng trở lại lừng lẫy trong giới giang hồ. </p>
<p>Nhưng bài thơ hay nhất thì chưa được viết. Con ma vẫn tiếp tục ăn hết sách của thư viện này đến thư viện khác. Càng ăn chữ linh hồn con ma càng khát, càng đói. Còn thân xác của nhà thơ bị bỏ bê không chăm sóc càng ngày tiều tụy. Thậm chí ngay chính linh hồn của ông cũng không còn nhận ra nó. Mỗi khi quay về nhà thơ cảm thấy xa lạ và xót xa ngay trước cửa căn nhà từng là của mình. Nó hoang toàng, ốm yếu, mục nát và rệu rã. Ông chỉ muốn con ma mau chóng kết thúc bản hợp đồng bài thơ hay nhất để trả thân xác lại cho ông trước khi quá muộn.</p>
<p>Và tác phẩm hay nhất cũng đã được viết xong. Thật khủng khiếp. Đó là bài thơ kì lạ và gây căm phẫn tuyệt đối trong dư luận. Ai cũng bảo ông là điên rồ, là xảo trá. Nhưng chỉ có nhà thơ và con ma biết đó là tác phẩm lớn nhất và trung thực nhất của phi vụ hoán đổi này. Đó là bài thơ công bố gương mặt của sự thật: Lâu nay, nhà thơ đã chết và không cầm bút nữa. Những bài thơ mang tên ông thực ra là của một linh hồn đã chết. Hay cụ thể hơn những tác phẩm nổi tiếng của ông được viết bởi một con ma. </p>
<p>Nhưng không ai tin vào câu chuyện này. Mặc dù sau khi bản hợp đồng chấm dứt, khi linh hồn nhà thơ đã thực sự trở về với căn nhà nguyên ủy của mình, chính ông không muốn thiệt thòi cho con ma nên đã viết tiếp tục truyện ngắn <em>“Ăn chữ”</em> này để xác minh lại điều đó. Nhiều tòa báo đăng truyện này nhưng vẫn không ai tin. Chỉ có một sự thật là nhà thơ càng về sau càng viết lại càng dở đi. Hay nói đúng hơn, ông trở về con người công chức như xưa. Mẫu mực, đạo mạo, và khuôn phép. Nhiều khi tiếc rẻ, ông vẫn muốn mời con ma trở lại nhưng điều đó thật không dễ dàng và những phức tạp, rối rắm kinh hoàng trong những tác phẩm của con ma viết trong thời gian được mang tên ông vẫn còn làm ông hoảng sợ. Ông vĩnh viễn li khai từ đó.</p>
<p>Chỉ có một trớ trêu khi nhà thơ chết những tác phẩm đã sáng tạo của ông người ta quên hết mà chỉ nhắc lại một hai bài thơ viết trong một thời đoạn. Mà thời đoạn đó rõ ràng chính là thời gian ông kí hợp đồng hoán đổi với con ma. Và đó chắc chắn là những tác phẩm của con ma được viết dưới tên ông mà không còn giả thuyết nào khác. Vì thế, có lẽ bây giờ bên kia thế giới vẫn còn những linh hồn chết gây gỗ nhau, đánh nhau chí mạng về vấn đề bản quyền.</p>
<p><em></em></p>
<p><em>Nguyễn Hữu Hồng Minh</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10212/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Như một gi&#227; từ &#9830; H&#224;nh lang gi&#243;</title>
		<link>http://damau.org/archives/10094</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10094#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 25 Nov 2009 07:02:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Hữu Hồng Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=10094</guid>
		<description><![CDATA[Ơi cơn gió tuổi hai mươi trẻ lạ 
Một thời ta lốc cuốn bao giờ 
Ký ức gió đầy ánh diêm xé lửa 
Những tiếng cười sảng khoái ngây thơ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;&#160;
<p>&#160;</p>
<h2>Như một giã từ</h2>
<p><em></em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; Yêu điên như loài giun không mắt…     <br />&#160;</em></p>
<p>Có thể sẽ chia tay điều anh yêu quý nhất   <br />Điểm tựa duy nhất anh có mặt trên đời    <br />Không dám nghĩ nhiều, sao mà đau đớn lạ!    <br />Em yêu, năm tháng hạnh phúc    <br />như cánh buồm theo gió xa    <br />Chúng ta đã từng yêu, từng cười, khóc    <br />Hạnh phúc tột đỉnh, cay đắng tột cùng    <br />Để nhận biết, anh không phải người bình thường    <br />Những cơn điên loạn ẩn chứa,    <br />Trái tim bão tố và cái chết khoảnh khắc    <br />Ném ngay trên bờ vực    <br />Em yêu, cơn địa chấn tình ái    <br />Chúng ta đo được từng <em>rích-te</em> trái cấm khổ đau    <br />Những ngày mưa buồn giăng muôn trùng mắc xích địa cầu    <br />Cơn điên nửa khuya,    <br />đổ nát hạnh phúc như trái phá    <br />Một chân trời nào đó,    <br />anh đi lang thang thú hoang    <br />Loài thú không giải mã được ẩn ngữ trái tim mình    <br />Phập phồng trong ước mơ, cầm tù trong đam mê    <br />Yêu điên như loài giun không mắt    <br />Như một giã từ, anh biết…    <br />&#160;</p>
<p><em>Sàigòn, áp thấp, 29.7.2007</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p><strong></strong></p>
<p><strong></strong></p>
<h2>Hành lang gió</h2>
<p>&#160;</p>
<p>Ta ngồi đây hành lang gió   <br />Gió thốc vào ta quất vào ta    <br />Gió quá gió quá    <br />Sao mà gió thế?    <br />Một đời đi hoang còn sợ gió…    <br />Ta hoa niên gió vẫn ào phóng khoáng    <br />Ơi cơn gió tuổi hai mươi trẻ lạ    <br />Một thời ta lốc cuốn bao giờ    <br />Ký ức gió đầy ánh diêm xé lửa    <br />Những tiếng cười sảng khoái ngây thơ    <br />Viết bốc, nổ bộc, sướng dóc, thơ mộc    <br />Gió lốc tràn tim, bão ngập tóc    <br />Xé tung câu thơ ta không hiểu    <br />Hân hoan như cơn điên quành ra biển    <br />Dựng những hành lang xây đại dương    <br />Có lẽ một đời thơ ánh hải đăng    <br />Mê dụ những con tàu đâm vào núi…    <br />Gió khô kiệt hồn chơ vơ sắc nhọn    <br />Bóng rượu khô còn con mắt dưới đáy ly    <br />Âm hồn đêm thâu buốt rợn chân cầu    <br />Ngày tháng đây, gió này…    <br />Một đời hoang nào ngại gió    <br />Cánh buồm hồn rách tướp quay trong bão    <br />Thơ như ánh chớp, như rượu đêm cuối    <br />Gió thốc từng mảnh văng    <br />Ga lẻ đời ta, nâng số phận cánh gió    <br />Thơ buốt trên môi những âm tự khô    <br />Không thể đọc cơn lốc điên ẩn ngữ    <br />Bùa chú, bát quái Thành Cát Tư Hãn    <br />Lưới thơ vây loạn bão thời đại    <br />Viết lách trì nát mặt chữ    <br />Câu thơ vẹm như gió khoằm    <br />Nghe dậy mùi máu trong cánh gió    <br />Tự do như hành lang dẫn về tử địa    <br />Thơ chết, óc trơ trống như nhà ngục…    <br />Ta ngồi đây hành lang gió    <br />Gió quất vào ta như chém dao oằn đá    <br />Nghĩa gì! Hồn dãn như sợi dây phơi    <br />Phơi câu thơ bạt ngàn lốc, muôn dặm gió    <br />Tung toé lên…    <br />&#160;</p>
<p><em>Thị trấn Hà Khẩu, Trung Quốc – Lào Cai,     <br /></em><em>Chiều biên giới 2.2002.</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160; <br /></em></p>
<p> <strong></strong>
<p><strong></strong></p>
<p><strong></strong></p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10094/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>NỬA VI&#202;N HAY MỘT VI&#202;N ĐẠN CHO C&#193;I T&#212;I</title>
		<link>http://damau.org/archives/10050</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10050#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 23 Nov 2009 07:02:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Hữu Hồng Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=10050</guid>
		<description><![CDATA[Một tay sát thủ được một người thuê bắn chết <em>cái Tôi</em> của một nhà văn chứ không được giết chết ông ta. Với y đã thực hiện nhiều phi vụ dơ bẩn và phức tạp nhưng chưa có vụ nào khó khăn khó hiểu như vụ này. <em>Cái Tôi</em> là cái gì? ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NAVINHAYMTVINNCHOCITI_112A0/hitmanimage.jpg"><img style="border-right: 0px; border-top: 0px; border-left: 0px; border-bottom: 0px" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/NAVINHAYMTVINNCHOCITI_112A0/hitmanimage_thumb.jpg" border="0" alt="hit man image" width="340" height="233" /></a></p>
<p>Một tay sát thủ được một người thuê bắn chết <em>cái Tôi</em> của một nhà văn chứ không được giết chết ông ta. Với y đã thực hiện nhiều phi vụ dơ bẩn và phức tạp nhưng chưa có vụ nào khó khăn khó hiểu như vụ này. <em>Cái Tôi</em> là cái gì? Làm sao mà giết nó? Giữa nó và đối thủ cách nhau chừng bao xa? Lỡ bắn nhầm thì sao? Y hỏi lại chủ hợp đồng thì nhận được mệnh lệnh: &#8211; “Không hỏi nhiều! Cứ bám theo sát đối tượng rồi cách nào<em> </em>mục tiêu cũng lộ. Lúc ấy sẽ biết. Tìm thời cơ hành động! Nhưng phải nhớ bắn trúng và phải chết! Đích vào chính giữa tim <em>cái Tôi</em> càng tốt!”.</p>
<p>Nhà văn cũng linh cảm có kẻ theo dõi mình nhưng ông chưa biết đối tượng đang giấu mặt đó là ai? Tại sao lại muốn sát hại ông? Trong đám đông và tiếp xúc với các cuộc gặp gỡ, ông càng cố ít nói, cố thu mình lại để tránh gây sự chú ý cho cuộc săn lùng đang nguy hiểm. Đây là điều hiếm thấy của ông. Trước đây ông rất tự tin. Công bố tác phẩm, tranh luận và diễn thuyết. Bây giờ vẻ tự tin đó đã biến mất. Ông biết mình đang gặp đối thủ. Nghe đâu hắn lúc nào cũng kè kè bên mình một súng bắn tỉa chỉ chực ông sơ hở là hành động. Vì thế, ngồi ở đâu ông cũng phải quan sát thật kĩ. Ông thấy ngồi trước mình bây giờ sao toàn những gương mặt bí hiểm, xảo trá và đáng ngờ. Ai trong số đó đã chuẩn bị súng và đạn đã lên nòng nhỉ? Ông không dám ngoái lại nhìn phía sau nhưng luôn cảm thấy viên đạn nóng phập ngay sau gáy. Nguy hiểm quá! Không gian này thật trống trải. Thôi, tốt nhất là mình nên chuồn ra khỏi đây!</p>
<p>Tên sát thủ bám theo đối tượng không mệt mỏi. Nghề của hắn mà! Giá như hợp đồng bắt hắn bắn chết nhà văn thì ông đã tiêu xác từ lâu rồi. Bởi vì súng hắn được trang bị nổ không tiếng động. Êm như ru. Lại nữa, đối tượng thuê mướn hắn vời vợi ở trên cao ai mà dám đụng tới? Thế mà y vẫn sợ <em>cái Tôi</em> của anh nhà văn mới lạ lùng chứ? Vì sợ nên mới thuê hắn bắn hạ.</p>
<p>Tay sát thủ ngồi trong một góc tối, mang cặp kính đen cú vọ quan sát nhà văn. Hắn nghĩ: &#8211; “Ốm yếu lèo khoèo như tay này <em>đạn nửa viên</em> cũng chết. Nhưng thôi, để chắc chắn, cứ hạ một viên là tốt. Bao giờ <em>cái Tôi</em> xuất hiện đây? Có thể ngay bây giờ!”. Nghề giết người hắn quá rành mà! Vì thế hắn cứ rê rê cái đầu ruồi xoay xoay ngay trung tâm tim nhà văn. “-Nghe nói <em>cái Tôi</em> thường ở đây! Thì đã sao nào!..”. Chỉ cần thấy một nét gì khác thường xuất hiện là hắn lẩy cò. Nhưng chưa thấy dấu hiệu nào. Nhà văn đã đứng lên và chạy trốn.</p>
<p>Cứ thế, sát thủ và đối tượng cứ như chơi trò đuổi bắt. Nhà văn đứng lên thì tên săn mồi ngồi xuống. Súng đã chuẩn bị sẵn, điểm bắn trúng đích ngay tim, đạn nửa viên hay một viên không tiếng động. Kì lạ là từ khi hắn nhận hợp đồng này nhà văn chưa bao giờ hé lộ cho thấy <em>cái Tôi</em> của mình. Cả trên trang viết và đời sống. Người đọc tưởng rằng ông đã chết.</p>
<p>Nhưng tên sát thủ vẫn không trả hợp đồng. Hắn vẫn kè kè súng bên mình và mơ có ngày nổ banh ngực <em>cái Tôi</em> sát ngay tim nhà văn. Giá người ta trả cho hắn quá hời mà!&#8230;</p>
<p><em>Sàigòn, 3.2004 &#8211; 11.2009.</em></p>
<p><em>Nguyễn Hữu Hồng Minh</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10050/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

