Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Nó có cánh nhưng chẳng phải loài chim,
chiếc phi cơ, khi bay
gió chắp cánh, thế là máy của nó
ngồi trên mái nhà.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Có lẽ con người sẽ đỡ phức tạp hơn, đỡ rắc rối hơn nếu tìm ra tri kỷ, nghĩa là bớt cảm xúc chính mình đi một chút hay tăng thêm một chút, hay trộn nhào nó vào với cái gì đó vô hình?
Khi nào con người tràn đầy cảm xúc? Khi một mình. Thế mới lạ.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Hình ảnh về những con người này tỏa sáng ngay từ giây phút đầu tiên. Họ khoan thai với sự tự chủ vô bờ bến; lượng kiến thức của họ nằm trong thiên văn học, địa chất học, trong tôn giáo, giáo dục, y học, trong lý thuyết cai trị nhà nước, trong siêu hình học, trong thi ca.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Mình cố xúc phạm nhau, thiên thần phạm tội
đạo đức thế gian kẻ vạch phấn mong manh.
Mình cố cứng cỏi nhau—chuông thánh thần sụp đổ
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Thảo nào đêm chớm thu mướt lặng khoảng im lìm hiếm có của mơ màng âm thanh quên lên tiếng, khiến bước chân thư thảo dạo phố đêm, bồi hồi như thể quay về chập chờn làm một với những bờ tường, tháp chuông, đường đá…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Ta cảm thấy mình già nua khủng khiếp,
một triệu tuổi rồi, trái tim ta
vì thế trái tim đầy ăm ắp
vì thế trái tim đập nặng nề.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Đại đa số nhân loại của thời kỳ lịch sử không bao giờ đối diện với hiện thực. Cái họ nhìn thấy, họ học, cái họ chống lại, họ muốn, cái để họ sống, chết, đều là những sự tưởng tượng riêng của họ, cùng lắm là giấc mộng tập thể của thời đại.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Ta bắt đầu ghen tỵ với những kẻ
đầy nhiệt tình và khoan khoái bình thường
ứng xử, sống. Đã bao lần
ta lỏng lẻo, như tượng cát
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Để có kiến thức, con người cần phải thấy; nhưng để con người thấy, cần phải tỉnh táo. Từ giấc mộng là cuộc sống người trên trái đất vật chất, Veda đánh thức; nó phá vỡ đời sống khép kín và khai mở đời sống; nó nói lên ý nghĩa đích thực của sự vật, mở mắt cho con người và tuyên bố nội dung xác thực của thế gian.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Hồng Nhung
Từ giây phút trong cái vòng tròn thiêng ấy chỉ còn duy nhất THI SĨ sót lại, bắt buộc đảm nhận quyền lực của vua chúa, đảm nhận phẩm chất của giới quý tộc, thói quen nghi lễ của linh mục, bản năng chiến đấu của người quân nhân, tri thức về sự thật của quan tòa, nỗi say mê ngây ngất của nghệ sĩ, của nhà bác học—từ giây phút ấy nhà thơ đã vượt hẳn tầm vóc của nhà thơ.
