Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Tất bật làm lụng, sáng sớm ra đi
Về khi chiều tối
Đứng im
Chờ nỗi buồn
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Khả năng để một người đàn bà tha lỗi cho anh
Rất thấp
Một lời không nói ra
Trong cuống họng ba mươi năm
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Tôi chú ý đến đối tượng cảm xúc của thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ví dụ: người Việt thường nói đến người yêu, đến mẹ, đến chị, nhưng ít người nói đến con, và ít hơn nữa, đến cha. Anh nói về cha mình mãnh liệt như một nỗi ám ảnh.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Ngay cả trong nhà gái điếm
Trên tường
Cũng treo hình Mao Trạch Đông
Ngay cả nỗi buồn
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Chị cầm dao lên
Đâm về phía trước
Lưỡi dao làm bếp
Chị mua sau ngày cưới
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Họ gởi thư cho nhau
Ngày qua tháng lại dài lâu
Cuối cùng anh hẹn được
Gặp cô bên vòi nước quảng trường
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Hà của tôi, đứng một mình trong khung cửa chiều hôm chập choạng, khập khiễng không thể đi cùng tôi trên con đường dằng dặc, nhưng có lần đã cất tiếng gọi tôi mà ngày ấy vừa quay mặt đi không nghe được, mãi đến bây giờ mới nhận ra, nghe ra ….
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Thôi em về với mùa thu
Còn anh về với bụi mù xôn xao
Chút tình xưa xin đừng trao
Anh cầm cành liễu chạm vào vai em
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Sau ba năm chung thủy
Với người chồng đi xa
Chị đã thất tiết
Một cách lạ kỳ
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Con chó nằm ở góc vườn
Cà đang ra nụ, hoa khế rụng đầy sân
Anh ngạc nhiên
Thấy nhà sạch sẽ
Bàn thờ ngát thơm hương khói
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Màn hình Tivi
Mười sáu năm tù
Trần Huỳnh Duy Thức
Cần một cà phê
Để nhìn không chớp mắt
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Câu chuyện vừa kể xong
Trăng đã sáng bên đồi
Chúng tôi đi trở lại con đường cũ.
Con đường cũ không còn.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Tôi vẫn ngạc nhiên khi thỉnh thoảng nhớ lại chuyện cũ, nghĩ đến một người can đảm tới mức thấy chuyện nên làm là làm ngay, mặc dù nhỏ thôi, hình dung anh im lặng bước tới sát cửa nhà người khác lúc nửa đêm, nhấc cái chậu cây nặng lên tay, khuân về nhà mà không để ý là thể có người nhìn sau lưng anh qua khe cửa, ngờ anh là tên trộm bần tiện.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Căn nhà của chú nằm ngay dưới vầng trăng ấy, tưởng chạm tay vào là được mà xa xôi quá. Từ đó về sau, khi đã lớn, cảm giác bồn chồn không yên ấy thỉnh thoảng lại trở về. Tâm trạng tha hương.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Anh dựng một ngôi đền
Ngôi đền đổ cái rụp
Anh ủng hộ Triệu Tử Dương
Triệu Tử Dương mất chức
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Gặp nhau nói toàn chuyện nhảm nhí
Cà phê buổi sáng dọn ra
Vào lúc ấy em đi qua
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Nghe tin em sinh con đầu lòng
Anh mang đến tặng mười hai hoa hồng
Có lúc đang đùa ta bỗng lặng thinh
Lắng nghe đều đều nhịp thở sơ sinh
