Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Không một lý tưởng nào, một lập trường nào, lại không thường xuyên bị khuynh hướng tự ý thức này thách thức mỗi ngày, ở mỗi sự kiện, trước mỗi khúc quanh của lịch sử cá nhân và dân tộc.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Loạt bài Thơ Đến Từ Đâu khởi đăng trên Talawas từ tháng 6 năm 2006, kéo dài hai năm, đã để lại ít nhiều dư âm trong lòng bạn đọc. Hôm nay nhìn lại, tôi …
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Một tên côn đồ chạy tới ôm thầy và khóc
Thầy ơi, đừng chết
Tôi không có ý định giết thầy
Nhưng một người đã chết có sống lại được không?
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Anh không thể lấy em
Xin em đừng giận
I can do the transformation trick:
Make myself very small
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Chị thân mến em chẳng có lúc nào
Rảnh rang để thở
Kể từ ngày em lấy anh ta
Thế mà anh ấy từng làm thơ
Còn em mê nhạc Trịnh
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Phía sau cánh cửa này là gì, cha ơi?
Là một cánh cửa khác, con trai
Phía sau cánh cửa khác là gì, cha ơi?
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Người đàn bà cúi xuống bên đường
Kéo váy lên bên nụ hoa vàng: đứng
Trên điểm cao nhất của lịch sử
Khi chị quay ra tìm người đàn ông
Anh ta đã biến thành con dế hót vang bờ cỏ
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Theo tôi, khả năng quan trọng nhất của một nhà thơ là tự đặt mình vào phía bên kia của sáng tạo, tức là vị trí của người đọc, tức là đồng sáng tạo. Nhờ khả năng này mạnh, Mai Văn Phấn có khuynh hướng phê bình.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Nó kêu tic tac tic tac tic tac
Suốt đêm
Nhưng không phải cái đồng hồ
Đó là núm vú
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Một con bị giẫm nát
Những con khác bỏ chạy tán loạn
Cũng như chúng ta
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Hôn lên ngực anh là cái hôn âu yếm
Em hôn lên ngực anh.
Hôn lên tóc anh là cái hôn từ biệt
Em hôn lên tóc anh.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Bạn nhìn lên bên phải đường viền
Cong lại. Một vết dài
Bàn tay người bị đánh. Không phải
Xương gãy. Đó là chiếc nhẫn
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Sẽ có một ngày anh đến
Bên em lúc còn bận rộn
Một chiều tối muộn sương
Mờ nhiều năm trôi qua có thể
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Một con chim lạ nằm chết ngoài tường
Dưới chân ống khói trong chiều sương
Con trai tôi nhặt lên, đặt giữa lòng tay
Con chim đã cứng lại
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Chỉ cần biết lắng nghe
Một người mù phóng kiếm trúng đích
Chỉ cần biết im lặng
Anh nghe tiếng bước chân của em
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Chiếc dĩa tráng men xanh biếc vỡ đôi
Trong đáy sâu
Một nàng tiên cá
Hãy còn bơi lội
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Mùa đông rụng lá
Trên ngọn cây cao
Hai chiếc giày trẻ con
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Trong phòng vệ sinh
Một quán bar
Trên tường: Rita Yi, giờ này em ở đâu?
Anh buồn rầu cô độc
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Tôi đã từng đếm và nhớ được mười hai địa chỉ khác nhau ở Việt Nam và mười địa chỉ rải rác trong tám thành phố Canada mà tôi đã từng ở, trước khi mua một ngôi nhà nhỏ bên bờ Ngũ Đại Hồ, gần khu vực một ngàn hòn đảo. Rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ, cay đắng nhưng không bất ngờ, rồi lại mua nhà, rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ khác…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Chị có nhiều khách phương xa
Có người bảo: một nửa nước được giải phóng
Có người bảo: một nửa nước lại lao vào vòng nô lệ
Chị chẳng nói gì
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Anh đưa em qua bên kia cầu
Nơi đó chúng mình cầm tay nhau
Anh nghe nói em vẫn còn trinh?
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Nằm yên như thế một lúc cô bắt đầu nhận ra cái dáng của anh và tiếng cười khanh khách của một người đàn ông hơi quá tự tin, đang ban cho cô những ánh sáng của hạnh phúc, nhưng cô nhìn thấy những cái bóng khác nữa, mới đầu không nhận ra là ai, khi chúng đến gần cô hoảng hốt co rúm người sợ hãi, cô ngửng đầu ra khỏi cái gối, lấy tay che mặt một lúc…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Tất bật làm lụng, sáng sớm ra đi
Về khi chiều tối
Đứng im
Chờ nỗi buồn
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Khả năng để một người đàn bà tha lỗi cho anh
Rất thấp
Một lời không nói ra
Trong cuống họng ba mươi năm
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Tôi chú ý đến đối tượng cảm xúc của thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ví dụ: người Việt thường nói đến người yêu, đến mẹ, đến chị, nhưng ít người nói đến con, và ít hơn nữa, đến cha. Anh nói về cha mình mãnh liệt như một nỗi ám ảnh.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Đức Tùng
Ngay cả trong nhà gái điếm
Trên tường
Cũng treo hình Mao Trạch Đông
Ngay cả nỗi buồn

