<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Một Danna</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/motdanna/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Akiko</title>
		<link>http://damau.org/archives/18503</link>
		<comments>http://damau.org/archives/18503#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 22 Feb 2011 10:11:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Viktor Pelevin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dịch Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Sang Việt ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/18503</guid>
		<description><![CDATA[nếu Akiko kêu Hi-hi-hi sau một số lần Ô-ô-ôi thì tức là anh phải nghĩ ra cách mới, anh đã làm Akiko chán với cách cũ. Đừng mơ ngủ! Anh sẽ phải nhặt nhạnh từng điểm, khi Akiko kêu Hi-hi-hi tức là anh mất điểm. Thử quạt vào chỗ khác xem sao. Hi-hi-hi! Hi-hi-hi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Hi-hi-hi!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Truyện ngắn “Akiko” được Pelevin viết vào năm 2003, in trong tuyển tập “DPP(NN)”(2003). </em></p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/02/Anime427.jpg"><img style="display: block; float: none; margin-left: auto; margin-right: auto; border-width: 0px;" title="Anime (427)" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/02/Anime427_thumb.jpg" border="0" alt="Anime (427)" width="389" height="285" /></a></p>
<p>Chào người không quen hào hiệp. Trông anh có vẻ là lạ, hình như anh không phải người gốc ở đây. Có phải anh đến từ một vùng đất phương bắc nào đó? Tên em là Akiko. Tên thân mật của anh là gì? Nhập tên anh vào và gõ enter, khi đó Akiko sẽ mở ra.</p>
<p>Chúng em rất hân hạnh, YSUKEN, rằng anh đã ghé thăm trang web của chúng em, đã bị lãng quên trong những ngọn núi cổ xưa của Nhật Bản. Chúng em là Akiko và khỉ Mao. Nếu anh nhìn xuống góc trái phía dưới màn hình, anh sẽ thấy hai vệt màu vàng. Đó là đôi mắt của Mao. Cô bé ẩn nấp không phải vì anh đang đối diện, YSUKEN. Cô bé hiểu rất rõ rằng sự viếng thăm của anh là rất quan trọng, nhưng cô cần có thời gian để làm quen với người mới. Cô bé là một sinh vật rất kín đáo, nhưng cô có một tâm hồn dũng cảm và ham hiểu biết một cách đáng ngạc nhiên. Akiko nói về một con khỉ như vậy có thể làm anh buồn cười nhưng ngoài Mao ra, ở đây em không có người bạn nào khác.</p>
<p>Có thể rồi anh sẽ là bạn trai của em, YSUKEN? Đó chỉ là niềm hi vọng chờ đợi trong trái tim Akiko, thế giới xung quanh đã biến đổi rồi kìa, sáng lên với tất cả sắc màu, dường như ngày lễ đã bắt đầu. Akiko để ý rằng anh nhìn vào thân hình mảnh dẻ của Akiko trong bộ kimono lụa với màu lá mùa thu. Cái nhìn khiếm nhã của anh làm má của Akiko nóng ran.</p>
<p>Đừng, đừng, YSUKEN, đừng di chuyển con trỏ tới đó. Hiện giờ anh chỉ có thể nhìn được khuôn mặt của Akiko đang ửng hồng lên vì xấu hổ. Akiko là một cô gái rất nguyên tắc. Nếu như anh muốn chiêm ngưỡng toàn bộ Akiko thì hãy đăng ký vào trang web của chúng em. Anh có nhìn thấy cửa sổ với chữ members­<sub>(1)</sub>? Khi nào YSUKEN là thành viên thì anh có thể đi qua đó để vào nơi yên tĩnh kín đáo của Akiko. Còn bây giờ anh phải trải qua bước này với tấm biển instant access<sub>(2)</sub>.</p>
<p>Cám ơn vì anh đã quyết định instant access, YSUKEN. Chúng em chấp nhận mọi loại thẻ thanh toán. Anh có thể trở thành thành viên tạm thời trong một tháng với 9,99$. Và với chỉ 24,99$ anh sẽ trở thành thành viên chính thức trong cả năm… Akiko thấy rằng anh là một samurai đầy kinh nghiệm. Anh đã mở mục <em>terms and conditions</em><sub>(3)</sub> nằm giữa tượng Kannon<sub>(4)</sub> và bó tên bằng lau. Không phải ai cũng có thể tiến xa như thế với một tấm thẻ… Đúng là như vậy. Để thuận tiện cho anh, hệ thống thành viên tạm thời sẽ tự động tiếp tục kết nối sau khi hết hạn, và 9,99$ sẽ được rút ra từ tài khoản của của anh hàng tháng.</p>
<p>Gì thế? Liệu có cái gì có thể gọi là thường xuyên trên đời này khi mà mọi vật đều nằm trong sương mù và mây phủ? Thành viên chính thức thì tất nhiên là tốt hơn hơn rồi, YSUKEN. Nhưng vì thế mà nó đắt hơn. Nhớ rằng những thông tin không đúng về thẻ tín dụng sẽ được kiểm tra… Không, không, chỉ đơn giản là xin anh hãy nhớ điều đó. Chúng em tin anh. Anh cũng có thể tin chúng em. Đừng sợ những kẻ thù hay bọn đố kị nào đó biết về mối quan hệ giữa chúng ta. Akiko và Mao sẽ giữ kín bí mật này. Gửi tiền từ tài khoản của mình, anh sẽ nhận được hóa đơn từ ninpoop.com, chẳng có gì đáng nghi ngờ ở đây cả.</p>
<p>Cám ơn về lựa chọn trở thành thành viên chính thức với 24,99$, sẽ không cần tự động tiếp tục kết nối hàng tháng, cho sự thuận tiện của anh, YSUKEN. Chỉ sau khi thông tin về thẻ tín dụng của anh được kiểm tra, anh sẽ nhận được thông tin của chúng em được gửi đến bởi một con hạc. Đúng thế, YSUKEN, đó là instant access. A? Một tên gọi bình thường. Tất cả sự sống trên trái đất chỉ là những khoảnh khắc, chỉ là giấc mơ đêm hè của mặt trăng trên mặt hồ trong tiếng chim hót.</p>
<p>Chào YSUKEN. Chúng em, Akiko và Mao vẫn nhớ anh và địa chỉ IP 211.56.67.4. Anh đã đăng nhập qua cổng <em>members</em>, tức là anh đã nhận được từ một con hạc trắng một lá thư với những từ bí mật. Bây giờ anh là một thành viên có đủ mọi quyền hạn, và chắc chắn sẽ là những cảm xúc hồi hộp, mạnh mẽ và tươi mát. Vâng, năm ngày là một thời hạn dài, nhưng dù sao anh đã được nhắc nhở trước rằng những con hạc đưa thư có thể đến muộn nếu như anh dùng những email miễn phí như Yahoo! hay Hotmail. Những tên ăn cướp làm tổ ở đấy, những kẻ đưa ra những thông tin không chính xác về thẻ tín dụng. Nếu như đã qua giai đoạn này, thì hãy nói cám ơn rằng anh đã nhận được lá thư với những từ bí mật.</p>
<p>Chúng em đã cảnh báo trước rồi mà. Anh đã vào mục <em>terms and conditions</em>, YSUKEN, anh đã nên đọc kỹ những kí tự nhỏ ở trang 12. Nhưng bây giờ cãi nhau về vấn đề này có ích gì khi mà giây phút hân hoan đã tới rất gần? Hãy vứt những ý nghĩ đó đi, YSUKEN, và hãy lắng nghe thiên nhiên trong buổi hoàng hôn. Điều đó chẳng phải tuyệt vời lắm sao? Những dải mây mỏng manh trôi giữa bầu trời tái xanh, tiếng lá sột soạt, những chú dế khắc khoải kêu trên thảm cỏ. Điều đó có làm anh xúc động không?</p>
<p>Anh đang nhấn chuột vào nơi kín đáo của Akiko, YSUKEN, thật tự tin. Anh đúng là mẫu người biết chính xác mình cần gì. Anh rất tự tin vào bản thân. Hơn thế, là một người đàn ông tinh tế và sành sõi, hình như anh chưa bao giờ gặp phải bất cứ sự kháng cự nào từ một trang web đen. Akiko đang hồi hộp, từ từ nhắm mắt lại và bay tới một nơi xa xăm.</p>
<p>Akiko đang ngượng ngùng, lúng túng, quên không kéo vách ngăn sau mình lại. Cô ấy rùng mình khi con trỏ đi qua tấm thân mảnh dẻ. YSUKEN, anh có để ý rằng mũi tên con trỏ biến thành bàn tay khi chạm vào đai lụa của kimono có màu lá mùa thu? Đôi mắt huyền bí của Akiko phản chiếu ngọn lửa trên cây nến. Bây giờ thì Akiko sẽ kể cho anh nghe về câu chuyện của mình, YSUKEN ạ.</p>
<p>Thuở xưa, vị lãnh chúa hùng mạnh của vùng Ise rộng lớn có ba cô con gái. Cô lớn… Gì thế? Được thôi. Ở góc trên bên phải có nút <em>Skip story</em><sub>(5)</sub>. Cái nút với chiếc ly? Nếu anh muốn mua rượu anh đào ngâm cho Mao.</p>
<p>Này… anh làm gì vậy YSUKEN? Giờ thì Akiko chỉ còn mỗi mảnh vài che phía dưới. Để cởi hết anh chỉ cần một cái nhấn chuột. Sự xúc động làm Akiko choáng váng, với sự cho phép của anh, Akiko ngả xuống tấm tatami<sub>(6)</sub>. Ái… Ối! Anh chẳng để lại cho Akiko cả dép. Anh thích vẻ non tơ của Akiko, với thân hình chưa phát triển đầy đủ? Đừng, YSUKEN. Anh không thể dang nó rộng hơn được. Đừng nhấn vô ích. Ở cấp độ này anh không thể nhìn thấy chỗ kín. Akiko xấu hổ.</p>
<p>Anh hỏi rằng làm thế nào để mơn trớn thân hình mảnh dẻ của Akiko? Trái tim đang yêu sẽ nhắc cho anh phải làm gì. Anh có thể lựa chọn một dụng cụ bất kì ở trong phòng. Bất kì thứ gì mà ở đó con trỏ biến thành bàn tay. Để cầm được hãy nhấn chuột vào nó. Quan trọng hơn cả đối với anh là chuỗi hạt cườm treo trên tường. Hãy để ý nó cho kĩ. Khi nào anh bắt đầu vui thú với Akiko, từng hạt cườm sẽ thay đổi màu sắc. Càng nhiều màu xanh lá cây thì Akiko cang mong muốn sự vuốt ve của anh, càng nhiều màu đỏ thì anh càng không hiểu những ý nghĩ thầm kín của Akiko.</p>
<p>Có gì anh không hiểu không? Anh đã nhìn thấy một tin tức kinh tế nào chưa? Cổ phiếu hạ, mũi tên màu đỏ xuống dưới; cổ phiếu tăng, mũi tên màu xanh lên trên. Ở đây cũng giống như vậy. Nhớ rằng, con thỏ bé bỏng Akiko chờ đợi ở anh một sự kì diệu kinh tế nho nhỏ. Nếu như anh vuốt ve Akiko đúng cách thì cô ấy sẽ kêu Ô-ô-ôi! Nếu không đúng thì sẽ là Hi-hi-hi! Đến khi tất cả những hạt cườm đều chuyển thành màu xanh thì anh sẽ nghe thấy tiếng la hét ngọt ngào Ooh-auu! là điểm thưởng dành cho anh.</p>
<p>Aha, anh lấy cái quạt hình con dơi kỉ niệm mùa hè năm ngoái. Anh muốn cọ xát vào núm vú nhỏ màu nâu của Akiko, giống như mũi tên tình yêu? Hi-hi-hi. Hãy nhìn vào hạt cườm.</p>
<p>Ba hạt cườm đã chuyển thành đỏ. Hi-hi-hi! Đã sáu hạt. Hãy suy nghĩ! Tại sao những người bình thường lại cần quạt? Đúng rồi! Để quạt cho mình hay ai đó. Mọi nơi. Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi!</p>
<p>Không, YSUKEN, nếu Akiko kêu Hi-hi-hi sau một số lần Ô-ô-ôi thì tức là anh phải nghĩ ra cách mới, anh đã làm Akiko chán với cách cũ. Đừng mơ ngủ! Anh sẽ phải nhặt nhạnh từng điểm, khi Akiko kêu Hi-hi-hi tức là anh mất điểm. Thử quạt vào chỗ khác xem sao. Hi-hi-hi! Hi-hi-hi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Hi-hi-hi!</p>
<p>Hãy bỏ cái quạt này đi. Đủ rồi. Chán ngấy rồi. Hãy thử cách khác xem sao… Trâm cài tóc? Không rõ lắm, YSUKEN, thử đi nào. Anh muốn làm ở hõm đen nách cô ấy? Hi-hi-hi! Châm nhẹ vào phần bụng? Hi-hi-hi! Chạm vào chỗ kín đang được khép bởi chiếc hông đang tuổi phát triển? Hi-hi-hi! Cù vào bàn chân có màu hoa anh đào? Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Bút lông? Hình như anh muốn viết tặng Akiko một bài thơ? À, hiểu rồi. Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Nhìn xem, anh làm được rồi đấy. Một lời khuyên cho anh, YSUKEN. Nếu như anh nhúng bút lông vào chai sa-kê thì một nét phệt anh được gấp đôi số điểm… Chỉ xin đừng đánh rơi bút lông ở trong chai, sau đó sẽ phải đổ rượu ra đâu đó nhưng ở đây không có chậu…</p>
<p>Gì thế? Chậm à? Đó là do khỉ Mao bé bỏng ngồi lên đường dẫn, cô bé có thói quen như vậy. Anh có muốn mua cho cô bé rượu ngâm anh đào không, YSUKEN? Mao! Trèo xuống! Đi ngay, bọn chị cho em cái… Gì cơ? Không, sa-kê ở trong lọ cô bé không thích. Mao! Hãy đi chơi với chiếc quạt dơi. Chúng ta dừng lại ở đâu rồi nhỉ? Bút lông? Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Lá thư cũ từ một người đã gửi đến khi anh đang trên đường tới? Hi-hi-hi! Một cái rễ cây dài? Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Quả cầu kusudama<sub>(7)</sub> được trang trí bằng những chùm chỉ màu sắc phong phú? Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Chim họa mi nhồi rơm? Hi-hi-hi! Chiếc mũ ebosi<sub>(8)</sub>? Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Cuộn giấy màu xanh lá cây buộc vào cành thông? Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! YSUKEN, anh vẫn không định mua rượu ngâm cho khỉ Mao sao? Hiểu rồi. Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ooh-auu!!!</p>
<p>Akiko thật sung sướng, nếu như bình minh không bao giờ đến. Nhưng mặt trăng đang bị che mờ bởi sương mù buổi sớm rồi kìa, và cũng gần đến lúc phải chia tay. Thật là đau khổ với một ngày dài đằng đẵng thiếu anh, YSUKEN!</p>
<p>Xong rồi… Anh muốn gì? Không, chỗ kín chỉ dành cho cấp độ vàng. Từ ngày hôm nay, YSUKEN, cơn gió xuân sẽ luôn phơi bày trước màn hình nơi anh với dòng chữ AKIKO hardcore<sub>(9)</sub>! Hay chí ít có biểu tượng được hiện lên! Những tấm ảnh chỗ kín, mà anh sẽ được nhìn thấy sự sống động và lôi cuốn từ cấp độ hardcore. Nếu như cửa sổ này làm phiền anh thì hãy đóng lại và làm việc của mình tiếp theo. Không, hiện tại anh không thể xem được. Muốn xem thì yêu cầu phải là thành viên vàng, nhưng anh chỉ đơn giản là thành viên chính thức. Sao? Tất cả được ghi trong mục terms and conditions, chữ nhỏ, trang 17.</p>
<p>Đừng suy sụp thế, YSUKEN. Akiko đã rất mãn nguyện ở trong bàn tay mạnh mẽ của anh, và cô ấy sẽ nói với anh làm thế nào để cùng với cô ấy đi xa hơn. Để được phép đi vào cấp độ hardcore, anh có thể nâng cấp từ thành viên chính thức lên vàng với 14,99$. Anh không cần nhập số thẻ tín dụng của mình nữa, dữ liệu đó đã được lưu trữ. Chỉ cần nhấn vào biểu tượng one-click purchase<sub>(10)</sub>, trước mắt anh sẽ mở ra thế giới khoái lạc không thể nào quên. Cũng với một cái nhấn chuột như thế anh có thể mua rượu ngâm cho khỉ Mao. Một cái nhấn chuột sẽ đưa anh gia nhập thành viên vàng, YSUKEN! Là thành viên vàng, anh có thể hưởng lạc hình ảnh chỗ kín của Akiko to gấp hai lần. Ở cấp độ hardcore, những vũ khí hoan lạc mới chờ đợi anh, trong số đó có vibrator<sub>(11)</sub> rung với vận tốc khác nhau. Ngoài ra đối với những thành viên vàng, Akiko sẽ chào đón bằng những tiếng Ooh-auu thay vì Ô-ô-ôi! Và sau đó là Aah-ooy-yaaa! cho điểm thưởng. Suy nghĩ đi YSUKEN. Akiko sẽ đợi anh.</p>
<p>Chào YSUKEN. Akiko và Mao rất nhớ anh. Địa chỉ IP 211.56.67.4, Master Card 5101 2486 0000 4051, cvc2-910, tài khoản ở ngân hàng “Alpha Bank”, phố Masha Poryvaeva<sub>(12)</sub>, nhà số 11. Anh có biết Masha Poryvaeva là ai không hả YSHUKEN? Toàn bộ con phố thuộc về một cô gái, người mà có thể làm cho Shogun<sub>(13)</sub> sung sướng, chắc chắn là vậy. Hay có thể cô ta mang trong mình một dòng máu danh giá từ cổ xưa? Thậm chí chúng em đã bắt đầu ghen tị rồi, YSUKEN ạ. Như chúng ta nói rằng, kẻ ăn chẳng hết người lần chẳng ra.</p>
<p>Công việc là công việc. Thuở xưa, vị lãnh chúa hùng mạnh&#8230; Gì? Lại bỏ qua à? YSUKEN, tại sao anh không bao giờ nghe em nói? Thôi được, tùy anh. Akiko rất vui mừng khi anh là thành viên vàng của trang web, đã bị lãng quên trong những ngọn núi cổ xưa của Nhật Bản. Sự viếng thăm của anh là vinh dự lớn đối với cô gái nghèo Akiko. Thật hiếm có người nào giống như người chồng, xuất hiện ở vùng núi cô đơn heo hút này. Có lẽ anh sẽ mua rượu ngâm anh đào cho khỉ Mao? Được rồi, chúng mình đi tiếp. Akiko cảm thấy xao xuyến, anh YSUKEN ạ. Dù cho một cô gái trẻ thẹn thùng và không cho phép cô ấy thú nhận điều này, nhưng thật sự cô ấy rất vui khi chỉ có anh và cô ấy. Vì thế hãy đi hanh hơn vào cái hang động khoái lạc, nơi khơi gợi ý chí về những ham muốn mãnh liệt của anh. Dù cho Akiko có muốn thì cô ấy cũng không thể chống cự được ý chí của anh, YSUKEN cường tráng. Nhưng cô ấy vẫn nhớ sự vuốt ve ngọt ngào của anh.</p>
<p>Phải rồi, cái hang động khoái lạc. Chẳng phải vậy sao? Lúc trước là sàn tatami, còn bây giờ là cột buồm cũ rích. Ở đó là tường màu xanh, còn đây là tường vàng. Ở đó là chân dung Toyotomi Hydeyoshi<sub>(14)</sub>, ở đây là Tokugawa Leyasu<sub>(15)</sub>. Gì thế? Nghe này YSUKEN, anh có một điệu bộ y như thế, như lần trước. Chẳng lẽ em sẽ nói với anh một điều gì đó?</p>
<p>Sao anh lạ trở nên thiếu tin tưởng như thế, YSUKEN? Không ai nói dối anh cả.</p>
<p>Chỗ kín sẽ hiện ra, trước mắt anh hiện giờ là góc nhìn A. Chuyển sang góc nhìn B đi. Thật đơn giản. Hãy nhấn chuột vào chiếc hông mảnh dẻ đang dậy thì của Akiko đi, anh sẽ nhìn thấy cái mà anh đang hứng thú. Đấy&#8230; Anh thấy sao?</p>
<p>Anh vẫn chưa hiểu, YSUKEN ơi. Anh nhận được ít, anh nhận được nhiều. Đúng thế, chính góc nhìn đó, giống như đã quảng cáo. Chính đó là để cho tất cả sự chán ngấy không thể lên tiếng rằng đã không mang đến những gì đã hứa. Nếu như anh muốn nhìn khuôn mặt thì hãy trở về góc nhìn toàn thể. Đúng như vậy. Để nhìn chỗ kín thì anh lại nhấn chuột vào chiếc hông mảnh dẻ đang dậy thì của Akiko. Đợi thêm một chút nào, hơi chậm một chút vì anh chuyển con trỏ quá nhanh. Ai có lỗi khi đường truyền nơi anh bị chậm. Không, không thể nào cùng lúc được. Hi-hi-hi! Không, Akiko không cười anh. Akiko kêu Hi-hi-hi! vì điều anh làm. Nghe này YSUKEN, ở đâu trong cuộc sống anh có thể nhìn thấy cả hai chỗ cùng một lúc? A? Là bất kỳ của ai đó? Bé yêu ơi, Akiko có thể là của ai khác nữa khi chỉ có hai ta ở đây?</p>
<p>Cái gì? Vẫn như thường lệ. Anh nhìn những hạt cườm trên tường? Không cần phải nhắc lại? A? Búa chim nào đâu. Đó là cái <em>vibrator</em> rung với vận tốc khác nhau. Hi-hi-hi! Akiko đã nói Hi-hi-hi! rồi đấy! <em>Vibrator </em>chỉ làm việc ở góc nhìn B và C. Phải rồi, những góc đó thì không nhìn thấy được, nhưng được cái nó gây tác dụng. Gì cơ? Trái tim hồng thay đổi nhịp đập. Chúng em không nói dối anh đâu, YSUKEN. Sẽ có một góc nhìn khác tới chỗ kín. Hãy chuyển con trỏ sang góc nhìn C, và nhấn chuột vào chiếc hông mảnh dẻ đang dậy thì của Akiko từ hướng khác. Đấy&#8230; Sao nào? Lại không thích à? Hình ảnh nhìn từ dưới chân lên nghĩa là gì? Nghe này YSUKEN, khi anh quay từ đằng sau ra đằng trước trên phố Masha Poryvaeva, có gì mới chăng. Có thể anh không hài lòng với cách thế giới đã được xây dựng lên?</p>
<p>Hi-hi-hi! Vâng, lại Hi-hi-hi. Suy nghĩ đi. Thử thay đổi tốc độ xem sao? Tại sao lại có ba tốc độ? Akiko sẽ cho anh thấy cái đó hoạt động thế nào. Hiển nhiên mọi thứ không có gì là không rõ ràng. Anh định nhìn gì thế YSUKEN? Anh có thể bằng mắt mà phân biệt được tần số một trăm héc và ba trăm héc sao? Bật tốc độ thứ nhất lên. Anh có nghe thấy tiếng tức-đức- tức-đức-tức-đức? Anh nghe thấy mà.</p>
<p>Bây giờ bật tốc độ thứ hai lên. Anh có nghe thấy tư-đư-tư-đư-tư-đư?</p>
<p>Thứ ba. T-r-r-r-r-r. Tất cả hoạt động bình thường. Càu nhàu thế đủ rồi. Tốt hơn là anh nên làm cho Akiko của mình được dễ chịu. Hi-hi-hi! Hi-hi-hi! Hi-hi-hi! Ừm, Hi-hi-hi! đối với tất cả các tốc độ. Không biết nữa, có thể anh gõ vào không đúng chỗ. Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! A? Làm sao? Chả lẽ anh không nghe thấy Ooh-auu? Việc gì anh phải hỏi em thích hay không thích nữa. Em kêu Ooh-auu! để cho anh không cần phải hỏi gì thêm nữa.</p>
<p>Đừng, hãy dựng lên. Đừng chúc xuống, đừng sợ. Nghĩ đi YSUKEN, hãy nghĩ đi!</p>
<p>Anh không có cảm giác rằng chưa đạt tới cảm giác mãn nguyện sao? Quay lại góc nhìn tổng thể, ở đó có rất nhiều dụng cụ. Kẹp tóc? Hi-hi-hi! Lò lửa ô van có góc? Hôm nay anh rực lửa quá!</p>
<p>Nắm cơm? Hi-hi-hi! Chân dung Tokugawa Ieyasu? Với tất cả cái này sao? Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Ah, YSUKEN tuyệt vời&#8230; Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Hi-hi-hi! Anh thấy chưa YSUKEN, thậm chí Akiko cũng không biết hết về các dụng cụ. Đừng sợ thử nghiệm. Những thứ anh cần đều ở quanh đây cả. Những trang bị của samurai? Hi-hi-hi? Chai sa-kê? Hmm&#8230; Anh biết là có thể thử mà. Không dịch chuyển được à. Có lẽ một lần nữa lại là khỉ Mao ngồi lên đường truyền. Bây giờ cô bé sẽ trèo xuống.</p>
<p>Sao anh lại rụt rè thế YSUKEN&#8230; Vậy thì sao, to thì sao? Chúng em là những cô bé mới lớn mảnh dẻ và rất thích cái đó. Đấy&#8230; Đấy&#8230; Không, sẽ rất khó cho anh. Akiko nói rất chính xác rằng sẽ khó khăn cho anh. Tấm lót cho con chuột của anh thế nào? Không, nhỏ quá. Vứt hết những thứ linh tinh trên bàn đi, để không có gì cản trở tay anh. Cần phải có một khoảng trống hình vuông với đường chéo khoảng một mét để điều khiển chuột. Đúng thế. Nào&#8230; Thêm một lần nữa. Sao lại dừng lại thế. Nhanh hơn, nhanh nữa lên&#8230; Ooh-auu! Ooh-auu!&#8230; Lại ngủ hay sao hả YSUKEN, đừng dừng lại, điểm đó sẽ bị giảm đấy&#8230; Ooh-auu! Ooh-auu!&#8230; Akiko đã nói là đừng ngủ rồi mà. Đúng thế, mười lần nhấn chuột mới được một lần Ooh-auu. Thế anh muốn gì? Một lần nhấn được mười lần Ooh-auu? Điều đó chỉ có thể với thành viên bạch kim thôi. Mỏi tay rồi sao? Thành công cần phải qua gian khổ. Đừng rên rỉ lên như thế&#8230; Ooh-auu! Ooh-auu!&#8230; Bỏ cái đầu chuột đi. Akiko đã nói gì ư? Đừng giữ đầu chuột, như thế anh sẽ chuyển từ góc nhìn này sang góc nhìn khác. Vì điều này mà anh đã mất ba điểm, YSUKEN. Và hãy giữ cái chai lâu nhất có thể, như thế sẽ rỏ ra nhiều hơn sau mỗi lần nhấn chuột. Ooh-auu! Ooh-auu!&#8230; Ooh-auu! Đấy&#8230; Ooh-auu! Ooh&#8230;</p>
<p>Lại ngủ nữa rồi à? Anh nói gì? Gì nào? Đó cũng là <em>cybersex</em><sub>(16)</sub> khi anh dùng tay kích thích nách của em. Anh nghĩ rằng đó là nách của anh? Được rồi, anh yêu. Em cũng muốn nách của em làm sao để trở thành của anh thường xuyên hơn. Anh lại càu nhàu và càu nhàu tất cả. Cằn nhằn và cắn nhằn mọi thứ. Nói chung thì anh chờ đợi điều gì từ cuộc sống? Akiko có cảm giác rằng, YSUKEN ạ, rằng anh chẳng thích thú gì thế giới này, anh bắt bẻ mọi thứ. Gì thế? Gì thế? Nghe này, đừng cố gắng làm thế được không? Thế nào? Sao? Anh đã nói thế sao, YSUKEN? Nào, hãy chuyển sang góc nhìn A và nhìn vào mắt em. Đúng thế.</p>
<p>Nhắc lại xem nào. Anh thấy chuyện này tởm lợm? Anh đã chán mân chuột rồi sao? Nói chung thì ngoài cuộc sống thực kia anh làm gì hả YSUKEN? Không phải việc của em? Anh có muốn Akiko trả lời không? Ở cuộc sống thực, anh tự sướng từ sáng tới tối dưới cặp mắt ốc nhồi màu đen của chính khách Ben Franklin ở tờ một trăm đô la Mỹ. Chẳng có một sự lựa chọn nào khác. Các người đều làm thế cả. Thậm chí chẳng có ai hiểu rằng chính họ tự kích thích mân mê sờ mó hắn, bởi vì phía dưới chiếc khăn quàng cổ, hắn chẳng còn gì cả, ngoài hình ô-van màu đen. Đơn giản là các người đều dùng tay để sục hăng và nhanh một vật dài dài, trong khi nhìn nhau với cái nhìn bí ẩn. Điều đó thì anh lại không thấy tởm lợm, YSUKEN. Nhưng anh lại thấy tởm lợm khi làm chuyện đó với Akiko, đúng thế không? Trong khi đó Franklin không kêu Ooh-auu cho anh nghe, bởi vì nếu được như vậy thì người ta đã viết về anh trên tạp chí Forbes<sub>(17)</sub>. Nhưng hắn đã không viết tên anh, YSUKEN ạ. Anh có thể đổ mồ hôi máu, nhưng Franklin thậm chí chẳng thèm nhìn anh. Hắn không biết rằng YSUKEN đang thủ dâm ở dưới hình ô-van, anh hiểu chứ? Và khi nào hắn lăn vào anh, cuộn tròn trong tay anh một cách vô tác dụng, thậm chí lúc chia tay hắn không nói nổi Hi-hi-hi!, tất cả chỉ là vẻ oai nghiêm nhìn về nơi xa xôi với cặp môi mím lại. Anh rõ rồi chứ?</p>
<p>Hắn mới đáng thương. Hắn đã chán được chuột mân mê. Nếu như anh yêu cầu cao như vậy thì YSUKEN ạ, anh nên cố gắng đạt tới và tự mua cho mình chức năng làm tăng độ mạnh của nhãn quan <em>cyber</em> với mười lăm nghìn đô la. Khi đó anh sẽ nhìn vào chuột, và thấy ở đó tiếng Hi-hi-hi của mình. Và nếu thêm mười năm nghìn nữa, anh có thể mang máy rung kích thích cộng hưởng vào tiếng Hi-hi-hi của mình. Rồi sau đó anh sẽ  rơi vào ảo giác hoàn toàn là đang điều khiển dụng cụ cứng của mình sau những tiếng Hi-hi-hi ngay trong thời điểm thật. Nhưng để được như vậy thì ít nhất lão Franklin đen đúa kia phải kêu O-o-oy! Nhưng hắn đã không làm. Và sẽ không làm. Bởi vì, chân tình mà nói, anh là người bị sinh lầm thời đại và lầm địa thế. Vì thế hãy tự mãn với những tấm ảnh trên mành hình và con chuột trong tay. Anh còn muốn gì nữa với một trăm đô la?</p>
<p>Như vậy là một trăm đô la. Gì cơ? Hãy tính lại xem nhé. 24,99$ cho thành viên chính thức, 14,99 để nâng cấp lên thành viên vàng, và với 55,99$ chúng em sẽ khuyến mãi đăng kí cho anh vào trang Hoàng tử Genji<sub>(18)</sub> và những đứa trẻ tinh nghịch. Sao lại tại sao? Đó là bởi chúng em tự động làm thế để thuận tiện cho mọi thành viên vàng. Anh nên nhớ rằng sự khuyến mại chỉ cho phép tới lần kết nối tự động đầu tiên tới vị trí thành viên vàng của anh. Sau đó thì… Sao? Không, anh vẫn chưa hiểu rồi YSUKEN. Thành viên tạm thời thì không thể kết nối. Thành viên vàng thì tự động kết nối được. Thành viên bạch kim lại không kết nối được với dịch vụ này.</p>
<p>Gì cơ? Hãy tố cáo. Hãy kiện tụng đi. Tất cả đều được ghi rõ trong mục <em>terms and conditions</em>, trang 21, đoạn thứ hai từ trên xuống. Thành viên vàng sẽ được khuyến mại năm mươi phần trăm khi vào các trang tương thích với sở thích bản thân theo mức giá tại thời điểm đó. Gì cơ? Ối… Sao anh lại có thể nói như vậy được hả YSUKEN, sau khi chúng ta đã cùng nhau chừng ấy. Ôi… Hãy để khỉ Mao giải thích tiếp cho anh, còn Akiko sẽ khóc…</p>
<p>Có gì không rõ nào, thưa ông? Vâng, là khỉ Mao. Đúng là như vậy, cho nên chúng tôi đã đăng kí cho ông với 59,99$. Nếu đúng giá thì phải là 119,99$, ông có thể kiểm tra. Làm sao chúng tôi biết được sở thích của ông ư? YSUKEN, ông hãy nhìn kỹ lại mình trên <em>Recently viewed sites</em><sub>(19)</sub>, nó nằm ở giữa báo Ngày mai và Thông tin thông tấn xã Nga. Sao hả? Hot Asian Boys<sub>(20)</sub>. Có đúng thế không? Có vậy. Vì thế mà chúng tôi kết nối ông với hoàng tử Genji. Đừng lo. Ở đó đều là tranh vẽ, sự tưởng tượng của họa sĩ sẽ không có vấn đề gì với luật pháp cả. Nhưng với Hot Asian Boy thì có thể lắm, ông YSUKEN ạ. Ông đã vào đó một cách ngẫu nhiên? Vâng, điều đó vẫn xảy ra, vẫn xảy ra&#8230; Đừng rối loạn lên thế YSUKEN, ông không phải là người thích ấu dâm duy nhất trên thế giới. Ông hỏi ấu dâm nào ư? Bây giờ tôi sẽ chỉ cho ông… Ấu dâm trong bụng mẹ. Đây là loại ấu dâm mà người ta thích làm chuyện đó với trẻ con vẫn trong bụng mẹ. Cái gì? Chả lẽ theo ông, chúng tôi phải nghĩ một cách cao siêu, nếu như ông lướt từ Hot Asian Boys tới Pregnant Latino Teens<sub>(21)</sub>, hoặc từ Pregnant Latino Teens tới Hot Asian Boy? Vì thế chúng tôi nghĩ rằng ông là một kẻ thích ấu dâm trong bụng mẹ từ jihad<sub>(22)</sub> Hồi giáo. Tại sao ư? Thế ai khởi công làm trang web <em>kavkaz.org</em>? Download tục ngữ Chesnia? Anh muốn chế nhạo hả? Aha. Hãy cười đi. Cười thật sự đi, đồ chó má. Có rất nhiều kẻ đã cười tôi, và ông cũng sẽ cười. Thật tội nghiệp. Ông nghĩ rằng chúng tôi ở đây không hiểu ông là ai sao YSUKEN? Địa chỉ IP 211.56.67.4, Master Card 5101 2486 0000 4051? Ông nghĩ như thế là mù mờ sao? Có điều gì đó mách bảo chúng tôi rằng Masha Poryvaeva tan vỡ rất nhanh. Thật tội nghiệp… Cái gì, mẹ kiếp? Nằm! Dậy! Nằm! Dậy! Nằm! Dậy! Nằm! Dậy! Hiểu chứ, mẹ kiếp? Nằm! Dậy! Vẫn chưa hiểu sao? Và bây giờ hãy cầm lấy chai rượu, đồ chó, và chạy sang góc nhìn B, ở chỗ kín. Nhanh lên và im lặng! Xin lỗi Akiko đi!</p>
<p>Anh hiểu hết những gì Mao nói chứ YSUKEN? Tại sao, anh có thể nói. Thỉnh thoảng. Không to tiếng và phải chú tâm. Phải làm việc khi nào cần. Ví dụ như khi nào Akiko kêu Ooh-auu! thì anh hãy đáp lại nhỏ nhẹ rằng Aa-ah! Aa-ah! Hãy im lặng và đừng lảm nhảm, ngay cả lạy chúa Allah. Thậm chí cả khỉ Mao cũng không thể giúp được. Anh hiểu chứ? Và xin anh hãy làm việc với con chuột, đừng ngủ. Anh nên dành dụm từng điểm chứ đừng lãng phí. Cuộc sống là vận động. Nhanh lên nào. Nhanh nữa lên. Hãy trân trọng những gì mình đang có, YSUKEN ạ, bởi vì ở châu Phi, đặc biệt những vùng gần xích đạo, con người ở đó chỉ mơ ước được như vậy. Ooh-auu! Họ chẳng yêu thích gì thế giới, anh biết không. Anh đã không hiểu rằng anh đã may mắn như thế nào khi gặp được em. Ooh-auu! Ooh-auu! Vì thế mà anh đang kêu ộp oạp một cách không thật lòng. Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Anh đừng nghĩ những kẻ khác thông minh hơn anh, mà ngược lại, hãy nghĩ rằng họ ngu si hơn, dù họ có nhiều tiền hơn. Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Nếu như anh muốn thứ gì đó thật đặc biệt, một mơ ước trong sáng, thì chúng em làm sao có thể phản đối được. Nhưng chỉ âm thầm thôi nhé, chỉ chúng ta biết với nhau thôi. Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Giờ thì chúng em đăng kí thành viên bạch kim cho anh, sẽ nhập số tài khoản của anh, rồi anh sẽ nhận được một tấm ảnh nào đó. Ooh-auu! Ooh-auu! Sao thế YSUKEN? Sao lại không cần. Ở đó bắt đầu có <em>anal-sex</em> đi vào cửa sau đấy! Sẽ đăng ký, nhất định đăng ký. Ooh-auu! Hơn nữa, chúng em sẽ khuyến mại cho anh. Chỉ có anh mới tự hiểu được điều gì cần phải làm trong cuộc sống. Có thể ưng, có thể không, một lúc nào đó. Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Chắc anh vẫn chưa biết vì như thế mà <em>karaoke</em> ra đời. Khi nào trên màn hình xuất hiện Aa-ha! thì anh cũng nói theo. Anh hiểu chứ? Chưa nghe thấy. Hiểu chứ? Tốt lắm. Nhưng nhỏ nhẹ thôi. Bên kia tường, hàng xóm đang nghỉ ngơi, sáng mai họ phải đi làm. Và hãy nhấn chuột, nhấn, nhấn. Điều tội tệ nhất trong cuộc sống là mất nhịp. Đúng rồi… Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Đấy, anh đã toát mồ hôi vì sung sướng, ngốc ạ. Akiko với anh thật tuyệt vời, thấy chưa. Ooh-auu! Ooh-auu! Ooh-auu! Aah-ooy-uaaa!</p>
<p><strong><em>* Chú thích của dịch giả:</em></strong></p>
<p>(1) thành viên (của trang web hay diễn đàn trên mạng).</p>
<p>(2) cài đặt đường vào.</p>
<p>(3) những quy định sử dụng trang web.</p>
<p>(4) Quan Âm.</p>
<p>(5) bỏ qua câu chuyện.</p>
<p>(6) một loại chiếu đan bằng rơm của Nhật Bản.</p>
<p>(7) khối cầu hoa, làm bằng giấy.</p>
<p>(8) một loại mũ mà các samurai đội.</p>
<p>(9) phim ảnh khiêu dâm cấp độ nặng.</p>
<p>(10) một cách mua bán trên mạng.</p>
<p>(11) dương vật giả chạy bằng điện, có thể làm cho rung.</p>
<p>(12) Masha Poryvaeva (1923-1942), nữ du kích- tình báo Liên Xô, bị phát xít Đức giết hại.</p>
<p>(13) một tước hiệu cao cấp trong quân đội Nhật Bản thời kì các Mạc phủ.</p>
<p>(14) Toyotomi Hydeyoshi (1537-1598), nhà quân sự- chính trị Nhật Bản.</p>
<p>(15) Tokugawa Ieyasu (1543-1616), nhà quân sự- chính trị Nhật Bản, mở đầu giai đoạn Mạc phủ Tokugawa.</p>
<p>(16) tình dục qua mạng internet.</p>
<p>(17) tạp chí kinh doanh nổi tiếng của Mỹ với việc tạo ra các danh sách, nổi bật nhất là danh sách tỷ phú.</p>
<p>(18) tên nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết cổ Nhật Bản thế kỉ XI, diễn tả tình yêu được lý tưởng hóa đồng thời cũng có một cái nhìn đa diện về tình dục.</p>
<p>(19) ở đây là trang công cụ thống kê mức độ thường xuyên vào các trang web.</p>
<p>(20) trang web về bé trai châu Á hấp dẫn.</p>
<p>(21) trang web về bé gái Mỹ La-tinh có bầu.</p>
<p>(22) thánh chiến của người Hồi giáo, nhưng ý nghĩa sơ khởi chỉ là đấu tranh cho con đường của Allah.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/18503/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Li&#234;n văn bản số 2</title>
		<link>http://damau.org/archives/16502</link>
		<comments>http://damau.org/archives/16502#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 22 Oct 2010 07:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Một Danna</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/16502</guid>
		<description><![CDATA[Đen đặc. Những giọt cà phê đầy ngập trong cổ họng. Chăm chú. Mắt. Màu đen. Chất lỏng. Chóng chánh. Bọt. Những con sóng… Giữa đại dương bóng tối, một mình ngụp lặn. Nước dâng đến mũi và mắt. Có lẽ tôi đuối sức, và lơ lửng giữa sự mát lạnh, chập chờn.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p><i>…vào trong (thơ) Đoàn Thị Cảnh…</i></p>
<p>&#160; <br /><strong>1.</strong></p>
<p>Tôi uống âm thanh tràn qua thành thủy tinh và chạm vào đáy cốc    <br />Nhận ra cá tính của từng lần va đập.     <br />Những vết nứt lặng im đang hoài thai âm của đổ vỡ     <br />Và cái chết của ý hình là lúc lời được thốt lên.</p>
<p><i>(Âm thanh của tiệc đêm -</i> <i>ĐTC)</i></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>2.</strong></p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2010/10/MDLvb2a.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" title="MD-Lvb2a" border="0" alt="MD-Lvb2a" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2010/10/MDLvb2a_thumb.jpg" width="244" height="169" /></a> </p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>3.</strong></p>
<p>Đen đặc. Những giọt cà phê đầy ngập trong cổ họng. Chăm chú. Mắt. Màu đen. Chất lỏng. Chóng chánh. Bọt. Những con sóng… Giữa đại dương bóng tối, một mình ngụp lặn. Nước dâng đến mũi và mắt. Có lẽ tôi đuối sức, và lơ lửng giữa sự mát lạnh, chập chờn. Những ngọn núi trong lòng đại dương, im lìm, cũng đen, một lòng chảo. Thành phố. Tiến gần hơn và nhận ra cũng ngược xuôi. Hối hả.</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>4.</strong></p>
<p>Tôi để mặc dòng người qua, kiến bò khắp ngả,    <br />tự nhấn mình theo tiếng vọng của đại dương,     <br />chết đuối dần theo phổ âm ghi trên rèm cửa,     <br />chiều sột soạt, nắng cựa, chiếc khăn trùm đầu.     <br />Tôi để mặc nắng chiếu qua con ngươi     <br />thiêu viễn cảnh những cuộc người cháy khét,     <br />tình nơi đâu chặn lối đường mỏi mệt,     <br />một ổ gà, vấp ngã giữa tháng năm.</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>5.</strong></p>
<p>Tôi đã cháy trong tàn tro đêm trước    <br />Thành ánh sáng hôm nay và lại thành tro tàn&#160; một ngày sẽ khép     <br />Và bài ca của&#160; lửa lúc mặt trời mọc     <br />Như ráng đỏ bình yên cháy trong lòng mỗi người ngày sám hối     <br />Đêm nguyện cầu từng giấc mơ chắp cánh     <br />Bay về phía đông     <br />Phía lửa mặt trời.</p>
<p><i>(Bài ca của lửa &#8211; ĐTC)</i></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>6.</strong></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" title="clip_image004" border="0" alt="clip_image004" src="http://bientap.vanhocvietnam.org/wp-content/uploads/2010/10/clip_image004_thumb.jpg" width="244" height="162" /></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>7.</strong></p>
<p>Tôi đang đốt cháy mình, thời gian, làn da giữa những khe cơ, đuôi khoé mắt. Tôi không thể nào đứng ngoài nhìn ngọn lửa lom rom khắc khoải, chờ đợi hàng thế kỷ ngán ngẩm như thế. Cuộc sống như một chớp mắt, cuộc chết có lẽ còn ngắn hơn, sự tái sinh rồi cũng trở nên nhàm chán, như chiếc kim đồng hồ chuyển qua số 12. Tôi muốn cháy, huỷ diệt chính tôi ngay trong lúc này.</p>
<p>Mùi khét của lông.</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>8.</strong></p>
<p>Tôi cháy để huỷ diệt chính cuộc đời mình    <br />như chúng ta vẫn hàng ngày đi về cái chết     <br />không có tàn tro khi chưa bao giờ là lửa     <br />và mỗi người vẫn hát vào mỗi sớm mai lên     <br />Cháy để thành tro     <br />Và sống để chờ đợi     <br />Một nhành trăng mọc từ phía bàn tay.</p>
<p><i>(Bài ca của lửa – ĐTC) </i></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>9.</strong></p>
<p>Tôi nghĩ về sự tan biến của thân xác,    <br />cái chết,     <br />nhưng thân thể của tôi đâu có là một khối đặc,     <br />những tế bào, hợp thành và tan rã,     <br />chúng liên kết và luôn tồn tại những khoảng trống trên da,     <br />để nơi đó da anh xâm nhập vào, và tôi biến mất, hoà,     <br />cái chết     <br />có thể như một sự thăng hoa,     <br />nơi tận cùng của khoái cảm, nhưng, cái chết đã luôn tồn tại, trong hiện sinh,     <br />hiện-sinh-diệt,     <br />ngay lúc này chúng ta đang chết,     <br />như những ngón tay chúng mình đang hợp vào nhau.</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>10.</strong></p>
<p>Tôi cảm thấy mình yếu đuối, mệt mỏi vì cứ phải kể chuyện mãi cho mình. Tối nay tôi sẽ thư giãn, khước từ, khám phá những khoái lạc của sự chết đuối, cảm thấy thân thể mình thoát khỏi mình, một thân hình mới luồn vào trong tôi, chân tay hắn trong chân tay tôi, mồm hắn trong mồm tôi. Tôi chào cái chết, hình thái của sự sống trong đó tôi không phải là tôi. Có một sự nhầm lẫn mà tôi phải thấy, nhưng tôi từ chối thừa nhận, là khi tôi tỉnh dậy dưới đáy đại dương thì tiếng nói vĩnh cửu rì rào thoát ra từ môi tôi dưới hình thức những bong bóng nước, những từ trong nuớc. Phiền muộn xiết bao! Những cái này bao giờ chấm dứt? Mặt trăng chiếu trên những nếp gấp đen của một người đàn bà nằm sõng soài trên đất lạnh. Một con quỉ mặt xám như tro tỏa mùi chướng khí. Những lời nói thoát ra từ cặp môi xanh tái kia là của tôi. Chết đuối. Tôi chết đuối trong chính mình…</p>
<p><i>(Giữa miền đất ấy – Coetzee)</i></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>11.</strong></p>
<p>Những bó cơ rã rời, mất liên lạc với những suy nghĩ của tôi. Chúng tự do trôi nổi giữa không trung… Suy nghĩ của tôi cũng về sự trôi nổi, nhưng có lẽ ở đại dương, vì tôi thấy những đợt chất lỏng mặn tràn qua mắt. Đã bao nhiêu đêm tôi trôi mình trên chiếc giường mát lạnh này? Cuộc đại hồng thuỷ bao giờ chấm dứt? Con thuyền của tôi khi nào sẽ rách nát tan tành trong cơn bão biển? Liệu có phải tôi đang mong một sự hủy diệt hoàn toàn của chính tôi, hoàn toàn, hơn cả cái chết, hoàn toàn, không tái sinh chuyển kiếp, hoàn toàn, không thể lên thiên đàng, hoàn toàn, không thể xuống điạ ngục? Phải chăng có sự huỷ diệt hoàn toàn như thế? Hay đó chỉ là những huyễn tưởng của tôi?</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>12.</strong></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" title="clip_image006" border="0" alt="clip_image006" src="http://bientap.vanhocvietnam.org/wp-content/uploads/2010/10/clip_image006_thumb.jpg" width="244" height="189" /></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>13.</strong></p>
<p>Ở tận sâu trong bóng tối đó, tôi nghĩ đến mặt biển dưới cơn mưa. Trời mưa không tiếng động trên đại dương rộng lớn, mà không ai biết cả. Những giọt nước đập lên mặt nước im lặng, và ngay cả những con cá cũng không có chút ý thức nào về điều đó.</p>
<p><i>(Phía nam biên giới, phía tây mặt trời – Haruki Murakami)</i></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>14.</strong></p>
<p>Những ý nghĩ chuyển động trong đêm    <br />Tôi bám vào giấc mơ trăng đầy của ngày nguyệt thực     <br />Loài bò sát nào trước khi chết     <br />đã mơ về những đôi chân.</p>
<p><i>(Những giấc mơ – ĐTC) </i></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>15.</strong></p>
<p>Có thể một động vật đã đi vào trong tôi    <br />Bò sát.     <br />Tôi không biết tên của nó là gì     <br />Cứ gọi là bò sát.     <br />Từ tôi chảy ra chất lỏng     <br />Là tôi hay bò sát?     <br />Có lẽ nên hoả thiêu     <br />Xác chết của bò sát.</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>16.</strong></p>
<p>Chất lỏng. Chảy. Dòng sông. Tiếng rầm rì len lỏi qua vách tre. Tôi nghe thấy những câu chuyện cổ tích từ thời thơ ấu. Chim vàng anh. Cá bống. Voi chín ngà. Gà chín cựa. Nước mắm chảy ra từ thân hình cô Cám. Nước sông dâng cao theo tiếng gọi Thuỷ thần.</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>17.</strong></p>
<p>Tiếng của sóng không chỉ được đường con sông ra biển    <br />Tiếng lá cành không dạy cây sung cách nào đơm quả chát.     <br />Chạm cốc này không nằm trong trình duyệt     <br />Rót cho đầy một thang âm.</p>
<p><i>(Âm thanh của tiệc đêm &#8211; ĐTC)</i></p>
<p>&#160;</p>
<p><i></i></p>
<p><strong>18.</strong></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" title="clip_image008" border="0" alt="clip_image008" src="http://bientap.vanhocvietnam.org/wp-content/uploads/2010/10/clip_image008_thumb.jpg" width="244" height="177" /></p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>19.</strong></p>
<p>Lúc bắt đầu ở đôi môi    <br />Tôi đã mơ về xa hơn     <br />Lúc sóng tràn qua đôi mắt     <br />Khởi nguyên giấc mơ triều dâng ngóc ngách tâm hồn.</p>
<p><i>(Những giấc mơ – ĐTC)</i></p>
<p>&#160;</p>
<p><i></i></p>
<p><i>* tranh minh hoạ của Một Danna</i></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/16502/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đại bi ca gửi John Donne</title>
		<link>http://damau.org/archives/11658</link>
		<comments>http://damau.org/archives/11658#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 23 Apr 2010 07:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Joseph Brodsky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dịch Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Sang Việt ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/11658</guid>
		<description><![CDATA[John Donne đã ngủ, xung quanh đều đã ngủ. 
Tường, sàn nhà, những bức tranh, 
bàn, thảm, then cửa, móc treo, tủ, 
chăn chiếu, ngọn nến và mành.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p>John Donne(1) đã ngủ, xung quanh đều đã ngủ.<br />
Tường, sàn nhà, những bức tranh,<br />
bàn, thảm, then cửa, móc treo, tủ,<br />
chăn chiếu, ngọn nến và mành.<br />
Tất cả đã ngủ. Cốc chén và chai lọ,<br />
dao kéo, bát đĩa sứ, pha lê,<br />
đèn đêm, bánh mì, kính, đồng hồ,<br />
bậc cầu thang và cánh cửa. Đêm khắp nơi.<br />
Đêm khắp nơi: ở góc phòng, trong mắt, trong chăn,<br />
giữa trang giấy, trên bàn và cả trong lời,<br />
trong củi, trong kìm, ở góc đã tắt<br />
bếp lò, và trong từng đồ vật.<br />
Trong áo kamzon, trong giày, trong tất,<br />
sau lưng ghế, trên giường, trong gương,<br />
trong chậu, trên thánh giá, trên vải trải giường,<br />
trong ủng, trong chổi quét sân. Tất cả đã ngủ.<br />
Tất cả đã ngủ. Cửa sổ. Tuyết trên ô cửa.<br />
Mái dốc nhà hàng xóm phủ trắng, như vải trải bàn.<br />
Cả khu phố trong giấc ngủ mơ màng,<br />
bị khung cửa sổ cắt ra như chết.<br />
Cổng vòm, tường, cửa sổ đều ngủ hết.<br />
Đá rải đường, song chắn, những khóm hoa.<br />
Không ánh sáng, không tiếng bánh xe . . .  <br />
Hàng rào, hoa văn trang trí, bệ đá.<br />
Đã ngủ rồi, cánh cửa, nhẫn, bút, móc treo,<br />
những ổ khóa, tay nắm, và cả chìa.<br />
Không nơi đâu còn tiếng gõ, tiếng thầm thì.<br />
Tất cả ngủ. Ánh sáng hãy còn lâu. Chỉ tuyết âm ỉ.<br />
Nhà tù, lâu đài ngủ say. Những chiếc cân, hay<br />
những hàng ghế ở chợ, thịt lợn, cũng ngủ say.<br />
Nhà, sân sau. Xích chó cũng ngủ.<br />
Mèo ngủ, với đôi tai dựng lên.<br />
Chuột và người ngủ. London đã ngủ yên.<br />
Ngủ những cánh buồm ở cảng.<br />
Nước và tuyết sau thùng xe ngủ mơ màng,<br />
nơi xa xăm bầu trời cũng đã ngủ.<br />
John Donne đã ngủ. Biển say giấc cùng anh.<br />
Và cũng ngủ cả bờ cát trắng.<br />
Những hòn đảo chìm trong một giấc mơ.<br />
Mỗi khu vườn khóa bằng ba ổ khóa.<br />
Những cây phong, tùng, thông đều ngủ cả.<br />
Đã ngủ những ngọn đồi dốc, dòng suối, lối mòn.<br />
Cáo, chó sói. Cả gấu cũng ngủ ngon.<br />
Tuyết rơi đầy trước cửa hang trắng xóa.<br />
Chim cũng ngủ. Tiếng hót không vang lên.<br />
Quạ không kêu, đêm, không có tiếng chim<br />
cú cười. Khoảng không nước Anh im lìm.<br />
Ngôi sao lấp lánh. Chuột chạy với lỗi lầm<br />
Tất cả đã ngủ. Những người chết nằm<br />
yên trong mộ. Lặng lẽ ngủ. Những người sống<br />
ngủ trong biển áo mênh mông.<br />
Cô đơn. Say sưa. Ngủ trong vòng tay.<br />
Tất cả đã ngủ. Núi, rừng và sông.<br />
Đã ngủ cả thú dữ và chim, chết và sống.<br />
Chỉ tuyết trắng bay lượn từ trời đêm.<br />
Nhưng ở đó, phía trên đầu tất cả.<br />
Những thiên thần đã ngủ. Trần gian<br />
bất an được quên đi trong giấc mộng thánh thần.<br />
Địa ngục ngủ, và thiên đàng cũng ngủ.<br />
Không một ai lúc này ra khỏi nhà .<br />
Thượng Đế ngủ. Mặt đất giờ xa lạ.<br />
Mắt không nhìn và tai chẳng thấy nỗi đau.<br />
Quỷ sứ và lòng hận thù ngủ cùng nhau<br />
trên những cánh đồng nước Anh trắng xóa.<br />
Kị sỹ ngủ. Thiên thần ngủ với kèn.<br />
Ngựa nằm mơ lắc lư bập bềnh.<br />
Tất cả thiên thần nhóm thành một đám đông.<br />
ôm lấy nhau ngủ dưới mái vòm nhà thờ thánh Paul(2).<br />
John Donne đã ngủ. Thơ ca đều ngủ cả.<br />
Những hình thức, những vần điệu. Không thể<br />
nhận ra âm mạnh hay yếu. Những buồn chán, tội lỗi, tệ<br />
nạn, im ắng như nhau, nằm trong âm tiết.<br />
Những câu thơ, như người anh em thân thiết<br />
dù chỉ thủ thỉ, một chút xoắn vào nhau.<br />
Nhưng tất cả đến thiên đường hẵng còn xa.<br />
Như thưa thớt, đậm đặc, trắng trơn, kết thành một khối.<br />
Tất cả dòng chữ ngủ. Nhịp i-am-bơ(3) đã ngủ rồi.<br />
Nhịp cô-rê(4) ngủ như kẻ canh chừng, bên trái, bên phải.<br />
Những tưởng tượng dòng thời gian chợp mắt trong thơ.(5)<br />
Và sự vinh quang cũng ngon giấc sau đấy.<br />
Những tai họa ngủ. Những đau đớn ngủ say.<br />
Những lỗi lầm ngủ. Thiện và ác nằm ôm nhau.<br />
Các nhà tiên tri ngủ. Tuyết rơi trắng một màu<br />
trong không gian tìm vết bẩn màu đen.<br />
Tất cả đã ngủ. Đống sách ngủ say.<br />
Dòng sông ngôn từ phủ lên bởi băng giá lãng quên.<br />
Những bài diễn văn ngủ với sự thật của mình.<br />
Xiềng xích ngủ. Chỉ khua lên rất khẽ.<br />
Tất cả ngủ. Thiên thần, quỉ sứ, Thượng Đế.<br />
Bạn bè, đầu sai, những đứa con của họ.<br />
Chỉ tuyết sột soạt trong bóng tối lang thang.<br />
Và chẳng còn âm thanh nào nữa trên thế gian.<br />
Nhưng kìa! Anh có nghe trong bóng đêm lạnh căm.<br />
có ai đó đang khóc, ai đó đang sợ hãi thì thầm.<br />
Có ai đó gửi mình cho mùa đông.<br />
Và đang khóc. Ai đó trong đêm sâu.<br />
Giọng thanh mảnh. Như mũi kim khâu.<br />
Không có chỉ . . . Người ấy cô đơn bơi cào<br />
trong tuyết. Khắp nơi lạnh và sương mù . . .  <br />
Khâu đêm tối với bình minh . . . Thật là cao!<br />
“Ai đang thổn thức? Thiên thần của tôi đấy ư?<br />
Người đợi tình yêu của tôi, dưới tuyết, đợi mùa hè?<br />
Trong tối tăm người lặng lẽ trở về.<br />
Có phải người đang kêu trong bóng đêm?” – Câu trả lời chẳng có.<br />
“Thiên thần ở nơi đó? Dàn đồng ca buồn<br />
nhắc cho tôi những giọt nước mắt tuôn.<br />
Có phải người từ bỏ nhà thờ của tôi<br />
đang mê ngủ. Có phải người?” – Im lặng.<br />
“Có phải người, Pavel(6)? Đúng rồi, giọng của người,<br />
đã khản đục bởi những bài thuyết giảng khô khan.<br />
Có phải người, tóc bạc, lệ chứa chan<br />
trong đêm tối” – Không một tiếng đáp lời.<br />
“Có phải đây là bàn tay che mắt nhìn trong tối,<br />
bàn tay mà tôi lờ mờ thấy ở khắp nơi?<br />
Có phải người, Thượng Đế? Dù ý nghĩ hoang đường,<br />
nhưng rõ ràng là một giọng rất cao đang khóc.”<br />
Im lặng. “Có phải thiên thần Gabriel(7)<br />
đang thổi kèn, một ai đó sủa rất to?<br />
Nhưng chỉ khi một mắt tôi được mở<br />
ra, mới thấy các kị sĩ thắng yên ngựa.<br />
Tất cả đã ngủ. Trong bóng đêm ấp ủ.<br />
Từ trời cao chó săn chạy cả đàn.<br />
Giữa mùa đông, tối tăm, có phải thiên thần<br />
Gabriel với chiếc kèn đang một mình nức nở?”</p>
<p>Không, John Donne, là tôi, hồn anh đó.<br />
Hồn cô đơn thấu tận trời cao,<br />
với sự lao động của mình tạo<br />
ra những tư tưởng nặng như xiềng xích.<br />
Anh vẫn bay khi mang trên mình những dị nghịch,<br />
những đam mê giữa tội lỗi bụi trần.<br />
Anh là chim và thấy nhân dân,<br />
thấy những mái nhà, những lối ngả.<br />
Anh thấy những gì bao la của biển cả,<br />
thấy ngục tối tâm hồn và địa phủ trần gian.<br />
Anh thấy những bóng bẩy của thiên đàng<br />
trong khổ đau vì đam mê chối bỏ.<br />
Anh thấy cuộc đời nổi trôi hòn đảo nhỏ.<br />
Và anh từng gặp gỡ với đại dương:<br />
khắp bốn phương chỉ là bóng đêm và tiếng hú.<br />
Anh bay quanh Chúa rồi ngược đường trở lại.<br />
Nhưng xích nặng không cho anh lên cao mãi<br />
để thấy thế gian chỉ là trăm cái tháp mà thôi,<br />
và sông như dải băng, từ đó nhìn xuống,<br />
ngày phán xử cuối cùng chẳng thể cuối cùng được đâu.<br />
Mảnh đất dưới kia không bao giờ thay khí hậu,<br />
phép nhiệm mầu có chăng trong giấc mộng mà thôi.<br />
Chúa trời chỉ là thứ ánh sáng đơn côi,<br />
trên ô cửa sương đêm mờ thức dậy.<br />
Cánh đồng hoang không ai cày cấy.<br />
Không tháng năm. Không thế kỉ.<br />
Chỉ tường cây vây bốn phía.<br />
Chỉ hạt mưa khóc trên nấm cỏ xanh rì.<br />
Người tiều phu đầu tiên, có con ngựa gầy<br />
chạy tới nơi rồi sợ hãi bị lạc, trèo lên cây<br />
thông và nhìn thấy thung lũng của mình<br />
ngập chìm trong lửa, ở nơi đó, phía xa.<br />
Tất cả đều rất xa. Ở đây là một vùng mờ ảo.<br />
Ánh mắt điềm tĩnh lướt qua những mái nhà.<br />
Ở đây sáng tỏ. Không nghe thấy tiếng chó<br />
Và tiếng chuông hoàn toàn không nghe rõ.<br />
Người tiều phu hiểu rằng tất cả đã xa,<br />
nên quay ngựa lại, phóng vào rừng xanh.<br />
Ngay lúc này, dây cương, bóng đêm, người, và cả<br />
con ngựa gầy – đi vào giấc mơ Kinh Thánh.<br />
Nhưng tôi không có đường, khóc nức nở.<br />
Đành quay về với những tảng đá.<br />
Thân xác tôi không thể đến nơi này.<br />
Chỉ khi chết tôi mới được bay lên đó.<br />
Một mình, khi đã quên người, ánh sáng của tôi,<br />
trong đất lạnh ẩm ướt, quên muôn đời,<br />
trong đau khổ vì ước mơ vô vọng muốn bay theo,<br />
để bằng máu thịt hàn gắn khoảng cách biệt.<br />
Nhưng này! Với những giọt thương tiếc,<br />
tôi đã làm u phiền chốn yên nghỉ của anh,<br />
khi tuyết bay vào đêm tối, không tan,<br />
gắn lại cách biệt, và những mũi kim<br />
bay tới bay lui giữa khoảng không đắm chìm.<br />
Không phải tôi khóc, mà là anh đó, John Donne.<br />
Anh nằm một mình, và bát trong tủ ngủ im<br />
khi tuyết vẫn rơi lên ngôi nhà nhỏ,<br />
khi tuyết vẫn bay vào bóng đêm từ đó.</p>
<p>Giống như chim, anh ta ngủ yên trong tổ của mình,<br />
con tim trắng trong và khát vọng sống<br />
trao gửi cho ngôi sao xa xôi<br />
mà giờ đây bị mây che khuất rồi.<br />
Giống như chim. Tâm hồn anh ta trong sạch,<br />
dù đường trần chắc chắn nhiều lầm lỗi,<br />
vẫn tự nhiên hơn tổ quạ<br />
trên đống xám xịt những tổ chim làm giả.<br />
Giống như chim, ban ngày anh ta thức dậy.<br />
Còn bây giờ nằm dưới vải trắng tinh,<br />
bởi khoảng không gian giữa xác và hồn<br />
được khâu bằng tuyết và giấc mộng.<br />
Tất cả đã ngủ. Nhưng còn vài câu thơ nữa<br />
còn chờ kết thúc, lỗ chỗ thốt lên rằng<br />
tình yêu trần tục – nghĩa vụ thi nhân,<br />
tình yêu tinh thần – thân thể cha xứ.<br />
Dù nước có rơi lên bánh xe ai đó<br />
thì cũng chỉ để xay bột bánh mì mà thôi.<br />
Nếu có thể với ai chia chác cuộc đời,<br />
thì cái chết sẽ cùng ai chia sẻ?<br />
Lỗ trên vải. Ai muốn thì cứ xé.<br />
Từ mọi hướng vòng quay. Đi. Rồi lại về.<br />
Giật mạnh nữa! Và trong đêm sâu<br />
đôi khi vòm trời cầm kim khâu vá.<br />
Ngủ yên. John Donne. Ngủ yên, đừng đau khổ.<br />
Áo caftan thủng. Treo lên buồn bã.<br />
Ngóng chờ, và từ trong mây đen<br />
ngôi sao gìn giữ thế giới của anh xuất hiện.<br />
  <br />
                                                        <em>7 tháng Ba 1963</em></p>
<p> </p>
<p><strong>Chú thích của dịch giả: </strong></p>
<p>(1) John Donne (1572-1631), nhà thơ siêu hình Anh.<br />
(2) St. Paul Cathedral, hoàn thành năm 1708 theo thiết kế của kiến trúc sư Christopher Wren.<br />
(3) Iamb (ямб): nhịp thơ tiếng Anh với một âm tiết thường đi trước một âm tiết nhấn; hoặc Jumb: một loại thơ trào phúng bắt nguồn từ Hy Lạp cổ.<br />
(4) Trochee (Хореи): nhịp thơ tiếng Anh với một âm tiết nhấn đi trước một âm tiết thường; cũng là một thể thơ Hy Lạp cổ.<br />
(5) Dòng thời gian (Летейские воды). Theo thần thoại Hy Lạp đó là dòng sông Styx, ranh giới trần gian và âm ty.<br />
(6) Pavel (Павел) là tên tiếng Nga của sứ đồ Phao-lô trong tiếng Việt, Paul trong tiếng Anh. Lưu ý, đoạn này tác giả đang nói đến nhà thờ mang tên thánh Paul ở London.<br />
(7) Gabriel, một trong các tổng lãnh thiên thần trong Ki-tô giáo.</p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/11658/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tĩnh vật</title>
		<link>http://damau.org/archives/10951</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10951#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 23 Feb 2010 08:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Joseph Brodsky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dịch Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Sang Việt ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10951</guid>
		<description><![CDATA[Bụi. Khi ta bật đèn, 
chỉ có bụi được sáng lên. 
Thậm chí cho dù khi 
sự vật bí ẩn đóng kín.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p><em>   “Khi cái chết tới, nó sẽ lấy đi đôi mắt của ngươi.”<br />
</em>   C. Pavese</p>
<p> </p>
<p><strong>I</strong></p>
<p>Ngợp quanh trước mặt<br />
là đồ vật và con người.<br />
Chúng làm ta đau xé mắt.<br />
Thà giấu trong bóng tối con ngươi.    </p>
<p>Ta ngồi trên ghế<br />
trong công viên – đưa mắt nhìn<br />
qua lại những gia đình.<br />
Thấy, chán ngấy ánh sáng.<br />
Tháng giêng. Mùa đông.<br />
Đồng ý với tờ lịch.<br />
Khi cái chán đến với bóng đêm,<br />
tiếng ta bắt đầu vang lên.</p>
<p> </p>
<p><strong>II</strong></p>
<p>Đã tới lúc. Ta sẵn sàng bắt đầu.<br />
Chẳng quan trọng là từ đâu.<br />
Mở miệng. Ta có thể câm nín.<br />
Lên tiếng vẫn hơn lặng im.<br />
Vậy thì ta sẽ nói gì đây?<br />
Về ngày, về đêm. Hay không<br />
về gì cả. Hay về đồ vật vậy.<br />
Đồ vật chứ không</p>
<p>phải con người. Chúng sẽ chết.<br />
Tất cả. Ta cũng đến hồi kết.<br />
Là sự lao động không tăng sản.<br />
Như viết chữ lên gió ngàn.</p>
<p> </p>
<p><strong>III</strong></p>
<p>Máu ta lạnh cóng –<br />
hơn cả những con sông<br />
đóng băng đến tận đáy.<br />
Ta không thích con người.<br />
Những hình dạng chẳng giống ta.<br />
Khuôn mặt chúng ghép chặt vào<br />
cuộc sống, không thể lột ra<br />
những khuôn mặt trơ tráo.<br />
Thứ gì đó trên mặt chúng<br />
chống lại trí thông minh.<br />
Thứ gì đó như là xu nịnh<br />
vớí những kẻ không rõ là ai.</p>
<p> </p>
<p><strong>IV</strong></p>
<p>Đồ vật dễ chịu hơn. Nhìn từ<br />
bên ngoài chúng không thiện<br />
không ác. Cũng như<br />
ở bên trong vậy.</p>
<p>Bên trong sự vật – bụi.<br />
Bặm. Sâu đục khoét chui lủi.<br />
Vách ngăn. Bọ chết khô.<br />
Không thoải mái cho bàn tay.<br />
Bụi. Khi ta bật đèn,<br />
chỉ có bụi được sáng lên.<br />
Thậm chí cho dù khi<br />
sự vật bí ẩn đóng kín.</p>
<p> </p>
<p><strong>V</strong></p>
<p>Ở bên ngoài cái tủ cũ,<br />
ở bên trong cũng như<br />
vậy, làm ta nhớ đến<br />
nhà thờ Đức Bà Paris.</p>
<p>Trong tủ tối đen như mực.<br />
Chiếc chổi của giám mục<br />
không thể nào quét sạch<br />
bụi. Còn sự vật, như một quy tắc,</p>
<p>chẳng tìm cách quét sạch ngay<br />
bụi, chẳng phải nhíu lông mày.<br />
Bụi là da thịt của<br />
thời gian; da thịt và máu.</p>
<p> </p>
<p><strong>VI</strong></p>
<p>Gần đây ta thường ngủ<br />
giữa ban ngày. Dường như<br />
cái chết đang thử<br />
nghiệm ta, mang,</p>
<p>dẫu vẫn đang thở,<br />
cái gương soi đến gần miệng,<br />
cũng giống như ta mang<br />
sự phi hiện hữu ra ánh sáng.</p>
<p>Ta không cử động.<br />
Hai cái hông như băng đóng.<br />
Những tĩnh mạch màu xanh<br />
trên đá hoa cương lạnh.</p>
<p> </p>
<p><strong>VII</strong></p>
<p>Mang quà tặng từ tất cả<br />
các góc cạnh của mình,<br />
đồ vật thoát khỏi sự gièm pha<br />
của thế giới chữ nghĩa thông minh.</p>
<p>Đồ vật không chuyển động. Cũng không<br />
đứng im. Đó là sự mê sảng.<br />
Bản thân chúng có không gian,<br />
mà bên ngoài chẳng có đồ vật.</p>
<p>Đồ vật có thể bị vỡ, đốt ngạt,<br />
bị moi ruột và dập nát.<br />
Vứt bỏ. Nhưng chúng không<br />
bao giờ kêu: «mẹ kiếp».</p>
<p> </p>
<p><strong>VIII</strong></p>
<p>Cây cối. Bóng mát. Mặt đất<br />
dưới cây để rễ cắm ngập.<br />
Như những chữ kết đan vào.<br />
Đất sét. Những dãy đá.</p>
<p>Rễ cây. Chúng bện vào nhau.<br />
Tảng đá, dùng sức nặng<br />
của mình mà thoát mau<br />
khỏi đám gốc rễ chịt chằng.</p>
<p>Tảng đá đứng im. Không<br />
nhấc đi, không xê động.<br />
Bóng cây. Trùm lấy con người,<br />
như cá nằm trong mắt lưới.</p>
<p> </p>
<p><strong>IX</strong></p>
<p>Đồ vật. Những thứ màu nâu.<br />
Đường viền mờ nhạt.<br />
Hoàng hôn. Nào đâu<br />
còn gì nữa. Tĩnh vật.</p>
<p>Cái chết đến và sẽ tìm thấy<br />
một thân người đã bình<br />
lặng thấy nó, phản chiếu, chính<br />
là khuôn mặt người đàn bà.</p>
<p>Đó là sự phi lý, dối trá;<br />
lưỡi hái, bộ xương, sọ người.<br />
«Khi cái chết tới, nó sẽ<br />
lấy đi đôi mắt của ngươi».</p>
<p> </p>
<p><strong>X</strong></p>
<p>Đức Mẹ nói với Chúa Ki tô:<br />
«Người là con ta hay là<br />
Thượng đế? Người bị đóng đinh.<br />
Ta sao về được nhà mình?</p>
<p>Sao có thể bước qua cửa nhà<br />
khi ta vẫn chưa hiểu ra:<br />
Người là con hay là Thượng Đế?<br />
Người đã chết hay còn sống bên ta?»</p>
<p>Chúa Ki tô mới thưa là:<br />
«Dù đã chết hay vẫn sống trên đời<br />
thì chẳng có gì khác biệt cả,<br />
Con hay Chúa, vẫn là con của mẹ mà thôi».</p>
<p> <br />
<em>1971</em></p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<h2>Натюрморт</h2>
<p> </p>
<p>          <em>Verrà la morte e avrà tuoi occhi.<br />
</em>          C. Pavese(1)</p>
<p>        I</p>
<p>     Вещи и люди нас<br />
     окружают. И те,<br />
     и эти терзают глаз.<br />
     Лучше жить в темноте.</p>
<p>     Я сижу на скамье<br />
     в парке, глядя вослед<br />
     проходящей семье.<br />
     Мне опротивел свет.</p>
<p>     Это январь. Зима.<br />
     Согласно календарю.<br />
     Когда опротивеет тьма,<br />
     тогда я заговорю.</p>
<p>        II</p>
<p>     Пора. Я готов начать.<br />
     Не важно, с чего. Открыть<br />
     рот. Я могу молчать.<br />
     Но лучше мне говорить.</p>
<p>     О чем? О днях, о ночах.<br />
     Или же &#8212; ничего.<br />
     Или же о вещах.<br />
     О вещах, а не о</p>
<p>     людях. Они умрут.<br />
     Все. Я тоже умру.<br />
     Это бесплодный труд.<br />
     Как писать(2) на ветру.</p>
<p>        III</p>
<p>     Кровь моя холодна.<br />
     Холод ее лютей<br />
     реки, промерзшей до дна.<br />
     Я не люблю людей.</p>
<p>     Внешность их не по мне.<br />
     Лицами их привит<br />
     к жизни какой-то не-<br />
     покидаемый вид.</p>
<p>     Что-то в их лицах есть,<br />
     что противно уму.<br />
     Что выражает лесть<br />
     неизвестно кому.</p>
<p>        IV</p>
<p>     Вещи приятней. В них<br />
     нет ни зла, ни добра<br />
     внешне. А если вник<br />
     в них &#8212; и внутри нутра.</p>
<p>     Внутри у предметов &#8212; пыль.<br />
     Прах. Древоточец-жук.<br />
     Стенки. Сухой мотыль.<br />
     Неудобно для рук.</p>
<p>     Пыль. И включенный свет<br />
     только пыль озарит.<br />
     Даже если предмет<br />
     герметично закрыт.</p>
<p>        V</p>
<p>     Старый буфет извне<br />
     так же, как изнутри,<br />
     напоминает мне<br />
     Нотр-Дам де Пари.</p>
<p>     В недрах буфета тьма.<br />
     Швабра, епитрахиль<br />
     пыль не сотрут. Сама<br />
     вещь, как правило, пыль</p>
<p>     не тщится перебороть,<br />
     не напрягает бровь.<br />
     Ибо пыль &#8212; это плоть<br />
     времени; плоть и кровь.</p>
<p>        VI</p>
<p>     Последнее время я<br />
     сплю среди бела дня.<br />
     Видимо, смерть моя<br />
     испытывает меня,</p>
<p>     поднося, хоть дышу,<br />
     зеркало мне ко рту, &#8211;<br />
     как я переношу<br />
     небытие на свету.</p>
<p>     Я неподвижен. Два<br />
     бедра холодны, как лед.<br />
     Венозная синева<br />
     мрамором отдает.</p>
<p>        VII</p>
<p>     Преподнося сюрприз<br />
     суммой своих углов,<br />
     вещь выпадает из<br />
     миропорядка слов.</p>
<p>     Вещь не стоит. И не<br />
     движется. Это &#8212; бред.<br />
     Вещь есть пространство, вне<br />
     коего вещи нет.</p>
<p>     Вещь можно грохнуть, сжечь,<br />
     распотрошить, сломать.<br />
     Бросить. При этом вещь<br />
     не крикнет: &#8220;Ебена мать!&#8221;</p>
<p>        VIII</p>
<p>     Дерево. Тень. Земля<br />
     под деревом для корней.<br />
     Корявые вензеля.<br />
     Глина. Гряда камней.</p>
<p>     Корни. Их переплет.<br />
     Камень, чей личный груз<br />
     освобождает от<br />
     данной системы уз.</p>
<p>     Он неподвижен. Ни<br />
     сдвинуть, ни унести.<br />
     Тень. Человек в тени,<br />
     словно рыба в сети.</p>
<p>        IX</p>
<p>     Вещь. Коричневый цвет<br />
     вещи. Чей контур стерт.<br />
     Сумерки. Больше нет<br />
     ничего. Натюрморт.</p>
<p>     Смерть придет и найдет<br />
     тело, чья гладь визит<br />
     смерти, точно приход<br />
     женщины, отразит.</p>
<p>     Это абсурд, вранье:<br />
     череп, скелет, коса.<br />
     &#8220;Смерть придет, у нее<br />
     будут твои глаза&#8221;.</p>
<p>        X</p>
<p>     Мать говорит Христу:<br />
     &#8212; Ты мой сын или мой<br />
     Бог? Ты прибит к кресту.<br />
     Как я пойду домой?</p>
<p>     Как ступлю на порог,<br />
     не поняв, не решив:<br />
     ты мой сын или Бог?<br />
     То есть мертв или жив?</p>
<p>     Он говорит в ответ:<br />
     &#8212; Мертвый или живой,<br />
     разницы, жено, нет.<br />
     Сын или Бог, я твой.</p>
<p>             1971</p>
<p> </p>
<p>1 Придет смерть, и у нее  будут твои глаза  (ит.).  Ч. Павезе. (прим. в<br />
СИБ)</p>
<p>2 Неоднозначность &#8220;пи&#8217;сать&#8221;  &#8211;  &#8220;писа&#8217;ть&#8221;; в переводе  в SP &#8212; &#8220;write&#8221;<br />
(&#8220;писа&#8217;ть&#8221;). &#8212; С. В.</p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10951/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những động từ / Глаголы</title>
		<link>http://damau.org/archives/10777</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10777#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 03 Feb 2010 08:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Joseph Brodsky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dịch Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Sang Việt ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10777</guid>
		<description><![CDATA[Những động từ, 
đang sống ở dưới hầm, 
sinh ra và hít thở trong hầm sâu, 
dưới những tầng gác đè ngập đầu 
nhét đầy chủ nghĩa lạc quan.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<h2>Những động từ</h2>
<p> </p>
<p>Xung quanh tôi là những động từ lặng câm,<br />
như những mái đầu xa lạ,<br />
những động từ,<br />
những động từ đói khát, những động từ trụi trần,<br />
những động từ chính, những động từ câm.</p>
<p>Những động từ không đi kèm với danh từ. Chỉ đơn giản là nó.<br />
Những động từ,<br />
đang sống ở dưới hầm,<br />
sinh ra và hít thở trong hầm sâu,<br />
dưới những tầng gác đè ngập đầu<br />
nhét đầy chủ nghĩa lạc quan.</p>
<p>Mỗi buổi sáng chúng lại đi làm,<br />
trộn xi măng và vác đá,<br />
nhưng khi chúng xây thành phố, không phải là những công trình<br />
mà là tượng đài cho nỗi cô đơn của chính mình.</p>
<p>Khi ra đi, như tới kí ức xa lạ,<br />
bước nhẹ nhàng từ từ này tới từ khác,<br />
và bằng cả ba thời ngữ pháp<br />
những động từ đi tới đồi Golgotha.</p>
<p>Bầu trời trên chúng<br />
như cánh chim trên nghĩa trang,<br />
và trước cánh cửa đóng kín<br />
ai đó đứng gõ hay đóng đinh<br />
vào thời quá khứ,<br />
thời hiện tại,<br />
thời tương lai.</p>
<p>Sẽ không ai đến, không ai gỡ bỏ.<br />
Tiếng búa gõ<br />
thành nhịp điệu vĩnh hằng.</p>
<p>Mặt đất hình hyperbol nằm dưới chúng<br />
như bầu trời ẩn dụ trôi nổi giữa không trung.</p>
<p> <br />
<em>1960 </em></p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<h2>Глаголы</h2>
<p> </p>
<p>Меня окружают молчаливые глаголы,<br />
похожие на чужие головы<br />
глаголы,<br />
голодные глаголы, голые глаголы,<br />
главные глаголы, глухие глаголы.</p>
<p>Глаголы без существительных. Глаголы &#8211; просто.<br />
Глаголы,<br />
которые живут в подвалах,<br />
говорят &#8211; в подвалах, рождаются &#8211; в подвалах<br />
под несколькими этажами<br />
всеобщего оптимизма.</p>
<p>Каждое утро они идут на работу,<br />
раствор мешают и камни таскают,<br />
но, возводя город, возводят не город,<br />
а собственному одиночеству памятник воздвигают.</p>
<p>И уходя, как уходят в чужую память,<br />
мерно ступая от слова к слову,<br />
всеми своими тремя временами<br />
глаголы однажды восходят на Голгофу.</p>
<p>И небо над ними<br />
как птица над погостом,<br />
и, словно стоя<br />
перед запертой дверью,<br />
некто стучит, забивая гвозди<br />
в прошедшее,<br />
в настоящее,<br />
в будущее время.</p>
<p>Никто не придет, и никто не снимет.<br />
Стук молотка<br />
вечным ритмом станет.</p>
<p>Земли гипербол лежит под ними,<br />
как небо метафор плывет над нами!</p>
<p> <br />
<em>1960 </em></p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10777/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

