<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Lương Văn Chi</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/luongvanchi/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Wed, 23 May 2012 13:21:20 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Chuyến xe đêm</title>
		<link>http://damau.org/archives/7644</link>
		<comments>http://damau.org/archives/7644#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 24 Jul 2009 07:03:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lương Văn Chi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7644</guid>
		<description><![CDATA[<p>Hơn chín giờ tối, ông khách mà Trần vừa chở mới đến gọi xe. Tưởng khách “sộp”, cánh xe ôm cùng bến với Trần nhao ra gạ gẫm. Khi ông ta nói địa danh phải đến, thì họ ngãng cả ra: nơi ấy, một vùng quê cách trung tâm thành phố hơn hai chục cây số, đêm thì sắp khuya rồi...</p>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Sau khi thả được ông khách ngồi sau vào một con ngõ tối hun hút, chiếc xe Dreem Tàu gầm gừ quay đầu, dướn lên, bò nhanh ra con đường liên thôn rải nhựa. Gió lạnh của một tối cuối xuân réo ù ù bên tai làm Trần thêm tỉnh táo, tự đáy lòng anh thầm cảm ơn sự bằng phẳng của con đường, bởi nó phần nào tạo điều kiện để anh tháo lui nhanh hơn khỏi cái làng thâm u, bí ẩn nằm lọt thỏm giữa một cánh đồng rộng vùng ngoại ô hẻo lánh này. Trần thở phào nhẹ nhõm vì chuyến đi trót lọt, mọi nguy hiểm mà cánh xe ôm dễ gặp trong những cuốc xe đêm thế này đã không xảy ra. Và nếu chiếc xe không giở chứng phản chủ, thì Trần chỉ cần tăng tốc một chút là anh có thẻ về kịp giờ hẹn đón Hoà.</p>
<p>Hơn chín giờ tối, ông khách mà Trần vừa chở mới đến gọi xe. Tưởng khách “sộp”, cánh xe ôm cùng bến với Trần nhao ra gạ gẫm. Khi ông ta nói địa danh phải đến, thì họ ngãng cả ra: nơi ấy, một vùng quê cách trung tâm thành phố hơn hai chục cây số, đêm thì sắp khuya rồi&#8230;họ không thể liều vì hai chục nghìn, dù khéo nài nỉ, thấm chí bắt bí đi chăng nữa cũng chỉ đến hai nhăm nghìn là cùng. Trong khi xe của họ là những chiếc Dream xịn hoặc RS đời mới, chí ít cũng là những chiếc 97, bỏ rẻ cũng hơn chục triệu đồng. Nhưng Trần thì khác! Anh có thể liều được vì cả ngày hôm nay anh nhấp nhổm: khi đứng, lúc ngồi, chốc chốc lại lật yên lấy miếng giẻ vốn là cái ống tay áo công nhân bảo hộ &#8211; lau đi chùi lại chiếc xe cũ kỹ. Đến nỗi những cái nan hoa hết mạ cũng đen thẫm hơn, kể cả những cáu, muội ở cái ống bô đã bục cũng nhẵn nhụi, tinh tươm hơn&#8230;mắt anh không hề bỏ sót một người đi bộ nào tắt ngang ngã tư, nơi anh đỗ xe. Thậm chí mấy lần khát nước anh cũng không dám sang cái quán gốc cây bên đường, nơi có anh mù bán sáo đang ngồi, uống một cốc chè chát, bởi trong ví của anh, ngoài giấy tờ ra, anh chỉ còn chẵn 10 nghìn để đổ xăng.</p>
<p>Trần phải liều vì một ngày đằng đẵng đã qua, anh chưa kiếm được đồng nào. Anh không muốn đêm nay cũng như nhiều đêm đen đủi khác, khi anh về, giữa lúc mà nhà nhà hàng phố đang ngồi trước màn ảnh truyền hình, theo dõi những phim dài tập, thì vợ anh vẫn đứng đó, tựa cửa, bồn chồn. Dù anh có bình an, vô sự, nhưng trong ví rỗng không, thì lãi lờ gánh rau bán dạo của chị làm sao đủ cơm cho bốn cái miệng ăn trong một ngày dài.</p>
<p>Trần còn liều vì anh nghĩ: không phải những khách đi đêm về xa đều là những quân trộm cướp. Ông khách mà Trần vừa chở cỡ như anh, đã đứng tuổi rồi! Còn những vụ cướp xe, giết tài xế mà báo chí vẫn đăng chỉ là hi hữu. Chẳng qua mấy tay bán báo nào đó cho vào băng phát tướng lên, gây chú ý để báo bán chạy hơn. Chứ sự thật mà đúng như báo, nhiều như mấy tờ báo nọ, thì nền giáo dục con người của đất nước ta suốt mấy chục năm qua lại kém hiệu quả đến mức đó sao? Vả lại, cái xe của anh, nếu mua bán đàng hoàng, đúng luật pháp, hết giá chỉ vài triệu, bõ bèn gì với những kẻ ác tâm, mất công đặt bẫy lộ trình.</p>
<p>Riêng anh, với cái xe như thế, anh phải nhặt lại những cuốc khó khăn, như con chó già chầu chực phòng ngoài, chờ cơ hội gặm lại những miếng xương xẩu mà đồng loại của nó nhè ra, trong khi cái bến đỗ xe của anh ngày lại thêm nhiều tài trẻ và xe mới!</p>
<p>Trần tăng ga, chiếc xe long sòng sọc, hộc lên, lao ra đường quốc lộ. Bỏ lại đằng sau con đường liên thôn trải nhựa vắt dọc qua cánh đồng hoang vắng.</p>
<p>Phía xa kia, lơ lửng trước mặt Trần là quầng sáng của thành phố. Cái thành phố mà suốt mấy chục năm qua anh chỉ biết sống và làm việc, chưa một lần nào được đặt chân vào những nơi sang trọng và rực rỡ hoa đèn. Và biết đâu đó trong những làng quê thiêm thiếp chìm vào đêm sâu mà xe anh đang qua, giờ này vẫn còn nhiều người cho rằng: tất cả những người dưới quầng sáng đó đều sung sương, đủ đầy.</p>
<p>Có ánh đèn pha ôtô ngược chiều, lợi dụng ánh sáng vừa quét ngang, Trần liếc nhìn đồng hồ đeo tay: còn hai mươi phút nữa! Khi chiếc ôtô vượt qua, Trần kéo hết ga. Tiếng máy gào to như muốn vỡ ống bô, chiếc xe khó nhọc dướn lên khi trong đầu Trần quẩn quanh ý nghĩ: “còn kịp! Hoà vẫn chờ mình&#8230;!”</p>
<p>*</p>
<p>Dịp may đã đến với Trần thật tình cờ. Một đêm đã khuya, Trần chán nản dong xe về sau một ngày không có thu nhập. Bỗng có tiếng gọi xe bên đường. Dưới ánh sáng đèn cao áp, anh nhận ra khách là một cô gái trạc 25, 26 tuổi, nét mặt bờ phờ, dưới mái tóc chải vội. Cái túi xách giả da hoa khoác trễ nải bên sườn. Yên tâm, Trần giảm ga, nép xe vào lề đường nơi cô đang đứng. Phía sau lưng cô gái là một con ngõ rộng, thừa sức cho một chiếc xe ta-xi bon vào. Một nhà trong ngõ nhấp nháy ánh đèn màu của một quán karaoke cỏ. Thoáng chút, Trần nhận ngay ra cô ta là tiếp viên của quán này. Giấu nỗi mừng gặp khách, Trần hỏi luôn:</p>
<p>- Cô về đâu?</p>
<p>Khác hẳn cái giọng nhấm nhẳn, ỡm ờ như những cô cave mà Trần đã gặp, Hoà trả lời từ tốn:</p>
<p>- Anh cho em về bên kia cầu Quay!</p>
<p>Trần giật mình! Anh không lạ gì nơi ấy, nó nổi tiếng vì những vụ cướp giật giữa ban ngày. Trần nhìn ra xa, cách nơi anh và Hoà đang đứng một cây đèn cao áp, hai gã xe ôm thượng lưu đang ngồi ngáp vặt. Anh biết, cuốc này là xuất của anh. Giả sử Hoà có gọi, với những chiếc xe xịn và láng coóng như thế, Hoà có trả gấp đôi, họ cũng chịu chẳng dám đưa cô về qua cây cầu sắt đáng sợ lúc giữa khuya này.</p>
<p>Sau khi căng mắt luồn lách qua mấy cái ngõ nhỏ và tối như chui trong lòng ống cong queo, Hoà vỗ vai ra hiệu để Trần dừng lại trước một căn nhà thâm thấp lợp tôn, mái xoải ra ngõ. Cánh của được ghép bằng những miếng gỗ hòm. Ánh đèn trong nhà xiên qua khe hở ở những miếng ván ghép, vạch trên nền ngõ năm, bảy vạch dọc như những chấn song, đủ độ sáng soi rõ một vũng nước lõng bõng mấy cái lõi ngô và vỏ chuối ngay bậu cửa.</p>
<p>Trần loay hoay tắt máy cùng lúc cánh cửa kẹt mở. Một vùng sáng vàng vọt như một chiếc chiếu đụp phủ lên mặt ngõ tối sẫm.</p>
<p>Đứa bé gái chừng năm sáu tuổi hấp háy mắt dưới cái trán dô, xô ra trước cửa, reo lên:</p>
<p>- Mẹ!&#8230;</p>
<p>Đột nhiên, mặt nó xịu xuống, vẻ hờn mát:</p>
<p>- Lúc nãy, cũng có tiếng xe máy, con cứ tưởng!&#8230;</p>
<p>Hoà nhảy vội xuống xe, bước qua vũng nước, đến bên con bé, Tay cô lập bập mở nắp túi da bên sườn lấy ra một cái bánh Chocopai đã bị bóc vỏ giấy bóng bên ngoài và một chai Côcacôla đã bật nắp giúi vào tay con bé:</p>
<p>- Thôi, mẹ xin lỗi&#8230;mẹ đền!</p>
<p>Hoà đảo mắt suốt lượt trong nhà, yên tâm, cô ta quay lại đặt vào tay Trần tờ giấy bạc 10 nghìn:</p>
<p>- Anh cầm cả đi!</p>
<p>Cô cúi xuống ôm lấy đứa bé gái đang lúng túng trong tay hai món quà, thơm lên vầng trán dô của nó mấy cái, nói tiếp:</p>
<p>- Nếu có thể được, bằng giờ này đêm mai, anh đến đón em ở quán “ Chiều tím”.</p>
<p>Từ tối ấy, giữa Trần và Hoà hình thành một hợp đồng. Tuy ít ỏi chỉ 10 nghìn một chuyến, nhưng là khoản thu đều đặn, bù đắp và an ủi Trần vào những ngày ế ẩm, giữa thời buổi mà những người như Trần đang hàng ngày hàng giờ giành giật nhau từng người khách nơi góc phố, ngã tư. Trong lòng Trần vẫn thầm cảm ơn sự ưu ái mà Hoà đã giành cho anh.</p>
<p>*</p>
<p>Trần đã về đến điểm hẹn. Anh giảm ga, ngoặt xe vào ngõ, dán mắt vào biển hiệu mica với những dòng chữ xanh đỏ: “Quán Chiều Tím&#8230;càphê, giải khát, thư giãn, karaoke vi tính chọn bài&#8230;” kê dựng đứng bên chậu cây dừa nước, trên ngọn và lá quấn nhằng nhịt những dây đèn nháy xanh đỏ các màu. Trần dựng xe bằng chân chống giữa dưói lùm cây trứng cá, đối diện với cửa quán, vểnh tai nghe ngóng. Từ trong buồng hát được quây bắng kính tối màu, có rèm che phía trong, vốn dĩ được chủ quán cải tạo phần dưới gác lửng, vẳng ra tiếng hát ồ ề, khàn đục của một gã đàn ông nào đó, cùng tiếng cười hơ hớ, vô cảm của Hoà.</p>
<p>Yên tâm, Trần nhảy lên ngồi trên xe chờ đợi rồi đưa tay lên túi ngực móc ra bao thuốc Bông sen. Dưới ánh đèn mờ ảo hắt ra từ trong quán, Trần đưa bao thuốc ngang tầm mắt nghiêng ngó, hình như chưa tin chắc vào đôi mắt của mình, anh thò ngón trỏ vào lòng bao khua khoắng. Bực bội, Trần vo viên vỏ bao rồi đảo mắt tìm một quán nước. Vô tình mắt Trần bắt gặp một gã đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc JUPITE còn láng coóng phía bên trong cây trứng cá mà lúc mới đến, do vội vàng anh không để ý. Điếu thuốc gã cắm trên môi đỏ lên soi rõ một khuôn mặt đen với gò má cao đầy vẻ sương gió. “ Một tay xe ôm thượng lưu! Chắc hắn đi khứ hồi cho ông khách đang hát trong kia&#8230;?” Trần nghĩ rồi anh nhảy xuống xe, chậm rãi đi sang quán nước gần đấy: “ Hôm nay kiếm được, cũng nên xả láng mấy điếu thuốc thơm!”</p>
<p>Thấy Trần bà chủ quán vồn vã:</p>
<p>- Chú mua gì?</p>
<p>- Bác cho em hai điếu Vina!- Trần trả lời rồi móc tờ giấy bạc 10 nghìn đặt lên bàn nước. Bà chủ quán rút ngăn kéo, loay hoay chọn nhặt một lúc rồi ngẩng lên bất lực:</p>
<p>- Hết cả tiền lẻ! Hay chú mua thêm cho chị cái gì nữa đi!</p>
<p>Cái cảnh sáng sáng trước khi đi học, hai đứa con Trần, mỗi đứa một bát một thìa, chằm bặp lưng cơm nguội thoáng hiện lên. Một chút đắn đo, Trần dứt khoát:</p>
<p>- Bác cho em phong bánh nào cũng được!</p>
<p>Bà bán nước đưa cho Trần hộp bánh bích quy, chặc lưỡi:</p>
<p>- Còn thiếu của chị năm trăm! Mai chú đến đón cô Hoà trả cho chị cũng được!</p>
<p>Trần cầm hộp bánh về chỗ để xe, Hoà đã đứng đợi anh từ lúc nào. Thái độ của Hoà lộ vẻ lúng túng:</p>
<p>- Thấy muộn, anh không đến, em chót gọi xe khác mất rồi. &#8211; Hoà chỉ tay vào gã xe JUPITE đang mím môi thổi bật cái tóp thuốc ra xa. Gã nhảy xuống xe, đến bên hai người, gật gật đầu thừa nhận.</p>
<p>Nhìn nét mặt thuỗn ra vì cụt hứng của Trần, Hoà an ủi :</p>
<p>- Anh cứ chờ! Cái lão già trong kia- Hoà chỉ tay vào phòng hát, nơi phát ra tiếng rè rè như một cái rôbinê gỉ đang nhả nước- Đi bộ đến đây xí xớn, lúc về thế nào chả gọi xe ôm&#8230;</p>
<p>Khi Hoà đã lẩn vào trong buồng hát và tiếng cười ằng ặc như có ai luồn tay cù vào nách cô ta vang lên, Trần mới thấm thía sự hụt hẫng. Chỉ một lần trễ hẹn, cái hợp đồng lỏng lẻo giữa anh và Hoà đã có kẻ thứ ba, ưu thế hơn anh nhảy vào. Giờ đây, hy vọng duy nhất của anh là với chiếc xe ấy, gã có đủ can đảm để đêm nào cũng cùng Hoà về qua cây cầu sắt ấy không?</p>
<p>Để giết thời gian và thăm dò cái “gót chân asin ” của người đồng nghiệp, Trần rút điếu thuốc còn lại, áp sát bên hắn, lên tiếng:</p>
<p>- Ông chờ lâu chưa? Hút điếu thuốc cho ấm!</p>
<p>Cầm điếu thuốc Trần đưa, cắm vào môi. Vừa bật lửa châm thuốc gã vừa phân bua:</p>
<p>- Nửa tiếng rồi! Cô ấy đã lên xe, nhưng ông khách này tới! Chủ quán nài nỉ cô ấy ở lại, bởi nhà hàng hết tiếp viên!</p>
<p>Trần ngó nghiêng chiếc xe của hắn, giả bộ ỡm ờ:</p>
<p>- Con JUPITE đời cũ của chú còn long lanh lắm!</p>
<p>Gã chủ xe nhảy dựng lên như dẵm ổ kiến lửa:</p>
<p>- Bác “tia” lại đi, JUPITE loại vành la &#8211; giăng đấy!</p>
<p>Trần lại giả bộ ngây ngô:</p>
<p>- Thế à! Xe đời mới tớ cũng chả “thuộc” lắm! Con này dễ phải đến hai chục triệu đấy nhỉ?</p>
<p>Gã chủ xe nổi khùng:</p>
<p>- Bác nói lại!&#8230; Tôi vừa mới mua hai mươi lăm triệu cách đây nửa tháng, lại là của người quen, thấp hơn thị trường mấy giá! Hết cha nó số tiền đền bù đất của liên doanh!</p>
<p>Nhìn hắn nhăn nhó, hai má tóp lại lúc rít thuốc, Trần thấy như mình có lỗi, anh chuyển gam:</p>
<p>- Giờ chú ở đâu ?<br />
- Ở trọ!- Gã đã lấy lại bình tĩnh sau hơi thuốc lá, cười gượng gạo- Hết ruộng ra phố. Chồng xe ôm, vợ ô-sin&#8230;</p>
<p>Nghe hắn diễn giải, Trần chạnh buồn. Ngồi trên chiếc xe như thế, nhưng đời hắn đã bị dồn vào bước đường cùng. Khốn nạn thay, Trần, hắn, và những người khác có ai đui què mẻ sứt gì đâu, sao không được một việc làm cơ bản, đàng hoàng, mà cứ phải mò mẫm đêm hôm, bám vào một cô gái chân yếu tay mềm, đang quằn quại thân xác trong cái buồng được bưng be kín đáo một cách tạm bợ kia mà sống! Hình như cái đời này là của ai đó, chứ đâu phải của anh, của hắn hay của Hoà.</p>
<p>Vớt vát, Trần hỏi thêm , giọng yếu ớt:</p>
<p>- Đêm khuya, chú không ngại qua cầu sao?</p>
<p>Tiếng cười vang của hắn đánh gục ý chí của Trần:</p>
<p>- Em là “tổ trưởng nhân dân” ở xóm chân cầu mà anh!</p>
<p>Hắn không có “cái gót chân A-Sin” như Trần ước. Anh ý thức được rằng: đêm nay là đêm cuối, anh có mặt ở cái quán Chiều Tím này.</p>
<p>Sau một chuỗi cười rú lên ằng ặc của Hoà, tiếng hát trong phòng đột nhiên ngưng lại, chỉ còn tiếng nhạc không lời bập bùng, chập cheng trong loa phóng thanh, cùng lúc cánh cửa phòng hát mở rộng. Trần biết cuộc vui đã tàn. Mắt anh sáng lên khi trong phòng bước ra một gã đàn ông ngoài 50 tuổi, da đen, bụng phệ, cao to như hộ pháp. Dáng ông ta nghiêm nghị, có vẻ như là sếp ở đâu đó&#8230; Hoà, quần áo xộch xệch, tóc tung tơi tả, nhỏ thó, lẵng nhẵng theo ra, đưa cả hai bàn tay xanh xao của mình bám vào một tay lão giật giật, nhõng nhẽo: &#8211; Anh “bo” em đi! Lạnh lùng, lão giật tay mình lại, làm Hoà suýt văng lên phía trước. Tiu nghỉu, Hoà gượng ngừng bước, tựa vội lưng vào quầy bar bên cạnh, mặt tái dại đi, ngực không ngớt phập phồng.</p>
<p>Biết phận mình, Trần tiến nhanh đến bên lão, lễ phép:</p>
<p>- Mời anh về xe ạ!</p>
<p>Lão lừ mắt nhìn Trần, rồi cho tay vào túi quần, rút ra cái máy điện thoại di động. Bàn tay vừa giật khỏi tay Hoà đưa lên nặng nề ấn nút. Lão áp máy vào một bên má:</p>
<p>- Alô! Công ty ta-xi! Cho một xe đến số nhà&#8230;phố&#8230;!</p>
<p>Một chiếc ta-xi trắng đẹp như chim thiên nga trườn tới. Chỉ hai bước từ cửa quán, lão đã tọt vào trong xe, mặc cho Trần đứng thộn mặt ra. Đêm nay ở cái quán Karaoke Chiều Tím này, Trần đã là người thừa. Cơ hội kiếm thêm mười nghìn theo sự sắp xếp của Hoà đã không còn nữa. Chưng hửng, Trần quay xe, thì Hoà gọi giật anh lại:</p>
<p>- Anh Trần! để anh chờ đợi không công, lỗi tại em- Cô dặt vào tay anh tờ bạc 10 nghìn- anh cầm lấy&#8230;!</p>
<p>Quay lại, Hoà giục gã xe JUPITE :</p>
<p>- Anh nổ máy đi!</p>
<p>Cái hình ảnh gày bé của Hoà suýt văng lên phía trước nếu Hoà không kịp thời tựa vội lưng vào quầy bar vì cái giật tay của lão khách già sau lời nài nỉ: “Anh bo em đi” &#8230;Cái hình ảnh đứa bé gái trán dô mới chỉ 5 &#8211; 6 tuổi bị giam lỏng trong gian nhà tuy chật chội với người lớn, nhưng lại quá đỗi mênh mông với một đứa bé con như nó, suốt từ sáng đến tới đêm khuya, với biết bao rủi ro bất ngờ xảy đến, giữa một xóm nghèo mà Trần biết chẳng mấy an ninh, để hằng đêm phấp phỏng chờ mẹ nó trở về, thí dỗ bằng mấy cái bánh bóc vỏ còn thừa, bằng những chai nước ngọt uống dở mà Hoà lén cất giấu được sau mỗi lần tiếp khách&#8230;hiển hiện trước mắt anh. Dứt khoát anh chụp vội lấy tay Hoà khi cô đã ngồi yên vị trên xe, trả lại tờ 10 nghìn:</p>
<p>- Đừng làm thế!</p>
<p>Tiện tay anh với lên giỏ xe phía trước cầm gói bánh bích quy đặt giữa lòng Hoà:</p>
<p>- Em cầm về, làm quà cho cháu&#8230;!Muộn thế này nó khóc hết nước mắt còn gì&#8230;!</p>
<p>Khi chiếc xe của Hoà lao đi, cái đèn hậu đỏ rực phía sau nhỏ dần trên đường vắng, Trần vẫn đứng đực ra, bởi anh biết từ đây, cái đồng tiền nhỏ nhoi nhưng đều đặn mỗi ngày, cái bát cơm thêm trong nồi cơm vốn dĩ còn vơi của anh, đã bị đồng nghiệp vô tình hớt mất. Anh không thể trách Hoà, bởi miếng mồi nho nhỏ cô trao cho anh, anh cũng không đủ sức giữ lại lâu dài. Một nỗi lo lắng lớn dần trong anh: Rồi đây, ngày tháng sẽ làm anh già hơn, chiếc xe của anh sẽ cũ kỹ và chậm chạp hơn, số tài trẻ với xe đời mới lại đông hơn, liệu anh còn kiếm được việc gì mà sống. Giữa đêm lạnh anh muốn gào lên một tiếng thật to để cả gầm trời này biết được cảnh ngộ của mình, nhưng không hiểu sao cổ họng anh đã nghẹn ứ mất rồi.</p>
<p>Trại chuối Hải Phòng<br />
Tháng 05 năm 2006<br />
Lương Văn Chi</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/7644/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Kịch độc</title>
		<link>http://damau.org/archives/7259</link>
		<comments>http://damau.org/archives/7259#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 08 Jul 2009 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lương Văn Chi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7259</guid>
		<description><![CDATA[Nắm chặt trong tay quyển sổ tiết kiệm, Thuần ấp vội mớ quần áo lên ngực, xộc xệch vọt ra khỏi giường. Đến bụi tre cô còn nghe tiếng  chiếc điếu cày nhảy côông côông trên nền sân gạch. Ngấm độc, chú Định gào lên, tiếng gào đau đớn, ê chề,  vang vọng trong đêm tối giữa làng quê thanh bình.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chiếc gường cót két như tiếng kêu rên quá tải, không át nổi bản nhạc chuông, báo có cuộc gọi đến của chiếc máy di động để ở đầu giường. Buông cả hai tay đang ôm vai người đàn ông nằm trên, một tay với máy di động, tay còn lại, Thuần đặt dọc ngón trỏ vào giữa đôi môi ông ta, ý ra hiệu im lặng để cô đàm thoại, kịp chặn đứng một câu lầu bầu vì bị mất hứng, suýt văng ra từ miệng ông khách.</p>
<p>- Chịu khó chờ em một tý- Thuần khẩn khoản- Ai mà lại vô duyên thế nhỉ, gọi đúng vào cái lúc&#8230;!</p>
<p>Tuy không bật loa ngoài, nhưng tiếng nói của người đàn ông trong máy khá rõ, làm cho ông khách nẩy sinh tò mò rồi nằm im.</p>
<p>Như sợ tốn tiền, người đàn ông phía đầu dây bên kia nói gấp gáp:</p>
<p>- Thuần đấy à, bố đây! Tối nay con về nhà ngay nhé! Chú Định đòi bồi thường vết thương đủ 20 triệu mới rút đơn kiện! Chú không thèm nói chuyện với ai trong nhà mình,  kể cả bố, mà chỉ khăng khăng đòi gặp con! Thế nhé, về ngay con nhé!</p>
<p>Ở đầu kia, bố Thuần cúp máy, không để Thuần nói lại lời nào. Thuần thẫn thờ, vất chiếc máy di động xuống giường.</p>
<p>Ông khách, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, đủ kinh nghiệm cảm nhận được Thuần đang bị “ choáng ”. Thân thể Thuần lúc này khác gì một cục thịt thiu. Chính bản thân ông ta cũng bị phản cảm. Có cố kỉnh vận động trở lại , thì cuộc vui đơn phương ấy cũng chỉ làm ông thêm mệt. Ông trườn khỏi bụng Thuần, nằm vật ra bên cạnh, cáu kỉnh :</p>
<p>- Sao em không tắt máy?</p>
<p>Câu nói khó chịu của ông khách buộc Thuần phải trở lại công việc. Thuần lật người, áp môi vào má và quàng tay qua ngực ông khách thủ thỉ:</p>
<p>- Em xin lỗi! Chuyện buồn gia đình ấy mà! Cố lên, em chiều&#8230;!</p>
<p>- Thôi, mất hứng rồi!- Ông khách ấm ức.</p>
<p>Đối với Thuần, đây không phải lần đầu  tiếng chuông di động vang lên làm gián đoạn cuộc bán mua. Biết vậy, nhưng cô không thể tắt máy, dù điều đó dễ làm khách bực mình. Thường thì, tiếng chuông vang lên có lợi cho Thuần, bởi nó là tín hiệu mà bà chủ quy ước, nhắc cô bằng kinh nghiệm trong nghề, vô hiệu hoá ý đồ kéo dài cuộc chơi của khách, tranh thủ thời gian để tiếp nhận ngay một “ca” mới: một ông khách mới đến đang nôn nao, nhấp nhổm ở quầy bar chờ đến lượt, hoặc chạy sô sang quán bên cạnh, khi bà chủ bên kia điện sang mượn người vì thiếu tiếp viên.</p>
<p>Ông khách đã ngồi dậy, rời khỏi gường và mặc quần áo. Biết ông này là người hiền lành, mất hứng cũng không quát tháo nhặng xị,  Thuần ngồi dậy theo, ần cần cài giúp ông mấy khuy áo, kéo lại cái thắt lưng da để khuy cài nằm đúng giữa bụng, rồi an ủi:</p>
<p>- Thiệt cho anh quá! Lần sau đến, em bù!</p>
<p>Thực ra, Thuần rất thích những ông khách trung niên, tầm tuổi cỡ bố cô trở lên. Giữa cuộc chơi,  khi khoái cảm đã lên đến đỉnh, họ cũng không ngấu nghiến,  ghì xiết như muốn bóp bẹp cô ra một cách thô bạo như lũ trai trẻ. Thậm chí có người còn cao hứng, “bo” thêm cho Thuần cả một phong bì còn dán kín, vốn là xuất của họ trong những cuộc họp thường xuyên nào đó, mặc dù cô không xin.</p>
<p>Ông khách vuốt lại mái tóc, ngắm nghía cân chỉnh tác phong của mình trước gương rồi giơ tay với chiếc cặp da để trên mặt tủ đầu giường. Thuần vội mở cửa phòng, đặt thêm lên má ông ta một cái hôn, nói vuốt đuôi:</p>
<p>- Nhớ nhé, lần sau đến , em khuyến mãi!</p>
<p>Còn lại một mình, Thuần ngồi tựa lưng vào thành giường, hai bàn tay đan vào nhau ôm lấy hai đầu gối, tập trung ý nghĩ để phán đoán, đặt ra những tình huống mà cô sẽ phải đối mặt với ông chú ruột qua thông tin từ cuộc điện thoại của bố. Không muốn lên quầy bar để nhận tiền “bo”, mặc chăn gối rơi toé loe dưới nền nhà.</p>
<p>Cái việc thằng Tâm em trai Thuần dùng dao rựa chém chú Định hai hôm trước tưởng giải quyết đã ổn. Chính Thuần, khi nhận được tin dữ đã cầm ngay một triệu, vốn là số tiền đi khách gom góp từ đầu tháng đến thẳng bệnh viện chi trả tiền chiếu chụp, khâu vá, bông băng. Thậm chí cả xe tắc xi chở chú Định đi về. Những việc còn lại, như bố Thuần nói, thằng Tâm còn dại, chú cũng như cha, việc trong nhà, chắc chú Định không chấp. Yên tâm, Thuần trở ra phố kiếm tiền.</p>
<p>Ai ngờ bây giờ chú doạ kiện cáo, lại còn ra giá hai mươi triệu bồi thường mới chịu rút đơn. Mà chú thừa biết nhà Thuần, một dạng dân quê kém cỏi, đào đâu ra hai mười triệu để đền cho chú.</p>
<p>Thuần thoáng giật mình. Đã bốn năm, bố mẹ và người làng chỉ biết Thuần ra phố làm công nhân giầy da, một công việc khá hấp dẫn với những gái quê như Thuần. Liệu có phải tháng trước cô cho tiền bố mẹ láng lại cái sân đất lầy lội, mốc meo bằng xi măng cát, thay nền nhà bằng đá hoa Trung quốc và lắp một máy điện thoại cố định. Những chi tiêu đó của Thuần phải chăng đã mách bảo cho mọi người biết rằng: cô làm ra nhiều tiền. Dân quê hay soi mói, mới vài năm đi làm cho một công ty ẩm ương, vài trăm nghìn đồng lương tháng, lại nhỡ việc luôn luôn, Thuần lấy đâu ngần ấy tiền cho bố mẹ làm được ngần ấy việc trong một lúc? Không khéo chú Định đã biết cô ra tỉnh làm điếm, quyết ra tay điểm huyệt, mượn cớ ăn vạ, khăng khăng bắt bố gọi cô về, để cô bịt miệng chú bằng hai mươi triệu. Nếu đúng vầy thì Thuần sẽ tính chuyện với chú sao đây?</p>
<p align="center">*</p>
<p>Chẳng biết may mắn hay vô duyên, chỉ cách thành phố chưa đầy 15 km, làng quê Thuần vẫn giữ được sự yên ả, kiều làng quê Việt Nam mấy chục năm về trước. Cho dù đất nước mở cửa đã lâu, chẳng có một công ty liên doanh liên kết nào tìm về đất này toạ lạc. Mỗi lần về quê, đến gần cổng làng, Thuần thường đạp xe chậm lại. Cô muốn nhìn thật lâu biểu ngữ “Làng văn hoá” chữ vàng nền đỏ căng ngang cổng chào. Chỗ ấy, thời niên thiếu, Thuần cùng đoàn học sinh váy xanh, áo trắng, cổ tung bay khăn quàng đỏ, bước đều trong tiếng trống ếch nhịp ba,  giưa rừng cờ hoa cùng cả làng ra đón biểu tượng cao quý này. Niềm tự hào về quê hương mình còn mãi trong lòng Thuần, nghĩ đến là tim cô đập nhanh hơn, người râm tan như kiến đốt. Chả thế mà mỗi khi  “thấy tháng”, không đi khách được, Thuần thường về quê, tránh được mấy ngày nhộn nhạo của thành phố, giúp đỡ bố mẹ vài việc đồng áng, tích luỹ sức lực, chuẩn bị cho những cuộc vật lộn hai mấy ngày sau.</p>
<p>Thuần dự định, khi kiếm được một số vốn, con người cô đã rạc dài, Thuần sẽ bỏ nghề về quê sinh sống. Dưới luỹ tre xanh làngThuần là một vùng đất thanh bình, tàng ẩn trong đó là một lớp thợ cày có học, được tôi luyện trong thời kỳ hợp tác hoá, cơ mưu và bản lĩnh.</p>
<p>Ngày Thuần đang học lớp 5, nhân lúc thím Định đi vắng, một bà buôn sắt vụn đi qua. Chú Định gọi vào, chỉ góc vườn khuất sau nhà nói: dưới đất có chôn vỏ nửa quả bom, vốn là cái kẻng thời hợp tác xã quê Thuần còn đang hùng mạnh vào loại bậc nhất tỉnh nhà, chú ăn cắp và chôn tại đó. Chú quơ cành chè rào vạch trên mặt đất một hình chữ nhật rộng cỡ cái chiếu đơn, đánh dấu vị trí. Tưởng thật, bà sắt vụn cầm cuốc bổ cật lực. Khi đào rộng bằng lỗ huyệt và sâu cỡ hai gang tay, bà chè chai thấm mệt, chống cuốc đứng thở. Bất ngờ, chú Định từ đằng sau xông tới, vật ngửa bà ta nằm gọn trong lỗ vừa đào, một tay lột quần. Cũng may, bà chè chai khá khoẻ, mặc dù nằm dưới bà ta vùng vấy bổ ngược cái cuốc vào mông chú, miệng la làng kêu cứu. Vài  người xúm đến, bà ta được giải thoát. Việc này sau trở thành giai thoại. Bất cứ bờ tre, gốc đa người làng ngồi túm năm tụm ba, thầm thì to nhỏ  với nhau, thỉnh thoảng lại đồng thanh phá ra cười rũ rượi. Chuyện này lan sang các làng lân cận, trở thành nỗi sỉ nhục của họ tộc nhà Thuần, đến nỗi, mỗi khi đến trường, mấy đứa bạn cùng lớp ồ lên: “ Đi buôn sắt vụn nào” Thuần đã thấy chạm nọc, liền tìm cớ lủi biệt.</p>
<p>Một thời gian sau, vào lúc nhá nhem tối, chú Định đi ngang qua  bờ dâm bụt của nhà hàng xóm bỗng nghe thấy tiếng nước dội ào ào. Chú vạch bụi dâm bụt nhìn vào: cái nhà tắm được quây tạm bợ bằng cót, thủng một lỗ như cái rá, phơi ra toàn bộ phần kín đáo nhất của thân thể bà hàng xóm. Người rạo rực như phát sốt, hai đầu gối như bị rút gân quỵ xuống, chú lách bụi dâm bụt bò vào. Không may cho chú, con chó lai Nga ngửi thấy hơi người lạ, từ trong nhà phi thẳng ra bụi dâm bụt sủa ngậu lên. Chú Định lồm cồm lùi dần, rồi chạy. Con chó phóng theo đớp một miếng chí mạng vào bắp chân chú, kéo xoạc một mảng quần. Ngày hôm sau, nhìn chú tập tễnh vác cày ra đồng, bà hàng xóm nổi đoá, chõ thẳng vào mặt chú, cứ “Định dê” mà chửi, rồi cho chú ăn no nê, thoải mái, những thứ mà đàn bà, con gái một tháng mới “chiết xuất” ra được một lần. Cái tên “Định dê” bắt đầu từ đó.</p>
<p>Lại một thời gian nữa, cái con điên đầu tóc bù xù dính cả lá bánh, cọng rơm, giấy gói kẹo, quần áo cũn cỡn, rách tua rua như bị cá rô đớp, phơi ra cái rốn lồi, đen nhoẻn như lõ loa, ngày ngày xin ăn ở chợ làng, tối về thì chui vào miếu thổ thần để ngủ, bỗng mang thai. Nhiều người phát hiện dạo này chú “Định dê” lại sắm đèn soi ếch., đêm đêm thường đi về hướng miếu, cả những đêm không mưa. Người làng lại túm năm tụm ba, bàn tán xôn xao tác giả bào thai đích thị là chú Định của cô.</p>
<p>Cái  máu chơi gái kiểu “ma bùn” của chú Định có đất dụng võ, khi cái thị trấn cách làng Thuần hơn cây số mọc lên  mấy quán karaoke  và thư giãn đấm lưng, thực chất là những nhà chứa trá hình nhằm phục vụ cho con em nông dân các làng lân cận. Để phỉ chí tang bồng, chú Định bỏ ruộng lên thị trấn thuê nhà, bên ngoài bán nước, bán đề,  bên trong mở mấy chiếu bạc cho các cụ trong Hội người cao tuổi thị trấn có nơi kín đáo mà sát phạt nhau sau những cuộc hội họp để thu hồ. Có tiền, chú thả sức ăn chơi. Mấy chục ả ca-ve của những quán quanh đó chú đã “xài” hết. Thèm “hàng” mới, một tuần đôi ba lần chú phóng xe ra thành phố, vô tình mò cả đến quán Mỹ Duyên, nơi Thuần làm gái từ ngày ở quê ra.</p>
<p>Một lần, sau khi đi khách xong, cô cầm tiền bo định đi lên quầy bar thanh toán với bà chủ, bỗng Thuần khựng lại bởi tiếng nói ngàn ngạt của người bị bệnh hen mãn tính nơi phòng chính. Qua cửa sổ, Thuần thấy chú Định đang ngắm nghía, bẹo má mấy chị em cùng làm. Mặt Thuần hết máu, trắng bệch, thân thể nhũn ra như cây mùng héo. Cô nín thở, lùi vội vào cái buồng bỏ không, nơi chứa mấy cái gường gãy và máy bộ đệm rách. Chờ cho chú Định đưa gái vào phòng, Thuần mới lẻn ra, nói dối bà chủ quán là có việc gấp, rồi dắt xe phóng thẳng về nhà trọ, nghỉ hẳn, không dám bén mảng đến quán Mỹ Duyên cả ngày hôm đó.</p>
<p>Rất may cho Thuần, mấy ngày sau đó, xới bạc chú Định bị công an phục kích bắt quả tang. Ngoài nợ nần chồng chất, chú phải chịu cái án phạt tù một năm rưỡi. Con đường ăn chơi trác táng của chú Định tạm thời khựng lại.</p>
<p>Ra tù, chú Định đi thẳng về nhà mình, ngủ đẫy một đêm. Sáng hôm sau chú lấy ở góc bếp một con dao rựa đã han rỉ. Chú mang ra bờ ao, nơi có cái thớt trên của cái cối xay bộ bị vỡ vẫn dùng làm đá mài, hùng hục mài suốt một buổi sáng, cho đến lúc sáng loáng mới thôi. Chú xách dao đi thẳng sang nhà Thuần, đứng sững giữa cửa, trong lúc bố Thuần đang ngồi bên bàn nước, tuyên bố một câu xanh rờn:</p>
<p>- Việc chia đất của các cụ ngày xưa là bất hợp lý. Không lẽ nào vì cái chuyện anh chui ra trước tôi,  đã được ở phía ngoài lại còn được thêm 20  mét bờ tre chạy dọc đường làng. Tôi lấy lại năm mét để mở cái quán kiếm ăn.</p>
<p>Chẳng đợi bố Thuần đồng ý, chú Định đi thẳng ra bờ tre, xắn tay áo vung dao như múa. Cành tre, lá tre bay tơi tả như gặp gió to.</p>
<p>Dù hiền lành, bố Thuần cũng không thể nào chấp nhận được sự sấc xược vô lối của thằng em trai. Ông nhào ra bờ tre, đứng chặn trước mặt chú Định, quát lên :</p>
<p>- Dừng tay!</p>
<p>Không đếm xỉa đến lời ông anh, con dao trong tay chú Định vẫn vung lên, hạ xuống liên tục, ánh nắng lấp loá phản chiếu từ con dao như nhảy múa, như trêu ngươi bố Thuần.</p>
<p>Biết tiếng quát của mình không đủ uy lực chặn tay thằng em ngang ngược, bố Thuần lựa thế nhảy vào, dùng cả hai tay nắm chặt cổ tay cầm dao của chú. Hai bên giằng co xô đẩy nhau, cuối cùng con dao rơi đánh “keng” xuống đường làng bê tông, vừa lúc thằng Tâm đạp xe về.</p>
<p>Nhìn bờ tre bị chặt nham nhở, nhìn cái ngõ ngổn ngang những tay tre, nó hiểu chuyện gì đã xảy ra.  Hất xe đạp vào bờ tre, nó nhảy tới,  trong lúc chú Định  đã gỡ tay cầm dao của mình khỏi tay ông anh.  Một tay túm chặt cổ áo bố Thuần, tay kia co lại, dùng miếng võ điêu luyện chú học được trong tù,  thoi một quả đấm chí mạng vào mặt ông anh.  Máu mũi, máu mồm bố Thuần ộc ra.</p>
<p>Thằng Tâm chụp con dao dưới đất, nhảy đến chỗ hai người, vung lên, quát:</p>
<p>- Buông bố tôi ra !</p>
<p>Đang say máu, chú Định co tay, định bồi tiếp cho ông anh một đấm nữa. Không may, bắp tay phải của chú lúc thu về bén đúng lưỡi dao mà thằng Tâm vừa dứ. Một mảng áo rách toạc, một mảng thịt bắp tay bị lật, máu đỏ túa ra.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Thuần về đến nhà lúc trời sập tối. Cô cẩn thận dắt xe đạp vào góc nhà rồi ngồi xuống mé gường kê bên cửa sổ, vốn là chỗ ngồi thân quen từ ngày còn thơ ấu. Cô thường ghé môi qua song cửa trêu chòng chú Định, mỗi khi chú ra ao rửa rau.</p>
<p>Thấy Thuần về, khuôn mặt dúm dó của bố Thuần như nở ra, lấp lánh nét vui mừng vì đã có cứu tinh. Nhìn đôi vai gày trong lần áo mỏng của con gái cứ dướn lên sau mỗi lần thở gấp, ông không vội nói ngay, mà chỉ ngồi bên bàn lẳng lặng nhìn Thuần. Chiếc điếu cày dựng nghiêng trong cái thùng sơn cũ xoay đi xoay lại bởi mấy đầu ngón tay ông. Cuối cùng ông vo viên một điếu, ấn vào lõ rồi bật lửa. Khói thuốc còn vẩn trước mặt, ông húng hắng ho vài tiếng, ề à:</p>
<p>- Con Lan xóm trên, bạn học với mày, đẻ đứa thứ hai rồi đấy! Lại con trai !</p>
<p>Câu nói của bố có hàm ý nhắc nhở đến duyên phận của Thuần không đạt hiệu quả mong muốn và làm rối thêm những suy nghĩ trong lòng cô. Thuần bực mình cấm cảu:</p>
<p>- Bố nói chuyện ấy ra lúc này làm gì!</p>
<p>Bố Thuần ớ ra, mặt tóp lại. Cái yết hầu như củ ấu trên cần cổ nhăn nhúm chạy lên tụt xuống rối loạn trước phản ứng của con gái. Biết mình lỡ lời, cô đưa mắt lấm lét  nhìn bố đang dùng bàn tay đen đúa, lúng túng đưa lên xoa cằm, cô bỗng chạnh lòng. Đã không biết bao nhiêu lần, Thuần dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình giữ chặt bàn tay của những ông khách, không cho họ tiến sâu hơn nữa  trong lúc họ đang cuồng dại. Những bàn tay cầm bút nên mịn màng và mềm dẻo biết bao, khác hẳn bàn tay chai sần của bố cô. Cũng là đàn ông, nhưng so với họ, bố cô cả đời chỉ biết lội ruộng, ngoài mẹ Thuần, không biết đến người đàn bà nào khác. Thuần  muốn chạy đến ôm lấy bố mà gào lên một tiếng thật to : “ Bố ơi !”.</p>
<p>Thuần sẽ sàng hỏi bố như chuộc lỗi:</p>
<p>-    Chú Định đòi con sang hả bố!<br />
-    Ừ! Chú ấy không thèm nhìn mặt bố mày, không thèm nhìn mặt ai trong nhà này. Đào đâu ra hai mươi triệu bây giờ hả con!- Bố Thuần rên rỉ.</p>
<p>Thuần băn khoăn:</p>
<p>-    Sao lại phải là con? Việc này là việc của cha chú cơ mà!</p>
<p>-    Bố cũng không hiểu!- Ông ngập ngừng- Hay chú biết mày làm công nhân giày da lắm tiền&#8230;!</p>
<p>Thuần cười khẩy, đưa mắt nhìn ra mảnh sân tối thui, rồi lặng lẽ quay vào, ngước mắt nhìn lên bàn thờ gia tiên. Một lá trầu héo quắt rũ xuống, quặp vào miệng đĩa đựng hoa quả. Thuần len lén đi đến, cô dùng khăn lau mặt ban thờ, rồi kính cẩn thắp ba nén hương. Khi các đầu hương đã cháy đỏ, cô quay lại hỏi bố, giọng thăm dò:</p>
<p>-    Thím Định và hai em Linh, Huyền không có ý kiến gì sao?</p>
<p>Bố Thuần chép miệng:</p>
<p>-    Thì mày cũng biết rồi đấy! Chú ấy đã làm gì, vợ con đố dám ho he. Ngay như việc bỏ ruộng lên thị trấn thuê nhà dạo trước&#8230;</p>
<p>Lặng đi một lúc như dành thời gian cho Thuần định liệu, bố Thuần ngần ngừ:</p>
<p>-    Tối nay thím và hai em lại về ngoại có giỗ&#8230;</p>
<p>Thuần ngẩng đầu nhìn bố một lần nữa rồi dứt khoát:<br />
-    Thôi được, con sang!</p>
<p>Thuần quầy qủa đi thẳng ra ngõ. Đến cổng nhà chú Định, cô ngập ngừng dừng lại, ngửa mặt nhìn lên nền trời quê tối đen như bùn, lẳng lặng hít một hơi thật sâu, rồi kiên quyết đẩy cổng bước vào.</p>
<p>Chú Định đứng sững giữa nhà, không để Thuần kịp chào hỏi, chú gầm lên:</p>
<p>-    Mày được lắm! Đã thế thì tao nói thẳng. Giữa tao với gia đình nhà mày từ bây giờ không còn anh em, chú cháu,  máu mủ ruột rà gì hết! Nó chém tao gần lìa cánh tay ra thế này-  chú Định giơ cánh tay băng bó vào mặt Thuần, rồi ông ta cúi xuống gầm bàn, cầm lên một vật dài bọc ngoài bằng một tấm giẻ rách bẩn thỉu. Ông ta bỏ tấm giẻ, cầm con dao rựa dí thẳng vào mặt Thuần:</p>
<p>- Tang chứng đây! Muốn cứu nó khỏi tù thì “nôn” hai chục triệu ra!</p>
<p>Bị đòn phủ đầu, mặt Thuần tái dại, đôi môi hồng đổi sắc nhợt nhạt, mấp máy định phân trần vài câu thì người chú giơ cánh tay còn lành xua lia lịa:</p>
<p>- Khỏi trình bày! Tao thừa biết mày có tiền, nhiều tiền là khác! Cả nhà mày, cả làng này chỉ biết mày làm công nhân giày da, nhưng tao biết mày ra tỉnh làm điếm. Mỗi ngày tiếp hàng chục khách, kiếm mấy trăm nghìn&#8230;Có thế mày mới có tiền sửa nhà, lắp điện thoại cho bố mày chứ!</p>
<p>Thế là đã rõ. Cái điều mà Thuần nơm nớp lo sợ bấy lâu đã được nói ra từ miệng chú cô. Hẳn rằng những lần đến chơi gái ở quán Mỹ Duyên, dù cô đã trốn và đã thay tên đổi họ ngay từ lúc vào nghề, vẫn không sao thoát khỏi sự tinh ma và bề dày kinh nghiệm ăn chơi của chú mình. Nó như một đòn chí mạng, đập tan hy vọng của Thuần hòng bám víu vào tình chú cháu, máu mủ mà giải cứu cho thằng Tâm khỏi tù và cô khỏi mất tiền. Chú đã biết Thuần làm gái, vậy mà chú còn nhẫn tâm và đểu cáng cướp lại những đồng tiền nhơ nhớp ấy của cô. Thuần lảo đảo quỵ xuống. Phản xạ tự nhiên như những ngày đầu đi khách còn xấu hổ, cô giơ cả hai bàn tay lên che mặt, gào lên, khản đặc:</p>
<p>-    Chú ơi!&#8230;</p>
<p>Chú Định cong người, giơ cánh tay lành giật phăng hai tay đang ôm mặt của Thuần, chỉ vào mặt cô xỉa xói:</p>
<p>- Mày vừa sướng, vừa được tiền, thì mày phải biết tiêu tiền đúng miếng- Chú Định dằn giọng, tiếng nói rít qua kẽ răng- Mày chi ra, không thiệt đâu! Ngoài việc cứu em mày khỏi tù, tao thề sẽ giữa kín, không hé răng để một người nào làng này biết mày ra tỉnh làm phò! Sướng chưa, nhất chi lưỡng việc. còn gì!</p>
<p>Thuần bị điểm huyệt. Cô ệp xuống, dúm dó như một con gà nhép dưới bóng tối của đôi cánh con diều hâu từ trên cao chớp xuống. Cái điều cấm kị, tuyệt đối cấm kỵ, hòng giữ thể diện cho bố mẹ và dòng họ mà cô ém nhẹm trong dối trá mấy năm nay, không khéo bị ông chú ruột lật tẩy, phô bày ra giữa làng nước. Trong cái mười phương của đời làm đĩ, cái phương duy nhất còn để lấy chồng,  có nguy cơ bị người chú vô lương tâm đóng lại. Thuần đang trở thành vật hy sinh cho một chuỗi sai trái mà những người ruột thịt với cô gây ra,  và đích thân chú ruột tống tiền Thuần, những đồng tiền mà ông chú quý hoá của cô cho là từ sướng mà ra.</p>
<p>Ôi, chú của cháu ơi! Đâu rồi cái ngày cháu học vỡ lòng, chú hớn hở khoác lên người cháu cái áo phin hoa cổ cánh sen, mua bằng tiền bán lứa rau đầu tiên trong vườn nhà, rồi bồng cháu lên vai, đi nhông nhông trước con mắt ước ao, thèm muốn của những đứa trẻ cùng lớp&#8230;</p>
<p>Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt người chú như tìm lại gương mặt ngày xưa. Dưới ánh đèn vàng quạch, khuôn mặt chú Định xù xì, nham nhở với mớ tóc dựng đứng, tựa gốc cây bị bật bên đường.</p>
<p>Lo sợ đến đắng họng làm cô như tắc thở. Thuần trợn trừng nhìn chú Định đang lồng lộn như một con sói mà nước mắt cứ tràn ra trên má. Trời ơi, lẽ nào như thế! Đành rằng là người, Thuần phải kiếm tiền, nhưng chỉ bằng cách của mình thôi, không làm hại ai khác. Còn đây: người chú đáng phải kính trọng của cô lại kiếm tiền bằng cách đánh trúng điểm yếu của người thân, của con cháu. Vì tiền mà chà đạp cả tình cả nghĩa, thậm chí đến vô nhân như thế này!</p>
<p>Không ! Không thể nào như thế! Chút hy vọng yếu ớt ngọ nguậy trong lòng Thuần, làm sáng rõ một dự định trắc nghiệm về sự còn mất của tình ruột thịt trong con người chú Định, mà cô manh nha từ lúc ngồi một mình trong cái phòng của quán Mỹ Duyên. Thuần cũng linh cảm được kế hoạch mà cô vạch ra để đối phó với chú Định là cực kỳ nguy hiểm, bởi con người bạo dục và thành tích bất hảo của chú. Nhưng mặc,  cư phải hành động đã! Nếu chú Định thực sự súc vật, cô sẽ tự giải cứu mình, không bao giờ để việc ấy xảy ra. Hất thẳng mớ tóc rũ rượi bết nước mắt ra sau gáy, Thuần vụt đứng dậy, sấn đến trước mặt ông chú. Là phụ nữ, nếu buộc phải đánh trả sự vô nhân, thì nên dùng biện pháp vô loài!</p>
<p>Cách người chú cỡ bước chân, Thuần dừng lại, đầu cúi xuống, hai bàn tay chắp trước ngực, cô thẽ thọt:</p>
<p>-    Chú ơi!  Cha cháu nghèo hèn, chúng cháu bé dại tội nghiệp, cầu xin chú nghĩ lại&#8230;</p>
<p>Không để cô nói hết, chú Định trừng mắt:</p>
<p>- Im đi, khỏi nhiều lời! Tao nói rồi! “ Nôn” hai mươi triệu ra đây!</p>
<p>Thuần rên rỉ:</p>
<p>- Nhưng chú biết rõ mà, những đồng tiền của cháu&#8230;</p>
<p>- Mặc mẹ mày, tao không cần biết! Tiền nào cũng là tiền. Có chịu “nôn”  ra hay không thì bảo!</p>
<p>Biết có cầu xin thêm nữa cũng vô ích, nỗi cay đắng đầy đến mức không còn chỗ chứa, Thuần đảo mắt quét một cái nhìn lên thân thể chú Định, cái nhìn nghề nghiệp, dùng mắt sờ nắn và đoán định chính xác độ cứng mềm của người khách lạ lần đầu tiên vào phòng với cô, trước khi họ trút bỏ quần áo. Việc ấy với Thuần quen rồi, cô chưa hề ngán bất cứ một loại đàn ông nào, từ những ông trọng lượng cơ thể nặng ngót một tạ, toàn thân thơm phức mùi rượu Tây hảo hạng, đến những thằng nghiện còm nhom, hôi hám, cả lưng, bụng, chân, tay xăm trổ vằn vện đầy những hình rắn, rết, chồn, cáo, hổ, báo, đại bàng. Thuần đổi giọng, nói rành rọt:</p>
<p>- Được, ông nói thế, rõ rồi! Nhưng tôi vẫn chưa tin là ông đã tuyệt tình!</p>
<p>Không để chú Định kịp phản ứng, Thuần bồi tiếp,  như cảnh báo với chú, đối thủ của ông ta là ai:</p>
<p>- Tôi làm điếm là đã tuyên thệ với mình, chấp nhận đàn ông toàn thế giới. Già, trẻ, lớn, bé, da đen, da trắng, da đỏ, da vàng. Sẵn  sàng xuyên lục địa bán thân! Còn ông, đẹp tốt nỗi gì! Từ ngày đất nước mở cửa, ông sa đoạ trác táng, không từ một loại đàn bà nào, thậm chí con điên ở chợ ông cũng không tha, trở thành một loại đĩ đực, chơi gái thành thần!</p>
<p>Phóng những tia mắt rực lửa như muốn thiêu cháy ông chú đang loạng quạng, chao đảo,  quờ tay ra sau tìm cây cột để dựa lưng, Thuần đưa tay luồn vào áo ngực, rút ra quyển sổ tiết kiệm, quẳng lên bàn, chỗ sáng nhất:</p>
<p>- Đây là  hai mươi triệu! Cộng với lãi suất sáu tháng của ngân hàng!</p>
<p>Chú Định chộp vội quyển sổ, đưa lên sát mắt kiểm tra.</p>
<p>- Để có nó- Thuần gào lên- Ông có biết tôi phải vần trên bụng bao nhiêu thằng không? &#8211; Thuần vung tay xoè cả năm ngón trước mặt người chú- Năm trăm thằng! Ông biết đếm chứ , năm trăm thằng! Gấp đôi đàn ông cái làng này!</p>
<p>Không để người chú cảm nhận hết tầm con số, Thuần hạ giọng, dõng dạc:</p>
<p>- Tôi sẽ viết giấy uỷ quyền! Nó là của ông với điều kiện: ông chứng minh được chúng ta là người dưng!</p>
<p>Bằng một động tác thuần thục, trong tích tắc, toàn bộ quần áo trên người Thuần tuột xuống đất, loã lồ thân thể trẻ trung với bộ ngực đầy đặn của cô. Chỉ một bước, Thuần lên giường, nằm ngửa,  khép hờ đôi mắt u buồn bên sống mũi thẳng và cao như mũi Đức Mẹ, rồi duỗi thẳng cặp giò trắng như ngó cần ngay cạnh người chú đang đứng chết trân, hất hàm:</p>
<p>- “Của lạ” đấy! Chứng minh đi!</p>
<p>Chú Định ngây ra, không hiểu đứa cháu gái định giở trò gì. Sau hiểu ra mới biết mình đã lâm vào một tình huống khốn nạn. Mọi kế hoạch vạch ra để tống tiền bị Thuần bẻ sang hướng khác, đặt ông ta vào một tình thế trớ trêu. Toàn thân ớn lạnh, chú Định luống cuống lùi lại, suýt ngã ngửa, may có cái bàn chặn lại phía sau. Nhiều lần đứng trước những người đàn bà khoả thân do mua được, hay “chim” được, khi họ đã nằm trên giường, ông ta bình tĩnh và lọc lõi thoả mãn nhục dục của mình, không chút do dự. Còn bây giờ, cái thân thể trắng trẻo đầy ma lực kia là cháu ông.  Liệu có nên không khi mười tám tháng trong tù, ông ta luôn phải thủ dâm? Hai mu mắt sụp xuống, chú Định vuốt một cái nhìn trộm lên thân thể Thuần: Đây có phải là “bữa tiệc”  mà ông trời đền bù cho hơn năm trăm ngày “thiếu đói” của ông ta hay không?</p>
<p>Như đọc được ý nghĩ trong đầu ông chú, Thuần nheo một bên mắt, khẽ nhéch môi kiểu nửa miệng, nét mặt hết sức khinh nhờn:</p>
<p>- Sao, không dám bước qua ngưỡng à!  Bản lĩnh người hùng của một thời soi ếch đâu rồi!</p>
<p>Chú Định đảo mắt nhìn vội ra sân. Thuần giục:</p>
<p>- Làm đi, được hai thứ đấy! Nhất chơi lưỡng lợi. Đại lộc còn gì!</p>
<p>Câu nói đểu cáng mang đậm tính chuyên nghiệp kiểu đĩ điếm thị thành, sặc mùi thách đố, cá cược  của đứa cháu gái như mũi dao sắc lạnh đâm suốt vào trái tim tự tôn bề trên vẫn còn trong tiềm thức của người chú. Mặt ông nóng bừng, hai má co giật, toàn thân ông run lên, đôi môi dày mím chặt, mắt long lên trắng dã, hai tròng mắt trồi ra như hai viên đạn sắp bay ra khỏi nòng súng. Cái con nhãi ranh trời đánh thánh vật không chết,  nằm thưỡn trên giường kia, mới có mấy năm ra tỉnh, lăn lộn,  vật vã giữa trường đời, đã kịp trang bị trong mình một loại vũ khí là một chất kịch độc.”Mượn gió bẻ măng”. Ông những tưởng âm mưu của mình đã thâm độc, nhưng so với nó,  chất độc của ông ta chỉ như nọc của con ong so với chất độc của con bọ cạp!</p>
<p>Vứt “bẹt”  quyển sổ tiết kiệm vào mặt Thuần, chú Định cúi xuống, bốc nắm quần áo ném thẳng vào người cô.Tiện tay ông vớ cái điếu cày dưới chân bàn, vung ngược lên trước mặt Thuần, nước điếu òng ọc đổ xuống nền nhà, hôi khai nồng nặc.</p>
<p>- Cút! Cút ngay. Cút khỏi nhà tao! Đồ con&#8230;</p>
<p>Nắm chặt trong tay quyển sổ tiết kiệm, Thuần ấp vội mớ quần áo lên ngực, xộc xệch vọt ra khỏi giường. Đến bụi tre cô còn nghe tiếng  chiếc điếu cày nhảy côông côông trên nền sân gạch. Ngấm độc, chú Định gào lên, tiếng gào đau đớn, ê chề,  vang vọng trong đêm tối giữa làng quê thanh bình.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Sáu giờ sáng bố Thuần mới lay cô dậy. Tối qua khi thấy con gái thất thần chạy như ma đuổi từ bên chú Định về nhà, leo lên giường trùm kín chăn khóc dấm dức, dù gạn hỏi thế nào cũng không nói, ông đành bấm bụng  chờ đến sáng nay. Biết Thuần còn ngái ngủ, ông không hỏi ngay. Cả hai cứ ngồi trên giường nhìn qua cửa sổ quan sát nhà chú Định. Có tiếng kẹt cửa, chú Định từ trong nhà đi ra bờ ao, cánh tay lành xách con dao rựa sáng trắng. Bố con Thuần nghẹt thở. Họ không hiểu chú Định sẽ giở trò gì nữa. Đến bờ ao, nơi có hòn đã đá mài vốn là nửa thớt trên của cái cối xay bột bị vỡ, ngày xưa vẫn dùng xay bột cho đám trẻ của hai nhà, chú dừng lại rồi lẳng lặng phi con dao ra giữa ao. Một tiếng “chút”, con dao cắm xuống nước  theo cạnh dọc. Mặt nước loang ra vô số vòng tròn rồi yên tĩnh trở lại.</p>
<p>Chú Định lẹp kẹp lê dép quay vào nhà. Bố Thuần thở một hơi dài rồi quay sang cô thầm thì:</p>
<p>- Hôm qua con thưa chuyện với chú thế nào mà bố thấy như việc đã xong. Con cứ đi làm kẻo muộn, người ta lại đuổi việc! Thời buổi này, ở ngoài phố, có được việc làm như vị trí của con là quý lắm đấy!</p>
<p><em>Trại sáng tác Đại Lải<br />
Tháng 8 &#8211; 2007<br />
LVC</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/7259/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>C&#250;n Con</title>
		<link>http://damau.org/archives/6980</link>
		<comments>http://damau.org/archives/6980#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lương Văn Chi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/6980</guid>
		<description><![CDATA[Cún nằm sóng soài, hai mắt nhắm nghiền trên đống gio lò ướt đẫm sương đêm, bộ lông vàng mượt cũng bết sương đêm. Từ khoé mép đen đen, một dòng máu tím thâm đọng lại, nhểu vài giọt tím đen xuống lớp gio lò. Cún con chết ngay tức khắc bằng một vụt của bố trong đêm. Cún chết bởi Cún kêu nhiều. Còn vì sao Cún kêu nhiều chắc chỉ mình Bé biết.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160; <br />Bé mở mắt rồi dần tỉnh hẳn. Nó cựa mình, lật người nằm ngửa hẳn ra. Cái tai bị áp xuống chiếu được tự do vểnh lên nghe ngóng. Xung quanh vẫn yên lặng, cái im lặng thật sự của đêm sâu mà chỉ một chú cá nhép nào đó đớp “tóp” một cái dưới chân bèo, cũng vọng tới cái giường Bé đang nằm, trong cái vuông nhà trọ mà cả nhà Bé đang thuê để ở. </p>
<p>Vậy là thế nào nhỉ? Bé tự hỏi, hay là Bé mơ? Không, vừa rồi Bé còn nghe rõ tiếng chú Cún con í oẳng ngoài sân kia mà. Chính tiếng Cún đánh thức Bé dậy bởi sau một hồi í oẳng, Cún tru lên một thôi dài như ai oán, như đánh động cho những người trong nhà biết nỗi sợ hãi và cô đơn của nó. </p>
<p>Bé mở to mắt nhìn hẳn ra ngoài giường. Cái chấm nhỏ như đầu que diêm, xanh lét như mắt phù thuỷ của đèn báo ổ cắm điện trên tường, chỉ làm cho đồ vật trong nhà thêm chập chờn, quái dị. Góc tường, đối diện với cái giường mẹ con Bé nằm là xích lô của bố. Hai cái sảo úp lên đôi quang cùng cái đòn gánh mà mẹ Bé ngày ngày gánh rau bán dạo khắp phố để trong thùng xe. Tám cái nan quang cùng cái đòn gánh để phứa lên nhau, loằng ngoằng như đống củi cành mà ngày trước, ở quê, nhà Bé chưa phải di dời để làm khu công nghiệp, mẹ Bé thường dọn vườn gom lại. Dưới nền nhà, bên cạnh bánh xe xích lô, là nửa mảnh giát giường. Trên đó, bố Bé vẫn ngủ say, tiếng ngáy váng nhà. Tiếng ngáy của bố, lúc tắc lúc nghẹn, tựa như cái nút bấc đặt hờ trên cổ chai rượu, liên tục nảy lên, phát ra những tiếng khờ&#8230; khậc&#8230; khậc khê nồng. </p>
<p>Bé biết bố mệt. Hôm nào chả thế, tiếng ngáy của bố làm cả nhà khó ngủ. Từ ngày xích lô bị cấm không cho vào những đường phố đẹp, cấm chở hàng vào những giờ cao điểm, bố đi làm muộn hơn, đạp những cuốc xe vòng vèo hơn, xa hơn. Mỗi tối, về nhà, khi treo cái áo công nhân bảo hộ lên cái đinh ở tường, bố ngồi thẳng vào mâm cơm. Bố tựa lưng vào tường, tay nâng cốc, tợp một hơi cạn sạch cốc rượu, rồi với tay nhặt mấy hột lạc hoặc gắp tí rau xào. Mắt bố hằn đỏ, vằn những tia máu. Dưới ánh đèn vàng vàng, mặt bố bóng lên, hai gò má sần sùi nổi u nổi cục. Bố cứ ngồi như thế rất lâu, hai hàng lông mày rậm sụp xuống mu mắt đầy u tối. Thỉnh thoảng bố lại thở dài, lẩm bẩm một mình: </p>
<p>- Mẹ kiếp! Kiểu này rồi đói! Rau úa cũng không có mà ăn! </p>
<p>Bé không biết cái gì đã làm bố lo sợ, buồn chán thế. Chỉ biết thời gian gần đây, mặt bố quắt lại và đen hơn. Bố hay nổi nóng vô cớ, hai anh em Bé bị ăn đòn nhiều hơn và không biết mình đã mắc lỗi gì. Mãi đến khi, cái chai nhựa đựng rượu đã dốc ngược trên miệng cốc, bố liệng cái chai quăng lông lốc vào góc nhà, lăn kềnh ra ngủ. Khi bố ngủ thì sợ lắm, cả nhà đi lại phải rón rén, có nói gì với nhau cũng thì thào thôi, cả mẹ cũng vậy. </p>
<p>Bé nhớ lại mấy hôm trước, lúc bố đang ngủ, anh Vĩnh ngồi góc nhà nắn bóp mấy chỗ dúm dó của con búp bê nhựa, lúc đi làm bố nhặt từ đống rác bên đường. Bé hứng chí, nhào tới, giật con búp bê khỏi tay anh. Vĩnh chồm lên, giữ chặt con búp bê, hét toáng: </p>
<p>- Để tao chữa đã! </p>
<p>Bỗng nhiên Vĩnh nín bặt, đưa vội tay lên bịt mồm, mắt lấm lét nhìn vào chỗ bố đang nằm. Bố vùng dậy, hai mắt đục ngầu, bố gầm lên: </p>
<p>- Bắt nạt em hả! </p>
<p>Bố bổ chẩng ra ngoài sân, rút &quot;soạt&quot; một thanh củi tròn lẳn bằng ngón tay cái của bố, trong đống củi cành mà mẹ gom nhặt được khi đi bán rau. Bé nhìn Vĩnh đang rúm lại góc nhà, mặt tái xanh, tái xám, thân thể rũ rượi như cái bọc giẻ rách. Bố xông thẳng đến Vĩnh trong lúc anh chắp hai tay trước ngực, nước mắt giàn giụa, mồm run lên lập bập: “Con lậy bố&#8230; bố tha con! Con biết&#8230; lỗi rồi!&#8230;”</p>
<p>Vút, cái roi tròn lẳn xé không khí, vung lên cùng tiếng thét khản đặc: </p>
<p>- Thích trêu nhau này! Trêu nhau này&#8230;! </p>
<p>Vút, vút! Cành củi khô trong tay bố quật xuống vô tội vạ lên lưng, vào vai, vào bắp chân Vĩnh. Hai bàn tay bé xíu của Vĩnh rối rít xoa lia xoa lịa vào những chỗ mà ngọn roi vừa bứt ra. Cuối cùng Vĩnh ngã soài ra nền nhà, hai chân giãy đành đạch. Nước mắt, nước mũi, cùng rớt dãi Vĩnh thi nhau vãi xuống. Môi miệng Vĩnh ríu vào nhau, thều thào van xin bố trong tiếng khóc, tiếng nấc dồn dập: </p>
<p>- Con lạy bố&#8230;! Con đau&#8230; con đau&#8230; lắm rồi! Con không&#8230; không bao giờ thế nữa! </p>
<p>Từ ngoài sân, mẹ hớt hải xông vào, tóc tung tơi tả. Giật cái roi trong tay bố, mẹ hét lên: </p>
<p>- Ông không xót con sao? Nó có tội gì? </p>
<p>Bố gào lên, hổn hển: </p>
<p>- Vậy thì ai xót tôi! Tôi có tội gì! </p>
<p>Tiếng “ai,” tiếng “tội” như nứt toác trong cổ họng bố, phát ra đầy uất ức. Hục hặc, bố giật cái áo trên tường, lộn túi rỗng, chiềng vào mặt mẹ. </p>
<p>- Không còn một nghìn&#8230;!</p>
<p>Bố vứt phạch cái áo xuống đất.</p>
<p>- Mệt! Nhầm đường cấm, bị làm luật! May mà không bị tịch thu xích-lô! </p>
<p>Bố ngồi phịch xuống miếng giát giường, mặt méo xệch, rên rỉ: </p>
<p>- Thân tôi không bằng con chó! </p>
<p>Mẹ quẳng cái roi ra sân, nhìn bố cằn nhằn: </p>
<p>- Chẳng lẽ ông đem cái khốn nạn ngoài đời trút lên đầu con cái hay sao! </p>
<p>Đuối lý, bố nằm vật ra. Chỉ một lát, tiếng khờ&#8230; khậc&#8230; khậc của bố đã váng nhà. </p>
<p>Vĩnh nín khóc, co hai cái chân đau, lổm ngổm bò lết ra sân, ngồi dúi vào bờ râm bụt, thút thít một mình. Bé lại gần xoa hai tay mình lên lần áo mỏng, nắn bóp những lằn thịt hằn lên hình cái roi và nóng rát trên lưng anh, trong lúc Vĩnh vừa khóc, vừa lắc vai, dằn dỗi hất tay Bé xuống. </p>
<p>Nghĩ đến đấy, sợ quá, Bé nhằm nghiền mắt lại. Trước mắt Bé, cái roi vẫn tới tấp như múa. Góc nhà, tiếng ngáy khờ&#8230; khậc&#8230; khậc&#8230; của bố vẫn vang đều. </p>
<p>Bỗng ở ngoài, tiếng Cún con rít lên ăng ẳng. Chân Cún cào soàn soạt vào cánh cửa. Cún chõ mõm vào nhà sủa hoắng lên. Bé hoảng hốt ngỏm dậy. Chết, sủa ghê thế, bố mà dậy bây giờ&#8230; thì&#8230; </p>
<p>&#160;</p>
<p align="center">*    <br />*&#160;&#160;&#160; * </p>
<p>&#160; <br />Mớ rau muống héo nát nằm trong cái sảo vừa được đặt xuống sàn, một tay tháo cái xô nhựa buộc đầu đòn gánh thường để chứa nước tưới cho rau đỡ héo trong lúc bán dạo, mẹ Bé lớn tiếng gọi: </p>
<p>- Vĩnh đâu, Bé đâu! Quà của các con này! </p>
<p>Bé đang hai tay giữ con búp bê cho Vĩnh phồng mang, trợn mắt thổi hơi vào cái lỗ trên đỉnh đầu, để nó căng trở lại những chỗ móp méo do bị quăng quật từ lúc bố nhặt được ở đống rác. Nghe tiếng mẹ, cả hai quẳng con búp bê xuống đất, nhào vội ra sân. </p>
<p>Nhìn hai con rón rén bóc lớp vỏ thâm đen vì chín nẫu của hai quả chuối, món quà thường nhật sau mỗi buổi chợ, mẹ Bé nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh. </p>
<p>- Còn quà nữa&#8230;! </p>
<p>Mẹ chỉ tay vào cái xô nhựa. Bé cúi xuống, suýt nhẩy cẫng lên và đánh rớt quả chuối ăn dở vì mừng rỡ. Trong lòng xô, một chú Cún con ngồi chồm chỗm. Cái mũi đen nhẫy hếch lên, hai cánh mũi bé tí động đậy như đánh hơi và đôi mắt đen như hai cúc áo đong đưa, còn cái đuôi nhỏ như cây bút bi, cong tớn, ngoáy lia ngoáy lịa. </p>
<p>Mẹ bế Cún khỏi lòng xô, Bé ngồi sụp xuống, reo ầm lên: </p>
<p>- Ôi, đẹp quá! Mẹ ơi! Thích quá! </p>
<p>Bé đưa tay vuốt nhẹ lên bộ lông vàng mịn của Cún. </p>
<p>- Các con chơi với Cún &#8211; mẹ dặn &#8211; đừng để nó ra ao. Chăm cho nó ăn, chóng lớn còn trông nhà! Dạo này trộm cắp với nghiện hút nhiều như rươi &#8211; mẹ thở dài, nhặt mớ rau muống trong sảo &#8211; Bố chúng mày cũng sắp về rồi! </p>
<p>Được tự do Cún chạy nhắng lên, bạ cái gì dưới sân cũng ghé mõm khịt khịt. Thỉnh thoảng Cún ngồi thừ ra, thè cái lưỡi hồng hồng bé xíu như cái thìa liếm mép rồi há ngoác miệng ngáp một cái rõ dài. </p>
<p>Bố về. Bé chạy ra đón bố, Cún bắng nhắng theo sau. Nhìn Cún lăng xăng chạy đón mình, bố trừng mắt: </p>
<p>- Lại rước của nợ về đấy hả? Cơm gạo đâu mà nuôi! </p>
<p>Bé cụt hứng, mặt ỉu xìu. Bé biết bố không thích Cún. Còn Cún, hết chạy đón đằng trước lại chạy lùi về phía sau, rít lên mừng rỡ. Vướng chân, bố đá “phốc” một cái. Cún “oắng” lên một tiếng, lăn lông lốc ra ngoài, nằm im như chết, mắt mở to nhìn bố, cái đuôi bé xíu vẫn văng qua, văng lại. </p>
<p>Bố lẳng lặng vào nhà, mở cốp xích lô, vứt “xoảng,” cái xích vẫn dùng để khoá bánh xe ra sân, rồi túm gáy Cún, xích nghiến chú vào cây cột tre ở cửa bếp. Cả buổi chiều, Cún quanh quẩn bên cây cột ấy, Bé cũng không dám lại chơi với Cún nữa.&#160; <br />&#160;</p>
<p align="center">*    <br />*&#160;&#160;&#160; *     <br />&#160;</p>
<p>Tiếng oăng oẳng ở ngoài sân từng lúc càng dồn dập, cồn cào. Sau một thôi dài, Cún lại rít lên ư ứ. Bé hoảng hồn. Kêu mãi thế, bố mà dậy bây giờ&#8230; Bé đưa mắt nhìn ánh sáng xanh lè như mắt phù thuỷ của đèn báo ổ cắm điện trên tường. Len lén, Bé ngồi dậy, tụt xuống giường. Dưới đất, trên mảnh giát giường bên cái xích lô, bố vẫn ngủ say, tiếng ngáy của bố vẫn thỉnh thoảng nấc lên. </p>
<p>Bé đẩy cửa bước ra sân. Ánh đèn cao áp ở phố xa, yếu ớt hắt vào cái xóm trọ nhà Bé nhờ nhờ như khói bếp. Cái ôm củi bằng cành cây mà mẹ gom nhặt lại mỗi khi công nhân công viên đi cắt tỉa trong thành phố bỏ lại, trông lùm lùm như cái mả ở bên bờ dâm bụt. </p>
<p>Thấy người, Cún mừng quýnh, rít lên. Bé giơ tay vuốt lưng Cún, bộ lông đã âm ẩm hơi sương. Cún ngoác miệng, thè cái lưỡi khô khốc liếm tay Bé. Thôi chết, Bé giật mình. Tội nghiệp Cún, vừa mới xa mẹ, lại bị bỏ đói, bỏ khát từ chiều đến giờ còn gì? </p>
<p>Lẻn vội vào trong bếp, Bé khẽ khàng mở vung nồi cơm, cho tay vào khua khoắng. Nồi cơm nhẵn thín! Một thoáng lưỡng lự, Bé múc một bát nước, đặt trước mặt Cún: “Cún ơi, chịu khó nhé! Bé chỉ làm được thế này thôi!”</p>
<p>Bé trở lại giường trong tiếng “tóp, tóp” đớp nước của Cún con ngoài sân. Trong cái im lặng của đêm sâu, Bé chìm dần vào giấc ngủ nặng nề, bứt rứt. </p>
<p align="center">&#160; <br />*     <br />*&#160;&#160;&#160; *     <br />&#160;</p>
<p>Tiếng chó sủa lại đột ngột dội lên. Tiếng sủa ngày một dồn dập, khẩn thiết. Tiếng chân Cún cào sồn sột vào cây cột tre luồng. Rồi tiếng Cún nhẩy, Cún lồng, Cún giật dây xích. Bé hoảng hốt bừng mắt. Dưới đất, bố cọt kẹt giở mình, giọng bố ồm oàm: </p>
<p>- Khi không lại rước cái loa công cộng vào nhà! Mất cả ngủ&#8230;! </p>
<p>Bố trở dậy. Có tiếng chân khua tìm dép trên nền nhà. </p>
<p>Bé hé mắt nhìn ra. Cái bóng đen cao lớn của bố khủng khiểng đi ra sân. Tiếng í oẳng vui mừng của Cún khi thấy người cùng với tiếng “soạt” của cành cây được rút ra từ trong đống củi. Bé rùng mình: “Cún ơi! Chú Cún con tội nghiệp! Khổ thân Cún quá!”</p>
<p>Tiếng rít vui mừng cuống quýt của Cún con xen lẫn tiếng quát đã sít sịt của bố: </p>
<p>- Kêu này! </p>
<p>Bé nhắm nghiền mắt lại. </p>
<p>“Vút”&#8230; “Bịch!” Cành củi quật chí mạng vào Cún. Một tiếng “Oắng,” kéo dài rồi im bặt. Đêm đen yên lặng, nghe rõ cả tiếng cá đớp “tóp, tóp,” dưới chân bèo và tiếng côn trùng rên rỉ, nỉ non. </p>
<p>Bố lẹp kẹp lê dép vào nhà rồi nằm phịch xuống bộ giát giường. Chỉ lát sau, tiếng ngáy của bố đã khờ&#8230; khậc&#8230; khậc&#8230; ầm nhà. </p>
<p>Sáng hôm sau, Bé dậy thật sớm, sớm hơn mọi ngày nhiều lắm. Bé chạy ngay xuống bếp thăm Cún. Nhưng ôi thôi! Cún nằm sóng soài, hai mắt nhắm nghiền trên đống gio lò ướt đẫm sương đêm, bộ lông vàng mượt cũng bết sương đêm. Từ khoé mép đen đen, một dòng máu tím thâm đọng lại, nhểu vài giọt tím đen xuống lớp gio lò. Cún con chết ngay tức khắc bằng một vụt của bố trong đêm. Cún chết bởi Cún kêu nhiều. Còn vì sao Cún kêu nhiều chắc chỉ mình Bé biết. </p>
<p>Bé oà lên khóc, nức nở. Những giọt nước mắt xót thương lăn dài trên má. Anh Vĩnh cũng dậy từ lúc nào, đứng sau lưng Bé cũng oà khóc theo. </p>
<p>Từ trong nhà, bố vọt ra sân, hai tay dụi hai con mắt đỏ ngầu: </p>
<p>- Có thế mà cũng khóc! &#8211; Bố quát tướng. </p>
<p>Cả hai anh em vội nín bặt. Bố tháo xích, cầm tai Cún xách lên, ném tõm xuống ao nước trước nhà. Lớp bèo tấm xao động dồn nhau, dãn ra rồi lập tức khép lại. Cún đã chìm nghỉm. </p>
<p align="center">&#160; <br />*     <br />*&#160;&#160;&#160; *     <br />&#160;</p>
<p>Mấy ngày sau, xác Cún nổi phập phều trên mặt nước, to hơn nhiều lúc còn sống. Cái bụng rỗng của Cún phồng căng như quả bóng. Mấy đứa trẻ ở dãy nhà trọ bên kia ao, lấy Cún làm mục tiêu, hò nhau ném xuống. Đất, đá tùm tũm xung quanh xác Cún. “Bục” một hòn trúng ngay vào cái bụng căng kềnh ấy! Một đám lông vàng trượt theo hòn đất vừa ném. Mảng bụng trắng hớ của Cún nổi bập bềnh giữa đám bèo tấm xanh xanh. </p>
<p>- Hoan hô! Hoan hô! </p>
<p>Tiếng hò reo, cổ vũ vang ầm bên kia ao, tán thưởng “viên đạn” đầu tiên đã bắn trúng mục tiêu. Đất đá lại thi nhau tùm tũm xuống ao. Mặt nước vỡ ra, mùi hôi thối lưu cữu lâu năm dưới đáy bốc lên, thối hoăng, nồng nặc. </p>
<p>- Khốn kiếp! Thôi ngay! </p>
<p>Từ trong nhà, bố xộc ra, đứng chặn trước mặt Vĩnh và Bé, hai tay chống mạng sườn, hùng hổ quát đến lạc giọng. </p>
<p>Tiếng quát như một mũi tên phóng thẳng vào đám trẻ bên kia, chúng ngơ ngác dừng lại. Nhưng lập tức, bằng kinh nghiệm tinh ma và sự lì lợm của trẻ con xóm liều, chúng hiểu: cái ông người lớn bên kia chẳng có vị gì! Chúng cúi xuống, nhặt đất đá, tiếp tục trò chơi thú vị của mình. Mặt ao đầy bèo tấm lại rung lên, xác cún lại dập dềnh, trồi trụt giữa những tiếng “bõm, bõm,” nước bẩn bắn lên tung toé, vung đầy cả mảnh sân con nhà Bé. </p>
<p>Mắt long sòng sọc, bố gạt Vĩnh và Bé sang một bên nhảy đến đống củi. Rút “soạt” một cành to và dài nhất, bố vung lên trong lúc Bé hoảng hốt thụt lùi, mở to mắt nhìn anh Vĩnh đang tóp người lại, mắt đờ ra như người thất kinh lạc, toàn thân run rẩy không hiểu mình lại mắc lỗi gì. </p>
<p>Tay nhăm nhăm cành củi, nhảy một bước đến mép nước, bố xồng xộc lội thẳng xuống ao, mặc cho mặt nước đen ngòm òng ọc sủi bọt. </p>
<p>Đưa cành củi về phía trước, bố gạt dần xác Cún vào bờ, giữa lúc bọn trẻ bên kia cuống quýt trước nguy cơ mất mục tiêu. Đất đá tới tấp phi xuống mặt ao. </p>
<p>- Ối! </p>
<p>Tiếng kêu thất thanh của bố giẫy lên cùng lúc cành củi rơi “bẹt” xuống mặt nước, hai tay bố ôm mặt. Bố ngã ngửa đánh “Oạp” xuống mặt ao đen ngòm, hai bàn chân trắng hếu chòi chòi đạp trên mặt nước. </p>
<p>Một “viên đạn” quá đà và chệch mục tiêu đã “bắn” trúng mặt bố. Bé và Vĩnh ngây&#160; người rồi cùng lúc hiểu sự nguy hiểm đang xảy ra với bố, cả hai đồng thanh hét lên, thất thần: </p>
<p>- Bố ơi! </p>
<p>Ý thức được sự yếu ớt của mình, Vĩnh nhào ra ngõ, hai tay chụm lên miệng làm loa, kêu cứu. </p>
<p>Bọn trẻ bên ao ù té bỏ chạy, đứa nào đứa nấy tọt vào trong những vuông nhà trọ của mình, sập cửa. Thỉnh thoảng một vài cái đầu bù xù thập thò, ló ra, nghiêng ngó.</p>
<p>Mấy chú bác trong xóm sấn tới bờ ao. Bé, nước mắt đầy mặt, nhìn bố yếu ớt quẫy đạp và chìm dần. Mái tóc bố xoà trên mặt nước, dập dềnh, trồi trụt cùng với xác Cún con. Vẳng bên tai Bé câu rên rỉ của bố hôm nào: “Thân tôi như con chó!” Mếu máo, Bé đưa tay gạt nước mắt, ngồi sụp xuống dưới chân những người hàng xóm như quỳ lạy, khẩn cầu: </p>
<p>- Cứu vớt bố cháu với, các ông các bà ơi! </p>
<p>Lời van xin ảo não, cái mặt úp sấp, cái lưng cong mọp xuống đất của Bé giống như đứa trẻ dắt bố đi ăn mày, tay cầm cái rá nhựa, chiềng vào mặt những người trong phòng đợi, ở bến ô tô khách, hôm Bé theo mẹ đến giúp bố bốc hàng./.   <br />&#160;</p>
<p><em>Trại Chuối, tháng 4/2009 </em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/6980/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lương Văn Chi</title>
		<link>http://damau.org/archives/6985</link>
		<comments>http://damau.org/archives/6985#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 24 Jun 2009 07:02:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lương Văn Chi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tác Giả]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả Việt Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/6985</guid>
		<description><![CDATA[<p>Sinh ngày 23/10/1955 tại làng Hành Thiện, Xuân Hồng, Xuân Trường Nam Định    <br />Quê quán: Thôn Mi Điền, Xã Hoàng Ninh, Việt Yên- Bắc Giang    <br />Hội viên ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/LngVnChi_95/LuongVanChi.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; margin: 0px 15px 5px 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px" title="LuongVanChi" border="0" alt="LuongVanChi" align="left" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/LngVnChi_95/LuongVanChi_thumb.jpg" width="122" height="177" /></a>Sinh ngày 23/10/1955 tại làng Hành Thiện, Xuân Hồng, Xuân Trường Nam Định    <br />Quê quán: Thôn Mi Điền, Xã Hoàng Ninh, Việt Yên- Bắc Giang    <br />Hội viên hội nhà văn Hải Phòng 1985.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/6985/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

