<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Lê Minh Phong</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/leminhphong/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Wed, 23 May 2012 13:21:20 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Rồi kh&#244;ng gian ho&#224;n to&#224;n y&#234;n tĩnh</title>
		<link>http://damau.org/archives/16311</link>
		<comments>http://damau.org/archives/16311#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 27 Sep 2010 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Minh Phong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/16311</guid>
		<description><![CDATA[Không có gì là chắc chắn. Mọi thứ có thể hoàn toàn đảo lộn. Thậm chí chúng có thể rối tung lên. Dây sẽ đứt và bọn chúng sẽ cười vào cái mũi thối của tôi. Vấn đề là ở sợi dây tôi lựa chọn. Nó phải bền và đủ độ trơn cơ bản. Khi chiếc ghế dưới chân đổ xuống là mọi thứ được định đoạt.
Tôi cần một không gian yên tĩnh.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Không có gì là chắc chắn. Mọi thứ có thể hoàn toàn đảo lộn. Thậm chí chúng có thể rối tung lên. Dây sẽ đứt và bọn chúng sẽ cười vào cái mũi thối của tôi. Vấn đề là ở sợi dây tôi lựa chọn. Nó phải bền và đủ độ trơn cơ bản. Khi chiếc ghế dưới chân đổ xuống là mọi thứ được định đoạt.</p>
<p>Tôi cần một không gian yên tĩnh. Nghĩa là không có một tiếng động nào cả. Tôi ghét những tiếng ồn. Một tiếng còi xe chẳng hạn. Có khi tôi tưởng tiếng còi xe như xé tan trang sách của tôi. Tôi cần sự yên tĩnh. Như dưới gốc cây này chẳng hạn.</p>
<p>Tôi hoàn toàn tin vào sự lựa chọn của mình. Sợi dây tôi lựa chọn khá chắc chắn. Nó được bện bằng những sợi dù nhỏ li ti, nó rất mềm và chính điều này lý giải cho việc vì sao tôi lựa chọn nó. Nó sẽ giảm bớt sự đau đớn cho tôi. Phải, sẽ giảm bớt cho tôi sự đau đớn. Việc kế tiếp là phải lựa chọn một cành cây phù hợp. Ít nhất là nó phải cao tới hai mét hoặc hơn. Bởi tôi sẽ đứng trên một chiếc ghế. Sợi dây sẽ được buộc lên cành cây. Rồi khi chiếc ghế bị xô ngã thế là mọi sự êm thấm.</p>
<p>Tôi nói: “Rụp! Ok.”</p>
<p>Tôi luôn bị lôi cuốn bởi những trang sách. Chúng giày vò và khoét sâu tôi. Chúng dẫn dắt những hành động của tôi. Những con chữ nhỏ bé nhưng không hề rối rắm. Chúng luôn chứa đựng một ý niệm nào đó. Tôi phải khám phá chúng. Tôi thích những ý niệm mơ hồ. Tôi không thích cái kiểu như: “Tớ đã khóc ba lần khi đọc cuốn này” hay: “Bà tớ đã ôm chầm lấy ông tớ khi đọc đến cảnh chia ly của họ trên ga tàu.” Tôi thích những ẩn ý và những vụ việc làm cho tôi có ý đồ nổi loạn. Dù rằng tôi biết nổi loạn là một ý đồ không tốt.</p>
<p>Thế là ổn, mọi việc đúng như dự tính của tôi. Một cành cây vừa tầm, một sợi dây mềm mại, một chiếc ghế chắc chắn. Nhưng trước khi hành động tôi muốn hồi tưởng lại những sự vụ đã qua. Mà tôi cũng chẳng nhớ nổi chúng. Chúng lờ mờ trong tôi. Tôi chỉ biết có một cái gì đó kinh khủng đã xảy ra. Vâng, cực kỳ kinh khủng.</p>
<p>Nói chung là tôi thích những trang sách giật gân. Tôi thích tất cả như một món nộm suồng sã. Tôi thích cái cảnh một gã điên khùng ngồi giữa ngã ba đường và cúi xuống mút vào cái dương vật của mình. Tôi ngấu nghiến và chìm đắm trong những cảnh tượng đó. Tôi thực sự bủn rủn và bị hớp hồn. Đó là những ý niệm, theo tôi, những ý niệm tiềm ẩn. Tôi đam mê những ý niệm tiềm ẩn.</p>
<p>Hình như sau gốc cây có người. Tôi nghe thấy những tiếng loạt soạt. Tôi trèo lên và buộc chặt sợi dây vào cành cây. Một vòng thòng lọng. Tôi ngắm nhìn nó. Tôi đứng vững hai chân lên chiếc ghế. Tôi vẫn còn nghe những tiếng loạt soạt.</p>
<p>Có tiếng ồn. Tôi nghe thấy tiếng động. Một vài chiếc lá đã rụng xuống trên những trang sách của tôi. Có kẻ nào đó trên cây. Tôi nghĩ vậy.</p>
<p>Tôi nói: “Tôi cần sự yên tĩnh.”</p>
<p>Tôi nói: “Đúng rồi, chúng ta cần sự yên tĩnh.”</p>
<p>Tôi nói: “Phải, những trang sách cũng cần sự yên tĩnh.”</p>
<p>Tôi nói: “Sợi dây rất mềm mại và chắc chắn. Nó được làm từ hàng trăm sợi dù nhỏ li ti.”</p>
<p>Tôi nói: “Tôi biết và tôi thực sự cần sự yên tĩnh.”</p>
<p>Tôi nói: “Tất cả rồi sẽ yên tĩnh, không có một tiếng ồn nào cả, thậm chí một tiếng kêu nhỏ cũng không được phát ra.”</p>
<p>Tôi nói: “Đúng, đừng kêu lên. Tiếng ồn sẽ làm nhàu nát những trang sách của tôi. Tôi không thích những gì nhàu nát.”</p>
<p>Tôi nói: “Phải, đừng bao giờ chấp nhận những gì đã trở nên nhàu nát.”</p>
<p>Vấn đề đã được định đoạt. Tôi cho cổ mình vào vòng thòng lọng. Tôi nhắm mắt và nghĩ ngợi một vài thứ. Nhưng tôi không thể nghĩ ra một cái gì cả, tất cả quay tròn. Kẻ bên kia đã im lặng. Tôi thích thế. Tôi lấy hai chân đạp mạnh vào chiếc ghế. Tôi nói: “Rụp! Ok.” Nhưng tôi không nghe thấy tiếng nói của tôi.</p>
<p>Những cành cây rung lên. Chúng bị ai đó giật mạnh. Một sự cố tình ác ý. Rất nhiều chiếc lá lại rụng xuống trên những trang sách của tôi.</p>
<p>Tôi rống lên: “Tao cần sự yên tĩnh.”</p>
<p>Rồi không gian hoàn toàn yên tĩnh.</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/16311/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>C&#225;i mũi thối</title>
		<link>http://damau.org/archives/16172</link>
		<comments>http://damau.org/archives/16172#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 10 Sep 2010 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Minh Phong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/16172</guid>
		<description><![CDATA[Sẽ cười. Đúng không? Các bạn sẽ cười vào cái mũi thối của tôi.
Nhưng kỳ thực thì mũi tôi không hề thối. Chắc chắn các bạn sẽ bật cười, thậm chí các bạn sẽ cười thành tiếng. Các bạn ho sặc sụa khi các bạn cười, nước mũi các bạn chảy ra, nước mắt các bạn chảy ra.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Sẽ cười. Đúng không? Các bạn sẽ cười vào cái mũi thối của tôi.</p>
<p>Nhưng kỳ thực thì mũi tôi không hề thối. Chắc chắn các bạn sẽ bật cười, thậm chí các bạn sẽ cười thành tiếng. Các bạn ho sặc sụa khi các bạn cười, nước mũi các bạn chảy ra, nước mắt các bạn chảy ra. Các bạn cười một cách nghiêng ngửa, các bạn không che miệng khi cười. Răng của các bạn phô ra ngoài, có nhiều chiếc đã bị sâu. Chúng đen nhánh và có mùi hôi. Đương nhiên là tôi ngửi thấy, tôi ngửi thấy chúng khi các bạn cười và ho rũ rượi.</p>
<p>Rồi tôi cũng cười. Ấy là tôi cười sau khi các bạn đã cười tôi. Răng tôi đương nhiên là nó cũng phô ra ngoài. Rất nhiều chiếc bị sâu, như răng các bạn ấy. Tuy nhiên có một điều các bạn cần phải thấy là răng tôi còn rất chắc và khỏe. Tôi có thể mở bia hay bẻ khóa bằng những chiếc răng của tôi. Chúng rất chắc và khỏe. Tôi biết tôi thừa can xi. Tôi có rất nhiều can xi. Điều mà các bạn không bao giờ có được.</p>
<p>Các bạn lăn xuống đất, các bạn ôm lấy bụng mình. Nước miếng của các bạn rỉ ra, nước mắt của các bạn tuôn ra. Tiếng cười của các bạn dĩ nhiên là không vang đi xa bởi các bạn đã cố kìm nén nó. Vả lại các bạn đang đứng ở một ngã ba đường. Các bạn cần phải ý tứ.</p>
<p>Tôi cũng cười như các bạn. Tôi sẽ cười cho đến khi tôi chết.</p>
<p>“Thế là không tốt.” Vợ tôi, cô ấy đã nói như vậy.</p>
<p>“Anh biết, anh ý thức rõ về nó. Thậm chí anh đã thấy nó một cách rất rõ ràng.” Tôi đã từng nói với vợ như vậy đấy.</p>
<p>Rồi cô ấy lăn ra cười, giống như các bạn ấy. Cô ấy bò lăn ra đất. Chiếc áo trắng của cô ấy biến thành một chiếc áo màu vàng bởi bụi trên sàn nhà. Cô ấy cười nắc nẻ. Cô ấy không hề che miệng khi cười. Nước mũi của cô ấy nhỏ xuống từng giọt. Cô ấy đái ra cả quần khi cười. Tôi thấy thế, rõ ràng là đã có một ít nước dưới sàn nhà. Đích thị đó là nước do cô ấy đái ra. Tôi ngửi thấy có mùi khai. Rất rõ ràng. Cô ấy lăn từ đầu nhà đến cuối nhà, cô ấy ôm bụng mà lăn, tóc cô ấy xõa xuống như một con điên. Thực sự là như một con điên.</p>
<p>“Kìa em.” Tôi nói.</p>
<p>“Kìa, cái mũi thối kìa.” Cô ấy nấc lên khi cười. Rồi cô ấy lại ôm bụng và lăn trên sàn nhà.</p>
<p>“Không.” Tôi nói.</p>
<p>“Rõ ràng là một cái mũi thối.” Cô ấy ngẩng nhìn tôi và nói. Rồi lại lăn ra cười. Tôi lấy tay sờ lên mũi mình. Tôi véo mạnh vào nó. Nó trơn nhậy bởi mồ hôi. Bởi lúc đó tôi căng thẳng, tôi vô cùng căng thẳng. Tôi đã ra mồ hôi, sau lưng và ở mũi. Tôi lại véo mạnh lên mũi rồi tôi ngửi vào những ngón tay. Không một mùi vị nào cả. Rõ ràng là không thối. Không có mùi thối.</p>
<p>“Không, chẳng có gì cả. Anh dám chắc là không hề có gì bất ổn.” Tôi nói.</p>
<p>“Nhìn vào nó ấy. Cái mũi thối ấy.” Cô ấy ngước lên nói và lại lăn xuống sàn nhà.</p>
<p>Rồi con trai tôi đi học về. Lúc ấy vào khoảng 15 giờ 30 phút. Tôi không muốn nó nhìn thấy bộ điệu của mẹ nó. Nó sẽ khóc rống lên hoặc bỏ chạy. Nhưng tôi không còn cách nào khác. Nó bước vào nhà một cách bất ngờ. Nó nhìn thấy mẹ nó đang lăn trên sàn nhà, tay mẹ nó đang ôm bụng, nước miếng của mẹ nó chảy ra và loang lổ khắp nơi. Nước đái của mẹ nó nữa. Nó nhìn mẹ nó. Trán nó nhíu lại, mắt nó trợn tròn. Có thể nó sẽ khiếp nhược.</p>
<p>“Không có điều gì bất ổn cả con trai ạ.” Tôi nói.</p>
<p>“Đi tắm và chuẩn bị ăn cơm. Có cả khoai tây chiên đấy.” Tôi nói.</p>
<p>Nó nhìn mẹ nó rồi lại nhìn tôi. Miệng nó như mếu, nó vất cái cặp xuống sàn nhà. Rồi nó bắt đầu ôm bụng. Hai cái môi bé xíu của nó từ từ mở ra. Tôi bắt đầu thấy những cái răng của nó. Nó cười, lúc đầu nó cười rất từ tốn, thậm chí nó chỉ như đang nhoẻn cười. Rồi sau đó nó đâm ra cười rũ rượi. Nước miếng của nó cũng chảy ra cả nhà. Hòa vào nước miếng của mẹ nó. Nó lăn từng vòng trên sàn nhà, nó đâm đầu phải mẹ nó. Nó ỉa ra cả quần. Rồi cả hai lại cười.</p>
<p>“Không tốt đâu con trai.” Tôi nói.</p>
<p>“Cái mũi ấy.” Nó chỉ tay vào mặt tôi.</p>
<p>“Cái mũi ấy đấy.” Nó ngước lên nhìn tôi rồi lại ôm bụng lăn ra cười.</p>
<p>Tôi lại lấy tay sờ lên mũi mình. Tôi ngửi những ngón tay của tôi nhưng không có một mùi vị gì cả.</p>
<p>Rồi tôi cười. Như bây giờ ấy. Con trai và vợ tôi đã cười cho đến chết. Thú thực là tôi đã rất mệt nhọc. Tôi đã chạy đi chạy lại trong khi họ lăn trên sàn nhà. Tôi đuổi theo từng vòng lăn của họ để đút cơm và nước cho họ. Nhưng không thể, cơm và nước đổ ra cả nhà. Thú thật là tôi đã gần như kiệt sức nhưng vẫn không có một hột cơm hay một giọt nước nào vào miệng của họ được. Họ không dừng lại nổi. Họ đã lăn và cười như vậy suốt sáu ngày. Đến tối ngày thứ sáu thì họ bất động và tắt thở. Sáng hôm sau tôi liền bỏ đi. Trước khi bỏ đi tôi đã ngắm rất kĩ hai cái xác của họ. Hai cái xác cong queo, tay họ còn ôm lấy bụng. Tôi đẩy cửa và bước đi mà không hề ngoảnh lại. Bây giờ xác họ đang nằm trên sàn nhà tôi. Có thể họ thối rữa ra rồi đấy. Đã một tuần lễ rồi tôi không dám về nhà. Những người hàng xóm cũng không dám đến. Họ đứng đằng xa nhìn tôi. Môi họ từ từ mở ra khi thấy tôi. Rồi răng họ phô ra. Họ bắt đầu ôm bụng. Rồi tôi nghe thấy những tiếng nghiến răng và sau đó là những tràng cười của họ. Không to lắm, bởi họ đã cố nín đi những tiếng cười của họ. Một vài kẻ trong số họ đã lăn xuống đất. Rồi tất cả họ.</p>
<p>Tôi thấy rõ ràng những chiếc răng của các bạn rồi đấy. Đừng lăn xuống như thế. Đây là ngã ba đường đấy. Đừng ôm bụng như thế. Không hay đâu.</p>
<p>“Nhìn cái mũi kìa.”</p>
<p>“Cái mũi thối.”</p>
<p>“Đích thị là nó rồi đấy.”</p>
<p>“Không khác được.”</p>
<p>“Nhìn đi.”</p>
<p>“Nhìn kìa.”</p>
<p>Đừng nói như thế, vợ và con trai tôi cũng từng nói như thế. Rồi điều gì đến các bạn biết rồi đây. Những người hàng xóm của tôi nữa. Họ đã cười.</p>
<p>Đứng lên đi, đừng như thế chứ. Tôi van các bạn đấy. Lại ôm bụng nữa rồi. Không tốt đâu. Đừng lăn ra như thế. Cẩn thận kẻo đụng đầu vào nhau. Nhiễu nước miếng ra rồi kìa. Đừng cười lên như thế, đừng rúc rích như thế, không ổn đâu đấy.</p>
<p>Bất ổn lắm đấy.</p>
<p>Đái ra cả quần đấy.</p>
<p>Ỉa ra cả quần đấy.</p>
<p>Không dừng lại được đâu đấy.</p>
<p>Các bạn làm tôi ngượng đấy.</p>
<p>Tôi cười đấy.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/16172/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Rồi gi&#243; l&#234;n</title>
		<link>http://damau.org/archives/15002</link>
		<comments>http://damau.org/archives/15002#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 12 Aug 2010 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Minh Phong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/15002</guid>
		<description><![CDATA[Rồi tôi bị nghiền nát. Tôi bị nghiền nát sau khi đã ăn cái thứ bột đó. Một thứ bột có màu trắng như những thứ ngũ cốc bình thường khác. Tôi bị nghiền nát và trở thành một thứ bột. Tôi không ý thức được đó là một thảm họa đối với tôi. Tôi thấy thú vị và có một cái gì đó kích thích tôi.
Tôi là một loại bột.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><strong></strong></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Rồi tôi bị nghiền nát. Tôi bị nghiền nát sau khi đã ăn cái thứ bột đó. Một thứ bột có màu trắng như những thứ ngũ cốc bình thường khác. Tôi bị nghiền nát và trở thành một thứ bột. Tôi không ý thức được đó là một thảm họa đối với tôi. Tôi thấy thú vị và có một cái gì đó kích thích tôi.</p>
<p>Tôi là một loại bột.</p>
<p>Nhưng tôi không ăn tôi.</p>
<p>Tôi không ăn tôi, tôi biết tôi sẽ biến mất nếu tôi ăn tôi. Dù rằng có lúc ý tưởng tôi sẽ ăn mình xuất hiện trong đầu tôi. Nhưng rồi tôi đấu tranh lại với nó. Và tôi đã thắng. Tôi muốn mình tồn tại, tôi muốn chứng kiến những gì sẽ đến với tôi khi tôi thành bột. Một thứ bột trắng như hàng trăm thứ ngũ cốc khác. Không có gì đáng chú ý, một thứ bột không làm cho người khác thấy lạ lẫm.</p>
<p>Hoàn toàn bình thường.</p>
<p>Một thứ bột bình thường như bao thứ bột khác. Nhưng đó là tôi. Tôi không ăn tôi, tôi không dại dột ăn cái thứ bột mà tôi đã biến thành nó sau khi đã bị nghiền nát.</p>
<p>Điều đáng sợ nhất là những con kiến. Tôi chúa ghét những con kiến. Chúng có thể trộn lẫn vào tôi. Tôi cứ chong mắt nhìn vào chúng. Chúng tiến lại gần tôi rồi bỏ đi. Có thể tôi không có một mùi vị gì kích thích chúng.</p>
<p>Biến thành bột, đôi khi cũng chỉ là một cách diễn đạt. Có thể nói tôi biến thành bụi, thành cát, thành mùn… Nói chung là có thể thành mọi thứ ở trạng thái bị phân rã. Nhưng thực sự thì tôi thấy mình bị nghiền nát. Tôi bị nghiền nát sau khi ăn cái thứ bột đó.</p>
<p>Nói chúng là tôi đã biến thành bột.</p>
<p>Căn phòng nhỏ và rất ngột ngạt. Tôi buộc phải mở toang cửa sổ. Không khí thoáng hơn. Những làn gió tràn vào. Và rồi một điều tai quái xảy ra. Tôi bị thổi tung lên. Tôi giơ tay và bám víu vào tôi để khỏi bị tung lên nhưng không thể làm nổi. Rồi tôi bị chia tách. Tôi bị phân rã. Tôi bay đi theo nhiều hướng. Tôi không thể xác định được tôi đang bay đi theo hướng nào.</p>
<p>Tôi bị tung lên.</p>
<p>Con mắt tôi nhìn thấy một lũ chuột cống dưới những khe rãnh bẩn thỉu trong thành phố. Bụng chúng trương phình lên vì mỡ. Chúng béo và chúng không bị nghiền nát và biến thành bột như tôi. Chúng nhìn tôi nhưng thực sự thì tôi không cuốn hút chúng. Chúng tiến đến ngửi vào tôi rồi bỏ đi.</p>
<p>Mũi tôi ngửi thấy xú khí chết chóc đang lan đi trong không khí. Một cái gì đó khủng khiếp đã đến với cuộc sống. Tôi không phải là một kẻ tiên tri thấu thị, tôi không biết điều gì đã xảy ra. Nhưng tôi ngửi thấy có mùi xú khí.</p>
<p>Tai tôi, vấn đề nan giải nhất là tai tôi. Nó trương lên và hứng những âm thanh tạp nham trong lòng phố thị. Những tiếng chửi rủa, những tràng cười ma quái, những tiếng rên của gái điếm trên gác xép, những bản nhạc hổ lốn… Nói chung là một mớ âm thanh hỗn tạp.</p>
<p>Tay tôi sờ soạng vào những bờ tường rong rêu. Chúng ẩm mốc và hôi thối. Chúng lở loét và nhầy nhụa. Chúng rỉ ra một thứ nước ứ đọng, trơn và hôi thối cực độ.</p>
<p>Chân tôi bước đi trên những cánh đồng nứt nẻ. Hai bàn chân tôi rớm máu. Không một giọt nước nào cả, không một lá cỏ nào cả. Không có một tiếng ếch nhái nào cả. Chỉ có bụi và hơi nóng. Bụi hòa trộn vào tôi. Chúng làm bẩn quần áo của tôi. Tôi biến thành một thứ bột có màu vàng nhạt. Tôi không thích thế. Nhưng tôi không thể tránh được chúng. Tôi bị hòa trộn với bụi dù rằng ý thức phải tránh nó luôn hiện hữu trong tôi.</p>
<p>“Gom chúng lại đi.” Người nói, rõ ràng là một tiếng người.</p>
<p>Rồi tôi được gom lại. Bằng một cái chổi cùn. Cái chổi cùn làm tôi bị xước. Nó làm tôi đau. Tôi gặp lại tôi nhưng không còn nguyên vẹn. Tôi đã bị khuyết thiếu. Có thể tôi đã rơi một ít khi đi qua những cánh đồng nứt nẻ, tôi đã bị văng đi khi gió thổi tôi lên cao quá mức so với sức chịu đựng của tôi. Có thể tôi đã bị biến thành bụi khi trộn lẫn vào chúng. Nói chung là tôi được trở về bên cạnh tôi nhưng không còn nguyên vẹn.</p>
<p>“Chuẩn bị nước.” Người nói. Rõ ràng là tiếng nói lúc nãy. Âm thanh trầm đục.</p>
<p>Rồi tôi được xúc vào một cái bát cỡ lớn. Ai đó đã xối nước lên người tôi. Tôi thấy mình dính chặt vào nhau. Thân thể tôi loãng ra.</p>
<p>“Cẩn thận kẻo loãng quá.” Rồi nước được bớt đi.</p>
<p>Tôi trở thành bùn, tôi trở thành một thứ chất lỏng như bùn.</p>
<p>Ai đó trút tôi vào một cái khuôn. Tôi nằm gọn trong một cái khuôn hình chữ nhật. Tôi tiếp tục quan sát điều gì sẽ xảy ra.</p>
<p>“Khuôn hình tròn ấy. Hợp hơn đấy. Có thẩm mỹ hơn đấy.” Có ai đó nói.</p>
<p>Rồi tôi lại bị trút ngược ra. Lần này tôi lại nằm trong một cái khuôn hình tròn. Tôi co rúm người lại và thở hổn hển. Tôi đã bị mất quá nhiều sức.</p>
<p>“Không hợp, hình tam giác đi, như thế này sẽ không ổn.” Lại có tiếng nói. Rồi tôi lại bị trút ra. Lần này tôi lại bị bỏ vào một cái khuôn hình tam giác. Tôi thấy tôi gai góc và khó chịu.</p>
<p>“Hình tròn vẫn hơn.” Một giọng nói mới và lạ.</p>
<p>Tôi lại bị trút vào khuôn hình tròn. Tôi co rúm người lại. Tôi run lên bần bật.</p>
<p>Rồi tôi bị bưng đi.</p>
<p>Tôi khô.</p>
<p>Tôi khô cứng lại.</p>
<p>Tôi không thể cử động vào lúc này. Tôi bị đông cứng và khô đi.</p>
<p>Mặt trời nhìn xoáy vào tôi.</p>
<p>Cười.</p>
<p>“Một cái bánh.” Giọng một đứa bé.</p>
<p>“Một cái bánh chúng mày ơi.” Giọng đứa bé khác.</p>
<p>Rồi tôi bị chúng ném đi ném lại nhiều lần.</p>
<p>“Đừng thằng nào ăn đấy.” Giọng đứa bé khác.</p>
<p>“Hôi lắm, không ăn nổi đâu. Ném qua đây nào.” Giọng một đứa bé khác.</p>
<p>“Thối. Như cứt ấy.” Giọng đứa bé khác.</p>
<p>“Cẩn thận kẻo vỡ.” Giọng nói người lớn.</p>
<p>“Liệu hồn, vỡ đấy.” Giọng nói người lớn.</p>
<p>Tôi vỡ vụn ra khi bị ném đi ném lại nhiều lần.</p>
<p>Tôi lại bị nghiền nát. Tôi lại biến thành bột. Một thứ bột màu trắng như bao thứ ngũ cốc khác.</p>
<p>Rồi gió lên.</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/15002/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>V&#224; c&#244; th&#244;i kh&#244;ng c&#242;n kể nữa</title>
		<link>http://damau.org/archives/14176</link>
		<comments>http://damau.org/archives/14176#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 Aug 2010 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Minh Phong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/14176</guid>
		<description><![CDATA[“Chúng có cánh.” Cô nói.
“Tất nhiên rồi.” Lão nói.
Lão lại tiến về phía trước một bước.
“Đừng tới gần quá.” Cô nói.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong></strong></p>
<p>“Một bầu trời rộng lớn.” Lão nói.</p>
<p>“Có những đám mây màu xanh.” Lão nói.</p>
<p>Nhấc chai rượu lên và lão nói: “Còn những đám mây màu trắng thì sao nhỉ?”</p>
<p>“Không sao cả.” Lão nói.</p>
<p>Lão lấy tay sửa cặp kính trên khuôn mặt lão. Lão nhích kính lên một tí rồi lại hạ xuống một tí. Mũi lão đỏ tấy lên.</p>
<p>Lão tiến về phía trước một bước. Lão lại nhích cặp kính lên.</p>
<p>“Lâu rồi mới thấy một bầu trời đẹp.” Lão nói.</p>
<p>“Đúng. Một bầu trời đẹp.” Cô nói.</p>
<p>Lão lại nhích cặp kính xuống. Mũi lão đỏ tấy lên.</p>
<p>Lão lại cho chai rượu lên miệng.</p>
<p>“Rượu thơm.” Cô nói.</p>
<p>“Từ Pháp. Napoleon.” Lão nói.</p>
<p>Lão lại tiến về phía trước một bước. Lão lại nhích cặp kính lên. Mũi lão đỏ tấy.</p>
<p>“Có cả những con chim.” Lão nói.</p>
<p>“Chúng có cánh.” Cô nói.</p>
<p>“Tất nhiên rồi.” Lão nói.</p>
<p>Lão lại tiến về phía trước một bước.</p>
<p>“Đừng tới gần quá.” Cô nói.</p>
<p>“Có cả những ngôi sao. Mờ quá.” Lão nói.</p>
<p>Lão lại cho chai rượu lên miệng. Lão lại nhích cặp kính lên một chút.</p>
<p>“Tôi nghe choáng váng.” Lão nói.</p>
<p>Cô đang nhìn về hướng khác. Có một vài thứ cuốn hút cô. Ở đàng xa.</p>
<p>“Tôi chắc rằng có cả những vì sao và chim nữa.” Lão nói.</p>
<p>Cô dừng lại bên một pho tượng bằng đất nung. Cô lấy máy ảnh và bắt đầu chụp.</p>
<p>“Như thiệt.” Cô nói.</p>
<p>“Thiệt mà. Những cánh chim thiệt mà.”Lão nói.</p>
<p>“Tôi đang nói về pho tượng.” Cô nói.</p>
<p>“Thiệt lắm.” Lão nói.</p>
<p>Rồi lão lại tiến về phía trước một bước. Lão lại nhích cặp kính lên. Một vài sợi tóc bết trên cái trán hói.</p>
<p>“Trong khung cảnh như thế này sẽ có máy bay.” Lão nói.</p>
<p>“Máy bay xuất hiện và chúng sẽ làm lũ chim hoảng sợ.” Lão nói.</p>
<p>“Lâu lắm rồi mới thấy một bầu trời đẹp.” Lão nói.</p>
<p>Cô dừng lại bên một cái lọ bằng gốm. Cô thốt lên: “Như ngọc.”</p>
<p>Lão nói: “Đúng, thật sự như ngọc.”</p>
<p>“Tôi đang nói về cái lọ.” Cô nói.</p>
<p>“Như ngọc.” Lão nói.</p>
<p>Lại tiếp tục tiến về phía trước một bước. Lão nhích cặp kính xuống một chút.</p>
<p>“Đã bảo là sẽ có máy bay.” Lão nói.</p>
<p>“Thật tuyệt.” Cô nói.</p>
<p>Cô đang đứng trước một bức tranh thủy mặc.</p>
<p>“Có cả mây và nước. Khói nữa.” Cô nói.</p>
<p>“Tôi chưa thấy nước.” Lão nói.</p>
<p>“Ông có thấy cái khung của nó không?” Cô nói.</p>
<p>“Khung nào?” Lão nói.</p>
<p>Lão lại tiến về phía trước một bước. Rồi có tiếng còi.</p>
<p>“Hãy giữ đúng khoảng cách.” Một giọng nói lạ.</p>
<p>Lão lùi lại. Lão nhận ra có cái gì đó như là cái khung bao quanh bầu trời phía trước mặt lão. Lão dụi mắt. Mũi lão đỏ tấy lên. Tóc bết trên cái trán hói. Lão lại dụi mắt.</p>
<p>“Một lão già đứng trước một bức tranh. Lão tưởng đó là bầu trời thật.” Cô nói.</p>
<p>“Lão ta đeo kính và chốc chốc lại sửa cặp kính của mình. Mũi lão đỏ tấy lên.” Cô phấn khích.</p>
<p>“Lão ta không thể phân biệt. Thật nực cười.” Cô nói.</p>
<p>“Lão ta cứ cho đó là bầu trời thật.” Cô kể.</p>
<p>“Lão ta đứng sát vào bức tranh.” Cô kể với bọn trẻ.</p>
<p>“Lão cứ xích về phía trước. Mũi lão chạm vào bức tranh.” Cô kể và bọn trẻ lăn ra cười.</p>
<p>Có một điều gì đó cô chưa kể ra được. Không phải là cô không nhớ.</p>
<p>Một hôm:</p>
<p>Cô ngồi trước gương.</p>
<p>Có cả những hộp phấn và mấy thỏi son môi.</p>
<p>Cô chải tóc.</p>
<p>Có cả những sợi tóc bạc.</p>
<p>Và rồi cô thôi không còn kể nữa.</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/14176/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>V&#224; t&#244;i nằm nghe tiếng s&#250;ng. Từ một nơi rất xa</title>
		<link>http://damau.org/archives/13554</link>
		<comments>http://damau.org/archives/13554#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 22 Jul 2010 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Minh Phong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/13554</guid>
		<description><![CDATA[Chúng tôi như bay lên trên không trung.
Tất cả họ đã chết. Tôi nhớ từng khuôn mặt họ. Những khuôn mặt khô khốc và lem luốc. Chỉ còn lại mình tôi. Tôi nhận ra vấn đề. Rằng chúng tôi đã chiến đấu. Chúng tôi chiến đấu theo lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Và thế đấy, bây giờ tôi đã bị thương. Một cái gì đó rụng xuống đất.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><b></b></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Chúng tôi như bay lên trên không trung.</p>
<p>Tất cả họ đã chết. Tôi nhớ từng khuôn mặt họ. Những khuôn mặt khô khốc và lem luốc. Chỉ còn lại mình tôi. Tôi nhận ra vấn đề. Rằng chúng tôi đã chiến đấu. Chúng tôi chiến đấu theo lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Và thế đấy, bây giờ tôi đã bị thương. Một cái gì đó rụng xuống đất. Tôi cảm giác thế. Nó lìa khỏi tôi trong một tích tắc. Hầu như tôi không kịp có một cảm giác nào cả. Rất nhanh gọn. Và rồi tôi thấy máu. Máu nhỏ xuống và loang ra mọi thứ. Tôi định thần và lấy tay sờ xuống háng mình. Nó đã biến mất. Nguyên cả cụm. Tôi hốt hoảng và tìm kiếm xung quanh. Không thấy nó. Tôi biết mình phải làm gì.</p>
<p>Tôi chạy về phía cuối dãy phố. Phố trống trơn. Không một ai xuất hiện. Những cỗ xe tăng không người nằm la liệt trên đường phố. Thỉnh thoảng tôi nghe thấy tiếng súng. Nhưng rất xa. Tôi biết mình vẫn có thể sống sót.</p>
<p>Tôi mất luôn cả cụm. Thế đấy, tôi đã chiến đấu vì lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Tôi cần phải chiến đấu. Tất cả chúng tôi bị lôi đi và cuốn theo những tiếng hô hào không rõ là của ai.</p>
<p>Cuối cùng thì đã thấy rồi đấy. Tôi mất luôn cả cụm. Tôi cố lết mình vào một ngôi nhà nhỏ. Không một ai xuất hiện. Lệnh di tản đã ban xuống. Hoàn toàn trống trơn. Tôi chui vào một góc tường và nằm xuống. Tôi chóng mặt, tôi nhìn thấy mọi thứ đang xoay. Quần tôi cứng lại vì máu đã đông. Tôi cử động một cách khó khăn.</p>
<p>Tôi quyết định vứt chiếc quần của mình đi. Tôi cảm giác thoải mái hơn khi không có nó. Bây giờ nơi bộ phận sinh dục của tôi là một hố sâu bê bết máu. Tôi tưởng tượng những lúc cái dương vật của tôi cương lên, trông như cái nòng xe tăng. Tôi cảm thấy buồn cười, phải, hết sức nực cười. Tôi đã từng hãnh diện vì nó. Tôi cười thành tiếng. Rồi tiếng cười của tôi méo đi và nó chuyển dần sang tiếng khóc.</p>
<p>Tôi mường tượng đến những khuôn mặt dị hợm của những kẻ bịt mặt. Chúng tôi chưa thấy được chúng. Nhưng chúng tôi đã chiến đấu vì chúng. Và bây giờ, như thế đấy.</p>
<p>Những tiếng súng đã dứt hẳn. Tôi nghe thấy có tiếng người phía bên kia cánh cửa. Một cánh cửa loang lổ vết đạn. Tôi nghe rất rõ những tiếng thì thầm của họ. Ngước nhìn lên tôi thấy những con mắt. Vô số con mắt đang nhìn tôi qua những lỗ đạn trên cánh cửa.</p>
<p>“Ả có tháng.” Một giọng nói vang lên.</p>
<p>“Tao cá là ả có tháng.” Một giọng nói khác.</p>
<p>“Ả không hề mang quần, tao thấy những sợi lông của ả.” Một giọng nói khác nữa.</p>
<p>Máu vẫn tiếp tục rỉ ra. Tôi biết mình cần phải sống. Tôi đã từng định danh được mình trước những họng súng. Chúng tôi. Tất cả chúng tôi đã băng qua mọi thứ. Khi những tiếng hô hào vang lên là chúng tôi thẳng tiến. Chúng tôi không biết mặt những kẻ hô hào. Và rồi chúng tôi nói nhỏ vào tai nhau rằng đó là những kẻ bịt mặt.</p>
<p>“Máu của ả ra nhiều quá.” Một giọng nói nữa từ bên cánh cửa đó vang lên.</p>
<p>“Ả bị rong kinh. Hẳn thế.” Một giọng nói khác.</p>
<p>“Rất nguy hiểm nếu ả bị rong kinh.” Một giọng nói khác nữa.</p>
<p>Tôi nhìn thẳng vào những ánh mắt đang soi mói tôi. Chúng nấp sau những lỗ đạn trên cánh cửa. Tôi rống lên.</p>
<p>“Tao không phải là một cô ả rong kinh nào đó.”</p>
<p>“Tao không phải là một cô ả chó đẻ nào đó rong kinh.”</p>
<p>“Tao bị thương. Mất luôn cả cụm. Thế đấy.”</p>
<p>Những tiếng cười vang lên. Lúc đầu tiếng cười rất nhỏ nhưng càng lúc càng to dần. Và rồi là những tràng cười không ngớt.</p>
<p>“Thế đấy. Rong kinh là thế đấy.” Một kẻ nói.</p>
<p>“Kiếm cho ả một mảnh vải màn nào đó đi. Nhỏ cũng được.” Kẻ khác nói.</p>
<p>“Làm chó gì có màn với miếc vào thời buổi này. Rong kinh là hay cáu bẳn thế đấy.” Kẻ khác nữa lại nói.</p>
<p>Rồi họ lại tiếp tục những tràng cười man rợ.</p>
<p>Máu vẫn ra nhưng nó đã chuyển dần sang màu đen. Một màu đen đặc.</p>
<p>Tôi phải sống.</p>
<p>“Các bạn sẽ là lịch sử, hay một cái gì đó đại loại như vậy, và rồi là những tấm huy chương.”</p>
<p>Những kẻ bịt mặt ấy. Tôi nghe thấy thế, vào chính lúc này.</p>
<p>“Hãy tìm một bác sĩ nào đó cho ả đi.” Một kẻ nói.</p>
<p>“Làm chó gì có bác sĩ.” Một kẻ nói.</p>
<p>“Tao thấy rõ ràng những sợi lông của ả. Bê bết máu.” Một kẻ nói.</p>
<p>Tôi lại rống lên.</p>
<p>“Tao không phải là một ả rong kinh nào đó.”</p>
<p>“Cút đi cái ả rong kinh của các ngươi.”</p>
<p>“Chó chết.”</p>
<p>“Tao đã chiến đấu. Thế đấy, tao đã chiến đấu.”</p>
<p>Nhưng không ai nghe được tiếng nói của tôi. Tôi thoi thóp thở. Tôi lại nghĩ đến những điều xa xôi, rất xa xôi.</p>
<p>Lấp lánh.</p>
<p>Phía bên kia cánh cửa những ánh mắt vẫn nhìn tôi. Rồi họ lại cười lên những tràng cười man rợ.</p>
<p>“Tao thấy rõ ràng những sợi lông của ả. Bê bết máu.”</p>
<p>“Rong kinh là thế đấy.”</p>
<p>Tôi thở hổn hển và cố nói lên những lời cuối cùng: “Tao bị thương và tao không phải là một ả chó đẻ nào đó rong kinh. Một viên đạn xuyên qua, thế đấy, tao mất luôn cả cụm.”</p>
<p>Và tôi lại nghe tiếng súng.</p>
<p>Và tôi nằm nghe tiếng súng.</p>
<p>Từ một nơi rất xa.</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/13554/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

