<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Lê Anh Hoài</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/leanhhoai/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Em tr&#244;i tr&#234;n ngã tư giáng sinh</title>
		<link>http://damau.org/archives/10468</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10468#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 04 Jan 2010 08:00:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Anh Hoài</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10468</guid>
		<description><![CDATA[người diễn trên thập tự mang khuôn mặt nhựa pê đê cười mỉm 
dàn thánh ca ngây ngất cần sa 
tiếng chuông thất thanh xếp đặt những miệng cười quá cỡ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160; </p>
<p>người diễn trên thập tự mang khuôn mặt nhựa pê đê cười mỉm    <br />dàn thánh ca ngây ngất cần sa     <br />tiếng chuông thất thanh xếp đặt những miệng cười quá cỡ     <br />hang đá ngùng ngoằng dính ghép vỏ bao xi măng sơn xịt loang đen     <br />cả nhà chúa co ro cạnh mấy con dê cùng chất liệu hình như là sứ i pha nho     <br />nhấp nháy nhấp nháy đèn đèn đèn rực rực rực     <br />nồng nặc mùi người, nồng nặc những niềm tin chết yểu ngắc ngoải     <br />happy happy     <br />happy     <br />py     <br />y </p>
<p>sao không cháy rụi đi    <br />những cây thông trơ trơ xanh made in tàu khựa     <br />những óng ánh tuyết băng phấn sáp phông màn     <br />những mũ áo đỏ hơn hớn râu cước tua tủa bên trong là những thằng người làm thuê tất bật đưa quà     <br />lừa đám trẻ nhưng không lừa nổi chính mình mồ hôi mồ kê chua loét, dạ dày sôi lên những bánh mỳ và những coca </p>
<p>cha tôi nằm co trên chiếc giường khô liệt mấy giáng sinh    <br />chúa đâu? trong mắt cha tôi chỉ thấy bầu trời đen thẫm </p>
<p>dòng người tắc tỵ ngã tư, hình như em đang trôi trên đầu bọn chúng    <br />chợt thấy cương ôi mắt em trong như mẹ ma ri </p>
<p><em>&#160; <br />26-27/12/2009</em>     <br />&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10468/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chinh phục</title>
		<link>http://damau.org/archives/8143</link>
		<comments>http://damau.org/archives/8143#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2009 07:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Anh Hoài</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/8143</guid>
		<description><![CDATA[Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>Ngay từ ngày mới yêu nàng, tôi đã thầm ngạc nhiên vì tỷ lệ vô cùng chuẩn trên mặt và trên cơ thể nàng nếu căn cứ theo/dựa trên tiêu chuẩn của các bức tượng Hy lạp mà tôi đọc được trong quyển sách rất đáng tin cậy <em>Những nền văn minh thế giới.</em></p>
<p>Để có thể thực hiện được phép đo, tôi đã thuê một nhà nhiếp ảnh từng công tác trong ngành cảnh sát nhưng đã bị đuổi việc thực hiện rất nhiều kiểu ảnh. Những chuyên gia kiểu này vừa biết thực hiện công việc một cách bí mật nhưng rất chính xác. Sau đó, tôi đã tự mình làm công việc so sánh ảnh nàng với các bức vẽ chuẩn trong sách. Một công việc đầy khó khăn. Lẽ ra tôi chỉ cần nhờ một nhà nhân trắc học, và thật ra người ta đã giới thiệu cho tôi một người như thế – loại chuyên làm việc cho các cuộc thi Hoa hậu danh tiếng. Nhưng tôi đã cân nhắc, không phải vì thiếu tiền, mà vì tình yêu với nàng. Tình yêu đã khiến tôi muốn tự làm công việc đầy thích thú ấy. Tất nhiên cũng có lý do bảo mật, những công việc như thế này, nếu tự mình làm được là tốt nhất.</p>
<p>Tôi đã ghi chép lại tất cả những hoạt động của nàng từ năm nàng 16 tuổi. Không, xin đừng nghĩ rằng tôi đã tổ chức theo dõi nàng vì không tin tưởng. Ngay cả giai đoạn tôi thuê chuyên gia chụp ảnh nàng, đó cũng là bất đắc dĩ, vì tương lai tươi sáng của chúng tôi mà thôi.</p>
<p>Chuyện rất đơn giản: khi ta quan tâm đến một ai thật lòng, ta rất dễ thấy họ luôn trong tầm mắt ta. Việc cần thiết là ghi lại, nhiều ngày, bạn sẽ nhận ra những quy luật. Tôi lưu lại tất cả những ghi chép của thời gian trữ tình đó. Vì lý do tế nhị, tôi sẽ không công bố chi tiết. Điều này là đương nhiên phải không? Nhưng cũng có những kinh nghiệm thật thú vị, bổ ích. Như, tôi đã phát hiện nàng đi tiểu nhiều hơn những cô gái khác từ 12-20% (vấn đề đã sáng tỏ sau khi tôi nghiên cứu cuốn <em>Cẩm nang bạn gái</em>). Chuyện này thoạt tiên làm tôi vô cùng lo lắng, nhưng sau khi nghiên cứu và thống kê lượng nước uống của nàng, tôi chợt hiểu nàng đã áp dụng những biện pháp dưỡng sinh đơn giản nhưng vô cùng khoa học. Điều này khiến tôi yêu nàng hơn.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Ngày nào tôi cũng dậy vào 6h 20 phút. Tôi vào W.C. 10 phút. Tôi làm vệ sinh cá nhân 5 phút. Tôi ăn và uống trà 10 phút (Khoản này có thể xê dịch giữa hai công việc, ví dụ ăn 6 phút, trà 4 phút hoặc ăn 7 phút, trà 3 phút. Có lần trà không kịp pha, tôi vẫn cầm tách trà lên rồi đặt xuống. Không phải để uống, mà để yên tâm).</p>
<p>Tiếp theo, tôi vào Internet, xem các tin tức mới nhất. Nhiều người không biết đây chính là cách tốt nhất để ngay từ sáng sớm đã nắm được những diễn biến quan trọng nhất của thế giới, và đó chính là cái để dành thế thượng phong trong những câu chuyện và điều này khiến 78% số người tôi gặp kính nể tôi &#8211; con số mới nhất, theo một thống kê tôi tự làm rất công phu và luôn cập nhật.</p>
<p>Còi xe vang lên ngoài cửa, chắc chắn lúc đó là 6h 55phút. Chương trình nạp tin tức của tôi đã diễn ra 10 phút và luôn luôn đầy đủ.</p>
<p>Đã có 4 người lái xe bị sa thải vì tôi không cho phép sai giờ, dù chỉ 1 phút.</p>
<p>Đúng 7h thì tôi ngồi thẳng trên xe, cặp bên cạnh, cài dây bảo hiểm xong. Xe chuyển bánh.</p>
<p>Xe đi đúng 18 phút thì đến cơ quan, trong trường hợp có biểu hiện tắc đường, tôi cho phép người lái xe đi theo lộ trình thứ hai, mất thêm 7 phút. Chỉ có hai lần lộ trình này cũng trục trặc và phải sử dụng lộ trình ba với vài con ngõ ít người biết, mất thêm 9 phút nữa. Số thời gian mất này ăn vào chương trình giao tiếp với nhân viên của tôi. Khi đến cơ quan, bao giờ tôi cũng phải nói chuyện với một số nhân viên cấp dưới, càng thấp càng tốt. Biết điều đó, khi tôi đến, bao giờ văn phòng cũng bố trí một vài người đứng sẵn đó, đang làm một số việc hết sức tự nhiên.</p>
<p>Tất nhiên nếu phải sử dụng phương án ba khi đi đường thì chương trình này chấm hết. Thậm chí thời gian làm việc còn bị thâm lạm vào mấy phút. Rất tiếc, may mà chuyện này không xảy ra thường xuyên.</p>
<p>Công việc của tôi vô cùng quan trọng, liên quan đến những hồ sơ giấy tờ hết sức cơ mật. Chỉ những nhân vật có tầm vóc quốc gia mới được phép làm việc với chúng. Chúng được đánh số và được sắp xếp rất cẩn thận, sao cho khi có yêu cầu tra cứu từ những nhân vật tầm vóc quốc gia thì chỉ mất đúng 3 phút để lấy ra.</p>
<p>Tuy nhiên những yêu cầu như thế rất ít. Đấy là một thử thách nhưng tôi đã vượt qua không quá khó khăn. Suốt cả ngày, dù không có yêu cầu tra cứu nào thì tôi cũng vẫn ngồi yên trên ghế, trước mặt là hàng chồng sổ sách, với vẻ mặt trầm tĩnh của người làm công việc trí óc. Thực tế, 87% thời gian tôi bận rộn suy nghĩ đến nàng, số thời gian còn lại tôi nghĩ đến bất động sản, chứng khoán, giá vàng và đô la.</p>
<p>Buổi trưa tôi nghỉ vào lúc 11h30, buổi chiều bắt đầu làm việc từ 13h30, mùa đông cũng như hè tôi ra về vào 17h30.</p>
<p>Tôi cũng không muốn mọi người quá căng thẳng với câu chuyện sử dụng thời giờ của tôi. Tôi vốn là người tôn trọng mọi người. Nhưng cần phải nói, nếu thiết lập được một chương trình làm việc chặt chẽ, chính là đã sống có hiệu quả và ý nghĩa.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Thực hiện một nghiên cứu công phu, dần dần tôi đã phát hiện ra chu kỳ kinh nguyệt của nàng. Những ngày này không dễ phát hiện. Nếu ai nghĩ tôi không nghiêm túc cần hiểu tôi luôn nghiêm túc từ thái độ suy nghĩ đến hành xử. Trong một cuốn sách chuyên môn đầy tin cậy mà tôi xin dẫn ra đây như một ví dụ về sự nghiêm túc của tôi, viết:</p>
<p>“Chu kỳ kinh nguyệt là tập hợp các thay đổi <a href="file:///F:/wiki/Sinh_l%25C3%25BD">sinh lý</a> lặp đi lặp lại ở cơ thể <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Ph%25E1%25BB%25A5_n%25E1%25BB%25AF%26action=edit">phụ nữ</a> dưới sự điều khiển của hệ <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Hormone%26action=edit">hormone</a> <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Sinh_d%25E1%25BB%25A5c%26action=edit">sinh dục</a> và cần thiết cho sự <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Sinh_s%25E1%25BA%25A3n%26action=edit">sinh sản</a>. Ở phụ nữ, chu kỳ kinh nguyệt điển hình xảy ra hàng tháng giữa thời kỳ <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=D%25E1%25BA%25ADy_th%25C3%25AC%26action=edit">dậy thì</a> và <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=M%25C3%25A3n_kinh%26action=edit">mãn kinh</a>”.</p>
<p>Đây là một vấn đề sức khỏe và tế nhị hơn, về sinh sản (đến đây, tôi cần nói tôi vẫn chưa hết cảm giác xốn xang khi nhắc đến hai từ ấy: sinh sản! Một từ mang trong nó hình ảnh tương lai, với những đứa con mang bóng dáng của tôi, vĩnh viễn có mặt trên quả đất này, tiếp nối không ngừng nghỉ).</p>
<p>Đó là chưa kể, định nghĩa trên cho tôi sự yên tâm vì nó xác nhận nàng hoàn toàn khỏe mạnh, nàng đã qua tuổi dậy thì nhưng lại chưa mãn kinh. Nàng không mắc chứng vô kinh đáng sợ và (may quá) nàng cũng chưa có thai.</p>
<p>Để trấn an những độc giả có thể sẽ cau mày (biểu hiện bên ngoài) và gợn lên những gì không hợp khi ăn uống (nhiều người, thậm chí còn buồn nôn và đôi kẻ do cơ địa, không kìm được cảm giác nôn khan khi nhắc đến những chuyện trên – biểu hiện bên trong), tôi xin giải thích thêm:</p>
<p>“Trước khi phóng noãn, <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=N%25E1%25BB%2599i_m%25E1%25BA%25A1c_t%25E1%25BB%25AD_cung%26action=edit">nội mạc tử cung</a>, bao phủ bề mặt tử cung, được xây dựng theo kiểu đồng bộ hoá. Sau khi phóng noãn, nội mạc này thay đổi để chuẩn bị cho <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Tr%25E1%25BB%25A9ng_th%25E1%25BB%25A5_tinh%26action=edit">trứng thụ tinh</a> <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=L%25C3%25A0m_t%25E1%25BB%2595%26action=edit">làm tổ</a> và hình thành <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Thai_k%25E1%25BB%25B3%26action=edit">thai kỳ</a>. Nếu thụ tinh và thai kỳ không xảy ra, tử cung loại bỏ lớp nội mạc và chu kỳ kinh mới bắt đầu. Quá trình loại bỏ nội mạc được gọi là hành kinh và biểu hiện ra bên ngoài là kinh khi phần nội mạc tử cung và các sản phẩm của máu ra khỏi cơ thể qua <a href="file:///F:/wiki/%25C3%2582m_%25C4%2591%25E1%25BA%25A1o">âm đạo</a>. Mặc dù nó thường được gọi là máu, nhưng thành phần của nó khác với <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=M%25C3%25A1u_t%25C4%25A9nh_m%25E1%25BA%25A1ch%26action=edit">máu tĩnh mạch</a>”.</p>
<p>Hoàn toàn nghiêm túc, hết sức tuyệt vời, thậm chí có thể nói: thiêng liêng.</p>
<p>Tiện đây tôi cũng xin nói luôn rằng tôi yêu không chỉ khuôn mặt hay dáng hình của nàng mà toàn bộ cơ thể nàng. Trong đó, tất nhiên những bộ phận như âm đạo hay tử cung được tôi dành tình cảm nhiều hơn. Lý do như đã trình bày trên. Cũng cần nói thêm, âm hộ chỉ là một biểu hiện bề ngoài của cả một cỗ máy tuyệt vời đã được trời đất thiết kế. Đây cũng chính là cái mà những kẻ tầm thường luôn ám ảnh và họ gọi nó một cách thích thú, bằng những từ tục tĩu mà dĩ nhiên tôi không thể trích dẫn ra ở đây.</p>
<p>Thêm một ngoặc đơn nhỏ: Tôi căm thù những kẻ đem các bộ phận giới tính của phụ nữ ra để đùa cợt, với cách dùng từ thô bỉ. Mỗi lần nghe thấy ai văng ra một từ l&#8230; là tôi lại xây xẩm mặt mày. Một số cấp dưới của tôi đã ăn tát, và khi biết lỗi của mình, họ đều cám ơn tôi đã cho họ một bài học đáng giá.</p>
<p>Một kẻ ngu xuẩn có lần đã nói, để an ủi những kẻ thất tình: đàn bà có gì đáng quý? Chỉ là một khối xương thịt, thêm ít gân máu và một đống nội tạng!</p>
<p>Lập luận trên có lý nhưng rất sai. Thử hỏi đàn ông có âm đạo và tử cung hay không? Đàn ông và đàn bà yêu nhau chính vì sự khác nhau. Và việc tôi yêu chính phần khác nhau đó chứng tỏ tôi đã làm đúng quy luật.</p>
<p>Vấn đề khiến tôi luôn đau đầu: trong chu kỳ kinh nguyệt, cơ thể phụ nữ trưởng thành về giới tính phóng thích một <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Tr%25E1%25BB%25A9ng%26action=edit">trứng</a> (đôi khi 2 trứng, có thể dẫn đến hình thành 2 <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=H%25E1%25BB%25A3p_t%25E1%25BB%25AD%26action=edit">hợp tử</a> và <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Sinh_%25C4%2591%25C3%25B4i%26action=edit">sinh đôi</a>) vào giai đoạn <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Ph%25C3%25B3ng_no%25C3%25A3n%26action=edit">phóng noãn</a> (rụng trứng).</p>
<p>Sinh đôi? Đây là điều tôi không muốn, đặc biệt không mong muốn. Trước tiên vì nó rất không bình thường. Tôi thấy chỉ có những con vật cấp thấp như lợn hay chó, mèo mới sinh nhiều con một lần. Nhưng đọc rất nhiều tài liệu, tôi vẫn không tìm được hướng dẫn để làm cho người phụ nữ tôi yêu chỉ phóng thích một trứng một lần.</p>
<p>Tuy nhiên, những nghiên cứu sâu hơn đã cho tôi một phát hiện điếng người: Sự hiện diện của kinh nguyệt không chứng minh rụng trứng đã xảy ra, và người phụ nữ không rụng trứng vẫn có thể có chu kỳ kinh nguyệt. Mặc dù theo quan sát của tôi, <a href="file:///F:/w/index.php%3Ftitle=Chu_k%25E1%25BB%25B3_kinh_nguy%25E1%25BB%2587t_kh%25C3%25B4ng_r%25E1%25BB%25A5ng_tr%25E1%25BB%25A9ng%26action=edit">chu kỳ kinh nguyệt của nàng rất </a>đều nhưng nỗi lo vẫn khiến tôi mất ăn mất ngủ.</p>
<p>Cuối cùng, tôi tiếp cận được với một tên trộm kiệt xuất. Yêu cầu của tôi đã khiến hắn thoạt đầu nổi xung, suýt “đánh vỡ mõm” tôi (như sau này hắn kể), nhưng rồi sự hiểu biết của tôi đã thuyết phục được hắn (những kẻ này không hiểu được tình yêu là sự gần gũi và hiểu biết đến tận cùng, bằng chứng: khi tôi nói đến điều này hắn lại cười, thoạt đầu là cười gằn, sau đó là cười rất nhạt). Tôi đành đưa ra lý do đầy sức thuyết phục: tôi cần biết nàng có đẻ được hay không. Trước tràng cười hô hố của hắn, tôi hiểu mình cần khéo léo, vậy là tôi buông ra một câu: “Có tiền đấy, phần của anh là… (con số lớn, xin mạn phép không trích dẫn, nhưng lớn hơn số tiền dành cho chuyên gia chụp ảnh và những các chuyên gia lĩnh vực khác tôi thuê phục vụ trong dự án này)”. Con số này đã làm tắt tiếng cười thô bỉ.</p>
<p>Cũng sẽ có người đặt câu hỏi: Vậy nếu tên trộm không làm việc thực sự? Thay cho băng vệ sinh của nàng, hắn lại tùy tiện lấy những vật tương tự ở đâu đó? Đừng lo, tôi có một hệ thống giám sát tuyệt vời với những nhân viên thân tín đã phục vụ gia đình tôi nhiều đời nay. Chỉ cần một bức ảnh và vài dòng về một người, ngay lập tức họ có một kế hoạch theo dõi người đó rất kỹ về tư tưởng, tình cảm. Nếu tên trộm kia gian dối? Hắn không thể giữ mãi bí mật đó. Với riêng đối tượng này, tôi phải dùng những nhân viên giám sát của gia đình. Cũng xin trả lời luôn với những người tò mò hỏi tại sao tôi không dùng luôn họ mà tìm hiểu về nàng, xin thưa, làm như vậy là thiếu tế nhị trong những chuyện rất cần sự tế nhị như thế này!</p>
<p>Không lâu sau, tôi đã có những mẫu băng vệ sinh mà nàng đã dùng. Việc xét nghiệm ở những chuyên gia hàng đầu cho thấy mỗi lần hành kinh nàng chỉ rụng một trứng, xác suất của những trường hợp bất thường khác là 0,0000000000000014 %. Thêm nữa, trứng có chất lượng đảm bảo 100% trên toàn bộ mẫu.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Đến đây, cũng cần phải nói rõ về gia đình tôi.</p>
<p>Tôi, được học hành tử tế, là con cháu của một dòng họ có công thời lập quốc. Ông tôi đầu tư vào cây súng, điều này đem lại vinh quang cho ông và dòng họ chúng tôi. Cha tôi đầu tư vào vấn đề con người, cụ thể, ông điều hành và giám sát việc lựa chọn nhân sự, theo dõi quá trình làm việc và mọi quá trình khác của các nhân vật, đặng kịp thời cất nhắc hoặc giáng hạ cho phù hợp với yêu cầu hết sức phức tạp của một bộ máy vận hành chặt chẽ, thiết kế và vận hành đưa nhân loại tới thẳng tương lai sáng lạn. Tôi được đào tạo vô cùng kỹ lưỡng về quản lý hành chính tại một học viện danh giá. Tôi còn học thêm về kinh tế và biết nhiều ngoại ngữ.</p>
<p>Vấn đề tiền bạc hầu như tôi không phải lo lắng gì. Tuy nhiên, tôi cũng khẳng định tư cách của mình bằng những thương vụ mua bán dự án hoặc cổ phần có lãi không nhỏ. Có kiến thức về kinh tế, lại có thông tin chính xác từ những nguồn có quyền quyết định, những thương vụ của tôi luôn thành công.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Sau khi tìm hiểu rất kỹ nàng, như đã nói trên, tôi quyết định cầu hôn nàng.</p>
<p>Xin nói ngay, tôi không tỏ tình, mà cầu hôn. Không, tôi không thích đốt cháy giai đoạn. Đơn giản, tôi đánh giá giai đoạn giữa lời tỏ tình và lời cầu hôn là một giai đoạn thừa. Giai đoạn này chỉ mất thời gian, nếu không muốn nói là nó gây hại – cho cả hai bên.</p>
<p>Tôi bố trí cuộc cầu hôn tại một khung cảnh sơn thủy hữu tình, trong một hoạt động vui chơi giải trí lành mạnh: một cuộc picnic. Đừng ngạc nhiên tại sao tôi và nàng lại cùng có mặt trong cuộc du ngoạn này. Nhờ việc thuê một tay tin tặc trẻ tuổi tài ba từ lâu nay, tôi nắm được hết các cuộc trao đổi qua email và chat của nàng. Nhờ đó, tôi biết nàng tham gia một diễn đàn mạng về du lịch. Tôi nhanh chóng tham gia và khi một nhóm offline hình thành, chắc chắn có nàng đi cùng và điểm đến là một địa chỉ lý tưởng cho những lời cầu hôn, tôi cũng đăng ký.</p>
<p>Xin đừng nghĩ lời cầu hôn là những lời đầu tiên tôi nói với nàng. Trong quá trình leo lên vài vách đá và lội qua mấy khe nước, chúng tôi đã nhanh chóng trở nên thân thiết. Nhờ biết được tất cả những gì nàng thích làm và thích nghe, chịu khó sưu tầm những kiến thức khá uyên bác về những điều nàng quan tâm, tôi đã đạt được điều thường được gọi là “tình yêu sét đánh”. Mắt nàng ánh lên những tia thích thú khi nghe tôi nói. Còn ánh mắt tôi, thì không cần cố gắng lắm chắc cũng ánh lên những tia lửa tình. Tuy nhiên tôi cũng rất kiềm chế. Thực hành theo một tài liệu về ngôn ngữ cử chỉ, tôi không bao giờ nhìn nàng quá 5 giây, bởi chuyên gia cho biết những cái nhìn như vậy thể hiện ham muốn sex, mưu toan đưa nhau lên giường. Tất nhiên tôi cũng không lộ ra những cái nhìn xéo vào những vùng nhạy cảm của nàng, vì theo chuyên gia, đừng tưởng khi nàng không nhìn ta, tức là nàng không biết ta đang nhìn nàng như thế nào. Tôi cũng không lảng tránh ánh mắt nàng mà nhìn vào đó đầy chân thật, bởi chuyên gia nói, những kẻ che dấu ánh mắt là những kẻ thất bại và tự ti, hoặc những kẻ gian xảo đang âm mưu những điều khuất tất.</p>
<p>Nhờ việc trèo đèo lội suối, nàng đã tin cậy nhờ tôi vác hộ cái ba lô, và sau đó, nàng đã đưa bàn tay ấm nóng cho tôi đỡ hoặc kéo vào những lúc đi qua những địa hình trắc trở. Tôi thấy kế hoạch của mình thật hoàn hảo. Cũng nên nói thêm, trong chuyến đi này tôi có bố trí một võ sĩ judo đai đen nhiều vạch, anh ta được tôi thuê với trách nhiệm bảo vệ tôi và nàng trước mọi hiểm nguy, và sẵn sàng hành sự với những kẻ cản trở tiến trình tình yêu – hôn nhân của tôi và nàng. Cả hai phần việc, may thay anh ta đều không phải làm gì. Trong đoàn có một cậu choai choai cũng để ý đến nàng, thoạt đầu tôi định ra lệnh cho võ sĩ gây ra một vụ tai nạn nhỏ, nhưng xét thấy vụ việc sẽ làm xáo trộn không khí thanh bình rất cần cho việc cầu hôn, tôi thôi. Võ sĩ chỉ cần ngăn cản khéo léo không cho cậu chàng đến quá gần nàng và anh ta đã làm rất tốt.</p>
<p>Lời cầu hôn được tôi đưa ra vào giữa buổi chiều, khi chúng tôi là những người đi cuối đoàn người đang trở về từ một cái hồ tuyệt đẹp. Đấy là lúc thích hợp nhất bởi quan hệ chúng tôi đã vươn lên một tầm cao phù hợp, hiệu lực của cái gọi là “tình yêu sét đánh” vẫn còn nhưng chúng tôi đã sẵn sàng cho những bước tiếp. Đây cũng là lúc cảm xúc về thiên nhiên của nàng có tác dụng hòa nhịp với lời cầu hôn của tôi. Nàng cũng không bị quá mệt vì đã ăn và nghỉ trưa.</p>
<p>Thoạt đầu nàng mỉm cười lịch lãm, nụ cười của một cô gái có văn hóa khi nghe lời đùa cợt, tán tỉnh có duyên. Nhưng khi nhìn vào thái độ đầy nghiêm túc và trân trọng của tôi, nàng đã run rẩy cúi đầu.</p>
<p>Cuối cùng, nàng cũng đã xiêu lòng trước tình yêu đích thực ấy.</p>
<p>Chúng tôi đã tổ chức lễ cưới sau khi tôi cầu hôn nàng đúng 2 tháng 9 ngày. Thật ra tôi đã dự liệu một thời gian lâu hơn. Trong khoảng thời gian này, tôi vẫn tiếp tục ghi lại mọi hoạt động của nàng. Tôi còn triệu chuyên gia chụp ảnh vốn công tác trong ngành cảnh sát tới và đề nghị anh ta thực hiện các kiểu ảnh mỗi khi nàng chuyển một không gian trong ngày. Và mỗi cuối ngày, tôi lại say sưa xem loạt ảnh nàng trong mọi tư thế làm việc. Nàng đang say sưa đọc sách, nàng chăm chú bên máy tính, nàng đi siêu thị (ôi người vợ đảm), nàng mua hoa và cắm hoa (thật yêu kiều)… Ngày đầu, chuyên gia chụp ảnh bỏ quên một giai đoạn quan trọng: lúc nàng đi vệ sinh. Sau một cuộc tranh luận gay gắt, vì tôi cũng là người biết việc, tôi đồng ý với phương án anh ta sẽ chỉ chụp hình khi nàng vào và ra khỏi W.C.</p>
<p>Trong giai đoạn chờ đợi, tôi vẫn đến chơi nhà nàng vào mỗi tối thứ bảy. Có những buổi trưa tôi chở nàng đi ăn. Dĩ nhiên, tôi khéo léo cung cấp các thông tin về bản thân (bằng cấp, tài sản) và về gia thế của tôi (truyền thống hào hùng). Mọi điều đều diễn ra hết sức tốt đẹp.</p>
<p>Khi tôi thông báo sắp kết hôn, cha tôi hơi băn khoăn về lai lịch của nàng, nhưng khi tôi đưa ra một văn bản (cha tôi thích làm việc bằng văn bản) liệt kê đầy đủ tới bốn đời nhà nàng, thì ông mỉm cười.</p>
<p>Ngày cưới được ấn định có tham khảo lịch hoạt động của các quan khách cao cấp, dĩ nhiên, có sự tham vấn của các nhà chiêm tinh, tử vi vv và vv vì mẹ tôi rất tin khoản đó.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Từ tiệc cưới, chúng tôi đi thẳng đến nơi nghỉ tuần trăng mật. Thung Lũng Tình Yêu. Còn nơi nào hơn thế cho một kỳ trăng mật?</p>
<p>Trong quá trình di chuyển đến Thung Lũng Tình Yêu, tôi nói với nàng nguyên tắc xưng hô giữa chúng tôi.</p>
<p>Cần khẳng định tôi không tán thành lối yêu phụ nữ một cách buông tuồng. Ngay từ việc xưng hô. Với tôi, ở ngôi thứ ba nàng mãi mãi là “nàng”, còn khi giữa chúng tôi với nhau, nhất định là “tôi – mình” – một lối xưng hô thật lịch lãm nhưng thân thiết (nên lưu ý chữ “mình” &#8211; điều đó khẳng định nàng chính là tôi và ngược lại). Tôi không đồng ý với lối xưng hô khác. Thọat đầu chính nàng cũng ngạc nhiên khi tôi yêu cầu, thậm chí nàng còn cười vang lên, nhưng cuối cùng, nhận ra thái độ nghiêm túc của tôi, nàng đã chấp thuận, cũng với thái độ mà tôi thấy là nghiêm túc.</p>
<p>Tôi chờ đợi nàng đưa ra một số nguyên tắc mà nàng mong muốn tôi thực hiện, nhưng nàng không nói gì ngoài việc nhìn ra cửa sổ ngắm trời mây (khi trên máy bay) và ngắm đường phố cùng cảnh vật (khi trên ô tô) và liên tục ồ à đầy thích thú. Thật ra tôi chỉ muốn nàng thực hiện quyền của mình khi đưa ra yêu cầu, chứ nàng muốn gì tôi đều biết rõ hết.</p>
<p><u>Chiếm lĩnh và những lỗi rẽ cuộc sống</u> (*)</p>
<p>Đêm tân hôn diễn ra vô cùng mỹ mãn. Mọi điều ngoài sức tưởng tượng mà không tài liệu nào tôi đã đọc mô tả nổi. Những con số chiều cao, vòng 1 vòng 2 vòng 3, tỷ lệ giữa các bộ phận cơ thể nàng tôi nắm rõ trong lòng bàn tay nhưng lúc này đều đảo lộn. Tôi cố trấn tĩnh để hưởng thụ thành quả công việc của mình vì hơn ai hết tôi biết mình đang sở hữu một sản phẩm hạng nhất của tạo hóa. Nhưng những chỉ số làm căn cứ cho điều đó cứ nhảy múa, va đập vào nhau, xoáy hút lẫn nhau loạn xạ.</p>
<p>Tôi mê man theo chuyển động của cơ thể nàng.</p>
<p>Lối rẽ 1:</p>
<p>Dần dần tôi thấy bản thân tan loãng. Cái tôi vững chắc của tôi như một bức tượng đồng bị ngọn lửa thu phục chảy dần thành chất lỏng. Một tiếng gọi mơ hồ giục tôi níu lại bản ngã cứ nhỏ dần nhỏ dần trôi đi xa tít. Vụ nổ vang lên không tiếng như trong một bộ phim câm, xương sống tôi vỡ rạn trước sức ép của vụ nổ, tiếp theo là tứ chi và cuối cùng là tiếng nổ bục nhỏ nhẹ vang lên trong não.</p>
<p>Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.</p>
<p>Lối rẽ 2:</p>
<p>Thời điểm quyết định đã đến, tôi đưa dương vật vào cơ thể nàng. Tuyến phòng ngự màng trinh thanh tao và trữ tình sẽ cản trở tôi, và tôi, cũng sẽ phải thật thanh tao và trữ tình vượt qua nó. Nhưng bỗng tôi bị hút vào với sức mạnh của lũ ống. Không có sức cản nào. Màng trinh không còn. Âm vang của một giọng cười chế nhạo bỗng vang lên khe khẽ rồi nhanh chóng khuếch đại âm lượng đến tột đỉnh.</p>
<p>Lối rẽ 3:</p>
<p>Tôi nhanh chóng trấn tĩnh và thực hiện cú làm tình điệu nghệ nhưng cũng đầy yêu thương và trách nhiệm. Nàng cũng nhanh chóng vượt qua phút lúng túng đáng yêu ban đầu để hòa hợp với tôi.</p>
<p>Chúng tôi sống bên nhau hạnh phúc trọn đời.</p>
<p>Happy ending</p>
<p>(*) Khi viết đến đoạn cuối của câu chuyện này, tôi (LAH) chợt nghĩ đến những thị hiếu khác nhau của các nhà biên tập nói riêng và các loại công chúng nói chung. Vậy là tôi quyết định viết ra ba cái kết mà tôi gọi là “lối rẽ”. Người đọc có thể chọn lựa cho mình cái kết ưa thích, còn những phần kết khác có thể coi là gợi ý hoặc bị chú.</p>
<p>Ở đây có thể xuất hiện tranh cãi, rằng đường đời một con người thì chỉ&#160; à đơn tuyến. Tôi nghĩ không hẳn thế, suy nghĩ này có vẻ phù hợp với nhân vật của tôi mà thôi.</p>
<p>LAH</p>
<p><i>(Đầu tháng 5 đến 16-5-09, viết tiếp một bản thảo cũ từ hai năm trước)</i></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/8143/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#193;nh l&#234;n</title>
		<link>http://damau.org/archives/7276</link>
		<comments>http://damau.org/archives/7276#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Jul 2009 07:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Anh Hoài</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7276</guid>
		<description><![CDATA[Tuy nhiên khi đến chỗ hẹn, tôi thấy hai bàn rượu đầy người. Cũng có khá nhiều người quen trong giới. Không rõ vì sao tôi thấy dâng dần lên một nỗi chán ghét, và để không xảy ra những quá khích từ chính mình, tôi lịch sự xin phép ra về với một lý do hợp lý.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>truyện chớp</p>
<p>Lê Anh Hoài</p>
<p>&#160;</p>
<p>Khi về đến căn phòng nhỏ hẹp và quăng mình xuống chiếc nệm, tôi nhận ra cặp kính không còn.</p>
<p>Đó là cặp kính tôi mới mua trước khi đến chỗ hẹn với K. Việc mua kính khá tuỳ hứng nhưng dường như tôi mơ hồ muốn mình thay đổi. K là một cô gái tôi quen qua thư từ, trước đó cả hai có đọc những sáng tác của nhau &#8230;vv.vv&#8230; và khi ghé qua thành phố này, cô đã hẹn gặp tôi.</p>
<p>Tuy nhiên khi đến chỗ hẹn, tôi thấy hai bàn rượu đầy người. Cũng có khá nhiều người quen trong giới. Không rõ vì sao tôi thấy dâng dần lên một nỗi chán ghét, và để không xảy ra những quá khích từ chính mình, tôi lịch sự xin phép ra về với một lý do hợp lý.</p>
<p>Khuya, tôi thấy điện thoại K gọi, dường như cô áy náy về một điều gì đó, dường như câu chuyện giữa chúng tôi còn một điều gì nhưng không thể vượt qua. Như để có chuyện mà nói, bỗng tôi nói đến cặp kính:</p>
<p>- À, anh đã để mất kính!</p>
<p>- Vậy hả, em thấy anh đâu có say mà sao để rớt mất kính?</p>
<p>- Không rõ nữa, có thể anh đã bỏ ra và để quên tại quán? Thôi kệ&#8230;</p>
<p>- Ồ, không phải đâu, khi anh rời quán, anh vẫn đeo kính.</p>
<p>- &#8230;</p>
<p>- Khi đã cất bước đi, anh còn nhìn lại, và em thấy mắt anh ánh lên lấp lánh. Em nghĩ đó là ánh phản chiếu từ cặp kính.</p>
<p>Tự nhiên câu chuyện của chúng tôi nối mạch lại được, như một người đã ngừng thở, được kích thích nhịp tim đúng lúc và đúng cách.</p>
<p>Rồi chúng tôi có một mối tình nhẹ nhàng, đèm đẹp, rồi chúng tôi cũng chia tay.</p>
<p>Đó là cái kính mà tôi nhớ nhất, dù từ đó đến nay, tôi đã thay không biết bao nhiêu cái kính.</p>
<p>Giờ đây, rất nhiều câu nói của K tôi không còn nhớ, nhưng câu nói về ánh nhìn lấp lánh qua cái kính thì tôi vẫn nhớ.</p>
<p>7-7-09</p>
<p>LAH</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/7276/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>ra mắt s&#225;ch</title>
		<link>http://damau.org/archives/7030</link>
		<comments>http://damau.org/archives/7030#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 29 Jun 2009 07:30:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Anh Hoài</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7030</guid>
		<description><![CDATA[Trước đó, cũng một nhà thơ có tiếng, cũng là một chức sắc văn nghệ, cũng thao thao. Ông nói duyên dáng, cuốn hút, nhưng những gì ông nói chỉ sau hai phút đã rơi vào quên lãng.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/ramtsch_11A44/LAHchupvachep.jpg"><img style="border-right: 0px; border-top: 0px; border-left: 0px; border-bottom: 0px" height="304" alt="LAH chup va chep" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/ramtsch_11A44/LAHchupvachep_thumb.jpg" width="397" border="0"></a></p>
<p>Một nhà thơ có tiếng, đồng thời là Phó tổng biên tập một tờ báo có số lượng phát hành lớn nhờ cướp giết hiếp thao thao: Tôi ủng hộ, tôi vui mừng, tôi ngạc nhiên, tôi hy vọng, quả thật là ta có quyền vui mừng khi thấy trong vườn văn nghệ của chúng ta đâm chồi nảy lộc, với sự ra mắt của tác phẩm này.</p>
<p>Trước đó, cũng một nhà thơ có tiếng, cũng là một chức sắc văn nghệ, cũng thao thao. Ông nói duyên dáng, cuốn hút, nhưng những gì ông nói chỉ sau hai phút đã rơi vào quên lãng. Không ai có thể nhớ nổi ông nói gì. Nghệ thuật hùng biện.</p>
<p>Ngoài trời nóng đến gần 40 độ C, bỏ ra về ngại lắm.</p>
<p><em>18-6-2009</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/7030/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hoạ sĩ Phạm Huy Th&#244;ng: Nghệ thuật l&#224; nơi họa sĩ đấu tranh cho c&#225;i tốt hơn m&#224; họ tin tưởng</title>
		<link>http://damau.org/archives/6935</link>
		<comments>http://damau.org/archives/6935#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 22 Jun 2009 10:02:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Anh Hoài</dc:creator>
				<category><![CDATA[giới thiệu nghệ sĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Hội Họa]]></category>
		<category><![CDATA[Nghệ Thuật]]></category>
		<category><![CDATA[Phỏng vấn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/6935</guid>
		<description><![CDATA[Nhiều họa sĩ vẽ những đề tài rất “vĩnh cửu”, rất bác học và triết lý, nhưng khi triển lãm thì bẽn lẽn tuyên bố đây là “một cuộc chơi”. Rồi khi đi sâu vào xem tác phẩm, người ta thấy triển lãm đó cũng lờ nhờ như nhiều triển lãm khác, tức là chẳng có tư tưởng hay thông điệp gì mới, chỉ thấy lập loè tính hình thức lười nhác.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote><p><em>Lời Giới Thiệu của Lê Anh Hoài:</em></p>
<p><strong><em>Cập nhật</em> – một từ thoạt nghe có vẻ thời thượng nhưng ẩn sâu trong đó là sự đổi thay, quá khứ &#8211; hiện tại, và cả tương lai. Họa sĩ trẻ Phạm Huy Thông – với cái nhìn soi chiếu vào sự phát triển xã hội – vừa đưa ra trước công chúng loạt tranh đầy biếm nhại lấy cảm hứng từ khái niệm trên. Rất nhiều tranh lần này sử dụng bố cục tranh in Đông Hồ truyền thống nhưng mô tả những câu chuyện của xã hội đương đại. Anh trao đổi với chúng tôi về nghệ thuật đương đại, về thái độ của nghệ sĩ trước đời sống và về chính cuộc sống và sáng tạo của mình.</strong></p>
<p><strong>PHẠM HUY THÔNG s</strong>inh năm 1981 tại Hà Tây. Tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội 2004, hiện sống tại Hà Nội. Có tranh trong nhiều bộ sưu tập nghệ thuật đương đại trong và ngoài nước. Tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật mới (trình diễn, sắp đặt, video art&#8230;). Anh nổi lên với tư cách một hoạ sĩ đương đại với quan niệm hoạ sĩ không chỉ có trách nhiệm về thẩm mỹ mà còn phải hành động, sáng tạo nhằm lưu giữ lại lịch sử theo cách của mình, và ở chừng mực nào đó, hành động để xã hội tốt đẹp hơn.</p>
<p>Cập nhật với 18 bức tranh acrylic trên toan, được sáng tác trong khoảng thời gian từ cuối 2008 – đầu năm 2009. Triển lãm từ 16-6 đến 15-7-2009, tại L’Espace &#8211; Trung tâm văn hoá Pháp, 24, Tràng Tiền, Hà nội.</p>
<p>Hiện thời, Phạm Huy Thông đang làm một loạt tranh khác đề cập tới những tác động của lịch sử xưa cũ đến tâm lý của người Việt hiện đại.</p>
</blockquote>
<p><strong>Lê Anh Hoài (LAH)</strong><em> &#8211; Anh nghĩ sao khi đặt ra sự đối nghịch xưa – nay trong một cuộc triển lãm? Anh có hoài cổ? Hoặc anh muốn phô bày sự trần trụi của hiện thực hàng ngày? Hoặc&#8230;?</em></p>
<p align="center"><strong>&#160;<a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/DailyKaraokebyPHT.jpg"><img style="border-right-width: 0px; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" border="0" alt="Daily Karaoke by PHT" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/DailyKaraokebyPHT_thumb.jpg" width="374" height="374" /></a> </strong></p>
<p align="center"><span style="font-family: times new roman; font-size: x-small"><em>Tranh &quot;Daily Karaoke (2009), acrilic, của Phạm Huy Thông </em></span></p>
<p><strong>Phạm Huy Thông (PHT)</strong>- Tôi không đặt mục tiêu tạo ra sự đối nghịch xưa nay khi bắt tay vào thực hiện loạt tranh này. Tuy nhiên đời sống sau hàng trăm năm cách biệt thì đương nhiên sẽ có sự đổi thay rõ rệt, thậm chí phần nào “đối nghịch”. Người dân làng Hồ xưa thường hay chọn khắc những cảnh thanh bình, thơ mộng, thể hiện ước mơ về cuộc sống trù phú. Về phía mình, tôi thường quan tâm tới những vướng mắc trong xã hội. Cuộc sống luôn có những điều tốt, điều xấu, nếu có ai đó tập trung lên án những bất cập, cũng là tìm cách để nó tốt đẹp hơn. Đó là sự lựa chọn của tôi, thể hiện ước mơ xã hội phát triển tốt hơn nữa.</p>
<p>Tôi không phải là người hoài cổ. Tôi biết, quá trình phát triển mà xã hội chúng ta đang trải qua (với tất cả hào quang và góc tối) là quá trình tất yếu. Tôi chấp nhận tiến trình này, nhưng chỉ cố gắng làm sao cho những mặt trái của sự phát triển xã hội sẽ ít gây hậu quả.</p>
<p>Qua việc phô bày trên tranh sự trần trụi của hiện thực hàng ngày, tôi muốn đưa ra những thông điệp, lên tiếng cảnh tỉnh cộng đồng.</p>
<p><strong>LAH</strong> <em>- Đặt một tác phẩm tranh dân gian (xưa, khá yên bình và thơ mộng) với một tác phẩm của anh (hiện thời, đầy chất mệt mỏi, khắc nghiệt) cùng bố cục, cùng sự việc, người xem không chỉ nghĩ về hai thái cực, mà còn nghĩ về khoảng giữa hai thái cực đó. Còn anh có ý nghĩ gì về khoảng thời gian giữa này?</em></p>
<p><strong>PHT-</strong> Xin đừng nhìn tranh tôi mà nói rộng ra tất cả các góc cạnh khác của đời sống. Trong cuộc sống ồn ào sôi động này, vẫn có những phút thanh bình của không khí gia đình, những phút yêu thương của vợ chồng, những cảnh rực rỡ của cánh đồng hoa ngoại thành. Tuy nhiên có cả ngàn hoạ sĩ ngoài kia đang làm rất tốt việc mô tả những cảnh đó. Tôi không dại gì lẫn vào với họ. Tôi chọn cho mình một mảnh đất cằn nhưng riêng biệt, để tự tay mình cày xới.</p>
<p>Câu hỏi về “khoảng thời gian giữa” là một câu hỏi khó, vì nó động đến nhiều thứ. Tôi đơn giản quan niệm, mỗi người nghệ sĩ là chứng nhân lịch sử của giai đoạn mình đang sống, tốt nhất nên tập trung lưu giữ lại tinh thần, tâm thái của giai đoạn đó mà thôi. Tôi không ôm đồm nhận xét về những điều mình không trải nghiệm.</p>
<p><strong>LAH-</strong><em> Xin anh nói rõ thêm ý niệm cập nhật – mà anh lấy làm tên triển lãm lần này? Nó là loại cập nhật nào? Anh nghĩ sao về sự cập nhật khá xô bồ trong mọi lĩnh vực, rõ nhất là trong văn hoá – nghệ thuật hiện nay?</em></p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/Buffaloforsale.jpg"><img style="border-right-width: 0px; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" border="0" alt="Buffalo for sale" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/Buffaloforsale_thumb.jpg" width="474" height="333" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-family: times new roman; font-size: x-small"><em>&quot;Bán Trâu&quot; (Buffalo for Sale) (2008), acrilic, của Phạm Huy Thông</em></span></p>
<p><strong>PHT</strong>- Người nông dân cách đây hàng trăm năm khắc tranh về cuộc sống, ước mơ của họ. Giờ đây tôi lấy cái tinh thần đó, nhưng đưa vào những câu chuyện mới, những hơi thở mới của cuộc sống hiện đại. Tôi gọi việc này là “cập nhật”, giống như cập nhật tin tức hay cập nhật một phần mềm mới cho một chiếc máy tính đã cũ. Nhịp độ sống bây giờ khẩn trương. Luôn luôn có những vấn đề mới nảy sinh. Những người quan tâm lo lắng cho xã hội luôn có những trăn trở mới để “cập nhật” vào tâm trí.</p>
<p>Xã hội Việt Nam đang có tốc độ phát triển nhanh, mọi khía cạnh của xã hội đều bị tác động. Người Việt Nam du nhập mọi thứ từ bên ngoài để theo kịp tốc độ phát triển đó. Khi có quá nhiều điều mới mẻ từ vật chất đến văn hoá, đổ bộ vào một cộng đồng thì sự xô bồ, lai căng là điều không thể tránh khỏi. Tôi giữ thái độ lạc quan về điều này, bởi sau một khoảng thời gian tiêu hoá nhất định, tôi tin rằng những gì chướng tai gai mắt sẽ dần bị đào thải hoặc bị biến đổi để văn hoá Việt Nam trở thành đặc sắc hơn. Tất nhiên, cái “đặc sắc” đó sẽ rất khác với cái “truyền thống” mà chúng ta từng có.</p>
<p><strong>LAH-</strong><em> Anh có vẻ là người hài hước. Người xem có thể nhận ra một sự diễu nhại nào đó ẩn hiện trong các tác phẩm của anh. Xin anh nói thêm về điều này? Anh nghĩ sao khi nhiều người mến chuộng sự “nghiêm túc” phản ứng kiểu vẽ của anh và cho rằng nó không phải là tác phẩm nghệ thuật “đích thực”?</em></p>
<p><strong>PHT-</strong> Tôi là người sống hài hước. Khi tôi quan tâm nhiều đến mặt trái của vấn đề, tính hài hước giúp tôi cân bằng và có thể đưa ra được những đóng góp tích cực. Khi đọc văn, tôi thích đọc những giọng văn châm biếm của Vũ Trọng Phụng hay trẻ hơn là Nguyễn Việt Hà, Hồ Anh Thái&#8230; Tôi tìm thấy ở trong đó sự đồng cảm, họ viết văn châm biếm hài hước, nhưng đã có những đóng góp nhất định cho xã hội.</p>
<p>Nhiều người mến chuộng sự “nghiêm túc” phản ứng với tôi cũng đúng thôi. Bởi đã từ lâu rồi tôi cười nhạo sự cổ hủ của họ. Nhiều họa sĩ vẽ những đề tài rất “vĩnh cửu”, rất bác học và triết lý, nhưng khi triển lãm thì bẽn lẽn tuyên bố đây là “một cuộc chơi”. Rồi khi đi sâu vào xem tác phẩm, người ta thấy triển lãm đó cũng lờ nhờ như nhiều triển lãm khác, tức là chẳng có tư tưởng hay thông điệp gì mới, chỉ thấy lập loè tính hình thức lười nhác.</p>
<p>Tôi không coi nghệ thuật là một cuộc chơi. Nghệ thuật là nơi họa sĩ đấu tranh cho cái tốt hơn mà họ tin tưởng. Tôi không muốn “nghiêm túc” để nhốt mình trong tháp ngà nghệ thuật. Bởi một khi đã nhốt mình trong đó, không được tiếp dưỡng sinh khí từ cuộc sống, họa sĩ sẽ nhanh chóng đi vào lối mòn và tự “đóng hòm” cho nghệ thuật của mình.</p>
<p><strong>LAH-</strong> <em>Lại có ý cho rằng tranh của anh mang tính thời sự, trong khi nghệ thuật đòi hỏi “tính muôn đời”?</em></p>
<p align="center"><strong><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/workerspushingcar.jpg"><img style="border-right-width: 0px; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" border="0" alt="workers pushing car" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/workerspushingcar_thumb.jpg" width="514" height="271" /></a> </strong></p>
<p align="center"><span style="font-family: times new roman; font-size: x-small"><em>&quot;Lụt&quot; (Flooding), acrilic (2008) của Phạm Huy Thông</em></span></p>
<p><strong>PHT-</strong> Có những cơ sở mang tính hình thức để người này người kia ví tranh tôi với những minh hoạ mang tính nhất thời. Bởi tranh tôi đôi khi mang những hình ảnh thời sự, như trận lụt ở Hà Nội, đợt khuyến mãi đầu năm hay người nông dân ngồi bán trâu, bán đất&#8230; Có 2 điều họ đã sai lầm. Thứ nhất, tranh minh hoạ là tranh người hoạ sĩ mô tả lại một nội dung, hoặc một ý tưởng có sẵn. Tranh của tôi bản thân nó chứa đựng nhiều thông điệp cụ thể, thể hiện tư tưởng và thái độ sống của riêng tôi. Với nghệ thuật đương đại, điều quan trọng nhất trong mỗi tác phẩm là thông điệp mang tính sáng tạo. Thiếu nó, tác phẩm nghệ thuật chỉ là cái xác đẹp không hồn. Điều thứ hai, mỗi bức tranh có thể nói về một sự việc nhất thời, nhưng cái xúc cảm, tâm trạng là bền lâu và có thể nhân lên cho tất cả mọi người. Chẳng hạn tranh về người nông dân bán đất bán trâu khi thành phố tiến đến dần. Đấy không phải là một câu chuyện nhất thời về một bác nông dân nào, về riêng một thành phố đang phát triển nào. Chuyện người nông dân bán cơ nghiệp để trở thành dân cư thị thành không nghề ngỗng đã xuất hiện từ cách mạng công nghiệp Anh, hàng thế kỷ trước và được lặp lại ở tất cả các nước khác phát triển sau đó. Trước những sự việc như vậy, con người có thể đặt những câu hỏi lớn hơn về bản chất của mình. Không chỉ với công chúng trong nước, tôi đã thấy những bạn bè đến từ Anh, Pháp và nhất là Trung Quốc, cũng đứng lặng đầy đồng cảm trước bức tranh đó. Những trăn trở và xúc cảm được truyền từ tác giả đến đông đảo người xem, liệu đó có phải là nghệ thuật “đích thực” hay chưa?</p>
<p>Nghệ thuật là không giới hạn, nếu đưa ra một chuẩn mực nào đó để đánh giá (trong trường hợp này là “nghiêm túc” hay “diễu nhại”) thì nghệ thuật sẽ không thể phát triển được.</p>
<p><strong>LAH-</strong><em> Trên đây cũng là một khía cạnh trong câu chuyện về nghệ thuật đương đại, anh có thể chia sẻ suy nghĩ của mình về nghệ thuật đương đại ở Việt Nam?</em></p>
<p align="center"><strong><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/emptychairs.jpg"><img style="border-right-width: 0px; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" border="0" alt="empty chairs" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/emptychairs_thumb.jpg" width="504" height="266" /></a> </strong></p>
<p align="center"><span style="font-family: times new roman; font-size: x-small"><em>Ghế (Chairs) (2008), acrilic, của Phạm Huy Thông</em></span></p>
<p><strong>PHT-</strong> Địa bàn của nghệ thuật đương đại ở Việt Nam rất hạn hẹp với lượng công chúng ít ỏi. Các triển lãm nghệ thuật chỉ đông những ngày khai mạc với khán giả gặp đi gặp lại. Có thể nói rằng so với thế giới, nghệ thuật đương đại ở Việt Nam xuất phát chậm nhưng công chúng thưởng thức nghệ thuật còn xuất phát chậm hơn. Tuy nhiên, muộn còn hơn không.</p>
<p><strong>LAH-</strong><em>Nói chung công chúng hiện vẫn chưa quen với các tác phẩm đương đại, họ vẫn thích cái đẹp kiểu cũ, đồng nghĩa với việc họa sĩ mới khó bán tranh? Có phải vậy không và nếu phải thì tại sao anh lại quyết định đi vào con đường khó này?</em></p>
<p><strong>PHT-</strong> Tôi tin với đà phát triển ổn định của kinh tế, nhu cầu mua sắm nghệ thuật để làm giầu cho cuộc sống sẽ là nhu cầu tất yếu trong tương lai. Khi bạn đã có nhà to, chất vào đó một đống tiện nghi, mua một chiếc xe đời mới xong, bạn sẽ chuyển sang mua nghệ thuật. Dù với bất cứ lý do gì, vì yêu nghệ thuật hay đơn giản không muốn bị gọi là trọc phú, thì đó cũng là một động thái tốt cho sự phát triển về văn hoá.</p>
<p>Khi đông đảo mọi người chỉ quen với cái đẹp kiểu xưa cũ, hoặc số ít trầm trồ trước nghệ thuật mới nhưng không đời nào chịu mua về treo trong nhà, đời sống của những nghệ sĩ có những thử nghiệm tiên tiến sẽ khó lòng được đảm bảo. Tôi biết rõ nhưng nguy cơ đó, nên luôn luôn thủ sẵn cho mình những nghề kiếm cơm để phòng khi lỡ vận. Khi mới ra trường, tôi làm nhiều việc, từ thiết kế đồ họa, vẽ truyện tranh, đi dạy học đến đầu tư chứng khoán, cốt để làm sao bán sức lực chứ không bán nghệ thuật cho đồng tiền. Tôi nghĩ đó là một chiến lược tốt cho những họa sĩ mới tốt nghiệp. Đến nay, tôi dành toàn bộ thời gian cho nghệ thuật cũng bởi vì tranh của tôi bắt đầu nuôi được tôi (đáng tiếc là những người mua tranh chưa có mấy ai là người Việt). “Cơm áo không đùa với khách thơ”, nếu anh đặt cược toàn bộ nguồn sống vào tác phẩm nghệ thuật, những tác phẩm đó rất dễ trở thành những món hàng thương mại rẻ tiền. Tôi nghĩ tôi đã tìm được cách tránh cái nguy cơ phũ phàng đó.</p>
<p><strong>LAH</strong><em>- Xin cảm ơn anh.</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p><em>&#160;</em></p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/phtportrait.jpg"><img style="border-right-width: 0px; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" border="0" alt="pht portrait" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/HosPhmHuyThngNghthutlnihasutranhchocitth_43F9/phtportrait_thumb.jpg" width="364" height="270" /></a></p>
<p align="center"><span style="font-family: times new roman; font-size: x-small"><em>Chân dung Phạm Huy Thông</em></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/6935/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

