Bài đã ấn hành của Hoàng Anh
Đơn Phương viết: “Tôi làm thơ! Nghĩa là tôi đồng lõa với nỗi thống thiết, bi thương và bất hạnh, nghĩa là phơi bày hết thảy những tế bào sạm đen, bế tắc chẳng còn chu lưu trong huyết quản ….”
Bài đã ấn hành của Hoàng Anh
Ta đâu cần hét “Muôn năm” hay “Đả đảo”
Những thứ nghe oai nhưng rất dễ hiểu lầm
Lắm cái vĩ đại chỉ là đồ ba xạo
Mặt thánh hiền ai biết nó tà dâm?
Bài đã ấn hành của Hoàng Anh
Một hôm voi bàn với chuột: Lớn cũng chết, nhỏ cũng chết, chỉ có con nào vừa lớn vừa nhỏ mới mong sống được, tao với mày nên kết hợp lại với nhau làm một.
Từ đó có con vật mới ra đời, gọi là…
Bài đã ấn hành của Hoàng Anh
Không làm sao mà biết được, cái sọ nào hồi còn sống là cái mặt có duyên, cái mặt nào hiền lành chơn chất, cái xương nào là của người lực điền vạm vỡ, xương nào của vóc hạc gầy vai. Chụp vài bô hình kỷ niệm nhe, tôi nói.
Bài đã ấn hành của Hoàng Anh
Bà rón rén rút ra tờ giấy bạc để trên bàn, nhưng anh ta vẫn dửng dưng. Bà đưa thêm tờ nữa, tờ nữa, và cứ thế. Anh cán bộ vẫn bảo rằng anh đang bận, bà phải chờ đợi. Cuối cùng, bà đưa ra cả một xấp tiền. Lần này thì anh cán bộ…
Bài đã ấn hành của Hoàng Anh
Ngày xưa dân An Nam ta gì cũng cười
Ngày nay dân Việt Nam ta gì cũng chạy
Làm ăn phải chạy
Làm quan phải chạy
