Bài đã ấn hành của Hồ Như
Năm 1975, tôi 16 tuổi. Ngày miền Nam sụp đổ rơi đúng vào ngày sinh nhật của tôi. Trong góc tối của căn phòng ngủ, ba tôi ngồi như pho tượng, mắt nổi gân đỏ, uất ức và đau đớn. Mẹ tôi kéo nhẹ tay tôi, thì thầm bảo để cho ba tôi yên. Hai mẹ con lang thang ra đầu ngõ…
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Chỉ lâu lâu, khi tiếng súng săn vịt trời vọng lên đâu đó chung quanh, hay một cuộc tranh chấp nào đấy diễn ra trong bầy chim, vài con hạc, hay nhiều hơn thế, vụt bay lên, vẽ thành một đường cong lảo đảo, rồi dần dần thành một chữ v chao lượn.
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Về phần hoạt hình, Những Cuộc Phiêu Lưu của Tintin đã bước một bước khá dài về phần kỹ thuật. Khuôn mặt các nhân vật có thần hơn, không còn khiến người xem cảm thấy rờn rợn khi nhìn khuôn mặt rất giống người nhưng rõ ràng không phải là người.
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Có bao giờ bạn thấy căn nhà cháy trong đêm, tàn lụi và tiêu tan ngoài đồng bằng? Chỉ một màu đen và ánh đèn xe của bạn cắt một vệt nhỏ vào đấy, như thể bạn đang ở giữa đại dương cũng không biết chừng. Trong bóng tối mênh mông, một vòng lửa lớn bằng móng tay, run rẩy.
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Tôi quen Trung sáu, bảy năm trước, lúc tôi đang bế tắc trong một mối tình. Ngay từ buổi nói chuyện đầu tiên, tôi đã đoán mình sẽ có một kẻ ái mộ trên trời rơi xuống. Không hề biết Trung đã có gia đình, tôi thấy vui vui, là lạ khi anh làm thơ tặng, nghĩ thầm: lãng mạn kiểu cổ.
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Thơ mang đến tâm hồn tôi cảm giác ấm cúng vì nó cho tôi tỏ bày được những rung động thầm kín của mình. Sau, tôi bắt đầu viết nhiều hơn. Tôi bước vào diễn đàn Talawas hồi Talawas mới được thành lập không bao lâu, với những bài tranh luận và tiểu luận.
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Họ không bao giờ nói về chuyện làm tình, để nó xảy ra, thoạt tiên chỉ trong lều ban đêm, rồi giữa ban ngày với mặt trời nóng chiếu xuống, và buổi tối trong ánh lửa sáng, nhanh, bạo, tiếng cười và khịt mũi, không thiếu tiếng động, nhưng không nói một chữ trời đánh nào ngoại trừ một lần…
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Một buổi sáng, khi cô gái rời hơi ấm của căn nhà băng, cô thấy, xa tít qua màu trắng, một hình dáng mới cô chưa thấy bao giờ, và nghe, đến trong không gian ngưng đọng, một tiếng động mới, tiếng sột soạt. Hình dáng có màu sậm, cao và không yên lặng.
Bài đã ấn hành của Hồ Như
Khi chàng thò tay vào túi quần jean và nhận ra cái ví tiền không còn ở chỗ cũ, chàng còn đang lơ lửng trên mây. Đám mây từ không khí đặc quánh khói thuốc trong quán café, cộng hai ly café đậm, cộng rất nhiều điếu thuốc Lucky chàng hối hả hít vào trong nỗi mê hoặc tỏa ra từ giọng hát của nàng.
