<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Đỗ Thư</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/author/dzothu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Rắn!</title>
		<link>http://damau.org/archives/16569</link>
		<comments>http://damau.org/archives/16569#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 30 Oct 2010 07:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đỗ Thư</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/16569</guid>
		<description><![CDATA[một mớ đen hỗn độn dưới chân 
bò loằng ngoằng như những con rắn. 
rồi nhìn vào gương 
Một thằng đàn ông lạ nhìn mình lơ láo 
bọn rắn trườn lên, bò lên mình, lên cổ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160; </p>
<p>Nửa đêm lần mò trở dậy    <br />vớ lấy cái kéo     <br />xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt     <br />ngó nghiêng một lát     <br />Giật mình?     <br />một mớ đen hỗn độn dưới chân     <br />bò loằng ngoằng như những con rắn.     <br />rồi nhìn vào gương     <br />Một thằng đàn ông lạ nhìn mình lơ láo     <br />bọn rắn trườn lên, bò lên mình, lên cổ     <br />rồi cũng soi vào gương     <br />đòi trở về vị trí cũ?     <br />Điên rồ?     <br />lại cầm kéo     <br />chiến đấu . . .&#160;&#160; <br />Khi lũ rắn rụng xuống hết     <br />mới phát hiện ra trên đầu lởm khởm những mảng da     <br />không sao hết     <br />Lấy mũ của chàng: đội     <br />Lấy áo của chàng: mặc     <br />Lấy quần của chàng: mặc     <br />chỉn chu như một quý ông: Mr—chào!     <br />rồi khoá chặt cửa lại. Đi.     <br />Phố vắng tanh.     <br />Đèn điện, chó, và gái ăn sương.     <br />Cầm theo thiệp mời của Mác-gô     <br />đến trạm xe: có người dẫn đường     <br />bóng áo đen lùng nhùng, chìa tay ra     <br />giấy thông hành được xác nhận cùng với những giọt máu rỉ xuống trên đầu.     <br />bay vút.     <br />. . .     <br />Tiệc tan.     <br />Ra về, không quên cầm theo một liều mọc tóc.&#160; <br />. . .&#160;&#160; <br />Chui vào cạnh chàng, ngủ một giấc     <br />sớm mai thức dậy     <br />lại thành một người đàn bà mẫu mực.     <br />dọn bữa sáng cho chàng!     <br />Giật mình     <br />ngón áp út.     <br />chiếc nhẫn kẻ dẫn đường tối qua     <br />và chàng?     <br />Cười phá lên như điên dại.     <br />trong thùng rác     <br />Xác lũ rắn hãy còn ngo ngoe&#160; <br />. . .</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/16569/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sen!</title>
		<link>http://damau.org/archives/10768</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10768#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 02 Feb 2010 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đỗ Thư</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Tùy bút]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10768</guid>
		<description><![CDATA[Ngày tôi đi học xa, cũng là ngày mẹ chị hoá điên. Sự trùng hợp ấy mãi sau tôi mới biết. Người đàn bà đã từng bị ruồng rẫy, bị phụ tình để rồi có một đứa con côi ấy đã không còn giữ được sự tỉnh táo khi đối mặt với chúa, với đời. Người ta đã thấy bà cười, sau một tràng cười ngất như chưa bao giờ được cười, từ đó tiếng cười và tiếng khóc trộn với nhau...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Đã lâu rồi tôi không trở về thăm quê! Cái làng quê mà đất và cát quần nhau thành một thứ bột mịn trắng lành, thứ bột của ngô của khoai sắn và của lạc, dấu tích của một thời có biển. Mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì, chỉ có con người là thay đổi. Tôi đã lớn, không còn là tôi của bé thơ, đã đi qua những buồn vui của cuộc đời, tuy chưa đủ để gọi là dạn dày nhưng cũng đủ để biết và cần hiểu mọi chuyện ở nhiều chiều.</p>
<p>Tôi còn nhớ, ngày tôi còn bé, nó đã quen thuộc với cái tên: làng Nghĩa Trang, tôi không hiểu sao lại có tên đó, cho tới bây giờ cũng vẫn vậy. Hình từ nhà ông bà nhìn về phía đông là dãy núi đá đỏ cứ lùi dần lùi dần bởi sự hao mòn của bàn tay con người. thế mà vẫn cứ nghèo. Tôi sợ những dãy núi, trong kí ức bé thơ của tôi, đó là một trong những điều bí ẩn và đáng sợ nhưng cũng không tránh được sự tò mò của một đứa trẻ con. Đôi lần tôi theo bố lên trên núi và nhìn trân trân vào cái thành phố của người chết ấy. Những “ngôi nhà” lặng im, treo lơ lửng trên sườn núi. Tôi chưa hiểu chết là thế nào, hình như là điều gì đó buồn lắm, lạnh lắm và im lặng đến ghê sợ… Đó là năm ông tôi mất. Bố con tôi trở về không kịp nhìn mặt ông lần cuối. Bố tôi khóc, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bố mình- một con người luôn nghiêm nghị và cứng rắn đến khó gần- khóc. Và tôi hiểu rằng thế nào là chết. Đám tang ông tôi đi vòng con đường đất cát chậm chạp theo từng vòng núi. Con đường dưới chân bỏng rát cái nắng cái nóng của ngày hè. Hình như trong lòng một con bé con bỗng trở nên rỗng. Tôi không còn cơ hội để được gần và được hiểu ông mình hơn nữa. Những kí ức về ông năm tháng cũng nhạt nhoà dần, cảm giác cũng dần phai, và có lẽ cũng như bao người khác, tôi chỉ còn có thể nhớ về người bằng lý trí.</p>
<p>Vì đất cát nên lúa ít mà lạc thì lại nhiều. Nhà ngoại tôi cách đó chừng mấy cây, mỗi lần sang nhà ngoại, tôi hay hỏi rằng: “Sao bên ngoại chẳng nhiều khoai nhiều lạc như làng con, toàn lúa”. Ngoại cười. Làng tôi nghèo lắm.</p>
<p>Làng đến một nửa là theo đạo. Ngôi giáo đường đứng sừng sững đối mặt với ngôi tự lớn không phân chia nổi lòng người cùng hướng về với ông bà, với những gì đã khuất lấp. Bà tôi vốn theo đạo, ông tôi theo lương, lấy ông nên bà phải bỏ đạo. Có đôi lần tôi hỏi bà: bà có tiếc không? Bà tôi không trả lời, tôi không bao giờ nghe thấy bà kêu tên chúa, nhưng cũng đôi lần thấy bà ngước nhìn lên bàn thờ chúa ở nhà người họ hàng, đôi mắt bà lúc ấy tôi không hiểu được.</p>
<p>Giữa cổng dẫn vào giáo đường là một hồ sen lớn, cách nữa là cánh đồng, từ những bậu thềm cửa chính, tôi có thể phóng tầm mắt mình vượt qua cánh đồng đến dãy núi xanh thẫm phía xa. Dãy núi sứt sẹo và gồ ghề, quanh năm lặng im như một giấc ngủ dài. Nhưng tôi biết là núi không chết.</p>
<p>Cứ vào mùa là sen lại hồng thắm cả mặt hồ. Tôi thường thấy sen nở trong chùa nhiều hơn, nhưng sen trước cửa giáo đường thì lại có cảm giác khác. Nó tự do bung nở, thanh khí cũng cao hơn. Dường như trong mỗi làn hương đều thoang thoảng tiếng ngân rung của chuông nhà thờ mỗi chiều. Bà tôi không có áo dài như các bà thường đi lễ. Nhà tôi cũng chẳng ai có, quanh năm chỉ một màu áo nâu cũ xỉn. Lễ lạt tết nhất may ra mới thấy áo mới. Là lúc bà dẫn tôi ra chùa cầu chúc cho gia đình bình yên và phát đạt. Từ nhà đến chùa phải đi qua hồ sen. Lần nào tôi cũng cố nán lại một lúc để hít hít cái hương thơm dịu ngọt ấy. Có đôi lần muốn thò tay xuống hái, nhưng sen là của cha xứ, của xóm đạo, bà cấm. Tôi nghĩ sẽ có lần tôi thực hiện được cái mong muốn nhỏ nhoi ấy, nhưng mà cho tới bây giờ thì vẫn chưa làm được và có thể rằng cũng không có cơ hội đế làm cái việc vụng trộm ấy nổi.</p>
<p>Không ai được đụng tới hồ sen, không ai có quyền xâm phạm vào hồ sen, tất cả mọi người trong làng đều hiểu được điều đó, duy chỉ có một người, một người duy nhất có cái quyền được quyết định cho cái sự sinh tồn của hồ sen, sau cha xứ.</p>
<p>Nhà chị nghèo lắm, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau. Mẹ chị là một người đàn bà khó hiểu. Lúc nào bà cũng quấn trên đầu một chiếc khăn màu đen, và ít khi cười. Cứ chiều chiều, người ta lại thấy bà lặng lẽ một góc trước bàn thờ chúa, khi mà tất cả mọi người đã trở về. Bà ít tiếp xúc với mọi người nên cũng không ít những lời xầm xì. Hai mẹ con như một sự âm thầm gắn với xóm đạo.</p>
<p>Chị có một cái thuyền nan bé, ngày ngày chị bơi thuyền ra giữa hồ, hái những bông sen mới nở đẹp nhất thơm nhất, gác vào mạn thuyền, hái một chiếc lá úp lại để tránh cái nắng đang bắt đầu vươn cao trên những bóng dừa. Chị hái những đài sen đang cong úp xuống phía mặt hồ như đang thầm thĩ. Ngày này sang ngày khác, cho tới hết mùa, cho tới khi mặt hồ chỉ còn là những cọng già nua lưa thưa, những con gọng vó ngơ ngáo ngước mặt phẩy chân, búng tanh tách làm vỡ tan bóng của cây thập giá trên đỉnh giáo đường xuống hồ. Sen hái được, chị đem vào cho đức cha, đài thì đem ra chợ bán. Tôi từng ước được như chị, được bơi thuyền giữa hồ mà hít cái mùi ngọt ngào thanh nhẹ của lá, cái nồng nồng còn bám chút lại ở cuống đài của bùn, được chơi đùa giữa những bông sen còn e ấp, xanh và hồng, và màu áo nâu, màu da trời, màu trắng của nhà thờ. Tất cả đối với tôi đều đẹp, đẹp như kí ức, như kỉ niệm. Tôi không bao giờ được làm cô hái sen,…</p>
<p>Ngày tôi đi học xa, cũng là ngày mẹ chị hoá điên. Sự trùng hợp ấy mãi sau tôi mới biết. Người đàn bà đã từng bị ruồng rẫy, bị phụ tình để rồi có một đứa con côi ấy đã không còn giữ được sự tỉnh táo khi đối mặt với chúa, với đời. Người ta đã thấy bà cười, sau một tràng cười ngất như chưa bao giờ được cười, từ đó tiếng cười và tiếng khóc trộn với nhau thành một nỗi ai oán khiến người ta phải lẩn tránh, phải đi đường vòng để tránh khỏi đối mặt. Cái khăn đen vẫn luôn trên đầu như một thách thức. Đó là một người đàn bà đẹp, chị Liên được hưởng cái vẻ đẹp đó từ người mẹ, và cả đôi mắt buồn như soi thấy đáy nữa. Tóc chị dài và đen, chị không búi lại như bà như mẹ, như chị tôi và những người phụ nữ khác trong làng. Chị hay buộc cái mớ đen dày ấy bằng một dải lụa màu, đỏ chói. Tôi không nhớ được giọng chị, nhưng tôi nhớ cái dải lụa đỏ thấp thoáng đằng sau những lá sen dày, nhớ con thuyền nhỏ của chị với những bông sen được nâng niu đằng mũi thuyền, dưới chiếc lá sen phủ bên trên là màu hồng của những dịu ngọt.</p>
<p>Một thời gian sau đó, xóm đạo làng tôi vắng bóng cha xứ, rồi được tin ông chuyển đi nơi khác. Hồ sen trước cửa giáo đường đến mùa vẫn nở, chỉ khác là chị Liên không còn đều đặn hái sen như trước nữa. Cha xứ mới thích để những bông sen mọc tự nhiên trong hồ, nó sinh ra thế nào thì cứ để nó toả hương nơi đó. Hồ sen trở nên chật chội từ ngày đó.</p>
<p>Đã lâu mới trở lại thăm quê, không hiểu sao cái hồ sen lại làm tôi nhớ nhiều đến thế? Tôi dẫn đứa cháu con ông anh đi dọc về phía chùa, đi vòng qua dãy núi để thắp hương cho ông tôi. Qua hồ sen, tôi dừng lại hồi lâu. Sen mùa này lại nở bung, Xanh mướt, hồng thắm. Tự nhiên mắt tôi thấy cay cay. Mùi bùn thoảng với mùi sen, tiếng chuông nhà thờ lại dóng lên thong thả. Đứa cháu tôi mười tuổi, bé bé xinh xinh, mái tóc dài đã chấm ngang lưng, đen mượt. Bất giác ôm con bé vào lòng như cố tìm lại cái gì đã từng đánh mất. Con bé tuột ra khỏi tay tôi, chạy theo một cánh chuồn vừa bay ngang qua, rồi quay lại nhoẻn cười.</p>
<p>Nụ cười đầy nắng!</p>
<p>&#160;</p>
<p><em>2009</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10768/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>M&#249;i!</title>
		<link>http://damau.org/archives/10507</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10507#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 07 Jan 2010 08:05:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đỗ Thư</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Tùy bút]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10507</guid>
		<description><![CDATA[Không, nó không hề tàn tạ, chỉ là cảm giác về bệnh tật, về cái chết thoáng qua khiến nó trở nên tàn tạ mà thôi. Tôi hỏi về những chiếc giường trống, cái tên mà tôi hỏi đương nhiên là không có. Tôi muốn đi, nhưng cái mùi vẫn bám riết lấy tôi, riết róng và chờ đợi…]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Tôi cứ thế đi, trong đêm lạnh và sương, và sự sợ hãi cơ hồ. Con đường thì cứ hun hút, hun hút thẫm một màu. Cho dù không phải lần đầu tiên, nhưng tôi vẫn sợ. Dẫu gì tôi cũng chỉ là con gái, là con gái, thì có quyền được yếu mềm, được sợ hãi. Nhưng bây giờ tôi không cho phép mình được có cái quyền đó. Vì còn có một ai đó đang trông chờ tôi. Linh cảm cho tôi biết điều đó, người đó chờ đợi sự có mặt của tôi, đang gọi tôi. Và bản thân tôi cũng đang điên cuồng kiếm tìm với sự xót thương vô hạn. Tôi đang cố tìm ở những nơi mà người ấy có thể xuất hiện trong trí nhớ của mình, vô ích, kể cả những địa chỉ không ăn nhập vào đâu. Như một kẻ mộng du, tôi cứ đi, với sự sợ hãi, và yêu thương, tôi có cảm giác mình đang đánh cược cả mạng sống của mình trên con đường tăm tối và ghê sợ này. Mạng sống, quý giá lắm chứ, nhưng mà có những thứ còn quý giá hơn. Tôi sợ cái chết, nhưng còn sợ sự lạnh lùng và tàn nhẫn của lòng người hơn. Tôi lo sợ nơi những con người mà tôi đã và sẽ gặp, những mối hiểm nguy mà vô tình hay hữu ý có thể đến với tôi. Tôi còn quá trẻ, tôi còn khao khát được sống, sống để mà yêu thương, để mà điên khùng tưng bừng, sống để mà hành hạ tất cả những người xung quanh bằng tình yêu, để mà lôi họ vào cơn điên không lối thoát của mình… Sương lạnh… Càng về khuya, sự sợ hãi và cô đơn càng kéo dài. Tôi không phải mẫu người can đảm, thần kinh yếu như một con tằm vùi lâu trong vỏ kén, sợ hãi những thứ thuộc về ma mị và những điều không thể nào lý giải nổi. Nó sẽ ám ảnh tôi trong suốt một thời gian dài nếu như chạm phải. Nói chung là tôi thuộc loại người yếu bóng vía.</p>
<p>Kì lạ, trên chính cái con đường này, lúc này đây, lý trí của tôi lại cực kì tỉnh táo. Có lẽ là tôi đang muốn sáng tạo nên một người bạn đồng hành, để xua đi nỗi sợ hãi của mình. Tôi liên tưởng tới một con đường trong kí ức. Đó là con đường xí nghiệp nơi mẹ tôi làm việc… hồi đó tôi còn bé xíu. Có một thời đông vui, nhưng khi tôi bắt đầu ấn định được trí nhớ của mình, thì nó đã chỉ còn là một nơi hoang vu. Hoang vu đến nỗi dường như cả thế giới co cụm lại giữa cỏ dại và hoa cứt lợn trắng. Như rừng. Và những chiếc lò cao vụn vỡ, thời gian, mưa gió và nhất là sự thiếu vắng hơi thở của con người… bước vào trong đó, đối với trí nhớ trẻ con là một mê cung. Mỗi lần vào là một lần thử nghiệm chính mình. Thêm vài dãy nhà bỏ hoang, là một thế giới mà khi bước vào tôi thi thoảng lại có thể kiếm được một vài thứ làm giàu có hơn cho cái “gia tài” trẻ con của mình. Những chiếc chum, lọ, bé xíu xiu, những hộp phấn gia công làm thêm. Tất cả đều trong trạng thái dở dang và bỏ ngỏ. Công nhân mất việc. Thiếu việc và nợ lương. Và u ám. Đấy là những gì mà sau này tôi mới biết. Cái nhà trẻ của tôi, cách đó không xa, nhưng chính sự hoang phế của những “đền đô” của những ngôi tháp cổ tuổi thơ, của sự rạn vỡ và ăn mòn, của những hành lang bí mật, của tất cả những gì còn sót lại đằng sau một sự đông vui và nhộn nhịp một thời trở thành nỗi sợ hãi của bọn trẻ. Trừ một số kẻ như tôi. Tất nhiên không phải sợ, chỉ là sự tò mò và sự bất cần đã chiếm lĩnh lấy tôi. Không! Cũng không hoàn toàn thế. Bởi vì đơn giản một điều, tôi là một đứa trẻ cô độc. Vì cô độc mà tôi không cách nào hòa nhập được với xung quanh, với những đứa trẻ khác. Cô giáo ghét tôi. Ánh mắt tôi khiến cô liên tưởng tới sự trống rỗng, sự thù hằn, và sự cô đơn. Tôi rất ít khi nói. Sự im lặng của tôi đôi khi được đánh đổi bằng cả những hình phạt. Bởi tôi không chịu hát, không chịu cười như những đứa trẻ khác. Mặc, tôi vẫn cứ lớn lên hoang dại như sự hoang vu của những bãi cỏ và hoa dại, của cả bầu trời và sự tĩnh lặng bên ngoài. Và tôi vẫn tiếp tục lang thang trong những buổi trưa trốn ngủ, khi người ta không còn đủ sức để ý tới tất cả những đứa trẻ con trong số hàng chục đứa trẻ của một cái nhà trẻ cơ quan . Và nhất là với một đứa trẻ “khủng khiếp” như thế. Tôi không nhớ chính xác lắm những lúc ấy thì tôi làm gì, có lẽ là thơ thẩn đi hái hoa cứt lợn, đi lượm lặt những thứ linh tinh, hoặc nghển cổ lên nhìn trời. Mà trời thì trong và lành lắm. Bạn thân mến, cho tới giờ thì những cảm xúc ấy vẫn còn như nguyên vẹn trong tôi, càng đi thì tôi lại càng nhớ, và càng hiện lên rõ mồn một. Tôi giờ không có sự lỳ lợm như cái con bé con ngày ấy. Tôi là phụ nữ, là phụ nữ thì tôi có quyền được yếu đuối. Nhưng tạm thời hãy cứ quên chuyện đó đi. Hãy để cho tôi tiếp tục được luyên thuyên trong câu chuyện thời thơ bé của mình. Chúng ta sẽ quên đi nỗi sợ hãi của màn đêm và những mối hiểm họa trên con đường này, tạm thời, cho tới địa chỉ tiếp theo mà tôi sẽ ghé tới.</p>
<p>Đang nói về con đường, không, chính xác hơn là đã nói tới cái khu xí nghiệp bỏ hoang của tôi. Hồi còn sầm uất, trồng rất nhiều hoa anh đào. Thứ anh đào ta. Mẹ thường bảo với tôi, cẩn thận, chỉ một giọt liếm vào môi là có thể cướp đi sinh mạng của ai đó. Tôi thường thơ thẩn quanh những gốc cây đó. Và cho đến nay, sau bao nhiêu năm của cuộc đời, tôi chưa có dịp để kiểm chứng lại lời mẹ dặn. Bởi vì, thường nó chỉ xuất hiện trở lại khi tôi đang ở trong trạng thái tỉnh táo và yêu đời, thậm chí là tỉnh táo trong trách nhiệm. Những lúc cô đơn, tôi thường ít nghĩ về nó, mà thường nghĩ tới những gì dữ dội hơn. Anh đào như một ám ảnh về cái chết từ thưở đó. Thú thực là hồi đó tôi đã biết thế nào là chết đâu, chỉ cơ hồ là một điều gì đó rất khủng khiếp, và đương nhiên tôi chả muốn dính vào. Cứ rong chơi cả ngày, tối đến tôi thường tự hỏi mình, cái thế giới ấy, nghĩa là giữa những hoang vu ấy, đám cỏ dại, đám hoa dại và cả hoa độc ấy của tôi, những khu thành đổ nát, những dãy nhà xiêu vẹo và con đường gập gồ sỏi đá của tôi sẽ như thế nào trong đêm… nỗi khao khát đó cứ lớn dần trong tôi, lớn dần. Từng ngày từng ngày một…. Mà kì lạ nhỉ? sao tôi lại có thể nhớ như in từng chi tiết đến thế. Một đêm mùa hè, tôi quyết định tự tìm cho mình câu trả lời. Tôi lén bố mẹ, tự đi về phía nhà trẻ, rồi sau đó len qua hàng rào, tìm về thế giới của mình… và tôi sợ, sương đêm, ánh trăng, cột đèn, một mình tôi giữa thế giới quá ư là rộng lớn. Có cái gì đó đang ập đến trong lòng. Tôi quá bé nhỏ, ban ngày đã mênh mông, đêm đến còn đáng sợ hơn. Không một ai, không một ai, và dường như tất cả mọi vật đang chĩa vào tôi với ánh mắt dò hỏi và nghi hoặc chứ không còn hùa vào như ban ngày. Và tôi khóc, nhưng chẳng có ai dỗ tôi. Tôi ít khi khóc, bởi rất là lì lợm. tiếng khóc vọng vào cây, tiếng khóc vọng vào cỏ, vào những hàng gạch đang lở ra, vào sỏi đá dưới chân, vào ánh trăng trên đầu… thực sự, có lẽ là suốt cuộc đời tôi không thể nào quên được. và càng lớn. tôi càng hiểu thế nào là sự cô đơn và cô độc của con người trong một thế giới quá ư là rộng lớn. Tôi muốn thay đổi, tôi muốn hòa nhập, tôi muốn thoát ra khỏi sự cô đơn, tôi sợ phải một mình. Phải mất một thời gian không lấy làm dễ dàng gì cho lắm. Và tôi không muốn quay trở lại với cái xuất phát điểm ban đầu ấy nữa. Nó là sự ám ảnh, đôi khi hay quay trở lại với tôi trong những giấc mơ, giày vò tôi. Tôi sợ&#8230;, sợ bị bỏ rơi&#8230; Vì thế, đôi khi, tự nhiên vắng bóng một ai đó, một người mình thương yêu chẳng hạn, tôi thường lồng lên kiếm tìm, như một con điên, trong lòng thì gào thét. Mất đi một cái chân kiềng trong số những cái chân kiềng mà tôi thường tựa vào, dù nhiều nhưng chỉ mất đi một, mất đi một, mất đi một, sự mất mát quả là đáng sợ, tôi sợ điều đó. Ít người hiểu được nỗi sợ hãi của tôi. Thường thì mọi người hay cười, vì những biểu hiện của tôi giống như chỉ ngày mai thôi, không, không phải ngày mai, mà lát nữa thôi, thế giới này sẽ sụp lại trên đầu. Và tôi khóc, khóc vì sợ hãi. Khóc thương cho chính bản thân mình. Tôi không muốn mất một ai, bất cứ một ai, trong tập hợp những con người làm nên cuộc sống của chính mình. Và giờ, tôi đang trên đường tìm kiếm trở lại, một con người như thế. Tôi sợ hãi, sợ hãi lắm chứ, dù sao thì tôi vẫn chỉ là một người phụ nữ, là phụ nữ thì có quyền được yếu mềm. Tôi ghét những người đàn bà hay tỏ ra mình hay hớm hơn đàn ông. Hãy cứ im lặng đi nhé, cho dù bản thân mình có khả năng hơn, mình mạnh mẽ hơn, và hãy ngoan ngoãn làm một chú mèo tinh ranh, làm một chú mèo bông đi, và hãy tỏ ra khôn ngoan ở những nơi cần thiết.</p>
<p>Con đường này tự nhiên gợi lại cho tôi về cái khu xí nghiệp cũ. Ờ, tôi không hề có ý định kể chuyện ma đâu, chỉ là cảm giác, cái lạnh xuyên qua lần áo. Càng về khuya càng lạnh. Ánh trăng thì như trêu ngươi. Tiếng xe máy rù rù. Hết những con đường đất với những bụi rậm là những căn nhà lặng im. Những mảnh vườn. Rồi lại những con đường với những bụi rậm, tất cả đều lặng im. Lặng im đến ghê sợ khi thấy sự sống thật là mong manh…</p>
<p>Rút cục cũng đến được chỗ tiếp theo. Trong ánh điện vàng. Căn nhà đó như một dấu hỏi. Tôi không thể nhớ được tôi và người ấy xuất hiện ở nơi này khi nào. Nhưng tôi có cảm giác ở đấy, cảm giác bị đe dọa… một cú điện thoại để thông báo, để đảm bảo mình không tự nhiên mất hút đối với mọi người cũng đủ làm tôi yên tâm hơn. Tôi sợ mình biến mất mà không ai biết, tôi sợ sự cô đơn cả khi chết rồi. Căn nhà này có những cây táo thật to, thật sum, những gốc táo già và cằn cỗi, cũng như con người trong ngôi nhà đó, cũng cằn cỗi và già nua, thêm nữa là sự độc ác khắc khổ… sự độc ác của con người tách ly ra ngoài đồng loại. Và tôi biết chắc rằng, nếu tôi biến mất ở đây, chỉ cần có người nhớ tới hai từ gốc táo, họ sẽ biết phải tìm tôi ở đâu, như tôi, đang kiếm tìm khắp những nơi mà mình có thể kiếm tìm về người bạn của mình…</p>
<p>Không nhớ tôi đã ra khỏi khu vườn đó, căn nhà đó như thế nào nữa. Đến lúc tôi nhận ra mình đã cách xa nơi đó một khoảng khá xa thì tôi biết là mình không thể có một thông tin nào về con người mà mình tìm kiếm. Thương yêu, làm cho con người mạnh mẽ hơn, và đôi khi cũng che mắt con người ghê gớm. Nhưng tôi không còn bận tâm về căn nhà và khu vườn đó nữa. Linh cảm cho tôi biết, đó không phải điểm dừng cuối cùng, mà chỉ là một chốn dừng chân&#8230; của cái mùi mà tôi tìm kiếm, và cái mùi đó đang tiếp tục dẫn đường cho tôi trên con đường mà nó đã đi qua. Tôi không dám nghĩ tới trường hợp xấu nhất, bởi vì chỉ cần thoáng qua trong đầu thôi, suy nghĩ đó cũng có thể hạ gục tôi ngay tức khắc, thật chẳng hay hớm gì. Chết không phải là một cái bánh ngọt, gục ngã không phải là một cái bánh ngọt, bởi vì nếu là bánh ngọt thì mỗi người- tuy nhỏ bé, tuy lớn lao mãi vẫn chỉ là một đứa trẻ giữa cuộc đời, chả rủ nhau đâm sầm vào mà liếm, mà mút thứ bánh đó sao?</p>
<p>Tôi tiếp tục một mình trên con đường sỏi đá. Tiếng xe máy tà tà trong đêm, tôi cảm thấy mình đang run sợ. Con đường tiếp theo ngắn, chưa đi đã đến, chưa đủ để tôi cảm nhận thấy sự cô độc đang chiếm lĩnh mình. Tôi còn mải liên thiên trong chuỗi kí ức dài dằng dặc. Tôi 23, tôi còn trẻ lắm. Nhưng ngần ấy năm, đã cho tôi được nhìn thấy và hiểu rất nhiều chuyện, những chuyện đắng, những chuyện ngọt, những chuyện ngô nghê,…. Và tự nhiên trong lòng đau thắt, nước mắt cứ thế lăn dài trên má tôi. Tôi không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu nơi, hỏi thăm bao nhiêu người, trong số đó bao nhiêu người có thể tin, bao nhiêu người không thể. Linh cảm cứ dẫn dắt mình đi trong mộng du. Tôi chỉ nhớ được những con đường về đêm trong cuộc hành trình của mình. Tôi đã tìm kiếm bao lâu? Bắt đầu từ khi nào? Tôi không thể nào nhớ, không thể nào xác định trong đầu mình. Nước mắt cứ thế trào ra, sự đau đớn và mất mát chưa bao giờ cảm nhận lại lớn lao như thế. Dường như có một thứ gì đó thầm thì. Đã đến cuối cuộc hành trình rồi, và ở đây, tôi có thể tìm thấy câu trả lời cho mình. Cái mùi đó đã dừng lại ở đây, chỉ ở đây và đang nhìn vào tôi đau đáu. Tôi như người mất hồn? không, mất hồn thì biết thế nào là đau? Tôi gượng dậy trong niềm tin và sự hi vọng dai dẳng, còn khả năng thì tôi còn hi vọng. Tôi không muốn mất khi chưa hoàn toàn tuột khỏi tay mình. Bởi với tôi đó là một điều rất quan trọng. Khi đã định thần lại, tôi bắt đầu quan sát cái nơi mà mình đang đến. Cảm giác bị đe dọa không còn ám ảnh tôi nữa, mà thay vào đó là sự cô đơn, cô đơn mòn mỏi, và chờ đợi. Một khu nhà được xây theo lối tập thể ngày xưa. Trời đã bắt đầu tang tảng sáng rồi, sương bắt đầu buông nhiều hơn, trong những căn nhà đó, điện vẫn sáng, thứ ánh điện vàng vọt chỉ có thể thấy ở thành phố cách đây chục năm, từ những chiếc bóng đèn tròn Rạng Đông còn hiu hắt. Tôi biết rằng đây là một bệnh xá đặc biệt. Tôi chần chừ đợi, tôi suy nghĩ. Tôi muốn mình tỉnh táo. Muốn những câu hỏi của mình thật là dễ hiểu. Và không muốn nhận những câu trả lời ngác ngơ. Tôi hỏi ngay một người áo mặc blu trắng đi qua, cái tên tôi hỏi không có trong trí nhớ của người này. Tôi im lặng, gần như tuyệt vọng. Tôi gục xuống bên thềm. Máu trong tim tôi đang chảy ra từng hàng. Tôi khóc. Và một lần nữa, cái mùi đã đưa bước chân tôi đến, đánh thức tôi và chờ đợi, và lôi tôi theo, vừa dỗ dành, vừa an ủi, lại vừa động viên. Trong cuộc đời tôi mãi là đứa trẻ ngây ngô. Tôi mãi không thể nào thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ… Tôi đi, bước vào một căn phòng. Đó là một phòng bệnh. Với những chiếc giường bệnh cũng giản đơn và tàn tạ. Không, nó không hề tàn tạ, chỉ là cảm giác về bệnh tật, về cái chết thoáng qua khiến nó trở nên tàn tạ mà thôi. Tôi hỏi về những chiếc giường trống, cái tên mà tôi hỏi đương nhiên là không có. Tôi muốn đi, nhưng cái mùi vẫn bám riết lấy tôi, riết róng và chờ đợi… như thói quen, mỗi lần lạc phương hướng, trong đời sống, trong tình cảm. tôi thường viện vào tâm linh. Tôi gục đầu xuống, áp mặt vào đất, để lắng nghe mình, lắng nghe tiếng nói từ thẳm sâu trong lòng. Để tìm niềm an ủi, để tìm câu trả lời cho sự thực không thể nào trả lời nổi… những cái tên cứ lần lượt hiện ra trong đầu tôi. Có trật tự và hàng lối trên một bảng danh sách không dài. Và dừng lại ở vị trí cách tôi không xa… một cái tên, dường như tôi đã nghe một lần trong đời, nhưng tôi không để ý đó thôi. Một cái tên và một cái tên, và một sợi dây nối giữa hai cái tên đó trong những khoảng khắc cuối cùng.</p>
<p>Tôi hỏi những người xung quanh về khoảng khắc cuối cùng của họ, yên bình và thanh thản lắm! Không đớn đau, không giày vò. Hóa ra đến cuối con đường họ mới tìm được cho mình được niềm an ủi trong cõi đời này. Những câu chuyện của họ, niềm vui của họ, tiếng hát và những lời yêu thương. Chúa đã sinh ra họ trên đời, để rồi sau bao nhiêu lạc bước, cuối cùng cũng dẫn họ về bên nhau, cùng nhau dắt tay về nước chúa… nhưng không có một lời trăn trối lại cho tôi. Người đó đã thực sự quên tôi hay còn mải mê với hạnh phúc của mình, hay muốn tôi quên đi, quên đi để tiếp tục trên con đường dài dằng dặc của kiếp người… nếu muốn tôi quên đi, sao còn dẫn tôi đến đây để tôi phải chứng kiến, phải lắng nghe, phải cảm nhận? phải vui mừng và ganh tị với hạnh phúc đớn đau của họ? Cái mùi, với tôi thật là tàn nhẫn… nhưng giờ phút này nó đang ở bên tôi, đang nhìn tôi lần cuối, với một nụ cười hiền lành, với một cái vẫy tay, và rồi cái mùi quay bước tiến xa về phía cửa, rời xa tôi, rời xa tôi. Tôi biết rằng, ở ngoài đó thôi, cái mùi vẫn còn một cái mùi khác đang đợi chờ…</p>
<p>Đêm lạnh, tôi ngủ vùi trên chính chiếc giường mà từ đó cái mùi đã ra đi.</p>
<p>…..</p>
<p><i>Hà Thành 24/12/2009</i></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10507/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đỗ Thư</title>
		<link>http://damau.org/archives/10423</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10423#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 30 Dec 2009 18:59:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đỗ Thư</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tác Giả]]></category>
		<category><![CDATA[Tác giả Việt Nam]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10423</guid>
		<description><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p> </p>
<p>&#160;</p>
<p>Tên thật: Đỗ Thị Huệ   <br />Sinh 08/04/1987 Tại Ái Châu (Thanh Hóa). Hiện đang sống tại Hà Nội. Đang học tại khoa văn học, ĐH Khoa học xã hội và nhân ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Th_9A7A/IMG_0974.jpg"><img style="border-bottom: 0px; border-left: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px" title="IMG_0974" border="0" alt="IMG_0974" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Th_9A7A/IMG_0974_thumb.jpg" width="354" height="266" /></a> </p>
<p>&#160;</p>
<p>Tên thật: Đỗ Thị Huệ   <br />Sinh 08/04/1987 Tại Ái Châu (Thanh Hóa). Hiện đang sống tại Hà Nội. Đang học tại khoa văn học, ĐH Khoa học xã hội và nhân văn- ĐH Quốc Gia Hà Nội.     <br />Đã từng viết bài cho một số báo và tạp chí: Evan.vnexpress.net, vanchuongviet.org, Tienve.org,&#160; Sông Hương, Thơ Tân Hình Thức,&#8230;    <br />Đang trong quá trình học tập và tiếp thu kiến thức từ các nguồn khác nhau.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10423/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>một và hai</title>
		<link>http://damau.org/archives/8335</link>
		<comments>http://damau.org/archives/8335#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 25 Aug 2009 07:01:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đỗ Thư</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=8335</guid>
		<description><![CDATA[Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy
khát thèm một chút đắng cay
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy<br />
khát thèm một chút đắng cay<br />
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối<br />
ta im lìm như màn đêm<br />
thấy mình có tội<br />
với một trái tim , cùng một hình hài<br />
Một cuộc sống mà lại chia hai<br />
Một là ta, và hai là nó<br />
Chẳng ai biết được điều đó<br />
kể cả chàng…</p>
<p>Ta, kẻ lang thang, suốt đời đi kiếm tìm bụi bặm<br />
Giữa cuộc đời, ta hăm hở như một mũi tên<br />
bắn vào tương lai như một điều thách thức<br />
Nhưng cũng có khi chùn bước<br />
Ta như con mèo già, lướt thướt trong mưa<br />
Kiếm tìm chút rơi vãi dư thừa<br />
Bình yên và hi vọng<br />
Lòng ta khát<br />
Như máu ta khát mặt trời<br />
Ta liếm láp bờ môi<br />
Không bao giờ hết hanh hao, rạn nứt</p>
<p>Nó, kẻ trong cùng một hình dáng của ta<br />
Trước cửa cuộc đời, ngây ngô như một dấu hỏi<br />
Chưa hề muốn thấy câu trả lời<br />
Hẹn ước, và chia phôi<br />
niềm tin dai dẳng như một miền cổ tích<br />
hi vọng dại khờ<br />
Học cách dấu những ẩn ức lòng sau những câu thơ<br />
Trốn cuộc đời sau những cánh tay cuộc tình đến trước<br />
Hoài ước<br />
Cho những giấc mơ phảng phất màu hồng</p>
<p>Có khi ta miệt thị nó, và ta<br />
Nó lại càu cạu ta, thiếu quá nhiều niềm vui, để giấc mơ nó chẳng bao giờ vẹn cả<br />
Ta nó hằn thù<br />
Nhưng không thể bỏ được nhau</p>
<p>Có những khi cả hai cùng đau<br />
Nó nhìn ta, nhưng ta cũng không thể nào thông cảm được<br />
Pha lê đã xước<br />
chẳng thể sáng được như ban đầu</p>
<p>…</p>
<p>Có những đêm thâu<br />
Ta lần mò trở dậy<br />
Quên nó như ban đầu<br />
Ta lại khát chính ta</p>
<p>…</p>
<p><em>Đỗ Thư</em></p>
<p><em>Ái Châu 8/2009</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/8335/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

