Bài đã ấn hành của Đinh Trường Chinh
Đêm
những hàng cây như bó nhang thắp trên thành phố
bầu trời khoan sâu.
Tôi đốt cho mình que diêm gãy chết hai lần
Bài đã ấn hành của Đinh Trường Chinh
Những bước đi
trên mặt chiều phẳng im
thành phố thúc hối ngắn ngủi
đã có thật tiếng động như thế,
làm ta giật mình?
Bài đã ấn hành của Đinh Trường Chinh
Chúng tôi đi về hướng chỉ tay của tượng Chúa đến khi chạm bờ biển rộng. Ở đó mỗi ngày mặt trời cắm lên mặt nước. Bãi cát trải dài những bố cục nhô nhấp tròn và những người đàn ông miệng dính đầy muối mặn.
Bài đã ấn hành của Đinh Trường Chinh
Tôi đã bị đuổi chạy
những cuộc chạy tiếp sức từ giấc
ngủ này đến giấc ngủ khác
giẫm đạp lên từng giấc mơ mình
Bài đã ấn hành của Đinh Trường Chinh
Tôi ngồi trên chiếc ghế này
đã quá lâu.
Tôi nằm trong góc nệm này
đã quá lâu.
Bài đã ấn hành của Đinh Trường Chinh
Hãy nhìn về mặt trời vô sắc
lộ gần giữa khoảng không
khi các cao ốc vừa gục ngã và biến mất
bằng vận tốc của một bài thơ lãng quên.
Bài đã ấn hành của Đinh Trường Chinh
tôi muốn nhìn chúng upside down
và nghe một bản jazz mỏi
trước khi trong tâm thức tôi hiện ra những
chiếc sọ người
treo ở đầu cột điện
