Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Điều không muốn là gánh nặng cho người khác là lý do tại sao những người bị tật nguyền thường không ưa ra ngoài nơi công cộng, và tại sao người ta không thích than phiền.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Tôi cho rằng họ có thể sống thật gần gũi với nhau như thế là nhờ vào sự cố gắng giữ gìn phong cách lịch sự, tương kính, tự túc tự cường, và làm việc chăm chỉ nghiêm túc. Một xã hội kém lễ độ hơn có lẽ sẽ đòi hỏi phải có đất rộng hơn, hay hàng rào cao hơn, hay nhà phải nuôi chó để canh phòng.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
wabi-sabi là một cảm giác trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn trước sự khiếm khuyết của cuộc đời và thiên nhiên. Rồi cô bạn tôi nói, “Đừng buồn, tôi tin chắc là động đất chỉ đến sau khi máy bay bạn đã cất cánh.”
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
“Nó sẽ không trở thành một thứ Chernobyl,” các chuyên gia cố trấn an chúng tôi, nhưng không giải thích nó đã tệ hại đến mức nào, các bản tường thuật của báo chí báo động rằng trường hợp nguy hiểm nhất có thể là “tai họa” khi chất phóng xạ thoát ra…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Trong bộ máy Hollywood, phụ nữ Á châu chỉ là đối tượng của sự thèm muốn hay trò cười; chúng ta hiện diện để cung phụng tình dục, màu sắc và da thịt trong cái thế giới thật sự thuộc về đàn ông da trắng. Nó cũng tương tự như cái Toni Morrison gọi là “sự hiện diện [lấy lệ] của người Phi châu” trong văn chương.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Trước khi gặp Micah tôi thích sưu tập bạn trai như đồ chơi. Cách trao đổi thân xác thật hồn nhiên của họ là cái mà tôi thích. Tất cả những người này đều là các chàng trai da trắng. Nhưng tôi cũng nhớ cách tôi hay đùa nghịch với koan và tôi tự hỏi,“Âm thanh của một cuộc đời không được sống thì như thế nào?”
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Thật ra, bạn cũng không thể biết chắc tất cả những thứ mà bạn cho là biểu hiện của tính chất đen nguyên thủy của bạn – bản tính khôi hài, âm nhạc, cái vỗ vai thân mật của người anh em đồng chủng – đã được chính bạn tự do chọn lựa. Ở mức độ tốt đẹp nhất, những điều kể trên là chỗ trú ẩn; ở mức độ xấu xa nhất, đó là cái bẫy.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Một tác giả viết về một quyển tiểu thuyết về Holocaust cho người trưởng thành có thể bỏ đi một số điều sơ đẳng, không giải thích hoặc là không đề cập đến. Tuy nhiên một tác giả viết cho trẻ em không thể làm như thế, công việc của tác giả này gần như là bất khả thi: kể lại một câu chuyện Holocaust vừa phải đúng sự thật và không được phép ghê rợn quá đáng…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Dù chất chứa rất nhiều chi tiết tương tự như cuộc đời của tác giả, đây không phải là hồi ký mà là tiểu thuyết. Với dạng tiểu thuyết tác giả có thể sáng tạo linh động hơn, không cần phải chính xác với từng chi tiết nhỏ ….[Nhưng] để được xuất bản quyển sách, còn những điều gì ông đã không thể viết?
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Hoài Ziang Duy viết cứ như là chuyện thật trong đời ông, người đọc thấy được những xung đột trong nội tâm của nhân vật. Khi đã quen với cách viết của tác giả, độc giả dễ quí mến những ưu tư trăn trở của các nhân vật trong truyện của ông, vì họ là những mẫu người có thật…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Cuối năm học, tôi vỡ lẽ là tôi không vô hình như tôi lầm tưởng. Tôi học được một bài học về bản tính con người – sự tán tỉnh nịnh nọt bao giờ cũng để sót lại một cái mùi, một thứ mà chúng ta đều được trang bị để có thể phát hiện, và cho dù nó mơ hồ đến độ nào, chúng ta đều có thể phát hiện cái nguồn nơi đã phát ra mùi này.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Mùa hè năm ấy tôi lên mười, trong trí nhớ của tôi, bố như người khổng lồ, mặc dù mẹ tôi bảo rằng ông không mấy cao lớn, chưa cao đủ để phải cúi đầu mỗi khi bước vào ngưỡng cửa của căn nhà do công ty cung cấp cho trưởng toán. Căn nhà có cái hàng hiên được che kín, nằm phía sau xưởng gỗ.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Những Cơn Mưa Mùa Đông xoay quanh ba nhân vật chính, chú bé Vũ, ông già, và mẹ của Vũ. Hai nhân vật phụ là Cung (bố của Vũ) và người đồn trưởng (chồng sau của mẹ Vũ). Câu chuyện xảy ra ở một vùng quê miền Trung không tên. Những cơn mưa mùa Đông lạnh lẽo bao trùm lên vùng đất này…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Sau này, tôi mới biết là Má một thân một mình, hai tay cắp hai mảnh gỗ kéo từ trại cưa về nhà, kể cả những khi mưa dầm trên con đường đất sét. Đường đất sét trời mưa đi rất trơn. Muốn không té thì phải đi chân không, hai ngón chân cái phải bấu quặp xuống đất để không bị ngã. Có khi tôi đi học về, trường học ở mãi ngoài bến đò…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Danh sách “20 dưới 40” mới này có điểm đặc biệt của nó. Rất nhiều nhà văn đến từ bên ngoài Hoa Kỳ hay có cha mẹ là người ngoại quốc. Tất cả mọi người đều ở tuổi ba mươi, ngoại trừ hai nữ tác giả Obreht và Russel (chưa đến 30).Số nhà văn nam được chọn bằng với số nhà văn nữ, [chứng tỏ] khía cạnh bình đẳng giữa nam nữ trong môi trường văn bút thời nay.”
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Dịch có thể cũng lâu bằng, hay lâu hơn, thời gian viết một quyển sách. Nghệ thuật dịch, Grossman và các dịch giả khác đều nói, không phải chỉ tìm chữ thích hợp. Dịch là sự kết hợp của chữ nghĩa và âm nhạc, trung thực và cảm giác, cùng với sự quân bình để không bị rơi vào tình trạng bị áp bức quá mức bởi nghĩa đen … hay quá sáng tạo mà đánh mất … tác giả.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Họ mang bộ cờ, bóng rổ, tự điển Việt Anh, phù hiệu của cấp bậc, huy chương đồng và Bảo Quốc Huân Chương, những cái thẻ nhựa có in điều lệ qui luật. Họ mang bệnh sốt rét và tiêu chảy. Họ mang chí, ghẻ chốc, đĩa, rong và nhiều loại rau rễ rữa thối mốc meo. Họ mang mặt đất–Việt Nam, nơi chốn, đất đai- một thứ bụi khô màu cam đỏ bám đầy giày bốt, quần áo, và mặt mày.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Sau một thời gian, nhiều người không thể nào thoát được tình trạng nghiện-chiến-tranh này và theo đuổi nó như tự đi tìm cái chết. Ngay cả khi họ về với đời sống dân sự họ vẫn không thể nào trở lại cuộc sống bình thường. Họ bị ám ảnh bị mê hoặc bởi cơn nghiện. Chiến tranh đã mang cho họ cảm giác hối hả thúc giục cũng như lẽ sống của cuộc đời.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Thành phố lao đao như trong cơn mê. Helen ra phố, vắng tanh. Im vắng đến rợn người. Cấp bách lắm rồi. Lưỡi dao cạo cán dài của ông thợ hớt tóc nằm gọn trong vòng sợi dây da mài dao, trên mặt đất, lưỡi dao lấp loáng ánh nắng. Không cưỡng được, nàng cúi người nhặt nó, e rằng kẻ nào đạp phải sẽ bị đứt chân.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Báo điện tử ProPublica: báo điện tử đầu tiên được trao giải Pulitzer từ trước đến nay chỉ dành cho báo in
Giải Văn Học: Paul Harding và tác phẩm “Tinkers”
Giải Thơ: Rae Armantrout với “Versed”
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Tác phẩm nổi tiếng nhất của bà là The Awakening (Thức Tỉnh) xuất bản năm 1899 nói về một người phụ nữ đi tìm bản ngã, nhận biết tình cảm của mình đã cưỡng lại quan niệm thông thường về đạo đức, hôn nhân và hạnh phúc mà xã hội đã thiết lập. Những tác phẩm cuối cùng của bà thể hiện rõ nét sự hiếu kỳ về dục tính của phụ nữ…
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Như Hiếu đã nói, không phải sự kiểm duyệt làm giới hạn nội dung của các tác phẩm văn học, nhưng nó (sự kiểm duyệt) đã thúc đẩy các tác giả, kể cả những người bất phục tùng, chú tâm phá vỡ việc bị cấm đoán không được nói sự thật trong nội dung một cốt truyện hơn là khai phá những nét mới lạ về mặt nghệ thuật.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Anh và các bạn đồng nghiệp cũng tổ chức hội thảo để bàn chuyện rộng lớn hơn trên thế giới. Phải tìm cách ngăn chận việc tùng xẻo mòng đốc của phụ nữ, chấm dứt chuyện bạt tai và đá đít vợ, không cho phép trói vợ bắt nằm ngoài đường, cấm tiệt chuyện đốt vợ mới cưới nếu không nộp đủ tiền hồi môn.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Nguyễn Hưng Quốc (qua Umberto Eco) đã thể hiện quan điểm của đa số thích được viết để chia xẻ với đám đông, nhưng tôi không khỏi lấy làm thú vị khi nghĩ đến một ngoại lệ, đó là trường hợp cố nhà văn Mỹ J.D. Salinger, người đã tuyên bố, “[Cuộc sống] của tôi rất hiền hòa, yên tĩnh. Chuyện xuất bản sách là sự xâm chiếm tàn ác đến đời tư của tôi. Tôi thích viết. Tôi yêu nghề viết. Nhưng tôi chỉ viết cho tôi, để làm tôi vui.”
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Người Haiti có một tục ngữ có thể làm phật ý (một số người) về vẻ đẹp của phụ nữ. Nou led, Nou la. Chúng tôi xấu xí, nhưng chúng tôi có mặt. Đối với những người phụ nữ khi họ chào nhau ở những con đường quê bằng câu tục ngữ này, tinh túy của cuộc đời nằm trong sự sinh tồn, chiến thắng những bất hạnh của cuộc sống, hơn là việc giữ gìn nhan sắc.
Bài đã ấn hành của Nguyễn Thị Hải Hà
Trong thế giới này, ông đòi hỏi người đọc phải suy nghĩ, phải cân nhắc, trong phạm vi rộng lớn hơn, sâu thẳm hơn… Bernhard Schlink gọi cái mặc cảm tội lỗi của thế hệ thứ hai là một nỗi đau mà về mặt thể chất người ta không cảm thấy và về mặt tinh thần người ta không nhận biết vì nó nằm trong vô thức.

