Bài đã ấn hành của Hồ Đình Nghiêm
Cái mà anh không thích là lắm khi anh chợt nhìn ra, sợ hãi về nỗi cô đơn luôn vây khổn anh. Anh tính bỏ thói quen chẳng lành mạnh ấy đi thì một hôm bất chợt anh phát hiện có người con gái. Cô ngồi góc khuất, cũng lẻ loi một mình. Cô là khách quen, anh đoán thế…
Bài đã ấn hành của Hồ Đình Nghiêm
Có lẽ tôi thích Cao Xuân Huy từ “Miếng ăn.” Viên đạn bắn đi từ một xạ thủ xa lạ. Rồi sau này là quả trọng pháo 130 ly mang tên Tháng Ba Gãy Súng. Nổ một tiếng chát chúa nhưng chẳng hề có máu đổ thịt rơi. Từ thích tôi bước qua lằn ranh mê tơi. Người lính trong cuốn sách ấy tham dự một cuộc chiến đang đến hồi kết thúc…
Bài đã ấn hành của Hồ Đình Nghiêm
Khó lường nhất là những cảm tình viên của nhà nước, những nhân vật nguỵ quân tử, ẩn hiện khắp nơi trong cộng đồng Việt nam lưu vong. Cho tới khi nào, ở trong nước vẫn còn những kẻ lớn tiếng khẳng định: “Ở Việt nam không có chế độ kiểm duyệt sách báo”, thì tôi e rằng, mục tiêu cao cả kia chỉ là những lời “phát biểu linh tinh” vô nghĩa và vô vọng.
