Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Sau này, ông mới biết, bài hát phản chiến ấy, như vết dầu loang, đem tên ngôi làng heo hút của ông gieo khắp đất nước, truyền miệng rỉ tai từ binh đoàn này sang sắc lính nọ. Hôm ấy, nghe Pierre hát chưa hết bài, ông phải bỏ nó nằm lại cong queo trong giao thông hào…
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Hồi xưa của Ngân và tôi không có công chúa với hoàng tử. Chỉ có một con bé học sinh nhỏng nhảnh và một thằng sinh viên kiến trúc nghèo kiết xác. Cũng không có bà tiên hay ông bụt. Thay vào đó là những thùng quà thơm mùi tư bản mà gia đình con bé nhận được đều đặn mỗi tháng…
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
2012,
Ta sẽ giữ lại gì cho nhau
Nếu cuối năm nay
Sẽ đến ngày tận thế?
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Tôi đã tìm về cái ngày xưa của ông Aziz, cái thời chú bé tóc xoăn mắt sáng còn thoăn thoắt khắp các hẻm ngang ngõ dọc phía sau ngôi thành cổ Taourirt. Người thanh niên tôi nhờ dẫn đường đã ngạc nhiên, không hiểu sao một gã đàn ông da vàng lạ hoắc lạ huơ ở đâu tới lại rành rẽ đường đi nước bước đến thế
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Nhưng đã không còn là đời sống thường nhật của một lũ ngày tháng y khuôn đúc. Bây giờ là ngày đầu tiên của tuổi bốn mươi mốt, là buổi sáng đầu tiên sau giấc mơ của chiếc lá – phượng hoàng phục sinh từ tro than. Người đàn bà chợt tìm ra công việc cho đời sống tẻ lạnh của mình…
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Em nuốt vào, nuốt vào từng núi tóc
Tóc đổ đen, tung xổ, rối nùi,
Tóc cuồn cuộn chỉa ngang, đâm dọc,
Tóc mọc ngược, nảy nghiêng
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Đến ngưỡng giới hạn của tầm nhìn, khuôn mặt ấy bỗng tưng bật lên cao rồi lại tiếp tục rơi theo lộ trình cũ. Đều đặn. Lập đi lập lại không mỏi mệt. Với lời thúc dục bên tai âm âm như tiếng vọng trong chum đầy nước: “Nói đi! Nói đi!” Kể gì bây giờ?
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
«Nhật! Ðứng lên! Tôi bảo đứng lên! Ðứng lên!» Thằng bé bất lực nhìn đôi kính trắng càng lúc càng gần, trương nở, phình to ra như một bầu thủy tinh khổng lồ, rồi úp chụp lên nó. Trọn vẹn.
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Tác giả phả vào thơ của mình tâm tư của một người viết nữ tràn đầy sức sống đầu thế kỷ 21. Vượt qua được các ràng buộc, đối kháng của lớp cha anh: chiến tranh-hoà bình, bắc-nam, quốc-cộng, hải ngoại-quốc nội, nhược tiểu-đại cường…, Lưu Diệu Vân mời người đọc, qua thơ, tìm đến với những suy nghĩ và quan niệm…
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Nhận được tập thơ NĂM CHỮ DU TỬ LÊ VÀ, MƯỜI HAI BÀI THƠ, MỚI vào những ngày cuối năm 2009, đối với nguời đọc, đó là một món quà Giáng Sinh bất ngờ, nhưng không với giấy hoa, nơ hồng mà lại gói ghém nhiều sắc đen, mảng xám, như ba mươi lăm bức tranh minh họa của họa sĩ Đinh Cường bên cạnh mỗi bài thơ.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Chỉ một đêm,
Tuyết phủ trắng hàng cây,
Con đường mất bóng dáng,
Lũ xe dàn ngang bên lề, bất động – Những nấm mộ
Thẳng hàng…
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Thương khóc nhoè cả bộ mặt được trang điểm kỹ lưỡng. Ông bắt tay André, và, đột ngột, ôm chầm lấy rể, vỗ vỗ lưng, lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Thương thút thít trong vòng tay ông, nồng mùi thơm cuả nước hoa, son phấn và keo xịt tóc. Hình như chưa bao giờ ông kề cận con đến như vậy. Thương. Không phải ông đặt tên cho con.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Ôm đầu ngồi bệt xuống nền mộ lạnh. Bao hình ảnh quay tròn, xoay tít, thít thắt. Vòng gai úp chụp xuống. Vương miện khổ hình đồi Sọ. Máu hay mồ hôi đang túa ra từ mỗi chân tóc, ròng ròng chảy tràn qua mặt, ướt đầm cổ áo, cánh tay, khoảng lưng. Tôi nhớp nháp trên từng phân vuông da thịt, tôi cần nghe tiếng nước sàn sạt xối bên sàn giếng, tôi cần được tẩy rửa cho thoát khỏi cả sự nhục nhã lẫn nỗi căm thù cứ ám ảnh mãi bao năm, cứ đè chặn lên quá khứ èo uột đã bao lần gắng gượng thoát vùng tối ám vươn tìm ánh sáng.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Tôi thấy mình chết. Vì bị điện giật khi đang đứng sấy tóc trong bồn tắm. Tôi thấy thật nhiều hoa trắng, hoa hồng, người đến viếng đông nghìn nghịt từ …
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Những cánh phi cơ, như diều, chao chao
Trên bầu trời một thời tôi yêu – thời đã khuất.
Em vứt hết tất bật của ba mươi năm,
Gửi tôi nụ hôn ảo.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Nàng có rãnh tình rất sâu.
Sau nhiều năm không gặp, anh chỉ còn nhớ được điều ấy mỗi khi nhìn thấy một người đàn bà khác cười.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
She possessed a pair of piercing eyes and lips that could heal any wound.
He was an easy-going, average man who frequently liked to stare at the tip of that perky nose on her face.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
She possessed a pair of piercing eyes and lips that could heal any wound.
He was an easy-going, average man who frequently liked to stare at the tip of that perky nose on her face. He became aroused at the sight of her cherry nose tip whenever she wandered outside in the cold.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Lâu lắm rồi, hắn mới có dịp nằm ườn trên giường ngắm mây bay. Từng cụm, từng bầy trôi ngang cửa sổ. Có năm, cũng dài người nằm cả tuần ngoài bãi biển, nhưng trời trong veo, và sau cặp kính mát đầm đậm nâu, mắt hắn, hoặc nhắm díp, hoặc vuốt dài theo những thịt da õng ẹo qua lại.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Anh đem rác đi đổ, rồi tẩn mẩn cắt tỉa lại mấy chậu cây cảnh trồng ngoài hiên, thầm nghĩ: dan díu với nhau thế này đủ rồi, chia tay là vừa, mình sắp thoát khỏi mọi ràng buộc. Lúc ấy mùa hè, chóp mũi cô không còn ửng đỏ nữa, đôi lúc lại lấm tấm mồ hôi.
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Em biết không, dòng máu thứ nhất bảo tôi là người da trắng. Nó chứng tỏ điều đó bằng cách ban cho tôi mớ tóc nâu nhạt, chiều cao một mét tám, xương to, vai ngang, mũi lộ, mắt sâu. Nó chứng tỏ điều đó khi ban cho tôi cái họ mà nhiều người Pháp có nhất và một làn da mỏng, chỉ chực ửng đỏ lên khi nắng gắt. Nhưng, dòng máu thứ nhất này cũng cho biết, ở đâu đó trên cơ thể
Bài đã ấn hành của Cổ Ngư
Khuôn mặt trẻ trung không son phấn cuả cô rạng ngời hạnh phúc. Tất cả mọi người ở đây, kể cả bạn và tôi, hẳn đều biết cô gái đang yêu. Trừ riêng một, duy nhất: hắn!
