Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

xảy ra vào mùa thu

 

 

levitan106

 

Mùa thu hay đến bất chợt, sương mù trùm xuống những mái ngói và vườn cây sau nhà. Mùa thu toả ra một thứ hương buồn bã  bám chặt vào hơi thở. Mùi của những bụi hoa um tùm lớn lên hoang dại từ mùa hè, rồi nở hoa âu sầu vào mùa thu. Vẻ âu sầu như muốn nói rằng, chúng nở hoa chỉ vì chẳng còn cách nào khác, những đóa hoa dù đẹp đến đâu cũng chỉ là định mệnh ngoài ý muốn.

Tại sao bẵng đi một mùa hè chúng tôi chẳng nghĩ gì đến chuyện này, như thể nó không bao giờ xảy ra- là một, ngoài ra còn như thể chúng tôi hoàn toàn không ý thức về nó, không có chút hiểu biết nhỏ nhặt nào. Như thể mùa đông quá lạnh trước đó đã đóng băng mọi ký ức của chúng tôi. Và đến mùa xuân thì chúng tôi bị mê đi vì vẻ đẹp của cây cỏ và sẵn sàng rũ bỏ mọi thứ sau lưng, ý thức bị lòa đi vì nắng và mùi thơm hoa quả. Chúng tôi hóa lãng trí, hóa thờ ơ, hóa ngây dại mỗi khi mùa màng thay đổi.

Và bây giờ mùa thu, một cách đột ngột chúng tôi nhớ lại câu chuyện đó. Nó nhắc nhở số thời gian còn lại. Nó cũng nhắc nhở rằng họ sẽ đến. Những kẻ ấy, họ sẽ đột nhập, để thực hiện điều họ muốn.

Một buổi chiều, nó mở cửa ra vườn kêu con chó nhỏ vào, và mùi sương lạnh phả vào mũi. Nó hắt hơi liên tục như lúc chúng tôi đứng trên căn gác những năm trước. Thế là tôi lặng người đi. Tôi thấy mọi người, mẹ tôi, bà tôi, cụ sinh ra bà, những bà mẹ, tất cả đồng loạt nhìn tôi. Chúng tôi nhìn nhau, và một ý nghĩ hình thành giữa chúng tôi. Lại mùa thu nữa rồi, chẳng còn nhiều thời gian nữa đâu, kẻ ấy sẽ đến.

Chuyện ấy sẽ xảy ra, ngay giữa chúng ta.

 

 

Tủ quần áo đựng đồ hóa trang Halloween nằm ở tầng trên cùng, sát mái nhà. Quần áo của nhiều thế hệ, đủ kiểu, đủ cỡ, bao nhiêu năm tháng chồng chất nơi đó. Mỗi tháng tôi leo lên gác một lần để kiểm soát những hư hao. Thường thì không có gì đáng kể. Tôi nói với nó, năm nay mình sẽ mặc đồ gì đây? Những năm đầu nó rất kích động, như hóa dại, nhảy cỡn làm bụi trên sàn gỗ tung lên và làm chúng tôi ho, hắt hơi sặc sụa. Nó có thể chơi cả buổi chiều với những bộ quần áo lôi từ trong tủ. Tôi có thể ngồi đó nhìn nó, đổi vai trò, và đổi cả tính cách, như một kẻ lạ đang đột nhập vào cơ thể nó. Trong nhiều năm như vậy tôi đã nhìn thấy nhiều kẻ lạ đi qua cơ thể nó. Chính ý nghĩ này làm người tôi nổi gai khi ngồi ngắm nó chơi đùa, tuy bề ngoài tôi giữ vẻ thật háo hức, thật thú vị, như kẻ đang nút dần chất ngọt của đường sữa trong miệng, đang đếm đi đếm lại những viên kẹo vào ngày hôm sau.

Mà tại sao tôi lại lơ đãng thế, tôi tự trách mình. Tôi đã từng biết, rằng mỗi lần có một vụ xảy ra thì một bộ quần áo hóa trang lại biến đi mà. Nhưng độ vài ngày sau thì nó lại trở về trong tủ, bằng cách nào đó, không suy xuyển, không dấu vết gì của một án mạng hay tội ác. Như có ai đến mượn, mặc trong một đêm dạ vũ, rồi trả lại mà không buồn báo cho chủ nhân hay.

 

 

Điều đó sẽ xảy ra thôi, nhưng bây giờ hãy thắp ngọn nến này lên đã. Trái bí rợ to tướng màu cam đã khoét rỗng ruột, hai con mắt đã thành hình tam giác nham hiểm, lỗ mũi đã thụt vào sâu hoắm, miệng đã biết nhe nanh nhọn. Nó run run mở hộp sọ, châm lửa vào đỉnh chiếc đèn cầy trắng. Mỗi mùa thu chúng tôi đã thắp những ngọn nến lập lờ như thế, vào những khuôn mặt bí rợ xấu xa như thế. Đấy là mùa thu ở khu vắng vẻ này, cái khu mà nỗi hẻo lánh len vào tận trong lòng, ngay cả khi ngồi bình yên trong căn nhà của mình, giữa những đồ vật của mình, và biết rằng không nơi nào bằng nơi này nữa.

Chúng tôi ngồi ngắm cái đèn bí màu cam, và rồi nó cất tiếng hát nghêu ngao bằng giọng trẻ thơ:

Cái đèn của Jack là quả bí đỏ Halloween
Quả bí đỏ Halloween là cái đèn này
Thắp nến lên sẽ thấy những phù thủy đang bay
Thắp nến lên sẽ nghe tiếng gió thổi vi vu
U ù u … U ù u… U ù u….

Trong khi nó hát, gió ngoài trời nổi lên, có tiếng chân đạp hẫng trên tàng lá. Chiếc phong linh treo đầu hồi buột miệng thoát ra tiếng kêu nhỏ, rồi những ống hơi kim khí rung rẩy như có kẻ đang đứng thổi vào đó những âm thanh. Trời ảm đạm làm người ớn lạnh, cảm giác lạnh hơn nhiệt độ thật. Những luồng gió ào theo một chiều như một đoàn người đi tạt ngang qua chiếc phong linh. Những ống kim khí gõ vào sọ họ. Họ lướt thật nhanh và tôi buồn bã nhìn đi hướng khác, để họ tự nhiên, có lẽ họ không muốn bị ai nhìn ngắm hay theo dõi.

 

 

“… Chẳng còn cách nào khác nên thạch thảo phải nở hoa. Thạch thảo là những bụi hoa um tùm lớn lên hoang dại từ mùa hè, rồi nở hoa tím lịm vào mùa thu, vì chẳng còn cách nào khác. Loài hoa này tiết ra một thứ hương cay cay, hắc hắc. Đây là một thứ mùi đáng sợ vì tuy nó không mạnh, nó chỉ phảng phất, nhưng nó đánh át hơi người, đánh át mọi thứ mùi khác trên đời…”

Đoạn văn này chỉ là chép lại từ bài tập viết của một đứa bé ghét mùa thu. Nó đang học làm văn và nó đang học toán. Nó sinh vào giữa mùa thu. Nó biết, mỗi năm vào mùa thu thì nó cộng thêm một. Và cùng lúc đó, có kẻ sẽ tự động trừ đi một. Khi chiếc bánh kem thêm một ngọn nến màu, thì phía bên kia thời gian một con số bị trừ đi. Con số bị trừ này, một con số mơ hồ, một con số nằm trong sương mù, không ai biết rõ.

Ngoài kẻ ấy ra. Chính kẻ ấy là người nắm giữ những ngày còn lại.

 

 

Những đứa trẻ trên đường về nhà sau giờ học, chúng đi ngang qua những dãy thạch thảo tím ngắt ven đường. Chúng đi ngang qua những đôi mắt nhìn ra từ bụi hoa. Chúng luôn luôn ngó lơ, mắt hướng thẳng hay gằm xuống đất. Nếu một xác chết nằm dấu trong những bụi hoa này, mãi mãi sẽ không ai phát hiện được. Loại cây này có tác động tiêu cực, những cành hoa uốn mình vòng vèo như những cánh tay xua đuổi. Và mùi hương hăng hắc của hoa có thể khử diệt bất cứ hơi hám xú uế nào.

Thỉnh thoảng khi cả bọn đi ngang đám thạch thảo hoang dã thì lại có một đứa biến mất. Nó biến mất rất lặng lẽ ngay cả bọn đi chung cũng chẳng ai phát hiện. Chúng cứ cắm cúi lầm lũi đi, không để ý kẻ đi cạnh mình ra sao. Thật ra thì trong bọn chúng đa số đã mang yếu tố di truyền trong máu một thứ gien sợ màu hoa thạch thảo. Thứ gien khiến chúng buồn khủng khiếp, đến mức trầm cảm hay hoảng loạn nếu màu sắc của hoa đập vào thị giác. Chúng sẽ đau đầu đến hóa điên vì buộc phải nhớ lại tất cả những nỗi buồn đã qua trước đó, nỗi buồn của chúng, của mẹ chúng, của những người mẹ của mẹ chúng… Vì thế màu hoa làm chúng ghê sợ. Bởi vì tất cả những người đàn bà trong dãy di truyền, tất cả đều là nạn nhân của hoa thạch thảo, của bài toán trừ thời gian.

Những lần đi học trễ, nó đã để lại dọc đường những dấu vết dễ nhận diện: một mẩu bút chì gẫy, một cây bút khác có gôm vẹt một nửa, một tờ giấy nháp viết số chằng chịt, số tháng năm sinh, thẻ học sinh, những mẩu giấy khác có chữ viết phản ảnh tính tình, nguyên họ tên, những ký hiệu ngoằn ngoèo. Tất cả đều có hơi hám nó bám vào, đều là dấu vết.

 

 

Người ta sẽ hỏi rằng, có phải đây là chuyện đã xảy ra cho những đứa trẻ, chúng đã bị kéo khỏi phòng ngủ, bị đẩy đi theo kẻ lạ, bị lôi vào những nơi nhớp nhúa, bị rút đi những chất thơ ngây, bị bóp nghẹt sự sống, bị vùi lấp trong đất, bị biến thành mùi hương thạch thảo?

Không ai nghĩ rằng nơi đây là những câu chuyện diễn ra chầm chậm, từng chút một, như thở ra, như hút bớt máu, như xóa đi một số thông tin trong bộ nhớ, và tráo vào đó những thứ khác không liên quan. Nhưng cũng chưa có gì chắc chắn, nếu chẳng may sương không xuống quá nhiều, không thấm vào người, không bị nhiễm cảm, và sự buồn bã của mùa thu không ám vào hơi thở thì cũng chẳng ai phát hiện điều gì.

Tôi ngồi nhìn nó giữa những bộ áo sống hóa trang vương vãi. Tôi nhặt một khối tròn, phồng như bong bóng, màu xanh, có ba lỗ để chui cổ và tròng hai cánh tay. Loại áo không số đo, ai mặc cũng vừa, phỏng theo một con vật tưởng tượng, một hình thể hoạt họa, một loại đồ chơi quay quay. Tôi đã thấy cái khối tròn này rời khỏi nhà mỗi năm, từ ngay cánh cửa chính phòng khách, đi khuất vào sương mù. Cái bong bóng thoạt đầu thấp sát đất, mỗi năm mỗi cao lên, chân mọc dài ra. Tôi sẽ không nói gì bởi nó sẽ không tin. Nó không biết được ánh mắt nó, của chính nó khi nhìn ra thế giới, cái ánh nhìn mới não lòng làm sao.

Một thứ gì đó đang ngắn dần, như ngày của mùa thu, như giờ của buổi chiều, như hơi thở. Thì tất cả phải trừ đi, trừ đi nữa, để cho điều ấy lớn lên trong nắng. Nó ngửng đầu lên, ngửa cổ lên, những sợi dây leo vươn lên. Những bộ quần áo hóa trang lả tả rớt xuống. Lớp áo này phủ lên lớp áo kia. Nhiều thân thể mới chồng lên thân thể cũ. Cái bóng lòng ngòng hắt lên tủ áo. Tôi nhìn cái bóng duỗi ra, trườn lên thành tường. Chỉ còn chút nữa thôi là sẽ chọc thủng cái trần nhà, đâm xuyên qua những xà gỗ ngang cứng cáp, bay lên trời.

Rồi tôi sẽ thấy một thế giới đang bắn ra, đang phun trào, như một chùm pháo bông không màu.

 

levitan61

 

Trong những ngày như hôm nay, con đường đâm vào nhà ngập trong mưa lạnh. Sương mù từ xa xăm đến bám vào hàng rào, rình rập thềm nhà, nuốt chửng những trái bí đỏ nó trồng năm trước, ở đó những màng nhện rách toạc, những mảnh xô trắng  thôi phất phơ. Những ngọn nến lập lờ  bị ai đó chúm môi thổi phù. Chiếc phong linh vỡ nát vì gió. Những gì liên quan đến màu tím lịm người kia sẽ khiến chúng ta thôi câm nín mà phải thét lên, thét lên, cho đến khi bể tiếng, vỡ toang lồng ngực và đứt lìa thanh quản.

Rồi chúng ta sẽ phải tận dụng mọi giác quan, vận dụng tối đa, để theo dõi một điều bí ẩn, như theo dõi một vụ án, những chi tiết không thể bỏ sót, mọi chi tiết nhỏ nhặt của đời sống, từng sợi tóc rụng xuống, từng cái móng tay cắt đi, từng mùi vị đọng trên má, từng tiếng nói chưa kịp thu lại, từng phân tăng trưởng, từng ánh mắt của kẻ đang ẩn nấp bên trong, từng cơn sốt, từng giờ, từng phút, từng giây.

Nhưng rồi, để làm dịu đi vết thương, sẽ chẳng ai nói ra điều này, tất nhiên. Chúng ta sẽ tiếp tục giả vờ như điều này chưa bao giờ xảy ra, như kẻ bị bắt cóc vẫn còn đang sinh sống trong nhà. Vâng, trong tất cả những ngôi nhà, và trong tất cả chúng ta.

 

 

thứ bảy 11.07.09

 

hình ảnh: tranh Isaac Levitan

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


2 bình luận »

  • Bùi Vĩnh Phúc viết:

    Đọc đoản văn “Xảy ra vào mùa thu” của TT, thấy lờ mờ được cái không khí, cái không khí của một số đoản văn trong Phòng Triển Lãm Mùa Đông trước kia, cái không khí mà tôi rất thích.  Cái hơi của mùa, và những mùi hương phai trong lòng nó.  Trong cái hơi may của mùa, hay trong cái hơi thơ, hơi thở của bài viết này có một chút Thạch Lam, nhưng người ta lại cảm được nhiều gần gũi với mùi lá và mùi hương thu của Paustovski và Bunin.  Hoa thạch thảo.  Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi. Và chúng ta, mỗi người, đều phải chia tay với quá khứ của mình, hay với những gì mà mình thân thiết.

    “Nó”, trong bài, là ai vậy?  Có phải nó là tác giả, là một người thân của tác giả, hay là mỗi một chúng ta trên dòng ngày tháng đắp đổi mỗi ngày này?  “Nó” là những cái bóng lướt qua đời mình mà, nhiều khi, mình chưa kịp làm quen, thì những cái bóng ấy đã xa rời rồi mờ khuất?  Ôi, những cái bóng thơ mộng và yêu thương đã mịt mù trôi qua đời ta!

    Bùi Vĩnh Phúc

  • Đặng Thơ Thơ viết:

     
    Anh Bùi Vĩnh Phúc thân mến,
     
    Đúng như anh nói, Xảy ra vào Mùa Thu là một ẩn dụ về sự mất mát – bắt cóc tại chỗ.  “Nó” là đứa trẻ, trong mắt nhìn người mẹ, cảm giác khi nhìn con mình lớn dần lên, tâm trạng thương tiếc cho một tình cảm đã chuyển mình.
    Mùa thu, những bộ costume, Halloween là những ám hiệu. Mùa thu là mùa nhập học, cũng là thời gian sinh nhật của nó, khi nó thắp và thổi tắt những ngọn nến. Những bộ costume mỗi năm một chật, như chiều đi của thời gian không khứ hồi. Halloween là tuổi thơ nhưng cũng là sự ngụy trang của kẻ bắt cóc: thời gian.

    Hoa thạch thảo cũng là một ẩn dụ, vì nó phải nở hoa, không còn cách nào khác, dù chỉ là những bông hoa buồn bã.
     
    Cuối cùng thì những người mẹ sẽ thu nhặt từng mẩu chứng cớ cho thấy con mình đã từng hiện hữu… Tất cả, cộng với nỗi ám ảnh về một định mệnh đang lảng vảng trở thành những bóng ma trong tâm hồn họ.
     
    Chúng ta cuối cùng vẫn sống chung với nhau, nhưng chúng ta đều đã bị bắt cóc, vào một khoảng thời gian nào đó. Chúng ta nhìn những người lạ đi qua cơ thể nhau. Chúng ta sống với những kẻ lạ trong chính mình.
     
    Về không khí mùa thu trong truyện, cảm nhận của anh Phúc rất đúng. Sau khi viết xong và đi tìm hình ảnh cho truyện, thì thấy những bức tranh của Levitan thích hợp nhất. Nhìn những bức tranh mình cảm thấy sương mù đang tỏa ra từ đó, một thứ sương mù có thể nuốt chửng mọi thứ. Mùa thu và sương mù đang đồng lõa  nhau để bắt cóc chúng ta.
     
    Cám ơn anh Phúc đã đọc truyện này, và rất vui là mình có trao đổi với nhau.
     
    Đặng Thơ Thơ
     
     
     
     

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch