Trang chính » Da Màu và Bạn, Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Chấp bút cho người tuổi ngọ

   

 

 

Có một đêm, tôi thức viết môt mạch đến 5 giờ sáng thì xong cái truyện nhào lộn trộn trạo gan ruột tùng phèo, mấy tháng liền liên miên. Rồi như cơn bệnh hành hạ quá trời mà con/thằng bệnh cứng đầu chưa chịu chết, một ngày tự nhiên bệnh trôi đi, biến mất êm ru, con bệnh chống tay ngồi dậy bàng hoàng nghe nắng mới ngoài sân. Đứa con thai nghén đã có đủ đầu mình chân tay tim gan phèo phổi, khoẻ mạnh, nó tự động đá đạp đông tây đòi quyền chui ra khỏi bụng mẹ hít thở khí trời. Bát ngát. Không nhờ ai kêu réo, không tại ai o ép, thúc hối, không nghe theo lệnh ai, mà cũng chẳng để phục vụ một điều gì, truyện thành hình hiên ngang bước ra.

Vì danh ư, danh như tấm lòng gửi theo áng mây Hằng, mây tan thì danh cũng sớm nắng mưa chiều tan theo.

 

clip_image002[1]

 

Cơ bản là cái nhà đã xong cái trần cái vách, và sơn sửa, xếp đặt chiếu màn chăn gối cho bộn bề thêm ấm cúng, treo hoa kết lá cho rực rỡ rườm rà, chỉ là việc phụ, tay nghề không chuyên cũng có thể làm được việc, không được cũng không sao, mỗi ngày thêm một chút, bớt một chút. Nhưng cái nhà thì đã ra cái nhà, nhà hai gian ba chái, là cái phủ, biệt thự bự thiệt, là nhà sàn cao tầng trên ở tầng dưới nuôi gà iả, là Sears Tower ngất ngưỡng nhất nước, hay Petronas Twin Towers cao nhất thế giới thì cũng đã hoàn chỉnh định hình.

Tung cửa bước ra, giã từ kẻ đã tạo ra, và lên đường vô định, hắn bắt đầu hít thở một đời sống mới biến dạng.

Chạy vào phòng rửa mặt lúc 5 giờ sáng, tiếng xe của hàng xóm đi học, đi làm sớm đã xa gần lác đác, tiếng gió vi vu, có tiếng ai kéo đẩy cái gì đó nặng như đang kéo thùng rác, có cả tiếng động cơ phi cơ rù rì bay qua bầu trời, và cả tiếng sấm đì đùng, lạ, cả đêm hầu như không nghe thấy gì, giá mà có tiếng nổ gần nhà đêm qua có ai hỏi, chắc gì tôi đã dám xác nhận là đã có hay không. Nhìn mặt trong gương, vụt một cái giật mình, cái mặt ai mà tươi rói, và lạ chưa hồng hào, như đã vừa ngủ một giấc ngon thức dậy, và đã có thể sẵn sàng ngủ láp nháp thêm một chút trước khi bắt đầu một ngày dài làm việc.

Tôi đã có nhiều đêm ngày hạnh phúc như vậy .

Tuổi Ngọ, là số này thầy bói ta nói số đàn bà khổ nạn, không có số nhờ chồng, không có số hưởng vinh hoa phú quý từ chồng. Là một tay xây dựng cơ đồ, nếu có, thân lập thân. Ngày nhỏ, tôi đã thường làm bộ mặt khinh bỉ nhưng thật ra là trong lòng kinh ngạc vô cùng thán phục những đứa bạn gái sinh ra là đã trời cho một cái mặt đẹp, một vóc dáng đẹp, một gia đình giàu có danh tiếng, và chẳng cần học hành mệt mỏi gì, các bạn tôi bước một bước lên bà bác sĩ (là lấy chồng là bác sĩ,) bà kỹ sư (là vợ một ông kỹ sư.) Nhưng đó là thầy bói phong kiến. Ngài Khổng phu tử có cho đàn bà được cái ảo vọng nào, ngoài những gông cùm công dung ngôn hạnh, tam tòng tứ đức, phu xướng phụ tuỳ, phu tử tòng tử, một đời được dạy dỗ hãy tự đào tạo mình trở thành không là ký sinh trùng ăn bám đàn ông thì cũng là những tên nô lệ dù là vinh hoa phú quý, dù là đen đúa nhọc nhằn. Cần chi kiến thức khoa học uyên bác mới biết được giống đực mang mầm sống và giống cái mang chức năng truyền đi nối tiếp sự sống, Khổng Khâu như mọi giống đực từ thời mông muội đã biết thừa sự công bằng của tự nhiên này nhưng cứ vờ vịt mập mờ lừa một nửa nhân loại một cú lừa dai dẳng và ngoạn mục.

 

clip_image003[1]

 

Cảm ơn Trời đã cho tôi một nghề ngỗng không gì thì cũng đủ để kiếm cái ăn, đủ để nuôi các con khi chúng còn bé còn cần tôi, và đủ để nuôi miệng tôi khi tôi muốn sống và viết lách lăng nhăng. Ông Nguyễn Tuân có một tuỳ bút trứ danh về hoàn cảnh bí văn của một người bán văn nuôi miệng, đêm nào cũng thức ngủ, đêm nào cũng dự định, đêm nào cũng chuẩn bị, có đêm còn mua cả đầy đủ thức ăn bánh trái đầy bàn để tẩm bổ cho một đêm quyết tâm viết tới sáng, thế rồi sáng dậy, tự thấy mình đã ngủ gục suốt đêm qua bên đống giấy còn…trắng toát. Tôi tha hồ nghĩ ngợi lăng nhăng những giờ sau giờ làm việc, ngày nghỉ, ngày cuối tuần, nghỉ hè, và thong dong tự tại, muốn thì viết, không thì thôi. Có khi không phải mà thấy thích nghỉ, không viết lách gì, chỉ là muốn nghỉ chơi vài năm vài tháng thôi, rồi tự nhiên một ngày một đêm, máu viết lách nổi dậy, lại thức, lại viết, vắt tay lên trán, lại ngâm nga. Một bạn văn nói, viết văn là lao động khổ sai, cũng không sai, nhưng tôi thêm chữ tự nguyện, khổ sai tự nguyện thì khơi khơi mà làm, hăng hái mà làm, tham lam mà làm, làm ngày chưa đủ tranh thủ làm đêm làm thêm giờ nghỉ. Chẳng ai đang đi chơi mà thấy mệt, khi hết đi chơi rồi thì về nhà mới ngủ ngày ngủ đêm để bù lại. Chẳng ai lao động khổ sai Côn Đảo mà hăng say, cụ Phan lấy le được một câu phá làm trai đứng giữa đất Côn Lôn, lừng lẫy làm cho lở núi non, rồi đến câu kết cũng phải ỉu xìu những kẻ vá trời khi lỡ bước.

Một người cậu chết rất trẻ ở Côn Lôn năm mới 21 tuổi, không phải chết vì làm cách mạng mà chết bởi cách mạng một cách oan khiên lãng xẹt. Mẹ nói lại, lúc Nhật đảo chánh Pháp, cậu đẹp trai và cao lớn và nói tiếng Tây như Tây, Nhật tưởng là Tây nên bắt đi Côn Đảo, Côn Đảo trời cao đất hẹp đảo điên, cậu vào tù không án, nghe nói, trẻ tuổi háo thắng ngông nghênh trong tù nên các bạn đồng tù xử chết. Có những hy sinh gần như không cho một điều gì, không đáng gì, có những cuộc đời sống chết nhỏ nhoi vẫn là ẩn số hư vô. Năm ấy mẹ tôi mới 22 tuổi, mới có con đầu lòng, và anh trai tôi chết trên tay mẹ lúc tám tháng tuổi sau cái chết của cậu. Những cơ duyên kỳ lạ, khi sống cậu là thuỷ thủ và khi chết thì về với biển. Tôi có thể tưởng tượng ra cái chết theo ý của mình nhưng vẫn muốn giữ bí mật cho đến phút cuối. Khi tôi chết thì như thế đó.

Tham lam viết là tham lam muốn khám phá, muốn hiểu, muốn đạt được. Ý tưởng của nghệ nhân tạo ra pho tượng bốn mặt nhìn ra bốn phía là khát vọng muốn nhìn được muôn vẻ của cuộc đời bốn phương tám hướng trọn vẹn, pho tượng trăm tay nghìn mắt phải chăng là nghệ thuật khát khao chới với trăm tay vươn tới mọi ngóc ngách của ý thức hư vô hữu hạn trong ba ngàn thế giới, là tham vọng thấu suốt tình ý lẽ đời. Những đêm dài, trăm ngàn cánh tay mọc nhánh trong tôi vươn ra rối rắm khắc khoải ôm vào những mảng tối, những đốm lửa tranh sáng tranh tối, những ẩn hiện thiện ác, những gì dường như đã hiểu bỗng một sớm một chiều đảo ngược, những thành những bại, những phải và chưa phải, những ai đúng ai sai, những chiều tà rực sáng, những buổi mai trầm lặng tối căm, những mảnh đời vang dội chói loà, những kiếp sống lặng thầm trong bóng tối, những chân trời không biết bao giờ mới tới được mà nghe như gần gũi, những người bên cạnh tưởng như thân quen mà là đá tảng, những cảm tình mẹ con không nói nên lời mà là lời tri kỷ thâm sâu, những bọn đàn ông dâm đãng, đàn bà nhạt nhẽo, những kỳ thị, những vọng ngữ dấu đằng sau môt đống dao găm, hàng ngàn sao băng, những que diêm chập chùng đốm sáng, và những đêm đen đốt đèn vẫn đen và không ngủ.

Tôi cần một trăm ngàn cánh tay để vươn cho khắp.

 

clip_image005[1]

 

Văn là lách, nhạc là lách, tranh là lách và là lách Trời lách Đất. Cái gì mà Đất Trời đã chẳng có sẵn rồi: Đẹp (nơi nơi,) Sáng (dưới ánh mặt trời,) Nhạc (gió,) Mơ Màng (sương khói mông lung,) Sâu Thẳm (đèo cao vực thẳm,) Vô Hình( vách dựng trong lòng mỗi người) Tuyệt Diệu (sơn thuỷ chập chùng,) Huỷ Diệt (lửa) Ma Trận (nam nữ yêu nhau) Miên Man (sông dài trời rộng bến cô liêu,) Gầm Gừ (đỉnh gió hú,) Gào Thét (đại dương đêm,) Đau Đớn (đêm nay sóng lớn đánh chìm thuyền vượt biển,) Kỳ Vĩ (Grand Canyon, Himalaya,) Vô Vọng (thấy được chính mặt mình,) Bi Tráng (sống-chết.) Cứ lặp lại, nhại theo, nhưng cứ giả bộ như là giống mà là không giống, nhưng hoa giả không phải là hoa thật, vẽ viết ghi đạt tới trình độ nhạc trời, văn đất, điểm mắt rồng thì rồng cất cánh bay tung, là cá chép nấu canh đạp lên sóng vượt Vũ môn hoá kiếp, là Đại Tác Phẩm, thế gian có được mấy người.

Đêm nay lại một đêm hạnh phúc đến, hai bàn tay nhẹ lóc cóc trên bàn phím, trái tim đập không tiếng động như đoá hoa xoè nở càng lúc càng lớn dần, lại đến 5 giờ sáng, soi gương không trang điểm mà thấy mình như vẫn môi son má phấn hồng hào, người đàn bà tuổi ngọ cười trong tối, tắt đèn lên giường ngủ nướng, tạ ơn Đất Trời.

 
Virginia, 10/2009

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch