Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đức quốc tam thi khúc hồi ký

0 bình luận ♦ 9.11.2009

 

 

 

Dresden

 

Thành cổ ấy               
Tôi còn mang nợ
Những ngày hè dang dở

Sông Elbe thả gió
Thảm cỏ lặng thinh
              vẽ lối mòn
Khác ở Berlin
Schiller(1)  khiêm nhường
                      đứng tụt xuống vệ đường
Khách vô tâm dập dìu phố hẹp
Bảo tàng tranh khô
      cửa khép
Cung điện trơ họng vòi rồng
Tượng thánh rủ mình
            rũ bụi
Cầu hút người
        nén những quảng trường
Hàng Tây Đức ngập cùng nắng sớm

Lấy giấc ngủ muộn làm duyên
Như người con gái trễ nải áo xiêm –
Thành cổ ấy – 
             Tôi sống qua
                           một nửa.

(Baierdorf, 4-6-1990)

 

 

 

Sansouci(2)

 

Sanssouci! Sanssouci!
Rừng mượt thiết tha cỏ phẳng lì
êm ả chớm hè thong thả nắng.
Lặng im cung điện. Một ta đi
thăm Sanssouci mà buồn rượi,
ơi cảnh chốn đây đẹp với người!
Thiết tha rừng mượt phẳng lì cỏ
nắng phủ lâu đài cỏ cứ tươi
bên cánh hồn ta u rủ xuống
ghế dài tựa dính đến mỏng lưng
rã rời chân mỏi bồn chồn dạ
vừa nghĩ “Sang thôi!” lại nhủ “Đừng…”
Bước qua bên đó một bức tường
nghiêng ngả là thôi, đã sang đường!
Dặm dài trôi mãi đời tới chót
Với lòng du khách là nỗi khát
Sanssouci! Sanssouci!
Chào nhé vậy thôi biết nói gì
Người không sầu não. Ta sầu não
“một mình làm cả cuộc chia ly”(3)

(Berlin, 5-1990)

 

 

 

Brandenburger Tor(4)

 

Của tôi
tháng Năm mồng Một –  
Ngày khởi phá

Nắng và gió
                   Nêm
                   mặt đất những cột người trải ngang
Từ đâu xô vào?
Là gì níu ra?

Mắt mẹ hiền hoang vu
Phút lên xe lăn
Phòng mổ đợi cầu thang dốc…
Câu thơ nụ hôn dang dở
dấu phẩy còn in giữa thân ai…

Trăn trở hết tuổi ba mươi
Là bóng hay là hình bản ngã?
Tìm sao ra một quê thật cho lòng?

Tôi qua cổng thành xứ người
Không tấm thẻ bài cố quốc
Gót chân tròn bụi đường xa trôi hết
Đám tóc xơ còn giữ ít hương nhà.

Tôi đi
Đi
    trên những vết nứt của kỷ nguyên
Nham thạch tinh tươm mỗi lỗ thủng tường thành
Trận động trời này bao nhiêu độ richter –  
Mỗi mái đầu một lời đáp
Cả những cái đầu thép

Cổng thành
tôi qua
          tìm Vương-quốc-của-riêng-mình
(Vừa là vua vừa là cung nữ
Hoàng hậu: những kỷ niệm dần xa)

Lá tôi chưa xanh Việt Bắc rừng già
Bãi bờ Nha Trang cát tôi chưa nên hạt
Giang sơn hỡi,
Cho tôi trôi
Cho tôi bay
tới Vương-quốc-của-riêng-mình!

(Hoechstadt, 1-5-1995)

 

 

Chú thích: 

(1) Đài kỷ niệm nhà thơ, kịch tác gia, triết gia Đức Friedrich Schiller ở trung tâm thành phố Dresden (Đông Đức cũ).

(2) Sanssouci (tiếng Pháp: không buồn phiền) là tên khu di tích cổ được coi là đẹp tới mức người đến đó không thể buồn được. Danh thắng này thuộc thành phố Potsdam, nơi có bức tường thành Berlin chạy qua.

(3) Thơ Nguyễn Bính.

(4) Tiếng Đức, nghĩa là Cổng Brandenburg – cổng của thành phố Berlin trước đây, nơi có bức tường trước ngày 9-11-1989 chia thành phố làm hai phần Đông và Tây.

 

Ghép nối – có sửa sang – một số bài thơ, trích đoạn trường ca của tác giả, nhân dịp 20 Năm Bức Tường Berlin Sụp Đổ 9/11/1989-2009 trên Damau.org.

Vancouver, 1-11-2009
ĐỖ QUYÊN

 

 

.

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)