Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ở trên trời/trên đất

 

 
 

Hai ngày nằm nhà
có kẻ tìm (chỗ thường lảng vảng)
nhắn ra
gặp 
- gã xưng “c”
luôn mồm gọi mình “x”
“x” bạn của “y”
qua “y” mà quen
… biết
dễ chừng hai chục năm.

[hai chục năm
vật đổi sao dời
lẽ nào giờ thành x?]

thế là
suốt từ đầu
- mặc cho mọi nhắc nhở
đính chính
gã cứ một mực: “x” đây rồi
“x” của hai mươi năm hơn
vẫn chạy vạy
- vẫn vác thang
hóng trời!
……
mồm há hốc
[tròn vo hai mắt]
từ ngạc nhiên này
sang ngạc nhiên khác
… ngồi nghe gã huyên thuyên
kể lể
dông dài tuyền chuyện mình làm
- thực động trời 
khiến cứ lẫn lộn mình là “x”
… “x“ là mình riết.
vẫn biết
- chúng ta rồi sẽ chết (!)    
………. thì lập tức gã biến mất!
bật đứng liền lên
(nước mắt
nước mũi ràn rụa)
- mình khóc
trong khi khuôn mặt thoắt biến thành “x”
thành “y”
thành “c”
… thành dăm kẻ lạ
khác nữa
đồng thời
xương
thịt của hằng bao kẻ kham trong mình
từng mảng
mảng lìa thân.


hồn trơ lại là một làn khói xám.
cuối cùng
chữ
nghĩa gì (!)
… gì! cũng tan
rữa hết
- hệt kiếp người.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)