Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chín mươi giây

 

Hồi ấy tôi hay nói về cái máy có chương trình “chín mươi giây” với cô chủ, nhưng cô lừng chừng không muốn thử. “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô nói. Bao lần tôi đã mời gọi cô. Chẳng xa xôi gì. Chỉ cần một bước qua phía bên phải của bức vách mỏng, và cửa phòng tôi luôn mở rộng. Nhưng hắn là cái rào cản. Hắn không muốn tôi chia sẻ công việc phục vụ cô. Tôi biết hắn muốn chế ngự cô hoàn toàn.

Hôm hắn chết, đám thuộc hạ của hắn vật mình bứt tóc khóc gào. Sau đó chúng nhỏ to thậm thụt với nhau, chửi tôi là thằng máu lạnh đã không nhỏ một giọt nước mắt. Có đứa còn phao rằng tôi đang nhảy cẫng ăn mừng trong bụng, vì từ nay không còn bị lép vế bởi đối thủ ở sát bên cạnh. Thoạt nghe những lời thị phi tôi cũng nóng mặt tính chuyện ăn thua, nhưng chưa được 90 giây cơn tức ách của tôi nguội mất. Rồi ra vào chạm mặt nhau mỗi ngày, đám đệ tử xấu miệng của hắn sau khi mất thủ lĩnh rú rít bợ đỡ tôi mong được tôi tuyển dụng, chúng vờ vịt thăm hỏi như quý hóa tôi lắm.

Sự thực khi nhìn thấy máu chảy ra từ cơ thể đang giãy chết của hắn, tôi không vui cũng chẳng buồn. Chuyện có gì. Tại người ta coi hắn là một thực thể tồn tại độc lập, như ngọn sóng hùng vĩ ngoài khơi, nên ai cũng hốt hoảng và rầu rĩ khóc than khi thấy ngọn sóng gặp bờ cát ngã sấp, vỡ tan. Còn tôi thì thấy ngọn sóng ấy là một phần phụ thuộc không tách rời của cái thực thể lớn hơn là đại dương, vì thế nó chẳng biến mất đi đâu, nó chỉ chuyển dạng, tan hòa vào biển cả! Vậy nên cái chết của hắn chẳng mảy may tác động đến tình cảm tôi. Điều choán ngợp tâm trí tôi bấy giờ là nỗi bối rối về cái sứ mệnh mới tôi sắp sửa phải đảm nhận với sự vắng mặt của hắn.

Không có hắn, tất nhiên tôi phải hai vai gánh hết mọi chuyện lớn bé trong nhà. Có nghĩa ngoài phần việc của tôi, tôi phải kiêm nhiệm luôn phần hắn. Cô chủ chúng tôi bấy lâu quen thói dựa dẫm hắn, giờ tất phải bám lấy tôi. Đàn ông mấy ai chẳng khoái phụ nữ cậy trông vào mình, nhất nhất vâng theo sự xếp đặt của mình. Tôi không phải trường hợp ngoại lệ. Khổ nổi tôi biết rõ tôi, tôi biết mình không thể làm hết thảy công việc hắn làm xưa nay, nhất là những việc tày đình mà thú thật dẫu có khả năng tôi cũng không làm. Bởi tôi không phải là hắn. Cũng không muốn giống hắn.

Làm ơn đừng nghĩ rằng tôi đố kỵ hắn. Thề có Thượng Đế, chưa một giây phút nào trong đời tôi coi hắn là tình địch như người đời đàm tiếu. Nhưng trời ạ, tôi và hắn không hề thân thiết nổi, chưa bao giờ có thể ngồi lại với nhau bàn định việc gì cho ra hồn. Ý tôi và ý hắn thường chọi nhau chan chát. Tôi cứ phải nhịn nhục rút lui để tránh những cuộc cãi cọ ỏm tỏi. Chỉ khi thấy những điều quá chướng mắt, nghe những điều quá chướng tai, tôi mới ngứa miệng, và y như rằng vừa ngo ngoe phản ứng thì bị hắn cùng đồng bọn bù lu bù loa trấn át. Đau lòng hơn cả là cô chủ ít khi mở lời bênh vực tôi. Cô kiêng nể hắn. Tôi biết phận mình. Thế là ngày tháng qua. Hắn sống và làm việc kiểu hắn. Tôi sống và làm việc kiểu tôi. Dần dà tôi phải bỏ cái lối mộng mơ “giá như hắn thế này, giá như hắn thế nọ”, và đi đến kết luận rằng trên đời này không thể bắt mọi thứ thay đổi theo ý mình mà mình phải điều chỉnh chính mình để hòa hợp với cuộc sống.

Tôi chắc chắn hắn đã không nghĩ rằng hắn cần phải thay đổi. Cần gì phải thay đổi khi hắn tự cho mình là kẻ đa mưu túc kế được bao người chiêm ngưỡng. Cô chủ chúng tôi nếu không có hắn đạo diễn làm sao nếm được mùi vinh quang ngay khi mới lên tám tuổi ở cái miền quê xó xỉnh nghèo mạt ấy, làm sao sở hữu được hầu hết những thứ thiên hạ xếp vào danh mục thành công của một đời người. Nếu mổ xẻ tường tận ra thì phần lớn là do công sức hắn. Không có khả năng phân tích và phán định, tôi cũng hiểu vậy, nhưng tôi cho rằng những đóng góp của tôi cũng không phải nhỏ. Chẳng phải hàng ngày hắn tiếp nhận từ tôi những thứ như là năng lượng, dinh dưỡng, thông tin cập nhật, nhất là tài năng sáng tạo nghệ thuật, rồi đem hun đúc thành một cái gì hắn có thể quản lý được để điều khiển cô chủ, bày tỏ chân dung cô chủ với thế giới bên ngoài đó sao? Vậy mà cô chủ dường như chẳng thiết, chẳng thừa nhận. Lúc nào cần đến tôi, cô đùng đùng gõ vào bức vách réo tôi sang giúp, xong việc quay ngoắt ra hiệu cho tôi biến đi. Chẳng giấu, lắm lúc tôi tủi thân chứng kiến sự ưu đãi cô dành cho hắn, thí dụ cô đắm mình với hắn trong những cuộc truy hoan sáng đêm, hay dấm dúi lên lương cho hắn trước thời hạn. Xin nhắc lại tôi không đố kỵ với hắn, nhưng chẳng thể chối cãi rằng tôi bực lắm. May mắn sao trong người tôi có gài sẵn một cái máy tự động có chức năng theo dõi và kiềm chế cảm xúc. Mỗi khi lòng tôi trào dậy lên bất kỳ thứ xúc cảm âm tính nào, thí dụ như nóng giận, bực tức, sợ hãi, lo lắng, bồn chồn, ước muốn, ganh tị, hay khao khát trả thù, có nghĩa lúc tôi thình lình cảm thấy nhức đầu, tức ngực, huyết áp tăng, tất cả tạo thành một dòng điện chạy rần rần khắp người tôi cỡ chừng 90 giây trước khi nó tan biến trong mạch máu, tôi có thể làm một quyết định. Hoặc nhấn nút “play” cho phép cái cảm xúc đó tiếp tục phát triển, hoặc nhấn nút “stop” để chấm dứt nó, chuyển đưa tâm trí trở về với sự thanh thản. Tóm lại là tự thân tôi có quyền lực ngăn chặn kịp thời những loại xúc cảm có nguy cơ gây tác hại cho tình cảm và ý nghĩ của mình. Nhờ vậy mà tôi đã có thể cư ngụ chung với hắn, cách có một bức vách mỏng, trong cùng một căn nhà hơn bốn chục năm qua.

Tôi nào dự tính sống gần hắn đến vậy. Chẳng qua do số phận. Hai chúng tôi cùng làm nhiệm vụ quản gia cho cô chủ từ ngày cô ra đời. Nói về sức vóc thì tôi cũng khoẻ mạnh xốc vác, điển trai không thua kém hắn, thậm chí nhiều người còn bảo chúng tôi nhìn tựa như hai anh em. Chỉ tính nết và năng lực chúng tôi hoàn toàn khác. Khởi đầu địa vị và lương bổng hắn và tôi ngang nhau. Suốt thời thơ ấu của cô chủ phải nói vai trò tôi quan trọng hơn. Đó là những ngày cô hay quấn quít bên tôi. Tôi đã nhóm ngọn lửa sáng tạo trong người cô, gợi cảm hứng cho cô vẽ. Những bức tranh vẽ bằng bút chì trên những trang giấy xé ra từ quyển vở học trò. Hắn nhìn thấy tấm tắc khen rồi hối thúc cô chủ lồng vào khung, nộp dự thi, và ngờ đâu bức vẽ đơn sơ của cô bé lớp ba minh họa chiến tranh qua cảnh hoàng hôn nơi cánh đồng bị bom thiêu rụi đoạt giải thưởng quốc gia. Cô chủ tôi được chính phủ thưởng tiền, được lên truyền hình, được báo chí cả nước nhắc tên. Được đà, hắn lấn lướt tôi, giục cô tiếp tục gửi tác phẩm tranh giải chỗ này chỗ nọ. Cô chủ chúng tôi ngày càng nổi danh. Cũng từ đó cô gần gũi với hắn hơn. Ma lực gì nơi hắn khiến cô không muốn rời hắn nửa bước. Tôi bắt đầu sống thẩm thủi như một chiếc bóng nơi phòng bên cạnh từ khi cô chủ bước vào tuổi trưởng thành.

Tôi có thể đoán tại sao cô chủ mê hắn. Một trong những tài năng của hắn là cấu trúc chuyện kể. Hắn có khả năng gọt giũa, cắt tỉa và sắp xếp các tình tiết lại với nhau. Với hắn, câu chuyện là phương tiện hữu hiệu để giải thích mọi vấn đề lớn nhỏ chung quanh. Khi không đủ sự kiện, không đủ thông tin, hắn liền dựa vào kinh nghiệm đã trải qua hoặc lập luận sẵn có để dễ dàng thêm vào các tình tiết cho câu chuyện thuyết phục được. Không ai có khả năng điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa bằng hắn. Thêm vào đó, trong quá trình truyền đạt phân phối câu chuyện, hắn còn tài tình trong khả năng tạo dựng những tình huống khác nhau có thể xảy ra: nếu cái này… thì cái kia…, đặc biệt là những vấn đề liên quan tình cảm và cảm xúc. Tóm lại, dù chỉ có mớ thông tin ít ỏi, hắn vẫn đi đến được cái kết luận logic và dễ chấp nhận. Mỗi ngày tôi ngắm hắn nhiệt tình thêu dệt chuyện và tuyên truyền mà vừa bực mình vừa buồn cười. Thế mà cô chủ tôi thật cả tin. Hắn nói gì cô cũng tin. Hắn dợt đi dợt lại trong đầu cô chủ từng chi tiết cho đến khi toàn bộ câu chuyện nghe nhuần nhuyễn và hợp lý. Hắn tự do cho phép các câu chuyện chảy tuôn tự động trong đầu cô. Sự sáng tạo của hắn có bị ai kiểm duyệt hay phê bình, kỷ luật đâu. Hắn xác định ranh giới và quyết định cái gì là đúng là tốt, rồi kịch liệt lên án cái mà hắn bảo là xấu là sai. Nhiều lần tôi nhắc cô phải thận trọng với những câu chuyện hắn tạo ra bởi vì nó có thể gây ra những bi kịch, hay chấn thương tình cảm. Nhưng cô ngày càng bị lún sâu trong sự khống chế của hắn, không còn kiểm soát được ý nghĩ của mình nữa. Hàng ngày tôi quan sát nét mặt luôn căng thẳng của cô, hắn đã khiến cô cứ bận tâm lo lắng không biết người khác nghĩ về mình như thế nào.

Cuộc sống cô chủ không lúc nào không bận rộn. Miệng nói tay làm đầu suy nghĩ cùng một lúc mà vẫn chưa bao giờ cô thấy có đủ thời gian. Mỗi sáng thức dậy hắn chăm chăm giúp cô liệt kê hàng lô những việc phải làm trong ngày, rồi đến tối đánh giá bằng việc xem lại bao nhiêu thứ đã được xóa trong danh sách. Hắn luôn cau mày nhắc nhở cô nhanh chóng lên vì thời gian không còn nữa. Cùng với bọn thuộc hạ trung tín, hắn tung ra đủ mọi trò vừa giúp cô chủ giải trí lại vừa làm cô tất bật thêm. Cái đám lâu la tài cán đáng gờm này chẳng biết hắn tuyển đâu ra. Đứa giỏi văn chương chữ nghĩa, đứa tài tổ chức kế hoạch, đứa thạo tính toán suy luận, đứa biết đánh giá phê bình, đứa rành khoa học kỹ thuật. Nói chung đứa nào cũng miệng lưỡi giảo hoạt, tỉ mỉ từng chi tiết, tuân thủ mọi lề luật, làm lụng đầu tắt mặt tối phục vụ hắn. Dàn lính phụ việc cho tôi thì ngược lại. Chúng là những kẻ rất mơ mộng, thậm chí hơi viển vông, suốt ngày ngắm cảnh trời mây, hứng lên còn lo viết nhạc, vẽ tranh, tạc tượng, có đứa còn khoái coi bóng đá và la cà các quán nhậu. Nói chung chúng chỉ quan tâm hiện tại, không khóc than dĩ vãng cũng chẳng cần toan tính ngày mai. Chả thế nhân viên của tôi luôn bị hắn dè bĩu là lũ lười nhác vô tích sự. Nhưng tôi chẳng phiền lòng, miễn là bọn chúng cảm thấy hạnh phúc vì được tự do làm điều mình thích, và chẳng hại gì đến ai. Thật ra, tôi mà để bụng chấp nhặt hắn thì tôi sẽ công kích việc hắn bí mật quây một góc nhỏ trong phòng làm chỗ họp riêng cho hắn và hai tên thuộc hạ xuất sắc, mà hắn gọi là Bộ Chỉ Huy. Cô chủ tôi khi gặp rắc rối đều đến đó xin ý kiến, và mỗi lần xong trở ra, tay cầm một tờ giấy tóm lược các bước hành động, gương mặt cô đắc thắng tuy ẩn chứa chút vẻ băn khoăn, bối rối. Mặc dù không biết đọc, tôi linh cảm được nội dung nó hàm chứa không gì khác hơn sự tham lam, sĩ diện, ghen tức, dối trá, hận thù, hoặc vu cáo, hãm hại. Đó là những thời khắc trái tim tôi nhói đau. Chín mươi giây trôi qua, nỗi tủi đau cào xước tim tôi đến rướm máu. Ngón tay tôi hấp tấp sờ soạng chiếc máy theo dõi và kiềm chế xúc cảm. Thay vì ấn nút “stop”, tôi đè nút “play” để cho sự đau đớn giận hờn di căn và gặm nhấm đến tận từng tế bào trong cơ thể. Thấy tôi giãy giụa tự hành hạ mình cô chủ có vẻ động lòng. Dẫu cô không nói gì, nhưng nhìn ánh mắt cô tôi biết. Một lần hai bàn tay cô dịu dàng ôm lấy khuôn mặt tôi, mắt rơm rớm, xong cô còn gục đầu vào vai tôi thổn thức. Nước mắt cô thầm thì ve vuốt trái tim thương tổn của tôi. Nhưng khoảnh khắc hiếm hoi nhiệm mầu ấy đã bị bọn thuộc hạ của hắn phá bĩnh. Chúng xô ngã bức vách, vừa nguyền rủa vừa đẩy tôi dạt khỏi người cô chủ, rồi hắn từ đâu bỗng xuất hiện liếc mắt kênh kiệu về phía tôi. Với nụ cười ngạo nghễ, sức mạnh và quyền uy, hắn kéo cô ngả vào vòng tay mình, rưới vào tai cô thứ lời lẽ âm thanh tôi tù mù không hiểu nhưng nghe rất ngọt dịu như là tình yêu. Giọng cô chủ bắt đầu khúc khích lả lơi với hắn. Tôi bỏ đi, không muốn nhìn thấy cảnh hắn và cô chủ lại làm tình với nhau. Như bao nhiêu lần cô thâu đêm với hắn, bỏ quên tôi bên kia bức tường lạnh lẽo thâm u.

Hắn là thế. Đầy quyền năng cám dỗ và chinh phục cô chủ chúng tôi. Hắn còn muốn thống soái cả tôi. Nhiều phen tôi cũng ráng thi thố bày tỏ năng lực của mình. Nhưng mọi nỗ lực của tôi trở nên hoài công. Tôi đã thật sự thua. Không nghi ngờ gì nữa. Tôi đầu hàng chính thức vào dịp hắn cùng Bộ Chỉ Huy mở chiến dịch giúp cô chủ đánh lừa cái máy “lie detector”, một loại máy phát hiện nói dối, cảnh sát dùng để thẩm tra độ tin cậy trong những lời khai báo của cô. Đó là lần cô đệ đơn thưa người cha ghẻ nhiều lần hãm hiếp cô những năm đầu cô mới đặt chân sang nước Mỹ. Điều này có nghĩa những người thực thi pháp luật phải đi ngược lại 30 năm về trước khi cô vừa mới 14 tuổi. Tôi biết rõ đây chỉ là sự vu cáo của cô nhằm trả đũa người đàn ông da trắng đã xen vào đời sống gia đình cô, cướp đoạt của cô tình cảm của người mẹ. Bấy giờ mẹ cô và cô mới chân ướt chân ráo nơi đất khách quê người, ba cô bị hải tặc giết chết trên tàu và quăng xác xuống biển, người đàn ông trí thức trong một tổ chức từ thiện đã đi lại giúp đỡ, và cuối cùng thế vào vị trí của ba cô. Cô ghen tị với sự quan tâm của mẹ cô dành cho ông. Mẹ cô và ông, hai con người này, hình như chỉ biết có nhau trong thế gian này. Sự có mặt của ông đã tạo ra bức tường ngăn chia tình cảm giữa cô và mẹ. Rồi những xung đột, rồi cô dọn ra ở riêng mang theo nỗi căm phẫn không bao giờ nguôi với người đàn ông dị chủng ấy. Cô đã đinh ninh mẹ cô thể nào cũng phải bỏ ông ta để đón con gái về, nhưng điều đó đã chẳng xảy ra. Suốt mấy chục năm hai người vẫn sống hạnh phúc bên nhau, không có cô. Cô đã chờ đúng dịp ông bố dượng được vinh danh giáo sư vật lý danh dự của một trường đại học danh tiếng nhất trong vùng. Và hắn hân hoan nhảy vào giúp cô thực hiện ước muốn trả thù. Nghe tin, tôi sốt ruột chờ hắn đi vắng, mon men chỉ cho cô chủ chiếc máy theo dõi và kiềm chế xúc cảm đã cài đặt trong người tôi, mà cô có thể dùng bất cứ lúc nào cần. Chỉ phải đợi 90 giây, và nhấn nút “stop”. Nhưng cô lắc đầu bảo kế hoạch đã lên, chờ dịp khác vậy. “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô nói tiếp. Trong đầu, cô đang lo nghĩ phải đối phó với nhà chức trách và cái máy phát hiện nói dối.

Thứ phát minh đó chẳng qua để dọa những kẻ yếu bóng vía. Hắn tuyên bố về cái máy phát hiện nói dối khi cô nhận tin hẹn từ cảnh sát. Máy móc dù tối tân đến mấy cũng không đọc nổi ý nghĩ của con người. Ta chỉ cần chuẩn bị chu đáo. Nói xong hắn giao nhiệm vụ cho hai thuộc hạ: một tên chuyên trách toán học, một tên biệt tài trong ứng phó và duy trì sự bình tĩnh. Ngay tức thời cô chủ được chúng sắp xếp cho tham dự một khóa huấn luyện cấp tốc cách trả lời câu hỏi trong lúc tập trung trí óc hoàn toàn vào một bài toán số học vận dụng cấp số nhân. Hôm ấy tôi lẻn theo cô chủ vào tận văn phòng hỏi cung của cảnh sát, tất nhiên hắn cũng lảng vảng bên cạnh. Người ta gắn các thứ dây nhợ vào đầu ngực chân tay cô chủ để đo huyết áp nhịp tim nhịp thở thân nhiệt và độ dẫn điện ở da trước cuộc tra vấn. Suốt buổi, toàn bộ trí não cô đánh vật với những dãy số của bài toán trong lúc miệng cô vẫn có thể đều đặn phát ra những giải đáp trơn tru cho mấy chục câu hỏi, cả những câu bắt bí hoặc gài bẫy của người thẩm vấn. Rõ hắn không ngoa, cái thiết bị hiện đại ấy phải chào thua cái đầu quyết tâm của cô. Các số liệu máy ghi được đã không thể kết luận cô chủ là kẻ nói dối. Thế là khi ra tòa, không khó khăn lắm cho mọi người tin vào cái bi kịch thương tâm xảy đến với một cô gái Việt Nam di dân bé bỏng và yếm thế. Phòng xử án hôm ấy khá đông người. Mẹ cô cũng có mặt. Cô chủ nghẹn ngào mô tả lại chi tiết hành vi xâm phạm tình dục của ông bố dượng người Mỹ và hậu quả tâm sinh lý cô phải gánh chịu cho đến bây giờ. “Mấy chục năm nay tôi luôn hốt hoảng, sợ hãi chuyện gối chăn. Nhiều lần tôi đã nghĩ đến chuyện quyên sinh. Tôi không xóa được cảm giác tội lỗi, nhơ nhớp. Tôi không thể có được những rung động thể xác ngay cả với người tôi yêu say đắm. Tôi không thể sống như một phụ nữ bình thường. Đời sống tình dục của tôi đã bị hủy hoại từ những năm ông ấy cướp đi sự trinh trắng của tôi. Đến giờ tôi vẫn còn những cơn ác mộng, cứ thấy hình ảnh những đêm khuya ông ấy mò vào phòng tôi với mảnh khăn để chùi xóa dấu vết…” Giọng cô run rẩy, đứt quãng. Bà công tố viên da đen tóc xoăn tít vẻ mặt nghiêm nghị đưa cô miếng giấy chặm nước mắt. Mọi người nín lặng xúc động. Vị luật sư bào chữa ông bố dượng chẳng chất vấn cô được gì vì cô cứ khóc nức nở như đứa trẻ bị đòn oan. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô chủ, không thể hình dung đây chính là cô bé gái thuở xưa khi còn ở quê hương, có lần thấy con ếch nhỏ xíu băng qua đường lộ di chuyển xuống rãnh nước mé ruộng, đã ngây thơ mếu máo với mẹ rằng: “Người ta sẽ đái lên nó, nó sẽ chết.” Tôi vẫn còn nhớ những giọt nước mắt cô bé bốn tuổi khóc thương con ếch con không ai bảo bọc.

Tội nghiệp. Người đàn ông ốm yếu tóc bạc trắng đứng trên bục bị cáo trong bộ quần áo tù nhân, mặt xanh mét cúi gằm. Tôi chưa từng thấy một con người bị dồn vào cảnh khốn cùng như vậy. Tôi ước có thể hét lên minh oan cho vị giáo sư ấy. Sao mọi người không biết rằng ông vô tội, gương mặt kẻ vô tội, chỉ nhìn là biết mà. Ông không nói được gì, môi cứ giật giật mấp máy. Hình như có một lúc ông gọi tên Chúa. Tôi không còn chịu nổi. Tôi ghé vào tai cô chủ, van lơn cô rút lời, nhưng hắn đứng bên nghe thấy, hắn lừ mắt nhìn tôi, xong quay sang thách thức xem cô có sẵn sàng chịu tiếng với công luận rằng mình là kẻ vu cáo.

Cô chủ tôi thắng kiện. Ông bố dượng bị kết án bảy năm tù. Mẹ cô chết ba tháng sau đó, trong nỗi đau buồn và tuyệt vọng quá sức chịu đựng. Cô chủ cũng suy sụp tinh thần từ ấy. Cô trở nên ít cười ít nói, không còn đi lại thân thiết với hắn nữa. Tôi lại nhắc cô thử chiếc máy theo dõi và kiềm chế cảm xúc với chương trình “90 giây”, cô buồn bã lắc đầu, trễ rồi, “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô lại nói. Chẳng bao lâu bác sĩ phát hiện cô bị chứng cao huyết áp. Một thời gian ngắn sau đó, cô phải xin nghỉ làm để điều trị chứng trầm cảm. Bác sĩ bắt cô uống Prozac mỗi ngày. Còn hắn cũng có triệu chứng đi xuống, người ủ rủ, không hăng hái phục vụ cô như trước nữa. Một đêm, hắn và cô chủ tâm tình với nhau lâu lắm. Sáng ra, hắn bị xuất huyết. Cô chủ cũng được đưa vào nhà thương cấp cứu mấy tiếng đồng hồ sau đó.

*

Mỗi ngày cô chủ tôi đến một tòa nhà lớn dưới phố có bảng hiệu “Trung Tâm Phục Hồi Chức Năng Cho Bệnh Nhân Đột Quị”. Ở đó cô tham gia một lớp học với hơn chục người khác nữa. Họ được dạy dỗ huấn luyện để trở lại thành người bình thường.

Với năm lỗ khoan trong sọ và hơn bốn chục mũi khâu trên da đầu, cô chủ tôi bây giờ thật khác xưa. Nhìn cô thật hiền, chầm chậm. Nửa thân người bên phải bị liệt, cô ngồi trên xe lăn, quần áo tóc tai giản dị, mặt mũi không phấn son, tay chân lóng ngóng, cô phải tập cử động, tập đứng tập đi trở lại. Người ta còn dạy cô tập nói, tập viết, tập làm toán cộng, tập phát âm tên của người quen cũ. Có hôm họ đặt trước mặt cô những bức tranh nổi tiếng cô đã vẽ, cả những bức cô mới hoàn thành trước khi bị xuất huyết não, tôi biết cô nhận ra nhưng cô không thể diễn đạt được. Phần lớn trí nhớ của cô cùng với bao khả năng khác đã mất cùng với sự ra đi của hắn.

Cô chủ giờ đây lấy cả nĩa ăn để gãi lưng, ngáp không che miệng, đánh rắm không e dè. Cô cười nói và hành xử như một đứa bé ngây thơ, không mắc cỡ, không ngại người xung quanh nghĩ gì. Nét mặt cô lúc nào cũng tươi vui. Trong lớp, cô thích nằm dài ra giường, mở nhạc nho nhỏ, rồi chìm vào giấc ngủ. Nhưng người ta cứ đánh thức cô dậy bắt cô tiếp tục những bài học họ đã soạn thảo và đóng trong cái tập bìa cứng dầy cộm mà cô không mấy hứng thú.

Bây giờ cô chủ có những giấc mơ lạ lùng. Cô không còn thấy những con người với những hình ảnh nối kết nhau thành những câu chuyện như trước đây nữa. Đã qua rồi những buồn rầu, toan tính, sợ hãi, ăn năn, hay nỗi bất lực không thể đối phó khi bị rượt đuổi, bị hãm hại trong mơ. Điều cô chủ nhìn thấy mỗi khi chìm vào giấc ngủ bây giờ là những mảnh hình ảnh mờ ảo, rời rạc, vô nghĩa, không lắp ghép lại thành câu chuyện. Trí não cô không còn di chuyển ngược xuôi hết ý nghĩ này đến ý nghĩ khác nữa. Nó đắm chìm ở một cõi tĩnh lặng, dạt dào thanh thản. Không có gì phải vội vã, hốt hoảng với cái danh sách “việc phải làm” trong ngày. Thật sự thì cho đến nay cô chủ mới biết được cái cảm giác trở về hoàn toàn với hiện tại, thấy cơ thể mình như một khối thể lỏng hòa tan vào một khối lỏng bao la hơn. Và lạ kỳ, cô không còn cảm nhận cơ thể mình bắt đầu và kết thúc ở đâu nữa. Tôi biết cô đang trải qua những khoảng khắc thanh bình thẳm sâu với cảm giác nối kết cùng vũ trụ. Những ý nghĩ của cô không còn dồn dập, rải rác, tán loạn, chạy như mắc cửi, không còn cuống cuồng vuợt qua hiện tại, ngược về quá khứ, hay với tới tương lai. Hồi ấy sách vở và các guru của cô hay nói về cái trạng thái nhiệm mầu như lên được cõi niết bàn khi con người thực hành yoga, ngồi tọa thiền, nhưng mãi đến bây giờ cô mới thật sự cảm nhận được trạng thái đó. Và để trải nghiệm được nó, cô phải trả bằng một giá khá đắt: dưới mắt thiên hạ, cô không còn là một con người bình thường nữa.

*

Các nhà giải phẫu thần kinh gọi tôi và hắn là hai bán cầu đại não nằm trong hộp sọ của cô chủ. Lâu nay họ dường như thỏa mãn với cái kết luận về sự không cân đối của hai chúng tôi dưới góc độ thần kinh học, sự khác nhau về cấu trúc và chức năng, nhưng còn mập mờ khi bàn đến sự khác nhau dưới góc độ tâm lý hoặc cá tính của chúng tôi. Tôi thường bị rẻ rúng, đơn giản vì tôi không có khả năng về ngôn ngữ, lúng túng với những tư duy logic, tôi bị chê lười nhác chậm chạp, tính cách nghệ sĩ lông bông, không có kỷ luật. Trái lại hắn thường được khen ngợi và đánh giá cao, bởi kiến thức tuyệt vời về ngôn ngữ, người ta bảo hắn đại diện cho lý trí, sự thông minh, phương pháp, trật tự, và chỗ ngự trị của lương tâm.

Thật tình tôi không biết phân tích hay tranh luận, nhưng tôi tin nếu cô chủ biết nuôi dưỡng và đối xử chúng tôi công bằng, sử dụng đúng khả năng của mỗi đứa, khuyến khích hai chúng tôi ủng hộ nhau, ảnh hưởng nhau, cân bằng nhau, thì có lẽ hắn đã không chết và hai chúng tôi sẽ trở nên hữu ích cho cô chủ biết chừng nào.

Về cái máy theo dõi và kiềm chế xúc cảm với chương trình “90 giây” cài trong người tôi, tôi ước giá như cô chủ đã sử dụng nó. Thật tiếc, cô đã quên mất vai trò của cô là cô chủ của hai chúng tôi, và thật ra cô có quyền lực tối cao với cảm giác và ý nghĩ của mình.

 

Tháng 9, 2009

bài đã đăng của McAmmond Nguyen Thi Tu


4 bình luận »

  • Diane Nguyen viết:

    Câu chuyện khá thú vị về thông điệp cũng như phương tiện truyền đạt. Tuy nhiên tôi vẫn băn khoăn không biết tác giả có ý đồ chính trị gì qua câu chuyện này không?
    Diane Nguyen

  • bắc phong viết:

    quả thực khác giữa tôi và hắn
    gỡ làm sao vách chắn mỏng kia
    tình cảm lý trí lúc xung đột
    chín mươi giây stop hay play

    Rất cảm phục tài năng sáng tạo của McAmmond Nguyen Thi Tu.  BP.

  • Vũ Tường Lan viết:

    Tôi cho rằng người viết đã hình tượng hóa khả năng tâm linh của con người, và phê phán thuyết duy lý. Có gì là “ý đồ chính trị” ở đây? Xin bạn Diane Nguyen vui lòng giải thích thêm. Chẳng lẽ “Bộ Chỉ Huy” (hắn và hai tên thuộc hạ xuất sắc) mà cô chủ thường đến họp xin ý kiến là tượng trưng cho “Đảng Cộng Sản Việt Nam”? tôi hy vọng tác giả sẽ không bị “chụp mũ” bởi những chi tiết như vậy.

  • henry viết:

    Một truyện ngắn tôi rất ưng ý. Đọc thêm mấy truyện khác đăng trên Da Mau của tác giả, tôi vẫn thích truyện này nhất. Có lẽ chẳng có ngụ ý chính trị gì đâu bạn Diane ơi. Đây là về não, về hai bán cầu não của con người (trái và phải) với chức năng và cá tính khác nhau. Tôi thích cái máy với chương trình 90 giây. (Có lẽ mỗi chúng ta đều có cài sẵn mà không biết) Buồn cười, hôm qua sau khi đọc truyện này xong, tôi thử nghiệm liền. Cô vợ của tôi thường hay nhè bữa ăn đem chuyện này chuyện kia ra complain, hôm qua cũng vậy đang ăn ngon miệng cô ấy giở bài ca cẩm, thường là tôi nóng mặt sửng cồ lên rồi, thế mà tôi thản nhiên uống hết một ly nước lạnh, chờ “90 giây”, bấm nút “stop”, vậy là xong. Tôi tiếp tục ăn uống chuyện trò vui vẻ như không có gì xảy ra. Vợ tôi kinh ngạc, nghe tôi giải thích, cô ấy cười bảo phải viết thư đa tạ tác giả và Da Màu.
    H.V

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)