Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Một Cuộc Chơi

 

Tôi làm web. Chuyện đó ai cũng biết. Nhưng chuyện xảy ra giữa tôi với thằng cha máy chủ, nếu tôi không nói ra, thì chẳng ai biết. Thằng cha máy chủ tiếng Anh gọi là server, phiên ra tiếng Việt là sơ vơ (sơ vơ hay xơ vơ cũng được). Có bao nhiêu thằng cha máy chủ trên đời này làm sao tôi biết. Chỉ biết thằng cha máy chủ của tôi là tay dân chơi. Tức không thu tiền lệ phí vận hành máy, trong thế giới web, gọi là máy chủ miễn phí. Có phải vì thế mà thằng chả hành hạ tôi đủ điều hay không? Tôi vào thủ tục nhập gia. Thằng chả bảo là tôi sai. Hoặc là mật mã sai. Hoặc là tên dùng sai. Thì để cho khỏi quên, tôi đã đem giờ sinh ngày sinh của mình ra làm mật mã, và đem tên gọi trong nhà ra làm tên dùng. Tôi lại làm lại thủ tục nhập gia. Thằng chả lại bảo tôi sai. Hoặc là sai mật mã. Hoặc là sai tên dùng. Tôi làm lại thủ tục nhập gia đến lần thứ mười lăm. Và lần nào thằng cha máy chủ cũng nói tôi sai. Ở trong nhà, từ lúc mới lọt lòng mẹ, mọi người đã gọi tôi là thằng Đất. Gọi thế là để cho đám ma quỉ vô nhân đạo không để ý đến tôi, tức để cho dễ nuôi (Đồ con cái lộn với đất cát là đồ chẳng đáng gì).  Sau, thấy hay, cha tôi làm tên khai sinh luôn. Tôi hét lên với thằng cha máy chủ, rằng tôi không sai. Cái tên nằm tận chỗ tận cùng trong trí nhớ tôi thì làm sao sai? Trả lời tôi là sự im lặng. Sau khi hét lên với thằng chả như thế, tôi liền nhập lại tên dùng. Lần này thì Nguyễn Đất là được viết bằng chữ in hoa. Vừa viết xong lên máy tính, thằng chả xóa ngay. A, tôi hiểu ra rồi. Là do tôi chỉ nhập tên dùng mà không nhập mật mã. Tôi liền nhập đủ cả hai. Nhưng thằng chả lại thông báo với tôi: hoặc quên tên dùng, hoặc quên mật mã. Để kiểm lại trí nhớ của mình, tôi liền đi mở bìa cuốn từ điển tiếng Việt. Hồi ấy tôi có hỏi cha mẹ tôi về ngày giờ sinh của mình, và cẩn thận ghi nơi bìa ba cuốn tự điển, cốt để về sau làm một lá tử vi chơi. Đi nhập liền vào máy, kẻo quên. Trước giờ tý một chặp, ngày hăm bốn tháng mười hai âm lịch. Tôi viết y như đã ghi nơi bìa ba cuốn từ điển. Vừa viết xong, thằng chả lại xóa, và thông báo rằng tên dùng với mật mã là không khớp nhau. Nếu không vì nền văn hiến bốn nghìn năm của đất nước, chắc là tôi đã dùng một thứ từ ngữ thật hậu hiện đại để nộp vào tai thằng chả cho đỡ tức giận. Đến lúc này tôi đâm ra nghi ngờ trí nhớ của cha mẹ tôi. Có thể không phải tôi đã sinh trước giờ tý một chặp, hoặc không phải sinh vào hăm bốn tháng chạp? Nhưng nếu như cha mẹ tôi còn sống thì cũng chẳng giải quyết được chuyện đã không còn nhớ được chuyện quá khứ. Tôi xoay sang đánh giá trình độ thằng cha máy chủ. Thật là vô lý nếu cho rằng thằng chả biết rõ ngày giờ sinh của tôi? Nhưng nếu không phải thế thì tại sao thằng chả lại biết tên dùng với mật mã không khớp nhau? Nói hai cái đó không khớp nhau có nghĩa thằng chả có biết rõ tên tôi đã dùng trong nhà, với ngày giờ sinh của tôi? Phải nhờ đến cái thằng cha máy chủ khổng lồ là thằng cha Gô gồ để hỏi. Tên dùng sai chỗ nào? Mật mã sai chỗ nào? Tôi nhờ thằng cha máy chủ Gô gồ chuyển mấy chất vấn đó lên thằng cha máy chủ của tôi. Câu trả lời là một vùng sa mạc hoang vu (tức là một trang vi tính trắng không). Cái sa mạc ấy mở ra đúng vào lúc mặt trời rựng mọc ở phương đông. Có nghĩa tôi đã thức trắng đêm với thằng cha máy chủ của mình. Lần đầu tiên gửi bài viết lên trang web của mình mà phải thức đến trắng đêm thì quả là một kinh nghiệm máu xương trong công cuộc hưởng thụ nền khoa học đương đại. Có phải khí dương trời đất đã xua đi những thứ còn mù mờ trong trí tuệ tôi? Lúc ánh mặt trời rọi vào phòng làm việc của tôi cũng là lúc tôi đã làm được thủ tục nhập vào trang web của mình. Thì ra, cả tên dùng, cả ngày giờ đều không sai. Không sai, mà sai. Thằng cha máy chủ cấm tôi chấm phảy trong tên dùng và trong mật mã. Cấm mà chẳng có lời nào. Và bấy giờ thì chỉ do mỏi mệt mà tôi đã viết liền một mạch, chẳng thèm chấm phảy. Phải chăng khi đầu óc con người ta sắp liệt đi thì sẽ nhận ra chân lý? Nhưng hạnh phúc chỉ là thứ chốc lát. Tôi gõ lên thằng cha máy tính để đưa tác phẩm của mình lên trang web thì xảy ra biến cố. Là cả cái truyện vừa gần hai trăm trang của tôi đều bị xóa sạch. Ai xóa? Thằng cha máy tính? Hay thằng cha máy chủ? Tang tóc chợt phủ lên cuộc đời tôi. Nếu là thời trước, bản thảo viết trên giấy, thì chẳng có chuyện chi. Đằng này, bản thảo là nằm trong đầu óc của thằng cha máy tính. Xóa đây là xóa khỏi đầu óc thằng cha máy tính, là biến thành hư không. Tôi gục lên bàn viết để cho đám máy móc ấy không nhìn thấy vẻ sầu não của mình. Nói máy tính và máy chủ là để cho dễ hiểu đấy thôi. Chứ thực ra, khi thằng cha máy chủ hành hạ tôi (hay chấp nhận tôi) thì máy tính cũng chính là máy chủ. Tôi gục lên bàn viết, cố hình dung lại những gì mình đã viết về người con gái ấy. Nàng vốn là sự kết tinh của hết thảy những gian truân trong trần thế. Tôi gặp nàng vào một mùa lá rụng, mùa thu. Cuộc kỳ ngộ là cũng xảy ra giữa buổi gian truân của trời đất. Cây lá trên khắp mặt đất là đương bị hao gầy đi từng giây từng phút vì cuộc giằng co bất phân thắng bại giữa mưa và nắng. Tôi với nàng cũng chỉ kịp nhận ra nhau, để nói với nhau những lời tinh túy nhất của trần gian. Và nàng lại phải tiếp tục thất lạc vào cuộc trần ai. Tôi đã dành cả một truyện vừa để viết cho nàng.Và gửi vào thế giới ảo ấy, thế giới của web, là để may ra nàng đọc được. Ta đã viết cho em bằng cả trái tim của mình, và giờ đây thì máy móc đã biến tất cả những gì ta viết thành mây khói…Tôi gục lên bàn viết, thầm kêu với người con gái tôi yêu. Rồi lại tiếp tục nhờ thằng cha Gô gồ chuyển những lời chân thành nhất và tha thiết nhất của tôi lên thằng cha máy chủ của tôi. Giờ tìm lại truyện vừa ấy ở đâu? Tôi hỏi cũng gần đến cả ngàn lần. Có nghĩa cả buổi sáng ấy tôi chỉ làm mỗi việc yêu cầu thằng cha máy chủ của tôi hiển thị cho tôi thấy cái truyện vừa ấy. Câu trả lời là sự im lặng tàn nhẫn.

Cái thế kỷ tôi đang sống quả là thế kỷ kỳ cục. Con người đem cả hồn phách ra để tạo nên những sản phẩm thần thánh, và những sản phẩm thần thánh ấy lại quay lại đối xử tàn nhẫn với con người. Trong cuộc sống, tôi chẳng lạ gì cảnh con người tàn nhẫn với nhau. Nhưng sự tàn nhẫn của thằng cha máy chủ của tôi là còn hơn cả sự tàn nhẫn của con người. Tôi vẫn chẳng thể rời cái thế giới ảo này, thế giới của sự vô hồn, tức chẳng thể rời thằng cha máy chủ của tôi, vì vẫn còn nghĩ tới ngày người tôi yêu nhìn thấy những gì tôi đã viết cho nàng. Chỉ sợ cứ quan hệ mãi với đám máy móc vô nhân đạo, đến một lúc nào đó thì tôi có trở thành kẻ tự đánh mất hồn phách của mình hay không?

Qui Nhơn, mùa nắng 2009

bài đã đăng của Nguyễn Thanh Hiện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch