Trang chính » Email bài này

Kiểm kê di sản văn hoá nghệ phẩm của các nhà thờ

0 bình luận ♦ 16.10.2009

 

 

Kiểm kê di sản văn hoá nghệ phẩm của các nhà thờ:
Theo chân Hội Bảo Tồn Các Đồ Tế Tự và Nghệ Phẩm Tôn Giáo
vùng Calvados, Normandy

 

 

 

Sau gần 2 tiếng ngồi xe lửa mà vẫn chưa hết chuyện để nói với nhau, cô bạn Tường Vân (từ thời đệ tam ban văn chương trường nữ trung học Gia Long của gần nửa thế kỷ trước) và tôi tới Lisieux, một thành phố với khoảng vài chục ngàn dân trong vùng Normandie, vào buổi trưa. Ra đón chúng tôi là vợ chồng André và Cẩm Hồng — Hồng cũng là bạn cùng học ở Gia Long và cùng ban văn chương với chúng tôi. Mặc dù theo dự tính thì cô bạn trẻ Thế Dung sẽ "lãnh" chúng tôi vào các ngày hôm sau, nhưng vì muốn chắc ăn, dù đang bận, Dung cũng lái xe tới tận nhà ga chỉ để nhắc lại chương trình cho những ngày tới, mặc dù đã nói với tôi trước đó qua điện thoại.

"Ngày mai thứ Tư, hội Bảo Tồn Các Đồ Tế Tự và Nghệ Phẩm Tôn Giáo ở đây tổ chức giúp kiểm kê các di sản văn hoá và nghệ phẩm của các nhà thờ. Em biết chị sẽ thích, và chị sẽ tha hồ chụp hình," Dung nói, giọng hào hứng cố hữu, một đặc tính khiến tôi đặc biệt chú ý ở lần đầu gặp nhau tại Paris vào mùa xuân 2004. Hồi ấy, nghe tôi ghé Paris, một số thân hữu tổ chức họp mặt tại một tiệm ăn nhỏ có tên là Quán Bến Tre trong Quận 13 để đón tôi. Tôi gặp Dung trong dịp này. Quý nhất là khi nghe Dung kể gọi ban tố chức mua vé, họ nói vé đã bán hết, nhưng Dung vẫn năn nỉ nói cho em đứng trong bếp cũng được. Vẫn muốn gặp lại để Dung dẫn đi xem ngôi manoir cổ Dung và chồng, Bruno, trùng tu đã 10 năm nay. Tôi không quên được Dung cũng, một phần, vì đồ án trùng tu này.

Tôi vẫn còn đang "chìm đắm" sau 2 tiếng ngồi trên xe lửa, mắt nhìn cảnh trí của nước Pháp chạy ngoài cửa sổ, tai nghe và miệng góp chuyện với Vân, những câu chuyện của chúng tôi với bao thăng trầm của khoảng nửa thế kỷ qua, nên những điều Dung nói với tôi về việc đi xem công tác kiểm kê di sản nhà thờ của hội Bảo Tồn Các Đồ Tế Tự và Nghệ Phẩm Tôn Giáo của vùng Le Calvados ở Normandy (Patrimoine Cultuel Et Art Sacre Dans Le Calvados) chưa kịp ngấm vào đầu. Dần dà tôi hiểu ra, lên Internet tìm hiểu thêm và trở nên thích thú một cách đặc biệt. Lại còn tiếc là Dung đã mất cả buổi sáng hôm sau đi… tìm chìa khóa xe, nên thay vì đi được hai nơi, chúng tôi chỉ còn có buổi trưa và đến được có một nhà thờ, nhà thờ này lại không lấy gì làm cổ lắm, để xem một nhóm chuyên viên giúp nhà thờ làm cái việc kiểm kê di sản rất quan trọng này.

 

Tại sao phải kiểm kê di sản đồ thờ tự và nghệ phẩm tôn giáo?

Từ nhiều năm qua, hàng ngàn nhà thờ, nhà nguyện và tu viện khắp Âu châu đã và còn đang tiếp tục bị mất trộm những nghệ phẩm hằng được tôn thờ và giá trị nhất của họ. Từ những tên trộm vặt vãnh cần tiền để thoả mãn cơn nghiện ngập tới những tay ăn cướp nhà nghề đầy kinh nghiệm chuyên nhắm vào những tranh tượng nghệ thuật có tầm vóc đáng kể, những quân trộm cướp nghệ phẩm đang tiếp tay xóa đi một phần quan trọng di sản tôn giáo tại một số quốc gia Âu châu nổi tiếng là có một nền văn hóa phong phú nhất này, đặc biệt tại Pháp, Ý và Nga.

"Nhà thờ của chúng ta đang bị cướp bóc," Đại úy Dominique Lambert thuộc Sở Trung Ương Chống Việc Buôn Lậu Các Sản Phẩm Văn Hoá của Pháp (L’Office Central de Lutte Contre le Trafic de Biens Culturels, gọi tắt là OCBC) nói với tạp chí Time trong số ra ngày 10 tháng 1, 2008. "Chúng lấy bất cứ gì — tượng, tranh, chén thánh, đồ bạc. Khi mà một pho tượng Đức Mẹ Đồng Trinh bị mất trộm sau khi được trưng bầy tại một nhà thờ từ thời Trung Cổ thì bạn không thể tiếp tục làm ngơ được nữa."

Chưa có một thống kê chính xác về những nghệ phẩm bị trộm cướp này vì ít có quốc gia nào có đủ quan tâm hoặc phương tiện để sưu tầm và lập thống kê. Tuy nhiên, theo cơ quan Cảnh Sát Quốc Tế (Interpol), dựa vào các thông tin do các quốc gia hội viên tình nguyện cung cấp, thì vấn đề không phải nhỏ. Vào năm 2005, có khoảng 1,785 bản tường trình việc mất trộm nghệ phẩm tại các nơi thờ phượng, phần lớn tại Ý, Pháp và Nga. Tuy con số này chỉ bằng nửa con số trộm cắp cùng loại xẩy ra tại các tư gia, nhưng là một con số quá lớn so với chỉ có 281 vụ tại các viện bảo tàng và 232 vụ tại các phòng triển lãm và buôn bán nghệ phẩm. Theo OCBC, trong khi tổng số vụ trộm nghệ phẩm nói chung giảm tới 62 phần trăm trong cùng thời gian so với từ năm 2002, vậy mà các vụ trộm nhà thờ đã không hề thuyên giảm mà cứ mấp mé từ 200 tới 300 vụ hàng năm. Nói cách khác, hàng năm ở Pháp có khoảng từ 200 đến 300 nhà thờ, phần lớn ở các vùng quê hẻo lánh, bị trộm viếng.

"Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn như thế này thì chỉ trong vòng từ 20 tới 30 năm, sẽ chẳng còn gì nữa," ông Lambert nói.

Theo Federal Investigation Bureau (FBI) của Hoa Kỳ, dịch vụ mua bán nghệ phẩm bị mất cắp trên thế giới trị giá 4.6 tỉ Mỹ kim mỗi năm, xếp hàng thứ ba sau ma tuý và vũ khí. Sở dĩ dịch vụ mua bán nghệ phầm đánh cắp thịnh hành là nhờ sự am hiểu sâu xa thị trường này của giới buôn lậu và vì tình trạng thiếu sự hợp tác giữa các cơ quan công lực quốc tế.

Tình trạng mất cắp nghệ phẩm trầm trọng tới độ Interpol đã có một kỳ hội thảo với các quốc gia hội viên vào tháng 9, 2007, với sự góp mặt của các cơ quan Education, Scientific and Cultural Organization thuộc Liên Hiệp Quốc, tức UNESCO, International Council of Museums và World Customs Organization, để đề bạt một chương trình hành động (Basic Actions) chống lại nạn ăn cắp các tác phẩm nghệ thuật. Và cũng kể từ mùa hè vừa qua, để việc điều tra hoặc nghiên cứu được nhanh chóng nhằm giảm thiểu việc buôn lậu nghệ phẩm, Interpol đã quyết định cho phép công chúng lên Internet tìm kiếm và xử dụng miễn phí database gồm hình ảnh của khoảng 34,000 tác phẩm nghệ thuật bị mất cắp lưu trữ tại cơ quan này. Dĩ nhiên người nào muốn xử dụng kho hình ảnh này phải ghi danh và chấp nhận một cuộc điều tra lý lịch cá nhân của mình do Interpol thực hiện.

 

Trở ngại trong việc bảo toàn các di sản thờ tự và nghệ phẩm tại các nhà thờ

Sở dĩ việc bảo vệ các nghệ phẩm và đồ thờ phượng không dễ một phần cũng tại thái độ của nhiều nhà thờ và cả của các tín đồ. Đây là một vấn đề khá tế nhị: Các chủ chiên muốn, và chính các con chiên cũng muốn, cảm thấy được gần gũi trực tiếp với những tranh ảnh, tượng thờ tôn giáo và các đồ tế lễ. Theo OCBC thì việc này cũng giống như đem tất cả vật gia bảo nhà mình ra trưng ở sân trước và hy vọng là không ai nỡ lòng nào mà lại lấy đem đi làm của riêng hay đem về bán.

Giới thưởng ngoạn không coi đó là một trở ngại, dù có người vẫn than phiền (như tôi, chẳng hạn, khi đi thăm Mona Lisa của Leonardo da Vinci ở Louvres, Paris, hoặc La Pieta của Michelangelo ở Vương Cung Thánh Đường St. Peter, Rome, mùa hè vừa rồi), khi các viện bảo tàng buộc phải bảo vệ những nghệ phẩm sáng giá nhất của họ bằng cách bỏ chúng vào các lồng kính chống đạn kiên cố tối đa. Tương tự là việc các phòng triển lãm yêu cầu khách viếng thăm bỏ túi, bóp ở cửa trước khi vào xem. Trong khi đó, các nhà sưu tầm nghệ phẩm tư nhân thì thiết đặt hệ thống báo động tối tân nhất để bảo vệ bộ sưu tập quí báu của họ.

Thế nhưng tại các nhà thờ, ngay cả một hình thức bảo an nhỏ nhất cũng trở thành một rào ngăn cách giữa các tín đồ và các vật tượng trưng cho niềm tin của họ. Nhà thờ, như vòng tay luôn mở rộng của Thương Đế, phải luôn có thể để cửa ngỏ đón tín đồ và cả khách thập phương tới nghỉ chân, thăm viếng, cầu nguyện, vào bất cứ lúc nào.

"Đó là một cái thế tiến thoái lưỡng nan cực kỳ lớn," ông Giorgos Gligoris, trưởng cơ quan bảo vệ nghệ phẩm (art squad) của Hy Lạp nói với báo Time. "Tôi không nhớ đã có bao nhiêu lần phải thúc giục các vị giám mục, các trưởng tu viện, các thầy tu và dì phước làm ơn cất giùm những đồ quý báu vào một nơi kín đáo có canh gác và bảo quản hẳn hoi và chỉ mang ra vào các dịp lễ. Thế nhưng có nhiều người không muốn nghe những điều đó. Họ bảo làm như vậy là tách biệt và lấy đi của họ niềm tin."

 

Những nỗ lực tìm kiếm nghệ phẩm bị mất cắp

Nếu đã không thể thiết lập những hệ thống an ninh để ngăn quân trộm cắp đến "viếng" các nhà thờ, thì đành phải thiết lập một hệ thống giúp… phục hồi những đồ bị mất cắp vậy, chứ biết sao.

Cơ quan bảo vệ nghệ phẩm thuộc sở OCBC của Pháp đã lập ra một hệ thống điện tử để làm việc này. Đó là hệ thống Thésaurus de Recherche Electronique et d’Imagerie en Matière Artistique (Electronic Research and Image Thesaurus for Artistic Material), còn được biết đến với tên TREIMA. TREIMA là một database gồm các hình ảnh và thông tin về những nghệ phẩm đã bị ăn cắp và có thể đã được phục hồi. Đây là một trong hai databases có tầm vóc quốc gia duy nhất trên thế giới chuyên lưu giữ chi tiết về các nghệ phẩm loại này. Hệ thống kia là của Ý, có tên là Leonardo.

Điều tuyệt vời của TREIMA — và là một thèm muốn của những ai đã từng làm văn khố (archive), như tôi,  khi phải đi tìm (search) một hình ảnh nào đó mà chỉ có một số keywords hạn chế — đó là khả năng tìm được "match" bằng hình ảnh, thay vì keywords. Nếu cảnh sát có một cái hình chụp dưới dạng JPEG — một dạng hình ảnh phổ thông của máy hình digital — một món đồ mới thu hồi được trong một vụ ruồng bố, dù là chụp từ một góc cạnh hoặc dưới một nguồn sáng khác, họ chỉ việc click vô hình đó rồi kéo nó vô TREIMA. Ngay lập tức, TREIMA tìm ra một cái “match”, nếu trong database có sẵn.

Dù vậy, ngay cả khi được trang bị với các kỹ thuật tân tiến như trên, cảnh sát bảo vệ nghệ phẩm cũng chỉ có thể phục hồi một số rất nhỏ những cái đã bị mất. Sở Carabinieri Tutela Patrimonio Culturale của Ý, coi như một cơ quan bảo vệ văn hóa phẩm sáng giá nhất thế giới, với gần 300 cảnh sát (so với 30 nhân viên của Pháp và sáu của Anh), đấy là chưa kể một hệ thống người đưa tin (informants), nhân viên chìm và chuyên gia văn hoá nghệ thuật đông đảo. Ý cũng còn có một cái database lớn nhất, Leonardo, lưu giữ khoảng 2.6 triệu nghệ phẩm bị mất cắp. Ây vậy mà Sở Carabinieri cũng chỉ phục hồi được có khoảng 10 phần trăm những đồ bị mất cắp.

Một trong những trở ngại, thoạt nghe thì vô cùng đơn giản, đó là ít có nhà thờ nào, đặc biệt là ở các vùng thôn quê chịu bỏ thì giờ ra để nhắm và chụp (point and shoot): Chủ chiên và tín đồ có những việc khác của đời sống cần sự quan tâm của họ hơn. Cho tới khi bị mất đồ … và nhận ra: Ờ nhỉ, giá có một hồ sơ với hình ảnh và ghi chú chi tiết về những món đồ vửa bị mất cắp thì hay biết mấy, và ta có thể nhờ TREIMA giúp, biết đâu đấy!

Do đấy các hãng bảo hiểm và chuyên viên điều tra phải tự tìm ra cách để lập hồ sơ về các nghệ phẩm và biểu tượng tôn giáo, đặc biệt của các nhà thờ. Hãng bảo hiểm Ecclesiastical Insurance ở Gloucester, Anh, một công ty nhận bảo hiểm tới 97 phần trăm nhà thờ tại Anh, đã tặng miễn phí bộ Alpha-Dot, giá khoảng 20 Anh kim mỗi bộ, cho tất cả khách hàng của họ, để họ tự đánh dấu lấy những bảo vật của nhà thờ. Gắn vào một cái khung tranh hay dưới gậm bệ của một pho tượng, những chấm nhỏ này mắt thường không thể nhìn thấy, và mỗi chấm mang một số đặc biệt dẫn tới nhà thờ hay tu viện sở hữu văn hoá phẩm này. Trong khi đó, cơ quan Interpol gần đây cũng đưa ra một đề nghị ghép vào các nghệ phẩm tôn giáo những miếng “indentity chip” cho phép nhân viên của Interpol theo dõi nếu những nghệ phẩm này bị mất cắp và được đem bán ở các nhà bán đấu giá hay các nhà buôn bán nghệ phẩm (art dealers).

Sử gia nghệ thuật Noah Charney của Anh, người đã từng nghiên cứu, thuyết trình và xuất bản sách về vấn đề trộm cắp nghệ phẩm, gần đây thành lập Hội Nghiên Cứu Tội Ác đối với Nghệ Thuật (Association for Research into Crimes against Art), một tổ chức vô vị lợi nhằm hướng dẫn miễn phí các nhà thờ, tu viện về việc làm cách nào để bảo vệ các bảo vật của họ một cách ít tốn kém nhất.

 

Hội Bảo Tồn Các Đ Thờ Tự và Nghệ Phẩm Tôn Giáo Vùng Calvados, Normandy

Tại Pháp, Hội Bảo Tồn Các Đồ Thờ Tự và Nghệ Phẩm Tôn Giáo (Patrimoine Cultuel Et Art Sacre Dans Le Calvados), mà tôi có dịp theo chân họ nửa buổi, được chính quyền thành lập để giúp các cộng đồng địa phương, đặc biệt các giáo xứ ở vùng quê, kiểm kê đồ đạc của nhà thờ, học hỏi cách thức bảo tồn và cất giữ đồ tế lễ, bảo tồn đồ đạc và áo sống hành lễ. Mỗi ngày thứ Tư các chuyên viên về đủ mọi bộ môn — điêu khắc, hội hoạ, đồ gỗ, đồ đá, đàn organ, các đồ tế lễ, áo hành lễ, đồ bạc, vv. — bỏ thì giờ ra để đi giúp các nhà thờ kiểm kê tài sản của mình. Các chi tiết của mỗi món đồ cộng với hình ảnh liên hệ sẽ được chuyển sang dạng điện tử, rồi chuyển lên Bộ Văn Hoá Pháp để đưa vào hệ thống TREIMA.

Đây là một việc làm tế nhị, vì trước hết phải thuyết phục đươc các giáo xứ để họ tin được rằng tuy là chính quyền đến giúp kiểm kê, ngay cả giữ hộ tại những nơi chứa có máy điều hoà không khí để những cổ vật quá lâu đời không bị hư hại, nhưng những bảo vật này vẫn thuộc quyền sở hữu của cộng đồng giáo xứ, muốn lấy ra lúc nào cũng được. Cũng như Hoa Kỳ, Pháp cũng có luật phân cách giữa chính quyền và tôn giáo (separation of state and church), nhưng khác với Hoa Kỳ có luật này từ thời lập quốc, Pháp chỉ mới có luật này từ năm 1905. Trong bảng hướng dẫn sơ khởi (brochure) dài 2-trang của cơ quan Bảo Tồn Nghệ Phẩm Thờ Tự vùng Calvados cũng có ghi một cách rõ ràng để đánh tan mọi nghi ngờ, rằng "Cộng đồng vẫn là sở hữu chủ và có toàn quyền tự do trên những món đồ đăng ký, tùy ý muốn lấy ra bất cứ lúc nào để dùng vào việc tế lễ, để trỉển lãm hoặc lấy ra vĩnh viễn để giữ tại địa phương…" (La commune reste propriétaire et garde la totale liberté de disposer des objets déposés, pour les besoins d’une cérémonie, d’une exposition ou pour le retour définitif dans l’édifice…)

Dưới sự điều động của bà chủ tịch Francoise Leveque, các chuyên viên tình nguyện gặp nhau mỗi ngày thứ Tư, vào mùa xuân, với chương trình làm việc như sau: sáng kiểm kê một nhà thờ, nghỉ ăn trưa, rồi chiều làm tiếp một nhà thờ nữa. Chương trình của ngày thứ Tư mồng 3 tháng 6 mà tôi được tham dự gồm có: buổi sáng giúp kiểm kê một nhà thờ xây từ thời Trung Cổ ở tỉnh Cambremer (mà chúng tôi hụt đi vì cô bạn Thế Dung… không tìm thấy chìa khóa xe); và buổi trưa là nhà thờ St. Martin, chỉ mới có 100 tuổi, ở tỉnh Troarn, có dân số khoảng 22 ngàn.

Sau đây là một số hình ảnh tôi ghi lại về buổi kiểm kê tài sản tại nhà thờ St. Martin, Troarn, Pháp.

 

Hình ảnh và chú thích:

 

clip_image002 clip_image004

Hình 01a, trái: Bản chương trình kiểm kê nhà thờ của hội Bảo Tồn Các Đồ Tế Tự và Nghệ Phẩm Tôn Giáo của vùng Le Calvados ở Normandy (Patrimoine Cultuel Et Art Sacre Dans Le Calvados) cho năm 2009. (Ảnh Trùng Dương, 2009)

Hình 01b, phải: Nhà thờ St. Martin, Troarn, Pháp, nơi hội giúp kiểm kê ngày 3 tháng 6, 2009. (Ảnh TD)

 

clip_image006 clip_image008

Hình 02, trái: Các chuyên viên họp để phân phối công tác trước khi bắt tay vào việc kiểm kê. Bên mặt ở tiền cảnh là một số đồ tế tự của nhà thờ sẽ được các chuyên gia kiểm kê. (Ảnh TD)

Hình 03, phải: Quang cảnh bên trong nhà thờ khi các chuyên viên bắt tay vào việc kiểm kê. (Ảnh TD)

 

clip_image010 clip_image012

Hình 04, trái, và 05, phải: Hai chuyên viên về y phục tế lễ đang nghiên cứu các áo lễ. (Ảnh TD)

 

clip_image014 clip_image016

Hình 06, trái: Mẫu ghi chép những nhận xét về một món đồ. Những thông tin này sẽ được chuyển sang dạng diện tử (digital) và chuyển lên Bộ Văn Hoá để cho vào hệ thống TREIMA, một database chứa hình ảnh và chi tiết những nghệ phẩm bị mất cắp. TREIMA có thể, không cần tới keywords, tìm ra một cái "match" qua một tấm ảnh dạng JPEG chụp cùng một món đồ mặc dù từ một góc cạnh hoặc nguồn ánh sáng khác với các điều kiện của hình ảnh trong database. (Ảnh TD)

Hình 07, phải: Hai chuyên gia về đồ gỗ chạm trổ đang thảo luận về các chi tiết của bục giảng, tự nó là một tác phẩm nghệ thuật chạm trổ gỗ, trong nhà thờ. (Ảnh TD)

 

clip_image018 clip_image020

Hình 08, trái, và 09, phải: Hai chuyên viên về các đồ tế lễ đang thảo luận về chi tiết của một chén thánh. (Ảnh TD)

 

clip_image022 clip_image024 clip_image026

Hình 10a, trái, v à 10b, giữa: Nhiếp ảnh viên tình nguyện chụp hình mỗi vật đã được kiểm kê bằng máy hình digital. Những tấm hình này sẽ được bỏ vô hệ thống TREIMA cùng với các chi tiết liên hệ trong các mẫu ghi chép như ở Hình 06. (Ảnh TD)

Hình 11, phải: Các áo lễ cheo trong phòng thay áo bên hông nhà thờ đang chờ để được kiểm kê. (Ảnh TD)

 

clip_image028 clip_image030

Hình 12, 13: Một chuyên gia điêu khắc, trái, đang ghi những chữ trên bàn thờ chính vào mẫu ghi chép; và nội dung bản tường trình, phải, của ông ta. (Ảnh TD)

 

clip_image032 clip_image034

Hình 14, 15: Các đồ thờ tự đang được một chuyên gia về loại này xem xét và đọc lên những chi tiết đó để một chuyên viên bạn ghi chép trên bản tường trình. Tôi để ý thấy các chuyên gia thường làm việc từng cặp, có lẽ để những quan sát ghi nhận được chuẩn xác hơn.

 

clip_image036 clip_image038

Hình 16, 17: Có khi, như trong Hình 16, trái, và 17, phải, có hơn hai người thảo luận để tìm hiểu về nguồn gốc của chiếc áo lễ (Hình 16) hoặc cỗ đàn organ (Hình 17) của nhà thờ. Các chuyên gia không những tìm hiểu nguồn gốc của các món đồ kiểm kê, mà còn góp ý với giáo xứ về cách bảo trì chúng nữa. Trong Hình 16, người đứng bên phải, mặc áo mầu hồng, là bà chủ tịch hội Francoise Leveque; và người phụ nữ Việt đứng giữa trong hình là cô bạn Thế Dung, cũng là một tình nguyện viên và là người đã thu xếp cho tôi đi theo quan sát việc kiểm kê vô cùng thú vị này. Thành thật cảm ơn Dung về cơ hội hiếm có này.

 

clip_image040 clip_image042

Hình 18, 19: Hai chuyên gia về điêu khắc nghiên cứu pho tượng Đức Mẹ bồng Chúa Hài Đồng, trái; và nội dung của bản tường trình liên hệ, phải. Theo sự nghiên cứu của họ thì pho tượng nguyên thủy là thuộc thế kỷ 17, tuy nhiên cái đầu của Chúa Jesus và một phần, hình như là cánh tay trái của pho tượng Đức Mẹ, thì lại của thế kỷ thứ 19. Họ đoán và hỏi ông thị trưởng có mặt trong buổi kiểm kê là có phải pho tượng đã từng ở ngoài trời, thì ông ta cho biết là đúng thế, và do đấy bị hư hại và đã phải sửa lại trước khi được đưa vào nhà thờ trưng. (Ảnh TD)

 

 

Tài liệu tham khảo:

"Spirited Away: Art Thieves Target Europe’s Churches," Time magazine, Jan. 10, 2008

"Intel Brief: Art theft and organized crime," Apr. 11, 2008, http://www.isn.ethz.ch/isn/Communities-and-Partners/Partners/Detail/?lng=en&id=52001

"Greater European cooperation urged to prevent art theft," Sept. 25, 2007, http://www.interpol.int/Public/News/2007/WOA20070924.asp

"Art looting smugglers target French churches," The Observer, Sunday 21 August 2005

"INTERPOL creates online access to global stolen works of art database to reduce illicit trade," INTERPOL media release, Aug. 17, 2009, http://www.interpol.int/Public/ICPO/PressReleases/PR2009/PR200978.asp

"Interpol’s Stolen Art Database UPDATED," Sept. 6, 2009, http://arttheftcentral.blogspot.com/2009/09/interpol-stolen-art-database.html

L’Office Central de Lutte Contre le Trafic de Biens Culturels (OCBC) http://www.interieur.gouv.fr/sections/a_l_interieur/la_police_nationale/organisation/dcpj/trafic-biens-culturels

Italy’s Carabinieri Tutela Patrimonio Culturale

http://www.carabinieri.it/Internet/Cittadino/Informazioni/Tutela/Patrimonio+Culturale/

ARCA, Association for Research into Crimes against Art, http://www.artcrime.info/

Alpha Dot Security Marking Kit, http://www.mandp.co.uk/productinfo/501014/Security/Security-other/Alpha-Dot/Security-Marking-Kit

Le Service du Patrimoine du Conseil Général du Calvados, Normandie, France http://www.cg14.fr/culture/patrimoine

 

 

 

.

bài đã đăng của Trùng Dương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch