Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Màu Da và Ngôn Ngữ, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Ta không bao giờ nên gặp nhau

0 bình luận ♦ 10.08.2006

Trần Tuệ Quân chuyển ngữ

Cửa tiệm có nhược điểm. Nó nằm ngoài rìa của Little Saigon, khuất trong góc một khu buôn bán cách đường Magnolia mấy lô đất. Hầu như không có tên cảnh sát nào lai vãng vào giờ này. Người chủ chắc là ngớ ngẩn nên mới chọn chỗ này để mở tiệm. Như Vinh có nói, mình không thể thương xót tất cả mọi người, nhất là những kẻ ngớ ngẩn.

Kim không tính làm chuyện gì khủng khiếp cả. Cô ta không phải hạng người như thế mặc dù cô đã có lần theo bạn cũ của cô và Vinh tham gia vào những việc trộm vặt. Chiều cao cộng thêm sự mơ hồ về bản chất chủng tộc của cô rất có lợi. Rất nhiều người tưởng lầm cô thuộc gốc Tây Ban Nha, thậm chí còn thuộc giống da trắng. Nhưng Kim không hề để ý đến những điều đó. Cô thừa thấy những mối ưu tư đó đã cắn rứt Vinh như thế nào. Cô ta không phải như vậy. Có những cách kiếm ra tiền dễ hơn. Cô đã làm tại tiệm Tasty Burger gần nhà cha mẹ nuôi và có đủ tiền để không phải mạo hiểm như thế.

Nhưng đây là một trường hợp khẩn cấp. Cô đã lỡ làm bể máy bíp của Vinh đêm hôm trước và cần thay cái mới trước khi hắn khám phá ra. Vinh đã tốn hết năm mươi lăm đồng cho cái máy loè loẹt đó, cái đắt tiền nhất trên thị trường. Ðồ phù phiếm. Ðồ phù phiếm. Trong cửa tiệm, cái máy bíp nằm phía sau quầy tính tiền gần cửa ra vào. Kim cần đánh lạc hướng bà chủ tiệm ít nhất khoảng hai mươi giây đồng hồ.

Tao không làm đâu. Mai đã nói với cô sáng sớm nay.

Mày không cần phải làm gì hết. Mày chỉ cần nói chuyện với bả thôi.

Tao không giúp mày ăn cắp. Bộ tao không cho mày mượn tiền được hả?

Cho một cái máy bíp hả? Còn lâu. Kim ghét những cái máy bíp. Ý nghĩ cô có thể bị gọi bất cứ lúc nào và chỗ nào không có gì hấp dẫn đối với Kim, nhưng nó đã cuốn hút người bạn trai cũ của cô.

Nếu mày ghét máy bíp đến vậy, sao mày mượn của nó làm cái gì?

Nó bắt tao.

Nó bắt mày, Mai lặp lại và nheo mắt. Vậy sao mày phải lo nếu nó biết mày làm bể của nó?

Tại vì Kim không muốn nợ Vinh bất cứ cái gì hết. Cô đã tạm ở nhờ tại apartment của hắn rồi, một chỗ nhỏ xíu với hai phòng ngủ ở Santa Ana mà hắn ở chung với ba người bạn khác–tạm thời–chỉ đến khi nào cô có thể có đủ điều kiện để sống một mình. Chuyện đã đủ tệ, lừa cho Vinh nghĩ là cả hai sẽ có cơ hội làm hòa. Cô không cần chuyện này xảy ra.

Ráng đi Mai, Kim năn nỉ. Chỉ có mày mới có thể giúp tao được thôi.

Thật là đúng như vậy. Mấy anh chị em nuôi khác của Kim nhìn dơ dơ làm sao. Lúc nào cũng bị theo dõi trong những cửa hàng bách hóa bởi vì quần áo bụi bặm và những viền môi sẫm đen của họ. Mai thì khác, nó có một khuôn mặt dễ thương và sạch sẽ. Và sự vụng về của nó, lúc nào cũng đụng vào đồ đạc không dễ giả mạo.

Kim không bao giờ cần nhiều thì giờ để thuyết phục Mai. Kim và Mai biết nhau từ khi còn nhỏ. Hai cô gái đã được giao cho những gia đình nuôi chung với nhau cùng với Vinh. Tuy không cùng dòng máu, Mai lúc nào cũng nghe lời Kim, như một cô em ngoan ngoãn nên nghe lời của chị vậy.

Theo dự tính thì hai cô đáng lẽ sẽ gặp nhau trước cửa tiệm lúc ba giờ chiều. Mãi đến ba giờ mười lăm phút mà Mai vẫn bặt tăm, sự bối rối trên mặt Kim làm cho cô nhìn hơi đáng nghi. Mặt trời của buổi trưa vẫn còn cao, làm chói nhòa bảng tên của tiệm Mekong Gifts and Collectibles.

Ðây là một khu thương mại rất thiểu não. Một dãy lầu hai tầng rẻ tiền với một lớp sơn màu kem nhạt nhẽo đã trở nên xám xịt bởi sự ô nhiễm trong môi truờng. Bên trong là những cửa tiệm buôn bán điển hình của vùng Little Saigon: tiệm uốn tóc, văn phòng bác sĩ nắn khớp xương, tiệm bánh và những tiệm chạp phô nho nhỏ. Chỗ đậu xe trơ trụi với những cây mới trồng đang héo dần trên nền nhựa đường đen.

Kim kéo tóc của cô ra khỏi cái cổ rướm mồ hôi. Trời nóng quá. Vỉa hè trở nên lòi lõm dưới đế dày của cô. Cái mùi của nồng nặc của những lon nước Coke từ tiệm chạp phô gần đó làm cô muốn nôn. Mai sẽ không bao giờ đổi ý. Nó không bao giờ cho Kim leo cây.

Một dáng vóc nhỏ trong áo sát nách màu vàng và quần jean hiện ra từ góc khu buôn bán. Kim mỉm cười. Mai, rất trung thành và tốt. Tuy nhiên thời gian chờ đợi dài đã trải qua nhắc nhở Kim là những giây phút này sẽ không tồn tại mãi như thế. Mai đã lớn dần. Rồi nó sẽ ra trường trung học năm nay. Có lẽ sẽ học tiếp lên đại học. Tuy nó không cố ý, nhưng có lẽ nó sẽ bỏ Kim lại đằng sau.

Tao ghét làm mấy chuyện này, Mai nói thẳng sau khi cô đứng trước mặt Kim. Cô chuyền quai cặp táp qua vai bên kia. Tao có được phép nói là tao ghét làm chuyện này biết bao nhiêu không?

Xong rồi nói sau, Kim trả lời và đẩy cô bạn của mình về hướng tiệm.

Mai lườm Kim trước khi bước vào cửa tiệm. Kim nhìn theo qua cửa kính trong lúc Mai tiến tới quầy tính tiền và bắt đầu trò chuyện với người đàn bà Việt Nam đứng tuổi phía sau quầy hàng. Sau đó một vài phút bà ta gật đầu và bước ra khỏi quầy hàng để chỉ cho Mai xem những mẫu vải treo trên tường.

Kim đẩy cửa kính qua một bên, tiếng chuông treo trên bản lề reo lên, báo hiệu sự có mặt của cô. Bà chủ tiệm không thèm quay lại để nhìn. Kim để cánh cửa đóng nhẹ lại sau lưng cô. Tuyệt vời.

Má của cháu mặc áo đầm cỡ mấy vậy? Bà chủ tiệm hỏi Mai bằng tiếng Việt. Họ ngắm nghía những tấm vải màu ngọc thạch và bạch yến dùng để may những bộ áo dài.

Con hổng biết. Mẹ con cũng không cao hơn con bao nhiêu. Giọng của Mai hơi run run, đầy tội lỗi. Kim âm thầm điều khiển Mai bình tĩnh lại.

Trong tiệm không có máy quay phim nào cả. Không máy dò trộm cắp nằm ở phía cửa. Những tiệm bán quà lặt vặt như tiệm này không bao giờ có những thứ này làm chúng trở nên những mục tiêu dễ dàng. Cũng như những tiệm khác, tiệm này có nhiều hàng hơn là chỗ để trưng bày hàng, đủ những thứ linh tinh bằng gốm và thủy tinh, nằm chồng chất lên nhau, dường như sắp đổ và bể loảng xoảng trên nền đất lót vải lino.

Phía sau quầy tính tiền cái máy bíp của Vinh treo tòn ten trên dãy thứ ba từ bên trái đếm qua. Khi cô biết rõ là bà chủ tiệm đang bận rộn với Mai, Kim liền lẩn ra phía sau quầy và nhẹ nhàng nhấc cái gói hàng nhỏ ra khỏi móc. Kim nhìn lên. Họ vẫn đang quay lưng về phía cô. Kim hít một hơi thở ngắn và giấu cái máy bíp đằng sau lưng, rồi nhét nó vào quần lót của cô. Khi nó tuột xuống, cô quay ra đằng sau để kéo nó về vị trí.

Cô đang làm cái gì đó? Một giọng nói hỏi.

Kim ngẩn đầu lên. Tóc cô xõa xuống trước mắt, nhưng qua những khẽ hở Kim thấy bà chủ tiệm nhìn chằm chằm ở cô, hai tay khiêng đầy vải. Kế bên bà ta, Mai từ từ rút lui.

Kim giữ bình tĩnh. Cô nghiêng cằm lên về phía người đàn bà, hất tóc ra khỏi mắt, cố gắng ra vẻ to cao hơn.

Cái gì ở đằng sau lưng cô vậy? Bà ta hỏi.

Kim quay về phía Mai và ra hiệu. Chạy.

Ê! Bà ta la lên khi Mai bước lui và vội vã ra khỏi tiệm. Bà ta quay lại phía Kim, Ðây là cái gì? Ðưa tui coi.

Kim lần ra phía sau và ném cái máy bíp lên quầy hàng.

Bà chủ tiệm ngó cái máy bíp rồi lại ngó Kim. Kim thọc hai tay vào túi quần phía sau, làm ra vẻ như không có gì trầm trọng lắm, như Vinh có lẽ sẽ dặn cô. Cô nhớ khẩu hiệu. Brookhurst 354, băng đảng của Vinh, đó là bảo hiểm an toàn của cô. Và bà chủ tiệm sẽ phải cân nhắc về chuyện gọi cảnh sát một khi bà ta biết được là Kim đang ở dưới sự che chở của họ.

Kim tự hỏi tại sao người đàn bà chưa nói gì với cô hết. Cô dồn sức nặng của cô từ chân này qua chân kia, cái nhìn của cô vẫn còn đầy thách thức. Cô sẽ không thừa nhận bất cứ cái gì.

Cô hãy đi đi, cuối cùng bà chủ tiệm lên tiếng.

Kim xuýt cười to lên. Cái gì?

Ði đi, bà ta ra lệnh. Khuôn mặt bà ta tỏ vẻ nghiêm khắc, nhưng đồng thời đầy thương hại. Ðó là một gương mặt mới đối với Kim. Cô đã quen với những lời sỉ nhục và đe dọa mỗi khi cô bị bắt quả tang, nhất là khi người ta nhận ra cô là Mỹ lai. Nhưng người đàn bà này chỉ gật đầu về phía cô, có lẽ bà ta cũng thương hại cô vì cô mang hai dòng máu, và bà ta quay lưng lại, cho cô bỏ đi một cánh đơn giản, không hình phạt.

Mai nấp sau cột điện thoại phía bên kia đường đợi Kim.

Tao không nghe ai la, Mai nói. Cái gì đã xảy ra?

Không có gì hết, Kim trả lời. Cô ngó lại phía cửa tiệm. Không có gì xảy ra hết.

Mai thở phào. Mày hên đó. Mai nhìn như cô sắp phá lên cười, nhưng cô tự kềm chế và nghiến quai hàm lại. Mày sẽ không bao giờ làm chuyện này nữa, cô nói.

Không có ai ở trong căn apartment khi Kim trở về. Căn phòng dường như sáng sủa hơn, to hơn khi trống rỗng, một chuyện rất hiếm có. Cô tắm rửa, hâm lại phần cơm Thái cô tìm được phía trong tủ lạnh, và ngồi xuống để xem tivi.

Tuy xóm này như rác, chen chúc giữa một dãy tiệm bán hàng hóa người ta gửi bán và những tiệm bán rượu, căn apartment không đến nỗi tệ lắm. Phòng khách và phòng ngủ to vừa cỡ, tuy đa số đồ đạc trong nhà là những thứ lượm lại từ vỉa hè và những garage sale, dàn máy âm thanh còn rất xuất sắc. Cái tivi với màn ảnh to, máy CD có thể thay 20 đĩa nhạc, hai đầu máy dùng để thâu phim, và kể cả máy quay đĩa hát. Lúc đầu Kim hơi lưỡng lự khi Vinh và mấy người bạn rinh cả bộ về, nhưng trong vòng bốn tháng nay không có chuyện gì trục trặc và cũng không có ai đòi chúng lại cả.

Cân bằng hai chiếc đũa trên một tay và remote control trên tay kia, Kim tìm một đài truyền hình đáng giá để xem, ở lại mỗi đài không lâu hơn một vài giây đồng hồ. Cô luôn luôn đánh giá những gia đình nuôi của cô qua số lượng tivi cô được phép xem. Ðây là một cách cho cô biết những tháng hoặc năm kế tiếp trong những gia đình này sẽ như thế nào. Một vài tiếng đồng hồ, có nghĩa là cha mẹ nuôi của cô là những người nghiêm khắc, ưa quấy rối cô, và lúc nào cũng sẵn sàng mách lẽo với những người từ sở xã hội. Nếu thời giờ xem tivi không được khẳng định, thì họ thường thường để cho cô yên thân. Ðôi khi, nếu đó là sự thật. Thường thường nếu người cha nuôi là kẻ cà chớn thì hắn sẽ tìm cách khác để quấy rầy cô, để cho cô không có tự do. Và dĩ nhiên, đó là những gia đình mà cô cần một thời gian dài mới thoát ra được.

Ở đây, không có cha mẹ nuôi nào ra lệnh cho cô làm cái gì hết. Cô có quyền coi bao nhiêu tivi cũng được. Cô có thể đi chơi lúc nào cô muốn. Tuy hắn có thử, nhưng Vinh không kềm chế cô được. Và hắn biết rõ là không nên ráng quá sức.

Kim đi ngủ lúc mười một giờ. Gần hai giờ sáng cô nghe tiếng của bọn Vinh về nhà. Tiếng leng keng của xâu chìa khóa bị thảy lên bàn ăn, mùi thuốc lá phảng phất trong cái nóng ẩm và rít của Nam Cali. Kim tự hỏi là biết đến khi nào Vinh mới chịu kêu người sửa máy lạnh. Cô không tin là cô đã có thể cầm cự được lâu đến như vậy. Hy vọng sao cô không phải chịu đựng lâu, hy vọng đến lúc đó cô sẽ thoát ra khỏi căn apartment này. Kim úp mặt vào gối và giả vờ ngủ.

Ba gã con trai ở cùng một phòng trong khi Kim và Vinh ở trong phòng thứ nhì. Cô nghe tiếng cửa phòng ngủ cọt kẹt mở rồi lại đóng. Quần và áo của Vinh được cởi ra và có lẽ bị thảy một đống trên sàn nhà. Rồi sức nặng thình lình của Vinh rơi lên nệm, làm náo động sự thăng bằng trên giường. Ðây là một cái giường đơn, cho nên Kim miễn cưỡng hiểu là thân thể của Vinh sẽ chạm vào cô khi họ nằm ngủ. Vinh ngọ nguậy trên giường, ngực của hắn kề lưng của Kim, tay phải của hắn trườn vòng quanh bụng cô.

Kim cắn răng và giữ mắt cô nhắm lại. Từ khi cô có thể nhớ, Kim luôn luôn nằm nghiêng và đối diện bức tường. Vinh tưởng đó có nghĩa là Kim muốn được ôm ấp mỗi lần họ nằm chung với nhau.

Anh biết em chưa ngủ, Vinh nói, hơi thở của hắn ẩm trên tai cô.

Cô xoay lưng về phía Vinh và đẩy tay của hắn ra. Xích qua đi, nóng quá.

Em không muốn biết anh vừa ở đâu về? Vinh hỏi.

Tôi biết.

Không, em không biết, hắn nói một cách sôi nổi, và vén mấy sợi tóc khỏi mặt của Kim. Tay của hắn đầy mồ hôi. Kim chỉ mong có một lần nào đó, hắn chịu vào phòng vệ sinh và rửa ráy trước khi đi ngủ.

Anh vừa ở một cuộc họp với tụi Pomona Boys, hắn nói.

Trong bóng đêm Vinh không thể thấy nét mặt thật của Kim. Thật vậy.

Em không hiểu sao, em? hắn nói, rung tay cô, làm như làm như vậy sẽ có ích. Tụi nó có thể đem mình vào L.A., và sau đó Houston. Em có tin không?

Tuy Vinh có nhiều nhược điểm, hắn có rất nhiều hoài bão, kể cả cho những việc ngu ngốc, chẳng hạn như phát triển tiếng tăm của băng Brookhurst 354, một nhóm vẫn còn bị coi là những cầu thủ nhỏ so với những băng đảng khác trong vùng Little Saigon. Bọn của Vinh chỉ mới hoành hành một vài đợt xâm nhập thành công trong vùng.

Vậy mấy anh đang tính làm gì? Kim hỏi.

Mấy cái nhà ở Monterey Park. Một trong mấy thằng chủ đó có tiền trong một hiệu phở dây chuyền ở miền Bắc. Thằng chả và gia đình mới dọn về đây.

Sao họ cần mấy anh giúp làm chi?

Mấy tuần nay tụi nó gặp khó khăn qua mặt cảnh sát.

Ðể mấy anh bị bắt à?

Cô có thể cảm thấy Vinh xoay xa ra cô, sự hăng hái của hắn xẹp xuống. Sao em phải nói lên mấy chuyện như vậy?

Kim quay mặt đối diện với hắn. Vinh nhìn không tệ lắm. Cô đã không bao giờ cặp với Vinh nếu như hắn xấu trai. Kể cả với cái đầu cạo trọc, hắn vẫn dễ nhìn, với cặp mắt sáng và nụ cười dễ lây. Rất tiếc là hắn chỉ cao hơn cô có một tấc thôi. Kim biết cái đó không phải lỗi tại hắn, nhất là khi chiều cao của cô là do dòng máu da trắng đang chảy trong cô. Nhưng cô vẫn bắt tội hắn. Lúc nào cô nhìn hắn cái chiều cao đều nhắc nhở với cô là hắn sẽ không bao giờ đạt tiêu chuẩn. Ðó là một điều thậm tệ để nghĩ đến, nhưng nó cứ nhìn chằm chằm vào cô.

Xin lỗi, cô nói nhưng không có ý định xin lỗi.

Sao em không thể mừng cho tụi anh? Vinh hỏi. Tụi anh làm chuyện này cũng là làm cho em luôn đó.

Kim không hỏi họ sẽ làm bằng cách nào vì cô không muốn biết. Cái đồng hồ báo thức ửng đỏ 2:28 và Kim mệt nhoài đi.

Em đã đi đâu tối nay vậy? Vinh hỏi. Anh có bíp em.

Vậy hả? Tôi không nhận được.

Có lẽ máy hết pin. Hắn ngồi dậy. Nó ở đâu? Anh coi coi.

Ở ngoài phòng khách. Mai coi, ok? Tôi mệt. Cô kéo Vinh về phía mình.

Vinh chần chừ nhưng rồi buôn lơi ý định và ngả lưng trên giường. Hắn bắt đầu vẽ những hình tròn trên tay của cô một cách chậm rãi và nhẹ nhàng, làm cô nổi da gà mặc dù trời nóng. Kim cho phép chuyện này, hy vọng là hắn sẽ dần dần xoa mạnh hơn để cô được một xuất xoa bóp thật sự. Nhưng khi hắn bắt đầu kéo quần lót của cô, cô ngăn hắn lại.

Cái gì vậy?

Tôi không muốn.

Có cái gì không ổn hả? Lại ác mộng à?

Ừ.

Chúa ạ.

Họ trở nên im lặng trong vài phút, nhưng Kim biết là hắn vẫn còn thức và sẽ thử một lần nữa.

Anh có bao giờ nghĩ về họ không? Kim hỏi.

Hả? Giọng hắn hơi ngái ngủ. Có thể hắn không muốn làm tình.

Ba mẹ của anh. Họ đang ở đâu.

Chúa ạ, Vinh nói. Bộ em lại nói chuyện với Mai nữa hả?

Im đi.

Năm nào Mai cũng như vậy, nhưng thường thường là vào dịp lễ. Sao nó lại phải làm em bị ám ảnh về mấy chuyện đó luôn làm chi?

Tôi không có bị ám ảnh. Tôi chỉ muốn biết thôi. Anh chưa từng bao giờ muốn biết à?

Không.

Ðồ nói xạo.

Sao anh phải nói xạo? Mình hai mưoi tuổi rồi. Mình không cần họ.

Bộ anh không muốn biết họ có còn sống hay không sao?

Họ chết rồi, Vinh nói. Tụi mình là những đứa mồ côi.

Anh không biết chắc mà. Thật ra, Kim được coi là một đứa trẻ mồ côi khi cô đến Mỹ dưới chương trình Operation Babylift. Nhưng đó không có nghĩa là cha mẹ cô đã chết, chỉ có nghĩa là họ đã cho giao cô cho chương trình đó thôi. Không có vật gì để nhận ra cô trừ tên của cô. Ngày sinh nhật thật của cô cũng không ai biết. Người ta phân cho cô ngày một tháng giêng như những đứa trẻ mồ côi không giấy khai sinh khác. Trường hợp của Vinh cũng tương tự, tuy nhiên hắn đến Mỹ sau Kim dưới dạng trẻ em không thân quyến trong lớp sóng người vượt biên. Cả hai không biết là cha mẹ của họ còn sống hay đã chết.

Ba má của anh chết rồi, Vinh khẳng định. Ðó là một lời tuyên bố mà hắn rất tin. Hắn thả lỏng cánh tay qua eo của Kim, rồi kéo mền lên.

Chẳn mấy chốc hơi thở của hắn trở nên nặng nề và đều. Kim cẩn thận gỡ thoát ra khỏi vòng tay của hắn và trườn gần vào tường, kéo hai đầu gối của cô về phía mặt và từ từ ngủ thiếp đi.

Thường thường thì Kim đi bộ thẳng từ trạm xe buýt đến chỗ làm, nhưng cô đã tìm ra một lối đi vòng để đi ngang qua cái cửa tiệm mà bà chủ đã thả cô đi. Lúc đầu, Kim đứng phía bên kia đường để bà ta khỏi nhìn thấy cô. Kim thường cho phép cô ta chậm bước lại mỗi khi cửa tiệm hiện lên trong tầm nhìn của cô và nheo mắt, cố thử nhìn xem bà ta có ở trong đó không.

Phần lớn thời gian bà chủ tiệm ngồi phía sau quầy tính tiền, đọc báo, nói chuyện trên điện thoại, hay giúp một trong những người khách hàng vốn ít ỏi của bà. Sau một vài lần quan sát, Kim đoán bà ta khoảng chừng bốn mươi tuổi. Cô nhớ là giọng của bà ta nghe loáng thoáng giọng Nam và nặng, vậy có lẽ bà ta đã đến Mỹ cách đây không lâu.

Dần dần Kim trở nên can đảm hơn, đến gần tường của dãy buôn bán, băng qua chỗ đậu xe, rồi đứng trước cửa tiệm. Nhưng bà chủ tiệm không thèm nhìn lên và Kim tự hỏi không lẽ bà ta đã quên cô.

Ở chỗ làm, Kim bị mất chỗ đứng ở quầy tính tiền sau khi người quản lý bắt quả tang cô tranh luận với khách hàng. Nancy đã không có mặt ở đó từ lúc bắt đầu. Nếu mà bả có thì bả sẽ hiểu tại sao Kim cự tuyệt không đưa cho con của lão khách hàng một món đồ chơi khác. Thằng nhỏ ranh đó.

Ðể cô học được bài học là đứa trẻ nào ở tiệm Tasty Burger đều xứng đáng một món đồ chơi, Kim bị giao nhiệm vụ ngồi trong bếp và lắp ráp mấy món đồ chơi. Một món hàng rẻ tiền bằng nhựa trong mỗi một hộp giấy trang điểm bởi những cái hình lắp ráp khổng lồ và những câu đối knock knock.

Kim đang đứng ở quầy tính tiền để phân phối mấy món đồ chơi khi cô thấy người đàn bà từ cửa tiệm xuất hiện. Cô đi thẳng tới quầy của Frank, nơi chỉ vỏn vẹn ba người khách hàng đang đứng đợi.

Ê, Kim nói với Frank khi cậu ta đi tới máy làm soda, để tôi làm thế cho.

Tôi mới nghĩ giải lao mười lăm phút, Frank nói. Hơn nữa, cô chưa được làm lại mà.

Nancy đâu có ở đây. Làm ơn đi, rồi tôi sẽ làm thế cho anh thứ Bảy này.

Frank do dự, nhưng rồi gật đầu và đóng nắp ly nước soda lại. Frank mới bắt đầu làm khoảng một tháng nay, nên chưa được phép nghỉ ngày thứ Bảy.

Người đàn bà nhận ra Kim khi cô lễ phép cười và đợi bà ta kêu thức ăn. Ðây là vị trí gần nhất giữa hai đối tượng sau lần gặp gỡ đầu tiên của họ tại cửa tiệm. Kim học thuộc lòng tất cả những gì mà cô có thể: một mái tóc dài đen cột lên một cách đơn giản và thòng xuống sau lưng, khuôn mặt của bà ta không trang điểm để lộ những nét nhăn vòng quanh mắt, một vài đốm tàng nhan trên hai gò má, một nốt ruồi trên cằm.

Cô có thể vô tiệm, bà chủ tiệm nói trong khi Kim thối tiền lại cho bà. Miễn là cô đừng cố lấy cắp cái gì nữa.

Sau ca làm việc, Kim tính chỉ đi ngang qua cửa tiệm rồi đi về. Cô chợt thấy và hơi kinh hoàng khi thấy gương mặt mình phản chiếu trên cửa kính của một nhà băng. Cô nhìn thật khủng khiếp. Sau tám tiếng đồng hồ làm việc, mái tóc của cô bị xẹp lép, bệt lại, và cô nồng nặc mùi khoai tây chiên. Cô muốn trình diện một chân dung tốt hơn. Mặt trời bắt đầu chảy lên trên đại lộ. Kim không thích đi xe buýt sau khi trời tối, nhưng cô biết là cô không nên bỏ lỡ cơ hội này.

Cái bản treo trên cửa tiệm lập lòe một màu xanh neon rực rỡ, cửa tiệm duy nhất còn ánh sáng và mở cửa trong khu thương mại. Một lần nữa người đàn bà lại ngồi phía sau quầy tính tiền. Kim bước vào.

Ðể hai tay của cô ra phía trước, bà ta lên tiếng.

Kim từ từ bước vào và ngắm chung quanh. Không có ai khác ở trong tiệm cả. Họ đứng đối diện nhau với quầy tính tiền nằm ở giữa.

Có đông khách không bác? Kim dè dặt hỏi.

Cũng được được, bà ta trả lời. Chỗ này không phải là chỗ tốt nhất để mở tiệm, nhưng chúng tôi chỉ có đủ khả năng như thế thôi. Một tiệm video có thể sắp mở ra kế bên. Hy vọng sẽ khá hơn.

Có ai phụ bác không?

Không. Chồng tui có công việc khác của ổng.

Còn con cái của bác?

Tụi tui không có con.

Trong quầy kính trước mặt Kim, những chiếc vòng cẩm thạch và những sợi dây chuyền bạc chiếu lấp lánh dưới ánh đèn rọi xuống từ phía trên.

Tại sao bác nói tôi có thể vô tiệm? Kim hỏi.

Tại sao cô lại muốn vô?

Câu trả lời ngồi đó, nghẹn trong cổ của Kim, nhưng cô không nói được vì cô tin là nó quá sớm.

Tui cũng không biết nữa, bà chủ tiệm nói. Nhưng cô coi bộ vô hại.

Xương sống của Kim thẳng lên. Tôi không phải vô hại.

Bà ta mỉm cười nhìn cô. Cô nghĩ cô cứng cỏi lắm à. Tất cả các cô trẻ. Như vậy sẽ bị coi là vô lễ ở Việt Nam.

Nhưng ở đây thì không.

Không, ta nói, và cái nhìn, một cái nhìn quen thuộc trộn lẫn với sự khuây khuẫn và nhớ nhà, nhỏ giọt xuống gương mặt của bà, làm sâu thêm những nét lo âu đã có sẵn xung quanh mắt và miệng của bà ta. Ở đây thì không.

Kim chuyển cái nhìn chằm chằm của mình về phía những món nữ trang. Những cái vòng cẩm thạch, với đủ màu sắc xanh, đỏ, trắng, và cam chiếu sáng rực rỡ trên nền nhung đen.

Có thấy cái nào cô thích không? Bà ta hỏi.

Kim không trả lời, chỉ nhìn thoáng lên đủ để xem cái vòng của bà ố màu xanh. Nhiều phụ nữ Việt Nam đeo vòng cẩm thạch. Truyền thuyết có nói ai đeo cái vòng càng lâu thì màu sắc sẽ càng trở nên đậm đà và sặc sỡ, biểu lộ sự trưởng thành của người đeo. Những chiếc vòng là những món quà phổ biến được trao tặng giữa những người trong gia đình. Cái vòng của Mai là do một trong những bà má nuôi của nó tặng nhân dịp sinh nhật lần thứ mười sáu của nó.

Sao bác biết tôi người Việt Nam? Kim hỏi. Thường ít ai đoán được trừ khi họ cố gắng tìm hiểu. Nhưng người đàn bà này đã biết và nói chuyện với cô qua tiếng mẹ đẻ ngay từ ban đầu.

Bộ cô không phải sao?

Phải.

Tui biết, bà ta nói. Qua cách cô đi đứng và những cử chỉ của cô. Mấy cái đó rất rõ ràng.

Nhưng tôi lớn lên ở đây, Kim nói, và, trước khi cô tự kềm chế mình, tôi mồ côi cha mẹ.

Bà chủ tiệm lắc đầu. Cái đó không quan trọng. Ai đã nuôi cô, ở đâu cũng vậy, cô là người Việt Nam.

Những tiếng chuông reo lên. Kim nhìn qua vai cô. Hai người phụ nữ Việt Nam tản bộ vào, mải mê trò chuyện và những đôi dép của họ kéo lê trên đất. Cánh cửa kính đóng lại và những tiếng chuông lại rung lên.

Kim nhìn đồng hồ. Chuyến xe buýt cuối cùng mà cô có thể đón có lẽ đã chạy qua năm phút về trước.

Tôi phải đi, Kim nói.

Bà chủ tiệm lộ vẻ thất vọng, nhưng gật đầu. Hẹn gặp cô.

Dạ, Kim nói. Có thể. Cô nhanh chóng ra khỏi cửa, cố lờ đi những cái những nhịp đập đang phập phồng trong tim cô, mong đợi đến ngày mai, lần kế tiếp họ sẽ gặp nhau.

Ðêm đó đến lượt phiên Vinh làm chủ cuộc họp. Cô có thể nghe họ chuyện trò trên đường lên cầu thang, những giọng cười mạnh bạo và tàn nhẫn, những bước chân nặng nề lay động cả khu apartment. Kim đứng ở cửa trước tiếp thu hết tất cả. Không có lối vào nhà nào khác.

Kimmy! một giọng trầm la lên. Cả một bọn thanh niên ngồi rải rác trong phòng khách một cách tự nhiên, đầu tóc dính đầy gel và những đôi giày bám sình đất làm bẩn cả thảm và ghế sofa, những hộp đựng pizza đầy mỡ và những lon bia bị ném tùm lum trên nền nhà và bàn cà phê.

Hi, cô miễn cưỡng chào. Cô băng qua phòng khách, bước qua những thân thể nằm ngổn ngang, nơi những bàn tay đùa cợt kéo chân cô.

Em ở đâu nãy giờ vậy? Hùng hỏi, hắn là một trong những đứa bạn Vinh quen lâu nhất. Hắn cũng chính là người đã móc nối cho Vinh vào băng 354. Tụi anh gần như không bao giờ gặp em.

Tôi phải đi làm, Kim nói, vấp vào chân của ai đó.

Mày bắt Kim đi làm hả Vinh? Kim, nếu em ở với anh, anh sẽ luôn đảm bảo em sẽ không bao giờ phải lo về tiền.

Những tiếng cười đểu cáng rộ lên. Kim cảm thấy dễ chịu hơn khi cô đến phòng ngủ, đóng cánh cửa lại phía sau lưng, ước mong sao nó đủ dầy để chặn những tiếng ồn ào ở ngoài.

Cách đây không lâu chính cô đã nghĩ họ là những kẻ cứng rắn, dũng cảm. Cô rất biết ơn sự che chở của họ khi còn học trung học, đánh đập những đứa cà chớn đã quấy rối cô. Cô đã chăm chú lắng nghe những câu chuyện họ kể về những cuộc xâm nhập nhà người khác và những vụ ăn cướp như một đứa bé trong giờ kể chuyện, bị quyến rũ bởi những xe Honda Civic và Integra bóng bảy của họ với những dàn máy và dụng cụ phức tạp, hiểu lầm sự nóng nảy của họ là cách bày tỏ danh dự và sự hãnh diện. Nhưng cái đó là thời trung học. Bây giờ có những kẻ trong bọn 354 đã gần hai mươi lăm tuổi, nhưng họ không có ý định tìm một công việc chính đáng. Bọn họ nghĩ là họ đang sống trong thực tế. Kim cảm thấy xấu hổ vì cô còn nhớ đã có một thời cô cũng suy nghĩ như họ.

Trong lúc cô thay ra khỏi quần áo làm việc, Vinh bước vào phòng. Hắn đóng cửa lại và đứng trước mặt cô. Hắn hình như đã say rượu. Có lẽ say thuốc. Và cả giận dữ nữa.

Sao em về trễ quá vậy?

Kim cho hắn xem đồng hồ của cô. Ðồng hồ chỉ tám giờ rưỡi.

Em làm tới năm giờ hôm nay thôi mà.

Tôi có hẹn với Mai.

Anh có gọi nó.

Bộ anh đang theo dõi tôi à?

Em có hẹn với ai vậy?

Kim ngồi lên giường. Vinh bước đến gần cho đến khi hắn đứng trước mặt cô với dáng điệu như thể hắn sắp sửa đánh cô, nhưng cô thừa biết là hắn không dám. Anh không có quyền hỏi tôi những câu đó nữa, cô nói.

Tại sao không? Vinh hỏi. Nhưng nét mặt của hắn thổ lộ với cô là hắn đã biết tại sao. Hắn thách thức cô nói lên những điều đó. Ðôi mắt của hắn bắn ra những tia nhìn xung quanh bốn vách tường, nhắc với cô là cô vẫn đang còn cần những gì hắn hiện có.

Kim trượt xuống giường và đi chỗ khác. Tôi sẽ dọn ra.

Lúc đầu Vinh không nói gì cả. Hắn chỉ quay lưng về phía cô, hai vai thẳng, phồng lên bởi sự tự ái. Ngay bây giờ à? hắn hỏi.

Không, Kim nói. Tuần sau.

Tôi không hiểu cô, Vinh nói. Cô muốn gì ở tôi?

Không gì hết. Kim nhìn xuống sàn nhà, cái thảm dơ bẩn xấu xí. Cô thọc tay vào túi quần và ném cái máy bíp hư của hắn lên giường. Anh đã làm đủ rồi, cảm ơn.

Hắn không thèm nhìn đến nó.

Tôi nói thật đó, Kim nói. Thật mà. Cô hy vọng là giọng cô thổ lộ sự biết ơn, nhưng đó là một cảm tính xa lạ, cô không biết bộc lộ bằng cách nào.

Chúa ạ, Vinh nói. Tôi cóc cần biết.

Kim tưởng cô sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Bao nhiêu tháng sống với cảm giác có lỗi và sợ hãi về việc cô giả vờ với hắn, nụ hôn đầu tiên của cô, người bạn trai duy nhất của cô, người bạn lâu nhất của cô. Bây giờ hắn đã biết tất cả. Nhưng cô vẫn không tìm thấy sự yên ổn, không có sức nặng nào được nâng khỏi ngực hoặc đầu của cô. Kim vẫn cảm thấy như thường lệ. Ðáng lẽ cô phải hiểu rõ hơn. Không có cái gì dễ chịu như những gì cô đã hình dung.

Cô với cậu quen nhau được bao lâu?

Ðó là một câu hỏi khó trả lời. Kim không thể nhớ được một thời gian nào mà Vinh không có ở trong đời của cô, kể từ khi cả hai bị đưa vào những gia đình nuôi chung với nhau. Trong một thời gian dài, cô đối xử với Vinh như một người anh cho đến khi họ lên mười hai tuổi và sống cách biệt. Cả hai ở trong phòng của cô, nằm kề nhau trên giường và đọc những quyển truyện hoạt họa cũ mới mượn từ thư viện buổi sáng hôm đó, khi Vinh bắt đầu hôn lên cổ của cô, thò tay vào quần short của cô, và nói với cô là hắn yêu cô. Cô để cho hắn làm chuyện ấy, tự nghĩ là hắn có mùi khác với những người cha nuôi của cô. Mùi xà bông và mùi kẹo hình giun dai làm cô mỉm cười và tin chắc là lần này không kinh khủng như những lần khác, và có lẽ là đây là một cảm giác bình thường.

Một thời gian khá lâu, Kim trả lời. Cô vừa xong phần đánh bóng cái vòng tay, đặt nó qua một bên và cầm một cái khác lên.

Bà chủ tiệm lắc đầu trong khi bà mở một hộp đựng chất đánh bóng nữ trang ra. Lúc đó đã sau giờ mở cửa, ánh đèn trong cửa tiệm mờ xuống, những mành cửa đã được đóng lại. Kim đang giúp bà ta với việc lau chùi hàng hóa hàng tuần. Một băng casette với những bài dân ca Việt Nam đang được chơi từ máy hát phía sau quầy hàng, những bài hát mà Kim mơ hồ nhớ từ nhà của những gia đình nuôi cũ.

Cô còn quá trẻ để có thể có một người bạn trai chính thực, bà ta nói. Mấy cái đó chỉ đem lại phiền phức thôi.

Bác nghĩ như thế à?

Ồ, tui biết rõ, cô tin tui đi.

Kim nhìn bà một cách kỹ lưỡng. Vậy bác đã đợi cho đến khi bác làm đám cưới.

Ðúng vậy. Lúc đó tui đã gần ba mươi tuổi và tui không có vấn đề gì cả.

Còn về chuyện con cái thì sao?

Bà chủ tiệm chùi kỹ hơn, cố chùi đi những vết dơ vô hình nào đó trên một cái bông tai. Sau khi bà ta đã bằng lòng, bà nhìn lên. Tôi không nghĩ đến chuyện đó, bà ta nói. Tôi không bao giờ nghĩ tôi sẽ là một người mẹ tốt.

Kim liếc nhìn đống nữ trang mới được chùi bóng nằm gọn gàng trên quầy hàng. Phản chìếu từ một cái bông tai to, khuôn mặt của bà chủ tiệm nhìn rõ hơn. Bà ta nhìn quá nghiêm nghị. Tôi cũng vậy, Kim nói.

Ồ cô không nên nói như vậy, bà chủ tiệm nói. Cô còn trẻ. Cô không biết sẽ ra sao.

Vậy thì bác biết từ lúc nào?

Bà ta nhún vai. Tui không rõ cho lắm. Tui nghĩ tui luôn có linh tính. Bà nhìn phía bàn tay của Kim và mỉm cười. Cô thích cái vòng đó.

Kim nhanh chóng bỏ nó xuống.

Cô có muốn nó không?

Kim ngần ngừ. Tôi không đủ tiền để mua nó.

Tui biết, cô đang để dành tiền để mướn apartment khác. Cầm nó đi, tui tặng cô.

Kim không động đậy.

Cầm lấy đi, bà ta lặp lại và nhấn cái vòng vào tay của Kim. Coi như nó là một món quà sinh nhật sớm đi, được không?

Kim nhìn bà ta, sững sờ. Cô không nhớ là cô đã nói với bà ấy là sắp tới sinh nhật của cô. Cô phản đối một cách yếu ớt và rồi cả hai cùng đẩy cái vòng qua xương cổ tay trái của Kim.

Thấy chưa? Bà chủ tiệm nói trong lúc cả hai ngắm cái màu biển xanh lợt của ngọc thạch. Dễ thương quá.

Kim chưa hề gặp người đàn bà làm ở sở xã hội từ ngày cô được giải phóng năm ngoái. Họ đã chào tạm biệt dưới một tình huống không vui. Bà ta đã muốn Kim tiếp tục ở lại nhà cha mẹ nuôi cho đến khi cô học xong trung học. Nhưng Kim đã thừa sức biết là với số điểm thấp từ mùa thu cô ở lại cũng vô ích. Bà ấy đã cảnh cáo Kim là cô sẽ hối hận.

Không có ai sẽ mướn cháu đâu, bà ta tuyên bố. Cháu sẽ không có một tương lai tốt.

Bả không hiểu gì cả. Kim đã chứng kiến những đứa trẻ nuôi sau ngày giải phóng và ngày ra trường. Không có gì khác biệt giữa chúng nó và những đứa thôi học. Kim không cần những chuyện nhức đầu không cần thiết này. Hơn nữa cô không chịu đựng được một ngày nào nữa dưới căn nhà của cha mẹ nuôi của cô và cô biết họ cũng cảm thấy như vậy. Nhân dịp ngày sinh nhật thứ mười tám của cô, mẹ nuôi của cô đã đưa cho cô năm mươi đồng và một cái va li cũ. Bây giờ con là người lớn rồi, bà ta nói. Ðừng có làm chuyện gì dại dột.

Phần đó của cuộc sống đã ở phía sau lưng của Kim. Ngoại trừ giữ liên lạc với những anh chị em nuôi của cô, cô không muốn dính dáng gì tới những người khác, những người lớn mà đáng lẽ phải chăm lo cho cô và ngược lại đã làm hỏng tất cả mọi chuyện. Nhất là bà nhân viên từ sở xã hội. Có những lần Kim tự hỏi có phải bà ta đã cố tình làm như thế: thảy cô vào những gia đình không thích hợp nhất như thể là hình phạt cho một tội lỗi mà Kim không hề biết là cô đã mắc phải. Hầu hết những đứa trẻ mồ côi trong chương trình Operation Babylift trưởng thành một cách bình thường, yên thân trong những gia đình đã nhận nuôi họ. Chúng nó không bị trả lại như Kim. Bây giờ, nhìn thẳng vào bà ta, rủng rỉnh mỡ ở eo, đôi mắt to chớp lia lịa và dường như chỉ hiểu một chút đỉnh, một nụ cười ngu xuẩn đã nở ra quá sớm, Kim nhận thức ra là bà ta chỉ là một người không đủ trình độ.

Bà nhân viên từ sở xã hội muốn ôm Kim khi cô đi vào văn phòng, một chỗ không máy lạnh bé xíu trong góc của một tòa nhà đối diện với trụ sở cảnh sát và nơi giam giữ trẻ em phạm tội. Bà ta buông ra khi cảm thấy Kim không giơ hai tay lên để ôm lại. Bà ta đã chóng quên là Kim không thích bị ai đụng.

Tôi muốn coi hồ sơ của tôi, Kim nói.

Bà ta quan sát Kim một cách kỹ lưỡng và cô lập tức đáp lễ cái nhìn của bà ấy. Cô đang mặc một cái áo và váy mượn của Mai cho cuộc viếng thăm này, không phải để gây ứng tượng gì cho bà ta cả, mà để xua đuổi những câu hỏi hóc búa và những giả thiết đáng ghét.

Cháu muốn biết về cái gì? Bà ta hỏi.

Cha mẹ của tôi.

Kim. Cô đã nói với cháu trước đây rồi, có những cơ sở tư nhân mà cháu có thể tới nếu cháu muốn tìm cha ruột người Mỹ của cháu.

Kim lắc đầu. Tôi không cần biết về ổng. Tôi muốn biết về mẹ của tôi.

Bà ta lục trong đống hồ sơ trên bàn, đây là một cử chỉ Kim nhớ rất rõ, đó là cách bà ấy tỏ ra vẻ bận rộn và quan trọng.

Cô không biết là ở đây có giấy tờ gì liên quan tới mẹ của cháu, bà ta nói, nhưng cô sẽ đem hồ sơ của cháu ra, và ta có thể xem chung tuần sau nhé.

Xem bây giờ không được sao?

Cô phải đi họp trong nửa tiếng. Vả lại, hồ sơ của cháu không còn ở trong tòa nhà này nữa. Cô phải đi tới văn khố để lấy nó.

Chỉ mới có một năm trôi qua mà cô đã bị ném vào văn khố, Kim bỗng cảm thấy mình già đi.

Cô không thể hứa gì với cháu cả, bà nhân viên xã hội nói trong khi Kim đứng lên ra về. Cháu hiểu điều đó phải không?

Tôi hiểu, Kim nói. Cô cố kềm mình khỏi nhắc bà ta là bà đã không bao giờ hứa được cái gì cả, nhưng Kim biết làm như vậy chỉ gây thêm hằn thù. Kim rất ngạc nhiên về sự quan tâm của cô. Mấy năm về trước cô đã không im miệng như bây giờ. Có lẽ cô đang trưởng thành.

Số tiền mà Kim dành dụm để đóng thế chân tiền mướn phòng đã mất hết. Kim sẽ cần đến hơn cả tháng đi làm mới có thể dành dụm lại được, nhưng khu apartment mà Kim muốn cần phải có tiền security deposit ngày mai nếu không họ sẽ cho người khác mướn. Kim cần tiền ngay bây giờ.

Tiền của mày bay đi đâu mà hết? Mai hỏi. Tao tưởng mày đang để dành mà.

Ừ, Kim nói. Tao cần tiền đi bác sĩ.

Hai cô gái đang ở tiệm phở Gia Ðịnh, họ rất thích ăn trưa ở đó – lần này do Mai bao. Tiệm phở sẽ bị đóng cửa tháng sau. Với những cái bàn bằng nhựa và những cái ghế xếp bằng sắt, và những bức tường rích chịch đầy mốc, Phở Gia Ðịnh không thể nào cạnh tranh với những tiệm phở khác mới hơn đang mọc lên như nấm trong khu Little Saigon với những thực đơn song ngữ và hoa tươi trang trí trên những cái bàn có khăn trải mới được ủi thẳng tắp.

Vùng Little Saigon đang dần dần thay đổi, thay vào những khu thương mại xây theo kiến trúc chùa là những khu buôn bán nhiều tầng rộng rãi. Khu mới nhất vừa mới được khai trương tháng trước với bốn tầng lầu và một tượng phật Di Lặc tổ chảng ngồi giữa hai cột đỏ chói có một sân với những vòi phông tên. Kim không lấy gì khâm phục những nơi buôn bán này, nhất là khi tiệm ăn thích nhất của cô không cạnh tranh nổi. Cô và Mai đã đi ăn ở phở Gia Ðịnh suốt mấy năm nay, từ khi hai cô đủ lớn để hùn lại ba đồng và ăn chung một tô phở.

Mày sẽ không đủ tiền mướn nhà nếu mày không dành dụm, Mai nói trước khi húp một muỗng đầy bánh phở.

Mai nói như thể nó hiểu về chuyện tiền bạc phiền phức. Nó đã không bao giờ hiểu nó hên đến mức độ nào được sống với những cha mẹ nuôi chịu cho nó tiền xài vặt, và không coi nó như một gánh nợ, lo cho nó đầy đủ thức ăn và quần áo.

Tao cần kiếm thêm việc làm, Kim nói.

Mày đã làm bốn mươi tiếng ở tiệm ăn rồi.

Tao sẽ giảm giờ làm việc ở đó, Kim nói. Hơn nữa tao cần một công việc trả lương nhiều hơn. Cô cảm thấy chán nản nói về chuyện này. Cô ghét việc làm của cô hiện nay, nhưng cô sắp sửa được lên lương trong hai tháng. Cô không thể nghỉ việc bây giờ.

Vinh sẽ không đuổi mày đi đâu, Mai trấn an.

Kim khuấy cái muỗng trong tô phở gần cạn của cô, đầu tiên theo chiều kim đồng hồ, rồi ngược lại. Húp phần nước còn lại, mát một cách kỳ lạ với những miếng thịt bò vụn nổi ở trong, đó là giây phút cô thích nhất trong những bữa ăn. Nhưng lần này Kim không ăn hết được.

Ngay từ lúc đầu Mai đã phản đối Kim chung sống với Vinh. Mai và Vinh đã ghét nhau khi chúng còn con nít. Hắn hay bắt nạt nó và con nhỏ là mít ướt. Trong nhà nuôi thứ nhì mà ba đứa ở chung, Mai mét người lớn là Vinh đã đục vào bụng nó sau một cuộc phân tranh những cây cà rem. Bà nhân viên từ sở xã hội liền chuyển Vinh đến một nơi khác ngay lập tức, và chia rẽ Vinh khỏi Mai và Kim. Kim không thể trách Vinh. Bà ta luôn ưa Mai hơn, thấy tội nghiệp cho nó, đem nó đến những nhà nuôi dưỡng khá hơn, trong khi Vinh và Kim luôn luôn bị đối xử như những kẻ thừa thãi. Kim sẽ luôn chia sẻ nỗi lòng đó với Vinh.

Bà ta có gọi hôm qua, nói là bà ấy không tìm được thông tin gì về mẹ của Kim. Kim cũng không nên ngạc nhiên cho lắm. Có lẽ bả đã không tìm kỹ càng gì. Bà ấy đã nghĩ là Kim đã mất hết hy vọng về tương lai lâu rồi khi cô làm lỡ cơ hội để có một gia đình Mỹ thật sự. Kim không hiểu tại sao ông bà Johnson đem trả cô lại cho cơ quan xã hội sau chỉ có một tháng. Lúc đó Kim chỉ có ba tuổi. Chắc có lẽ cô đã làm một cái gì sai trái. Chuyện đó đã quá lâu để nhớ rõ.

Vinh luôn luôn nói là hắn rất mừng vì gia đình Johnson đã trả cô lại. Nếu không hắn đã không có cơ hội quen cô.

Tao không ở lại đó được, Kim nói. Cô không muốn hắn ghét cô, và chuyện đó sẽ xảy ra nếu cô còn ở đó. Cô sẽ làm hỏng tất cả mọi chuyện. Ðáng lẽ ra cô không nên dọn vào ở chung với Vinh và cho hắn ngủ với cô để tỏ lòng cảm tạ. Một bài học khó khăn và tốn kém mà cô đã học. Cô phải dùng số tiền lãnh được tháng này cho việc phá thai. Nhưng cô cũng vẫn cần xa lánh Vinh.

Tao cần cái apartment đó.

Vậy mày lấy đâu ra bốn trăm đồng? Mai hỏi.

Sau bữa ăn, Kim và Mai đi đến trạm xe buýt. Chuyến xe của Mai đến trước và họ chào nhau, hứa là sẽ gọi điện thoại sau. Năm phút sau, chuyến xe của Kim trờ tới, nhưng cô phẩy tay và để nó chạy qua. Cô lập lại với chuyến thứ hai. Sau nửa giờ đồng hồ, cô đứng dậy và bắt đầu tản bộ về phía đường Magnolia.

Trong tiệm có vài người khách cho nên Kim đợi cho đến khi họ mua sắm xong và bỏ đi.

Bà chủ tiệm nở nụ cười đón chào, nhưng khi ba ta nhìn thấy nét mặt của Kim, trán bà nhăn lại một cách lo lắng. Kim cảm thấy nhẹ nhõm một chút khi biết là bà ta quan tâm đến cô, bà ấy sẽ không quay lưng đối với cô.

Có chuyện gì vậy?

Tôi cần bốn trăm đồng, Kim nói. Ngày mai là trễ nhất.

Sao vậy? Cô đang gặp khó khăn gì hả?

Tôi cần tiền để thuê apartment, Kim nói.

Vậy tiền cô đã dành dụm được ở đâu?

Hết rồi, Kim trả lời. Xin bác làm ơn giúp tôi.

Tui đâu có nhiều tiền như vậy mà để cho cô.

Có, bác có mà, tôi đã thấy nó ở trong máy tính tiền của bác và còn nhiều nữa ở trong tủ sắt.

Ðôi mắt bà chủ tiệm nheo lại. Ðây là một chuyện không thích hợp. Tui không thể cho cô số tiền đó.

Tại sao không?

Vì cô gần như người lạ đối với tui.

Tôi không phải là kẻ lạ.

Phải, cô là người lạ.

Vậy tại sao bà cho tôi cái này? Kim hỏi và tay cô giơ cái vòng cẩm thạch lên. Tôi biết là bà chỉ cho những người trong gia đình cái này thôi. Từ những người mẹ tặng cho những đứa con gái, tôi biết.

Nhưng bà chủ tiệm lắc đầu, nét mặt của bà nằm giữa sự bối rối và kinh tởm.

Tui cho cô cái đó tại vì tui thấy tội nghiệp cô, bà ta chậm rãi nói, như thể bà ấy đang nói chuyện với một kẻ lạ nào đó mà bà đã không hề tìm hiểu trong ba tuần qua. Tui thấy cô cứ nhìn chắm chằm vào nó thấy tội. Chỉ có vậy thôi.

Kim nhìn chằm chằm về phía bà ta, biết rõ là trong mỗi cái chớp mắt bà ta đang thay đổi thành một con người khác. Ðã có lần quen thuộc, bây giờ bà ta lại trở thành một kẻ lạ. Những nét mặt của bà ấy không còn giống của Kim nữa, gương mặt và cử chỉ của bà ta không còn âu yếm nữa. Kim ghét nhất là lúc cô sai.

Ðột xuất, cô quay người và đi thẳng ra khỏi cửa tiệm với nửa tia hy vọng là bà ta sẽ gọi cô, sẽ nói một cái gì đó để kêu cô lại. Nhưng Kim chỉ nghe tiếng nhạc vọng lại từ phía cửa tiệm, những tiếng vù vù của máy lạnh đang chạy, và tiếng chuông cửa mà cô đã đẩy và bước ra.

Cái vòng cẩm thạch bắt đầu chật đi vòng quanh cổ tay của cô, làm nghẽn giao thông máu, nên cô ráng nắn nó ra và thẩy nó qua phía bên kia phòng khi cô về đến nhà. Năm phút sau, cô không thấy nó nữa. Cô đảo khắp cả phòng lên, lục tung mọi thứ, nhưng cũng vô ích.

Khi Vinh về đến nhà, hắn thấy cô nằm một đống trên sàn nhà.

Bàn tay của hắn giữ mặt của Kim tại chỗ, đôi mắt hắn rọi khắp thân thể cô để tìm những vết thương rõ ràng.

Chuyện gì đã xảy ra? Vinh hỏi. Ai đánh em?

Ðồ chó cái, cái con mụ chó cái đó.

Ai?

Bả đã không muốn tôi từ trước, và bây giờ cũng không, ngay cả bây giờ.

Em đang nói cái gì vậy?

Kim nhớ đến lần đầu tiên họ gặp nhau, khi bà chủ tiệm bắt quả tang cô đang ăn trộm.

Ðồ ăn cắp, Kim nói. Bả lúc nào cũng nghĩ như vậy. Tôi không là cái gì hơn đối với bả.

Ai? Vinh lắc hai vai của cô. Ai dám kêu em là đồ ăn cắp?

Cuối cùng Kim nhìn thẳng vào Vinh. Cô nghĩ đến lần đầu tiên Vinh khám phá ra được những vết bầm của cô. Cái đêm mà Kim chạy trốn đến nhà của Vinh và nói với hắn về người cha nuôi của cô. Cái mùa hè thậm tệ trước khi lên trung học khi họ dự định chạy trốn chung với nhau. Những điều mà cô ráng không nghĩ đến, ráng quên, bởi vì cô rất đau lòng vì cô quá yếu ớt, dễ bị tổn thương, ngu xuẩn, và cô muốn thay đổi và trở thành một người khác. Cô sẽ không bao giờ thoát khỏi đứa trẻ hay bồn chồn, run rẩy đó, bởi vì cô vẫn là cô, vẫn là một mảnh vỡ to lớn trong cuộc đời của cô mà cô không thể nào phớt lờ đi, không thể phớt lờ tất cả được. Vì cách Vinh nhìn cô như hồi cả hai còn bé và vẫn đang nhìn cô. Vì hắn hiểu ý của cô trong những khi cô không thể biểu lộ rõ ràng qua chữ nghĩa. Vì hắn đã thấy hết. Hắn đã biết nhiều quá mà những chuyện đó vẫn không là một vấn đề đối với hắn.

Mekong Gifts, Kim nói. Mấy lô đất cách đường Magnolia. Dưới quầy tính tiền, phía sau mấy tượng Phật. Cái khóa số bí mật.

Vinh gật đầu. Hắn chớp mắt nhiều quá như thể hắn muốn che giấu một cái gì đó, sự phẫn nộ đương nhiên, nhưng trong đó cũng có sự phấn khởi. Ðã lâu rồi Kim không nhờ vả cái gì ở hắn. Hắn đã không làm cho Kim thất vọng.

Vinh bế Kim lên giường và Kim quay khuôn mặt sưng của cô vào cái mền cũ kỹ, nửa lắng nghe Vinh nói chuyện điện thoại, kêu gọi những đứa khác. Cô với tay lấy một cái gối, thọc đầu của cô vào trong cái áo gối như một cái mặt nạ. Cái áo gối mỏng không được đan chặt lắm nên tia nắng mặt trời rọi thẳng qua từ phía cánh cửa sổ duy nhất trong phòng.

Người ta không ngưng hỏi cô. Bộ cô không muốn biết về người cha Mỹ trắng của cô à? Cô nhìn giống ổng lắm. Có khi ổng đang đi tìm cô. Có khi ổng muốn sum họp với cô. Có khi ổng giàu có.

Kim không giống như những đứa trẻ mồ côi khác. Vinh cũng vậy. Cả hai không bao giờ khóc lúc ban đêm nghĩ về những người cha mẹ đã mất tích/chết/bỏ đi. Chúng không bao giờ bịa ra những lý do về sự vắng mặt của họ. Cha mẹ của chúng đã đi mất rồi. Và không có cái gì chúng có thể nói để thay đổi hoàn cảnh cả.

Kim đã quên chuyện này một thời gian. Cô đã quên đi nhiều thứ. Cố tìm một cái gì khác, cô đã đánh bỏ những gì cô đã có. Ðáng lẽ cô phải biết là không ai sẽ hiểu cô như Vinh hiểu cô.

Cô nghe tiếng cửa trước đóng sầm lại, rồi im lặng. Kim nằm yên ngóng nghe những tiếng chân chạy xuống cầu thang phía dưới, tiếng cửa xe đóng sầm lại, tiếng máy xe nổ, và tiếng Vinh lái xe đi để gặp đồng bọn. Cô tưởng tượng những gì Vinh sẽ nói với những thành viên của nhóm trước cuộc tấn công: vô lễ, lấy lại danh dự, cho con mẹ đó một bài học, không ai lộn xộn với 354. Trong những năm qua Vinh đã hiểu cái gì kích thích đồng bọn của hắn, cái gì xua đuổi đi những do dự về những việc họ đã làm, cái gì thay thế sự sợ hãi với sự căm phẫn và giận dữ.

Họ không phải là những kẻ tồi tệ. Kim đã quen với họ từ khi tất cả còn bé. Tuy họ có những vấn đề riêng, phần đông là những người thân thiện, vui tính, và trung thành. Lý do duy nhất mà họ có thể làm những gì họ đã làm là vì họ cảm thấy họ phải làm. Mấy năm nay, họ đã bị phủ nhận bởi đất nước mới của họ và những gia đình trên giấy tờ của chính phủ. Họ cướp nhà và những cửa tiệm buôn bán để làm sòng phẳng, để sống. Họ tin là họ không có sự lựa chọn nào khác hơn cả.

Ða số những người họ tấn công là đàn ông. Ðể cướp từ một người đàn bà, Vinh phải thuyết phục họ là bà ta còn tệ hơn gấp mấy lần nữa. Hắn dư sức làm điều đó, Kim đã thấy hắn làm rồi. Hắn sẽ biến bà ta thành những người mẹ nuôi, những người giáo chức, những người chủ đã từng chế nhạo họ, đã từng nói với họ là họ sẽ trở thành những kẻ không ra gì. Và bây giờ, hãy nhìn đi: họ không phải là số không. Họ là 354. Họ sẽ cho bà ta thấy.

Họ sẽ xông vào tiệm không ngừng ở đâu cả, gài những cái mặt nạ đan từ tiệm Kmart, cà mòn những đôi giầy của họ trên nền vải sơn lót sàn nhà. Tiếng chuông trên cửa sẽ vang lên, và một người trong đám họ sẽ bứt lấy và vứt nó xuống đất. Họ sẽ đập nát cửa kính của những quầy hàng, làm sạch hết mấy giá hàng. Một người nào đó sẽ đi đến cái máy tính tiền. Hai người khác sẽ bắt đầu tìm cách mở khóa. Họ sẽ thấy bà chủ tiệm, nét mặt hoảng hốt của bà và hiểu lầm nó với một cái nhìn khinh bỉ. Một người nào đó sẽ lôi súng ra, nhưng Vinh sẽ nhìn ra phía cửa sổ, ngó chừng, và la lên, chưa đến lúc.

Rồi thì. Rồi thì Kim không biết nữa. Cô không biết họ sẽ làm cái gì sau đó. Cô ngồi dậy.

Nó lướt qua cô một cách chậm rãi và kỹ lưỡng, từ đáy bụng sâu lên đến cổ lên đến những sợi tóc của cô, sự nhận thức về chuyện mà cô đã vừa làm. Vinh chưa bao giờ nói với cô về những gì họ đã làm với những người buôn bán và những gia đình họ đã cướp. Cô tin chắc rằng họ đã không thể nào không được để yên. Bọn Vinh đã không làm những chuyện đó chỉ vì tiền. Họ muốn trả lại những đau đớn của họ.

Kim nhoài người trên giường, với tay dưới giường để tìm cái điện thoại. Cô bấm số máy bíp của Vinh, đợi tín hiệu rồi bấm nút để lại số điện thoại ở nhà. Rồi cô cúp phone và đợi. Và đợi. Cô bíp Vinh lần thứ nhì, lần này bấm thêm 911 vào đó. Năm phút trải qua, mà Vinh vẫn chưa gọi lại. Cô thử một lần nữa. Mười phút sau. Một lần nữa. Cũng vậy.

Kim vẫn không hiểu tại sao. Cô ngồi trên giường, bấm số điện thoại và đợi, bấm số và đợi, bàn tay của cô trở nên trơn tuột vì mồ hôi tiết ra khi cô nắm chặt phone. Chưa đến lúc, chưa đến lúc, cô vẫn tin là cô còn có thể hủy bỏ những gì đã đang xảy ra trong lúc cô đang ngồi trên giường, chờ đợi, chờ đợi.

(Trích từ Tập truyện ngắn We Should Never Meet của Aimee Phan)

bài đã đăng của Aimee Phan


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch