Trang chính » Chuyên Đề, Màu Da và Ngôn Ngữ, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Lần gặp cuối

Tôi lẻn ra khỏi nhà. Không. Không đúng. Dùng chữ lẻn có vẻ cố tình trốn tránh. Phải nói lại, không ai để ý khi tôi rời nhà. Cũng không đúng nữa. Tôi phải hỏi Hải chìa khóa nhà để khi trở lại không đánh thức mọi người. Không phải là tôi dự tính sẽ về rất khuya, tôi không muốn bấm chuông cửa thể như báo cho tất cả mọi người đang có mặt trong nhà biết tôi về mấy giờ. Không phải mười ba trốn nhà đi chơi, hay mười bảy đi chơi về quá giờ cho phép. Tôi đã quá những tuổi ấy từ lâu. Tuy nhiên, khi ở nhà ông bà già hay ở nhà một người nào khác, tôi vẫn sợ không về đúng giờ như đã nói dù chẳng có ai bắt lỗi tôi điều này. Tôi chỉ không thích khiến cho mọi người lo lắng. Nhất là khi người tôi đi gặp là người chưa ai biết mặt, chưa được giới thiệu bao giờ, tuy cũng có lúc tôi nhắc tên.
Hải lần lựa mấy chùm khóa nơi bảng gỗ chạm hình con mèo treo ở nhà bếp. Bảng có mấy móc, móc nào cũng có một, hai chùm khóa trồng tréo. Tôi hỏi Hải.
“Ở đâu ra nhiều khóa quá vậy? Nhà này cửa trước cửa sau, kể luôn cửa hông cửa gỗ cũng chừng năm chìa tối đa, đây lại những chùm với chùm!”
Hải cười.
“Có mình chị thắc mắc. Từ trước tới giờ không thấy ai thắc mắc hết. Khóa nhà ông bà già. Khóa nhà bạn bè.”
“Tin nhau đến thế à?”
“Nào phải tin nhau. Ðây là việc làm phụ trội của tụi em,” Hải cười to hơn một chút, “Khi mọi người đi nghỉ hè, có khi phải ghé qua trông chừng hoặc thỉnh chó mèo về nhà mình để người đi nghỉ hè thêm phần thanh thản.”
Chùm khóa Hải đưa tôi cũng nhiều chìa nhưng tôi chưa kịp hỏi chiếc nào là khóa nhà thì Hải lấy lại, gỡ đôi chùm khóa rồi đưa tôi phần ít chìa.
“Ðây, chìa này đây, mở cả hai khóa trên dưới. Chị cầm phần này thôi cho nó nhẹ.”
Tôi nhét ví, nhìn qua phần kính trong nơi cửa trước thấy chiếc xe màu trắng ngừng giữa đường vì trong lề không còn chỗ đậu nào hết. Tôi nói với Hải.
“Thôi chị đi nhé. Lát nữa về.”
Câu sau là câu nói thừa nhưng tôi có cảm tưởng yên tâm hơn khi đã thốt ra. Tôi khép cửa nhẹ sau lưng rồi nhảy nhanh mấy bậc tam cấp ra đường. Cửa xe không khóa. Tôi ngồi vào xe, cẩn thận liếc nhìn lên cửa nhà nhưng không có ai nhìn ra cả. Xe vòng quanh quay đầu lại vì đường nhà Hải là đường cùng. Mãi khi xe ra đến đầu đường Mulugeta mới lên tiếng, và tôi quay nhìn anh.
“Trông Thủy vẫn vậy. Còn có phần đẹp hơn. Cho tôi xin một cái ôm, được không?”
Nói rồi Mulugeta hơi nghiêng người sang. Tôi vòng tay phải ôm cổ vai, đầu hơi nghiêng nhưng vẫn không tránh được cái hôn đặt nơi má phải. Cái ôm lỏng lẻo từ tôi nhưng lại chặt chẽ thân mật từ Mulugeta. Tôi nói, mặt day nhìn đàng trước.
“Hình như phì ra nhiều đấy!”
“Tôi? Phì? Ðâu có đâu!”
“Lại chối. Lâu không gặp tôi biết chứ. Phì ra nhiều quá coi chừng giống bà già!”
“Tôi biết. Tôi biết. Mà này, lâu ngày gặp lại không nói gì vui vẻ đằm thắm lại than phiền mập phì với lại cao máu cao mỡ?”
Lần gặp này, tôi có hơi bắt buộc mình. Chẳng phải vì Mulugeta nài ép hay năn nỉ, mà vì tôi đã từng thất hứa với anh. Hai lần cả thảy.
Lần đầu ở Los Angeles. Lúc đó Mulugeta đã dọn đi Seattle sau khi mẹ mất. Bà mẹ là nguyên nhân tôi chia tay với anh. Bà không muốn Mulugeta lấy vợ không cùng xứ, không cùng đạo. Tôi là người ly dị chồng, không theo đạo Thiên chúa chính thống, lại da vàng. Ðâu phải chỉ có mình người Tàu hay người Việt là không thích con mình lấy vợ lấy chồng không cùng xứ. Thỉnh thoảng tôi nhận ra quan điểm trọng nam khinh nữ nơi Mulugeta qua những lời kể vô tình, chuyện gia đình họ hàng có con dâu da trắng hoặc da đen ở Mỹ. Thứ con dâu không biết chỗ ngồi, vai trò của mình là tụ tập cùng các bà ở nhà bếp hay quay quần với nhau to nhỏ chuyện đàn bà, mà dám ngang nhiên lên phòng khách góp chuyện với các ông. Ðâu phải vì mẹ Mulugeta mà tôi bớt dần tình cảm với anh. Chính vì Mulugeta mà tôi dần xa.
Từ Radisson gần phi trường, Mulugeta gọi tôi. Anh vẫn gọi tôi mỗi ngày suốt tuần lễ đi việc hãng.
“Ngày mai tôi về, chiều này Thủy đến đây mình đi ăn.”
“Không. Không được.”
“Lạnh lùng thế sao?”
“Ừ, thế.”
“Thôi đừng làm khó nữa. Tôi đợi Thủy đến ăn tối ở khách sạn.”
“Ði ra ngoài ăn chứ khách sạn mấy chỗ đó có gì để ăn?”
“Ừ, Thủy muốn đi ăn ở đâu cũng được hết, nhưng phải đến đây đã.”
“Ðể tôi suy nghĩ.”
“Suy nghĩ? Cái tật! Gì cũng suy nghĩ. Lớn nhỏ gì cũng suy nghĩ. Không thấy là mất thì giờ sao? Chuyện bé tí xíu mà suy nghĩ lâu lắc. Chiều thứ sáu kia mà, hay lại có hẹn với ai đó? Nếu có thì thôi, tôi không ép Thủy.” Giọng Mulugeta có vẻ dò dẫm. Tôi nghĩ thầm, người sao chậm hiểu, và trả lời.
“Không, không có hẹn với ai cả… Chỉ không biết có nên đến hay không.”
Ðến đây thì tôi có phần nói dối. Không hẹn với ai cả thì đúng nhưng biết đến hay không thì tôi đã biết là không. Tất nhiên cái dở nằm ở tôi đã không nói thẳng. Tôi chỉ biết đưa ra tín hiệu vì không muốn làm chạm tự ái Mulugeta. Nhưng nếu anh không hiểu hay côã tình không bắt lấy tín hiệu, thì lỗi có phải ở tôi hay không? Trong tôi chẳng còn gì để khơi dậy cả, còn chăng là tình bạn bè, đôi khi thăm hỏi hoặc cà phê một tách buổi sáng mà thôi. Ðó là trong tôi, trong Mulugeta, tôi không mấy để ý, không còn là vấn đề tôi muốn lưu tâm. Cũng có lúc tôi ngờ vực việc Mulugeta muốn giữ tình bạn chỉ là cái cớ để anh không phải nhìn thấy điều tôi đã bóng gió đùa giỡn là mọi thứ đã chấm dứt.
“Cho tôi năm phút suy nghĩ nhé. Chưa đến giờ về.”
“Thì ra sớm một tí, hôm nay thứ sáu.”
Ừ thì thứ sáu có khi mọi người về sớm hơn thường lệ một chút nếu được nhưng không có nghĩa là thứ sáu nào cũng thế. Những khi không bận đề án, tôi cũng về sớm mười lăm phút hoặc nửa giờ, lấy cớ đi ăn cưới, tiệc tùng, đi chơi hay cắm trại cuối tuần, kể cả than mệt… để về sớm. Tất nhiên ai cũng biết là cớ dư thừa, cớ vô lý. Nửa giờ hay mười lăm phút, ngay cả một giờ cũng không thay đổi được gì hết nhưng nửa giờ về sớm vẫn là nửa giờ về sớm. Ðôi khi về sớm chỉ để chạy ra bar tán dóc với bạn bè, có khi, cũng quan trọng chẳng kém gì ở lại đến nửa đêm cho một đề án khẩn.
Sau cùng, sau nhiều lần gọi đi gọi lại suốt hai giờ làm việc cuối ngày thứ sáu đó, tôi đợi khi đã lên xa lộ 405, gọi cho Mulugeta.
“Tôi không đến đâu, anh đi ăn đi, mai về bình an.”
“Hử? Sao đổi ý nhanh như thế này?”
Tôi cười đùa cợt, “Tôi là đàn bà, tôi có quyền đổi ý.”
“Ðã về chưa?”
“Ðang trên xa lộ.”
“Tới đâu rồi?”
“Vừa qua khỏi Compton.”
“Quay trở lại đi. Chưa xa lắm. Làm ơn, quay trở lại đi. Thủy?”
“Không. Lần này nhất định là không.”
“Có hẹn với ai phải không? Cứ nói đi, tôi hiểu. Thà Thủy nói thật là Thủy có hẹn, có bạn trai, có ai đó, tôi hiểu.”
“Ðã nói bao lần, tôi không có bạn trai, không có hẹn với ai cả, chỉ không muốn gặp anh thôi, không biết tại sao.”
Ðó là tôi nói thật. Chiều thứ sáu hôm đó, sau khi gọi qua gọi lại, hứa rồi đổi ý rồi hứa rồi suy nghĩ, sau cùng tôi lựa chọn ý tưởng lúc đầu là không muốn gặp Mulugeta. Mẹ Mulugeta mất rồi, giờ anh trọn quyền quyết định mọi chuyện trên đời mình. Nghe ra thì quả có buồn cười nhưng Mulugeta không thấy gì là buồn cười khi nghe lời mẹ, kể cả phải hy sinh đời tư. Tôi không trách anh sợ mẹ, tôi trách anh không dám chống đỡ tình yêu của riêng anh, không phải với cá nhân tôi mà là với người anh yêu. Giờ có trách, có nói thì cũng không thay đổi tình thế. Mulugeta lấy vợ, môn đăng hộ đối, cũng con nhà giàu, cũng giai cấp trưởng giả và chức quyền. Tôi không có những thứ tương tự. Tất nhiên Mulugeta cũng biết xấu hổ khi bị tôi đùa bỡn, sang thế kỷ hai mươi mốt rồi mà vẫn còn có nơi phải ngắm chân nắn cổ cô dâu. Tuy rằng cũng có phàn nàn tôi đã nói quá, lấy vợ chứ không phải mua nô lệ.
Mẹ của Mulugeta, một người đàn bà mạnh mẽ và quá khích. Quá khích trong tất cả mọi việc bà làm kể cả kinh doanh, dạy con. Lấy chồng sớm vì đó là chuyện bình thường ở xứ Mulugeta, mười sáu tuổi bà đã có anh là con đầu lòng. Là con trai cả thì mọi trách nhiệm bổn phận đối với gia đình dòng họ nằm trên vai Mulegeta. Tôi đoán vì vậy mà anh không dám cãi mẹ, vì phải làm gương cho tám người em còn lại. Lần đầu gặp bà, tôi có ngay ấn tượng bà là một người khó khăn không rộng lượng. Và những chuỗi xâm quanh cổ, cổ tay và cổ chân nhấn mạnh thêm cái ấn tượng cổ hủ khó khăn ấy. Nhưng ấn tượng đó sai. Năm bà mười ba hay mười bốn gì đó, trong một lần xuống phố, nghe lời bạn bè xúi biểu thách thức mà xâm những chuỗi trang điểm quanh cổ, cổ tay và cổ chân. Tôi đoán cũng phải mất cả ngày, hai ba người xâm để xâm cho hết ngần ấy thứ. Chưa kể cái gan chịu đau của bà. Những hình xâm đó là ấn tượng đầu tiên những người không cùng xứ, hoặc giả cùng xứ có khi cũng ngạc nhiên ngờ ngợ, tưởng bà theo cổ tục nào đó. Không, không phải vậy, Mulugeta nói với tôi, chỉ là một lỗi lầm tuổi trẻ, dại dột một ngày để rồi cả đời không tẩy xóa được. Ði đâu cũng gây sự chú ý không cần thiết.
Lần thứ hai tôi thất hứa với Mulegeta khi anh đã dọn đi Virginia. Tôi đi dự lễ ra trường của thằng cháu. Mulugeta biết chỉ vì anh tình cờ gọi tôi tuần lễ trước ngày đi. Anh vẫn gọi tôi nên tôi biết anh đang ở đâu làm gì, nhưng tôi gần như không gọi anh dù tôi có số điện thoại nhà, số di động, địa chỉ điện thư. Tôi là thế. Tôi đã nói với Mulugeta, đừng đợi tôi gọi, tôi không gọi ai hết trừ khi có chuyện cần, tất nhiên là quan trọng, đó là thói quen không mấy hay của tôi. Nếu Mulugeta không gọi khoảng tuần lễ trước khi tôi đi, chắc chắn tôi đã không thất hứa với anh. Tôi chỉ ngụy biện khi đổ thừa.
Lần thứ hai thất hẹn, tôi đã hứa sẽ gọi cho Mulugeta khi có dịp, một khoảng trống thì giờ, vậy mà tôi đợi khi đã ra phi trường lúc ngồi đợi lên tàu tôi mới gọi cho Mulugeta. Bốn ngày ở đó, tôi có lắm lúc không làm gì hết. Suốt mười lăm phút trên điện thoại chỉ mình Mulugeta nói, toàn là trách móc và trách móc. Tôi ngỡ anh đã nắm được tín hiệu. Nhưng không.
Tôi hỏi Mulugeta khi anh rẽ lên xa lộ.
“Ði đâu đây?” rồi lo lắng “Ðừng đi xa quá, về khuya hơi kỳ.”
Anh liếc tôi cười cười.
“Tôi chỉ đợi có phút này để bắt cóc Thủy suốt đêm.”
“Ðừng làm tôi sợ.” Tôi nhìn anh dò hỏi và biết Mulugeta chỉ đùa.
“Thật ra tôi cũng chẳng biết đi đâu, cứ lại đằng này, thỉnh thoảng tôi ra đây với bạn bè.”
“Quán cà phê hay tiệm rượu?”
“Club.”
“Club? Anh có nhảy bao giờ mà vào club?”
“Chỗ này có quầợy rượu bên ngoài, club nhảy bên trong. Giờ này thì quả thật tôi không biết tiệm cà phê hàng sách nào mở cửa ở đâu.”
Tôi thở dài.
“Không biết đi đâu mà vẫn cắm đầu chạy là chạy, làm như rõ đường nơi đến lắm vậy.”
Mulugeta vỗ nhẹ tay tôi rồi nắm luôn.
“Hay về nhà tôi?”
“Không.”
Tôi nói ngay lập tức. Mulugeta cười.
“Biết mà, thế nào cũng phản đối!” rồi kể lể “Nhà tôi cách đây hơn cả giờ. Thấy chưa, tôi đã đi cả giờ đồng hồ chỉ để nhìn thấy Thủy, không thấy vui mừng gì cả, người vô ơn.”
Tôi rút tay lại nhìn trước mặt không nói. Những bảng tên đường lạ ở một thành phố không quen biết vụt qua. Một lát bỗng Mulugeta lục lọi mấy tờ giấy lộn xộn chỗ tay dựa giữa tôi và anh. Tôi hỏi.
“Kiếm gì vậy?”
“Bản đồ.”
“Trời ơi, giờ này còn kiếm đường nữa.”
“Không, tôi nhớ hết nhưng vẫn muốn kiểm lại.”
Nhớ hết nhưng vẫn muốn kiểm lại… tôi sực nhớ thêm một tính buồn cười của Mulugeta là dễ bị lạc hướng. Ðàn ông ít có người như thế. Thường thì họ định hướng nhanh nên ít đi lạc trong khi thuở trước đi đâu chỗ nào lạ với Mulugeta, thế nào cũng phải quẹo vòng lại hai lần là ít nhất. Tôi giở giở mấy tờ giấy, hỏi.
“Tờ nào? Ði đâu?”
“Club Prada ở trung tâm thành phố.”
“Hmmm, Prada hở, chỗ đó có bán ví đầm hay quần áo gì không?”
“Không.”
“Không, thì đưa tôi đến làm gì?”
“Nó chỉ trùng tên thôi. Khách club này thường là người cuối hai mươi khoảng ba mươi nên không có lộn xộn thuốc men với lại ấu đả kiểu con nít. Ðến đây vài lần thôi nhưng tôi nghĩ chắc Thủy thích.”
Tôi đùa mà Mulugeta không biết. Anh quên mất hôm qua tôi kể chuyện đi New York mua ví đầm giả một cách vui vẻ trẻ con. Lần đầu mua đồ giả, tôi như trẻ được đồ chơi mới nhưng nhanh chóng thờ ơ vì đồ giả thì có gì hơn đồ thật ngoại trừ trò vui trả giá ố cũng vờ vịt chẳng kém ố giữa người mua và người bán. Tôi nói với Mulugeta, đi New York thì phải coi hàng giả, phải ghé ngang chỗ ABC thu hình “Good Morning, America” mỗi sáng, ghé coi shows Broadway, sắp hàng hy vọng vào được show của David Letterman… đó là bình thường du khách, nhưng Mulugeta thản nhiên khi nghe tôi vừa kể vừa đùa. Ôi trời, chuyện tẩn mẩn đời thường anh còn không để ý, không biết đến, thì nói gì đến những đòi hỏi hay ưa chuộng không mấy bình thường của tôi. Ðồ giả không phải là đồ thật. Ðâu cũng thế. Việc gì cũng thế. Tình yêu cũng vậy.
Tìm được tờ giấy chỉ dẫn đường đi, tôi lẩm nhẩm đọc dò xem đã đến đâu thì nghe Mulugeta nói.
“À, tới đây thì tôi biết rồi.”
Tôi bỏ tờ giấy xuống. Mulugeta để tay nơi đầu gối tôi xoa xoa, tôi đẩy tay anh ra một cách nhẹ nhàng.
“Lo lái xe, đừng lơ đãng.”
Giọng Mulugeta vui vẻ.
“Vâng, thưa bà!”
Ðến nơi, giao xe cho người lo chuyện đậu, tôi theo Mulugeta vào cửa. Nhiều người vây quanh không biết đợi gì. Người gác cửa xin được xem bằng lái xe hay thẻ có hình. Tôi cười đùa.
“Tôi quá tuổi từ lâu.”
Anh ta đùa lại, có lẽ để giữ khách.
“Tôi không tin,” nhìn bằng lái xe của tôi “California? Trông cô không khác bọn đang đứng đàng kia!” Anh khoác tay mơ hồ bên trái bên phải gì đó. Tất nhiên là anh ta chỉ nói quá cho vừa lòng khách. Bọn mà anh khoác tay chỉ, là một đám trẻ tuổi đang nhố nhăng gì đó với nhau, giầy cao gót, mặt nặng phấn son, quần áo hở trên hở dưới. Váy cực ngắn, giày bốt cao hay giày cao gót, áo ống hở bụng hở ngực. Ðám con trai thì không có gì khác lạ ngoại trừ không có quần jeans. Tôi vẫn biết có những club không cho mặc jeans dù chỉ là áo khoác. Tôi cũng không rõ lũ nhỏ tụ tập chờ đợi gì bên ngoài.
Bên trong club là một quày rượu thật dài. Dài từ cửa vào cho đến cửa trong dẫn vào sàn nhảy. Lần đầu tôi thấy một quầy rượu dài kinh khiếp như vậy. Ít nhất cũng là bốn hay năm bồi rượu sau quầy. Ðối diện quầy rượu là nhiều ngăn phân chia ngồi được từ bốn đến sáu người rộng rãi, nệm đỏ, thứ booth giống ở tiệm ăn nhưng hình tròn, còn ghế ngồi quầy thì quả thật, rất nhiều, nhiều đến ngợp mắt vì chiều dài không ngờ của quầy rượu, của căn phòng mà nhìn từ cửa bên ngoài tôi đã cho là hẹp là nhỏ. Vào đến bên trong rồi mới biết là mắt bị lừa. Bên trong rộng bề ngang lại lắm chiều dài, đó là chưa kể cuối phòng dẫn sang club nhảy mà Mulugeta bảo là rất lớn và nhạc rất ồn. Ở phòng ngoài nhạc chỉ nghe văng vẳng nên thích hợp cho lớp người muốn trò chuyện hơn là nhảy nhót.
Lưạ được hai ghế trống kế nhau nơi quầy rồi, Mulugeta lại ngần ngại.
“Thủy muốn ngồi chỗ riêng không?”
Nhìn quanh, hình như booth nào cũng có người, tôi lắc đầu.
“Ngồi đây cũng được, gọi rượu lại nhanh hơn.”
Tôi gọi Manhattan trong khi Mulugeta uống nước ngọt. Tôi lại quên mất Mulugeta không uống rượu. Lại thêm một người không cờ bạc, rượu chè. Cũng lạ, những người đàn ông của tôi, ừ thì của tôi trong một lúc nào đó, đều không uống rượu, đều không cờ bạc.
“Lúc này Thủy ra sao?”
“Vẫn vậy. Chắc làm cho đến khi về hưu, một chỗ này thôi, không có can đảm dời nhà đổi sở như anh.”
“Lại nhạo báng gì đây. Tôi dọn vì… gia đình, không phải vì tôi muốn.”
“Là sao? Có ai dọn nhà không vì gia đình?”
“Ý tôi nói vì vợ, không phải ý tôi muốn. Tôi thích California hơn, vẫn thích California. Nhưng gia đình vợ phần lớn đều ở Virginia.”
Tôi hơi thờ ơ một chút vì không mấy quan tâm chuyện gia đình Mulugeta. Vợ giàu, con nhà quyền thế, bố mẹ đôi bên đều thỏa mãn hài lòng, có gì để kể lể than phiền trừ khi Mulugeta mang mặc cảm mình có quá nhiều hạnh phúc, quá nhiều may mắn, kể cả việc sanh ra đã là con nhà giàu, trưởng giả.
“Tôi có nhiều vấn đề hơn Thủy tưởng.”
“Vấn đề? Kể nghe xem nào.” Tôi vẫn đùa.
“Tôi với Helen không hợp.”
Tôi nhướng chân mày.
“Không hợp sao lại bằng lòng lấy nhau.”
“Lấy rồi càng ngày mới nhận ra là không hợp.”
“Chuyện thường. Từ từ giải quyết rồi cũng xong. Vấn đề là có muốn giải quyết chia sẻ với nhau hay không đã.”
“Xong? Làm sao xong dễ như Thủy nói? Phải được thế thì kể Thủy nghe làm gì?”
Tôi nghiêm mặt, tự nghĩ, bớt đùa cợt lại, câu chuyện có vẻ nghiêm trọng.
“Vợ chồng lâu ngày cũng có khi bất đồng ý kiến. Bất đồng ý kiến cũng là điều tốt.”
“Phải chỉ có bất đồng ý kiến thôi thì cũng không đến nỗi. Ðàng này chỉ có một ý kiến mà thôi.”
“Ô… Một ý kiến thôi thì hơi phiền. Ý kiến của ai? Của anh hay là của Helen?”
“Của Helen. Và của mẹ Helen, của chị, của em, của dì, của cha của mẹ Helen.”
“Phiền nhỉ.”
Tôi chỉ biết nói thế. Không biết nên nói gì khác để an ủi Mulugeta. Anh lựa chọn Helen theo ý mẹ, và nếu tôi nhớ không lầm thì cũng có lần anh nói là có yêu Helen. Không yêu thì lấy làm vợ làm gì. Cũng có tình yêu ngắn ngủi, tình yêu sắp đặt, tình yêu đến sau nghĩa vợ chồng và tình yêu biến đổi dần thành nghĩa vợ chồng. Tôi nhiều tình cảm nên chỉ muốn tình yêu suốt đời, không nghĩa, không nợ nần, tôi chỉ muốn yêu và được yêu.
“Helen muốn ly dị.”
“Hở?”
Tôi giật mình. Mulugeta nhìn tôi.
“Ừ, Helen muốn ly dị trong khi Thủy biết rồi, đạo thiên chúa chính thống như tôi không thể có chuyện ly dị. Một lần lấy nhau là suốt đời.”
“Bất kể mọi chuyện?”
“Ừ bất kể mọi chuyện. Tôi không thể ly dị vợ. Helen thay đổi nhiều quá, chắc tại ảnh hưởng đời sống xứ này.”
Tôi nhăn mặt.
“Ðừng đổ thừa.”
“Thật. Lúc mới qua Helen hiền lành dễ chịu, nói gì cũng nghe lời. Giờ, gì cũng cãi, gì cũng không bằng lòng. Ðổi tánh vì sao?”
“Vì anh?”
“Tôi làm gì để Helen đổi tánh?”
“Tôi nói thế vì thấy anh trách Helen đủ thứ mà không nghe nói anh có gì đổi thay từ khi đặt chân lên xứ này.”
“Tôi vẫn vậy.”
“Thì thế.”
“Mỉa mai gì đây?”
“Thì mình có thấy mình bao giờ. Toàn thấy người mà không thấy mình. Thấy người là dễ nhất, khỏi phải đối diện mình.”
Tôi tìm cách đổi đề tài vì thật sự không thích nghe chuyện nhà rắc rối của Mulugeta.
“Vẫn hai đứa con gái? Học lớp mấy rồi?”
“Jenny lớp năm, Keshi mới vào mẫu giáo.”
“Bé thế à? Có định có thêm con trai không?”
“Tôi muốn nhưng Helen không muốn thêm con nữa.”
“Ðừng ép nếu người ta không muốn.”
“Thì tôi có ép đâu. Tôi có bao giờ ép ai chuyện gì đâu?”
Tôi sực nhớ ra một chuyện cũ.
“Hồi đó anh than phiền Helen thích nữ trang, bàn tay năm ngón mang nhẫn hết bốn, phải không?”
“Sao nhớ hay vậy?”
Mulugeta nhìn tôi êm ái. Tôi bực mình đã thất bại khi lái chuyện không xong.
“Mấy đứa em của anh thì sao? Còn ở Canada không?”
“Thằng em út về luôn rồi. Nó không thích ở Mỹ mà cũng không thích ở Canada. Không ai chịu nó nổi nên cho nó về ở với ông già. Em kế tôi ở Canada đã có vợ. Hai đứa em gái ở đây cũng có chồng rồi, vẫn còn ở Seattle.”
“Ông già chưa lấy vợ khác à?”
“Tục lệ xứ tôi, chắc ông già muốn giữ, vợ mất rồi thì thôi không lấy vợ khác.”
“Hay tại mấy anh em không cho ông già có bồ?” Tôi đùa. Mulugeta vội vã lắc đầu.
“Không, không có đâu. Tôi cũng muốn ông già có người bên cạnh săn sóc nhưng tùy ở ông chứ nào phải tùy ở tôi.”
“Anh phóng khoáng? Chắc phải xét lại. Không nghe nói anh sẽ chấp nhận ông già có tình mới tình cũ mà chỉ nghe là săn sóc. Săn sóc thì nhà anh đã có chục người làm rồi, ông già đâu cần.”
Mulugeta gõ đầu tôi một cái nhẹ.
“Người hay bắt bẻ. Thủy hiểu tôi muốn nói săn sóc với nghĩa gì. Chừng nào Thủy lấy chồng? Quên, chừng nào Thủy có bạn trai? Thấy chưa, tôi vẫn nhớ Thủy nói là sẽ không lấy chồng.”
“Nhớ giỏi. Tôi không có bạn trai. Không có bồ, chỉ có tình nhân.”
Anh nheo mắt.
“Nói dóc.”
“Thật mà. Không tin thì thôi.”
Tôi liếc nhìn đồng hồ trên tường nhưng nó hơi xa không thấy rõ. Tôi hỏi Mulugeta.
“Mấy giờ rồi?”
Anh nhìn đồng hồ nói.
“Hơn mười một giờ.”
Dãy ghế dọc theo quầy rượu không có mấy ghế trống. Số người đi vào nhiều hơn số đi ra, nhất là số đi thẳng vào sàn nhảy bên trong. Tôi tụt xuống ghế nói với Mulugeta.
“Ðợi tí, tôi vào phòng vệ sinh.”
Phòng vệ sinh nằm ở cuối quầy rượu. Tôi tò mò bước vào phía nhạc ồn ào. Phòng nhảy hình tròn rất lớn với một quầy rượu nhỏ cung ứng cho số người trong phòng. Trong này không có bàn ngồi chỉ có bàn đứng tức là những cái bàn rất cao trên đó đầy ly nhựa uống nửa chừng bỏ lung tung. Những người không nhảy thì đứng quanh nhìn ra sàn nhảy chật chội người với người. Những ly rượu trong này toàn bằng ly nhựa, không như ở quầy rượu ngoài kia. Bia cũng được rót ra ly nhựa chứ không ai được cầm chai hay lon. Nhạc lớn đến điếc tai. Chẳng trách ai muốn nói chuyện thì ngồi ngoài kia, còn vào trong này thì chỉ có nhảy và nhảy. Nhiều người nhảy với ly rượu cầm tay, không thì người đứng ngoài hai tay ôm ba bốn ly. Cuối phòng có dàn cao trên đầu người, hai vũ công gogo uốn éo cong người thật dẻo. Chợt có người đứng sát bên hỏi.
“Cô muốn nhảy không?”
Tôi lắc đầu nhìn lên. Ừ thì nhìn lên vì anh ta cao lớn, mặt trông rất trẻ.
“Lấy làm tiếc.”
“Tôi mời cô ly rượu?”
“À không, cảm ơn, tôi ngồi với bạn ngoài kia.”
“Xin lỗi.”
Tôi vào phòng vệ sinh rồi trở ra bên ngoài nói với Mulugeta.
“Tôi vào trong coi tụi nó nhảy, lại được một chàng trẻ tuổi mời nhảy mời rượu.”
“Chắc tại đèn mờ nên nó không thấy rõ.”
Tôi hất lưng bàn tay vào vai Mulugeta.
“Vấn đề ở đây là chàng trẻ tuổi lịch sự, biết xin lỗi khi mình từ chối chứ không quay ngoắt đi khi nghe chữ không.”
“Tưởng Thủy muốn khoe mình còn trẻ, còn được khối người mời chào.”
Tôi thúc cùi chỏ hông Mulugeta hơi mạnh một chút. Anh ôm hông kêu lên.
“Nhẹ tay, đồ dễ vỡ,” rồi cười đưa hàm răng khỏe, “thêm ly nữa?”
Tôi gật đầu. Mulugeta ra hiệu với người đứng sau quầy, tay chỉ ly rượu của tôi rồi đứng dậy, cầu kỳ một cách giả vờ đùa bỡn.
“Xin lỗi, tôi có chút việc riêng, sẽ trở lại ngay.”
Mulugeta đi về phía phòng vệ sinh. Chị bồi rượu hỏi.
“Thêm ly này nữa không?”
Tôi nhìn ly nước ngọt còn một phần ba của Mulugeta lắc đầu. Chị để ly rượu trước mặt tôi, tiện tay vơ lấy ly đã cạn dọn đi, và rất lịch sự không nói với tôi giá tiền của ly mới đem ra. Tôi ngồi nhìn bâng quơ mấy bồi rượu bận rộn qua lại pha rượu tính tiền đếm tiền. Chợt có người lầm bầm.
“Hết sức xứng đôi. Khỉ đột đi với thứ ăn thịt chó.”
Tôi quay phắt nhìn bên phải.
“Anh vừa nói gì?”
Hai thanh niên đứng cạnh người vừa nói vội vã nghiêng người như chắn.
“Xin lỗi, xin lỗi. Nó uống hơi nhiều. Xin lỗi cô. Xin lỗi.”
Tôi nhìn đăm đăm mặt người vừa nói. Hắn còn trẻ lắm không quá hai mươi lăm, tôi đoán, tóc nâu, áo sơ mi đen, không biết mắt màu gì, trong tối mờ tôi không thấy rõ. Tôi bực đến nỗi không biết nói gì ngoài trừ nhìn trừng mắt người nói. Giờ thì tôi chắc hắn mới vừa đến tuổi uống rượu. Không biết cái nhìn của tôi có hiệu lực gì không nhưng hắn nhìn đi nơi khác dù lúc đầu cũng có thách thức nhìn lại. Hai người đứng cạnh, có lẽ là bạn, vả lả hơn với tôi khi tôi rời ghế đứng ngay trước mặt cả ba.
“Tôi thành thực xin lỗi cô. Nó uống hơi nhiều, hôm nay ngày ra trường của nó. Xin lỗi cô. Ðừng để ý lời kẻ say rượu.”
“Say, không phải là cớ để toàn quyền kỳ thị người khác.”
Tôi nói, cảm thấy mặt đỏ bừng nhưng tất nhiên là trong bóng tối của hộp đêm không ai nhìn thấy, nhận ra. Cô bồi rượu xen vào.
“Chuyện gì vậy? Mọi người bình an chứ?”
Giờ tôi mới sực nhận ra cô có màu da sậm, tóc thắt nhiều bím nhỏ, một người da đen. Một trong hai người thanh niên nói với cô.
“Không có gì cả, phải không?” hắn nhìn tôi có vẻ nằn nì rồi tiếp, “bạn tôi có lời khiếm nhã với cô đây, chúng tôi xin lỗi.” Cô bồi rượu nhìn tôi dò hỏi. Tôi biết chỉ cần kể lại là cô gọi ngay người giữ an ninh lôi cả đám ra ngoài nhưng rồi dịu xuống, tôi trở lại ghế ngồi, nói với cô.
“Không có gì. Cảm ơn. Không có gì cả.”
Mulugeta trở lại không biết chuyện gì vừa xảy ra nhưng nhìn mặt tôi lại đoán.
“Muốn về phải không? Uống hết ly đi rồi tôi đưa về. Ðã hứa là gentleman thì giữ lời gentleman, đón tận nơi đưa về tận chỗ, còn nguyên.”
Tôi không nói gì, uống hết ly rượu đỏ một cách không mấy bình thường. Một ly như thế, thường thì tôi đã nhâm nhi cả giờ, nhưng nỗi bực bội trong tôi nặng nề, không ra khỏi nơi ấy, tôi không biết sẽ có lúc ném ly vào mặt ai.
Tôi chỉ nghĩ thô bạo mà không bao giờ thực hiện điều mình nghĩ. Ngay lúc tôi rời ghế, tay ôm áo khoác mỏng, chợt người đã lầm bầm lúc nãy đứng phắt dậy chặn tôi lại. Ngỡ ngàng, tôi nhìn sững mắt hắn trong khi Mulugeta không hiểu gì nhưng có lẽ theo bản năng, hơi xấn vào giữa.
“…xin lỗi.” hắn lại lầm bầm. Quá bất ngờ, tôi khựng ra như lúc nãy, như khi hắn lầm bầm câu kỳ thị. Mulugeta đứng cao hơn anh ta khoảng nửa đầu, dềnh dàng nhìn xuống, nét mặt ngơ ngác. Cô bồi rượu hốt hoảng hơi chồm người trên quầy nghe ngóng. Hai người bạn của hắn túm lại.
Mất một hai giây mọi người thẫn ra đấy, tôi sực nghe buồn cười, một tay đẩy ngực Mulugeta, chân nhích đi một bước, nhìn thẳng mặt người nói. “OK, tôi nhận lời xin lỗi. Thôi mình đi, Mulugeta.” Cả đêm cho đến lúc ấy tôi mới gọi tên Mulugeta ra tiếng, một lần. Hai người bạn của người thanh niên nhìn Mulugeta cười nhẹ gật đầu chào. Tôi đi nhanh không cần biết Mulugeta có theo kịp hay không.
Về đến Los Angeles, Mulugeta đã gọi, hành lý tôi chưa mở ra, đang lựa thư ném thùng rác.
“Tôi gọi để cảm ơn đã giữ lời gặp nhau lần này. Tôi không ngờ tôi nhớ Thủy nhiều đến như vậy. Tối đó đưa Thủy về rồi, tôi không biết làm sao mà về được đến nhà.”
Tôi lạnh lùng nhưng nhẹ nhàng một chút.
“Lần chót, Mulugeta. Lần chót.”
Chắc Mulugeta không hiểu, không nghe ra điều tôi muốn nói.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Ngọc Nhung


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch