Trang chính » Chuyên Đề, Màu Da và Ngôn Ngữ, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những em bé nâu vàng của cuộc cách mạng

0 bình luận ♦ 10.08.2006

Ðỗ Lê Anh Đào chuyển ngữ

 

Bài thơ này không viết về những em bé nâu vàng của cuộc cách mạng

Bài thơ này không viết về cuộc hành trình tìm cá tính cho riêng tôi khoái cảm

Bài thơ này không viết về dương vật của những lá cờ dân tộc chủ nghĩa đâm vào âm đạo đất mẹ

Bài thơ này không viết về chuyện lột da làm cờ.

Bài thơ này không viết về những cặp mắt màu tương và những cặp đùi màu gạo

Bài thơ này không viết về vua hay hậu, chúa hay phi

Bài thơ này tôi viết về tình yêu

Bài thơ này tôi viết về tiếng cười trong ngôn ngữ riêng của chúng ta,

Thứ ngôn ngữ mà chỉ có ta mới sáng tạo được,

Những tiếng cười ta làm

Nếu như ta cùng biết điều gì sẽ xảy ra khi ta sống mà không cười,

Ta cùng biết mình đã trộn bánh mì với gạo,

Và ăn sự câm nín:

Thành phần im lặng nhất trong cái nồi văn hóa

Và ta đã sống bằng thứ đồ ăn này-

Bài thơ này

Tôi viết về tình yêu,

Mở âm thanh của tình yêu thật lớn cho đến khi chúng ta cùng rung,

Cho đến khi chân tay ta cùng lắc, khi ta cùng hét bằng nhiều thứ tiếng,

Và thỏ thẻ trong tai nhau:

Anh sẽ không bao giờ đòi em đổi tên

Anh sẽ không bao giờ đòi em đổi tên

Tên em nằm ở nhà nằm trên lưỡi anh
Em có nghe anh nói không?

Trên đất nước này khi họ muốn ta mù, điếc, tê cóng, và thất bại,

Ta sẽ phải tự sáng tác âm nhạc của riêng mình

Vì chưa có bài hát nào đã được viết cho ta,

Cho cuộc chiến bên trong chúng ta,

Trái tim đập vào linh hồn,

Những nốt nhạc bất đồng trong tâm trí ta,

bài thơ này viết để biết

chúng ta chiến đấu thế nào

để có thể tự yêu bản thân mình

Sự hút trọng lượng này,

Hát bài ca vòng quanh trong lòng ruột ta,

Ta sẽ biến những bài ca này thành những ngôi nhà và làm chủ chúng.

Những cửa sổ trong đôi mắt nâu và câu chuyện của em

Cầu thang trong đầu óc em và cà phê trong tóc huyền

Vậy mình sẽ thức trễ,

Mình sẽ sống bằng những núm cửa quay tròn,

Sấm sét của những tiếng cười song ngữ

Và nếu như ta cần đêm đen hơn,

Ta sẽ vùi đầu vào tóc nhau và lạc mất trong đó,

Và mưa sẽ là những hạt trai,

Những thanh kiếm tia chớp sẽ vỡ tanh tách trên xương sống đôi ta

Và ta sẽ nâng nhau vào trong cơn dông tố

Bài thơ này viết về tình yêu

Những hat mưa rơi dần để làm thành âm nhạc,

Âm nhạc là cơn dông tố rung trong hạt rơi trên mái ngói

Và trên đường phố làm cho nó coi giống như những ngôi sao biết khóc

Thứ tình yêu làm nhiều người chạy trốn

Nhưng sẽ có những người
sẽ liều mạng đứng hong

Với vòng tay mở rộng và vầng trán dâng cao

Bởi vì có những điêu cần phải thấm vào da thịt chúng ta
Ðó là bài ca tôi cần được nghe

Đó là bài ca tôi biết tôi nghe

Ðó là bài ca sống trong tai tôi

Đó là bài ca tôi biết sẽ có một ngày, sẽ trở thành sự thật

Đó là bài ca không thể tồn tại

Nếu không có em

Đây là bài ca cuối cùng trên trái đất

Đây là bài ca cuối cùng trên trái đất

Sẽ không có gì khác
Sẽ không có gì khác

Vậy em hãy thở một hơi sâu

Và hát

2001

bài đã đăng của Bảo Phi


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)