Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Màu Da và Ngôn Ngữ, Phỏng vấn Email bài này

Trịnh Thanh Thủy: về người viết & ngôn ngữ

Với tôi, viết là để viết, để chia sẻ và cảm thông. Viết nói lên được những uất ức từng bị đè nén. Nó còn đối diện và phanh trần sự thật phía sau bộ mặt đạo đức, chiếc áo mỹ học của con người và xã hội. 
Tôi thấy thoải mái và hạnh phúc khi viết văn bằng tiếng Việt. Vì được sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, nên dù có học thêm các ngoại ngữ khác, Việt ngữ đối với tôi, vẫn là thứ ngôn ngữ thường dùng lưu loát và thông thạo nhất.
Khi viết văn bằng tiếng mẹ đẻ, tôi thấy mình, thoát khỏi những ràng buộc thành kiến vô hình, tránh được các áp lực đè trĩu của cuộc sống. Tôi hoàn toàn tự do. Là một cá thể, khác biệt với những người khác và có nét đặc thù riêng, tôi nói và viết tiếng Việt vì Việt ngữ là tiếng của tôi. Việt ngữ có cái hay của nó. Viết bằng Việt ngữ, tôi diễn tả được “cái tôi” thật và chính xác hơn bất cứ ngôn ngữ nào khác. Tôi chưa bao giờ có cảm giác mình là một người viết lưu vong hay bị cô đơn trong một thế giới đơn độc vì trước hết, tôi viết cho tôi, sau đó sẻ chia cùng độc giả nên còn sung sướng gì hơn được trò chuyện với người khác bằng tiếng mẹ đẻ?
Tôi không quan tâm đến chỗ đứng trong văn chương dòng chính vì theo tôi nền văn học di dân bằng tiếng Việt hay ngoại ngữ cũng chỉ là một. Người di dân còn, văn học di dân còn. Nếu người ngoại quốc không biết đến những người viết bằng tiếng Việt thì người Việt mình biết, miễn sao nó vẫn hiện hữu. Cho dù nó bị bỏ quên hay tàn lụi như một định mệnh, chúng ta có cưỡng chống lại được không? Việc gì đến sẽ đến, việc thiết thực nhất của tôi là hãy tận hưởng những hạnh phúc mình có được trong tay là “được viết văn bằng tiếng mẹ đẻ”.

bài đã đăng của Trịnh Thanh Thủy


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)