Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Màu Da và Ngôn Ngữ, Phỏng vấn Email bài này

Đỗ Lê Anh Đào: về người viết & ngôn ngữ

1. Tôi đồng ý với nhiều người đã nêu ra: viết bằng tiếng Việt ở một đất nước ngoài Việt Nam là thường trực đối mặt với một khủng hoảng về căn cước. Nhưng sự thực này, không làm tôi khó chịu hay lo sợ. Tại vì tôi sống ở Hoa Kỳ, và điều vinh danh nhất của cái “nồi trộn văn hoá” này chính là sự thường xuyên của những khủng hoảng về căn cước. Khó mà có người xác định rõ được nguồn gốc của họ thuộc mầu da văn hóa nào duy nhất và rõ rệt. Cùng lắm thì mọi người đều biết mình cùng là người Mỹ, vì ở đất Mỹ với nhau, ít nhiều trước sau cùng tồn tại vì nước Mỹ “larger than life”. Nhưng sự thật có như vậy hay không khi ngay chính sự tự tin căn cước Mỹ gần đây cũng đã bị lung lay vì tiếng tăm không huy hoàng gì mấy của những hành động chính phủ Mỹ đã làm. Sự lạc quan nhất của căn cước người Mỹ vẫn là, tính cánh nhiều loại khác nhau, và vì vậy càng nhiều căn cước thì càng đa dạng mà thôi.
Tôi không đồng ý với quan điểm rằng văn học di dân VN là văn chương nghiệp dư, nhận định này mang vẻ “đế quốc” và lại đơn giản hóa vấn đề. Chúng ta không phải đang nói về thuyết tiến hóa của Darwin, khi mà sự sinh tồn của một loài vật được quyết định theo một điều kiện duy nhất là nó có cánh hay không cánh. Vậy thì còn phải coi lại nó ở môi trường nào? Ðây nên là câu hỏi cho những nhà văn di dân viết tiếng mẹ đẻ. Họ muốn tác phẩm của mình chuyên nghiêp ở môi trường nào?
2. Tất cả những điều câu hỏi đặt ra đều đúng. Tôi đã sống ngoài quê hương, và giao tiếp với văn hóa-văn chương bản xứ chặt chẽ hơn là văn chương quốc nội; khi tôi đọc, nói, và viết thành thạo một ngôn ngữ khác như người bản xứ, và có khi còn rành hơn tiếng mẹ đẻ. Tiếng Việt không chỉ là một thế đứng trong xã hội, một tiếng nói chính trị, một thái độ trong cuộc sống, nó còn là quá trình học hỏi, một đầu tư tinh thần. Tôi ham muốn tìm tòi văn chương VN từ nhỏ, và coi nó như là người tình chung thủy duy nhất của mình. Tình yêu này đẹp và tinh khiết, không đòi hỏi đáp trả và kết quả. Tôi sẽ không bao giờ bỏ sáng tác tiếng Việt. Tôi là người rất chung tình. Vả lại, tôi là người Việt (không phải người Mỹ gốc Việt), học nói tiếng Việt trước tiên, nên lòng kiên nhẫn của tôi với văn chương VN bao la hơn với văn chương Mỹ. Mục đích của tôi là tìm được sự cân bằng, mà không phải dung hòa cả hai.
3. Tôi cảm thấy như là mình có hai bản sanh, một Mỹ một Việt, đôi khi ngay cả trong tôi cũng rất mâu thuẫn. Tôi luôn tự hỏi, viết tiếng Việt làm gì, ngay cả người yêu tôi, bạn bè thân tôi còn không hiểu. Nhưng nếu như tôi không viết tiếng Việt, những gì là bản sanh VN trong tôi sẽ chết, tôi sợ như vậy, và nếu như tôi để nó chết, tôi sẽ không bao giờ tự tha thứ cho mình. Và hơn thế, có những điều, tôi chỉ có thể cảm thấy được khi viết tiếng Việt. Khi ta sáng tác, nếu không có xúc cảm, thì đành bỏ đi.

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch